Hồ Ly! Muốn Chờ Ta Bao Lâu?

Chương 58



Ngươi có thử cảm giác, từ trời cao nháy mắt rơi vào hồ băng chưa? Cảm giác giống như ngươi đi trong vùng hoang vắng, thật vất vả gặp luồng ánh mặt trời đầu tiên vào buổi sáng, đảo mắt liền lại lâm vào ban đêm vô tận.

Ngọt ngào và vui thích bừa bãi nở rộ trong lòng giống như mẫu đơn lại lụi bại vì một câu này, đau đớn trong trái tim chưa kịp cảm thụ đã thành tro.

Cõi đời này chỉ có một người gọi nàng “Tiểu Bạch”, người kia là Bạch Nhiễm.

Lòng bàn tay Ly Ương siết một dòng ý lạnh, trong lúc nhất thời không có bất kỳ động tác. Coi như đã biết đáp án, nàng cũng không muốn đối mặt. Nàng biết, chỉ cần nàng vừa buông tay, ngẩng đầu nhìn tất nhiên sẽ chỉ là Bạch Nhiễm.

Phi Mặc, Phi Mặc. Không phải mực tức làm hiệu rõ ràng như vậy, nàng lại chưa bao giờ nghĩ tới. Coi như đổi mặt mũi, cặp mắt kia sáng lung linh cũng quá tương tự. Phần khí chất thỉnh thoảng tràn ra kia thật không thích hợp với gương mặt đó, nàng cũng không phải là không cảm giác được. Còn có nụ cười rất quen thuộc kia, thói quen sờ đầu nàng, cái này không phải đang nói cho nàng biết, Phi Mặc rất giống Bạch Nhiễm.

Nàng thật khờ, cõi đời này nào có nhiều giống nhau như thế, lại vừa lúc làm cho nàng gặp gỡ.

“Tại sao?” Ly Ương há miệng, có chút khốn đốn khó khăn hỏi. Ngực buồn bực không thể hô hấp, giọng nói trở nên không giống như của nàng. Tại sao lại cho nàng biết những thứ này sau khi nghe hắn nói như vậy? Tại sao không thể để cho nàng cao hứng như vậy một lát? Hoặc là, hắn có thể đừng nói, nàng tình nguyện chưa từng nghe ba cái chữ kia. Như vậy, ít nhất nàng sẽ còn dễ chịu hơn một chút.

Không có được câu trả lời chắc chắn đúng như dự đoán, Ly Ương có chút thất vọng buông đôi tay ra, giương mắt nhìn vào khuôn mặt quen thuộc không thể quen thuộc hơn. Gương mặt tuấn dật phi phàm như bạch ngọc không có tì vết, mặt mày tinh xảo như vẽ, chỉ có nhiễm vào ít ánh sáng mặt trời, mới khiến cho dung nhan không giống người phàm này hiện ra mấy phần dịu dàng, ít đi mấy phần xuất trần.

Ly Ương không biết hôm nay mình rốt cuộc có tâm tình gì, rốt cuộc là thất vọng nhiều một chút, hay là khiếp sợ nhiều hơn chút. Hắn, lại lừa nàng, nhưng phần cảm tình kia lại là thật. Nghĩ đến đây, nàng lại không biết tức giận như thế nào. Cả khuôn mặt chau lại, hạ mí mắt, hất mặt, không muốn nhìn hắn một cái. Rốt cuộc vẫn là oán.

Bạch Nhiễm vươn tay, ánh mặt trời chiếu vào tay hắn lên một tầng ánh sáng trắng nhạt, giống như tuyết đầu mùa, nõn nà như ngọc. Cánh môi nhẵn nhụi chập chờn ra một nụ cười nhạt, hai mắt oánh nhuận, giống như hoa nở dưới trắng, chẳng qua là nhiều hơn một tia cảm xúc phức tạp. Đang ở lúc đầu ngón tay của hắn sắp đụng vào gò má của Ly Ương, mảng đỏ tươi lúc nãy vẫn còn ở nơi xa đã gần trong gang tấc.

Kết giới vẫn bao quanh thuyền bè bị đánh rách, đối mặt thuyền nhỏ đột ngột xuất hiện, tiếng kinh hô liên tiếp hiện ra ở bốn phía. Người tới đứng trên lá sen, tóc bạch kim chói mắt tán ở trên thân đỏ tươi, thần sắc lạnh nhạt không che giấu được mang theo lạnh lùng và nóng bỏng từ trong đáy lòng tản mát ra. Mắt phượng quét qua, giơ tay lên liền có một cỗ gió nhẹ, thuyền trên hồ liền không bị khống chế tản ra khỏi hồ.

Ngay từ lúc nghe tiếng kêu lên, Ly Ương cũng đã ngẩng đầu lên, khẽ nghiêng đầu liền thấy Phượng Hề đứng trên lá sen.

Hắn, sao lại tới nơi này?! Thân thể Ly Ương căng thẳng, đã bị Bạch Nhiễm hung hăng kéo vào trong ngực, dùng sức to lớn, khiến xương của nàng cũng bị ép đau. Giương mắt nhìn thấy Bạch Nhiễm mặt trầm như nước, Ly Ương chợt hiểu nghi vấn lúc trước. Hắn đột nhiên thay đổi, loại bất đắc dĩ lại không hề chuẩn bị vạch ra tất cả, thì ra là có nguyên nhân.

Nhớ tới lời “Chạy trốn” lúc trước, trong lòng Ly Ương phiếm tư vị hỗn tạp không biết là ngọt hay chua.

Người này, lại cũng biết lo lắng.

“Phượng quân có biết, đánh vỡ kết giới của người khác là chuyện rất vô lễ?” Đè xuống đầu muốn nâng lên của Ly Ương lần nữa, Bạch Nhiễm vẻ bên ngoài thì cười nhưng trong lòng không cười nhìn về Phượng Hề, giữa lông mày nổi lên mấy phần nếp uốn.

“So với hành động của Đế quân, hôm nay Phượng Hề gây nên căn bản không giá trị nhắc tới.” Lời của Phượng Hề lành lạnh, ánh mắt khóa ở trên người Ly Ương trong ngực Bạch Nhiễm, không có rời khỏi chốc lát.

Bạch Nhiễm ôm Ly Ương trong ngực ngồi ở trên ván thuyền, không có chút ý tứ đứng dậy. Nghe được lời nói của Phượng Hề, Bạch Nhiễm mặt không thay đổi tùy ý liếc hắn một cái, làm như căn bản không để ý, “Lời nói của Phượng quân là có ý gì?”

Dáng vẻ cực thanh thản kia, cộng thêm khiêu khích không che dấu chút nào, dù là Phượng Hề nhìn thì trong lòng cũng đột nhiên sinh ra một ngọn lửa giận. Huống chi Bạch Nhiễm ôm trong ngực, lại là người hắn nhớ mong.

“Có ý gì?” Phượng Hề cười lạnh một tiếng, chỉ vào Ly Ương trong ngực Bạch Nhiễm nói, “Nếu Đế quân sớm đã biết rõ Ly Ương chính là Nhân nhi, vì sao phải lừa ta như vậy?”

Nghe nói như thế, cả người Ly Ương chấn động mạnh một cái, cặp mắt trừng rất tròn.

“Không chỉ có như thế, ngươi sớm biết Ly Ương đang ở Nhân giới, vẫn phái người giả trang nàng dẫn ta tìm kiếm khắp nơi ở Tiên giới. Hôm nay xem ra, Ly Ương đến Nhân giới, chỉ sợ cũng là ngươi phái người gây nên?” Phượng Hề nhìn chằm chằm vào cặp mắt của Bạch Nhiễm, lãnh đạm nói.

“Vậy thì như thế nào?” Bạch Nhiễm ngoắc ngoắc khóe môi, không để ý lắm hỏi. Cảm giác được người trong ngực cương cứng thân thể, cứng giống tảng đá, hắn tự tay khẽ vuốt ve sống lưng của nàng, im lặng an ủi.

Trấn an như vậy thì có ích lợi gì? Hôm nay Ly Ương chỉ cảm thấy tứ chi bách hải giống như là rót đầy chì nặng nề, không cảm giác chút nào, ngay cả động tác giơ ngón tay nhỏ cũng làm không được. Cả người nàng đều chôn ở trong ngực Bạch Nhiễm, có thể tinh tường ngửi được mùi hương quen thuộc trên người hắn, cảm giác được nhiệt độ ấm áp của hắn, cũng có thể nghe được tiếng tim đập của hắn. Nhưng tại sao, nàng lại cảm thấy hơi lạnh? Một cỗ lạnh lẽo không thể nào đến đã sớm lan tràn mỗi một chỗ trong thân thể, từng cơn lạnh như băng, trái tim cũng băng giá.

“Đừng quên, là ngươi tự nhận lầm người.” Thanh âm của Bạch Nhiễm êm tai dễ nghe, như hoa liễu tháng ba trổ cành làm cho lòng người vui vẻ thoải mái. Chính là thanh âm tuyệt vời này, nói ra sự thật khiến Phượng Hề đau lòng đến cực điểm, không mặt mũi nào đối diện sự thật.

“Ta nguyên tưởng rằng, để nàng trở lại bên cạnh ngươi mới là nàng muốn.” Bạch Nhiễm dừng một chút, buông ra Ly Ương, ngón tay sửa lại tóc mái tán loạn của nàng một chút, cười yếu ớt nói, “Nhưng rốt cuộc là ta sai lầm rồi, ban đầu không nên để nàng đi. Hôm nay ta làm, cũng chỉ là muốn nàng trở lại thôi. Bất kể là người, hay là tâm.”

Ly Ương tức cười nhìn dung nhan tinh xảo tuyệt luân trước mắt, khóe mắt hơi ngước lên mang nụ cười cực mỏng, hai mắt thâm thúy lóe tâm tình khiến cho nàng mất hồ lúc trước Phi Mặc đưa mắt nhìn nàng, chân thật mà trong suốt. Ngay cả biết Phi Mặc chính là Bạch Nhiễm, bọn họ là cùng một người, Ly Ương vẫn không biết tiếp nhận như thế nào. Ly Ương rũ mắt xuống, không biết làm sao đối mặt người trước mắt.

Liên tiếp nghiêng trời lệch đất, quá nhiều thứ, nàng không biết làm sao, cũng không nguyện tiếp nhận.

Nàng thật thích Phi Mặc a. Nhưng hôm nay như vậy, bảo nàng làm sao đối mặt?

“Nhân nhi.” Phượng Hề lên tiếng kêu nàng, trong thanh âm lộ ra vô tận tưởng niệm và kích động.

Nghe tiếng kêu đó, cả người Ly Ương ngẩn ra, tựa hồ có đồ vật gì đó ở đáy lòng rục rịch ngóc đầu dậy, muốn từ dưới đất chui lên.

“Nhân nhi.” Phượng Hề lại kêu một tiếng, đảo mắt người đã đến mũi thuyền, đứng ở bên người Ly Ương.

Ly Ương cúi đầu, vô luận là Bạch Nhiễm trước mặt, hay là Phượng Hề bên cạnh, nàng đều không muốn gặp. Trong đầu trống không, không muốn suy nghĩ, không muốn nghe, không muốn biết. Giờ khắc này thật hỗn loạn khó phân, nàng vô cùng tưởng niệm cuộc sống yên tĩnh với Phi Mặc trước đây. Nhưng trong lòng giống như có cái gì giãy giụa, ra sức, liều lĩnh dùng dằng.

“Phượng Hề.” Nàng không tự chủ được mở miệng kêu. Một tiếng “Phượng Hề” giống như là không phải ra từ miệng nàng, mềm mại bình thản lại mang theo thở dài, làm như kêu nhỏ vượt qua thời không, gần như vậy, lại xa thế kia.

Phượng Hề chợt mở to cặp mắt, yên lặng lúc trước hoàn toàn không thấy, trong mắt chỉ còn lại vui mừng không cách nào che giấu.

Chính là một tiếng “Phượng Hề” này, Ly Ương mất đi ý thức, mềm nhũn tê liệt ngã xuống ở trong ngực Bạch Nhiễm.

***

Từ ngày đó Ly Ương không hề báo trước đã hôn mê toàn bộ ba ngày. Trong ba ngày này, thần hồn Ly Ương một mực không ngừng rung chuyển, tựa hồ có cái gì đang muốn tách ra từ trong thần hồn của nàng.

Thay vì nói là hôn mê, Ly Ương càng giống như là đang trong giấc mộng. Ly Ương nằm ở trên giường thỉnh thoảng cau mày lắc đầu, có lúc thậm chí không ngừng rơi lệ than nhẹ. Vậy mà Bạch Nhiễm và Phượng Hề đã dùng hết biện pháp, vẫn không thể kêu tỉnh nàng.

Giống như đoán được sẽ xảy ra chuyện gì, bên môi Bạch Nhiễm không nhịn được hiện lên một nụ cười khổ, “Ta mang nàng về Thiên Sơn, hiện tại đại khái chỉ có Trọng Túc có biện pháp thôi.”

“Ta cũng đi.” Phượng Hề làm sao chịu rời đi Ly Ương nửa bước.

Bạch Nhiễm quét qua Phượng Hề một cái nhìn, trước hắn một bước ôm lấy Ly Ương trên giường.

Hai hàng lông mày của Phượng Hề không dễ dàng phát giác nhíu lại, nhưng cũng không nói gì, tùy Bạch Nhiễm ôm Ly Ương ra cửa, mà chính hắn cũng bước nhanh đi theo.

Lúc này Ly Ương bị vây ở trong một không gian thu hẹp, bốn phía như thế nào đều không thể phá vỡ phong ấn. Lúc nàng buông tha giãy giụa, an tĩnh ngồi chồm hổm ở bên trong không bao lâu, trong đầu nàng bắt đầu không ngừng hiện lên từng tình cảnh. Ly Ương hung hăng lắc đầu, thậm chí dùng tay không ngừng đập đầu của mình, nhưng bất kể như thế nào đều không thể ngăn cản những hình ảnh này xâm nhập.

Nàng xem thật rõ ràng, những thứ này đều là trí nhớ của Nhân Phi. Hình ảnh Trọng Túc dạy nàng luyện kiếm khi còn bé, khi chạy trốn lung tung trên mặt tuyết trên đỉnh núi lạnh băng, mà Trọng Túc thì đứng ở sau lưng nàng lắc đầu cười không ngừng. Trưởng thành chút, nàng không còn tùy ý loạn náo giống như khi còn bé, càng thích lặng yên nhìn tuyết liên trên núi nở ra, tàn rồi nở lại.

Bình tĩnh qua mấy ngàn năm, cho đến khi gặp được Phượng Hề. Khi đó mặt mày Phượng Hề còn có mấy phần cương quyết bướng bỉnh, nhưng sau khi gặp phải nàng lại hóa thành nụ cười dịu dàng nhất. Cho nên mới nguyện ý liều lĩnh vì người này, cho dù là đại kiếp trong miệng ca ca cũng không cách nào ngăn cản.

Nên tới luôn tránh không khỏi, Ly Ương nhìn thấy nàng kiên trì, Trọng Túc không thể làm gì, còn có nàng dốc hết tất cả.

Hoá ra là như vậy, Ly Ương thở dài một tiếng.

Nàng ấy thương hắn như vậy, nàng tất nhiên không bằng.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.