Hồ Ly! Muốn Chờ Ta Bao Lâu?

Chương 14



Thấy người ngồi trong phòng khách là Phượng Minh, ánh mắt Ly Ương không tự chủ tối đi. Cũng đúng, hôm nay Phượng Hề trốn mình cũng không kịp, sao có thể tới núi Nguyên Hoa? Nghĩ tới đây, Ly Ương ngoan ngoãn đi theo phía sau mẫu thân ngồi xuống.

“Phụ vương.” Nhìn thấy Phượng Minh, Phượng Cửu rất an phận đi tới bên cạnh hắn, thấp giọng kêu lên.

Phượng Minh để ly trà trong tay xuống, giương mắt nhìn nhi tử trăm năm không gặp, chẳng qua là nhẹ nhàng gật đầu. Tầm mắt chuyển dời đến trên người Ly Ương mới vừa ngồi vào chỗ của mình, Phượng Minh không để lại dấu vết quan sát mấy lần, rồi sau đó liền quay đầu thương lượng mấy câu với Át Quân. Bởi vì còn có việc trong người, Phượng Minh cũng không có ở lại lâu, mang theo nhi tử đứng dậy cáo từ.

Khi đi qua bên cạnh Ly Ương, Phượng Minh dừng bước lại, cười hỏi câu: “Tiểu cô nương, có nguyện ý làm vợ con ta hay không?”

Ly Ương nguyên bản đang đi vào cõi thần tiên lập tức bị kéo hồn lại, mở to hai mắt kinh ngạc nhìn Phượng Minh mỉm cười trước mặt. Ly Ương há miệng, nhưng cũng không có đường đột cự tuyệt ngay, chỉ có thể đem ánh mắt nhờ giúp đỡ nhìn về phía mẫu thân bên cạnh.

“Phượng quân đây là ý gì?” Thấu Ngọc dĩ nhiên là nghe rõ lời của Phượng Minh, cũng cảm thấy hết sức ngoài ý muốn.

Phượng Minh giơ giơ môi lên, khẽ cười nói: “Gia huynh vẫn luôn khen ngợi Ly Ương, hơn nữa nghe nói Ly Ương và tiểu nhi Phượng Cửu cũng rất hợp. Phượng Cửu đứa nhỏ này từ nhỏ đã rất không tốt, khó được gặp phải một cô nương thích hợp. Cho nên nếu như Ly Ương nguyện ý, ta liền chọn ngày lên núi Nguyên Hoa cầu hôn cho tiểu nhi, được không?”

Dáng dấp của Phượng Minh và Phượng Hề có bảy phần tương tự, nhất là cặp mắt phượng màu nâu nhạt kia, quả thật chính là giống nhau như đúc. Khi Phượng Minh nghiêng đầu đối mặt Ly Ương, khẽ mỉm cười hỏi “được không”, Ly Ương giống như trở lại tình cảnh năm đó khi nàng lạc đường gặp phải Phượng Hề. Hắn ôm nàng trong ngực, cũng cười yếu ớt, cũng hỏi “được không”.

Ly Ương rũ mắt xuống, che lại khổ sở trong mắt. Phượng Minh có hành động lần này sợ là Phượng Hề...

Chậm rãi đi tới trước mặt Phượng Minh, Ly Ương khom người nói: “Ly Ương cám ơn Phượng quân nâng đỡ, chẳng qua là Ly Ương đã có người trong lòng...”

“Phụ vương, giữa ta và Ly Ương chẳng qua chỉ là tình huynh muội. Ngươi dù có muốn tìm con dâu, cũng phải thương lượng với ta trước chứ? Lần này làm mất mặt rồi?” Không chờ cho Ly Ương nói xong, Phượng Cửu tiến tới bên cạnh Phượng Minh, cười lưu manh, “Hơn nữa ngày hôm qua ta đây mới ra quan, hôm nay sao ngươi lại không giải thích được làm ra như vậy?”

“Khụ, ta đây không phải là do nghe nói ngươi và người ta có tình cảm hay sao? Khó khăn lắm mới có người chịu được tiểu tử ngươi, ta dĩ nhiên phải nắm bắt cơ hội. Hơn nữa không phải nghe nói nhi tử của lão tiểu tử Mạc Thần thường xuyên đến núi Nguyên Hoa sao? Ta là nghĩ tới tiên hạ thủ vi cường a!” Ý tốt bị xem thành lòng lang dạ thú, gương mặt Phượng Minh không vui.

“Hắc hắc, lần sau nếu thật sự ta nhìn đúng người nào, khẳng định sẽ hồi báo trước. Ngươi cũng đừng ghép đôi loạn nữa.” Phượng Cửu nhún vai, thờ ơ cười, thừa dịp lỗ hổng còn len lén hướng Ly Ương mở trừng hai mắt.

“Không phải nói còn muốn đến chỗ Bắc Thần tinh quân lấy Nguyên Phách đan sao? Đi thôi đi thôi, chớ ngăn cửa người ta chặn đường.” Vừa nói, Phượng Cửu liền lôi kéo Phượng Minh ra cửa. Còn chưa đi xa, Ly Ương liền nghe đến thanh âm cực lớn của Phượng Cửu: “Tiểu Ương nhi, ủ thêm ít rượu, có thời gi­an ta liền tới đây!”

Nghe lời này, Ly Ương đột nhiên cảm giác sống lưng lạnh run một hồi. Không được, nàng phải về trong cốc làm thêm mấy tầng kết giới cho hầm rượu. Nếu không đoán chừng ba năm sáu ngày rượu sẽ không giải thích được ít hơn rất nhiều! Cùng là đồng loại, Ly Ương rất rõ ràng chuyện tình Phượng Cửu có thể làm ra.

Phượng Cửu và Phượng Minh chân trước ra núi Nguyên Hoa, Ly Ương chân sau đã lên đường đi núi Phượng Kỳ.

Đã là sau giờ ngọ, Phượng Hề tựa tại trong đình bạch ngọc, một tay cầm bản cầm phổ, tỉ mỉ lật xem.

“Tại sao muốn làm như vậy?” Người chưa tới, tiếng đã tới trước. Ly Ương mặc y phục xanh nhạt, hai hàng lông mày nhíu chặt, đứng ở trước mặt Phượng Hề, cặp mắt chăm chú nhìn hắn, không tha trốn tránh chốc lát.

Phượng Hề để quyển sách trên tay xuống, nhàn nhạt nhìn lại Ly Ương, cũng không tính mở miệng nói gì.

“Tại sao muốn làm như vậy?” Thấy Phượng Hề không trả lời, Ly Ương lặp lại một lần.

Nhìn cặp mắt đen như lưu ly kia, Phượng Hề thở dài, nói: “Tiểu Cửu đã không còn nhỏ, Ly Ương cũng đến tuổi có thể lập gia đình, ta thấy tình cảm hai người các ngươi rất tốt...”

“Người mà ta thích chính là ngươi.” Phượng Hề còn chưa nói xong, liền bị Ly Ương vội vàng cắt đứt.

“Ngươi biết rõ, ta thích chính là ngươi.” Trong lòng mơ hồ có chút tức giận, Ly Ương cắn môi, cố gắng để cho mình bình tĩnh một chút. Đây là lần đầu tiên, nàng dám mở miệng nói ra lời như vậy ở trước mặt hắn. Đây cũng là lần đầu tiên, nàng tức giận với hắn.

Mắt phượng màu nâu hơi khép, Phượng Hề mắt điếc tai ngơ đối với lời của Ly Ương. Đứng lên, Phượng Hề đi qua bên người Ly Ương, thanh âm bình tĩnh như thường: “Trở về đi thôi, về sau đừng trở lại núi Phượng Kỳ.”

“Nếu ngươi có thể đợi nàng, tại sao ta không thể chờ ngươi?” Ly Ương xoay người, nhìn Phượng Hề bước nhanh rời đi hô.

Bước chân Phượng Hề dừng lại, cũng không xoay người lại, thở dài nói: “Bởi vì ta biết ta cuối cùng có một ngày sẽ đợi được nàng, ngươi lại vĩnh viễn cũng không thể đợi được ta.”

“Ta chưa từng nghĩ phải chờ được ngươi, ta chỉ là muốn cùng ngươi đợi đến lúc nàng trở lại mới thôi, như vậy cũng không được sao?” Bóng dáng màu đỏ đã sớm rời đi, chỉ còn lại một mình Ly Ương đứng tại chỗ, thấp giọng nhẹ lẩm bẩm.

“Ta thích ngươi, thích đến ngay cả chính ta cũng cảm thấy có chút không giải thích được. Nhưng trên thực tế, từ lần đầu tiên thấy ngươi, ngươi chính là bất đồng. Ngay cả sau đó ta đang ngủ hóa thân, trải qua đau đớn cùng cực cuối cùng người thấy được đều là ngươi. Khi đó Bạch Nhiễm nói với ta, đây chẳng qua là kiếp nạn khi hóa thân, muốn ta đừng để ý, nhưng... Nhưng không có ai biết, ta không phải là không nguyện ý hóa thân, mà là không thể. Ta dùng hết tất cả phương pháp biết được đều không thể hóa thân, cho nên mới tự giận mình, vò đã mẻ lại sứt lười biếng qua ngày. Buồn cười chính là ta cuối cùng lại ngủ một giấc liền hóa thân, cái này bảo ta làm sao không để ý?”

Ly Ương biết hiện tại chỉ có một mình mình, Phượng Hề không thể nào nghe được, nhưng vẫn cúi đầu thấp giọng nói từng câu từng câu: “Khi đó Mộ Nghi nói không chừng ngươi là người đã được định trong số mạng của ta, ta chỉ cảm thấy là bậy bạ, ai ngờ một câu của nàng lại thành sấm. Rõ ràng là hai người không liên hệ với nhau, nhưng vẫn khiến cho ta gặp phải ngươi. Hôm nay xem ra đại khái chính là định mệnh, trời cao đẩy ta tới bên cạnh ngươi, thích ngươi, ta có thể làm sao bây giờ...”

“Ta biết ngươi không thể yêu thích ta, nhưng ta cho tới bây giờ cũng không nghĩ tới muốn ngươi thích ta. Ngươi có thể không trả lời ta, thậm chí đẩy ta ra, nhưng tại sao ngươi lại giao ta cho người khác...” Ly Ương cũng không biết mình là thế nào, một mình nói liên miên cằn nhằn nhiều như vậy. Cảm xúc tích lũy nhiều năm như vậy, khống chế không được chảy xuôi ra ngoài. Từng câu, từng chữ nói ra ngoài. Đem những tâm tình mà mình không dám nói ra kia, hiện tại lại nói hết ra.

Nói xong tất cả, Ly Ương hít sâu một hơi, thật sâu liếc nhìn phương hướng Phượng Hề rời đi, xoay người rời đi.

Ngươi không nghe được cũng không sao, chỉ là ta vẫn muốn nói ra. Tựa như ngươi không thích ta cũng không sao, ta chỉ muốn thích ngươi.

Phượng Hề từ chỗ tối đi ra, cau mày, nhìn chằm chằm vị trí Ly Ương vừa đứng, giống như có chuyện gì không nghĩ ra. Lời của Ly Ương vừa rồi, hắn nghe không sót một câu.

“Ngay cả sau đó ta đang ngủ hóa thân, trải qua đau đớn cùng cực cuối cùng người thấy được đều là ngươi.”

“Hôm nay xem ra đại khái chính là định mệnh, trời cao đẩy ta tới bên cạnh ngươi...”

Hồi tưởng mấy câu nói đó của Ly Ương, chân mày vốn khoá chặt của Phượng Hề càng vặn chặt hơn. Ly Ương là nữ nhân duy nhất đi tới bên cạnh hắn hơn bốn nghìn năm nay, hắn vốn không có dính dấp quá nhiều với bất luận kẻ nào, cố tình gặp được Ly Ương. Khiến cho hắn để ý còn là kiếp nạn trải qua lúc hoá thân theo lời Ly Ương lại là hắn, cuối cùng ý vị như thế nào?

Phượng Hề cau mày, muốn cố gắng tìm ra chút chỗ tương tự của Ly Ương và Nhân Phi. Nhưng trừ một vài điệu nhảy, không có gì cả. Nếu nói Ly Ương có thể là Nhân Phi, thật là quá mức gượng ép. Vô luận hắn hi vọng Nhân Phi có thể sớm ngày trở lại bao nhiêu, cũng không cách nào lừa mình dối người như vậy. Nhưng nếu như là phải thì nên như thế nào? Cho dù là một phần vạn cơ hội, hắn cũng không dám tùy ý bỏ qua. Chẳng qua là tâm tư của Ly Ương hôm nay, nếu không phải sớm ngày chặt đứt, ngày sau chỉ sợ là hại nàng.

Trở lại chỗ ở, gương mặt Ly Ương chật vật, còn chưa đứng lại, liền thấy Bạch Nhiễm miễn cưỡng tựa tại dưới tàng cây hoè vàng.

“Xem như trở lại.” Nhìn thấy Ly Ương trở lại, Bạch Nhiễm sờ sờ lỗ mũi, khẽ cười nói. Giọng nói kia giống như đúc với năm đó nàng chạy ra ngoài chơi, chơi điên rồi trở về muộn.

“Ngươi tới làm gì?” Ly Ương lấy lại bình tĩnh, có chút đề phòng nhìn hắn. Người này lần trước tới lấy đi mười vò Xuân Trà Lộ, trước đó tới đã lấy đi bảy vò Lộ Sương Tinh, lần trước nhất thì lấy đi hai mươi vò rượu Đàn Khanh... Ly Ương cũng không dám tiếp tục nhớ lại, dù sao chỉ cần Bạch Nhiễm tới một lần, hầm rượu của nàng sẽ phải gặp nạn một lần.

Bạch Nhiễm nhướng mày, hăng hái dồi dào nhìn Ly Ương tùy thời vừa đụng sẽ xù lông, qua thật lâu mới lấy ra một chậu quả Vân La, cười nói: “Chính là mùa này quả Vân La chín muồi, nghĩ tới trước kia ngươi luôn ôm nó không thả, liền đem đến cho ngươi một ít.”

Trước kia...

Từ ngữ như vậy lập tức đâm tới chỗ đau của Ly Ương. Không sai, kia đều là trước kia. Người này trước kia sủng nàng lên trời, lại không giải thích được ném qua một bên. Nếu không phải bị hắn không giải thích được ném đi, sao nàng lại gặp phải Phượng Hề, sao lại...

Vốn cho hắn là có niềm vui mới quên người yêu cũ, nhưng trên thực tế sau đó con hồ ly đỏ nhỏ kia chỉ ở bên cạnh hắn trong khoảng thời gi­an cực ngắn, cũng không lâu lắm liền bị hắn đưa về chỗ Vị Thanh trưởng lão. Hôm nay xem ra, tất cả đều giống như là hắn đang cố ý trêu tức nàng rời đi.

Ly Ương cũng không có đưa tay nhận lấy quả Vân La Bạch Nhiễm đưa tới, chẳng qua là ngước mắt nhìn hắn, mở miệng hỏi: “Ta vẫn chưa từng hỏi ngươi, nhưng bây giờ ta rất muốn biết. Bạch Nhiễm, tại sao ban đầu đột nhiên buông tay bất kể ta?”

“Ta nào có đột nhiên buông tay bất kể ngươi?” Thần sắc Bạch Nhiễm không đổi, ánh mắt đen láy vẫn cười tủm tỉm nhìn nàng, giống như thật là không có gì xảy ra. Lắc lắc quả Vân La trong tay, Bạch Nhiễm cười hỏi: “Còn không mau cầm đi? Chẳng lẽ muốn ta cứ đưa như vậy?”

Vốn là không có khả năng trông cậy vào việc có thể từ trong miệng hắn lấy được đáp án gì, nhưng nghe hắn nói như vậy, trong lòng Ly Ương vẫn đột nhiên sinh ra một cỗ oán khí. “Lạch cạch ——” cả chậu quả Vân La bị Ly Ương đẩy trên mặt đất.

“Tiểu Bạch...”

Không đợi Bạch Nhiễm nói xong, Ly Ương liền nhìn hắn một cái thật sâu, xoay người vào phòng.

Cái nhìn kia, là oán.

Bạch Nhiễm sững sờ tại chỗ, thật lâu mới cười ra, khom xuống nhặt từng quả Vân La trên đất lên. Nhặt về từng quả Vân La rơi tán loạn, thả vào cạnh cửa, Bạch Nhiễm xoay người rời đi.

Hắn sai lầm rồi sao?

Không, hắn không sai.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.