Hồ Ly! Muốn Chờ Ta Bao Lâu?

Chương 61



Ly Ương khóc thương tâm, bất kể Trọng Túc nói gì cũng không có phản ứng. Trọng Túc không có biện pháp, không thể làm gì khác hơn là ngồi xuống nắm hai vai của nàng hung hăng lắc vài cái, lúc này mới khiến nàng ngừng tiếng khóc ngẩng đầu nhìn hắn, chẳng qua là nước mắt vẫn còn không ngừng đảo quanh ở trong hốc mắt, thỉnh thoảng tràn ra vài giọt. Trọng Túc cũng không biết an ủi người khác như thế nào, chỉ có thể nói ra sự thật.

“Đừng khóc, mặc dù luân hồi, cũng bất quá trăm năm. Hắn sẽ trở lại.”

Nghe xong lời Trọng Túc nói, một cỗ bi ai vô lực tràn lên trái tim Ly Ương. Nàng cúi đầu ngồi cạnh, cặp mắt ướt át đỏ bừng, đôi môi mím chặt, trên mặt không chút biểu tình toát ra đau thương rất sâu.

“Vậy sao?” Ly Ương cúi đầu rất thấp, Trọng Túc không thấy được nét mặt của nàng, chỉ có thể nghe được giọng buồn buồn của nàng truyền đến, “Ta muốn ở một mình một lát.”

Sau khi khóc thanh âm Ly Ương trở nên khàn khàn, bi thương trong giọng nói khiến Trọng Túc nghe mà đau lòng. Hắn không có nói gì, theo lời thối lui ra khỏi gian phòng, khép cửa phòng, cho nàng một không gian.

Luân hồi sao? Vô luận là người nào, nhất định sẽ không mang theo trí nhớ luân hồi chuyển thế. Cho dù là luân hồi rồi muốn khôi phục trí nhớ, cũng không phải là dễ dàng. Như vậy Bạch Nhiễm luân hồi rồi, còn có thể là Bạch Nhiễm sao? Chính nàng không phải là ví dụ rất tốt?

Ly Ương cong khóe miệng, nụ cười hết sức cứng ngắc nhuộm cảm giác chua chát bi thương, hai hàng nước mắt không tự chủ được trợt xuống. Nàng chỉ là nàng, mặc dù khôi phục trí nhớ của kiếp trước cũng chưa bao giờ cảm thấy mình là Nhân Phi, Bạch Nhiễm làm sao còn là Bạch Nhiễm? Nghĩ tới đây, lo lắng trong lòng Ly Ương càng sâu. Hoặc giả Bạch Nhiễm cũng sẽ quên quá khứ như nàng, sau đó gặp gỡ một người khác...

Có thể như vậy sao? Ly Ương không muốn nghĩ tiếp, cho dù là suy nghĩ một chút cũng làm cho nàng đau lòng. Tay phải đặt ở ngực, Ly Ương cảm nhận được trái tim bên trong rõ ràng nhảy lên, một cái lại một cái, giống như trấn an dịu dàng nhất mà có lực nhất, khiến cho cảm xúc của nàng dần dần khôi phục bình yên. Sẽ không, nhất định sẽ không như vậy. Người hao tổn tâm cơ lừa gạt đi lòng của nàng, sao có thể không trở lại? Huống chi tim của hắn vẫn còn ở nơi này, luôn luôn có thể trở lại hỏi nàng đòi lại.

Cũng chỉ là chờ đợi, người kia cả trái tim đều cho, nàng lại có gì làm không được?

Hắn sẽ trở về, nàng sẽ chờ.

Ly Ương đợi ở Thiên Sơn không bao lâu thì thu được tin tức Thấu Ngọc và Át Quân bảo nàng sớm ngày về nhà. Tuy nói trong lòng Trọng Túc đã thành ca ca người thân, nhưng so với cha mẹ còn chưa bằng. Nhưng vừa nghĩ tới một mình Trọng Túc ở Thiên Sơn không khỏi cô đơn, Ly Ương lại có chút do dự, cho nên vẫn lắc lư bất định.

Cuối cùng Thấu Ngọc tưởng niệm nữ nhi tưởng niệm quá mức, không nhịn được trực tiếp bảo linh tước truyền tin tức cho Trọng Túc. Trọng Túc nhận được tin tức rồi không khỏi bật cười, trong lòng cũng ấm áp. Ngược lại bảo Ly Ương sớm ngày về nhà, tránh cho cha mẹ tưởng niệm.

Ngày rời đi Thiên Sơn, Ly Ương gặp được Phượng Hề tóc bạch kim áo đỏ, giống như trước kia, ngay cả nụ cười cực ôn hòa trên mặt cũng chưa từng thay đổi. Hắn đứng ở cách đó không xa, nhìn thấy Ly Ương ra ngoài, kêu một tiếng: “Nhân nhi.”

Xưng hô này khiến Ly Ương hơi sững sờ, hôm nay ngay cả Trọng Túc đều gọi nàng “A Ương”, tiếng “Nhân nhi” này nàng thật đúng là suýt nữa không phản ứng kịp. Ly Ương dừng cách hắn mấy bước, trong ánh mắt chờ đợi của người ngày xưa phấn đấu quên mình theo đuổi, Ly Ương há miệng, cuối cùng nói: “Phượng Hề, ta không phải Nhân Phi.”

Phượng Hề nghe vậy thần sắc khẽ biến, mắt phượng màu nâu nhạt lướt xuống vẻ chán nản.

“Ly Ương.” Hắn cố gắng duy trì nụ cười ở khóe miệng, thanh âm vẫn thanh nhã.

Ly Ương cười, Phượng Hề trước mắt khiến cho nàng có một cảm giác dường như đã có mấy đời. Ở trong trí nhớ của Nhân Phi, Phượng Hề từng là người yêu thân mật nhất, ở trong trí nhớ của nàng Phượng Hề là bóng lưng nàng từng ra sức truy đuổi. Khôi phục trí nhớ rồi, Ly Ương thậm chí nghĩ, nàng thích Phượng Hề có phải cũng bởi vì ảnh hưởng của kiếp trước hay không?

Đáp án nàng không biết, nhưng đáp án này cũng không quan trọng, những thứ kia đều đã là quá khứ, lắng đọng ở trong hồi ức đã qua.

Nàng rất rõ ràng, Phượng Hề yêu cho tới bây giờ đều là Nhân Phi, mà nàng không phải. Mặc dù có trí nhớ của kiếp trước, nàng cũng càng giống như khách xem. Tình cảm của hắn và Nhân Phi nàng rõ ràng, cũng hiểu được, nhưng lại không liên quan với nàng.

Có mấy lời không cần nói rõ. Lời làm cho người ta thương tâm, nếu đối phương hiểu, cần gì phải nói lại.

Ly Ương gật đầu một cái với Phượng Hề, từ bên cạnh hắn đi xuống núi. Nháy mắt gặp thoáng qua kia, Ly Ương giống như nghe được một tiếng thở dài xa xôi, giống như là một tiếng nói đừng.

Phượng Hề đứng tại chỗ, sừng sững bất động, không quay đầu lại, cứ như vậy cảm thụ nàng nhanh nhẹn rời đi.

Đợi đến khi bóng dáng của Ly Ương biến mất ở trên phạm vi Thiên Sơn, bỗng nhiên quay đầu, người đã không có ở đây, chỉ còn lại băng tuyết trống vắng khắp núi.

Lần này, hắn thật mất đi nàng. Chốn xa xăm, cõi đời này không còn Nhân Phi.

Ly Ương vừa bước vào cửa nhà, liền bị Thấu Ngọc lao ra hung hăng ôm vào trong ngực.

“Đứa con không có lương tâm này, xem như biết về nhà.” Thấu Ngọc căm hận nói xong, gương mặt cắn răng nghiến lợi, đôi tay vẫn ôm chặt Ly Ương vào trong ngực.

“Mẹ.” Ly Ương khẽ gọi một tiếng, cặp mắt đã mông lung, ôm lấy Thấu Ngọc, nức nở nói, “Con đã trở về.”

Phiêu bạt bên ngoài lâu như vậy, hôm nay nàng rốt cuộc trở lại. Qua tận chân trời, duy nhất chưa thay đổi chính là nhà.

“Khụ, hai người các ngươi tính toán đứng ở cửa ra vào bao lâu?” Át Quân bên cạnh không nhịn được nhắc nhở hai người.

“Cha.” Vừa rời đi lồng ngực Thấu Ngọc, Ly Ương đã dùng khí thế sét đánh không kịp bưng tai đụng ngã trong ngực Át Quân.

Khuê nữ của mình bất thình lình nhiệt tình khiến cho Át Quân vẫn uy nghiêm mặt lạnh nổi tiếng rối loạn tay chân, thậm chí có một tia quẫn bách. Bộ dáng hốt hoảng kia, chọc cho Thấu Ngọc bên cạnh cười lên.

Thấy cặp mắt Ly Ương hơi đỏ lên, Át Quân vội vàng nói: “Tốt lắm tốt lắm, đừng khóc. Về nhà là tốt rồi, về nhà là tốt rồi.”

Câu “Về nhà là tốt rồi” này vừa ra khỏi miệng, ngược lại chọc cho nước mắt Ly Ương càng mãnh liệt hơn.

Nàng về nhà, nhưng Bạch Nhiễm, ngươi chừng nào thì mới trở về đây?

***

Kể từ sau khi trở về núi Nguyên Hoa, Ly Ương vẫn ru rú trong nhà, thậm chí có lúc liên tiếp mấy năm đều không ra khỏi nhà, ở lại Mặc Kỳ cốc an tâm chưng cất rượu. Ngày an nhàn chớp mắt một cái đã vượt qua mấy chục năm, nàng không có nghe được bất kỳ tin tức về Bạch Nhiễm. Đợi đã lâu, Ly Ương ngược lại không vội. Hắn chắc chắn sẽ trở về, nàng tin chắc.

Cho đến sáng sớm ngày hôm đó, một con linh tước mang thư của Thanh Trì hiện đảm nhiệm Hồ đế Thanh Khâu đến.

Thấy tin tức trong thư, Ly Ương có chút không thể tin được ánh mắt của chính mình. Mộ Nghi, lại đáp ứng gả cho Thanh Trì! Đây rốt cuộc là chuyện gì? Ở trong ấn tượng của nàng, đây chính là hai người hoàn toàn không dính dáng. Nhưng hôm nay... Thật chẳng lẽ là nàng ở Mặc Kỳ cốc lâu rồi, tách rời thế giới này rồi hả?

Trong thư, Thanh Trì còn dùng giọng thành khẩn cực kỳ mời Ly Ương đi Thanh Khâu giúp hắn một việc. Theo như lời hắn, việc này thậm chí quan hệ đến hạnh phúc sau này của hắn và Mộ Nghi. Nghiêm trọng thế này sao? Ly Ương không tin. Ở trong ấn tượng của nàng, Thanh Trì vẫn là Lương Thanh Trì vô cùng không đáng tin cậy ở Hạnh Hoa thôn. Cho nên đối với Bạch Nhiễm định hắn đảm nhiệm Hồ đế, Ly Ương vẫn cảm thấy đây là một quyết định tương đối không đáng tin cậy. Nhưng chuyện liên quan đến hạnh phúc sau này của Mộ Nghi, chuyến này nàng vẫn phải đi một phen.

Buổi sáng hôm sau, Ly Ương động thân tiến về phía Thanh Khâu.

Tiếp đãi nàng không phải là người khác, chính là Lương Nhạc - gã sai vặt thân cận của Thanh Trì.

“Đế quân đâu?” Ăn một cái bánh hạnh nhân, Ly Ương hỏi Lương Nhạc.

“Chủ nhân lập tức tới ngay.” Lương Nhạc cười cười, đáy mắt lóe ánh sáng khiến trái tim Ly Ương trầm xuống.

Tại sao nàng có một loại dự cảm không may bị người ta lừa vào bẫy rập?

Nháy mắt hai cái, Ly Ương vẫn quyết định tin tưởng trực giác mình, thả bánh hạnh nhân trong tay ra, hơi mỉm cười nói: “Ta nhớ ra hôm nay còn có chút chuyện muốn tìm Mộ Nghi, như vậy đi, chờ lần sau Đế quân có rảnh rỗi, ta lại tới đây thăm viếng.”

“Không cần, hiện tại ta liền rảnh rỗi.” Lời này của Ly Ương vừa ra miệng, Thanh Trì liền từ cửa đi vào.

Bất quá khiến Ly Ương im lặng là, trong ngực Thanh Trì đang ôm một con tiểu bạch hồ. Chẳng lẽ người này học Bạch Nhiễm, nuôi những con hồ chết bầm trong Hồ tộc? Đợi chút, hắn bảo nàng tới đây giúp một chuyện, không phải người này định đem thứ phiền toái trong ngực giao cho nàng chứ?! Nghĩ tới đây, Ly Ương cảnh giác nhìn về phía Thanh Trì.

Ly Ương nghĩ như vậy, Thanh Trì chạy tới bên người nàng, “Ly Ương, ta và Mộ Nghi tính toán đầu tháng sau thành thân.”

“Chúc mừng Đế quân.” Ly Ương kéo khóe miệng, Mộ Nghi nhà nàng là đại mỹ nữ, Thanh Trì rốt cuộc dùng thủ đoạn gì, lại được nàng tới tay?

Thanh Trì thở dài, trên mặt viết đầy bất đắc dĩ, liếc nhìn tiểu bạch hồ bị hắn gắt gao giam cầm vào trong ngực, “Ta vốn bận, bây giờ còn phải bận rộn chuẩn bị lập gia đình, chỉ sợ là không có thời gian chăm sóc người này.”

Nghe Thanh Trì nói, Ly Ương quét mắt Lương Nhạc một bên, “Đế quân không có thời gian, không phải còn có Lương Nhạc sao? Ta nghĩ Lương Nhạc nhất định vui vẻ phân ưu với Đế quân.”

“Hắn không thích Lương Nhạc.” Thanh Trì lắc đầu một cái, thật là bất đắc dĩ, “Chẳng lẽ Ly Ương không muốn giúp ta việc này sao?”

“Làm sao biết chứ?” Ly Ương vẻ bên ngoài thì cười nhưng trong lòng không cười quét mắt tiểu bạch hồ trong ngực Thanh Trì, thấy hắn đang dùng đôi mắt đen như mực nhìn chằm chằm Thanh Trì, ánh mắt lạnh lẽo như đao khiến Ly Ương nhìn cũng có chút kinh hãi, nhưng Thanh Trì lại như là cái gì cũng không cảm giác được. “Hắn không thích Lương Nhạc, đoán chừng cũng không thích ta. Đế quân nên mời cao minh khác đi.”

“Trừ ngươi ra, cõi đời này đoán chừng không ai có thể vào được mắt của hắn.” Thanh Trì lại gần nàng, có chủ ý nói.

“Ách...” Ly Ương sửng sốt một chút, trong nháy mắt nhanh như vậy, tiểu bạch hồ đã bị Thanh Trì cứng rắn nhét vào trong ngực nàng.

“Nhất định phải chăm sóc hắn thật tốt.” Thanh Trì cười quyến rũ, thật sâu liếc nhìn tiểu bạch hồ trong ngực Ly Ương.

“Đế quân yên tâm, ta nhất định sẽ chăm sóc hắn thật tốt.” Ly Ương cắn được hai chữ “thật tốt” đặc biệt nặng.

Thanh Trì cười một tiếng, trong mắt xẹt qua một nụ cười thực hiện được, “Vậy đành để cho Ly Ương phí tâm.”

Sau khi giao tiểu bạch hồ trong ngực cho Ly Ương, Thanh Trì hiển nhiên cảm thấy toàn thân cao thấp thoải mái không ít, sảng khoái tinh thần tiếp tục đi ra ngoài làm việc. Ly Ương ôm tiểu bạch hồ, rất khẳng định mình đã rơi vào trong một cái bẫy...

Ôm lấy tiểu bạch hồ, Ly Ương theo dõi cặp mắt đen như mực của hắn, phát giác cặp mắt người này lại ngắm loạn, tránh né tầm mắt của nàng. Xem ra tiểu tử hồ ly trắng này có cổ quái. Như đã nói, nàng còn không biết tiểu tử hồ ly trắng này là con ai.

“Lương Nhạc, con tiểu bạch hồ này là con nhà ai?” Thanh Trì đã sớm chạy trốn không thấy rồi, Ly Ương chỉ có thể hỏi Lương Nhạc.

Nghe vấn đề này, toàn thân Lương Nhạc chấn động, cẩn thận liếc tiểu bạch hồ trong ngực Ly Ương, cười làm lành nói: “Cái này ta không biết.” Lương Nhạc vỗ đầu một cái, hét lớn: “Xong rồi, chủ nhân bảo ta chuẩn bị quà tặng cho phu nhân...”

Nói xong, Lương Nhạc chạy ra ngoài như một làn khói, chỉ để lại mình Ly Ương và một tiểu bạch hồ giương mắt nhìn.

“Ngươi rốt cuộc là con nhà ai?” Mặc dù biết Tiểu bạch hồ này không có cách nào nói chuyện, Ly Ương vẫn nhịn không được thì thầm một câu.

Tiểu bạch hồ nghe vậy liếc nàng một cái, ngáp một cái, nhắm mắt ngủ.

Ly Ương giựt giựt khóe miệng, xem ra nàng chỉ có thể mang theo thứ phiền toái này về nhà.

“Chủ nhân! Ngươi bỏ lại một mình ta chạy ra ngoài!” Chạy về thư phòng, thấy Thanh Trì nằm ở trên giường êm nghỉ ngơi, nghĩ đến ánh mắt lạnh lùng của tiểu bạch hồ, Lương Nhạc không nhịn được oán giận nói.

Thanh Trì liếc nhìn hắn một cái, cười nói: “Sợ cái gì? Cũng sẽ không ăn ngươi.”

Lương Nhạc im lặng ngắm nhìn bầu trời bao la ngoài phòng, cũng không biết là người nào bàn chân bôi dầu chạy ra ngoài trước.

“Chủ nhân, ngươi xác định như vậy không thành vấn đề?” Lương Nhạc có chút lo lắng. Coi như hiện tại không có vấn đề gì, đợi đến khi...

“Tên kia sắp có thể hóa thân rồi.” Thanh Trì không trả lời vấn đề của Lương Nhạc, cong khóe miệng, bộ dáng xem kịch vui, “Bất quá ít nhất cũng phải chờ thêm mấy ngày sau phong ấn của ta mới biến mất.”

“Vì bảo vệ trí nhớ của hắn, ta mất bao nhiêu sức lực? Đừng nói đem Luân Hồi Châu của cải ẩn giấu cho hắn dùng, ngay cả nửa cái mạng già cũng thiếu chút nữa mất. Người này không biết cảm kích còn chưa tính, còn giằng co ta đây nhiều năm, ta không hỏi hắn đòi lại chút, coi như là không phụ lòng hắn!” Nói tới chỗ này, lời của Thanh Trì cũng mang theo vạn phần oán khí.

Nghe nói như thế, Lương Nhạc cảm thấy sau lưng lành lạnh, nhìn Thanh Trì mặt vui vẻ nằm ở trên giường êm hôm nay, hắn tựa như đã thấy được vận mệnh bi thảm sau này của chủ nhân mình. Chủ nhân, tại sao ngươi không nghĩ ra?

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.