Hoa Đào Bất Thành Kiếp

Chương 13: Cuối cùng chàng cũng đã quên, phía sau chàng còn có ta…



Edit: Loli

Beta: Rika

Chuyện trong Vương trang cuối cùng cũng điều tra rõ ràng, đó chỉ là tin đồn nhảm, thực chất là do đất trên núi bị sạt khiến mấy thôn dân bị chết, cuối cùng lại bị dư luận đồn thổi xôn xao. Sau khi thôn trưởng Vương trang biết ta cùng Cừ Cử đang đi mua đồ cho tân phòng thì nghe tin mà bỏ nửa chừng chạy tới Vương trang cứu người thì vô cùng cảm động, vội phái thợ may nổi tiềng nhất trong trang đến may xiêm y cho chúng ta, ngày lành của ta cùng Cừ Cử cũng nhanh chóng được quyết định, trong nhất thời trên dưới Ngưu trang đều một mảnh vui sướng.

Chỉ là chuyện ngày ấy ta bị khống chế tâm thần cuối cùng lại chưa nghe Cừ Cử nhắc tới, ta nghĩ mãi liền quyết địnhđem chuyện này quyên đi, dù sao đó cũng không phải chuyện tốt đẹp đáng nhớ gì.

Buổi tối trước tân hôn, ta sai Tiểu Toàn mời Tô tỷ tỷ đến phòng của ta, thời điểm nàng đẩy cửa ra thấy Cừ Cử cũng ngồi bên trong liền hơi do dự, sau đó xoay người đóng lại cửa phòng.

Ta lôi kéo Tô tỷ tỷ ngồi xuống, sau đó từ trong ngăn tủ lấy ra một cái hộp gỗ, Tô tỷ tỷ nhìn chằm chằm cái hộp kia hồi lâu rồi khẽ chun môi mở miệng hỏi.”Đây là…”

Ta gật gật đầu mở nắp hộp ra.”Đây là vô lo.”

Vô lo vô lo, quên hết tất cả đương nhiên sẽ vô lo.

“Tô tỷ tỷ, dược này sau khi ăn vào trừ bỏ chuyện trong lòng tỷ muốn làm nhất ra còn lại tất cả đều quên đi hết, tỷ thật sự nghĩ như vậy sẽ tốt sao? Muội muốn khuyên tỷ…”

Tô tỷ tỷ lắc lắc đầu, vươn tay cầm lấy hộp gỗ tinh xảo khéo léo kia.”Mật Nhi, ta bị tra tấn đã hơn một năm nay , ta không còn con đường nào khác để đi, ta chỉ mong việc này nhanh chóng có điểm kết thúc.”

Ta vừa định nói thêm điều gì liền bị Cừ Cử ngăn cản lại. Cừ Cử mỉm cười khuynh quốc khuynh thành, nói.”Vân trang chủ, kỳ thật ngươi có thể có lựa chọn, thà quên đi huynh trưởng đã chết, đi ngược lại mong muốn của hắn chỉ để hoàn thành nguyện vọng đi giết một người, chi bằng uống dược này vào rồi cùng người mình ngưỡng mộ trong lòng ẩn cư nơi núi rừng, cùng nhau sống nốt quãng đời còn lại. Vân trang chủ tung hoành giang hồ mấy năm, có lẽ đối với những chuyện hồng trần đã qua sớm không còn để ý rồi.”

Tô tỷ tỷ nao nao, tiếp đó liền cười khổ.”Nói cho cùng, có thể cùng người mình ngưỡng mộ trong lòng thoát khỏi giang hồ ẩn cư nới núi rừng đích thật là một tâm nguyện của ta, chỉ là… ” nàng đứng dậy thong thả tới bên của sổ, thở dài một hơi nói tiếp.”Chỉ tiếc, ta không có phúc lưỡng tình tuyệt ái như hai người.” tận sâu trong lời nói là một hồi sầu não.

Trầm mặc thật lâu sau, Tô tỷ tỷ xoay người lôi kéo ta đứng dậy, “Mật Nhi, lần này ta muốn cùng muội cáo biệt, lẽ ra, ta nên để qua ngày mai hẵng rời đi, chỉ tiếc là mới rồi Lôi Khả cho người truyền tin, quân thượng kêu về gấp, ta cùng nhị công tử phải nhanh chóng lên đường, ” nàng lẩm nhẩm một hồi rồi tự mình tháo hạt châu trên cần cổ xuống .” Đại ân đại đức của hai người đối với ta thật không biết báo đáp như thế nào, chỉ có thể đem vật này tặng muội làm qua mừng tân hôn .”

Ta nhìn hạt châu kia liền cả kinh vội đẩy trở về .”Thứ này sao muội dám nhận chứ? Đây chính là thứ huynh trưởng để lại cho tỷ…” Nói xong, ta cúi đầu nhìn xuống, yên lặng nhận lấy, Tô tỷ tỷ đã quyết định muốn quên huynh trưởng, những thứ này nàng đối với nàng dĩ nhiên đã không còn tác dụng.

Tô tỷ tỷ cười, xoay người đẩy cửa ra ngoài.

Lô Dĩ Ngôn chưa từng nói là tạm biệt, chỉ là sau khi hắn cùng Tô tỷ tỷ đi rất xa Ngưu thôn rồi mới quay đầu lại gân cổ rống to , hắn nói, Cừ huynh, bảo vệ tốt khối thịt béo này , ngày sau ta nhất định sẽ trở về!

Những lời này ta chỉ coi là nói đùa, trong bóng đêm cùng Cừ Cử nắm tay trở về Phấn Đại.

Ngày kế tiếp ta còn đang trong mộng thì bị hai nàng dâu trong thôn dựng dậy, vấn tóc, đội mũ phượng, mặc giá y, trùm khăn hỉ, ép buộc hồi lâu cho đến giữa trưa mới được người đỡ ra khỏi phòng.

Bên trong viện dựng một đài cao, hình dáng cùng cái khi cha Tam Ngưu giống nhau, lúc này trong ngoài viện sớm đã ngồi đầy người, thậm chí còn có thôn lân cận nghe được thanh danh của ta liền tới chúc mừng. Gió nhẹ phất qua, nhẹ nhàng vén lên một góc khăn voan của ta, ta thoáng nhìn Cừ Cử một thân hồng y đứng bên cạnh ta, hắn từ trước đến nay đều chỉ thích mặc sam bào màu trắng, lần này ta thực sự muốn nhìn bộ dáng hắn khi mặc hỉ phục kia như thế nào.

Khi còn ở Linh Dẫn cốc ta từng nghe Nhị nương nói qua,thời điểm một nữ nhân đẹp nhất không gì bằng khi thành thân, ta nghĩ đạo lý này ở trên người nam nhân như hắn cũng thực hợp lý đi. Bộ dáng ta lúc này chính ta cũng không nắm rõ cho lắm, nhưng mà ta nghĩ Cừ Cử lúc này nhất định phong hoa tuyệt đại , khuynh quốc khuynh thành đi.

Trên đài cao kia, cha Tam Ngưu đã lải nhải xong, đơn giản là đem cống hiến của ta cùng Cừ Cử trong năm gần đây nói ra, hồi lâu trịnh trọng hô gọi hai vị con dâu giúp đỡ ta đi lên. Nhị Trụ con dâu cười đem dải lụa đỏ thẫm nhét vào tay ta cùng Cừ Cử rồi cùng nhau giúp đỡ ta lên đài cao.

Bên dưới khăn hỉ ta cười toe toét, ta nghĩ, ta cuối cùng thì cũng lập gia đình, chỉ tiếc là lão nhân gia không có ở đây, cảm thấy phải tìm thời điểm thích hợp đem Cừ Cử về Linh Dẫn cốc khoe khoang một chút.

“Nhất bái thiên địa!”

Cừ Cử nắm tay ta nhẹ nhàng xoay người xuống bái đường.

“Nhị bái cao đường!”

Ta nắm dải lụa đỏ trong lòng bàn tay đã đầy mồ hôi.

“Phu thê giao bái!”

Ta xoay người nhìn giày đen của Cừ Cử vừa muốn cúi xuống bái lại thì đột nhiên dừng lại, một tiếng đàn du dương ở trong sân vang lên, thật lâu không tiêu tan. Lại là tiếng đàn ngày ấy ta nghe được trong Vương trang!

Ta mạnh mẽ xốc khăn trùm đầu lên, dưới đài một mảnh thổn thức, nghĩ đến tân nương ở trong ngày này chưa hoàn thành nghi lễ mà vén khăn lên có lẽ Chung Ngô Mật ta là người đầu tiên đi.

Ta quay đầu nhìn Cừ Cử hướng từng bước về phía dưới đài “Ngươi nghe, lại là tiếng đàn ngày ấy ta nghe được, ngươi…”

Ta vừà nhấc đầu liền thấy ánh mắt Cừ Cử đang nhìn chằm chằm một góc dưới đài, theo ánh mắt của hắn nhìn đến, một nữ tử áo trắng đứng trước của Phấn Đại,dưới ánh nắng tựa như một nụ hướng dương động lòng người.

“Ngươi biết nàng?”

Ta một câu còn chưa nói xong , chỉ thấy Cừ Cử mạnh mẽ buông dải lục hồng trong tay ra rồi chạy nhanh xuống dưới đài, trên mặt mang theo thần sắc vui mừng cùng không thể tin hướng về cô gái đang đứng ở sân. Một loại cảm xúc khó có thể gọi tên cứ quanh quẩn ở trong ngực ta khó có thể tiêu tan, ta cúi đầu nhìn một nửa lụa hồng còn nắm trong tay, nhìn lụa hồng Cừ Cử ném trên mặt đất rồi nhẹ giọng hỏi hai vị nhị nương.

“Nàng cũng là cô nương trong thôn?”

Hai vị nhị nương lắc đầu.”Chưa thấy qua bao giờ, chắc là bằng hữu từ xa của Cừ tiên sinh đấy!”

Ta ngẩng đầu nhìn Cừ Cử luống cuống đứng lặng trước mặt nữ tử kia, trong lòng vắng vẻ . ánh mắt nóng rực như vậy, thần sắc hân hoan như thế… Một “bằng hữu” như thế nào lại khiến Cừ Cử bỏ lại một nửa hôn lễ cùng tân nương để mà lao xuống dưới đài?

Tiếng đàn vẫn vang lên như cũ, ta đột nhiên thấy trong lòng có một tia may mắn, chẳng lẽ ta lại bị khống chế tâm thầm, lạc vào ảo cảnh?

Người dưới đài lộn xộn đều đứng lên, ta thì vẫn ngây ngốc đứng ở trên đài, Cừ Cử thì si ngốc nhìn nữ tử kia, dần dần , tân khách tán đi , ta chờ thật lâu cuối cùng ý thức được, đây không phải ảo cảnh, nếu không Cừ Cử đã sớm lay ta tỉnh lại, ta không thể không thừa nhận , trong cuộc sống của ta xuất hiện một đoạn quá khứ mà ta không hề biết đến…

Ta không nhớ rõ ta làm thế nào để đi xuống, nhưng mà lại có thể nhớ rõ ràng đối thoại của bọn họ.

Tay Cừ Cử run run đưa lên chạm vào má nữ tửu, thanh âm trở lên thật thận trọng, thanh âm của hắn mang theo sự không xác định cùng vui mừng mà hỏi nàng ta, hắn hỏi, “A Lê, là nàng sao?

Nữ tử mỉm cười, nâng tay vuốt nhẹ hai má Cừ Cử , nàng mỉm cười gật gật đầu, gió nhẹ phút chốc thổi bay vạt áo của nàng, khiến ta nghĩ tới từ tuyệt sắc giai nhân.

Rõ ràng là ta cùng Cừ Cử mặc hỉ phục xứng đôi, rõ ràng là một bộ quần áo trắng kia đứng cùng hỉ bào đỏ của Cừ Cử nhìn qua có phần buồn cười, nhưng mà từ trong đáy lòng ta lại thấy hai người họ thức xứng đôi. Ta đứng ngay phía sau Cừ Cử, gần ngay bên cạnh, nhưng lại cảm thấy xa tận chân trời…

Cừ Cử cuối cùng đã quên mất, ở phía sau hắn còn có một người là ta…

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.