Hồ Ly! Muốn Chờ Ta Bao Lâu?

Chương 43



Xuân Liễu còn chưa thấy rõ động tác của người kia, đầu Ba Xà liền không hề báo trước phun ra một mảng máu tươi lớn, vết thương xâm nhập xương trực tiếp đánh nát cái vảy xanh đậm trên trán nó, đả kích trí mạng khiến cho Ba Xà trong nháy mắt buông Ly Ương bị quấn ra.

Ly Ương thiếu chút nữa hít thở không thông mất đi ý thức nhất thời không phản ứng kịp, thẳng tắp rơi xuống mặt sông. Đang ở thời điểm Ly Ương sắp rơi xuống sông Vĩnh An, người nọ đưa tay tiếp nhận nàng. Tiếp được Ly Ương rồi, người nọ cũng không có ý tứ đặt nàng xuống, ngược lại ôm nàng xông về phía Ba Xà đang muốn chạy trốn. Kiếm khí tay phải hóa thành một lưỡi kiếm sắc bén, bổ tới cái đuôi dài của Ba Xà.

Tốc độ thoáng qua rồi biến mất như vậy khiến cho Ba Xà tránh không thể tránh, chỉ có thể mạnh mẽ bị trúng. Nhưng khiến nó hoảng sợ lại là chuyện vừa xảy ra, thế bổ nhìn như đơn giản vô lực này dễ dàng xuyên thấu lân giáp của nó, cái đuôi tráng kiện lại bị mạnh mẽ chẻ đôi ra. Ba Xà hít một hơi khí lạnh trong lòng, không dám do dự chút nào, liều mạng bay tới phía trước, chỉ cầu có thể hất ra ôn thần sau lưng.

Vậy mà không đợi nó chạy xa, đạo kiếm khí thứ hai đã rơi vào trên vết thương ở đuôi nó. Máu tươi bay ra, đau tận xương cốt, phần đuôi sau của Ba Xà bị người nọ thoải mái sử dụng kiếm khí cắt xuống. Vết thương chỉnh tề, gọn gàng.

Đây là Ba Xà lúc trước ngông cuồng dữ tợn càn rỡ sao? Thấy tình cảnh này, Ly Ương khẽ há hốc miệng ra, kinh ngạc ngẩng lên đầu nhìn người trước mắt. Đập vào mắt là gương mặt cực kỳ bình thường, nhưng nhìn lên làm cho người ta cảm giác cực kỳ thoải mái. Duy nhất đặc biệt hấp dẫn mắt người chính là cặp mắt của hắn cực kỳ thâm thúy, tựa hồ ngắm không thấy đáy kia, chỉ là một đôi mắt như vậy ở trên gương mặt bình thường liền cho người một loại cảm giác đặc biệt đáng tiếc. Giờ phút này, người nọ hé miệng nhìn Ba Xà chạy thục mạng, vẻ mặt nhàn nhạt, lơ đễnh nâng tay thu trường kiếm bay thấp trên mặt hồ tới.

Trường kiếm vào tay, kim quang hiện ra, sau một khắc đã biến mất ở trong tay người kia. Đang ở lúc Ly Ương cho là hắn muốn tiếp tục truy kích Ba Xà chạy trốn, khóe miệng người nọ chợt tràn ra một dòng đỏ tươi, mất sức từ không trung rơi xuống dưới.

Ly Ương kinh hãi, vội vàng trở tay đỡ hắn, ngăn lại khuynh hướng rơi xuống của hắn. Đợi đến khi định thần nhìn lại, Ly Ương mới phát hiện lúc này sắc mặt hắn biến thành tái nhợt dị thường, hô hấp rối loạn, đã ngất đi.

Tại sao có thể như vậy? Ly Ương trợn mắt há mồm nhìn người đã mất đi ý thức kia, bị bất thình lình tương phản khổng lồ chấn động. Người này mới vừa nảy không phải vẫn còn rất lợi hại sao? Sao lập tức đã hôn mê? Bất quá đối với ân nhân cứu mạng, Ly Ương cũng không có khả năng mặc kệ hắn, không thể làm gì khác hơn là đỡ hắn trở lại bờ sông.

“Đã có một cái phiền phức rồi, ngươi còn kéo một cái trở lại.” Tay mèo của Xuân Liễu hung hăng vỗ xuống trán mình, không thể nói gì.

Ly Ương bĩu môi, liếc nhìn Xích nằm trên mặt đất bất tỉnh nhân sự, đôi môi tím bầm hỏi: “Xích như thế nào?”

“Không chết được.” Thấy Ly Ương mới vừa kéo người tới, Xuân Liễu đột nhiên cảm giác rất nhức đầu, “Ngươi tính toán xử trí người này như thế nào?”

“Nói thế nào cũng là ân nhân cứu mạng, dĩ nhiên mang về lại nói sau.” Ly Ương nói rất đương nhiên.

Xuân Liễu thở dài, mang về? Một con mèo thêm một người, sao mang hai người về? Huống chi, ai biết người này rốt cuộc là lai lịch gì, ngộ nhỡ là một nhân vật nguy hiểm làm sao bây giờ?

“Những Tu Chân giả kia tới.” Thấy nơi xa có mấy Tu Chân giả bay tới, Ly Ương trầm giọng nói.

Xuân Liễu không nói gì, thân hình lóe lên, mấy cái đã đến trước người những người kia. Không chờ mấy Tu Chân giả thấy rõ ràng vật tới trước mắt, trong mắt Xuân Liễu hiện ra ánh sáng tím, thoáng chốc để cho mấy cái Tu Chân giả cứng ở giữa không trung. Quay đầu nhìn Ly Ương còn không có bất kỳ động tác gì, Xuân Liễu giựt giựt khóe miệng, hướng nàng hô: “Lo lắng cái gì? Nơi này có ta, ngươi mang người nọ trở về trước đi.”

Nói xong, Xuân Liễu vọt đi, chui vào trong tảng đá cách đó không xa. Ly Ương cũng hiểu ý tưởng của nàng, biết mấy người kia cũng không lâu lắm sẽ khôi phục thần trí, lập tức nâng người nọ lên chạy về phía thành Cô Tô.

Đợi đến khi Ly Ương rời đi không bao lâu, mấy Tu Chân giả liền khôi phục lại bình thường. Thấy Xích chết ngất ở bờ sông, rõ ràng cho thấy trúng độc đã sâu bất tỉnh nhân sự, người dẫn đầu lắc đầu một cái, nói: “Xem ra là trúng độc rắn của con rắn kia, không cứu.”

Mấy người liếc mắt nhìn lẫn nhau, trong lúc nhất thời không có ngôn ngữ. Cuối cùng vẫn là người dẫn đầu kia nói: “Chia làm hai đường, tiếp tục đuổi.”

“Thật là một người phiền phức hơn một người!” Đợi đến sau khi mấy cái Tu Chân giả đi, Xuân Liễu từ trong đống đá đi ra ngoài, thấy Xích như cũ nằm ở bờ sông, ghét bỏ đạp hắn hai cái, “Này, không thật vô dụng như vậy chứ?”

“Hừ, ngươi trúng độc thử một chút?” Qua thật lâu, Xuân Liễu mới nghe thanh âm yếu ớt của Xích.

Xuân Liễu liếc hắn một cái, “U, còn có thể mạnh miệng, xem ra không cần phải để ý đến ngươi.”

“Hừ!” Xích hừ lạnh một tiếng, nhắm mắt không để ý tới nữa, hiện tại cả người hắn một hồi lạnh một hồi nóng, phiền muốn chết.

Biết trạng huống hôm nay của Xích mặc dù không hại tánh mạng của hắn, nhưng tuyệt đối sẽ không dễ chịu hơn, Xuân Liễu khó được tốt bụng không có tiếp tục khi dễ hắn. Qua một hồi, Xuân Liễu mới nhìn đến Ly Ương từ chân trời vội vội vàng vàng chạy tới, thầm nói: “Thật chậm.”

Nghe hai chữ thế Ly Ương lảo đảo một cái, thiếu chút nữa té ngã trên đất. Cho xin, nàng đã chết mệnh đuổi rồi!

***

“Làm sao bây giờ?” Thấy hai người nửa sống nửa chết nằm trong phòng, Ly Ương không có biện pháp.

“Người này bị trọng thương, không biết lúc nào mới có thể tỉnh. Về phần người này...” Uốn éo đầu mèo liếc nhìn Xích nằm ở trên ván giường, Xuân Liễu tiếp tục nói, “Chết là không chết được, nhưng độc cũng giải không được.”

Xuân Liễu vuốt tay mèo, bày tỏ mình không thể ra sức. Mặc dù thật sự nàng rất mạnh, nhưng cũng không phải là vạn năng a!

Thấy gương mặt Ly Ương rối rắm, Xuân Liễu đưa ra tay mèo chỉ chỉ nhân sĩ Vô Danh, ra chủ ý, “Hoặc là ném người này ra? Ít một người phiền toái. Dù sao chúng ta lại không biết hắn, quản hắn khỉ gió nhiều như vậy làm gì?”

“Cái này không tốt lắm đâu, nói thế nào hắn cũng đã cứu ta.” Ly Ương lắc đầu một cái, làm người không thể không có phẩm chất như vậy.

Xuân Liễu lơ đễnh, đang muốn nói tiếp cái gì, lại phát hiện ánh mắt người đó không biết lúc nào thì mở ra, hai tròng mắt đen bóng khiến cho Xuân Liễu cảm giác sau lưng lạnh lẽo. Sau một khắc, Xuân Liễu nhìn đến môi mỏng của hắn khẽ giật giật...

Phát hiện Xuân Liễu không nói gì, lại không khỏi cứng ngắc ngay tại chỗ, ngay cả cái đuôi cong cũng cứng còng ở giữa không trung không có nhúc nhích, Ly Ương có chút kỳ quái hỏi: “Sao vậy?”

“Không có, không có gì.” Xuân Liễu động hai cái lỗ tai, theo bản năng dựa sát vào Ly Ương hai bước, “Cứ như vậy cũng không phải là biện pháp, hoặc là chúng ta đi tìm đại phu xem cho bọn họ một chút?”

Xuân Liễu dĩ nhiên biết đại phu Nhân giới căn bản không được tác dụng gì, nhưng bây giờ nàng chỉ muốn rời đi gian phòng này.

Ly Ương gật đầu một cái, đứng dậy nói: “Nói cũng đúng, vậy ngươi ở lại chiếu cố bọn họ, ta đi tìm đại phu.”

“Ta cùng đi với ngươi!” Xuân Liễu bắt được quần Ly Ương, nghiêm mặt nói.

“Không được, hai người bọn họ còn không biết có thể xảy ra vấn đề gì hay không, ngươi phải ở chỗ này chiếu cố bọn họ.” Kéo móng vuốt nhỏ của Xuân Liễu ra, Ly Ương vỗ vỗ đầu của nàng coi như là an ủi, đứng dậy ra khỏi gian phòng.

Này, này, không mang theo như vậy a...

Trơ mắt nhìn Ly Ương rời đi, Xuân Liễu cứng ở tại chỗ, tay mèo như cũ hư chộp vào giữa không trung, khóc không ra nước mắt. Rất nhanh, nàng lại cảm thấy cảm giác lành lạnh sau lưng từ cái đuôi chạy lên.

Mẫu thân, cứu mạng...

Xuân Liễu rời đi Vĩnh Tịch Chi Uyên lần đầu tiên kêu gào muốn gọi mẹ từ trong đáy lòng.

Lúc Ly Ương mang theo lão Đại phu ở Hồi Xuân đường trong thành Cô Tô trở lại, vừa vào cửa liền phát hiện Xuân Liễu rất không thích hợp. Chỉ thấy Xuân Liễu rũ cụp lỗ tai, hữu khí vô lực núp ở trong góc bên giường, dáng vẻ rất là thê thảm đáng thương. Bất quá bây giờ có người ở đây, Ly Ương cũng không tiện hỏi nàng rốt cuộc thế nào, chỉ có thể dẫn lão Đại phu xem bệnh cho hai người nửa chết nửa sống.

Đối với Xích, lão Đại phu sờ lên chòm râu thưa thớt dưới cằm, lắc đầu mà nói: “Hắn sợ là không được rồi, sớm chuẩn bị hậu sự thôi.”

Ly Ương cảm giác gân xanh trên trán giật giật, không nói gì, chẳng qua là dẫn lão Đại phu tới bên khác tiếp tục xem chẩn.

Lần này lão Đại phu ngược lại chưa nói lời không may chuẩn bị hậu sự, nói một đống lời Ly Ương nghe không hiểu lắm liền viết phương thuốc ra ngoài. Dù sao tổng kết ra thì ý tứ đại khái là, theo như bài thuốc này điều lý một hai tháng, xem một chút có hiệu quả hay không, có hiệu quả cứ tiếp tục, không hiệu quả vậy cũng chỉ có thể mời cao minh khác rồi.

Ly Ương vốn cũng có ít hy vọng với đại phu Nhân giới nghe lời này, hơi suy nghĩ một chút, liền căn cứ ý tưởng chữa ngựa chết thành ngựa sống đi theo lão đại phu trở về hốt thuốc.

Đợi đến khi Ly Ương lấy thuốc trở về Xích đã tỉnh rồi, “Cảm giác như thế nào rồi hả?”

Tinh thần Xích vô cùng mệt mỏi, chẳng qua là trả lời hai chữ: “Tạm được.”

“Độc trên người hắn, ta nhớ tới phương pháp giải độc.” Xuân Liễu núp ở trong góc hối tiếc tự oán mở miệng nói.

“Biện pháp gì?” Nghe đến có biện pháp giải độc cho Xích, Ly Ương mừng rỡ.

“Phải về Tiên giới mới được. Giải độc Ba Xà cần cỏ Vĩnh Ninh, cỏ này chỉ có Tiên giới mới có.”

Nghe lời này, Ly Ương trầm mặc chốc lát, hỏi: “Tình hình như bây giờ của Xích, chịu nổi sao?”

“Hiện tại không được, nuôi hai ngày thì tốt. Bất quá độc rắn này không kéo được, mặc dù không cần tánh mạng của hắn, nhưng nếu như xâm nhập đến trong xương tủy, nguyên khí tổn thương nặng nề là chuyện nhỏ...” Xuân Liễu liếc nhìn Xích ở trên giường, thở dài nói, “Nếu như kéo lâu, chỉ sợ sẽ làm cho tu vi toàn thân hắn mất hết đi, đến cuối cùng phải tu lại tu vi mới cũng không chừng.”

Xuân Liễu nói xong, đừng nói là Ly Ương, ngay cả Xích nằm ở trên giường cũng chợt mở hai mắt ra.

Trong lúc nhất thời, cả căn phòng rơi vào trầm mặc.

“Ta, có thể.” Xích lắc hai cái, ngồi dậy từ trên giường. Mặc dù hôm nay độc rắn vẫn một hồi lạnh một hồi nóng không ngừng giao nhau hành hạ hắn, bất quá thật vất vả mới hóa thân thành công, hắn cũng không muốn bắt đầu tu luyện lại từ đầu.

Xuân Liễu dừng một chút, hỏi: “Lúc nào thì đi?”

“Sáng sớm ngày mai.” Xích thật ra thì một khắc cũng không muốn kéo, bất quá bây giờ hắn thật không chịu nổi lập tức động thân trở về.

“Ách...” Nhìn biểu tình rõ ràng đã quyết định của hai người, Ly Ương có chút do dự, nàng có cần cùng trở về không?

Xuân Liễu tựa hồ nhìn thấu do dự của Ly Ương, làm ra quyết định thay nàng, “Ta trở về với hắn, ngươi ở lại chiếu cố tên kia. Chờ độc rắn của hắn giải xong, chúng ta xuống tìm ngươi.”

“Các ngươi trở về thế nào?” Ly Ương hít sâu một hơi, hỏi.

Này tựa hồ đã hỏi tới Xuân Liễu, hiện tại Xích có bộ dáng này, nếu như từ lối đi trở về, tất sẽ bị thiên binh bắt lại.

“Từ chỗ ta hạ giới trở về, nơi đó không ai coi chừng.” Thật ra thì đường hóa rồng của Xích Ô Lý ở hạ giới, trừ Xích và mẹ của hắn ra căn bản không có người thứ ba biết.

Chuyện tựa hồ cứ quyết định như vậy. Ly Ương liếc nhìn Xích và Xuân Liễu, lại nhìn người nằm ở trên giường vẫn hôn mê bất tỉnh kia. Tay thành quả đấm thật chặt, rốt cuộc vẫn phải mở miệng nói: “Các ngươi phải cẩn thận, đi sớm về sớm.”

Nàng đúng là vẫn không muốn trở về.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.