Hỏa Bạo Thiên Vương

Chương 435: Anh hiểu đấy!



Người thông minh đều rất cẩn thận.

Dĩ nhiên Đường Trọng hiểu rõ ý tứ trong lời nói của Tôn Văn Lâm. Tuy vừa rồi Đường Trọng có khuyên qua một phen, tỏ vẻ chính mình không để chuyện Tôn Thanh ở trong lòng, thậm chí không giận chó đánh mèo đến trên người của hắn, nhưng trong lòng Tôn Văn Lâm vẫn có chút cố kỵ đối với hắn.

Đường Trọng híp mắt cười, nhìn Tôn Văn Lâm nói:
- Có thể giám đốc Huyên phải tạm rời cương vị công tác rồi. Cô có những chuyện khác phải làm.

- Tạm rời cương vị công tác sao?
Tôn Văn Lâm sững sờ, sau đó rất nhanh đã nghĩ ra mấu chốt của vấn đề.

Huyên Dịch đại biểu cho kẻ lợi ích thứ ba. Hiện tại cô muốn tạm rời cương vị công tác, vậy thì chứng minh kẻ thứ ba cần những người khác tới quản lý công ty giải trí Hoa Thanh.

Huyên Dịch tạm rời cương vị công tác, ngay một phó tổng giám đốc như hắn cũng không biết rõ chuyện này, vậy mà Đường Trọng lại biết. Điều đó chẳng phải chứng tỏ hắn sẽ là người tiếp nhận Hoa Thanh sao?

Trong lòng Tôn Văn Lâm có chút kích động, biết rốt cuộc cơ hội của mình đã tới. Vẻ mặt hắn thành khẩn nhìn về phía Đường Trọng, nói:
- Nếu như cậu cảm thấy tôi phù hợp thì nhất định tôi sẽ cố gắng làm mọi chuyện thật tốt.

- Tôi đã cân nhắc qua rồi, cảm thấy để ông tiếp nhận Hoa Thanh là thích hợp đấy. Ông là lão nhân Hoa Thanh, hơn nữa năng lực lại rất mạnh, tôi tin tưởng rằng Hoa Thanh ở trên tay ông nhất định có thể phát triển rất tốt.

Đường Trọng nói.

- Cám ơn Đường tiên sinh tín nhiệm.
Thái độ của Tôn Văn Lâm đối với Đường Trọng lại càng thêm khiêm tốn rồi. Trước kia hắn chỉ là cố kỵ những người sau lưng của hắn. Hiện tại Đường Trọng đã thành thủ trưởng của hắn rồi. Mặc dù nói hắn cũng có cổ phần tại công ty nhưng thật sự cổ phần của bọn hắn i không đáng nói đến. Căn cứ vào hợp đồng lúc trước, kẻ thứ ba đối với sự vụ lớn nhỏ của công ty giải trí Hoa Thanh có quyền lợi lớn nhất đấy.

Hiện tại cái quyền lợi này đang nắm giữ ở trên tay Đường Trọng.

- Đi tìm giám đốc Huyên nói chuyện. Giám đốc Huyên đã rất vất vả, công lao cũng rất lớn, lúc cô đi phải tổ chức một bữa tiệc thật náo nhiệt, vui vẻ để tiễn đấy, tôi sẽ đi qua tham gia.
Đường Trọng nói.

Tôn Văn Lâm nở nụ cười, nói:
- Đường tiên sinh thật đúng là cẩn thận. Yên tâm đi, nhất định tôi sẽ làm được một bữa tiệc vô cùng náo nhiệt. Những năm này tôi đã học tập được rất nhiều điều từ giám đốc Huyên. Nghiêm túc mà nói, thì quả thật cô ấy cũng là thầy của tôi đấy.

- Tôi phải về trước rồi, không quấy rầy quản trị Tôn công tác.
Đường Trọng đứng dậy nói.

- Nói như vậy là quá khách khí rồi. Về sau cậu cần phải tới thường xuyên hơn để cho chúng tôi ý kiến. Hiện tại đã khác trước kia, cậu cũng không thể giống như trước kia, nửa năm không đến công ty một chuyến. Hay tôi cho người chuẩn bị một gian văn phòng cho cậu nhé?

- Không cần.
Đường Trọng khoát tay.
- Tôi là người lười.

Lúc Đường Trọng đi tới cửa, như là bỗng nhớ tới cái gì đó liền dừng bước, nói:
- Đúng rồi, chút nữa thì quên nói cho ông biết, Bạch Tố sẽ đảm nhiệm vị trí phó tổng giám đốc công ty. Ông cảm thấy thế nào?

- Rất tốt.
Tôn Văn Lâm lập tức tỏ vẻ hoan nghênh.
- Năng lực Bạch Tố rất tốt, lẽ ra cần phải đề bạt từ sớm rồi. Nhất định tôi sẽ phối hợp với phó tổng giám đốc Bạch làm tốt các hạng công tác của công ty giải trí Hoa Thanh.

Tôn Văn Lâm biết rõ Bạch Tố mới là người được Đường Trọng chính thức tín nhiệm. Cho nên hắn mới có thể nói mình sẽ phối hợp công tác cùng Bạch Tố.

Đương nhiên làm như vậy chỉ là tỏ thái độ với Đường Trọng, chứng minh mình sẽ không tranh quyền. Trong lòng của hắn rất rõ ràng, Bạch Tố sẽ không tranh quyền cùng mình đấy, nếu như Đường Trọng muốn để cho Bạch Tố phụ trách công tác công ty toàn diện thì đã trực tiếp bổ nhiệm cô làm chủ tịch rồi, tại sao phải bổ nhiệm làm một phó tổng giám đốc?

Đương nhiên cũng không loại trừ khả năng Đường Trọng muốn lợi dụng uy vọng của mình để đè một ít không ổn định của công ty xuống, tránh để lòng người bàng hoàng.

- Là cô ấy phối hợp công tác của ông.
Đường Trọng chăm chú cải chính. Tôn Văn Lâm đã bày tỏ thái độ rồi, hắn cũng muốn cho thấy thái độ của mình.
- Năng lực của cô ấy không tệ nhưng không có kinh nghiệm quản lý toàn diện, cho nên còn phải nhờ quản trị Tôn chiếu cố nhiều hơn.

Văn phòng Bạch Tố.
- Cái gì? Tôi làm phó tổng giám đốc sao? Vì cái gì?

Phản ứng đầu tiên của Bạch Tố chính là khó có thể tiếp nhận. Sự biến hóa này quá lớn. Ban đầu chỉ là mình đưa một người tới nhập chức mà thôi, như thế nào mà thoáng một cái mình đã biến thành phó tổng giám đốc công ty rồi hả? Mình không chịu trách nhiệm ban nhạc Hồ Điệp nữa sao? Công tác tiếp theo của ban nhạc Hồ Điệp nên xử lý như thế nào?

Đường Trọng thò tay ôm Bạch Tố vào trong ngực, Bạch Tố dốc sức liều mạng giãy giụa, xấu hổ, hờn dỗi nói:
- Gã đáng chết này, phải chú ý một chút. Bây giờ đang ở công ty đấy.

- Dù sao cửa cũng đang đóng.
Đường Trọng cười, thuận tay đóng cửa chớp lại rồi thò tay vuốt ve cặp đùi bóng loáng của Bạch Tố, nói:
- Chuyện đến bất ngờ, tôi cũng không có lựa chọn nào khác. Tổng giám đốc Huyên bị điều đi, Tôn Văn Lâm làm chủ tịch. Tôi tán thành năng lực của hắn nhưng chưa đủ tín nhiệm đối với nhân phẩm của hắn, cho nên tôi cần một người ở bên cạnh giúp tôi theo dõi hắn. Cô thử nghĩ xem, bên trong công ty này, trừ cô ra, tôi còn có thể tìm ai hỗ trợ đây?

Bạch Tố biết rõ Đường Trọng nói có lý, thế nhưng trong lòng cô vẫn còn có chút do dự.

Thật ra cô rất thích thời gian làm bạn bên người ban nhạc Hồ Điệp đấy. Tuy rườm rà phức tạp nhưng cô cảm thấy vô cùng phấn khích, thú vị.


Nếu như cô trở thành phó tổng giám đốc công ty thì có nghĩa cô sẽ không làm người đại diện cho ban nhạc Hồ Điệp nữa. Giống như là quan hệ bạn bè vô cùng tốt sắp phải chia lìa, trong lòng cô lưu luyến không rời.

- Vậy các cậu phải làm sao bây giờ?
Bạch Tố nói.
- Dù sao bên người các cậu cũng phải có người hỗ trợ. Hiện tại cậu đi học và quay phim, hồi âm mỗi ngày đều chụp quảng cáo và dự họp hoạt động, sáu tháng cuối năm cũng phải quay một bộ phim tình yêu. Nhân khí của các cậu càng ngày càng đủ, về sau cũng sẽ càng ngày càng bận rộn. Chỉ sợ một người quản lý không nổi, ít nhất phải tìm cho các cậu va người ở bên người mới được.

Đường Trọng nghĩ nghĩ, nói: - Tìm hai người, một người đi theo Hồi Âm, một người khác đi theo chúng tôi. Cô cảm thấy ai phù hợp?

- Tôi phải cân nhắc một chút, loại chuyện này không phải trò đùa, đặc biệt là bây giờ các cậu đang lúc hồng, nếu như người đại diện không hợp tâm ý hoặc là cô ấy không một lòng với các người, về sau sẽ làm ra rất nhiều chuyện phiền toái. Thậm chí sẽ có một ít hợp đồng tranh chấp. Trong hội không phải là không có tiền lệ như vậy. Đương nhiên, nếu như cậu cảm thấy người nào thích hợp ở bên cậu thì chúng ta cũng có thể tiến hành huấn luyện. Cậu cảm thấy Vương Ái Quốc như thế nào?


- Đề nghị của tôi là đặt Vương Ái Quốc ở bộ tuyên truyền. Hắn không thích hợp làm người đại diện.
Đường Trọng bác bỏ. Tuy quan hệ giữa hắn và Vương Ái Quốc tốt nhưng điều này cũng không đại biểu cho hắn sẽ nuông chiều, dùng người không khách quan.

- Tôi nghĩ tới một người nhưng bây giờ cô ấy không ở Minh Châu. Tôi sẽ nói chuyện cùng cô ấy trước. Nếu như cô ấy đồng ý làm người đại diện cho ban nhạc Hồ Điệp thì tôi dẫn cô ấy tới gặp mặt mọi người. Như vậy được không?
Lúc Bạch Tố nói chuyện, ngón tay Đường Trọng đã xâm lược đến ngọn nguồn quần của cô.

Ngọn nguồn quần là chất lụa, phi thường đơn bạc. Màu mỡ môi thịt dán tại thượng diện, buộc vòng quanh một độ cong mê người.

Ngón tay Đường Trọng nhẹ nhàng ma sát, từ sâu trong thân thể có một nguồn ngứa chui ra. Cô không kìm lòng được liền kẹp nhanh đùi lại, trong miệng phát ra tiếng rên rỉ thật nhỏ làm người ta mê say.

Có nước tràn ra, đồ lót đều ẩm ướt. Sền sệt sền sệt đấy, cũng không cho người thoải mái.

- Tốt. Cứ như cô quyết định đi.
Đường Trọng nói.

Tay của hắn bá đạo tách hai chân Bạch Tố ra, ngón tay vẫn đang linh hoạt và có tiết tấu trêu đùa thân thể cùng giác quan Bạch Tố.

Bạch Tố cũng không nhịn được nữa, dốc sức liều mạng dán về phía sau lưng, giống như muốn dùng thân thể mình chen vào thân thể Đường Trọng.

- Đường Trọng. A. Đường Trọng.
Bạch Tố nỉ non kêu tên Đường Trọng.

- Đây là cô buộc tôi phạm sai lầm đấy.
Đường Trọng nói.

Bờ mông của Bạch Tố dính chặt vào người hắn khiến cho hắn có muốn hành động cũng không có cách nào.

Hắn vỗ vỗ bờ mông Bạch Tố, ý bảo cô nâng lên một chút.

Bạch Tố đã hiểu rõ ý của hắn, thân thể có chút nằm sấp về phía trước.

Vì vậy Đường Trọng thừa dịp cô dịch chuyển liền mở khóa quần.

Sau đó, ngón tay của hắn kéo quần của Bạch Tố sang một bên.

Bạch Tố đặt mông ngồi xuống, Đường Trọng cầm thương mà vào.

Bên trong nước nhuận thoải mái trượt, thân thể Bạch Tố động tình.

- A.
Bạch Tố phát ra tiếng kêu vô cùng thỏa mãn.

Nói xong câu đó, cô liền ngồi thẳng dạy, bản thân bắt đầu lay động.

Đường Trọng tùy tiện ngồi ở trên mặt ghế, hưởng thụ mỹ nhân thành thục nhộn nhạo phong tình.

Trước khi trận chiến đấu kết thúc, hai người đã sớm thay đổi vài tư thế.

Thân thể Bạch Tố ghé vào bàn làm việc, thân thể lười biếng không có một tia khí lực.

Cô mếu máo nói:
- Cậu hại chết tôi rồi.

Danh nhân trước cửa thị phi nhiều. Bạch Tố hơn hai mươi tuổi, đã thuộc về thục nữ lớn tuổi. Mà gần đây Đường Trọng như mặt trời ban trưa, ngôi sao nhân khí mới. Hai người chạy vào trong văn phòng đóng cửa lại kéo rèm cửa sổ, rốt cuộc là đang làm những hoạt động gì, chắc hẳn sẽ khiến cho người tưởng tượng lan man.

- Tôi chưa lập gia đình, cô chưa gả, sợ cái gì?
Đường Trọng nói.
- Nói sau đi, cô xinh đẹp như vậy, quần áo lại gợi cảm như vậy , tôi khống chế không nổi cũng là chuyện có thể lý giải đấy. Thực sắc tính dã. Những lời này là do thánh nhân nói.

Bạch Tố từ trên mặt bàn đứng lên, chỉnh lại trang phục, lại lấy tấm gương ra soi. Nhìn thấy gương mặt mình đang đỏ ửng, lại càng ngượng ngùng không chịu nổi. Văn phòng này là của người nào? Ngay cả kẻ đần cũng biết vừa rồi bọn hắn phát sinh chuyện gì.


- Hiện tại không cho phép ra ngoài.
Bạch Tố nói. Cô chạy đến ghế đằng sau bàn làm việc của mình ngồi xuống, sau đó mở cửa chớp để nó thành trạng thái trong suốt, nói:
- Cậu ngồi ở bên kia. Không cho phép tới. Xoay người nhìn tôi, làm bộ chúng ta đang nói chuyện rất quan trọng.

Bất luận cô gái thông minh cỡ nào cũng thích làm chút chuyện vụng trộm.

Hai người rất ‘ chăm chú ’ đàm luận một ít chuyện rất ‘quan trọng ’, nửa giờ sau Bạch Tố mới đi ra.

Vương Ái Quốc làm việc tại phòng tuyên truyền, hắn cũng cùng đi thang máy xuống ga ra lấy xe.

Vương Ái Quốc nhìn Bạch Tố lại nhìn Đường Trọng, sau đó nháy mắt ra hiệu đối với Đường Trọng, cười rất hèn mọn bỉ ổi.

- Mày cười cái gì?
Đường Trọng hỏi.

- Mày hiểu đấy.
Vương Ái Quốc hắc hắc cười.

Đường Trọng đang do dự có nên đánh hắn một trận không thì điện thoại trong túi áo vang lên.

Tôn Văn Lâm gọi điện thoại tới, nói hắn đã nói chuyện qua cùng tổng giám đốc Huyên. Thời gian của tổng giám đốc Huyên rất khẩn trương, cho nên hắn chuẩn bị tổ chức tiệc rượu vào buổi tối nay, tất cả các lãnh đạo cấp cao của công ty đều dự họp, cũng hỏi thăm ý kiến của Đường Trọng.

Đường Trọng đồng ý. Trong lòng lại nghĩ đến lúc này hai người Khương Khả Nhân và Khương Khả Khanh đang gặp nhiều vấn đề phiền toái.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.