Hồ Ly! Muốn Chờ Ta Bao Lâu?

Chương 3



Ly Ương bị vây ở trong một trận hỗn độn vô biên vô hạn, cảm giác thân thể nóng rực bộc phát kịch liệt. Phượng hót dần dần trôi qua, chỉ còn lại ngâm xướng cô đơn xa xa vẫn còn tiếp tục. Cứ như là theo bản năng, Ly Ương bắt đầu truy tìm người ngâm xướng thật thấp.

Cách người này càng gần, đau đớn trên người Ly Ương lại càng mãnh liệt, càng về sau lại giống như là muốn mạnh mẽ xé rách nàng. Cũng bởi vì phần thống khổ chưa bao giờ có này, đáy lòng Ly Ương sinh ra một cổ chấp nhất khó được, bất luận như thế nào, nàng nhất định muốn gặp người biến mất ở trong sương mù dày đặc này. Chẳng qua là bóng dáng rõ ràng thoạt nhìn gần trong gang tấc kia lại xa xôi giống như làm cách nào cũng không sao đạt tới được.

Ly Ương đã sắp quên rằng chính mình đến tột cùng bôn ba bao nhiêu dặm đường, vạch ra một tầng sương trắng cuối cùng, nàng rốt cục gặp được người ngâm xướng đó.

Một bộ áo đỏ, tóc bạch kim như lụa, giống như ngày đó thấy.

Người kia đứng trên đá xanh, nửa ngước đầu nhìn hỗn độn vô tận, lông mi dài khẽ run, thấp giọng hát nhẹ, chuyên chú lặng yên.

Đại khái là cảm nhận được ánh mắt Ly Ương, người nọ ngưng ngâm xướng, xoay người, lẳng lặng nhìn nàng một cái.

Chẳng qua là một cái nhìn nhàn nhạt, liền làm cho hô hấp của Ly Ương dừng lại.

Sau một khắc, ánh sáng trắng chói mắt trong nháy mắt bao trùm tất cả.

Khi Bạch Nhiễm chạy tới, đầu tiên nhìn thấy chính là một bức chân dung, thiếu nữ cả người loã lồ khẽ run nằm ở trên giường êm, tóc đen như thác rơi vãi quanh thân. Nghe được tiếng cửa mở, nàng ngẩng đầu lên lộ ra khuôn mặt nhỏ nhắn thanh lệ thoát tục, chẳng qua là cặp mắt to trong vắt như sao hiện đầy nước mắt trong suốt.

“Sao lại khóc như con mèo nhỏ?” Kéo tấm chăn mỏng trên giường bọc Ly Ương lại, Bạch Nhiễm nhẹ nhàng đưa tay lau đi nước mắt đầy mặt nàng, giọng nói là nhu hòa chưa từng có, “Không phải là hóa thân sao? Sao khổ sở thành cái bộ dáng này?”

Ly Ương ngồi yên, nước mắt trong suốt liên tục không ngừng từ trong mắt tràn ra, lăn xuống trên nệm mỏng. Trí nhớ định dạng ở đôi con ngươi màu nâu nhạt đó, bình tĩnh không có sóng, lại ẩn chứa đau thương và cô đơn không nói hết. Ly Ương chưa từng thấy cặp mắt như vậy, tràn ngập tưởng niệm cùng khẩn cầu, chấp nhất đến gần như tuyệt vọng chờ đợi.

Nhìn không cách nào khống chế, không ngừng nhỏ xuống nước mắt, Ly Ương biết, đây là vì người kia nói không ra, đoạn (chặt đứt) không được bi thương...

“Ai ——” một tiếng thở dài, Ly Ương bị ôm vào một lồng ngực ấm áp. Bị hơi thở quen thuộc bao vây, Ly Ương rốt cục bắt được cái gì, chẳng qua là cũng không cách nào xua tan đau thương cảm động lắp đầy cả ngực. Nước mắt ướt váy, Bạch Nhiễm đưa tay chậm rãi vỗ nhẹ sống lưng đang không ngừng run rẩy của Ly Ương, không tiếng động an ủi.

Cho đến khi chảy hết nước mắt, tâm tình hơi chậm, Ly Ương mới từ từ trong ngực Bạch Nhiễm nâng đầu lên. Vô tận bi thương mà bản thân cảm nhận được lúc trước giống như cũng theo nước mắt chảy hết mà từ từ biến mất hầu như không còn, Ly Ương vuốt ngực rỗng tuếch, lại có chút không biết làm sao.

Nhìn Ly Ương ngốc lăng tại chỗ, hai con mắt to sưng đỏ, Bạch Nhiễm khẽ mỉm cười, dùng ngón tay nhẹ lau đi nước mắt còn lưu lại trên mặt nàng, hỏi: “Khóc đủ rồi?”

Ly Ương quýnh lên, rũ đầu xuống, dẹp miệng không nhìn tới cặp mắt phượng mỉm cười kia.

Vỗ vỗ đầu sắp chôn đến ngực của Ly Ương, Bạch Nhiễm cười khẽ, “Khóc đủ rồi thì chờ, ta đi tìm bộ y phục cho ngươi.”

Đợi đến Bạch Nhiễm rời đi, Ly Ương mới ngẩng đầu lên. Vén chăn mỏng lên thấy thân thể nhỏ nhắn mảnh khảnh của thiếu nữ, Ly Ương như bị sét đánh, trong nháy mắt mất năng lực ngôn ngữ. Da lông như tuyết trắng trong sáng không tì vết của nàng, lông xù của nàng, móng vuốt đầy thịt, còn có cái đuôi phiêu dật nàng vẫn lấy làm kiêu ngạo....

Ô, thân thể gầy dẹp này làm sao so được thân hồ mượt mà khả ái?

Lúc Bạch Nhiễm trở lại đã đổi một bộ trường bào xanh nhạt, tơ bạc đai ngọc, tóc lơ mơ tán, dung mạo tuấn dật tuyệt trần, cộng thêm đôi mắt phượng trời sanh mỉm cười, hơi vểnh lên, thật sự là khiến cho trời đất tối đi, ngôi sao mất sắc.

Ly Ương đang than thở thân hồ của mình thì thấy được, khóe miệng căng ra, không nhịn được oán niệm ở trong lòng. Vì sao trời cao cho con lão hồ ly này một bộ da yêu nghiệt như vậy, đến phiên mình cũng chỉ có vóc người khô quắt này? Thiên đạo bất công a!

Đợi đến lúc Bạch Nhiễm thay cho nàng bộ váy dài xanh nhạt đuôi xoè, Ly Ương không nhịn được thoáng đắc ý trước kính. Đừng nói, gương mặt này không tệ, thanh tú động lòng người, thanh nhã xuất trần, hơn nữa vóc người này mặc bộ xiêm áo cũng không kém. Tuy nói không phải là tư thế khuynh thành tuyệt đại gì, nhưng cũng coi là một tiểu mỹ nhân phong thái động lòng người.

“Hóa thân người này dáng dấp không tệ.” Thấy Ly Ương thay xong xiêm áo ra ngoài, Bạch Nhiễm quan sát trên dưới mấy lần, cười nói.

“Tất nhiên, có thể kém sao?” Ly Ương theo bản năng muốn vẫy đuôi mấy cái, mới nhớ tới cái đuôi mình luôn yêu sớm đã không còn.

Bạch Nhiễm nhướng mày, gật đầu nói: “Cũng phải, ăn nhiều linh quả rượu ngon như vậy dĩ nhiên là sẽ không kém. Bất quá...” Bạch Nhiễm không có tiếp tục nói hết, nhưng ánh mắt nhìn Ly Ương từ trên xuống dưới rõ ràng là ghét bỏ.

“Bất quá cái gì?” Ly Ương nhe răng nhếch miệng nhìn chằm chằm Bạch Nhiễm, ngươi dám ghét bỏ ta liền cắn chết dáng điệu của ngươi.

“Bất quá nếu là búi cái đầu này lên, nhất định sẽ càng đẹp mắt chút.” Đưa tay vung sợi tóc rơi loạn của Ly Ương lên, Bạch Nhiễm như có điều suy nghĩ nói.

Buồn bực nắm tóc của mình, Ly Ương chép miệng, “Ta không biết...”

“Không cần gấp gáp, những thứ này về sau cũng có thể từ từ học.” Bạch Nhiễm mang Ly Ương tới trước bàn gương, bên mép lan tràn ra một nụ cười nhạt, “Tiểu Bạch rốt cục lớn lên thành đại cô nương.”

Nếu đổi lại thời điểm, Ly Ương nghe được hai chữ “Tiểu Bạch” này nhất định sẽ nổ tung. Nhưng giờ khắc này, phản chiếu trong kính là hình ảnh đáy mắt Bạch Nhiễm nhuộm ý cười, cầm một thanh lược gỗ đào trong tay, đang tỉ mỉ chải tóc cho nàng, ánh mắt nghiêm túc chuyên chú. Đối mặt hắn như vậy, lời đã tràn đến khóe miệng của Ly Ương như thế nào đều không thể thổ lộ.

Thần sắc nam tử dịu dàng, ngón tay thon dài xuyên qua mái tóc đen mỏng trơn như gấm của thiếu nữ, ánh nắng ngoài cửa sổ như nước, năm tháng yên đẹp.

Đợi đến khi Bạch Nhiễm búi tóc cho nàng xong, Ly Ương phát hiện đầu thiếu nữ trong kính đeo hai túi nhỏ tròn trịa, chỉ còn lại ít tóc bị cố ý giữ lại, tán lạc tại đầu vai. Dây cột tóc xanh đậm vừa đúng tương xứng với xiêm áo, khiến cho thiếu nữ càng lộ vẻ hoạt bát xinh đẹp, mềm mại khả ái. Ly Ương nhìn mình trong gương, hiển nhiên cực kỳ hài lòng với tay nghề của Bạch Nhiễm.

Bất quá như đã nói qua, người này tại sao có thể có tay nghề tốt như vậy? Chẳng lẽ...

Thấy ánh mắt quan sát hồ nghi của Ly Ương, Bạch Nhiễm đưa tay gõ lên trán nàng, “Lại đang nghĩ lộn xộn cái gì?”

Nhớ tới mình vẫn còn ở trong thời gian hối cãi biểu hiện, Ly Ương lắc đầu một cái, cười nịnh nói: “Lão Bạch, tay nghề này của ngươi thật không tệ.”

Nghe được xưng hô “Lão Bạch” này, trán Bạch Nhiễm rõ ràng kéo ra, bất động thanh sắc lập lại câu: “Lão Bạch?”

“Đúng nha, nếu ta là Tiểu Bạch, ngươi không phải là lão Bạch sao? Có chỗ nào không đúng sao?” Ly Ương mở to đôi sáng trong, cố làm khờ dại nói.

Bạch Nhiễm run run môi, lại khó được không cùng nàng so đo, ngược lại hỏi: “Thế nào vô duyên vô cớ liền hóa thân rồi?”

Nàng bất quá chính là ngủ thật ngon như bình thường mà thôi, ai biết ngủ một giấc cũng có thể hóa thân? Ngủ đến hóa thân, cả Tiên giới trừ nàng ra chỉ sợ cũng không có người khác đi? Nghĩ tới chuyện này, Ly Ương cũng có chút dở khóc dở cười, nhớ ngày đó nàng hao tổn tâm cơ, dùng hết phương pháp cũng... Cái này chẳng lẽ chính là ý trời?

“Hóa thân đều có lịch kiếp, kia bất quá là lịch kiếp phải có khi ngươi hoá thân, chớ suy nghĩ nhiều.” Nghe Ly Ương kể xong cảnh mộng đó, thấy nàng như cũ canh cánh trong lòng đối với lần này, Bạch Nhiễm sờ sờ đầu của nàng trấn an nói.

Ly Ương rũ mí mắt xuống, nhớ tới bóng dáng cô đơn một mình đứng trên đá xanh ngâm xướng đó, lẩm bẩm nói: “Nhưng vì cái gì sẽ là hắn đây? Ta lại không biết hắn.”

Bạch Nhiễm hơi nhíu lông mày, trong tròng mắt đen như ngọc chợt loé lên vẻ kinh dị, đợi đến lúc mở miệng đã là giọng trêu chọc: “Cảnh mộng đều là chuyện trong lòng suy nghĩ biến thành, ngươi vừa nằm mơ thấy hắn, nghĩ đến mấy ngày nay nhớ hắn không ít.”

Ly Ương vừa nghe, quýnh lên, cả giận nói: “Làm sao có thể? Chớ nói càn!”

Bạch Nhiễm nhíu nửa lông mày, cười như không cười nhìn Ly Ương, không cho là đúng hỏi: “Vậy sao?”

“Dĩ nhiên!” Ly Ương buồn bực giậm chân, Bạch Nhiễm đáng chết, lại nói hưu nói vượn!

“Đúng rồi, người nọ là ai?” Suy nghĩ cả nửa ngày, Ly Ương đột nhiên nhớ tới mình thậm chí vẫn không biết người nọ là ai.

Đầu ngón tay nhẹ bấm mặt bàn, Bạch Nhiễm nghiêng đầu lẳng lặng nhìn Ly Ương, mắt phượng hẹp dài dính vào cảm xúc Ly Ương đọc không hiểu. Nhìn chăm chú kỳ quái như vậy giằng co trong thời gian không dài cũng không ngắn, đang ở thời điểm Ly Ương cảm giác mình không thể từ trong miệng hắn lấy được đáp án, môi mỏng của Bạch Nhiễm khẽ mở, tiếng như ngọc bể: “Người nọ là phượng quân tiền nhậm của Phượng tộc, Phượng Hề.”

Phượng quân? Không trách được hắn hát chính là ‘Phượng cầu hoàng’.

Phượng Hề, Phượng Hề, Ly Ương nói thầm cái tên này ở đáy lòng, một cổ cảm giác quen thuộc không khỏi dần dần hiện lên trong trái tim. Cái tên này, quen thuộc giống như đã sớm kêu trăm ngàn lần. Mà hôm nay, tỉnh mộng trăm chuyển, năm xưa đã qua, cuối cùng lại gặp nhau lần nữa.

Bạch Nhiễm nhìn Ly Ương đắm chìm trong suy nghĩ của mình, đang muốn mở miệng, lại bị một tràng tiếng gõ cửa cắt đứt, ngoài cửa truyền đến tiếng tiên tỳ bẩm báo: “Đế quân, trưởng lão Bất Tu có chuyện quan trọng bẩm báo, đang chờ ở đại điện.”

“Biết, ngươi hãy lui ra, sau đó ta liền đến.”

“Vâng!” tiên tỳ kia đáp một tiếng, liền an tĩnh lui ra.

Thấy Ly Ương đã phục hồi lại tinh thần, Bạch Nhiễm khẽ mỉm cười, đầu ngón tay quét qua mặt mày nàng, lãnh đạm nói một câu: “Tiểu Bạch, quên lời ta đã nói với ngươi rồi.”

Lời ngươi nói? Một ngày ngươi nói với ta không biết bao nhiêu câu, ai biết là câu nào? Chẳng lẽ...

Ly Ương nhớ tới hôm đó Bạch Nhiễm đã nói với nàng ở núi Phúc Dân: ngươi xem trúng ai cũng có thể, duy chỉ có người nọ không được.

Tại sao duy chỉ có người nọ không được? Ly Ương bộc phát cảm thấy kỳ quái, đang muốn hỏi cho rõ ràng, lại phát hiện Bạch Nhiễm đã xoay người ra cửa, chỉ để lại một câu: “Hôm nay ngươi đã hóa thân thành người, từ hôm nay liền ở bên cạnh đi.”

Nhìn bóng dáng màu trắng kia rời đi, bây giờ Ly Ương có chút sờ không tới suy nghĩ. Thế nào vừa đụng đến chuyện Phượng Hề, Bạch Nhiễm liền trở nên kỳ quái như vậy? Chẳng lẽ trước kia hai người bọn họ có rối rắm gì?

“Mộ Nghi, Mộ Nghi, ta hóa thân nữa!” Mặc dù hóa thân không giải thích được, Ly Ương vẫn hào hứng chạy đi chung quanh tuyên dương. Phải báo cáo đầu tiên dĩ nhiên là Mộ Nghi hoa thần lạc phạm quan hệ tốt nhất với nàng ở cả Thanh Khâu.

Lạc Phạm Hoa cốc, tán cây lạc phạm khổng lồ cơ hồ bao trùm hơn nửa sơn cốc. Ngoài nhà gỗ trong cốc, Mộ Nghi mặc váy dài màu vàng kim đang nằm ở trên xích đu thiu thiu ngủ. Nghe được tiếng la của Ly Ương, Mộ Nghi mở mắt, một đôi song đồng màu nâu đậm cười tủm tỉm nhìn Ly Ương đang hướng mình không ngừng chạy tới.

“A Ương, ngươi xem như hóa thân.” Đôi môi giương nhẹ, đoá hoa lạc phạm màu vàng ở giữa trán Mộ Nghi cũng nở rộ, dung nhan khuynh thành khiến cho Ly Ương thân là con gái đều có chút không nỡ chuyển mắt. Kéo Ly Ương qua tỉ mỉ nhìn một phen, Mộ Nghi cười nói: “Quả nhiên A Ương chúng ta hóa thân thành người cũng xinh đẹp.”

Đối mặt với sự tán dương của người khác hoặc giả Ly Ương còn có thể làm mặt dày đáp lại, nhưng hôm nay khen ngợi mình lại chính là Mộ Nghi phong hoa tuyệt đại, Ly Ương gãi gãi đầu, có chút ngượng ngùng nói: “Nào có, cũng liền như vậy.”

Uống trà lài lạc phạm chỉ Mộ Nghi mới có, Ly Ương trào ra vấn đề quấy nhiễu mình hôm nay, “Mộ Nghi, một người ngươi chỉ gặp một lần, lại không giải thích được xuất hiện ở trong mộng, đây là chuyện gì xảy ra?”

Mộ Nghi mỉm cười, bên mép dâng lên một tia cười, hỏi: “Là mộng như thế nào?”

Thoáng nhớ lại, Ly Ương nói: “Một mảnh hỗn độn, chỉ có tiếng hát của người kia. Khi đó cả người giống như lửa đốt, ta men theo tiếng hát tìm thật lâu, rốt cuộc tìm được người kia. Hắn đứng ở trên đá xanh, hướng về phía một mảnh hỗn độn mà hát.”

Nghe Ly Ương miêu tả, Mộ Nghi trầm ngâm chốc lát, hỏi: “Sau đó?”

“Không có sau đó, sau đó ta liền tỉnh, phát hiện mình không giải thích được hóa thân...” Đối với chuyện mình vừa hóa thân này, Ly Ương vẫn là khá buồn bực, cho tới bây giờ còn chưa nghe nói qua có ai có thể ngủ một giấc liền hóa thân.

Tay Mộ Nghi cầm cái ly dừng lại, ngẩng đầu nhìn vẻ mặt khốn hoặc buồn bực của Ly Ương, hỏi: “Bạch Nhiễm biết không?”

“Ừ, hắn nói đó là lịch kiếp hoá thân của ta, bảo ta đừng quá để ý. Nhưng ta cuối cùng cảm thấy rất kỳ quái.” Ly Ương cau mày, hiển nhiên đối với chuyện này cũng không có buông ra.

“Lịch kiếp? Bạch Nhiễm nói xong cũng có mấy phần đạo lý.” Mộ Nghi gật đầu một cái, lẩm bẩm nói, “Bất quá kiếp này là người ngươi chỉ gặp một lần, ngược lại kỳ quái. Bất quá như đã nói qua, chuyện ngươi hóa thân này vốn là rất kỳ quái, lịch kiếp kỳ quái chút cũng chưa hẳn không thể.”

Nghe lời Mộ Nghi nói..., Ly Ương há miệng, tương đối im lặng. Người nào quy định hóa thân kỳ quái, lịch kiếp cũng phải kỳ quái?

“Ngươi đã trải qua khốn khổ trong mộng tìm được hắn, đó chính là các ngươi có duyên. Ngươi cũng không cần suy nghĩ nhiều, duyên phận đến, tự nhiên tất cả đều sẽ rõ.” Mộ Nghi mở trừng hai mắt, mỉm cười nói, “Nói không chừng hắn chính là người được định trong số mạng ngươi.”

“Phốc ——” Ly Ương phun ra một hớp trà lài lạc phạm, “Ho khan một cái, Mộ Nghi, ngươi thật đúng là kéo loạn.”

Mộ Nghi nhướng mày, cười nói: “Có phải kéo loạn hay không, sau này chẳng phải sẽ biết?”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.