Hỏa Bạo Thiên Vương

Chương 361: Chắc chắn bọn họ đang nhớ chị



Yến Kinh.

Một nhà đón năm mới, mọi người sum họp.

Cơm tất niên ở nhà họ Khương đông vui hơn trại giam Hận Sơn nhiều. Ông cụ Khương Phóng Không có ba con trai và ba con gái. Con lớn nhất là Khương Lập Nhân có ba nam một nữ và một con gái nuôi là Khương Khả Khanh. Con thứ hai Khương Lập Văn có một trai một gái. Con thứ ba Khương Lập Hành cũng có hai trai một gái. Không những thế, ba đứa con gái còn dẫn thêm con rể, cháu ngoại trai, cháu ngoại nữ. Những đời sau này khai chi tán diệp nên có khoảng hơn mười người ngồi ở trong phòng. Cũng may nhà họ Khương rộng, xếp vừa đủ bốn bàn mới ngồi đầy.

Ông cụ nhà họ Khương, Khương Phóng Không, tinh thần không còn minh mẫn, hiện tại đã nằm bẹp trên giường không dậy nổi, chỉ chờ giờ khắc ngọn đèn cạn dầu mà thôi. Vậy nên bữa cơm tất niên là do con trai trưởng cũng là người làm chủ hiện thời của Khương gia là Khương Lập Nhân chủ trì.

Khương Lập Nhân nói vài lời, mọi người kính rượu rồi tự do hoạt động.

Giao thừa nên không khí cũng không như liên hoan bình thường. Mọi người nói cười thoạt nhìn rất là hoà thuận.

Hai chị em Khương Khả Nhân và Khương Khả Khanh ngồi cùng một bàn với nữ quyến khác nhưng các cô cũng không thật sự thấy vui vẻ.

- Khả Khanh à, không phải tôi nói cô nhưng chúng ta là phụ nữ vẫn phải có nơi có chốn. Tiền nhiều như vậy để làm gì? Có thể tiêu hết sao? Chồng con mới là quan trọng nhất. Mọi người cũng không biết chứ Khương Kỳ nhà tôi từ nước Pháp dẫn theo một cô gái tây tóc vàng mắt xanh trở về. Tuy cô ta xinh đẹp nhưng cô gái không biết nguồn gốc như vậy thì tôi sao có thể để cô ta tiến vào nhà chúng ta được? Không có cửa đâu nhé, đã bị tôi trực tiếp đuổi ra. Bây giờ thằng con tôi vẫn còn giận dỗi với tôi đấy.

- Chị dâu hai, chị quản cũng quá mức rồi. Khương Kỳ còn biết dẫn bạn gái trở về gặp chị chứ thằng con nhà tôi cả ngày ở bên ngoài chỉ biết ăn chơi đàng điếm. Tôi cũng không biết đâu mới là bạn gái thật của nó nữa. Tôi gặp nó vài lần trên đường, mỗi lần cô gái bên cạnh nó đều là gương mặt xa lạ. Như vậy sao được chứ? Tuổi cũng không nhỏ, cũng phải lập gia đình rồi.

- Hì, con gái nhà tôi kia cũng không thể quản được rồi. Chẳng qua vẫn phải tìm cho nó một nhà môn đăng hộ đối. Con gái nhà họ Khương chúng ta cũng không thể tuỳ tiện gả cho một tên đàn ông nào được. Nếu là vậy thì tôi cũng không còn mặt mũi mà gặp mọi người nữa. Khả Khanh, lần trước tôi giới thiệu cho cô người đàn ông kia. Cô đã gặp chưa? Cảm thấy thế nào?

Các cụ vẫn nói chị dâu em chồng là khó ở chung nhất, thật đúng là không sai.

Một bên là rắn rết bản địa, một bên là rồng từ ngoài đến. Hai bên tất nhiên phải tranh đấu một trận.

Những chị dâu này của Khương Khả Nhân tuy nói là vì lo lắng cho hôn nhân đại sự của Khương Khả Khanh nhưng thực ra đã có ý muốn công kích cô.

Ni cô già nha, vài chục năm rồi mà không gả đi nhưng hết lần này tới lần khác lại được bề trên sủng ái. Như vậy thì ai yêu thích cho được.

Khương Khả Nhân đã quen những lời nói này. Những người này không có năng lực, không có biện pháp thắng cô về mặt tiền tài cùng quyền thế nhưng hết lần này tới lần khác vẫn không phục nên đành phải nói vài thứ mình có mà người khác không có để công kích người ta.

Nhưng Khương Khả Khanh không dễ chọc như vậy.

Cô cười hắc hắc nhìn Lưu Uy vui vẻ nhất nói:
- Chị hai, bình thường anh hai mấy ngày về ngủ một lần vậy?

- Cô…
Mặt bà chị dâu liền đen lại.

Đàn ông có tiền đều đồi bại, đàn ông càng có tiền thì càng xấu.

Những lời này không đúng với tất cả nhưng là đại biểu cho đa số đàn ông có tiền.
Ở Trung quốc, không ít biệt thự đẹp được gọi là ‘nhà bà goá’ còn có ‘thôn bà goá quan lớn’. Tiền lương không thay đổi, vợ mình cũng không cần. Bao nhiêu ngày đàn ông trở về một lần, người khác không biết chứ Lưu Uy biết rất rõ.

Đây vốn là quy tắc ngầm của người trong cuộc. Những người ngồi ở đây ai mà không biết chứ?

Nhưng Khương Khả Khanh hết lần này tới lần khác lại giả bộ không hiểu phá vỡ nó.

Một cái tát này khiến cho trong lòng Lưu Uy đau đớn, hận không thể xông lên đại chiến 300 hiệp với Khương Khả Khanh.

Tất nhiên cô biết rõ làm như vậy là rất ngu ngốc.

Bởi vì mọi người đều biết Khương Khả Khanh tính cách tuỳ tiện. Những việc cô ta làm thường ngoài ý muốn của mọi người. Nếu ở bữa cơm giao thừa đoàn viên mà khóc lóc om sòm thì người khác sẽ nghĩ xấu về mình.

Khương Khả Khanh không phải người dễ bỏ qua, cười ha hả nhìn mấy người khác nói:
- Mấy chị đều là bề trên của tôi, cảm ơn sự quan tâm của mọi người.Chẳng qua mọi người cũng không cần sốt ruột cho tôi. Tuy tôi chưa có chồng nhưng cũng không thiếu đàn ông.

Ý muốn nói là, mấy người có chồng thì thế nào, vẫn phải một mình trông phòng đấy thôi.

Vì thế mà hơn nửa số phụ nữ đang ngồi ở đây đen mặt.

Nói xong câu này Khương Khả Khanh mới thấy tâm tình tốt hơn.

Cô lại uống một chén súp lớn mới cười to nói:
- Tôi ăn no rồi, đi tìm đàn ông chơi đây. Mọi người cứ tiếp tục.

Nói xong cô liền rời đi bàn tiệc.

Khương Khả Nhân cũng để đũa xuống nói:
- Tôi cũng no rồi, mọi người từ từ ăn đi.

Nói xong cô cũng đi theo Khương Khả Khanh.

Đợi đến khi cái người phụ nữ chanh chua kia đi thì bà chị dâu hai mới tức giận nói:
- Cái cô Khả Khanh này thật không có giáo dục. Thế nào là tìm đàn ông chơi? Cô ta coi thân thể mình là cái gì vậy?

- Đúng vậy, đồ không biết xấu hổ, nói ra cũng không sợ người ta mắng cho.

- Phải nói chuyện này với bà cụ một chút. Không thể quá nuông chiều cô ta được. Nếu cô ta cũng làm ra việc giống chị gái mình thì…

Bước vào gian phòng của mình, Khương Khả Khanh rất không có hình tượng đá giày cao gót ra, sau đó đặt mông ngồi xuống ghế sa lon ôm bụng cười khanh khách.

- Thật hả giận, thật sự rất hả giận. Chị không thấy được sắc mặt của mấy bà già kia, có thể dùng làm mực viết chữ được đấy. Những kẻ ngu ngốc này, cũng không chịu đi hỏi thăm một chút. Bà cô này tung hoành Yến Kinh nhiều năm như vậy, thanh danh cũng không phải là tự nhiên mà có được. Nói về cãi nhau, một mình tôi có thể đánh bại cả đám bọn họ.

Khương Khả Nhân bước vào phòng sau, đóng cửa rồi nói:
- Cũng không biết bọn họ ở sau lưng nói xấu em thế nào.

- Nghĩ làm gì. Em không nói móc bọn họ thì bọn họ sẽ không nói xấu sau lưng em sao. Em nói xấu ngay trước mặt bọn họ thì kệ bọn họ muốn nói xấu sau lưng em thế nào chẳng được. Dù sao em cũng thoải mái rồi tuỳ bọn họ nói gì em cũng không nghe thấy.
Khương Khả Khanh tuỳ tiện nói.
- Vậy chị cũng nên cảm ơn em.
Khương Khả Nhân cười nói rồi đi đến bên cửa sổ nhìn bầu trời đêm. Bầu trời Yến Kinh hôm nay rất trong chỉ là thời tiết hơi lạnh, thở ra một hơi liền hoá thành khói.

- Cảm ơn cái gì? Tính của em vốn vậy. Lợn chết còn sợ nước nóng sao? Chị không giống em. Những lời này chị không thể nói.
Khương Khả Khanh chạy đến bên người Khương Khả Nhân hỏi:
- Nhìn gì vậy?
- Em nói xem…bọn họ đang làm gì?
Khương Khả Nhân hỏi:
- Liệu đã ăn cơm chưa?

- Bọn họ à?
Khương Khả Khanh cảm nhận được sự tưởng niệm cùng cô độc từ xương tuỷ của chị gái mình, ôn nhu nói:
- Chắc chắn bọn họ đang nghĩ đến chị.

Câu chuyện càng thêm khúc chiết và mùi mẫn hơn nhiều so với suy nghĩ của Đường Trọng.

Nghe xong lão râu dài kể chuyện, Đường Trọng không còn mặt mũi đi mắng những bộ phim tình cảm mùi mẫn đang hot kia rồi.

Trước khi lão râu dài xuất hiện, Khương Khả Nhân cũng đã là người đẹp nổi danh trong hội. Tự mình cô là một cái vòng nhỏ hẹp, vây xung quanh là một đoàn công tử phong lưu. Bởi vì cô thông minh cơ trí, giỏi kinh doanh nên được nhiều người trong hội ủng hộ và được nhiều người đặt cho danh hiệu ‘ Hoàng Hậu’.

Danh hiệu ma phi của Khương Khả Khanh cũng là từ danh hiệu Hoàng hậu mà thành. Sau khi có hoàng hậu, mọi người phát hiện Khương Khả Khanh quái thai này, cảm thấy cũng có thể đặt cho cô một biệt hiệu nên từ đó mới có danh hiệu ma phi.

Thực ra danh hiệu ma phi của Khương Khả Khanh là để tương ứng với danh hiệu hoàng hậu của chị gái Khương Khả Nhân .

Đàn ông bên cạnh Khương Khả Nhân rất nhiều nhưng người dám có ý với cô lại rất ít.

Bởi vì đã có người đàn ông nhà họ Đổng, Đổng Tân Hàng.

Đổng Tân Hàng là người nổi danh trong lĩnh vực khác. Từ nhỏ hắn đã nổi tiếng, được nhà họ Đổng kỳ vọng rất nhiều và chuẩn bị tận lực bồi dưỡng hắn trên con đường làm quan.

Hắn cũng không phụ sự mong đợi của mọi người. Vốn hắn làm việc trong bộ đã đủ thời gian và biểu hiện xuất sắc nên được giao trách nhiệm xuống làm quan phụ mẫu ở một huyện phía nam. Huyện này là nơi khởi điểm mà cụ ngoại của nhà họ Đổng bắt đầu con đường làm quan. Ở nơi đó có rất nhiều người ủng hộ hắn nên việc làm nên thành tích là chuyện đương nhiên. Chỉ cần hắn chịu đựng hai năm liền có bước tiến lớn thứ nhất trên con đường làm quan, vài năm sau được điều đến bộ là chuyện bình thường. Qua điều này có thể thấy nhà họ Đổng coi trọng hắn và ý chí bản thân hắn lớn đến mức nào.

Quan hệ giữa Đổng Tân Hàng và Khương Khả Nhân khá tốt, dùng thanh mai trúc mã cũng không thể diễn tả hết. Đổng Tân Hàng hơn Khương Khả Nhân bốn tuổi, có thể nói là nhìn Khương Khả Nhân lớn lên.

Một người là cành vàng lá ngọc trong lĩnh vực kinh tế, một người có tiền đồ rộng mở trên con đường làm quan. Không chỉ thế, lúc đó nhà họ Đổng và nhà họ Khương có một số việc cần hợp tác nên có người đã đề nghị đính hôn cho hai người.

Khương Lập Nhân của nhà họ Khương và Đổng Hàn Động của nhà họ Đổng lúc đó đang làm chủ của hai nhà cảm thấy việc này có thể thành nên chuyện cứ thế được quyết định.

Hai người này thành đôi được rất nhiều người khen ngợi, còn được gọi là ‘ hôn nhân đẹp nhất Trung Quốc’.

- Khó trách cô ấy nói ông là kẻ ngốc nghếch nhất Trung Quốc phá huỷ cuộc hôn nhân đẹp nhất Trung Quốc.

- Cái gì?
Lão râu dài hỏi.

- Khương Khả Khanh.
Đường Trọng nói.
- Cô ấy đã tìm tôi, còn đưa cho tôi một bất động sản trị giá hơn trăm triệu nữa. Chắc chắn ông không thể tưởng tượng được con của ông bây giờ đã là người giàu hơn trăm triệu đi. Thật không biêt cô ấy có bao nhiêu tài sản mà vừa ra tay đã hào phóng như vậy.

- Cô ấy à.
Trong mắt lão râu dài hiện lên nét vui vẻ hiếm thấy nói:
- Cô ấy nhất định sống rất vui vẻ.

Đường Trọng cười nói:
- Nhìn bề ngoài rất tốt. Ai có thể khiến người như cô ấy chịu thiệt chứ?

- Đúng vậy.
Lão râu dài bất đắc dĩ cười khổ.

Đường Trọng để ý đến vẻ mặt của lão râu dài nói:
- Lúc đó chắc ông cũng bị cô ấy bắt nạt đi?

- Cô ấy là người tốt.
Lão râu dài nói.

“………”

- Về sau thì sao?
Đường Trọng hỏi.
- Kết tử thù cũng là vì Đổng Tân Hàng sao?

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.