Hồ Ly Trùng Sinh

Chương 29: Có một hành động… (3)




Ma cung, trong văn phòng ma vương, ma vương Lam Thiên vô cùng đau đầu, lúc vừa mới nhận được tiên thiếp thông báo việc đi sứ của tiên giới hắn đã đau đầu. Không phải hắn đau đầu vì việc kia, không phải từ trước tới nay tiên giới chưa phái đoàn đại biểu nào đến đây rắp tâm thực hiện mưu đồ, cũng không phải đau đầu vì sắp sửa thấy được Tử Phủ Đế Quân đả thương mình, hắn đau đầu là bởi —— mình đúng thật là ba vạn tuổi sao? Ngày sinh của mình là mùng chín tháng chín sao?

Sống lâu lắm rồi, hắn nghĩ không ra.

Lam Dực cũng nghe thấy chuyện này, cái tên Tử Phủ Đế Quân khiến cho hắn bồn chồn bất an, tất cả mọi chuyện đều…trùng hợp ư?

Lam Dực chạy tới hỏi phụ thân đại nhân nhà hắn: “Phụ vương, người ba vạn tuổi thật ư?”

Không phải Lam Dực bất hiếu, phụ thân đại nhân nhà hắn còn nhớ không được thì hắn làm sao mà nhớ?

Nhưng nhất định ma vương Lam Thiên cũng tuyệt không để cho kẻ khác (cho dù chính là con của hắn) biết hắn đã đuểnh đoảng tới mức không nhớ được chính mình bao nhiêu tuổi. Lam Thiên âm trầm sờ sờ cằm: “Năm tháng trôi qua thật nhanh, con người ta dần dần già cỗi…”

Khóe miệng Lam Dực giật giật: “Phụ vương, xin tha thứ vì con đã nhắc nhở, phụ vương không phải là người.”

“Đúng vậy!” Lam Thiên vỗ đầu: “Vài thập niên này con cứ liên tục tiến cử những kẻ kia làm ta mém chút nữa nghĩ mình đúng là người.”

“Phụ vương đang chỉ trích?” Lam Dực nhíu mày.

“Làm sao có thể.” Lam Thiên vùi mình vào chiến ghế xoay, thích ý xoay xoay xoay mấy vòng: “Cái gọi là hiện đại hóa thực sự rất thoải mái, thoải mái đến mức khiến ta suýt chút cũng quên hùng tâm tráng chí của mình.”

Suýt quên nghĩa là chưa hoàn toàn quên, Lam Dực vừa lòng đẩy gọng kính mắt: “Phụ vương, người xem có phải tiên giới nghe ngóng được gì đó cho nên mới…”

Lam Thiên lơ đãng gõ gõ bàn: “Có lẽ chúng nghe nói ma giới được hiện đại hóa cho nên muốn đến đây coi trộm lấy kinh nghiệm.”

“Phụ vương!” Lam Dực nhíu mày: “Con cho rằng chúng ta đang thảo luận chuyện đoàn đại biểu của tiên giới.”

“Ồ?” Lam Thiên ra vẻ ngạc nhiên: “Không phải chúng ta đang thảo luận chuyện cục lông nhà con hay sao?”

Việc này quả thực quá bất ngờ, Lam Dực sửng sốt: “Sao người biết?!”

“Bằng không thì làm sao con có thể từ bỏ trần gian quay về ma giới.” Lam Thiên thản nhiên đáp.

Lam Dực im lặng.

“Phụ vương…” Lam Dực im lặng trong một thoáng rồi thỉnh cầu: “Nàng đã vì người mà từ bỏ sinh mệnh một kiếp, người buông tha cho nàng đi.”

“Xem đi.” Lam Thiên không trả lời, chỉ hất cằm: “Vừa rồi con nói chuyện đoàn đại biểu tiên giới, sao bây giờ lại thấy hứng thú với chuyện này rồi?”

“Phụ vương,” Lam Dực trả lời qua loa: “Quan hệ giữa Tử Phủ Đế Quân và Đản Hoàng Tô rất tốt, con sợ lần này hắn đến vì nàng.”

“Ài ài, đúng là cái thời này người ta yêu mĩ nhân hơn cả giang sơn.” Lam Thiên bó tay hất cằm, ánh mắt cũng lóe lên: “Sao, nếu hắn muốn thì con có cho hay không?”

“Phụ vương, Tô Tô rất quan trọng với con!” Lam Dực thận trọng trả lời.

“Còn quan trọng hơn cả việc thống lĩnh toàn bộ ma giới?” Thiên La liếc nhìn.

Lam Dực chần chờ, cuối cùng vẫn gật đầu.

“Lam Dực!” Đột nhiên Lam Thiên đứng bật dậy, hai tay chống lên bàn, khí thế hoàn toàn thay đổi, sắc bén mạnh mẽ đến áp đảo.

“Phụ vương?” Lam Dực kinh ngạc nhìn Lam Thiên, quả thực không thể nhận ra hắn.

Sau trận chiến một ngàn năm về trước Lam Thiên chưa bao giờ dùng khẩu khí như vậy nói chuyện với hắn, hắn còn tưởng trận quyết chiến với Tử Phủ Đế Quân đã rút sạch nhuệ khí của phụ vương.

Lam Thiên chống tay lên mặt bàn, từ từ nói: “Ta có mười sáu người con trai, con chính là đứa con thứ tư của ta. Xếp từ trên xuống dưới con ở phía sau, xếp từ dưới lên trên con vẫn ở phía sau, nhưng ta luôn cho rằng con chính là đứa có tương lai sáng lạn nhất trong chúng, cho nên vẫn muốn chọn con.”

“Con biết, phụ vương.” Lam Dực kiên định nói.

“Không, con không biết!” Lam Thiên lạnh lùng bức ép Lam Dực: “Ta đây đang nói cho con biết, Lam Dực, con chính là kẻ gánh vác trọng trách lớn lao, cho nên mặc kệ bây giờ là Tô Tô hay là Phong Tiểu Ngũ của kiếp trước, đối với chúng ta mà nói thì chỉ là thuốc, hoặc là…”

“Mồi nhử!” Điên cuồng trong mắt Lam Thiên dần dần cuộn trào: “Bây giờ Tử Úc đã đến ma giới, đây là cơ hội ngàn năm có một. Không phải con nói con vật kia là bạn của hắn hay sao, chúng ta không ngại phiền thiết kế sẵn sàn diễn cho hắn!”

“Phụ vương!” Lam Dực rùng mình.

“Con yên tâm, ta không để Tử Úc vớ bở, hai tay dâng con vật kia lên cho hắn. Chẳng qua ta chỉ muốn lợi dụng con vật kia để Tử Úc cắn câu mà thôi.” Lam Thiên bật cười, cực kỳ tàn nhẫn oán độc: “Nhưng phải xem con vật kia có khả năng khiến Tử Úc cắn câu không mà thôi.”

Lam Dực chỉ cảm thấy sống lưng lạnh ngắt, đột nhiên hắn bắt đầu hối hận khi đưa Đản Hoàng Tô đến ma giới. Bất giác hắn nghĩ, mọi sự hắn đều xếp đặt êm xuôi như vậy, rốt cuộc là vì sao phụ vương biết hắn dẫn Đản Hoàng Tô về đây, chỉ vì dạo này hành động của hắn ở ma giới rất bất thường?

Trong óc Lam Dực chợt nghĩ đến người đeo tai thỏ mang giày da mũi nhọn màu trắng ngày trước.

Mãi cho đến khi Lam Dực nghe phụ vương đại nhân nhà hắn đao to búa lớn hùng hổ bày ra kế hoạch vĩ đại xong, hắn mới được thả về nhà. Lúc này Đản Hoàng Tô còn đang lên mạng, vừa nghe được tiếng Lam Dực mở cửa đã ba chân bốn cẳng phi tang mọi dấu vết, nhanh như chớp bắn thẳng về phòng, biến trở thành hồ ly lăn qua lăn lại trên giường.

Mới vừa rồi nàng đã vào được trang Tianya bị Lam Dực đánh sập hôm bữa, nhận tin nhắn Hoắc Niệm Ly gửi tới. Cô nàng nói rằng Tử Phủ Đế Quân vừa nhận được tin của nàng đã đi ma giới luôn…Tử Phủ Đế Quân sắp tới nha, Đản Hoàng Tô dùng chân chặn trái tim đang đập bum bum rộn ràng của mình, ôi ôi, Tử Phủ Đế Quân luôn làm cho nàng có cảm giác mình trở thành nữ nhân vật chính.

Lăn lộn được một lát Đản Hoàng Tô lại bắt đầu lo lắng, lúc này mà Tử Phủ Đế Quân đến sẽ không bị hội đồng đi? Sẽ không xảy ra đại chiến tiên ma đi? Sẽ không nhảy ra chuyện gì bất ổn đi? Cho dù làm nữ chính nàng cũng không muốn làm Đắc Kỷ hại nước hại dân, hại người hại luôn cả mình à, cho dù cả hai đều cùng là hồ ly.

Với lại Tianya bị sập hai ngày liền, tin nhắn Hoắc Niệm Ly gửi là mới thông báo qua điện thoại di động, nhưng cô nàng cũng không có nói Tử Phủ Đế Quân vừa biết được hay đã biết trước đó, nếu là biết trước đó thì bây giờ Tử Phủ Đế Quân đang ở ma giới đúng không? Nếu hắn đến ma giới rồi thì giờ hắn đang ở đâu? Rốt cuộc khi nào hắn sẽ tới tìm nàng?

Trên thực tế Tử Phủ Đế Quân đã đến ma giới từ lâu, nhưng bởi vì vấn đề di động cho nên hắn vẫn chưa liên lạc được với Hoắc Niệm Ly.

Nhờ phúc của Đản Hoàng Tô, Tử Phủ Đế Quân cũng biết di động là cái thần mã gì, nhưng tầm hiểu biết của Tử Phủ Đế Quân với điện thoại di động quả thực có hạn, hắn chủ nghĩ phải có điện thoại mới có thể gọi điện, mà hắn đã biết số điện thoại của Hoắc Niệm Ly, nhất định hắn phải tự đi mua một cái di động xong mới có thể liên lạc được với Hoắc Niệm Ly. Mua di động tất nhiên là phải trả tiền, bởi vì ma giới không dễ ăn như ở trần gian, bọn họ cũng quen với việc biến tới biến lui, nếu gặp kẻ nào giữa ban ngày ban mặt mà thó đồ nhà họ thì họ quyết sẽ không như người trần gian rằng là tự tát tự mắng chính mình nằm ơ giữa ban ngày, bọn họ sẽ hội động bạn một trận, sau đó lôi bạn đi gặp quan trên. Quần áo hành động Tử Phủ Đế Quân đã khiêm tốn vậy, sao có thể làm ra chuyện ngạo mạn ồn ào như vậy được.

Tiền tệ ma giới cũng không giống trần gian, tiền tệ ma giới là ma tệ; đồng tiền có mệnh giá lớn nhất của nhân giang ở trong này cũng chỉ là sắt vụn, bởi vì đồng tiền mệnh giá lớn nhất của ma giới là ma tinh thạch, cho nên bây giờ có thể nói Tử Phủ Đế Quân nghèo rớt mồng tơi, mà cách kiếm tiền nhanh nhất như trộm cướp lừa đảo chiếm đoạt tài sản thì Tử Phủ Đế Quân không thể làm được, Tử Phủ Đế Quân chỉ có thể thành thành thật thật đi kiếm tiền —— đào ma tinh quặng.

Tử Phủ Đế Quân không biết tỉ lệ đổi giữa ma tinh quặng và ma tệ như thế nào, hắn đào suốt một ngày một đêm, đào cho đến khi nhét đầy vào không gian giới tử một cách đúng lý hợp tình mới vào cửa hàng điện thoại di động lớn nhất, sau đó tiêu một cục ma tinh quặng nho nhỏ mua di động cùng sim số, cuối cùng được chủ tiệm vui mừng hớn hở đưa ra tận cửa.

Tử Phủ Đế Quân đọc bản hướng dẫn một lượt, sau đó gọi điện thoại cho Hoắc Niệm Ly: “Ta là Tử Phủ Đế Quân.”

“Á?!” Hoắc Niệm Ly giật thót: “Ngài đến rồi!”

“Ừ.” Tử Phủ Đế Quân lên tiếng trả lời: “Nói cho ta biết đến chỗ Đản Hoàng Tô như thế nào?”

Hoắc Niệm Ly không đáp mà hỏi ngược lại: “Chẳng phải nói ngày mai mới đến sao, giờ ngài lại có mặt ở đây rồi?

“Ngày mai?” Tử Phủ Đế Quân nghe không thủng.

Hoắc Niệm Ly còn khích lệ: “Đoàn đại biểu chúc mừng ma vương ba vạn tuổi, thế mà các ngươi cũng nghĩ ra được hay thiệt, nhưng mà nhờ vậy chúng ta đường đường chính chính, công khai xuất hiện ở ma giới, sau đó chỉ cần mai phục, chờ Tứ hoàng tử Lam Dực không ở nhà thì trộm Đản Hoàng Tô đi là xong.”

Hình như đây là thủ tục Tử Tam làm cho hắn để ngoại giao gì gì đó, chúc thọ Lam Thiên…Tử Phủ Đế Quân khó chịu một chút, nhưng rồi cũng mặc kệ chuyện này, lại hỏi: “Nói cho ta, đến chỗ Đản Hoàng Tô như thế nào?”

Hệ thống định vị GPS thông dụng ở ma giới nhân gian không thích hợp với ma giới cho lắm, bằng không hắn căn bản không cần liên lạc với Hoắc Niệm Ly, cứ trực tiếp đến thành phố EE đường FF cao ốc GG số nhà NNN là được.

“Ầy…” Ở đầu dây bên kia Hoắc Niệm Ly vã mồ môi hột: “Căn cứ theo tin tức trinh sát của ta thì giờ Lam Dực mới về đến nhà, bây giờ ngài mà đến thì không tốt lắm, cứ chờ Lam Dực đi rồi tính tiếp.”

“Sao?” Tử Phủ Đế Quân nghi vấn: “Không phải Tử Tam đã làm thủ tục cho ta rồi sao, đoàn đại biểu gì đấy.”

“Nhưng mà theo cái đó thì ngày mai ngài mới đến à nhaaaaa!!!” Hoắc Niệm Ly rên lên: “Hôm nay ngài mà xuất hiện thì sẽ xảy ra chuyện gì đâyyy!!!”

“Đã nói là ta đến trước.” Tử Phủ Đế Quân nhíu mày, dời di động cách xa tai mình ra một chút.

“Có hay không giấy chứng minh nhập cảnh à!!!!” Hoắc Niệm Ly càng thê thảm hơn.

“Ân.” Tử Phủ đế quân lên tiếng trả lời: “Nói cho ta, Đản Hoàng Tô nơi đó như thế nào đi?”

“Không quan trọng!” Tử Phủ Đế Quân mất kiên nhẫn: “Ngươi không cần xen vào chuyện này, nói cho ta đi thế nào là được.”

“Vậy bây giờ ngài đang ở đâu?” Hoắc Niệm Ly bất đắc dĩ.

“Đường ×× ngõ ××.” Tử Phủ Đế Quân nhìn xong trả lời.

Ngài hại ta thành tội nhân thiên cổ!!!! Hoắc Niệm Ly ấm a ấm ức chỉ đường cho Tử Phủ Đế Quân đến chỗ Đản Hoàng Tô.

Sau đó, chờ cho đến khi Đản Hoàng Tô lăn qua lăn lại, làm bao trò mèo mệt rồi ngủ say xong, rốt cuộc tử Phủ Đế Quân đã đến trước cửa nhà Lam Dực.

Nhìn qua cấm chế bên ngoài cửa, Tử Phủ Đế Quân triệu hồi sấm rền, sấm bổ cấm chế nát bét.

Nhưng là cửa phòng còn bị khóa, Tử Phủ Đế Quân lại tiện tay triệu hồi thêm một trận sấm rền khác, sấm…bổ trúng Lam Dực.

Cái cảm giác khó chịu trong người khiến Lam Dực biết cấm chế của mình xảy ra vấn đề, hắn vốn chỉ định đi ra cửa kiểm tra thế nào, chưa kịp đề phòng gì đã bị bổ cho trong ngoài hỗn độn.

Sắc mặt Lam Dực trong ngoài hỗn độn sa sầm đánh giá cái kẻ bình thản đứng trước mặt như đúng rồi kia: “Tử Phủ Đế Quân?”

Trắng trong thuần khiết đơn giản như vậy quả thực khác xa với ấn tượng ban đầu, nhưng Lam Dực không thể chấp nhận được việc ngoài Tử Phủ Đế Quân thì còn ai vào đây tinh thông thuật pháp hệ sấm đến như vậy, rồi còn dễ dàng phá nát cấm chế kết giới hắn bày ra, lại còn không tốn nhiều công sức đả kích hắn…trong ngoài hỗn độn như vậy.

Nghĩ thế, khóe miệng Lam Dực giật giật.

Tử Phủ Đế Quân vô cùng thoải mái, mặc kệ hắn đánh giá, lạnh nhạt bình thản vươn tay: “Ta đến dẫn Đản Hoàng Tô về.”