Hồ Ly! Muốn Chờ Ta Bao Lâu?

Chương 5



Đỉnh núi Phượng Kỳ, cây ngô đồng vạn năm.

Ly Ương leo lên gốc cây ngô đồng cổ xưa nhất núi Phượng Kỳ này, nằm trên cành yên lặng nhìn về phương xa. Đi theo Bạch Nhiễm nhiều năm như vậy, Ly Ương liếc mắt liền hiểu ý tứ trong thơ của hắn. Mặc dù không biết đột nhiên tại sao Bạch Nhiễm lại biến thành như vậy, nhưng Ly Ương biết, đó chính là quyết định của hắn. Hắn đưa ra quyết định, quả quyết sẽ không thay đổi, Bạch Nhiễm thật không có ý định trông nom nàng nữa.

Rõ ràng là ngươi được nâng trong lòng bàn tay, dụng tâm che chở. Khi ngươi nhận định hắn tuyệt đối sẽ không đem ngươi vứt đi không để ý, hắn lại không chút lưu luyến để ngươi xuống, liều mạng. Không hề báo trước, cũng không có bất kỳ lý do gì. Giống như từ khi bắt đầu chính là hắn nhất thời cao hứng, hôm nay hứng thú dừng lại, tất cả cũng liền ngưng. Bất luận ban đầu sủng ái cỡ nào, hắn muốn buông tay chính là buông tay.

Bạch Nhiễm, ta cho là ta hiểu ngươi, cho tới bây giờ mới phát giác mình hẳn là chưa bao giờ hiểu ngươi.

Ly Ương ngắm nhìn Thanh Khâu ở phía xa không nhìn thấy được, không biết là khóc hay là cười. Ủy khuất tức giận lúc đầu cũng biến thành chua xót đau lòng, đó là người nàng thân cận nhất tín nhiệm nhất, lại dễ dàng không muốn nàng như thế. Bởi vì là ngươi, dù có muôn vàn nguyên nhân, cũng không cách nào tha thứ.

Tiếng đàn chậm rãi dần dần vang lên ở phía xa xa, Ly Ương cúi đầu liền thấy Phượng Hề ngồi ở dưới tàng cây, trước mặt sắp đặt một cây cổ cầm, đầu ngón tay nhẹ chuyển, âm điệu tuyệt mỹ liền chảy xuôi ra. Tiếng đàn dịu dàng, giống người đàn, giống như có thể làm tróc ra từng tia sầu trên người.

Người này, chưa bao giờ hỏi nửa câu, cũng không có nói an ủi. Sẽ chỉ ở lúc nàng thương tâm khổ sở, đưa đến cổ cầm, ngồi ở chỗ gần nàng, lẳng lặng khảy đàn. Ly Ương biết, đó là phương thức của Phượng Hề. Tiếng đàn của hắn cũng như người của hắn, ôn hòa thanh nhã, như ngọc như nước, ở thời điểm ngươi bất lực nhất giúp ngươi giải tỏa.

Ly Ương bò xuống cây, đi tới bên cạnh hắn cọ xát. Phượng Hề không khảy đàn nữa, khẽ mỉm cười, ôm nàng đến giữa hai chân, vuốt đầu của nàng dịu dàng nói: “Chớ để khó qua hơn.”

Đây là lần đầu tiên hắn mở miệng an ủi Ly Ương, thanh âm như suối trong, thấm vào ruột gan. Một câu nói đơn giản như thế, lại có lực lượng thần kỳ, giống như chân thật chảy vào trái tim, êm ái trấn an nỗi khổ sở không cách nào nói với người của Ly Ương. Hắn hoặc giả không hiểu được thương tâm của ngươi, cũng là thật lòng hi vọng ngươi có thể vui vẻ.

Ly Ương gật đầu một cái, rũ cái đuôi, lè lưỡi liếm liếm đầu ngón tay của hắn. Dịu dàng của người này, nàng không cách nào cự tuyệt.

Sau núi Phượng Kỳ có một hồ sen khổng lồ, trong ao đóa đóa sen trắng, cá chép du động, bên cạnh ao có một đình nghỉ mát bạch ngọc. Mỗi ngày sau giờ ngọ, Phượng Hề sẽ đi đến trong đình, hoặc là ngồi yên nhìn ao sen, hoặc là khảy đàn cùng một bài hát.

Ly Ương phát hiện, Phượng Hề lúc này, dù là ai cũng không có cách nào đến gần. Cũng chỉ có lúc này, cảm xúc bình thường biến mất ở đáy lòng Phượng Hề mới có chỗ hiển lộ. Tình cảm nồng đậm thâm hậu như vậy, mang theo tơ vương xa xôi vô tận, đúc thành tường lấp kín ai cũng không cách nào xuyên thấu, chỉ còn một mình Phượng Hề tại nguyên chỗ, chấp nhất chờ, mong mỏi.

Rõ ràng gần trong gang tấc, lại vượt xa chân trời. Điều duy nhất Ly Ương có thể làm, chính là an tĩnh ở bên cạnh Phượng Hề. Ly Ương đột nhiên hiểu lời nói ngày đó của Bạch Nhiễm, duy chỉ có Phượng Hề không được, bởi vì ai cũng không thể thay thế người trong lòng hắn.

Thật ra thì nàng rất muốn biết chuyện xưa sau lưng Phượng Hề, người Phượng Hề chờ đợi đó, là một người như thế nào?

Bất quá mới biết nhau chỉ mấy ngày ngắn ngủn, Ly Ương cũng không tự chủ mà muốn càng thêm hiểu rõ tới gần người này hơn.

Dù chỉ là một chút ít thôi, như vậy cũng tốt rồi.

Ly Ương đợi ở núi Phượng Kỳ đến ngày thứ năm, Át Quân và Thấu Ngọc đã đến.

Nhìn thấy cha mẹ đã lâu ngày xa cách, trái tim nhỏ bé bể tan tành của Ly Ương run lên, ủy khuất thương tâm chất chồng trong mấy ngày lập tức xông lên đầu, mãnh liệt nhào vào trong ngực mẹ ruột mình buồn bực khóc lớn.

Cha mẹ a... Ban đầu vì sao các ngươi lại đem khuê nữ phó thác cho lão hồ ly Bạch Nhiễm không có lương tâm? Nếu con lão hồ ly có một nửa trách nhiệm như Phượng Hề, nữ nhi của các ngươi cũng không trở thành trình độ luân lạc tới mức trốn đi rồi lạc đường a! Nếu không phải là vừa lúc gặp được Phượng Hề, khuê nữ nhà ngươi không chừng vẫn còn du đãng ở ngọn núi kia!

Thấu Ngọc vội vàng an ủi nữ nhi đang không ngừng khóc trong ngực, Át Quân lại hướng về phía Phượng Hề mỉm cười hành lễ, nói: “Tiểu nữ không tốt, mấy ngày nay sợ là đã gây ra cho Phượng quân thêm không ít phiền toái.”

Phượng Hề khẽ mỉm cười, lắc đầu nói: “Át Quân quá lo lắng, Ly Ương vẫn luôn thật biết điều.”

Đợi đến lúc Ly Ương thật vất vả ổn định tâm tình, Thấu Ngọc nhìn khuê nữ nhà mình, dịu dàng cười một tiếng, “A Ương, nếu đã sửa thành thân người, sao còn luôn duy trì nguyên hình đây? Ngươi cũng nên tự mình nói cám ơn với phượng quân mới phải.”

Ly Ương sửng sốt, gật đầu một cái, theo mẫu thân vào bên trong nhà.

Đợi đến khi biến về thân người, Ly Ương mặc váy dài trắng thuần trở lại đại sảnh, thần sắc Phượng Hề ngẩn ra, kinh ngạc nhìn nàng. Ánh mắt khẽ thất thần kia tựa hồ là đang nhìn nàng, rồi lại giống như là xuyên thấu qua nàng nhìn về địa phương xa xôi.

“Phượng Hề, về sau ta còn có thể tới nghe ngươi khảy đàn không?” Cuối cùng, vẫn là Ly Ương lên tiếng phá vỡ không khí kỳ quái này.

Nhận thấy được thất thố của mình, Phượng Hề nhẹ nhàng gật đầu, cười nhạt nói: “Nếu ngươi thích, tự nhiên có thể thường xuyên đến.”

Khi rời đi núi Phượng Kỳ, Ly Ương xoay người ngắm nhìn Phượng Hề mỉm cười tiễn đi, hắn vẫn thanh nhã ôn hòa giống quá khứ. Chẳng qua là nàng rời đi, núi Phượng Kỳ lớn như thế chỉ còn lại một mình Phượng Hề, hắn có thể sẽ tịch mịch quá hay không?

Trở lại núi Nguyên Hoa rồi, Ly Ương lại vượt qua cuộc sống ăn uống miễn phí tiêu dao lúc trước.

Đợi đến sau khi thăm dò đường đến núi Phượng Kỳ rồi, cách năm ba ngày Ly Ương liền chạy đến chỗ Phượng Hề nghe hắn khảy đàn. Khi rãnh rỗi, nàng cũng sẽ chạy về Thanh Khâu tìm Mộ Nghi uống trà lài một chút, nói chuyện trời đất, trêu chọc trêu chọc những tiểu hồ ly chưa lớn.

Duy nhất cũng chỉ có người kia, nàng không hề đi gặp qua một lần, thậm chí ngay cả nói đều không nguyện nhắc tới.

“A Ương, vẫn còn tức Bạch Nhiễm?” Trêu chọc tiểu bạch thỏ Ly Ương mang đến, Mộ Nghi đột nhiên mở miệng hỏi.

Ly Ương đang ngậm một khối bánh quế vân dừng lại một lát, im lặng không lên tiếng tiếp tục động tác của mình, làm như mình không nghe thấy gì.

“Thật không tha thứ cho hắn?” Thấy Ly Ương làm bộ không có nghe được, Mộ Nghi lại hỏi.

Sắc mặt Ly Ương biến hóa, cúi đầu không nói gì. Người làm bạn mấy chục năm, nói không muốn đó là gạt người. Chẳng qua là nàng như thế nào nói cho Mộ Nghi, nàng đã sớm đi gặp Bạch Nhiễm. Nhưng bên cạnh người nọ sớm đã có người khác làm bạn. Hắn nói đây chẳng qua là tiểu nữ nhi Vô Thanh trưởng lão kéo hắn nuôi mấy ngày. Nhưng hôm nay mấy tháng đã qua, Tiểu hồng hồ đã sớm hóa thân thành thiếu nữ tóc đỏ, hắn vẫn đem nàng giữ ở bên người. Hôm đó nàng đứng ở ngoài cửa sổ, mắt thấy động tác động tác êm ái của thiếu nữ tóc đỏ hơi trầm xuống đắp chăn cho Bạch Nhiễm đang ngủ say, tình cảnh tốt đẹp ấm áp như vậy, người nào lại nhẫn tâm phá hư? Bên cạnh Bạch Nhiễm, sớm đã không còn chỗ cho nàng dung thân.

Mắt thấy thần sắc Ly Ương chán nản, Mộ Nghi cũng không hỏi tới nữa, Nàng thật không nghĩ ra cách làm của Bạch Nhiễm, rõ ràng mang theo trên người tỉ mỉ che chở mấy chục năm, thật vất vả rốt cục hết khổ, rồi lại đột nhiên buông tay không giải thích được. Bạch Nhiễm người này, lúc nào thì làm chuyện lỗ vốn như vậy? Con lão hồ ly này, thật là làm cho người càng tới càng xem không thấu.

“Mộ Nghi, yêu một người, là cảm giác gì?” Ly Ương vẫn trầm mặc không nói đột nhiên hỏi.

Nghe vấn đề như thế, Mộ Nghi khẽ ngạc nhiên, đột nhiên cười to nói: “Xem ra A Ương của chúng ta thật trưởng thành.”

Ly Ương kéo khóe miệng, đột nhiên cảm thấy tương đối im lặng, nàng không phải hỏi cho vấn đề sao? Sao cười thành như vậy?

“A Ương chẳng lẽ là thích người nào?” Nén cười xuống, Mộ Nghi hỏi.

Ly Ương phủ trán im lặng, nhẹ nhàng lắc đầu nói: “Tất cả người đời nói, yêu một người chính là một đời một thế. Bất quá ta chỉ muốn biết đến tột cùng đó là cái dạng cảm giác gì, lại có thể làm cho người ta một đời một thế đều không thay đổi.”

Vừa dứt lời, Mộ Nghi chê cười một tiếng, dung nhan tuyệt mỹ trong khoảnh khắc tách ra ánh sáng làm cho người ta thấy đẹp mắt, ngón tay nhẹ xẹt qua gương mặt Ly Ương, một đôi mắt phượng như bất đắc dĩ như tự giễu, giống như là nhìn thấu thế sự tang thương, cô tịch mà kiêu ngạo. Qua hồi lâu, lâu đến mức Ly Ương cũng cho là hoa lạc phạm phía ngoài nở mấy lần, Mộ Nghi mới khó khăn nói ra một câu, thanh âm thấp đến nỗi giống như tự nói, “A Ương ngu, cõi đời này lấy ở đâu nhiều một đời một thế như vậy?”

Ly Ương sững sờ nhìn Mộ Nghi, trong ấn tượng của nàng Mộ Nghi luôn là tuyệt mỹ mà tự tin, giống như hoa lạc phạm chói mắt ngoài phòng, cao ngạo nhìn xuống đất. Nàng chưa từng thấy Mộ Nghi như vậy, trong mắt màu nâu sẫm tràn đầy bất lực và tự giễu. Nếu nói một đời một thế, Mộ Nghi không tin. Ly Ương chắc chắn ở trong lòng.

Chẳng qua đến tột cùng là người nào, lại nhẫn tâm khiến nữ nhân tuyệt mỹ vô song như Mộ Nghi bị thương sâu như vậy?

“A Ương, ngươi phải nhớ kỹ, ngàn vạn không nên tin nam nhân nói một đời một thế.” Mộ Nghi vuốt tóc dài mềm mại của Ly Ương, lời nói thấm thía. Chỉ là giọng nói như vậy, lại càng giống như là không ngừng nhắc tỉnh mình, chớ để tái phạm sai lầm giống vậy.

“Vậy sao?” Ly Ương ngước đầu, nhìn Mộ Nghi tự giễu cười, hỏi.

Mộ Nghi gật đầu, khinh thường nói: “Nam nhân vĩnh viễn đều là nói tốt hơn làm.”

Ly Ương cũng không rõ ràng lời nói của Mộ Nghi cho lắm…, chẳng qua là trong lòng suy nghĩ bóng dáng bi thương của Phượng Hề ngồi yên bên cạnh ao sen. Nếu là như vậy, người kia vẫn chấp nhất tiếp sao?

“Đúng rồi, Mộ Nghi, ngươi biết Phượng Hề không?” Ly Ương đột nhiên rất muốn biết chuyện xưa sau lưng Phượng.

Chợt nghe hai chữ “Phượng Hề”, Mộ Nghi sửng sốt, ánh mắt bỗng dưng mở to mấy phần. Lẳng lặng nhìn Ly Ương một lúc lâu, Mộ Nghi mới mở miệng hỏi: “A Ương, ngươi biết Phượng Hề?”

“Lần trước lạc đường là hắn giúp ta.” Ly Ương gật đầu một cái, đem chuyện tình mình gặp phải Phượng Hề như thế nào nói một lần với Mộ Nghi.

“Phượng Hề chính là người ở trong mộng ngươi nói với ta lần trước?” Nghe xong lời Ly Ương nói…, Mộ Nghi hỏi.

Thấy Ly Ương gật đầu, Mộ Nghi dùng giọng nói nghiêm túc chưa bao giờ có nói: “A Ương, Phượng Hề khá hơn nữa, ngươi cũng quyết không thể yêu hắn.”

Mộ Nghi là người thứ hai báo cho mình, Ly Ương cảm thấy có chút buồn cười, hỏi: “Là bởi vì hắn vẫn luôn không quên được người sao? Người kia là ai vậy? Mộ Nghi ngươi nói cho ta biết có được hay không?”

“Người nọ là ai không quan trọng, quan trọng là, Phượng Hề sẽ không yêu những người khác.” Mộ Nghi cười, trong giọng nói có nhàn nhạt hoài niệm. Điều này làm cho Ly Ương cảm thấy, Mộ Nghi không những biết hơn nữa còn quen thuộc với người kia.

“Tại sao? Không phải ngươi nói, cõi đời này không có nhiều một đời một thế như vậy sao?”

Mộ Nghi sửng sốt, không nghĩ tới Ly Ương lại lấy lời của mình hỏi ngược lại nàng. Vỗ vỗ đầu Ly Ương, Mộ Nghi thở dài, “A Ương ngốc, ngươi không biết sao? Phượng tộc cả đời chỉ biết trung thành với một bầu bạn.”

“Không có ngoại lệ sao?” Ly Ương nháy mắt, hỏi.

Trong đầu nhất thời xuất hiện bóng dáng của người nọ, tay Mộ Nghi vỗ đầu Ly Ương, nhất thời lại cứng ở giữa không trung, trên mặt vốn là cười nhạt cũng thay đổi thành vô cùng cứng ngắc.

“Không, thỉnh thoảng cũng sẽ có ngoại lệ.” Mộ Nghi rũ mắt, thanh âm đạm giống như muốn phiêu tán ở trong gió.

“Nhưng cuộc đời này của Phượng Hề, nhất quyết sẽ không yêu người khác nữa.” Qua thật lâu, Mộ Nghi lại nhàn nhạt tăng thêm một câu.

“Thật ra thì ta cũng đã nhìn ra, Phượng Hề tuyệt đối sẽ không thay lòng.” Thấy Mộ Nghi nhìn mình có chút bận tâm, Ly Ương nhún nhún vai, cố làm ra vẻ nhẹ nhõm nói, “Ta bất quá là có chút ngạc nhiên, ngươi có gì lo lắng?”

Mộ Nghi cười cười, không nói gì. Nếu không phải lúc ban đầu rất hiếu kỳ thì tại sao cuối cùng lại dây dưa?

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.