Hồ Ly! Muốn Chờ Ta Bao Lâu?

Chương 20



Mấy ngày sau, Bạch Nhiễm luôn tới cũng vội vã, đi cũng vội vã, thần long thấy đầu không thấy đuôi. Ly Ương hỏi hắn đang bận cái gì, hắn luôn chỉ cười không đáp, làm cho Ly Ương tò mò đến mức tâm nhột khó nhịn, trăm móng cong tâm. Thật vất vả đợi đến khi vết thương trên người hoàn toàn tốt lên, Ly Ương còn chưa có bước ra phòng ngủ lại bị một tin tức kinh trời đập ra nội thương lần nữa.

Cái gì? Ngày hôm trước phượng quân Phượng Minh lên núi Bạch Hổ cầu hôn cho con trai Phượng Cửu? Tiểu Cửu nhi chưa tới nửa tháng nữa phải lấy Hướng Anh?!

Từ trong miệng tiên tỳ nghe được cái tin tức như thế, Ly Ương giống như bị một đạo sấm sét bổ trúng, há hốc miệng, hai mắt ngốc trệ, khóe mắt co quắp. Ly Ương duy trì tư thế cứng ngắc này thật lâu, cho đến sau khi nàng hoàn toàn tiêu hóa xong cái tin tức này mới thôi. Thật vất vả hồi thần lại, Ly Ương lập tức quơ lấy ly trà lạnh đặt trên bàn uống cho đỡ sợ.

Đối với huynh đệ vào sinh ra tử như Phượng Cửu, Ly Ương chỉ có thể đáp lại bằng mười hai vạn phần đồng tình. Nhớ ngày đó Tiểu Cửu nhi vì tránh ra hôn sự này không tiếc bế quan khổ tu trăm năm, nhưng sau trăm tuổi lại vẫn xoay chuyển đâu vào đó. Là của ngươi, cuối cùng chỉ có thể là ngươi, dù cho ngươi có trốn như thế nào cũng chạy không khỏi. Bất quá năm xưa phượng quân đã đáp ứng không đi cầu hôn, nhưng tại sao bây giờ lại trở quẻ rồi? Đường đường là phượng quân, Phượng Minh tuyệt đối không tùy tiện trở quẻ, huống chi còn có Phượng Hề.

Không cần suy nghĩ cũng biết hiện tại Phượng Cửu nhất định tuyệt vọng khổ ép đến cực điểm, làm huynh đệ, Ly Ương cũng không thể ngồi nhìn bất kể vào lúc này. Nói thế nào cũng nên đi thăm một lần có đúng hay không? Dĩ nhiên, nàng tuyệt đối không có bất kỳ âm u trong lòng, thật không có!

Nếu phải đi, tổng nên lên tiếng chào hỏi với Bạch Nhiễm trước. Hỏi thăm rõ ràng với tiên tỳ bây giờ Bạch Nhiễm đang ở thư phòng, Ly Ương liền lập tức chạy tới. Phải biết trái tim tuyệt vọng khô kiệt của Tiểu Cửu nhi hiện tại đang chờ đợi nàng cứu viện.

Ly Ương vừa tới thư phòng, còn chưa vào cửa liền thấy một màn, thiếu nữ tóc đỏ bưng một mâm bánh Tố Nguyệt, gương mặt ửng đỏ, nửa cúi đầu hai mắt xấu hổ, không dám nhìn thẳng nam tử tài trí bất phàm trước mắt. Mà Bạch Nhiễm nở nụ cười đẹp mắt, tay cầm một cái bánh Tố Nguyệt đã cắn một cái, thanh âm trong sáng mang theo mấy phần nụ cười, tán dương: “Tay nghề của Vân Lâm càng lúc càng tinh xảo.”

Câu khen ngợi đơn giản này lại khiến cho Vân Lâm đỏ bừng mặt, đầu chôn sâu hơn, lúng túng nói: “Đế quân thích là tốt rồi.”

Câu tê tê dại dại đến trong xương của Vân Lâm khiến cho Ly Ương run lên, da gà rớt đầy đất. Bạch Nhiễm mấy ngày nay vội vàng như vậy, chẳng lẽ chính là vội vàng tán tỉnh với tiểu hồ ly đỏ? Nghĩ tới đây, không biết tại sao, Ly Ương liền cảm thấy chán ghét. Không vì cái gì khác, chỉ vì âm điệu mềm dẻo tê dại của Vân Lâm là đủ rồi.

Khi Ly Ương chuyển ánh mắt vào bên trong nhà lần nữa liền đụng phải tầm mắt cười như không cười của Bạch Nhiễm, hiển nhiên người này đã phát hiện sự tồn tại của nàng. Thờ ơ nhún vai một cái, Ly Ương quang minh chánh đại mà thẳng bước vào.

“Thương vừa tốt liền đợi không được?” Ly Ương còn chưa tỏ rõ ý đến, Bạch Nhiễm liền một câu vạch trần.

“Nghe nói Tiểu Cửu nhi sắp lấy Hướng Anh rồi, ta phải chạy đến an ủi hắn.” Ly Ương bĩu môi, một đạo ánh mắt oán giận không cách nào bỏ rơi trong phòng khiến cho da đầu nàng tê dại. Trời cao làm chứng, nàng thật không phải cố ý chạy tới quấy rầy hai người bọn họ tán tỉnh nhau. Sớm biết hai người bọn họ đang tán tỉnh, đánh chết nàng cũng sẽ không tới đây. Cho nên tiểu hồ ly đó, ngươi có thể không oán niệm căm thù nhìn ta như vậy không?

Bạch Nhiễm nhướng mày, tựa hồ nghĩ tới điều gì, cười nói: “Hôm nay thương thế của ngươi tốt lắm, tự nhiên muốn đi nơi nào thì đi nơi đó.”

“Ta chỉ là tới nói với ngươi một tiếng.” Ly Ương ném đi một ánh mắt “Đó là dĩ nhiên”, mở trừng hai mắt về phía Bạch Nhiễm và Vân Lâm đang mập mờ, khoát khoát tay xoay người rời đi, “Ta đi trước, các ngươi tiếp tục.”

“Đế quân.” Ly Ương vừa đi, Vân Lâm liền mở miệng muốn nói điều gì, lại bị Bạch Nhiễm dùng ánh mắt ngăn lại. Bạch Nhiễm cong mặt mày, trong tròng mắt đen như mực nhuộm nụ cười dịu dàng, khiến cho tim Vân Lâm bỗng dưng nhanh mấy phần, hai gò má ửng đỏ.

“Ta còn có chuyện phải đi ra ngoài một lát, sợ rằng...”

Ai có thể kháng cự thanh âm dịu dàng như nước này của hồ đế Bạch Nhiễm, còn có vẻ mặt áy náy khẽ toát ra kia, người nào lại chịu khiến cho hắn khó xử? Vân Lâm ở thời điểm Bạch Nhiễm còn chưa nói xong đã lập tức nói: “Đế quân đã có chuyện bận rộn, Vân Lâm cáo lui trước.”

Mỉm cười nhìn Vân Lâm rời đi, Bạch Nhiễm đưa tay cầm bánh Tố Nguyệt trong mâm lên cắn một cái nữa. Vậy mà cắn hết một cái này, cả bàn bánh Tố Nguyệt liền bị Bạch Nhiễm không chút nào thương tiếc tiện tay vứt qua một bên. Bánh Tố Nguyệt Vân Lâm làm đúng là không tệ, ngọt mà không ngán, lại dư vị vô cùng, nếu là Tiểu Bạch tất nhiên sẽ hết sức thích, đáng tiếc nàng đi thật nhanh.

Cách Thanh Khâu, Ly Ương liền ngựa không ngừng vó chạy tới núi Phượng Ngô. Cũng không biết hiện tại Tiểu Cửu nhi thế nào, bất quá chắc chắn sẽ không tốt. Ly Ương vừa lên đường vừa nghĩ tới tình trạng hôm nay của Phượng Cửu, bên mép không khỏi lộ ra một nụ cười. Nàng biết như vậy không quá đúng đối với Tiểu Cửu nhi, nhưng bây giờ nàng không quản được trái tim có chút hả hê của mình.

“Ly Ương ra mắt phượng quân.” Được tiên tỳ dẫn tới đại sảnh, Ly Ương hành lễ nói với Phượng Minh ngồi ở ghế trên.

Phượng Minh nhướng nhướng mày, khẽ cười nói: “Ly Ương tới tìm Tiểu Cửu?”

Ly Ương gật đầu một cái, hơi mỉm cười nói: “Đúng vậy.”

“Ly Ương nghe nói?” Tiểu nha đầu hôm nay ngược lại có bài có bản, Phượng Minh nhiều hứng thú nhìn Ly Ương từ trên xuống dưới.

“Không nghe nói làm sao tới đây?”

Trong mắt Ly Ương để lộ ra ánh sáng hưng phấn, khiến cho nụ cười ở khóe miệng Phượng Minh càng thêm chạy dài, ý đùa ở đáy mắt cũng càng dày đặc. “Những ngày qua tâm tình Tiểu Cửu không tốt, hy vọng Ly Ương có thể cố gắng khuyên hắn một chút, để cho hắn ổn định tâm tình.”

“Đó là tự nhiên.” Ly Ương cười nhạt đáp lời, nhưng trong lòng thì có một ý tưởng khác. Bảo nàng khuyên Tiểu Cửu nhi? Phượng Minh chưa có tỉnh ngủ sao? Nàng đi, Tiểu Cửu nhi tuyệt đối chỉ có một điều có thể, đó chính là nóng nảy hơn.

Phượng Minh dẫn Ly Ương tới chỗ ở của Phượng Cửu liền tươi cười rời đi. Ly Ương phát hiện nơi này căn bản không có bất kỳ phong ấn nào, chẳng lẽ Phượng Minh không sợ Tiểu Cửu nhi chạy? Ly Ương mới vừa bước vào gi­an phòng, một nghiên mực bằng ngọc tím liền bay tới, lao thẳng tới mặt nàng. Ly Ương đầu tiên là sửng sốt một chút, sau đó bình tĩnh đưa tay tiếp được vật bay tới, phe phẩy ngón tay cười nói: “Tiểu Cửu nhi, thế giới tốt đẹp như thế, ngươi lại táo bạo như vậy, như vậy không tốt, không tốt.”

“Ách, tiểu Ương nhi? Thế nào lại là ngươi?” Vừa nghe thanh âm này, Phượng Cửu cũng biết hôm nay hắn đập lầm người.

“Làm sao lại không thể là ta?” Ly Ương đi tới bên cạnh Phượng Cửu, bỏ nghiên mực ngọc tím lên trên bàn sách. Nhìn Phượng Cửu suy sụp tinh thần nằm ở trên bàn sách giả chết, Ly Ương biết đại khái tại sao Phượng Minh yên tâm không đặt phong ấn ở nơi này. “Xem ra lần này phụ vương của ngươi hạ quyết tâm rồi, trực tiếp che thần lực của ngươi.”

“Không phải là phụ vương.” Phượng Cửu cũng không ngẩng đầu lên đáp.

“Vậy là ai?”

“Là đại bá.”

Đáp án này khiến cho Ly Ương ngẩn ra, sao lại là Phượng Hề? Phượng Hề không phải là rất thương đứa cháu Tiểu Cửu nhi này sao? Đưa tay sờ cằm, Ly Ương bí hiểm hỏi: “Tiểu Cửu nhi, ngươi rốt cuộc đã làm chuyện thiên lý bất dung gì khiến cho Phượng Hề hạ thủ ác như vậy?”

Nghe nói như thế, Phượng Cửu vốn là đang giả bộ chết liền nhảy lên như con cá chép giãy, “Cái gì thiên lý bất dung? Ta không phải là, không phải là...” Nghĩ đến lời nói ngày đó, Phượng Cửu vốn đang tức giận lại xẹp xuống.

Thấy Phượng Cửu đột nhiên không nói, Ly Ương lại hỏi tới: “Không phải là cái gì?”

Không phải là xung động giúp ngươi nói một tràng lời kích thích đại bá sao? Bất quá chuyện như vậy sao hắn có thể nói ra? Phượng Cửu bĩu môi, rất thờ ơ trả lời: “Không có gì.”

“Không có gì hắn có thể đẩy ngươi vào trong ngực cọp mẹ sao?” Ly Ương tương đối im lặng nhìn Phượng Cửu một cái.

Nghe được hai chữ “Cọp mẹ”, Phượng Cửu mới vừa coi như tương đối bình tĩnh lập tức xù lông, nắm tay Ly Ương gầm hét lên: “Tiểu Ương nhi, làm sao bây giờ? Lần này là tới thật, ta nhất định chạy không khỏi. Làm sao bây giờ? Ta không muốn cưới con cọp mẹ kia!!! Muốn ta lấy con cọp mẹ này về nhà, không bằng một đao giết ta còn thống khoái hơn!”

“Vậy nếu không ta làm chuyện tốt hiện tại liền một đao giết ngươi, như thế nào?” Giương mắt liếc Phượng Cửu một cái, Ly Ương lành lạnh nói.

Động tác của Phượng Cửu dừng lại, cực độ ưu thương nhìn Ly Ương, “Tiểu Ương nhi, sao ngươi có thể đối với ta như vậy?”

Ly Ương mặt không đổi sắc, tiếp tục nói: “Làm huynh đệ, ta chỉ là cố gắng lớn nhất khiến cho ngươi thống khoái chút.”

“Nếu như ngươi khiến cho con cọp mẹ kia biến mất, ta sẽ càng thống khoái hơn chút.”

“Xin lỗi, năng lực có hạn. Ta vẫn là nên để cho ngươi biến mất đi.”

“Vậy nếu không hai chúng ta bỏ trốn đi?”

Ly Ương kéo khóe miệng, nhìn Phượng Cửu vẻ mặt chờ mong, bất đắc dĩ nói: “Tiểu Cửu nhi, đừng cho là ta không biết ngươi tồn tại tâm tư gì. Là huynh đệ, muốn chết chỉ có một người, chớ kéo ta làm đệm lưng. Mỗi khi đến lễ thanh minh (vào các ngày mồng 4, 5, 6 tháng 4), ta sẽ nhớ dâng hương cho ngươi.”

“.......” Phượng Cửu khóc không ra nước mắt.

“Không đủ sao? Vậy ta sẽ mang một ít bánh Quế Vân cho ngươi.” Ly Ương nhướng mày, tiếp tục nói.

“.......” Phượng Cửu sống không bằng chết.

“Được rồi, ta sẽ mang một vò rượu Vân Tung cho ngươi.” Ly Ương cắn răng, quyết định nhịn đau bỏ những thứ yêu thích.

“......” Hai mắt Phượng Cửu tối sầm.

“Này này, Tiểu Cửu nhi, ngươi không cần gấp gáp chứ?” Ly Ương đưa tay nâng Phượng Cửu sắp tiếp xúc thân mật với sàn nhà, chớ bị nàng khiến tức chết chứ? Công lực của Tiểu Cửu nhi thật là càng ngày càng quay ngược lại. Ly Ương rốt cục thể nghiệm được cảm giác trên cao không thắng lạnh.

Bạn tốt sơ suất, tuyệt đối là bạn tốt sơ suất! Phượng Cửu bi phẫn muốn chết nhìn chằm chằm Ly Ương, sao hắn lại gặp phải người không có lương tâm như vậy! Hắn luân lạc tới tình trạng hôm nay, còn không phải vì nàng?

“Tốt lắm tốt lắm, nếu ngươi thật không muốn lấy, ta liền mang theo ngươi bỏ trốn. Hoặc là ta nửa đường cướp cô dâu? Như vậy không tồi.” Bị Phượng Cửu nhìn chằm chằm đến lạnh cả sau lưng, Ly Ương vội vàng bổ túc. Vì huynh đệ, bỏ trốn cướp cô dâu đều là mây trôi.

Phượng Cửu khoát khoát tay, lắc đầu nói: “Trốn được mùng một tránh không khỏi mười lăm.”

“Chẳng lẽ ngươi nhận mệnh như vậy?” Ly Ương kinh ngạc hỏi.

Nếu không còn có thể như thế nào? Phượng Cửu tê liệt ngã xuống ở trên bàn, lần này phụ vương mẫu phi cộng thêm đại bá cũng quyết tâm, hơn nữa cầu hôn cũng đã nói ra, hắn không thể bỏ lại cái cục diện rối rắm này mà? Hơn nữa khuya ngày hôm trước mẫu phi cũng nói, tuyệt đối sẽ là hắn không tưởng được. Cái gì gọi là hắn không tưởng được? Cái này cũng gợi lên hứng thú của hắn.

“Không phải là con cọp mẹ thôi sao? Thật sự cho là tiểu gia không trị được sao?” Phượng Cửu cười du côn lưu manh, giống như lại biến trở về tiểu bá vương Phượng tộc năm đó, “Tiểu Ương nhi không tin ta?”

Ly Ương xấu hổ, “Rõ ràng là chính gương mặt ngươi từ đầu tới đuôi sợ đến chết.”

“Cắt, tiểu gia sợ thật? Một con cọp mẹ mà thôi.” Phượng Cửu cong môi, cười gi­an nói, “Tiểu gia ta sẽ dạy, dạy, dạy thật tốt, bảo đảm cọp mẹ sẽ biến thành mèo con.”

Ly Ương kéo khóe miệng, im lặng nói: “Ngươi xác định? Sẽ không hối hận?”

“Tiểu gia làm việc, lúc nào thì hối hận?” Phượng Cửu hai chân chéo nguẩy, cười đến rực rỡ.

“Được, vậy ta an tâm. Sau nửa tháng sẽ chờ uống rượu mừng của ngươi.”

“Đừng quên tặng phần quà lớn cho ta.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.