Hồ Nữ

Chương 115: Gia nhập thế tục




Tiểu Thủy Hiên trong một đêm được xây dựng, rất nhiều đệ tử dược viên chạy tới xem náo nhiệt. Lúc bọn họ biết được chủ của Tiểu Thủy Hiên chính là cá tiên trong hồ Nữ Thần thì vô cùng khiếp sợ và vui sướng. Thiên Linh Môn lại có thêm một cường giả tiên giai rồi.

Bên trong Tiểu Thủy Hiên cây cối tỏa mùi hương thơm mát, Thanh Hoa và Lục Mẫu Đơn tiên tử mang theo vài nữ đệ tử sửa sang lại đồ dùng trong nhà.

Tiểu Tuyết Lan đáng yêu xinh đẹp gặm gặm quả táo nhìn nghe, đồng thời lấy một quả khác đưa cho Thủy Ngọc nói: "Người là cá tiên trong hồ nước, đã từng nếm thử cái này chưa? Đây là táo, ngọt và giòn, người ăn thử."

Thủy Ngọc mặc áo bào xanh lá cầm quả táo, ngửi ngửi nếm thử một miếng, lập tức nhấm nháp hương vị mình chưa bao giờ nếm qua. Cái này ngọt và giòn? Giác quan của người hơn hẳn loài cá, khó trách sẽđược vinh dự van linh chi trưởng.

"Ăn ngon đúng không?" Thấy hắn bắt đầu ăn quả táo, Tuyết Lan cười tủm tỉm nói, "Đến lúc thu quả, bên dược viên còn nhiều linh quả ngon lắm. Lúc đó, ta sẽ để cho người mấy trái."

"Được." Thủy Ngọc gật đầu, vừa gặm táo vừa nhìn bốn phía, ánh mắt tràn ngập hiếu kì. Trước kia, hắnđều ở trong hồ nước nhìn những người ở bờ phía xa, hiện tại hắn có thể quan sát bọn họ ở khoảng cách gần, hắn thấy vô cùng mới lạ. Mấy nữ tu sĩ trước mắt còn lớn mặt nhìn hắn, bày ra vẻ thiện cảm với gương mặt tuấn mĩ của hắn.

"Thủy Ngọc, ngươi có thấy hợp ý với Tiểu Thủy Hiên?" Lục Mẫu Đơn tiên tử cười hỏi. Khoảng cách nơi này với Viện Cúc Tiên của nàng không xa, mỗi ngày tới dạy bảo hắn cũng không vấn đề.

"Được, rất tốt. Tiên Tử, cảm ơn người chiếu cố ta." Thủy Ngọc hồi đáp, vẻ mặt lộ ra cảm kích. Bên cạnh Tiểu Thủy Hiên là hồ Nữ Thần, hắn xuống nước lúc nào cũng được. Bên trong dược viên nhiều thực vật linh tính sinh trưởng, thảo mộc tinh linh Tuyết Lan nữ nhi của Mẫu Đơn tiên tử cũng sống và sinh hoạt trong dược viên, hắn sẽ không thấy cô đơn.

"Ở chung với đệ tử Thiên Linh Môn lâu rồi, ngươi đã biết họ đều là những tu sĩ thiện lương." Lục Mẫu Đơn tiên tử nói. Nàng là bát phẩm hoa tiên hệ mộc, chỉ cần nàng ngưng thần cảm ứng, bất kể việc gì phát sinh trên phạm vị hồ Nữ Thần cũng không thể gạt nàng. Nàng sống ở Thiên Linh Môn hơn bốn nghìn năm, không hề gặp tình trạng đệ tử Thiên Linh Môn táng tận lương tâm giết người.

"Ta không biết. Nhưng chủ nhân Ngọc Diệp và tiểu đệ tử của người đối xử với ta rất tốt."

Thủy Ngọc suy nghĩ một chút nói: "trên người Khiếu Nguyệt có chút linh lực giống chủ nhân Ngọc Diệp, ta thích hắn. Tiên tử, ta có thể kí khế ước linh sủng với hắn không?" Khiếu Nguyệt chân quân kia khiến hắn nhớ tới chủ nhân Ngọc Diệp, hắn không nhịn được muốn thân cận với Khiếu Nguyệt. Thanh Hoa chân nhân đang bài trí phòng cho hắn cũng có mùi của Khiếu Nguyệt chân quân, hắn cũng thích nàng.

Lục Mẫu Đơn tiêu tử hơi sững sờ nói: "Đứa bé ngốc, ngươi đã là Tiên rồi, không cần phải kí khế ước linh sủng với tu sĩ nhân loại." Tuy kí kết khế ước linh sủng sẽ có nhiều chỗ tốt, nhưng cũng phải trả giá rất nhiều, hắn đã là Tiên không cần phải tìm chủ nhân trói buộc chính mình.

"Kí, cũng không sao." Hạ Lăng Vân đi vào Thủy Hiên cười vang nói. Tiên Tử đặt mình vào hoàn cảnh địa vị của Thủy Ngọc mà suy nghĩ, không hi vọng hắn kí khế ước với tu sĩ nhân loại, mà hắn thân là trưởng lão Thiên Linh Môn, tất nhiên hi vọng vị cá tiên này có thêm nhiều ràng buộc nữa với Thiên Linh Môn.

Sư thúc, thái sư thúc...trưởng lão, sư nương, sư tổ mẫu... trưởng lão phu nhân...

Chúng đệ tử sửa sang Tiểu Thủy Hiên vội đi tới thi lễ với Hạ Lăng Vân và Tuyết Hoa.

"Tuyết Hoa, ngươi cũng tới à." Thủy Ngọc chỉ liếc nhìn Hạ Lăng Vân, liền xoay người vẫy tay với Tuyết Hoa.

Tuyết Hoa vung vẩy cái đuôi cười nói: "Thủy Ngọc, chúc mừng ngươi có được nhà của mình rồi." Nếu nàng dám bước lên trước, khẳng định Hạ Lăng Vân sẽ dùng thân thể dạy dỗ nàng đấy!

Thấy Tuyết Hoa không chịu qua, Thủy Ngọc thất vọng thu tay lại, gương mặt xinh đẹp tuyệt mĩ buồn rầu mất đi ánh sáng.

"Tuyết Hoa tỷ tỷ, đây là táo năm trước ta thu vào túi càn khôn, tỷ nếm thử." Tuyết Lan mỉm cười ngồi xuống lấy một quả táo đỏ đút cho Tuyết Hoa.

Tuyết Hoa cũng không khách khí ăn quả táo trên tay cô bé.

Mấy nữ tu sĩ đang giúp dọn dẹp trong Thủy Hiên trông thấy lập tức cảm thán. Hai Tiên Quân tuấn mĩ, một tiểu hồ ly xinh đẹp, tưởng tưởng trong lòng mối tình tay ba đầy bi ai. Haizzz, Thủy Ngọc Tiên Quân thật đáng thương, đã yêu hồ tiên thê tử của trưởng lão Hạ Lăng Vân Tiên Quân, giờ phải chịu thất tình.

"đi đi đi, nhìn cái gì? Các ngươi mau treo rèm che này lên." Thanh Hoa phát hiện các nữ đệ tử khônglàm việc đứng xem náo nhiệt, lập tức thúc giục các nàng. Chuyện của trưởng bối Tiên Quân là việc mà bọn họ có thể ngồi phỏng đoán sao?

Lục Mẫu Đơn tiên tử hiền lành vỗ vỗ bả vai Thủy Ngọc khuyên: "Khắp chân trời chỗ nào cũng có cỏ thơm, ngươi đã biến hóa hoàn toàn thoát ly hạn chế chủng tộc, với tư cách Tiên, cuộc sống đặc sắc của ngươi bây giờ mới bắt đầu." Cá chép tiên có thể tìm nữ tu sĩ nhân loại hoặc giống cái khác mình làm bạn lữ. Tuyết Hoa là hồ ly có chủ, hắn chấp mê bất ngộ chỉ sinh bi thương, vì Hạ Lăng Vân so với hắn cường đại hơn nhiều, sẽ không cho phép Tuyết Hoa thay đổi không chung thủy.

không để ý tới hành động thất lễ của Thủy Ngọc, Hạ Lăng Vân ngắm nhìn bốn phía, nói với Lục Mẫu Đơn tiên tử: "Tiên Tử, việc của Thủy Ngọc phiền người để tâm."

"không có gì. Cuộc sống của ta trôi qua cũng nhàm chán, hiện tại thêm một người trẻ tuổi làm hàng xóm cũng không tồi." Lục Mẫu Đơn tiên tử dịu dàng cười nói. Tuyết Lan đã biến hóa hơn bốn mươi năm không cần nàng dạy bảo nhiều nữa, nàng có chút cô đơn, Thủy Ngọc xuất hiện nàng lại có thêm niềm vui.

"Tiên tử, hôm nay Hoàng Đế thế tục phái đặc sứ tới Thiên Linh Môn, muốn mời ta đảm nhiệm vị trí Quốc sư, ta từ chối. Vì để có lí do từ chối ta quyết định đi tìm Lệ quý phi." Hạ Lăng Vân khẽ cười, "Thay dân chúng thu phục yêu hồ, thay giới tu tiên tiêu trừ một nữ họa."

Lý do này thật sự là hiên ngang lẫm liệt!

Lục Mẫu Đơn tiên tử lập tức mỉm cười nói, "Ta hiểu rồi, người cứ ra ngoài đi, Thiên Linh Môn có ta trông coi." Lệ Nhi tới Thiên Linh Môn nhìn Tuyết Hoa một chút rồi đi, cũng từng chạy tới dược viên chơi. Nàng cảm thấy Lệ Nhi là người trẻ tuổi hoạt bát, có tình cảm với chân quân thuộc tính hỏa thường đi cùng, sẽkhong có việc mị hoặc quân vương thế tục làm tai họa cho dân chúng.

Nữ nhân quá mức xinh đẹp cũng là cái tội, ba bốn ngàn năm, tuy rằng nàng rất ít khi bước ra khỏi Thiên Linh Môn nhưng cũng biết một ít chuyện bên ngoài.

"Thủy Ngọc." Hạ Lăng Vân nghiêm mặt nói với Thủy Ngọc, "Lục Mẫu Đơn tiên tử là trưởng bối kiến thức rộng rãi, ngươi phải nghe nàng dạy bảo. Tiên Tử am hiểu pháp thuật hệ thổ mộc, về phương diện thủy linh lực không có nhiều kinh nghiệm truyền thụ. Ngươi có thể tìm Khiếu Nguyệt, hắn là đệ tử nhất mạch truyền xuống của chủ nhân Ngọc Diệp, có kiến thức độc đáo vể thủy linh lực." hắn cố gắng tạo cơ hội để Thủy Ngọc và Khiếu Nguyệt tiếp xúc, khiến thiện cảm bọn họ tăng lên. Khiếu Nguyệt không có linh sủng, nếu Thủy Ngọc tự nguyện trở thành linh sủng của hắn, cũng là chuyện tốt.

Lục Mẫu Đơn tiên tử nghe xong, mỉm cười, không nói ra tư tâm của Hạ Lăng Vân. Nàng có lập trường của tinh linh yêu quái, nếu không phải vạn bất đắc dĩ nàng sẽ không để nữ nhi tìm chủ nhận, Hạ Lăng Vân có lập trường của tu sĩ nhân loại, vì bảo hộ Thiên Linh Môn mà động tâm tư. Thủy Ngọc sẽ đưa ra quyết định gì, đó là chuyện của hắn.

Nghe Hạ Lăng Vân nhắc tới Khiếu Nguyệt, Thủy Ngọc gật đầu nói: "Ta đã biết." Khiếu Nguyệt thật sự là truyền nhân đời sau của chủ nhân Ngọc Diệp, bởi vì bên hông hắn giắt pháp khí trữ vật Vân Linh Ngọc Bội của chủ nhân Ngọc Diệp từng sử dụng.

Phân phó xong, Hạ Lăng Vân cáo từ, nói vài câu cùng Tuyết Lan rồi dẵn Tuyết Hoa đi.

"Tuyết Hoa, Tiên Quân, hai người sẽ tới đây nữa chứ?" Thủy Ngọc ấp a ấp úng nói, ánh mắt vẫn khôngkhống chế được nhìn về phía hồ ly Tuyết Hoa. Đây là sinh vật có linh khí xinh đẹp nhất mà hắn từng gặp, hắn không muốn mãi mãi không được nhìn thấy nàng.

Hạ Lăng Vân trực tiếp ôm Tuyết Hoa vào ngực, nói: "Thủy Ngọc, Tuyết Hoa và ta ra ngoài đuổi bắt yêuhồ, có lẽ một thời gian dài không tới. Ngươi chuyên tâm tu luyện trong Thủy Hiên, tương lai tìm nữ hài tốt làm bạn." hắn nói rõ ràng như vậy, nếu Thủy Ngọc đơn phương yêu mến Tuyết Hoa, hắn nên làm gì bây giờ? Thủy Ngọc không đơn giản chỉ là cá tinh di sản nho nhỏ mà tổ tiên để lại rồi.

"Tiên Tử, Thanh Hoa, Thủy Ngọc ở chỗ này, nhờ hai người để tâm chiếu cố hắn một chút." nói xong hắngật đầu chào Lục Mẫu Đơn tiên tử rồi ôm Tuyết Hoa rời khỏi Thủy Hiên.

"Lăng Vân, ta rất ngoan, không để ý tới hắn." Ra khỏi Tiểu Hiên, Tuyết Hoa lập tức ngoe nguẩy đuôi khoe thành tích.

"Rất ngoan." Hạ Lăng Vân mỉm cười nói, dùng sức vuốt ve lỗ tai hồ ly của nàng biểu thị tán dương.

"Có phần thưởng không?" Tuyết Hoa cười hì hì nói.

Hạ Lăng Vân trầm tư chốc lát, nghiêm trang nói: "Chúng ta có thể nếm thử kĩ thuật Thổi Tiêu Rừng Trúc, thức thứ mười trong Càn Khôn Hợp Thể song tu."

Tuyết Hoa lập tức hét lên: "không được!" Đó là bảo nàng ăn...hắn đấy...

"Tuyết Hoa, nàng không hài lòng? Nếu không, chúng ta thử thức Du Long Hí Phượng, Nam Canh Nữ Dệt, Khúc Ý Phùng Nghênh, Cầm Sắt Hòa Minh, được không?" Hạ Lăng Vân nín cười, lồng ngực khôngnhịn được khẽ phập phồng.

"Lăng Vân Tiên Quân, chàng là đồ háo sắc, tôn nghiêm ở đâu nào?" Tuyết Hoa hồ ly nhõng nhẽo cười đứng dậy, hai chân hồ ly bám vào vai hắn, miệng dán vào lỗ tai hắn thấp giọng thì thầm, sau đó tận lực đưa lưỡi mềm mại ra liếm láp lỗ tai hắn.

"Tuyết Hoa." Hạ Lăng Vân vội vàng giữ lấy hai móng vuốt của nàng. Hai vợ chồng có thể dùng lời nóitán tỉnh, nhưng dưới ban ngày ban mặt không được làm những hành động khiêu khích như vậy, hơn nữa nàng còn đang ở hình thái hồ ly.

"Ha ha ha, Lăng Vân, nếu các đệ tử của chàng nghe được chàng nói những lời này, nhất định sợ ngây người." Tuyết Hoa cười to nói. Trêu chọc chàng thật vui! Nếu trước mặt mọi người trêu chọc hắn tới mức xấu hổ thì càng thú vị.

Hình tượng sư phụ dịu dàng nghiêm khắc không nhuốm khói bụi nhân gian trong lòng đám đệ tử sẽhoàn toàn sụp đổ!

Trong lòng Hạ Lăng Vân cười khổ. Từ khi gặp Tuyết Hoa, những tính cách nhiệt huyết tuổi trẻ hắn từng có bỗng từng chút từng chút một xuất hiện.