Hồ Ly! Muốn Chờ Ta Bao Lâu?

Chương 48



Phi Mặc chẳng qua hơi động tay chút, hai tầng kết giới Ly Ương bày ra không tiếng động biến mất ở trong khoảnh khắc. Ly Ương kinh ngạc nhìn Phi Mặc mười ngày không gặp, tóc của hắn dài rất nhiều, đã sắp rủ xuống trên ván thuyền, con ngươi âm trầm hơn quá khứ, thần sắc bình tĩnh, cử chỉ thong dong. Mặc dù gương mặt đó vẫn bình thường không có gì lạ, nhưng khí chất của hắn lại có thay đổi nghiêng trời lệch đất.

“Bài hát này, hát không tồi.” Đây là câu nói đầu tiên sau khi Phi Mặc phá xác.

Vừa dứt lời, sắc mặt của Ly Ương liền thay đổi cực kỳ cổ quái. Khó chịu có một chút, buồn bực chiếm một phần, nhưng càng nhiều hơn là im lặng. Người này không có động tĩnh khiến nàng lo lắng lâu như vậy, hôm nay nghe được mỹ nhân người ta hát mấy câu ca lại không kịp chờ đợi đi ra. Không sai, Ly Ương lần nữa có xung động bóp chết ân nhân cứu mạng. Chỉ tiếc, hôm nay nàng không có thực lực này.

Phi Mặc không để ý đến thần sắc cổ quái của Ly Ương, ngược lại hỏi: “Sao dừng ở nơi này?”

“Lương khô không có, ngày mai phải vào thành mua một ít.” Ly Ương nhìn cũng chưa từng nhìn hắn một cái, chẳng qua là cứng rắn trả lời một câu. Sau đó đi tới phía trước cửa sổ đóng cửa lại, nằm sấp trên giường của mình, ôm chăn nhắm mắt ngủ.

Nhìn một loạt động tác cùng với vẻ mặt của Ly Ương, nhìn bộ dáng đáng yêu bĩu môi cố ý nhắm chặt hai mắt của nàng, Phi Mặc sờ sờ lỗ mũi, đáy mắt u ám thoáng qua một tia ánh sáng, khóe miệng nhếch lên một nụ cười không tiếng động.

Ngồi trở lại đầu giường, Phi Mặc nhắm mắt lại, cảm thụ thần lực dư thừa chảy xuôi trong cơ thể, cảm thấy an tâm một chút. Hiểu quả của nội đan thú Hư so với hắn dự liệu tốt hơn nhiều, chẳng qua là quá bá đạo. Vội vàng hấp thu nó xong, mặc dù trong thời gian ngắn đạt được hiệu quả cực lớn, nhưng muốn cho những thần lực không ổn định này lắng đọng xuống vẫn còn cần nhiều ngày giờ.

Ngày hôm sau còn chưa hoàn toàn sáng, đường thủy ngăn trở đập nước cũng đã mở ra. Bởi vì tiếp giáp sông Lan và sông Vĩnh Giang, buôn bán ở Lộc thành cực kỳ phồn thịnh, ngay cả lúc này, trên dòng sông rộng lớn không thiếu thương thuyền lui tới. Thuyền nhỏ của bọn Ly Ương cùng tất cả thương thuyền tràn vào bên trong Lộc thành.

Cả người Ly Ương nằm ở trên cửa sổ khoang thuyền, lộ đầu nhỏ ra, hai con mắt to đen lúng liếng một khắc cũng không ngừng liếc cảnh trí cạnh bờ sông. Đi đường lâu vậy, cảnh trí bốn phía cũng thay đổi hoàn toàn. Vùng sông nước Giang Nam ở Cô Tô thành tiết lộ ra một dòng khí chất uyển chuyển nên người, mà Lộc thành lại nhiều mấy phần cuồng khí phóng khoáng thô ráp.

Đến Lộc thành rồi, Phi Mặc vung tay lên, mang theo Ly Ương tiến vào Du Nhiên Cư sang trọng nhất trong thành Định Châu. Ly Ương và hắn ở còn ở phòng chữ Thiên đắt tiền nhất. Thật xa xỉ.

Những ngày ở trên thuyền đều ngủ trên ván gỗ, thật sự là đau đầu cực kỳ. Hôm nay nhìn chăn gấm mềm mại mịn màng, Ly Ương không nhịn được lăn lộn vài vòng ở trên. Quét mắt nhìn cả phòng trang trí xa hoa, trong lòng Ly Ương không khỏi cảm thán. Nguyên tưởng rằng tiền Xích để lại cho nàng đã đủ lớn rồi, bây giờ nhìn lại Phi Mặc mới thật sự là tài chủ lớn!

Ly Ương còn chưa có giày vò đủ, liền bị tiểu nhị cho mời đến một nơi tên là Hành Vân Thủy Điều. Trong gian phòng trang nhã chỉ có một mình Phi Mặc, hắn an tĩnh ngồi ở cửa sổ, tay cầm một ly rược ngọc xanh lục trong suốt, ánh mắt nhìn chăm chú vào người lui tới dưới lầu.

Chẳng qua là ngửi mùi rượu như có như không trong không khí, Ly Ương liền lập tức kết luận, rượu ngon! Chẳng qua là bây giờ Phi Mặc có thể uống rượu không? Coi như hiện tại thân thể hắn khá hơn chút rồi, cũng không thể tùy tiện uống rượu. Nghi ngờ theo dõi ly rượu trong tay hắn, Ly Ương có chút không xác định.

Thấy Ly Ương tới, Phi Mặc để ly rượu trong tay xuống, cầm lấy bầu rượu trên bàn, cũng rót một ly cho Ly Ương. “Đây là Khuynh Túy nổi tiếng nhất Du Nhiên Cư, thử xem một chút?” Nói xong, Phi Mặc lại thuận tay rót đầy ly rượu rỗng của mình.

Không biết vì sao, thời điểm Phi Mặc nói lời này, rõ ràng không cười, ngữ điệu cũng bình thản trước sau như một, nhưng Ly Ương không khỏi cảm thấy hắn cách mình đột nhiên gần rất nhiều, không giống cách một tầng. Chẳng lẽ, là bởi vì rượu này?

Nhận lấy ly rượu Phi Mặc đưa tới, Ly Ương nhấp một hớp nhỏ. Rượu rất nhẹ, không có mùi vị gì, thậm chí còn không uống ngon bằng rượu trắng bán ở quán nhỏ ven đường. Rõ ràng ngửi rất thơm rất mê người, sao uống vào lại giống như nước? Khuynh Túy nổi tiếng nhất Du Nhiên Cư, chẳng lẽ cũng chỉ có danh tiếng sao? Ly Ương đang cảm thấy kỳ quái, dòng rượu nhạt mới vừa vào cổ, chợt nóng lên. Trước hết là đầu lưỡi chạm rượu, đến cổ họng, cuối cùng lan tràn đến trong bụng, kịch liệt như lửa cháy lan ra đồng cỏ.

Ly Ương hơi kinh ngạc hé miệng, tại sao có thể như vậy? Nàng bất quá uống một ngụm nhỏ thôi!

Mặc dù Phi Mặc đang nếm rượu, nhưng ánh mắt vẫn không rời đi trên người Ly Ương. Thấy kiểu phản ứng này của nàng, Phi Mặc cũng không có nói gì, chẳng qua là nhẹ nhàng nhếch khóe môi, trong mắt tràn đầy ý tứ đã sớm dự liệu được rồi.

Nếm đến ngon ngọt, Ly Ương vốn thích rượu liền một hớp uống hết số rượu còn lại trong ly. Cảm thụ kỳ diệu không cách nào nói rõ của Khuynh Túy trong miệng, Ly Ương tập trung tinh thần tỉ mỉ thưởng thức, cố gắng từ trong nếm ra một chút phương pháp. Mặc dù không thể nào nếm ra hết các phương pháp sản xuất Khuynh Túy, nhưng ít nhất Ly Ương có thể bắt được ít linh cảm trong đó. Chờ trở về Núi Nguyên Hoa, nàng lại tìm tòi, không chừng có thể ủ ra một loại rượu tiên giống vậy.

Một ly Khuynh Túy đã hết, Ly Ương sáng mắt, có chút chần chừ nhìn tới bầu rượu trên bàn, giùng giằng có muốn rót một ly nữa cho mình hay không. Nàng đang do dự, Phi Mặc đã chủ động cầm lấy bầu rượu trên bàn, lại rót đầy cho nàng. Vì vậy một uống xong, một rót đầy, trong lúc nhất thời không khí cũng hết sức hài hòa.

Đợi đến khi thời điểm Ly Ương phản ứng kịp, đã sớm quá muộn, một bầu rượu cũng đã thấy đáy rồi. Thế nhưng ly rượu trong tay Phi Mặc mà Ly Ương thấy lúc mới vừa vào cửa, còn thừa lại gần một nửa. Hơn phân nửa rượu còn dư lại trong bầu rượu lúc đầu, dĩ nhiên đều vào trong bụng Ly Ương.

“Cái đó...” Ly Ương nhìn bầu rượu trống không trên bàn, có chút xấu hổ cười cười, không biết nói cái gì cho phải.

“Hội chùa phải đợi buổi tối mới bắt đầu.” Phi Mặc đột nhiên nói một câu căn bản không bất kỳ liên hệ.

“Cái gì?” Ly Ương hơi say thật sự có chút theo không kịp ý nghĩ của hắn.

Phi Mặc nhấp rượu Khuynh Túy trong ly, nhíu mày nói: “Tối hôm nay Lộc thành có hội chùa, không phải ngươi muốn đi?”

“Muốn đi.” Thật vất vả đụng vào chuyện náo nhiệt, tại sao nàng có thể bỏ qua? Bất quá như đã nói, bọn họ không phải nên vội vã lên đường sao? Chẳng lẽ người này hấp thu xong nội đan đã tốt hơn?

“Ừ.” Phi Mặc đáp một tiếng, cuối cùng uống xong ly rượu này.

Lần này, hai người mới hài hòa một lát lại lâm vào cục diện bế tắc thường có.

“Phi Mặc?” Qua một hồi, Ly Ương kêu Phi Mặc vẫn nhìn ngoài cửa sổ một tiếng.

“Ừ?” Phi Mặc ngay cả đầu cũng không quay lại, nhưng ít ra không có không để ý tới nàng.

Thật vất vả cảm thấy hai người cuối cùng thân thuộc hơn, mượn chút men say không coi là men say, Ly Ương rốt cuộc không nhịn được lòng hiếu kỳ, đặt câu hỏi, “Sức khỏe của ngươi bây giờ đã tốt hơn chưa?”

“Một nửa một nửa.” Phi Mặc lại ném ra một câu trả lời lập lờ nước đôi, quả thật giống không có trả lời.

Chỉ một câu nói đơn giản như vậy, làm cho Ly Ương cũng không còn hứng thú tiếp tục hỏi tiếp, mím môi dứt khoát nhìn bài biện chung quanh. Người này thật đúng là có thể dễ dàng khiến người buồn bực, chuyện gì nói đến chỗ của hắn, chính xác sẽ mất hứng.

“Thịt hươu nướng Lộc thành, rất nổi tiếng.” Đây là lần đầu tiên Phi Mặc mở miệng khi phát hiện Ly Ương buồn bực, lúc bình thường hắn đều chỉ tiếp tục chuyện của mình, chưa bao giờ để ý tới.

Vì vậy, Ly Ương có cảm giác thụ sủng nhược kinh. Cũng giật mình mình lại có cảm giác thụ sủng nhược kinh, Ly Ương không khỏi có chút thương cảm, lúc nào thì mình luân lạc tới tình trạng này rồi? Kể từ sau khi gặp phải Phi Mặc, giá trị con người của nàng đã rơi một nửa. Trong ngày thường chăm sóc cuộc sống hàng ngày của hắn không nói, còn cứ có cảm giác hắn không thích nàng. Hôm nay người ta hơi tốt với nàng chút xíu, nàng lại cảm thấy thụ sủng nhược kinh! Nàng rốt cuộc là tâm tình gì?

“Ừ?” Thấy Ly Ương một hồi lâu không có phản ứng, Phi Mặc quay đầu lại, tựa hồ đang đợi nàng trả lời.

“Uh.” Ly Ương bị cảm giác thụ sủng nhược kinh của mình đánh thẳng vào cũng cứng rắn đáp một tiếng.

Phi Mặc xoay người, đôi môi khẽ mím, tầm mắt dao động ở trên người Ly Ương, giống như có chút hứng thú với biến hóa đột nhiên của nàng.

“Đúng rồi, ta còn muốn đi ra ngoài mua ít đồ.” Bị tầm mắt nghiên cứu của Phi Mặc nhìn có chút phiền não, Ly Ương viện cớ chuẩn bị rời đi.

“Đợi chút.” Lúc Ly Ương đứng dậy muốn rời khỏi, Phi Mặc lên tiếng.

Ly Ương dừng bước lại, quay đầu nhìn hắn một cái, hỏi: “Ngươi có cái gì muốn ta mua sao?”

Phi Mặc đứng dậy, sửa lại vạt áo bị đè hơi nhăn, “Ta cùng đi với ngươi.”

“Cái gì?” Ly Ương rất hi vọng mình nghe lầm, hoặc là đầu óc thác loạn cũng có thể.

“Ta cũng nên đi ra hóng mát một chút rồi.” Đáng tiếc không như mong muốn, ý tứ trong lời nói của Phi Mặc rất rõ ràng.

Nếu như không phải đầu óc nàng thác loạn rồi, đó chính là đầu óc Phi Mặc thác loạn rồi, đây là Phi Mặc vẫn ngăn cách nàng bên ngoài sao? Chẳng lẽ nói Phi Mặc hấp thu nội đan rồi, đầu cũng hỏng?

“Còn đứng ngây đó làm gì?” Đang lúc đầu óc Ly Ương không biết biến chuyển, muốn đoán mò, Phi Mặc đã dẫn đầu đi đến cửa, ngược lại thúc giục nàng.

Ta có thể không đi sao? Đáp án không thể. Tóm lại Ly Ương ở dưới sự thúc giục của Phi Mặc đi theo hắn đi ra khỏi Du Nhiên Cư, đến trên đường cái Lộc thành. Nhìn đường cái Lộc thành cực kỳ náo nhiệt, còn có đám người lui tới chung quanh mình, Ly Ương đi theo sau lưng Phi Mặc đột nhiên có chút cảm giác không biết bây giờ là năm nào.

Tại sao nàng phải đứng trên con đường lạ lẫm, đi theo một ân nhân cứu mạng còn chưa có thân quen? Nếu như nói ban đầu đi theo hắn đi ra ngoài là vì chăm sóc hắn, hiện tại Phi Mặc đã rõ ràng không cần sự chăm sóc của nàng rồi.

Như vậy nàng còn có lý do gì phải ở lại chỗ này đây?

Đang lúc Ly Ương mất hồn, một người đàn ông cao lớn xông tới đụng phải đầu vai của nàng. Ly Ương vốn đang suy nghĩ tâm sự, lảo đảo một cái liền té xuống đất. Vào lúc Ly Ương muốn tiếp xúc thân mật cùng mặt đất, thì một đôi tay khó khăn đỡ nàng.

“Làm thế nào còn không cẩn thận như vậy?” Giọng nói bất đắc dĩ, không khỏi quen thuộc, khiến Ly Ương có chút hoảng hốt.

“Đừng mất hồn nữa.” Phi Mặc tựa hồ không còn từ để nói với nàng, trong giọng nói cũng tràn đầy không kiên nhẫn, nhưng bàn tay lớn của hắn lại dắt Ly Ương, lôi kéo nàng chậm rãi đi đến phía trước.

Tay Phi Mặc, có chút mát mẻ. Ly Ương đầu gỗ, thật là không nghĩ ra gì, chỉ còn lại một câu nói như vậy.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.