Hồ Ly! Muốn Chờ Ta Bao Lâu?

Chương 53



“Phi, Phi Mặc, ngươi, thế nào...” Thấy Phi Mặc ngồi ở trước bàn, cầm một ly trà nhàn nhạt mỉm cười với nàng, Ly Ương há miệng, cuối cùng chỉ thổ lộ ra mấy từ không liên quan.

Ly Ương không có tiếp tục nói nữa, cổ họng giống như là bị cái gì hung hăng nhéo, dù cố gắng thế nào cũng không phát ra được thanh âm bình thường, mắt không biết lúc nào thì bị nước mắt ướt át, mơ hồ nhìn không rõ bộ dạng của Phi Mặc.

Nàng không muốn như vậy, nhưng nàng khống chế không được, nàng thậm chí không rõ tại sao mình có thể như vậy.

Thấy Ly Ương cơ hồ là mất khống chế, không biết làm sao đứng ở cửa. Phi Mặc để ly trà trong tay xuống, đi tới trước người của nàng. Nâng đôi tay lên, tựa hồ là muốn ôm Ly Ương, nhưng không biết thế nào, cuối cùng chỉ có tay phải rơi vào tóc của nàng.

“Không sao.” Thanh âm Phi Mặc vẫn bình tĩnh trước sau như một, chẳng qua là lần này nhiều hơn mấy phần mềm mại cùng đau lòng.

Ly Ương ngẩng đầu lên, thỉnh thoảng hít hít mũi, trợn to hai mắt muốn nhịn. Nhưng nàng không biết, mắt to tràn đầy nước mắt của nàng, còn có thanh âm nghẹn ngào cắn môi càng thêm khiến người trước mắt đau lòng.

“Không sao đều không có việc gì rồi.” Phi Mặc than nhẹ một tiếng, vẫn là không nhịn được, đưa tay ôm nàng vào trong ngực. Giống như là trong quá khứ, đưa tay vỗ nhè nhẹ phía sau lưng của nàng, dịu dàng an ủi.

Một loạt động tác quen thuộc lại xa lạ, còn có từng tiếng từng tiếng khuyên lơn, giống như là một cái chìa khóa, dễ dàng mở ra cánh cửa kia. Lo lắng bất an, nóng nảy vội vàng, không chỗ dựa mấy ngày liên tiếp, những thứ cảm xúc vốn bị đặt tại đáy lòng cứ như vậy liên miên quấn quít lấy nhau, sau đó mãnh liệt mà đến. Thật ra thì nàng một mực sợ, sợ Phi Mặc cứ như vậy...

“Phi Mặc, Phi Mặc, Phi Mặc...” Ly Ương kêu tên Phi Mặc từng tiếng, giống như là muốn xác định hắn thật ở chỗ này.

“Ừ, ừ, không sao.” Rũ mắt nhìn Ly Ương lên tiếng khóc lớn ở trong lòng mình, đáy mắt Phi Mặc ẩn chứa nhiều cảm xúc. Có đau lòng, có hối tiếc, thậm chí còn có một chút sợ.

Nếu không phải ban đầu mình nhất thời sơ ý thu Mặc Tiêu, cũng không đến mức cuối cùng suýt nữa bị Mặc Tiêu phản phệ. Nghĩ tới hung hiểm mấy ngày nay, Phi Mặc không khỏi ôm sát người trong ngực. Thiếu chút nữa, hắn sẽ không được gặp lại nàng.

Lau sạch sẽ nước mắt ướt át trên mặt, Ly Ương nhỏ giọng hít hít khí, cúi đầu ngồi ở bên cạnh bàn, ngượng ngùng nhìn Phi Mặc. Mình thật đã mất sạch thể diện.

Phi Mặc đưa chén nước qua, “Tốt hơn chưa?”

Nhận lấy ly trà, Ly Ương gật đầu một cái, đầu vẫn cúi thấp.

Phi Mặc không có để ý, chẳng qua là hỏi: “Mấy ngày nay, không có sao chứ?”

Ly Ương lại gật đầu một cái.

“Vậy sao?” Phi Mặc khẽ cười một tiếng, trong mắt thấm đầy mềm mại, “Sao ta luôn nghe được có người kể khổ với ta?”

Thân thể Ly Ương cứng đờ, đầu rũ thấp hơn. Hắn đều nghe được!

Phi Mặc đưa tay sờ sờ đầu Ly Ương, thấp giọng nói ra: “Ta vất vả ngươi rồi.”

Ly Ương nói nhỏ: “Ta quá vô dụng rồi.”

Ly Ương cũng không nghe Phi Mặc nói tiếp. Xem ra, Phi Mặc cũng cho là như vậy. Ly Ương không khỏi có chút nhụt chí.

“Vậy thì trở nên hữu dụng đi.” Lúc Ly Ương cảm thấy mình không thể cứu, Phi Mặc lại lên tiếng.

“Cái gì?” Ly Ương kinh ngạc ngẩng đầu lên, thấy cặp mắt chìm đen như mực của Phi Mặc nhìn mình chằm chằm.

“Có thể không?” Ly Ương có chút không tự tin hỏi.

Phi Mặc mím môi cười một tiếng, “Nếu như ngươi muốn.”

“Ta muốn!” Ly Ương không cần suy nghĩ liền đáp ứng, hơn nữa còn vô cùng muốn. Nàng không muốn kéo người khác lui về phía sau lần nữa, không muốn bó tay hết cách lần nữa, không muốn cái gì đều không làm được lần nữa. Nàng không muốn để cho mình đi xuống tiếp nữa.

“Bất quá...” Thanh âm Phi Mặc dừng lại, phát hiện Ly Ương lập tức dựng lỗ tai lên, khẩn trương muốn chết. Đáy mắt thoáng qua một nụ cười, Phi Mặc tiếp tục nói: “Ta muốn ăn cơm trước.”

“Ai nha!” Ly Ương hét to một tiếng, lúc này mới nhớ tới điều này, vội vàng nói, “Ta đi xuống gọi tiểu nhị đưa lên.” Nói xong, liền vội vội vàng vàng chạy ra ngoài.

“Đi ra đi.” Đợi đến khi Ly Ương đi ra ngoài, Phi Mặc đóng cửa lại, nói với người ở ngoài cửa sổ.

“Đế quân.” Một gã thị đồng mặc đồ sai vặt xuất hiện ở nơi đó, cung kính chào Phi Mặc một cái. Thị đồng này không phải là người khác, chính là gã sai vặt của Lương Thanh Trì ở thôn Hạnh Hoa ngày đó, Lương Nhạc.

Phi Mặc nhíu mày, đã biết đại khái ý đến của Lương Nhạc, nhưng vẫn mở miệng hỏi: “Làm sao vậy?”

“Chủ nhân lệnh ta tới thông báo Đế quân, Phượng quân đã hạ giới đến thành Cô Tô, chủ nhân sợ rằng không kéo được mấy ngày. Hắn bảo Đế quân cẩn thận một chút, chớ bị Phượng quân phát hiện ra tung tích.” Lương Nhạc cung kính bẩm báo.

“Biết, ngươi trở về đi.” Phi Mặc gật đầu một cái, không có biểu cảm gì, nói với Lương Nhạc.

“Vâng.” Lương Nhạc thi lễ một cái, hóa thân trở thành một con chim trắng, từ cửa sổ bay ra ngoài.

Ngồi trở lại bên cạnh bàn, Phi Mặc nhíu lông mày nhìn ngoài cửa sổ, không ngừng xoay ly trà trong tay hắn, sau đó “lạch cạch” một tiếng rơi xuống trên mặt đất nát bấy. Nhìn sứ trắng ngã tan nát trên đấy, bên môi Phi Mặc không khỏi cong lên một nụ cười.

Nên tới, sẽ tới. Hắn cũng nên nắm chặt thời gian rồi.

“Thế nào?” Ly Ương trở lại thấy mảnh vụn trên đất, hỏi.

Phi Mặc cười cười, “Không có sao, mới vừa rồi tay trơn nên rớt.”

“A, để ta bảo tiểu nhị thuận tiện dọn dẹp xuống.” Ly Ương lại lấy cốc rót trà cho hắn.

“Hôm nay đi đâu rồi?” Phi Mặc rất thuận tay nhận lấy trà Ly Ương đưa tới.

“Ách, không có nơi nào, chỉ loanh quanh ở đây.” Chuyện đi sòng bạc, nàng cũng không tiện nói ra.

Phi Mặc nhìn nàng một cái, trong mắt thấu chút ý tứ cổ quái, bất quá cuối cùng vẫn không mở miệng nói gì. Ly Ương bị ánh mắt cổ quái của hắn nhìn có chút không tự tại, cũng may tiểu nhị mang thức ăn tới vô cùng kịp thời, nàng cũng không có suy nghĩ nhiều.

“Phi Mặc, ngươi không sao chứ?” Ly Ương nhìn Phi Mặc ăn cơm nhìn thật lâu, lúc này mới phát hiện ra mình còn chưa có hỏi chuyện này.

“Ừ.” Đôi đũa trong tay Phi Mặc tạm ngừng, cười đáp một tiếng.

“Oh.” Ly Ương không nói gì thêm, trong lòng rất muốn hỏi đến cùng là chuyện gì xảy ra, rồi lại cảm thấy mình tựa hồ không có lập trường gì để hỏi. Dĩ nhiên, nàng cảm thấy Phi Mặc cũng sẽ không nguyện ý nói.

Ngược lại Phi Mặc nhìn thấu nàng muốn nói lại thôi, nói: “Có lời cứ nói.”

“Ách, tại sao phải như vậy?” Lòng hiếu kỳ luôn chiếm ưu thế.

“Còn nhớ rõ thanh kiếm ta đoạt từ chỗ Ba Xà không?” Lần này Phi Mặc không tránh né, coi như là cho nàng đáp án. Thấy Ly Ương gật đầu, Phi Mặc tiếp tục nói: “Ta khống chế nó không được.”

Ly Ương mở trừng hai mắt, lại hỏi: “Vậy bây giờ thì sao?”

“Ngươi cứ nói đi?” Phi Mặc cười nhìn nàng một cái, cúi đầu ăn cơm.

Ly Ương phát hiện mình lại hỏi một vấn đề thật ngốc. Người ngồi ở chỗ này rồi, đáp án không phải đã rõ rành rành sao?

Đợi đến khi Phi Mặc cơm nước xong, sắc trời đã tối xuống. Kêu tiểu nhị đi vào thu thập tàn cuộc xong, Phi Mặc liếc nhìn Ly Ương vẫn còn ở bên trong phòng, có chút kỳ quái hỏi: “Ngươi không phải về phòng của mình sao?”

Nghe được vấn đề này của Phi Mặc, ánh mắt của Ly Ương bỗng dưng trợn to. Gian phòng mình sớm đã bị nàng trả, hiện tại chỉ còn dư lại phòng này. Vấn đề nghiêm trọng như thế, nàng lại không nghĩ tới.

“Ta đã quên, ngươi trả phòng rồi.” Phi Mặc giống như là lúc này mới nhớ tới, vỗ vỗ đầu ngây ngốc của nàng, an ủi, “Không có sao, ta đi xuống nói một tiếng với tiểu nhị.” Nói xong, không đợi Ly Ương phản ứng kịp, Phi Mặc đã ra cửa.

Cũng không lâu lắm Phi Mặc đã trở lại rồi, bất quá sắc mặt của hắn có chút kỳ quái.

“Hôm nay Du Nhiên cư đầy ngập khách rồi.”

Phi Mặc nói ra những lời này, Ly Ương liền hiểu rõ tại sao sắc mặt của hắn kỳ quái như vậy. Ban đầu lúc Phi Mặc hôn mê, nàng hoặc là chạy khắp nơi bên ngoài trừ yêu, hoặc là ngủ một đêm trên ghế dài. Xem ra hôm nay cũng chỉ có thể như vậy.

“Không có sao, ta ngủ trên ghế dài được rồi.” Ly Ương thờ ơ nói.

“Không được.” Phi Mặc nhíu nhíu mày, trực tiếp bác bỏ ý tưởng của nàng.

Ly Ương sửng sốt một chút, kỳ quái nhìn hắn, “Nếu không làm sao bây giờ? Ngươi chưa khỏe hẳn, cũng không thể để cho ngươi ngủ ghế chứ? Hơn nữa dựa vào thân thể của ngươi, ghế còn không bị ngươi đè sập?”

Phi Mặc liếc mắt giường cách đó không xa, “Giường này rất lớn.”

“Này không tốt lắm đâu...” Lần này đến phiên Ly Ương có chút hết ý kiến, nàng chưa rõ ý của Phi Mặc?

“Ngươi không tin ta?” Phi Mặc nhíu mày, trong mắt tựa hồ có chút không vui.

Ly Ương đầu lắc giống như trống lắc, “Làm sao có thể.”

“Vậy là được rồi, ta cũng sẽ không làm gì.” Phi Mặc nhìn nàng một cái, cắm đầu cắm cổ đi ra ngoài cửa, “Ta đi bảo tiểu nhị chuẩn bị chút nước nóng tắm.”

Này, này! Đại ca, sao ngươi nói cái gì chính là cái đó? Ta còn chưa có đồng ý! Ly Ương nhìn người đã đi mất, có chút hộc máu. Thôi, đến lúc đó nàng muốn ngủ ghế, hắn còn có thể làm gì nàng?

Đợi đến khi tắm xong ra ngoài, Ly Ương phát hiện mình hoàn toàn sai lầm rồi, sai quá thể, sai thật hồ đồ.

“Ghế đâu?” Mảnh đất để ghế rỗng tuếch, Ly Ương chỉ vào mảnh đất kia hỏi Phi Mặc.

Phi Mặc đã nằm ở trên giường giương mắt nhìn nàng một cái, không trả lời vấn đề của nàng, chỉ nói: “Tới đây.”

“Không cần! Ghế đâu?!” Ánh mắt Ly Ương sáng quắc chất vấn, đừng nghĩ lừa dối ta!

“Ngươi cứ nói đi?” Phi Mặc tuyệt không để ý ánh mắt của Ly Ương, bình tĩnh hỏi ngược lại.

Lần này đến phiên Ly Ương trầm mặc, loại chuyện như vậy tại sao Phi Mặc làm được? Phi Mặc, chẳng lẽ ngươi bị thanh kiếm kia chiếm xác rồi hả? Cắn răng nhìn Phi Mặc một lúc lâu, Ly Ương cuối cùng vẫn không bình tĩnh tự nhiên bằng hắn, buồn bực nói: “Ta bảo tiểu nhị mang cái ghế tới đây.”

“Ly Ương.” Thấy Ly Ương xoay người ra cửa, Phi Mặc gọi lại nàng.

“Làm gì?” Ly Ương quay đầu lại, tức giận trợn mắt nhìn hắn một cái.

Vừa dứt lời, trước người liền có thêm một bức tường người. Phi Mặc mới vừa rồi còn ngủ ở trên giường đã đứng ở trước người của nàng. Ly Ương còn chưa có phản ứng kịp, đã bị Phi Mặc bế lên, đi về phía giường.

“Phi Mặc, ngươi muốn làm gì?!” Ly Ương tức giận giãy giụa, phát hiện mình căn bản không có thể tránh ra khỏi kiềm chế của Phi Mặc.

Ném Ly Ương tới giữa giường, Phi Mặc cũng lên giường, trầm giọng nói: “Đừng bắt ta động thủ.”

Chỉ một câu nói như vậy, Ly Ương vừa định từ trên giường nhảy xuống dừng lại động tác, chỉ có thể tội nghiệp nhìn hắn. Phi Mặc, người này rốt cuộc là muốn làm gì? Nam nữ thụ thụ bất thân a...

“Ghế quá nhỏ, ngươi ngủ không yên.”

Ly Ương buồn bực nhìn hắn thật lâu, Phi Mặc mới rốt cuộc nhảy ra một câu.

“Ta sẽ không làm gì ngươi, ngươi lo lắng cái gì?”

Câu nói thứ hai ra miệng, Ly Ương cảm thấy vô cùng nổi đóa, tại sao từ trong miệng hắn giống như là mình đang gây sự?

“Đi ngủ sớm một chút, sáng mai chúng ta còn phải lên đường.” Vỗ vỗ đầu nhỏ của Ly Ương, Phi Mặc dập tắt đèn ở đầu giường.

Đèn dập tắt, Phi Mặc cũng nằm xuống, Ly Ương lại vẫn ngồi ở trên giường, buồn bực mà rối rắm. Này hoàn toàn là bạo lực cường quyền. Càng làm cho nàng buồn bực là, nàng căn bản không phản kháng được.

Qua thật lâu, Phi Mặc than nhẹ một tiếng, thấy nàng còn ngồi chưa nằm xuống, không tiếng động lại không thể làm gì cười một tiếng.

“Còn chưa ngủ? Ngươi muốn ta làm gì sao?”

Nghe được câu này, thân thể Ly Ương cứng đờ, theo bản năng lui về phía sau một chút.

“Ngủ. Nếu không...”

Phi Mặc chưa nói xong, Ly Ương đã ngoan ngoãn nằm xuống.

Khốn kiếp... Ly Ương tức giận cắn một góc chăn.

Một lát sau, Ly Ương đột nhiên nghe được Phi Mặc cười khe khẽ một tiếng, rất êm tai. Sau đó hắn nói: “Tới đây.” Trong bóng tối, thanh âm Phi Mặc có lực lượng rất kỳ quái, khiến Ly Ương không tự chủ được dựa sát vào hắn.

“Ngủ đi.” Rất nhanh, Ly Ương bị ôm vào một lồng ngực thật ấm áp, cuối cùng tiếng nói vừa dứt, nàng liền mất đi ý thức.



Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.