Hồ Đồ

Chương 47




Có người nói rằng, khổ đau mới có tính trội.

Trình Đoan Ngọ nằm trên giường bệnh gần một ngày, người giúp việc thay nhau chăm sóc cô, nhưng cô rất ít nói, không phải cô còn tức giận, mà là bởi cô chẳng biết mình còn có thể nói gì nữa. Lúc không còn ai ở bên nói chuyện, cô thường giống như bây giờ, thẫn thờ nhìn lên trần nhà. Cô cũng chẳng nhớ quá trình mổ ấy nữa, vừa ngất đi lại vừa bị gây mê cô gần như không có chút ấn tượng gì với cuộc phẫu thuật kinh hoàng đó. Một cái thai chưa kịp có hình hài nên hầu như không có cảm giác gì về sự tồn tại của nó. Cô đã mất nó rồi, Cơ thể cô chẳng còn cảm giác gì nữa nhưng trái tim thì đau đớn đến tê dại.

Rèm cửa sổ được buông kín, cả căn phòng chẳng có chút ánh sáng. Trình Đoan Ngọ cảm thấy chỉ khi bóng tỗi bao phủ như thế này cô mới có thể thở được.

Tiếng mở cửa vang lên, ánh sắng từ ngoài hành lang chiếu vào khiến bóng của người đang đứng ở cửa đổ dài. Anh ta đứng im ở đó. Trình Đoan Ngọ vừa cảm thấy chói mắt lại vừa cảm thấy buồn bã với ánh sáng bất ngờ xuất hiện đó, cảm giác buồn bã đến ngạt thở lại quay lại với cô, cô trở mình rồi vùi sâu trong chăn, quay lưng ra phía cửa.

Người đứng ngoài cửa khẽ thở dài một tiếng rồi đóng cửa phòng lại, bật điện lên,

Tiếng sột soạt phía sau lưng vang lên, vài giây sau người đó đi đến gần, ngồi xuống cạnh giường cô, chân thành nói: “Đoan Ngọ, anh biết là em hận anh, nhưng anh không có cách nào khác.”

“Trước khi em xảy ra chuyện, anh sợ vì em uống quá nhiều thuốc mà ảnh hưởng đến thai nhi, nhưng lúc em xảy ra chuyện, anh lại cảm thấy cho dù đứa bé cô bị tàn tật hay là có sao đi nữa cũng không quan trọng, chỉ cầm nó có thể sống được và sinh ra. Nhưng số phận đã không cho nó được sinh ra, nó đã chọn nhầm chỗ, nếu để nó được sinh ra, nó đã chọn nhầm chỗ, nếu để nó sống lâu thêm nữa thì cũng sẽ lấy đi cả tính mạng của em..” Đây là lần đầu tiên trong một tháng qua anh ta nhắc đến việc phẫu thuật, nhắc đến cái thai chưa kịp sinh ra thì đã chết yểu đó. Anh ta ta lại gợi lên những ký ức với nỗi đau chất chồng mà mãi không thể nào với của Trình Đoan Ngọ .

“Đừng nói nữa…” Trình Đoan Ngọ nhắm chặt mắt nhưng vẫn không kìm nén được, nước mắt rơi xuống gối, cô cắn môi, cố kiềm chế nỗi đau đớn, nói: “Là do em phúc mỏng . Các con ra đi cũng tốt, sống cũng chịu khổ mà thôi, em chính là sao Chổi, bất cứ ai có quan hệ với em sẽ chẳng có kết cục tốt đẹp.”

“Đoan Ngọ…” Lục Ưng Khâm thấy rất đau lòng nhưng cố gắng nói những lời thật mềm mỏng. Anh ta biết rằng giờ đây cô đang bị tổn thương cả về thể chất lẫn tinh thần. Lúc cô được đưa ra khỏi phòng mổ, người anh ta cứ cứng đồ như một tên ngốc. Khi ấy, mắt cô nhắm chặt, mặt tái nhợt, người mỏng dính như một tờ giấy, anh ta có cảm giác chỉ một cơn gió nhẹ, thổi qua thôi là cô cũng có thể bay đi mất. Anh ta không muốn trải qua cảm giác bất lực không thể nắm giữ được bất cứ thứ gì ấy nữa.

Trình Đoan Ngọ lau nước mắt, quay người lại, cô gắng ngồi dậy nhưng người mềm nhũn, vừa gượng dậy đã ngã xuống, Lục Ứng Khâm vội vã chạy tới đỡ cô nhưng cô xua tay rồi nằm xuống giường.

“Lục Ứng Khâm, em có vài lời muốn nói với anh.”

“Em nói đi!”

“Lúc trở về nước, anh có nói với em rằng anh sẽ không ngăn cản em muốn rời đi. Bây giờ em muốn đi, hy vọng anh sẽ giữ đúng lời hữa.”

Lục Ứng KHâm khựng lại, mặt bỗng sa sầm. “Tại sao nhất định phải rời đi? Em có thể đi đâu? Trình Đoan Ngọ, anh có thể chịu được kiểu cư xử tùy hứng của em, nhưng thời gian này phải trong phạm vi mà anh ta có thể trông thấy được.”

Trình Đoan Ngọ buồn bã lắc đầu, bất lực nói: “Đi đâu không quan trọng chỉ cần rời xa nơi này là được. Lục Ứng Khâm, anh không phải là em, anh không thể hiểu được nỗi khổ trong lòng em. Em không biết tại sao mình lại sỗng nữa. Em cũng chẳng phải người phụ nữ mạnh mẽ gì. Thậm chí, em chẳng là cái gì cả, em là người phụ nữ kém cỏi trên thế giới này. Vì vậy anh hãy buông em ra, để em đến một nơi thật xa, Ở nơi đây, mỗi ngày em đều cảm thấy mình không thể nào thở nỗi…”

“Nếu thấy buồn thì đi ra nước ngoài cho khuây khỏa, em muốn đi đâu cũng được. Trình Đoan Ngọ, em đã trưởng thành, chạy trốn không phải cách để giải quyết vấn đề đâu.”

“Nhưng…” Trình Đoan Ngọ cắn môi, nước mắt lại tràn ra, đôi mắt cô dường như lúc nào cũng có nước mắt, trông thật đáng thương. “… hẳng thể nào giải quyết được vấn đề. Lục Ứng Khâm, anh đừng coi trọng em quá! Kiếp này, em cũng không còn sức để chống chọi nữa rồi…”

Lục Ứng Khâm bỗng chẳng biết nói gì, chỉ biết siết chặt bàn tay. Từ trước đến giờ, anh ta có thể hô phong hoán vũ nhưng lại không thể thay đổi được cuộc đời bi thảm của một người phụ nữ, mà ngọn nguồn của tất cả sự bi thảm ấy đều là do anh ta. Anh ta bỗng thấy như hụt hơi. “Đoan Ngọ, hãy cho em và cho anh thêm một chút thời gian nữa. Anh sẽ làm cho em dần quên đi tất cả.”

Trình Đoan Ngọ nghẹn ngào lắc đầu. “Không thể quên được, trái tim em đã bị khoét rỗng rồi, làm sao mà quên được?”

Lục Ứng Khâm nóng lòng muốn níu giữ cô nhưng lại chẳng nghĩ ra cách nào. Mọi lời nói đều cứng nhắc và cô ích. Anh ta ôm chặt lấy Trình Đoan Ngọ đang khóc nức nở, anh ta muốn đến gần cô hơn, muốn đến gần trái tim cô hơn.

Trình Đoan Ngọ nghẹn ngào, khẩn khoản van nài: “Lục Ứng Khâm, hãy buông em ra! Chỉ lần này thôi, hãy thuận theo ý em một lần thôi, cũng coi như không uổng phí quãng thời gian em đã từng yêu anh.”

“…”

Trình Đoan Ngọ lại khóc nức nở, cuối cùng mệt quá mà ngủ thiếp đi. Khi cô mở mắt tỉnh lại thì đã ở ngôi biệt thự ngoại ô của Lục Ứng Khâm rồi. Vẫn là căn phòng trước đây của cô, thỏi son trước kia ra nước ngoài cô bỏ quên trên bàn vẫn còn nguyên đó. Tất cả vẫn nguyên vẹn như trước lúc cô rời đi, nhưng trái tim cô lại có thêm hàng trăm, hàng ngàn vết thương, tan vỡ và vụn nát.

Cô biết rằng cuộc đàm phán với Lục Ứng Khâm đã thất bại. Vì vậy cô lựa chọn cách tuyệt mũ thực để thể hiện quyết tâm của mình. Cơ thể cô rất yếu, giờ đã tuyệt thực thì lại càng nghiêm trọng. Lục Ứng Khâm nghe đến thấy vậy liện trở về, hai người cãi nhau rất kịch liệt.

Đã lâu lắm rồi Trình Đoan Ngọ không cãi nhau với Lục Ứng Khâm. Cô đã không ăn uống gì một ngày một đêm nên mới nói được vài câu đã thở hổn hển, chỉ muốn ngã xuống. Lục Ứng Khâm vô cùng tức giận, từ lúc biết cô tuyệt thực, anh ta không thể kiềm chế được cơn tức giận. Anh ta đã rất cô gắng kiềm chế nhưng khi nhìn thấy cô tự hủy hoại chính mình như vậy, anh ta không thể chịu đựng nổi. Anh ta chửi mắng một cách thô bạo, hoàn toàn phản đối cách làm đó của cô.

Cô có thể làm gì tùy thích nhưng phải trong phạm vi cho phép của anh ta và không thể rời bỏ anh ta. Cô cần phải biết giới hạn của mình.

Trình Đoan Ngọ thở hổn hển bám vào thành giường. Có lẽ cô thực sự đã chai sạn rồi. Lục Ứng Khâm có nói những lời lẽ nặng nề hơn thì cô cũng chẳng cảm thấy đau đớn nữa. Giờ đây, cô chỉ muốn rời khỏi đây, rời xa tất cả sự đau khổ, tìm đến một nơi trời cao biển rộng nào đó, sống hết quảng đời còn lại.

Cô không muốn ép bản thân phải mạnh mẽ nữa, không muốn ép mình phải đối diện với bất cứ điều gì nữa. Cô muốn chạy trốn tất cả.

Cô chưa nghĩ sẽ nói gì tiếp theo thì đột nhiên nghe thấy tiếng thỏa hiệp của Lục Ứng Khâm. “Đi ăn cơm thôi. Đừng tự hành hạ mình nữa! Sau này, muốn đi đâu thì đi, anh không quản em nữa.” Nói xong, Lục Ứng Khâm đẩy cửa, bước ra ngoài.

“…”Trình Đoan Ngọ lại một lần nữa chống đối thành công, nhưng cô chẳng cảm thấy chút niềm vui chiến thắng. cô đã rất mệt mỏi nên ngồi xuống giường để nghỉ ngơi.

Buổi tối, cô ăn không nhiều, đã lâu lắm rồi không ăn nên cô không cảm thấy ngon miệng, nôn mấy lần liền. Cô giúp việc thấy vậy đành đi nấu cho cô một ít cháo, cô cố ăn một chút rồi đi ngủ.

Hôm đó, cô ngủ rất ngon. Cô cứ nghĩ rằng cuối cùng mình cũng được giải thoát mà rời đi, đến một nơi chẳng ai quen biết, cô sẽ không phải chịu đựng những cơn ác mộng hằng đêm nữa, không phải chịu đựng những nỗi sợ kéo dài đến tận sáng nữa

Không ngờ Lục Ứng Khâm lại thêm một lần nữa nuốt lời.

Buổi sáng, sau khi thu xếp xong hành lý, Trình Đoan Ngọ liền đi xuống dưới nhà. Vừa bước xuống tầng dưới đã nhìn thấy Quan Nghĩa, hình như anh ta đã đứng đó chờ cô rất lâu rồi, . Bên cạnh anh ta là hai “vệ sĩ” đứng rất nghiêm chỉnh.

Trình Đoan Ngọ rất tức giận, hỏi Quan Nghĩa: “Thế này là sao?”

Quan Nghĩa vẫn giữ vẻ mặt khiêm tốn chẳng bao giờ thay đổi đó. “Đây là ý của đại ca. Anh ấy nói nếu cô Trình có ý kiến gì thì ngay lập tức đi cùng tôi đến công ty.”

“Dựa vào cái gì chứ?” Trình Đoan Ngọ chau mày. “Tôi chẳng đi đến công ty gì hết, tôi và anh ấy đã nói rõ với nhau ròi, anh ấy đã để tôi đi rồi mà.”

“Xin lỗi, tôi chưa nhận được chỉ thị như vậy. Ngược lại, ông chủ Lục bảo tôi điều tám vệ sẽ đến đây để chịu trách nhiệm về vấn đề an toàn của cô.”

Trình Đoan Ngọ cười lạnh lùng, nói giễu cợt: “An toàn? Rốt cuộc là chịu trách nhiêm giam giữ tôi hay chịu trách nhiệm về vấn đề an toàn của tôi thì các anh là người rõ nhất!”

Quan Nghĩa không nói gì thêm về công việc của anh ta nữa, chỉ khuyên nhủ cô một cách chân thành: “Đoan Ngọ, cô đã biết rõ rồi thì cần gì phải hỏi nữa?”

“Không! Quan Nghĩa! Tôi rất bực mình. Anh ta lừa tôi!”

“Vậy thì cô cùng tôi đi gặp anh ấy, anh ấy sẽ cho cô một lời giải thích.”

“Tôi không đi! Tôi phải rời khỏi đây!Tôi chẳng gặp ai hết! Tôi pahir rời khỏi nơi này! Tôi sắp bị nơi này làm cho phát điên rồi!”

“Cô biết rõ điều này là không thể.”

“…”

Cuối cùng, Trình Đoan Ngọ vẫn phải thỏa hiệp với Quan Nghĩa là đi cùng anh ta, nhưng chỉ là đi cùng anh ta đến công ty mà thôi, đồng thời có ba xe cùngđi, hai xe hộ tống đi trước, một xe đi phía sau. Anh ta quyết tâm kìm kẹp cô. Điều này hoàn toàn ngược lại với lời hứa hôm qua anh ta đã nói.

Trình Đoan Ngọ lạnh lùng cười mới tất cả mọi thứ đang diễn ra rồi im lặng, không nói gì.

Khi đến nói, Quan Nghĩa mở cửa xe cho cô. Cô chẳng động đậy, chỉ lạnh lùng liêc nhìn anh ta một cái rồi nói: “Quan Nghĩa, đừng có không tin vào sự báo ứng nhé! Đã nhìn thấy kết cục cửa tôi chưa?’

Quan Nghĩa cười gượng . “Tôi chỉ là người làm công thôi.”

“Trên thế giới có hàng ngàn công việc, tại sao nhất định phải dung túng cho kẻ ác làm điều xấu chứ?”

Quan Nghĩa buông tay. “Trước khi tìm cơ hội tốt hơn thì tôi phải trân trọng những gì trước măt.” Anh ta ngừng lại một chút rồi nói tiếp: “câu nói này không chỉ thích hợp trong cô việc, tôi nghĩ, dùng trong vấn đề tình cảm cũng không tồi.”

Trình Đoan Ngọ chau mày, lạnh lùng nói: “Thuyết giáo với tôi ít thôi.”

Cô không quay đầu lại nhìn anh ta mà đi thẳng vào tòa nhà nổi tiếng thẳng vào văn phòng làm việc của Lục Ứng Khâm. Cô muốn phun hết cơn thịnh nộ đang chất chứa trong lòng. Còn tên thủ phạm gây ra tất cả những chuyện ấy thì đang vùi đầu vào công việc như thể chẳng có chuyện gì xảy ra vậy.

Cô nổi giận đùng đùng xong vào phòng làm việc của anh ta. Anh ta vừa hay kết thúc cuộc gọi với ai đó, ngẩng đầu lên nhìn cô.

“Đến rồi à?” Lục Ứng Khâm rõ ràng đã biết mà vẫn hỏi. Trình Đoan Ngọ tở vẻ khó chịu, cố gắng nhẫn nhịn. “Nói đi, rốt cuộc anh có ý gì? Nói lời mà không giữ lời là phong cách của anh à?”

Lục Ứng Khâm chẳng có phản ứng gì với câu chỉ trích của cô, tiếp tục vùi đầu vào đống tài liệu. “Đó chỉ là kế hoãn binh để làm cho em ăn cơm thôi,”

“Được lắm!” Trình Đoan Ngọ tức giận, chỉ tay vào mặt anh ta. “Lục Ứng Khâm, anh hãy nhớ lời anh nói đấy!”

Nói rồi, cô định đẩy cửa bước ra ngoài thì nghe thấy anh ta nói: “Ở nhà có người canh giữ em 24/24, chỉ cần em có bất cứ hành động gì khinh suất nào thì sẽ có người xuống dưới mồ cùng em.” ๖ۣۜdiễn-đàn-lê-๖ۣۜquý-đôn

Anh ta ngẩng lên nhìn cô, khuôn mặt tươi cười, hình như chợt nghĩ ra điều gì đó rồi chậm rãi nói: “À! Đúng rồi! Em muốn tuyệt thực cũng được. Dù sao ở nhà cũng có bác sĩ, em đói đến ngất đi sẽ có người truyền nước cho em.”

Trình Đoan Ngọ không tin vào tai mình nữa, cô trợn tròn mắt, cuối cùng chỉ có thể nghiến răng nghiến lợi mà nhả ra hai tiếng. “Đê hèn!”

Lục Ứng Khâm mỉm cười, đứng dậy, bước tới chỗ cô, tóm chặt lấy tay cô rồi đẩy mạnh vào tường, cô chưa kịp phản ứng thì anh đã áp sát vào người cô khiến cô không thể cử động. cô bị bao vây trong vòng tay của anh ta, ngẩng lên chỉ nhìn thấy đôi mắt như quỷ khát máu của anh ta, ánh mắt ấy thể hiện rõ anh ta cũng đang tức giận không kém.

“Đoan Ngọ, anh đã kiên nhẫn hết mức với em rồi, Điều này em pahir biết rõ rồi chứ”

“Vậy thì anh hãy để em ra đi!”

“Em biết rõ điều này là không thể mà!”

“Tại sao?” ๖ۣۜdiễn-đàn-lê-๖ۣۜquý-đôn

“Vì anh yêu em. Lý do này đã đủ chưa?” Trình Đoan Ngọ buột miệng nói, mặc dù giọng điệu như đang gầm lên nhưng câu nói của anh ta lại khiến người ta không thể giận được.

Trình Đoan Ngọ vốn đang rất tức giận, gần như muốn xông lên liều mạng với anh ta, nhưng trong khoảnh khắc ấy cô lại giống như một quả bóng bay bị chọc vỡ, xì hơi đến xẹp lép. Tom cô bỗng đập thình thịch, vẻ mặt nghiêm túc của anh ta khiến cô sợ hãi. Cô cố trấn tĩnh nhưng giọng nói vẫn run rẩy: “Lục Ứng Khâm, hãy để em đi đi, chúng ra cứ giày vò nhau như thế này, anh không thấy mệt sao? Em không muốn tiếp tục như thế này nữa, cứ nhìn thấy những người nào quen thuộc và những sự việc quen thuộc là em lại cảm thấy sống không bằng chết, em sắp không sống nổi nữa rồi, rốt cuộc em phải nới với anh bao nhiêu lần thì anh mới hiểu đây?”

Lục Ứng Khâm chau mày, chớp chớp mắt, hồi lâu sau mới chậm rãi nói: “Đoan Ngọ, em nói một lần là anh đã hiểu rồi. Em nói em đau khổ, anh cũng có thể hiểu được. Anh có thể cho em thời gian, anh có đủ kiên nhãn, nhưng tạm thời em không thể rời xa anh được. Em có nói là anh không giữ lời cũng được, em nói là anh áp bức em cũng được, kết cục đều như vậy cả. Em hiểu không? Đoan Ngọ, anh không thể để em đi, anh không thể thắng được chính bản thân mình,”

Trình Đoan Ngọ kinh ngạc: “Sao anh lại có thể ích kỷ như vậy?”

“Anh là như vậy đấy, cho nên đừng nghĩ đến chuyện rời xa anh!”

“Không thể được!”

Lục Ứng Khâm không tranh luận với cô nữa, day day ấn đường, vẻ mặt mệt mỏi, bấm điện thoại gọi Quan Nghĩa tới. “Đưa Đoan Ngọ về, chăm sóc tốt cho cô ấy.” Anh ra nhấn mạnh hai tiếng “Chăm sóc.”. Trình Đoan Ngọ tức giận đến mức run lên, nhưng chẳng có cách nào khác, cô chỉ giống như cá nằm trên thớt chỉ có điều trước kia anh ta chưa muốn ăn, còn bây giờ thì anh ta lại muốn ăn mà thôi.

Cô bực bội theo sau Quan Nghĩa rời đi. Cô vừa bước ra tòa nhà thì bỗng nghe thấy có người gọi tên cô, quay đầu lại thì hóa ra là Du Đông. ๖ۣۜdiễn-đàn-lê-๖ۣۜquý-đôn

Nếu như trước kia thì có lẽ cô sẽ dừng bước, nói chuyện với anh vài ba câu, nhưng lúc này cô đang cáu giận đến phát điên, vì thế cô chỉ gật gật đầu với anh rồi rời đi.

Cô không nhìn thấy nét mặt dần trở nên dữ tợn của Du Đông, cô không phát hiện ra rằng lần trước anh nói rằng anh phải rời khỏi đây nhưng thực ra anh ta chưa rời đi, hơn nữa lại còn được thăng chức…

Lục Ứng Khâm chưa bao giờ nghĩ là mình lại dùng thủ đoạn đê hèn đó để giữ chân cô, nhưng anh ta không còn cách nào khác. Anh ta biết sự uy hiếp và kìm kẹp của anh ta chỉ là kế hoãn binh để kéo dài thời gian mà thôi, nhưng ngoài cách đó ra, anh ra chẳng còn cách nào khác nữa.

Anh ta nghĩ rằng cô cũng chỉ là tạm thời chiếm giữ trái tim anh ta mà thôi, nhưng nếu cô thực sự không muốn, để cho cô đi, chắc anh ta cũng không đến mức quá đau buồn. không ngờ rằng chỉ một đêm, chỉ có một đêm thôi mà anh ta lại thấy khó chịu như có hàng ngàn con kiến cắn, anh ta bị giày vò từng giây, từng phút. Anh ta có thể chấp nhận việc cô đi ra nước ngoài du lịch cho khuây khỏa, chỉ cần cô vẫn quay trở về bên anh ta thì anh ta có thể nhượng bộ tất cả, nhưng cái mà cô muốn là anh ta cho cô được tự do, điều này thì anh ta không thể.

Anh ta biết mình lại sai rồi, cách làm đó của anh ta chỉ khiến trái tim cô càng ngày càng xa cách, nhưng anh ta cũng chẳng nghĩ được xa xôi như thế, anh ta chỉ nghĩ là trước mắt làm thế nào để nhốt được cô, chỉ cần nhốt được cô ở lại mà thôi.

Sau khi cô rời đi, cả buổi chiều, anh ta không thể nào tập trung vào việc được. Ánh mắt oán hận của cô lúc rời đi cứ in sâu trong đầu anh ta. Đến buổi tối, mọi hôm thì Lục Ứng Khâm sẽ về nhà ăn cơm với cô, nhưng anh ta phá lệ, ra ngoài tiếp khách. Mấy tổng giám đốc công ty bất động sản trong thành phố nhất định mời anh ta đi ăn. Anh ta vốn không phải là người thích rượu chè nhưng chẳng hiểu sao hôm nay lại ép mình uống say khướt. Anh ta chẳng từ chối bất cứ ai đến mời rượu mình.

Đến khi say khướt rồi anh ta mới dám về nhà, mới dám đối diện với cô, mới dám lấy lý do đê hèn ấy để đến gần cô…

Sau khi về đến nhà, Trình Đoan Ngọ chẳng nói chẳng rằng, một mình ngồi ở phòng khách xem ti vi. Căn phòng rộng rãi và trống trải, nhưng cô biết cả trong lẫn ngoài đều có người đang theo dõi mình, chẳng khác nào cô đang sống một cuộc sống trần trụi. thái độ đó của Lục Ứng Khâm thực sự khiến cô càng khó chịu, từ trầm uất chuyển sang phẫn nộ, càng muốn rời bỏ nơi này.

Trên ti vi đang chiếu một chương trình văn nghệ tổng hợp rất “hot”, năm MC trên sân khấu đang nói rất hài hước khiến các khách mời tham gia chương trình cười nghiêng ngả, Cô tăng âm lượng để tai mình chỉ còn nghe thấy những âm thanh đó thôi. Hình như chỉ có như vậy mới khiến cô cảm thấy mình không thảm hại.

Cửa phòng bỗng nhiên mở rộng. Cô vô thức nhìn ra, chỉ nhìn một cái rồi quay vào.

Trong phòng khách chỉ có ánh sáng nhấp nháy của màn hình ti vi, yếu ớt và loang lỏ phản chiếu lên người anh ta, biểu hiện lúc đó của anh ta cũng mờ nhạt không rõ nhưng vẫn có thể nhìn thấy sự chán nản và u ám tỏa ra từ người anh ta. Anh ta bước vào, cô đã ngửi thấy nồng nặc mùi rượu. Cô chau mày rồi lại lơ đãng nhìn màm hình ti vi.

Trạng thái lơ đãng khiến cô phản ứng chậm chạp. Cái bóng loang lổ ấy cứ tiếng đến gần nhưng cô không nhận ra cho đến khi bóng đen ấy từ sau lưng bổ nhào lên người cô. Mùi rượu nồng nặc phả vào tai cô từ phía sau, Trình Đoan Ngọ gần như, choáng váng. Cơ thể cao to, rắn chắc phía sau áp sát vào người cô, hai tay vòng qua cổ cô, đầu anh ta gối lên vai cô một cách thoải mái tựa như cậu bé nũng nịu.

Cái ôm đó khiến Trình Đoan Ngọ thấy sợ. cảm giác vừa mơ hồ vừa rõ ràng, một ký ức vừa ấm áp lại vừa buồn đau. Cô có thể cảm nhận được sự ấm áp ấy, mặc dù lẫn trong đó là mùi rượu nồng nặc.

Đầu anh ta di chuyển trên vai cô, má cọ xát vào cô, miệng lầm rầm: “Đoan Ngọ…”

Trình Đoan Ngọ cứ ngây ra, giọng nói ấm ấp của Lục Ứng Khâm cứ vang bên tai cô: “Đoan Ngọ… Đoan Ngọ…”. Anh ta cứ khẩn thiết gọi tên cô, thậm chí nhẹ nhàng hôn lên vành tai cô. Nụ hôn ướt át của anh ta như khơi dậy, cô đẩy mạnh anh ta ra, nhưng anh ta còn ôm cô rất chặt, cô chẳng thế nào thoát khỏi vòng tay ấy.

Hơi thở nồng nặc mùi rượu của anh ta phả lên cổ khiến cô thấy có chút tê dại, anh ta lúng túng nói: “Đừng đẩy anh, cầu xin em đấy!”

Đây là lần đầu tiên anh ta nói “cầu xin cô”, cô bỗng chẳng biết phản ứng như thế nào.

“Đoan Ngọ, anh biết em hận anh, nhưng anh không có cách nào khác, Anh không thể không có em, chỉ cần em ở lại đây, anh chẳng quan tâm em hận anh thế nào…”

Anh ta khẽ nói, từng lời phát ra từ sâu thẳm trái tim. Hơi rượu trên người anh ta nồng nặc nhưng anh ta lại vô cùng tỉnh táo. Anh ta biết rõ mình đang nói gì. Anh ta run rẩy và hết sức dè dặt, thậm chí anh ta cũng sợ hãu câu trả lời mà cô sẽ nói ra…

“Đoan Ngọ… Đoan Ngọ… Đừng rời xa anh có được không? Chỉ cần em đồng ý anh thôi thì anh sẽ không có người giám sát em nữa, em muốn thế nào cũng được, có được không? Được không?”

Rượu… quả thực là một thứ tốt. Nó giúp Lục Ứng Khâm có thêm can đảm. Nó giúp anh ta hạ thấp mình mà nói chuyện với cô. Dường như anh ta tự dồn mình vào đường cùng.

“Đoan Ngọ…” Anh ta lần tìm đôi má ngày càng gầy đi của cô, trái tim đau đớn.

“Để em đi!” Nghe xong lời bày tỏ của anh ta. Trình Đoan Ngọ trầm lặng một lát rồi nhẹ nhàng nói ba từ ấy.

Lục Ứng Khâm cười cay đắng. “Em lừa dối anh một chút thôi …cũng không được sao?”

Trình Đoan Ngọ khẽ thở dài, nét mặt vẫn chẳng có chút biểu cảm. “Chúng ta hãy buông tha cho nhau đi, cần gì phải tự lừa dối lẫn nhau, xảy ra chuyện như vậy anh bảo em phải sống với anh như thế nào chứ? Lục Ứng Khâm, hai chúng ta chỉ là những vết thương của nhau, ai muốn cứ mang theo nó bên mình để tự khiến mình đau đớn chứ?”

Lục Ứng Khâm không đứng vững nữa, run rẩy buông tay khỏi người cô, khẽ nói. “Đây chính là kết cục sao?! Em không thể lừa dối anh dù chỉ một lần sao? Trình Đoan Ngọ, em nhẫn tâm như vậy?” Giọng anh ta khàn khàn, nhỏ dần, anh ta cũng dần tỉnh lại.

Trình Đoan Ngọ kiên định trả lời: “Đúng vậy.” Chỉ mọt câu thôi nhưng lại như thanh kiếm sắc nhọn đâm thẳng vào trái tim anh ta.

Anh ta cười đau khổ. “Được!Rất được! Trình Đoan Ngọ em được lắm! Anh sẽ để em đi! Sẽ để em đi!” Miệng anh ta đắng ngắt, dường như tất cả chỗ rượu đã uống buổi tối lại trào lên miệng, vừa đắng vừa cay, anh ta đau đớn nói ra câu để cô đi, rồi sau đó, anh ta nhìn sâu vào mắt cô, chậm rãi nói: “Tết Đoan Ngọ, anh tổ chức sinh nhật lần cuối cho em. Sau đó, chúng ta sẽ không gặp lại nhau nữa.”

“Hứa nhé!”

“Ừ.”

Sau hôm đó. Cô không nhìn thấy Lục Ứng Khâm nữa, chỉ thỉnh thoảng thấy thông tin của anh trên mạng và internet. Thời gian mà họ đã giao hẹn cũng sắp đến. Sinh nhật cô là tết Đoan ngọ.

Buổi tối hôm trước, anh ta gọi điện cho cô, hai người nghe máy im lặng không nói gì đúng mười phút. Cuối cùng, cô không kiên nhẫn được nữa mà cất tiếng hỏi: “Có việc gì không?”

Giọng anh ta khàn khàn, lúc lâu mới trả lời: “Anh chỉ nhắc nhở em một chút ngày mai là tết Đoan ngọ.”

“Em biết rồi. Em chưa quên lời hẹn của chúng ta đâu.”

“…”

Rồi hai người họ lại im lặng. cuối cùng, Lục Ứng Khâm tắt điện thoại. Trình Đoan Ngọ chỉ nghe thấy tiếng thở dài trong điện thoại, ngay cả câu “chào tạm biệt” cũng không có.

Ngày sinh nhật, cô cũng chẳng chuẩn bị gì đặc biệt, chỉ nghĩ rằng đó sẽ là sự giày vò cuối cùng của mình. Sau ngày hôm nay, cô có thể được tự do rồi.

Buổi sáng, sau khi thay đồ cô liền ra khỏi nhà. Lục Ứng Khâm đã cho xe đến đón cô.

Chỉ có điều, khi bước lên xe cô mới phát hiện ra lái xe chính là Du Đông. Cô cũng chẳng để tâm lắm, chỉ buột miệng hỏi: “Sao lại đến đón em?”

Du Đông không quay đầu lại. “Sao, không hi vọng gặp anh à?”

Trình Đoan Ngọ mỉm cười. “ Sao lại thế chứ?”

“Nghe nói sau ngày hôm nay em sẽ rời đi?”

Trình Đoan Ngọ ngẩn ra một chút rồi gật đầu. “Vâng”

Du Đông cười chế giễu. “Lẽ nào Lục Ứng Khâm lại trở nên nhân đạo như vậy?”

Trình Đoan Ngọ không muốn trao đổi với anh ấy quá nhiều về vấn đề này, liền nói sang chuyện khác: “Không phải anh nói sẽ đưa Lạc Lạc ra nước ngoài sao? Vẫn chưa đi à?”

“Nước ngoài?” Du Đông vẫn không quay đầu lại, lạnh lùng nói: “Đưa ai? Lạc Lạc?”

Trình Đoan Ngọ cảm thấy có chút gì đó không bình thường. “Du Đông, anh làm sao vậy?”

Du Đông không trả lời, chỉ nhấn mạnh ga. Trình Đoan Ngọ bị ngã mạnh về phía sau theo quán tính, lưng bị đập mạnh vào thành ghế đau đớn. Cô khó chịu lấy tay xoa xoa chỗ lưng đau. “Du Đông rốt cuộc xảy ra chuyện gì vậy?”

Cô sốt ruột ngẩng lên. Cảnh tượng ngoài cửa sổ khiến cô thấy sợ hãi. Du Đông đưa cô vào thành phố, anh lái xe với tốc độ rất nhanh, cứ lao đi vun vút.

Trình Đoan Ngọ phát hiện ra có chuyện bất thường, hai tay nắm chặt lấy tay nắm cửa xe, hét to: “Du Đông! Rốt cuộc anh muốn đưa em đi đâu vậy?!”

“…”