Hồ Ly! Muốn Chờ Ta Bao Lâu?

Chương 2



Cho đến khi tiệc Bách Hoa Mật Lạc kết thúc, Ly Ương cũng không tìm thấy được bóng dáng đó.

Chẳng lẽ là do nàng uống quá nhiều nên nhìn lầm rồi? Nhưng trong tâm xuất hiện trận sợ hãi kia rốt cục là vừa xảy ra chuyện gì? Tổng không phải là uống quá nhiều rượu Bách Hoa Mật Lạc nên bị ảnh hưởng chứ? Nằm ở đầu vai Bạch Nhiễm, Ly Ương lắc lắc cái đuôi nghĩ đến chuyện hôm nay làm nàng canh cánh trong lòng.

Bất quá như đã nói, cõi đời này nào có người tùy tiện liếc một cái là có thể khiến cho lòng người khác run rẩy cả đời? Nhất định là nàng suy nghĩ quá nhiều. Tâm ý sợ hãi cái gì, nhất định là lão đầu Bất Tu phát hiện một chai rượu Túy Tiên vạn năm của hắn bị nàng trộm uống cạn sạch...

Vừa nghĩ tới cặp mắt tràn ngập oán giận, hận không thể ăn tươi nuốt sống nàng của lão đầu Bất Tu kia, tim Ly Ương cũng căng thẳng. Vỗ vỗ ngực, Ly Ương cảm giác nếu mình còn nhả loạn ở Thanh Khâu, an toàn sinh mạng tuyệt đối khó có thể đảm bảo được. Không được, trở lại Thanh Khâu rồi nàng nhất định phải bế quan, mấy ngày nay dù cho có chết cũng không thể để cho lão đầu Bất Tu bắt được.

“Tìm lâu như vậy, còn chưa tìm được?” Đã sớm phát hiện Ly Ương vẫn duỗi cái đầu nhìn chung quanh, Bạch Nhiễm đưa tay sờ vào cái đầu đang suy nghĩ lung tung của nàng, mặt mày khẽ nhếch, giễu giễu nói, “Chẳng lẽ là Tiểu Bạch của chúng ta coi trọng người nào?”

“Ngao ——” Ly Ương im lặng liếc hắn một cái, con lão hồ ly này suy nghĩ đến nơi nào rồi.

“Nếu không phải, vậy thì đi về.” Bạch Nhiễm cười khẽ, ôm nàng trở về trong ngực.

Bạch Nhiễm mới vừa đứng lên, Ly Ương liền nhìn thấy bóng dáng một bụng bự nâng cao vội vã chạy tới chỗ của Nguyên Ngộ tiên quân.

Theo phương hướng Nguyên Ngộ tiên quân chạy tới mà nhìn, Ly Ương sửng sốt, là hắn!

Mặc dù trước đây chẳng qua chỉ là thoáng nhìn thấy, nhưng Ly Ương lại vô cùng chắc chắn, chính là người này.

Người nọ một bộ áo đỏ, hoa văn rườm rà, tơ vàng buộc vòng quanh, mái tóc tơ bạc trút xuống như lụa, được một cái kim quan bạch ngọc lỏng lẹt nâng một phần nhỏ. Xa xa nhìn lại cả người giống như một con Kim Phượng từ dục hoả ở Hồng Liên Nghiệp Hoả (tầng thứ bảy trong tám tầng địa ngục)ra, cao quý cao ngạo, không thể tiết độc. Thấy Nguyên Ngộ tiên quân đuổi theo, người nọ dừng bước lại, môi mỏng mím thành một độ cong thanh nhã, bước tới nói chuyện với nhau.

Rõ ràng nhìn qua là một người thanh ngạo cao quý, làm cho người ta không khỏi sinh ra kính sợ, cười một tiếng đứng lên rồi lại biến thành người khiêm tốn dịu dàngận như ngọc, ôn hòa đến khiến người không nhịn được muốn đi đến gần. Dịu dàng mà cao quý, thanh nhã mà lại cao ngạo, làm như một người cao cao tại thượng, rồi lại bình dị gần gũi, cho dù là ai cũng không khỏi không sinh lòng hướng tới.

Ly Ương ngây ngốc ở trong ngực Bạch Nhiễm, hai mắt bất động không chớp nhìn người nọ, cho đến khi hắn cáo từ rời đi.

“Người đi, còn ngu nhìn làm gì?” Bạch Nhiễm dùng đầu ngón tay chạm vào trán Ly Ương một cái, kêu linh hồn nhỏ bé của nàng trở về. Thấy Ly Ương còn là một bộ dạng ngây ngốc, Bạch Nhiễm cười nói: “Tiểu Bạch, thật coi trọng người kia?”

Làm sao có thể? Nàng là loại người như vậy sao? Ly Ương dùng ánh mắt giống như si nhìn Bạch Nhiễm một cái.

Chẳng qua là khi nhìn thấy người nọ, trong lòng Ly Ương xuất hiện một cổ cảm giác kỳ quái. Không thể nói ra rõ ràng được, chỉ là trực giác cho biết người kia không nên có bộ dáng hiện tại, thật cô đơn tịch liêu. Mặc dù trên mặt hắn vẫn duy trì nụ cười dịu dàng say lòng người, nói chuyện ôn hòa thân thiết với người, Ly Ương vẫn cảm thấy hắn hoàn toàn ngăn cách mình ở trong một cái thế giới khác. Những người náo nhiệt kia đều là người khác, không liên quan với hắn.

Che giấu ở dưới cái mỉm cười thân thiết, không muốn làm cho người ta đụng vào tâm tình mình.

Núp ở trong lồng ngực ấm áp của Bạch Nhiễm, Ly Ương không nhịn được phỏng đoán, một người ôn nhã trong sáng như vậy đến tột cùng vì sao thà cô độc canh giữ ở trong một phương trời đất riêng của mình, cô đơn xa xăm nhìn người khác.

“Tiểu Bạch, ngươi nhìn ai cũng có thể, duy chỉ có người nọ không được.”

Thanh âm ôn lạnh của Bạch Nhiễm vang trên đỉnh đầu, Ly Ương kéo khóe miệng, hết sức im lặng liếc Bạch Nhiễm một cái. Nàng bất quá là khó chịu được nên sinh chút lòng hiếu kỳ, người này lại nghĩ lệch ra nơi nào rồi?

“Không phải là tốt nhất, chúng ta trở về.” Bạch Nhiễm ngoắc ngoắc môi, mang theo Ly Ương rời đi Phúc Dân sơn.

Tại sao chỉ duy nhất có người kia là không được? Nửa hí mắt, đáy lòng Ly Ương hiện lên mấy phần nghi ngờ.

Trở về Thanh Khâu, chuyện đầu tiên Ly Ương làm chính là bế quan.

Đừng xem lão đầu Bất Tu gầy không có mấy lượng thịt, bộ dạng thoạt nhìn như gió thổi sẽ ngã, điên khùng lên lại rất kinh khủng. Nếu lúc này bị hắn bắt được, Ly Ương khẳng định không có quả ngon để ăn. Ở với Bạch Nhiễm được hắn để mặc cho, người khác có thể không có biện pháp làm gì Ly Ương, nhưng nếu là Bất Tu - người đứng đầu tứ đại trưởng lão Hồ Tộc quả thật muốn cho nàng chút dạy dỗ cũng không phải khó.

Cho nên nói, lúc này lựa chọn bế quan là phương pháp sống sót duy nhất của Ly Ương. Đợi đến lúc lão đầu Bất Tu gần hết giận, nàng ra quan đến cửa tạ tội, nhõng nhẽo chút, chuyện như vậy là có thể bỏ qua không đề cập nữa.

Bất quá nếu Ly Ương nói bế quan, chỉ là so với người khác bế quan hoàn toàn là hai chuyện khác nhau. Người khác bế quan đó là chân chính đóng cửa khổ tu, Ly Ương bế quan lại là mỗi ngày vùi ở trong phòng ngủ đóng cửa ngủ ngon, không đi ra ngoài lăn lộn khắp nơi thôi.

“Cũng không biết gần đây là ai chọc trưởng lão Bất Tu, lão nhân gia ông ta hỏa khí không nhỏ, mọi thủ hạ lần lượt bị hắn giằng co một lần.” Bạch Nhiễm nằm nghiêng ở trên giường êm, tay phải bám đầu, cười tủm tỉm nhìn tiểu bạch hồ đang cầm cả khay quả chu[1] ăn lấy ăn để, đáy mắt tràn đầy hài hước, “Nếu để cho Bất Tu bắt được người nọ, sẽ rất có ý tứ, đúng không, Tiểu Bạch?”

Nuốt quả chu trong miệng xuống, Ly Ương ngẩng đầu lên nhìn Bạch Nhiễm khiêu khích. Chính là bổn cô nương chọc đấy, thế nào? Chẳng lẽ ngươi muốn đưa ta cho lão đầu Bất Tu để ông ấy hả giận sao?

“Rượu Túy Tiên vạn năm, cả Thanh Khâu chỉ có một mình Bất Tu cất bình cuối cùng không chịu uống.” Bạch Nhiễm ngồi dậy, đưa tay đem Ly Ương xách đến trước mặt, bên mép hiện lên nụ cười cực kỳ dịu dàng, “Ngươi cứ giữ yên lặng trộm tới cũng thôi, lại còn một mình uống hết. Rượu Túy Tiên vạn năm, ngươi không sợ say chết?”

Ly Ương nhíu mày, nửa hí ánh mắt, cực kỳ khiêu khích đưa ra đầu lưỡi béo mập liếm ở khóe miệng, còn bất chợt phát ra tiếng vang “chậc chậc”, nhìn dáng dấp là đang nhớ lại tư vị tuyệt vời của rượu Túy Tiên vạn năm đã sớm xuống bụng kia.

Thấy Ly Ương như vậy, Bạch Nhiễm lắc đầu, cười mắng: “Cũng không chừa lại nửa bình cho ta, Tiểu Bạch, ngươi quá không có lương tâm! Lần sau nếu lấy được vật gì tốt, không chừa một nửa cho ta, ta liền trực tiếp gi­ao ngươi ra.”

Nhìn một chút, nhìn một chút, lộ ra bản tính rồi? Ly Ương rầm rì một tiếng, lắc lắc cái đuôi, tức giận nhìn Bạch Nhiễm một cái. Đây chính là hồ đế Bạch Nhiễm lấy ôn văn nho nhã, phẩm tính cao thượng nổi tiếng cả Tiên giới, thật nên để cho lão đầu Bất Tu kia tới xem diện mạo thật của đế quân hắn kính trọng nhất! Không, cũng nên để cho tất cả mọi người ở Tiên giới tới xem một cái mới đúng!

Ôn văn nho nhã cái gì, phẩm tính cao thượng cái gì, người này thật ra chính là một con lão hồ ly bụng hắc khó chịu. Đáng thương thay cho cả Thanh Khâu, à không, là cả Tiên giới, đều bị con lão hồ ly này che mắt. Ly Ương lắc lắc đầu, không khỏi cảm thấy bi ai vì người cả Tiên giới, đặc biệt là hồ ly cả Thanh Khâu.

Những người khác ở Tiên giới còn chưa tính, đối với hồ ly cả Thanh Khâu mà nói, đây hoàn toàn chính là gặp vương không quen a!

Vừa nhìn thấy bộ dạng hiện tại của Ly Ương, Bạch Nhiễm cũng biết nha đầu này đang ở trong lòng khi dễ mạt sát hắn như thế nào. Để Ly Ương xuống, lại nhìn thấy nàng hấp tấp chạy đi ôm lấy quả chu còn sót lại tiếp tục ăn, môi của Bạch Nhiễm hơi vểnh, mắt phượng đè xuống một tia cười thầm, lãnh đạm nói: “Đúng rồi, ta quên nói cho ngươi biết, quả chu này là món ăn vặt cuối cùng còn lại trong tháng của ngươi. Ngươi phải tiết kiệm mà ăn, nếu hiện tại ăn xong, hơn phân nửa tháng này cái gì cũng sẽ bị mất.”

Cái gì?! Ly Ương vốn là không còn chút cố kỵ nào liều mạng ăn, nghe phải lời này thì há hốc miệng, nửa quả chu lăn xuống rơi ở trên đất.

Cái gì gọi là món ăn vặt cuối cùng? Ly Ương khóc không ra nước mắt, bi phẫn muốn chết nhìn Bạch Nhiễm nằm nghiêng trên giường, đang cười đến vui vẻ, đây tuyệt đối là trả thù! Người này nhất định là đang trả thù nàng không chừa cho hắn nửa bình rượu Túy Tiên!

Thả quả chu trong tay ra, Ly Ương nịnh bợ cọ trở về bên cạnh Bạch Nhiễm, tội nghiệp nhìn hắn. Một đôi mắt to trong veo như nước nhắn nhủ rằng trong nội tâm nàng đang vô cùng hối tiếc, cùng với quyết tâm kiên định tương lai nhất định hiếu kính hầu hạ tự chủ đại nhân (chủ nhân lớn nuôi mình) thật tốt.

“Ngoan, tháng sau xem biểu hiện của ngươi.” Tự chủ đại nhân vỗ vỗ đầu Tiểu Bạch hồ, khẽ mỉm cười, tâm tình cực tốt.

Tiểu Bạch hồ chịu nhục, đưa ra đầu lưỡi liếm lòng bàn tay tự chủ đại nhân, nịnh bợ tỏ vẻ mình nhất định biểu hiện thật tốt.

Trong lúc nhất thời, không khí giữa đôi “chủ sủng” này cực kỳ hài hoà.

Bầu trời trong xanh, gió mát ấm áp dễ chịu.

Bên trong bụi cỏ xanh rậm mềm mại cạnh Kính Hồ, Ly Ương đang lười biếng nằm trên mặt đất, cái bụng lông mềm như nhung phình lên hưởng thụ cảm giác tắm nắng tuyệt vời. Gió nhẹ lướt qua, móng hồ vỗ nhẹ cái bụng đã no tròn, Ly Ương đánh cái nấc. Ăn uống no đủ, nằm ở trong đống cỏ xanh phơi nắng, đời hồ mỹ mãn.

Đang lúc Ly Ương muốn ngủ thiếp đi ở trong ánh mặt trời ấm áp này, một tiếng phượng hót thanh thúy từ bầu trời xa xôi truyền đến, Thanh Khâu vốn là còn trời trong nắng ấm đột nhiên bị mây đen bao phủ che khuất bầu trời. Ly Ương cả kinh, đứng lên lại phát hiện Kính Hồ trước mặt thế nhưng không thấy. Nhìn mọi nơi, Ly Ương mới giật mình, toàn bộ cảnh sắc vốn là quen thuộc chung quanh mình đều biến mất, trong trời đất chỉ còn lại một mảnh hỗn độn.

Từng tiếng phượng hót xa xôi tới gần, cuối cùng giống như đã đến trên đỉnh đầu. Chẳng qua Ly Ương vừa ngẩng đầu, lại phát hiện bầu trời như cũ là mây đen che lắp mặt trời, đừng nói là Phượng Hoàng gì, căn bản cái gì cũng xem không rõ ràng.

Nhiều tiếng phượng hót, vang dội đất trời, chát chúa dễ nghe như trân châu nhỏ xuống khay ngọc. Cuối cùng gần gũi giống như nhiều tiếng nói trầm ở bên tai, đưa đến cả trái tim Ly Ương cũng không tự chủ khảm vào trong đó, không cách nào tự kiềm chế.

“Phượng Hề Phượng Hề thuộc về cố hương, ngao du tứ hải tìm phượng hoàng kia...”

Trong thoáng chốc, Ly Ương giống như nghe được có người đang ngâm xướng cổ khúc xa xôi kia thật thấp. Tơ tình vấn vương dai dẳng kia, lòng hâm mộ không cách nào nói ra kia, tựa hồ cũng bao hàm ở trong ngâm xướng thật thấp này, nóng bỏng mà lâu dài, đó là quyến luyến như thế nào đều không thể cắt rách.

Ngươi có biết, ta một mực chờ ngươi, ta một mực tìm ngươi, nào sợ vĩnh viễn sánh cùng trời đất, thương hải tang điền (thế sự xoay vần)...

Chẳng biết tại sao, nghe ngâm xướng trầm thấp này, Ly Ương đột nhiên cảm giác được thật khó qua, giống như là nàng cũng sáp nhập vào trong chờ đợi và tìm kiếm dài đến chẳng biết khi nào này. Yêu say đắm không cách nào bày tỏ kia giống như vắt ngang ở tim của nàng, nàng không cách nào nói ra khỏi miệng.

Rất muốn nói cho ngươi biết, ta đang đợi ngươi, đang tìm ngươi...

Cảm xúc mãnh liệt thâm trầm như vậy bao quanh Ly Ương, khiến cho cả người nàng giống như lửa thiêu, thống khổ suy nghĩ muốn tránh thoát.

Thanh Khâu bình tĩnh như thường đột nhiên truyền ra một tiếng nổ vang kịch liệt, nương theo đó truyền đến một đạo ánh sáng trắng mãnh liệt, trong nháy mắt phá vỡ phía chân trời, thẳng vào trời cao. Bạch Nhiễm đang ở chánh điện cùng mọi người nghị sự cả kinh, ngẩng đầu nhìn lên phát hiện cột sáng này hẳn là từ hướng phòng ngủ của mình truyền ra.

“Ngày mai bàn lại.” Bỏ xuống những lời này, trong thoáng chốc Bạch Nhiễm biến mất ở trong tầm mắt mọi người.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.