Hồ Ly! Muốn Chờ Ta Bao Lâu?

Chương 1



“Kiếp sau gặp lại, hắn chưa chắc có thể nhận ra muội.” Nghiêng đầu nhìn chòng chọc vào cô gái bên cạnh một hồi lâu, nam tử mới nhàn nhạt mở miệng, lời nói trong trẻo lạnh lùng cứng nhắc, hơi lộ ra mấy phần không ủng hộ và bất đắc dĩ.

“Không sao, chỉ cần hắn tốt là đủ rồi.” Thanh âm êm ái, không cần đoán liền có thể biết được đây nhất định là cô gái nhu mỹ điềm tĩnh.

Trầm mặc lâu dài giống như là đang giằng co, cuối cùng vẫn là nam tử kia bại trận.

“Đáng giá không?” Lần đầu tiên tâm tình nam tử có sóng động, rõ ràng là không đồng ý, nhưng cũng không có kiên trì nữa.

“Không có có đáng giá hay không, chỉ có có nguyện ý hay không.” Cách màn lụa, chỉ có thể nhìn đến hai bóng dáng mơ hồ, Ly Ương lại trực giác được cô gái kia khẽ cười. Giọng nói gần như thỏa mãn mà hạnh phúc của nàng ta, không khỏi khiến người hâm mộ.

Mắt thấy hai người kia cách mình càng ngày càng xa, Ly Ương muốn vén màn lụa đuổi theo xem dung mạo cô gái kia, lại phát hiện mình căn bản không thể động đậy, chỉ có thể trơ mắt nhìn bọn họ từ từ biến mất ở trong đám sương.

Cả cảnh mộng chỉ còn lại một tiếng thở dài bé đến nỗi không thể nghe thấy được.

Là ai?!

Ly Ương cả kinh, bỗng dưng mở mắt, phát hiện mình vẫn an nhàn nằm trên chiếc giường êm ái quen thuộc. Hương trên bàn còn chưa cháy hết, mình hẳn là lần đầu tiên ngủ đến một nửa liền tỉnh, là bởi vì hôm nay khó được nằm mơ sao?

Nửa hí mắt, Ly Ương cố gắng nhớ lại người trong mộng, lại phát hiện hai cái bóng dáng kia bắt đầu mơ hồ. Đến cuối cùng, thậm chí ngay cả mấy câu đối thoại kia cũng không nhớ rõ. Điều duy nhất ghi nhớ rõ ràng cũng chỉ có tiếng thở dài như có như không lúc cảnh mộng kết thúc, chạy dài như tơ, nhẹ như khói, giống như nguyên bổn chính là từ đáy lòng nàng nhô ra.

“Đã thức chưa?” Cơ hồ là trong nháy mắt Ly Ương tỉnh lại, Bạch Nhiễm một mực phê duyệt công văn đã nhận ra.

Chẳng qua là Ly Ương hiển nhiên còn đắm chìm ở trong cảnh mộng khi nãy, căn bản không nghe thấy lời vừa rồi của Bạch Nhiễm.

Mắt thấy tiểu bạch hồ (hồ ly trắng nhỏ) nằm ở trên giường êm phối hợp với bộ dáng trầm tư, hình môi của Bạch Nhiễm hơi cong, thanh âm đề cao thêm mấy phần, “Tiểu Bạch, tới đây.”

Nghe được hai chữ “Tiểu Bạch”, Ly Ương vốn vẫn còn ở cảnh mộng khổ khổ suy tư phục hồi lại tinh thần. Chỉ là bất quá đối với cái tên thân mật mà nàng hận đến cắn răng này, Ly Ương nhắm mắt lại, cụp lỗ tai, làm bộ như là thật sự không nghe được tiếp tục giấc ngủ trưa.

Tiểu Bạch, Tiểu Bạch, ngươi kêu chó sao? Cha mẹ ta có đặt tên cho ta a!

Bạch Nhiễm đáng chết, đặt tên thân mật cũng không cần bẩn như vậy. Hơn nữa coi như là phải gọi Tiểu Bạch, tên này thế nào cũng phải đến phiên chính ngươi trước chứ? Không đúng, loại lão hồ ly vạn năm như người này cũng chỉ có gọi Lão Bạch!

“Quả Đông Cực Vô Căn (quả không rễ ở vùng cuối cùng phía đông) này ta mất rất nhiều công phu mới lấy được một quả, ngươi thật không muốn?” Móc ra một quả xanh biếc trong suốt như ngọc bích, Bạch Nhiễm nhướng nhướng mày, nhìn một lỗ tai của tiểu bạch hồ đã giơ lên, cố lấy làm tiếc nuối nói, “Ta nhớ lần trước ngươi còn thì thầm mấy ngày, hiện tại ngươi đã không muốn...”

Âm đuôi thật dài còn chưa kéo xong, tiểu bạch hồ vốn là còn nằm ở trên giường êm giả chết cũng đã chạy như bay tới đây, ý muốn cướp đi quả xanh biếc mê người trong tay Bạch Nhiễm. Bạch Nhiễm thấy thế, tay phải nhẹ nhàng thoáng một cái, quả Đông Cực Vô Căn liền mất tung tích.

“Gào khóc!” Biết mình lại bị trêu lần nữa, Ly Ương quơ múa móng vuốt, tức giận hướng về phía Bạch Nhiễm kêu lên hai tiếng.

“Gấp cái gì?” Bạch Nhiễm khẽ cười một tiếng, cúi người xách Ly Ương vẫn còn nhe răng nhếch miệng đến trên đùi, duỗi ngón tay nhẹ nhàng nâng cằm của nàng, nhìn cặp mắt đen nhánh trong suốt kia hỏi, “Tiểu Bạch, có phải muốn?”

Mặc dù đã sớm có điều miễn dịch đối với sắc đẹp trước mắt, nhưng khoảng cách gần như vậy, dung mạo tuấn mỹ vô song của Bạch Nhiễm khiến cho hô hấp của Ly Ương không khỏi hơi chậm lại. Ngũ quan gần như hoàn mỹ tinh xảo tìm không ra nửa điểm tỳ vết nào, mắt phượng trời sanh nhuộm cười hơi nhếch lên, bất cứ lúc nào gặp phải đều là ánh mắt dịu dàng chết chìm người. Hồ đế Bạch Nhiễm, không hổ là yêu nghiệt thứ nhất Tiên giới. May là Ly Ương đã đi theo bên cạnh hắn lăn lộn nhiều năm như vậy vẫn là không đỡ được dung nhan tuyệt thế này.

Tức giận liếc hắn một cái, Ly Ương quay đầu đi, nghẹn khí không làm bất kỳ bày tỏ.

Bạch Nhiễm lắc tay, quả Đông Cực Vô Căn kia lại xuất hiện ở trong tay hắn. Liếc mắt nhìn qua tiểu bạch hồ tựa hồ tính toán ngoan cố chống lại đến cùng, hắn hé miệng cười một tiếng, thờ ơ nói: “Ngươi đã không muốn, không bằng ném đi.”

Lời này vừa nói ra, hai lỗ tai Ly Ương lập tức dựng lên, phải biết Bạch Nhiễm cho tới bây giờ đúng là người nói được làm được. Mắt thấy Bạch Nhiễm giơ tay làm bộ muốn ném, Ly Ương vội ngẩng đầu cắn tay áo của hắn, trông mong nhìn quả kia, vẻ mặt cực kỳ khát vọng lưu luyến. Từ lần trước hưởng qua quả này rồi, nàng đã muốn thật lâu. Huống chi quả Đông Cực Vô Căn này ngàn năm mới kết quả một lần, hôm nay thật vất vả có, nàng làm sao có thể không muốn?

“Muốn liền gật đầu, ta cũng không phải không cho ngươi. Có phải hay không, Tiểu Bạch?” Bạch Nhiễm thu tay lại, mắt phượng hẹp dài khẽ nhíu, hài hước nhìn tiểu bạch hồ trong ngực từ chối nửa ngày, cuối cùng nhắm mắt gật đầu, đưa quả cầm trong tay tới.

Vừa tiếp xúc đến quả, Ly Ương liền nhanh chóng vọt trở về trên giường êm của mình. Ôm quả Đông Cực Vô Căn thật vất vả có được trong ngực, Ly Ương đầu tiên là vô cùng buồn bã lại phẫn hận trừng mắt nhìn Bạch Nhiễm đang có chút hăng hái nhìn mình chằm chằm một cái, rồi sau đó xoay người, đưa lưng về phía hắn giữ yên lặng gặm quả.

Liền thời gi­an một cái nháy mắt, quả Đông Cực Vô Căn này đã bị Ly Ương tiêu diệt sạch sẽ. Liếm một chút xíu nước trái cây còn lại ở khoé miệng, Ly Ương vô cùng quyến luyến nhớ lại tư vị tuyệt vời vừa rồi. Cũng không biết lần sau ăn thì phải chờ tới lúc nào, Ly Ương mới vừa đem một quả Đông Cực Vô Căn nuốt vào bụng đã bắt đầu muốn quả tiếp.

Đất phía đông xa xôi vô cùng, lại không có nửa điểm gió, cây đông cực vô căn duy nhất trên cõi đời này chợt lắc lư lặn xuống.

“Đừng suy nghĩ, quả trong bụng ngươi chính là quả quý cuối cùng. Nếu ngươi muốn ăn nữa, vậy ít nhất còn phải chờ hơn sáu trăm năm.” Nhìn thấu ý định của Ly Ương, Bạch Nhiễm trực tiếp làm tan vỡ ảo tưởng đẹp của nàng.

Nghe lời này, lỗ tai nhỏ của Ly Ương liền cụp xuống, chán nản ngã người xuống giường êm. Hơn sáu trăm năm? Khi đó nàng đã từ một con tiểu hồ ly này cũng biến thành lão hồ ly a...

“Cõi đời này cũng không phải là chỉ có một cây đông cực vô căn.” Thấy dáng vẻ Ly Ương không có chút tinh thần nào, ngón tay dài của Bạch Nhiễm sờ cằm, không khỏi buồn cười nói, “Rượu Bách Hoa Mật Lạc của Nguyên Ngộ tiên quân mấy ngày nữa sẽ hoàn thành rồi, hắn phát thiệp mời ta qua. Tiểu Bạch, có muốn đi theo ta một lần hay không?”

Vừa nghe có rượu Bách Hoa Mật Lạc uống ngon, Ly Ương lập tức lên tinh thần rồi, vọt trở về trong ngực Bạch Nhiễm, cọ xát lấy lòng.

“Ngươi a...” Bạch Nhiễm lắc đầu một cái, vỗ vỗ đầu của nàng, giống như nhức đầu nói, “Trong ngày cũng chỉ biết sống phóng túng, không hảo hảo tu hành, khi nào mới có thể tu thành người? Nếu không hóa thân thành người, cha mẹ ngươi sợ là muốn tìm tới cửa.”

Nghe nói như thế, Ly Ương khinh bỉ liếc hắn một cái, giả bộ, tiếp tục giả vờ, ngươi liền tưởng thật. Đừng tưởng rằng ngươi phủ thêm da dê ta liền nhận không ra bản chất hồ ly của ngươi.

Nói đến ban đầu cha mẹ nhà mình giao nàng cho con lão hồ ly này, chính là trông cậy vào hồ đế Bạch Nhiễm ở Thanh Khâu này có thể thay bọn họ quản giáo nàng - khuê nữ lười biếng không nên thân này thật tốt, để nàng chăm chỉ tu hành, sớm ngày hóa thân. Nhưng trên thực tế? Kể từ khi Bạch Nhiễm dẫn nàng trở lại Thanh Khâu rồi, đừng nói là bất kể nàng, căn bản là để tùy tính tình dính vào, nàng lăn qua lộn lại khắp Thanh Khâu, xuống đáy lên trời cũng chưa từng thấy cổ họng hắn ra nửa tiếng. Điều này cũng tốt, tươi sống cưng chìu nàng làm cho nàng thành một tiểu gieo họakhiến cả Thanh Khâu đều nhức đầu không dứt.

“Tại sao không chịu hóa thân thành người?” Bạch Nhiễm thật ra thì vẫn luôn rõ ràng Ly Ương đã sớm có thể hóa thân thành người. Chẳng qua là tiểu nha đầu căn bản không có ý định này, cứng rắn đè ép chính là không thay đổi, hắn tổng không tốt buộc nàng.

Ly Ương liếc Bạch Nhiễm một cái, lung tung quăng hai cái đuôi làm trả lời. Ngáp một cái, hai mí mắt Ly Ương cơ hồ lại sắp khép lại một chỗ, lười biếng ở trong ngực Bạch Nhiễm tìm cái tư thế thoải mái tiếp tục nằm nghỉ ngơi.

Nha đầu này, mỗi lần nhắc tới cái vấn đề này chính là cùng một thái độ tránh né.

“Tiểu Bạch, ngươi chính là đồ không tâm can (tim phổi).” Bạch Nhiễm cười mắng một tiếng, đưa tay nhấc Ly Ương, đem đầu của nàng tới trước chân, đáy mắt hàm chứa một tia cười, “Ta lại rất muốn biết, ngươi nha đầu không có tim không có phổi này đến tột cùng muốn như thế nào mới bằng lòng hóa thân thành người.”

Thế nào mới bằng lòng hóa thân thành người? Đối với vấn đề này, Ly Ương chẳng qua là vẫy vẫy lỗ tai, buông buông móng vuốt, chớp hai mắt to đen lúng liếng, hết sức vô tội lại không làm gì nhìn Bạch Nhiễm.

Thấy lời của mình căn bản không có bất cứ tác dụng gì, Bạch Nhiễm buông tay ra, bên mép hiện lên bất đắc dĩ cười một tiếng, lắc đầu nói: “Thôi, nếu ngươi không muốn, ta tự nhiên sẽ không ép ngươi.”

Vừa nghe đến Bạch Nhiễm sẽ không ép nàng, Ly Ương lập tức tinh thần tỉnh táo, lắc lư cái đuôi mấy cái, mừng rỡ lăn lộn trong ngực hắn. Nói thật ra, cuộc sống ở Thanh Khâu thoải mải hơn nhiều so với cả lúc ở Hoa sơn. Không có cha mẹ càu nhàu, Bạch Nhiễm cũng sẽ không ép nàng tu hành cả ngày, còn thỉnh thoảng biến ra ít quả tiên rượu mật cho nàng ăn vặt, rất tự tại.

Tổng thể mà nói, Ly Ương đối với cuộc sống hôm nay và tự chủ của Bạch Nhiễm đều là tương đối hài lòng.

Dĩ nhiên, nếu như Bạch Nhiễm không dùng “Tiểu Bạch”, tên thân mật đáng chết này để gọi nàng…, cuộc sống càng mỹ mãn.

Không tới mấy ngày, Bạch Nhiễm liền mang theo Ly Ương đi Phúc Mân sơn dự tiệc Bách Hoa Mật Lạc của Nguyên Ngộ tiên quân. Dọc theo đường đi, Ly Ương cũng đều ở đầu trong ngực Bạch Nhiễm ngủ say, chờ đến vùng núi Phúc Mân mới miễn cưỡng mở mắt.

Khi Bạch Nhiễm và Ly Ương đến, khách của Nguyên Ngộ tiên quân đều đã đến không sai biệt lắm.

Trên yến tiệc, Ly Ương nằm ở trên đùi Bạch Nhiễm, vui rạo rực ôm một chai rượu Bách Hoa Mật Lạc uống, còn bất chợt đưa đầu lưỡi béo mập ra liếm hơn mấy miệng. Nhìn bộ dáng của nàng, giống như đang thưởng thức thứ có vị ngon nhất cõi đời này.

Cũng không lâu lắm, một chai rượu Bách Hoa Mật Lạc liền bị Ly Ương uống đến độ đáy hướng lên trời.

“Tiểu Bạch, theo cách uống của ngươi, dù Nguyên Ngộ tiên quân ủ nhiều hơn nữa cũng không đủ.” Thấy bộ dáng Ly Ương hớp ba ngụm vẫn chưa thoả mãn, Bạch Nhiễm lại đưa bình của mình cho nàng.

Ôm qua rượu Bách Hoa Mật Lạc, Ly Ương vui không thắng thu, lấy lòng liếm liếm lòng bàn tay Bạch Nhiễm.

“Nếu để cho ngươi mười bình rượu Bách Hoa Mật Lạc, có chịu hóa thân thành người hay không?” Bạch Nhiễm cong môi, khẽ mỉm cười hỏi.

Ly Ương sửng sốt, lắc đầu một cái, có chút im lặng nhìn Bạch nhiễm, người này tại sao lại đi vòng qua vấn đề này rồi?

“Năm mươi bình?” Bạch Nhiễm nhướng mày, chờ đợi Ly Ương trả lời.

Ly Ương như cũ lắc đầu, rất là nghi ngờ nhìn chằm chằm Bạch Nhiễm, chẵng lẻ cha mẹ nhà mình tới thúc giục?

“Vậy nếu đây là một trăm bình thì sao?” Bạch Nhiễm cười, có chút hăng hái nhìn chằm chằm Ly Ương.

Ly Ương mở trừng hai mắt, liếc Bạch Nhiễm một cái, ánh mắt kia rõ ràng hỏi nữa: “Ngươi lấy ở đâu nhiều rượu Bách Hoa Mật Lạc như vậy?”

Bạch Nhiễm đưa tay nhẹ nhàng bắn ra ở trán của nàng, cười nói: “Ngươi đây cũng đừng quản, có đáp ứng hay không?”

Lưu luyến nhìn rượu Bách Hoa Mật Lạc trong tay, cảm giác trái tim mình đang không ngừng co rút đau đớn. Một trăm bình rượu Bách Hoa Mật Lạc, cỡ nào làm người ta hướng tới a!! Nhưng... Ly Ương cúi đầu, vô lực lắc đầu cự tuyệt.

Đại khái cuối cùng đáp án này cũng là trong dự liệu, đôi môi Bạch Nhiễm mím thành một độ cong nhạt nhẽo, cười như không cười liếc nhìn Ly Ương liền không nói thêm gì nữa. Ly Ương nháy mắt mấy cái, ôm bình rượu Bách Hoa Mật Lạc trong ngực tiếp tục cố gắng.

Giữa hai người giống như cái gì cũng chưa xảy ra.

Uống nửa bụng rồi, Ly Ương sẽ để cho Bạch Nhiễm thu lại rượu Bách Hoa Mật Lạc còn sót lại, để nàng mang về Thanh Khâu từ từ hưởng dụng.

Đang định nghỉ ngơi một lát, ánh mắt liếc thấy một bóng dáng màu đỏ cao to gầy gò, tim Ly Ương không có chút báo trước nào đập nhanh một hồi. Đè lại miệng tim của mình, Ly Ương mở to hai mắt, lập tức nhớ lại những bóng dáng nhanh chóng biến mất vừa rồi.

“Thế nào?” Nhận thấy được Ly Ương không thích hợp, Bạch Nhiễm ân cần hỏi.

Không tìm được người nọ, Ly Ương lắc đầu một cái, bày tỏ mình không có sao, đầu lại rút về trong ngực Bạch Nhiễm.

Chẳng qua là trong lòng xuất hiện một tia nghi vấn.

Người kia, là ai?

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.