Hoa Đào Khuynh Quốc

Chương 15



Trương Thành nằm phục sẵn ở bên bãi cỏ lau cố gắng ngừng thở, xung quanh trừ tiếng gió thì không nghe thấy bất kỳ điều gì. Hắn lặng lẽ liếc trộm một cái chỉ thấy Nhiếp Thanh Lan hết sức chăm chú nhìn vào doanh trướng địch. Mặc dù hai chân ngâm trong nước sông lạnh băng nhưng nàng hoàn toàn không có cảm giác gì.

Cho dù là hắn một đại nam nhân nhưng giờ chân đứng trong nước cũng cảm thấy lạnh đến mức hàm răng va vào nhau, toàn thân cứng nhắc mà nàng không chút cử động nào giống như là đang đứng trên mặt đất khiến hắn không khỏi không kính nể nàng.

“Trương Thành, ngươi đi lên từ phía bờ Tây, sau khi lên bờ không cần hành động, chờ lệnh của ta. Nhiếp Thanh Lan quan sát bố cục của doanh trướng xong trong lòng đã có tính toán.

Không thể mang Quách Phi theo, nàng chỉ mang theo Trương Thành đang không phục nàng để đi do thám tình hình địch. Mà nàng chưa từng hợp tác với hắn cho nên đối với hắn vẫn chưa yên tâm.

Trương Thành đối với việc sắp xếp của nàng không hề vui: “Bệ hạ, nếu có chuyện gì thì có thể giao cho thuộc hạ làm, ngài không cần phải đích thân hành động.”

Nhiếp Thanh Lan không đồng ý với hắn tiếp tục giao phó: “Bây giờ là tháng mười một, khẩu lệnh của địch là ‘giang sơn’ đối với ‘nước mạnh’, nhớ đừng nói sai!”

Đại quân của Tư Không Triều có một lệ thường: mỗi tháng khẩu lệnh trong quân sẽ thay đổi căn cứ theo tháng đó mà đổi. Những khẩu lệnh này đều do Nhiếp Thanh Lan đặt ra cho nên dễ dàng có thể vào.

Trương Thành thấy nàng lặng lẽ đứng dậy nép vào sau cây đại thụ đi giày rồi như một con khỉ lanh lợi lắc mình lẫn vào doanh trại trong lòng không khỏi than thầm. Nữ nhân này thật là không thể khinh thường!

Hắn ở trong nước lâu cũng cảm thấy lạnh lẽo, nhìn qua thấy bờ Tây mà Nhiếp Thanh Lan đã chỉ cho hắn có một rừng cây xem chừng có vẻ khô ráo có thể ẩn nấp ở đó. Vì vậy hắn gọi lính tinh nhuệ thân cận cùng hắn lặng lẽ lên bờ.

Nếu là ở trong quân, Tư Không Thần không thể nào công khai thân phận của mình, đây là lệ thường mà Nhiếp Thanh Lan thì vô cùng rõ ràng. Ở dưới nước nàng đã quan sát bố cục doanh trướng kỹ càng, ở góc Tây Bắc có vài lều lẻ tẻ nhưng nhìn vị trí vô hình lại là một trận đồ.

Vẫn là Thất Tinh Trận, haizzz! Trong lòng nàng lại thở dài.

Trước khi ra khỏi thành nàng gọi Trương Thành lấy một ít đồ từ thi thể lính Tư Không Triều để đổi lấy y phục. Nàng cần lặng lẽ lẻn vào quân doanh của Tư Không Triều.

Đi vào trong doanh trướng nàng giống như trở lại quá khứ. Nơi này mỗi đồ vật, thậm chí từng binh lính đi ngang qua là những người mà nàng đã từng thống lĩnh bọn họ, có thể cùng bọn họ trò chuyện thân mật với nhau vậy mà bây giờ nàng là kẻ địch của bọn họ. Nàng phải cẩn thận che giấu thân phận của mình không thể bị phát hiện.

“Huynh đệ, buổi tối ra ngoài thật dễ à!” Một người vỗ vỗ vai nàng.

Nàng lập tức cẩn thận trầm giọng xuống hừ một tiếng.

“Này, ngươi nói xem trong trướng kia có phải có một nữ nhân xinh đẹp? Chẳng lẽ là thân mật của Dương Tướng quân của chúng ta?” Người lính kia xem nàng như người của mình một tay khoác lấy vai nàng cười nói hì hì vô tình lộ ra một bí mật.

Nhiếp Thanh Lan nhạy cảm nhận thấy được điều kỳ quái trầm giọng hỏi: “Nữ nhân nào? Lúc tác chiến Dương tướng quân so có thể mang nữ nhân?”

“Vào đêm mấy hôm trước đây, trước sau còn có mấy người bảo vệ nàng đấy. Dáng dấp xinh đẹp như vậy, không phải thân mật của Dương tướng quân thì có thể là ai? Mà như đã nói qua, nữ nhân này có phần quen mắt... A, đúng rồi, giống như Nhiếp tướng quân của chúng ta nhưng không hiên ngang mạnh mẽ như vậy.”

Nàng cả kinh. Chẳng lẽ là Vạn Ỷ đình tới? Nếu là nàng tới, thì Tư Không Thần chắc chắn ở gần đó.

Tư Không Thần đang ở trong trướng của Dương Phàm nghiên cứu thế công của ngày hôm sau. Bọn họ vừa nhận được hồi âm của Trương Thành, trong thư không có bất kỳ lời nào hữu ích nào cả. Hắn đang tính toán dùng bút tích dò xét xem Nhiếp Thanh Lan có ở trong thành hay không.

Thư hồi âm khiến cho hắn thất vọng, bất kể là chữ viết trong thư hay là giọng điệu xem ra không có bất kỳ liên quan nào với nàng.

Cho nên, hắn vẫn không thể xác định được Nhiếp Thanh Lan có ở trong thành hay không.

Dương Phàm rất hy vọng có thể theo thủ pháp cũ trèo tường vào thành nhưng Tư Không Thần lúc này lại vô cùng cẩn thận nhất quyết không đồng ý.

Thương thảo đến nửa đêm, thuộc hạ của Dương Phàm hồi báo: “Không có phát hiện bất kỳ động tĩnh nào.”

“Xem ra bọn họ vẫn dùng thủ làm chủ.” Dương Phàm phán đoán.

Tư Không Thần cau mày vẫn còn suy nghĩ sâu xa.

Sau khi trở về lều lớn hắn vẫn suy tư như thế. Vừa rồi bọn họ quyết định này mai sẽ tiến hành tấn công thăm dò.

Ở bên trong đại trướng đợi một lát hắn chợt ý thức được Vạn Ỷ Đình không ở trong trướng này, gọi lính canh trướng đến hỏi: “Nữ nhân ở trong trướng đâu?”

Thủ lĩnh đám binh lính không biết hắn chỉ là theo lệnh của Dương Phàm nỗ lực bảo vệ nhân vật quan trọng nên vẫn cung kính mà trả lời: “Không có ai ra ngoài, chỉ có một người vào xong rồi ra ngay.”

Tư Không Thần cả kinh: “Ai vào?”

“Là một tên lính vóc người tương đối nhỏ gầy nói là phụng mệnh Dương Tướng quân tặng đồ cho người trong trướng.”

“Phụng mệnh Dương tướng quân? Đưa gì?”

“Hắn nói là chuyện cơ mật không chịu nói. Nhưng nói đúng khẩu lệnh, ta liền cho hắn vào, chỉ chốc lát sau thì ra.”

Hắn giận đến mức túm lấy cổ áo tên lính kia xách lên: “Người kia đi hướng nào?”

“Hướng... Bên kia.” Tên lính bị hắn kích động sợ hết hồn, đưa tay chỉ hướng Bắc.

Tư Không Thần quát lên: “Gọi Dương Phàm tới gặp ta!”

Dương Phàm cũng đang chạy tới, mặt kinh hoảng nhìn hắn, không đợi hắn trách cứ vội nói: “Bệ hạ, lương thảo của chúng ta bị đốt rồi!”

“Cái gì?” Tư Không Thần tức giận, “Lương thảo thứ quan trọng nhất sao ngươi có thể trông coi như vậy?”

“Lính canh giữ bị điều đi nên có người lẩn vào đốt lương thảo, bởi vì đối phương mặc trang phục của chúng ta và nói đúng khẩu lệnh cho nên...”

“Khẩu lệnh?” Hắn cắn răng nghiến lợi: “Khẩu lệnh đúng sao? Tối nay trở đi bỏ hết khẩu lệnh cho ta!”

“Tướng quân, khắp nơi trong quân doanh đều thấy thứ này!” Có mấy tên lính vội vã chạy tới trong tay cầm một tờ giấy.

Tờ giấy không lớn, trên mặt giấy trắng như tuyết chỉ vẽ một thứ... một đóa hoa đào diễm lệ.

Dương Phàm thấy tờ giấy sắc mặt biến đổi: “Bệ hạ, đây... đây là...”

Tư Không Thần hung tợn nhìn chằm chằm vào những tờ giấy kia rồi giật lấy xé nát bấy.

Lúc này, có người phát hiện ra Vạn Ỷ Đình ở trong góc trướng.

Lúc nàng được mở bịt miệng đã khóc đến nhếch nhác: “Bệ hạ... Đúng... là Nhiếp Tướng Quân.”

Hắn ngập tràn cảm giác phẫn nộ, không nhịn được mà chạy ra ngoài trướng nhìn về tường thành xa xa đang đứng yên lặng mà thét lớn: “Nhiếp Thanh Lan! Nàng đã đến rồi sao không ra gặp ta?”

Nhiếp Thanh Lan không gặp Tư Không Thần.

Một khắc sau cùng nàng quyết định buông tha. Quách Phi nói có lý, nếu nàng và Tư Không Thần hiện tại mà gặp mặt nhau thì chính là nước cờ thua. Bức thư hắn đích thân viết thực chất là để dò xét đơn giản là muốn biết nàng có ở trong thành hay không, nếu nàng xuất hiện trước mắt hắn thì hắn nhất định sẽ không bỏ qua cơ hội khống chế Huyết Nguyệt.

Cho nên nàng chỉ triển khai chút kế nhỏ trêu cợt Vạn Ỷ Đình, sai Trương Thành đốt kho lương thảo của Tư Không Triều sau đó để lại dấu hiệu của mình rồi mang theo Trương Thành lặng lẽ trở vào thành.

Đối với quân đội Tư Không Triều nàng đã quá hiểu hơn hắn ngàn lần nên muốn tạo chút sóng gió ở đây thì quả là chuyện dễ dàng.

Lưu lại dấu hiệu của mình là muốn khiến cho thuộc hạ cũ nhớ đến sự tồn tại của nàng. Nàng tin tưởng sẽ có nhiều thuộc hạ cũ vẫn còn tình nghĩa với nàng đối với trận chiến này trong lòng vẫn còn giằng xé.

Trở lại bên trong thành thì Quách Phi đã nóng lòng không dứt: “Bệ hạ của ta, ngài không nói không rằng đi ra ngoài, sao có thể lén đi một mình? Ngộ nhỡ xảy ra chuyện làm sao bây giờ? Ta làm sao đối mặt với Thừa tướng đây?”

Nhiếp Thanh Lan cười vỗ vỗ vai hắn: “Không cần lo lắng, không phải ta đã về sao?” Nàng quay sang nói với Trương Thành: “Tối nay chúng ta đánh lén thành công nên càng cần phải phòng bị quân địch phản công. Tư Không Thần là người vay một trả mười, coi như tối nay còn rối loạn thì sáng mai nhất định sẽ tiến công.”

Trải qua suốt đêm nay những hiểu lầm của Trương Thành đối với nàng đã giảm đi rất nhhiều, lần này không nói thêm lời thừa thãi rất sảng khoái mà thuận theo: “Tuân chỉ!”

Quách Phi ra giấu nói nhỏ: “Bệ hạ, nếu ngày mai đối phương công mạnh, ngài... cũng đừng giống như hôm nay lui về. Khi tất yếu... nên hung ác quyết tâm hạ sát, đây là chiến tranh, không có máu chảy người chết là điều không thể.”

Nhiếp Thanh Lan sững người nhìn hắn: “Quách Phi, sao ta không thể độc ác được như ngươi?”

Hắn cười xấu hổ: “Bệ hạ đây là mắng thuộc hạ sao? Đều là huynh đệ của ta sao ta có thể hung ác như vậy? Nhưng hiện tại ngài đang ngồi ở vị trí này, nếu nhìn trước ngó sau chính là hại mình chứ không phải là cứu người khác.”

Nàng biết hắn nói rất đúng nên chỉ có thể trầm mặt suy tư.

Nhiếp Thanh Lan không đoán sai. Hôm sau vừa tờ mờ sáng, toàn bộ quân Tư Không Triều liền tấn công toàn diện.

Lần này bọn họ không hề dùng Cửu Cung Trận công thành bởi vì quân chủ lực do Hành Kinh Đào chỉ huy đã từ Tây Hoa chạy tới. Hai quân hợp lại nên thực lực tăng lên rất nhiều. Bọn họ vây chặt thành Sông Hằng, lấy hỏa tiễn và Đại Bác bắn vào trong thành khiến quân bên trong thành thương vong không nhỏ.

Nàng hạ lệnh dân chúng trong thành lui vào phía trong tránh thương vong mà giữ vững bốn cửa thành không ra, gắt gao chống đỡ ở cửa thành. Ở lỗ châu mai vẫn bắn tên ra để ngăn kẻ địch tiến công.

Trương Thành ở phủ Tổng binh gấp gáp đi qua đi lại không ngừng khuyên Nhiếp Thanh Lan: “Bệ hạ, hay là rút lui trước đi, nơi này nhìn đã biết là không thủ được, quân ở Yến Thành ít nhất phải trước trời tối mới có thể tới được nhưng đại quân đối phương sẽ tiến công vào ngay bây giờ.”

Nàng lạnh lùng nhìn hắn: “Ngày hôm qua thì ngươi nói không cần giương cao chí khí của kẻ khác là diệt uy phong của mình thế mà hôm nay lại nói vậy sao?”

“... Chẳng lẽ bệ hạ còn có diệu chiêu gì sao?” Hắn nghe lửa đạn ngoài thành trong lòng đã nóng lắm rồi.

Nhiếp Thanh Lan suy tư hồi lâu, chợt đứng phắt dậy gọi: “Trương Tổng binh, gọi 100 lính tới đây.”

Trương Thành cho là nàng có thượng sách gì đánh lui địch nào ngờ là sai Quách Phi dạy quân lính Huyết Nguyệt hát.

Lại càng khiến hắn gấp đến độ chân không dám chạm đất. Đây là lúc nào rồi còn có thể nhàn hạ thoải mái mà học ca hát?

Hắn thật không hiểu nổi nữ nhân này có ý định gì?

Nhiếp Thanh Lan ở bên cạnh nghiêm túc nhìn những binh lính kia học hát, đợi bọn học xong liền ra lệnh: “Lập tức chia nhau ra dạy tất cả lính trong thành, cần trong vòng một canh giờ phải khiến tất cả mọi người trong thành học xong bài hát này. Đến khi mặt trời đứng bóng thì Trương Tổng Binh ra lệnh cho tất cả mọi người trong thành hát bài này! Quách Phi, ngươi theo ta lên thành một chút!”

Nàng tới cửa thành Nam, đây chính là nơi quân Tư Không Triều tấn công hung hãn nhất, trên lỗ châu mai lửa đạn liên tiếp được phóng ra mà dưới thành đã có hàng trăm người khiêng nhưng cột gỗ khổng lồ đẩy vào cửa thành.

Nhiếp Thanh Lan phi lên đầu tường thành hét lên: “Nhiếp Thanh Lan ta ở đây, muốn lấy mạng ta thì tới lấy đi!”

Nàng quát to một tiếng khiến cho lửa đạn trong thành bắn ra chợt ngừng lại mà quân lính Tư Không Triều đang tiến công cũng không khỏi dừng lại. Tất cả đều ngẩng đầu lên nhìn nàng.

Nàng trang phục đơn giản, quần áo màu tím, tóc búi theo kiểu nam tử, thậm chí còn không mặc áo giáp.

Nhưng chính vì nàng đơn giản như vậy lại có thể che mờ mắt người khác, chỉ cần đứng trên thành cũng đủ khí phách ngạo nghễ.

Hoa Đào Đao, Thanh Long tướng quân... Trong nháy mắt, lòng của tất cả mọi người đều dâng lên lời này, tất cả mọi người đều kính trọng điều này.

“Gọi Dương Phàm đi ra gặp ta!” Nhiếp Thanh Lan hô.

Dưới thành có người truyền lời, trong chớp mắt, Dương Phàm liền phóng ngựa đi ra, ngước đầu thấy nàng hắn cũng vô cùng kinh ngạc. Đêm qua Nhiếp Tướng quân hành động mặc dù đã tỏ rõ sự tồn tại của nàng nhưng hắn không nghĩ nàng sẽ dùng cách nguy hiểm như vậy để hiện thân.

“Nhiếp Tướng quân, ngài...” Hắn vẫn không đổi được cách gọi, vừa thấy nàng liền không tự chủ mà lui lại phía sau một đoạn.

“Dương Phàm, ngươi muốn mạng của ta hay là muốn tính mạng dân chúng trong thành?” Nhiếp Thanh Lan đe dọa nhìn hắn, cho dù cách nhau xa như vậy, cho dù giọng nói của nàng không đủ mạnh để xuyên thủng tai đối phương nhưng khí thế của nàng thì không kẻ nào có thể địch nổi.

“Người Tư Không Triều từ trước đến giờ tự cho mình là vì chính nghĩa nhưng lần giờ các người xuất binh là vì hai chữ “Chính nghĩa” sao? Chất dưới đao kiếm của các ngươi có ai là kẻ thù không đội trời chung?” Nàng lớn tiếng trách cứ: “Chẳng lẽ chỉ có chém giết mới có thể lấp đầy dục vọng của các người? Nhiều năm như vậy chúng ta đối với nhau như đối đãi chân tay, cùng vui buồn là vì cái gì? Là bảo vệ biên giới không để cho kẻ địch xâm phạm chứ không phải là đi xâm lược nước khác!”

“Hôm nay các ngươi giết nhiều hơn một người, chính là tăng thêm tội nghiệt của mình, coi như các ngươi không thấy đỏ mặt thì cũng nên vì hậu nhân mà suy nghĩ xem bọn họ có đáng tự dưng bị các ngươi cho đeo vào lưng nỗi thù hận này không?”

Đột nhiên một mũi tên bắn thẳng lên tường, Nhiếp Thanh Lan theo bản năng tránh một bên, đầu mũi tên sượt qua mặt nàng, trên mặt lập tức nóng bừng lên đoán chừng là sướt da mặt.

Nàng một tay xóa vết máu, cười vang nói: “Tài bắn cung chuẩn như vậy không cần nói ta cũng biết là ai bắn. Bệ hạ, ta hiện tại lấy thân phận là Nữ Hoàng Huyết Nguyệt ở đây để gặp ngài chẳng lẽ ngài không có can đảm ra gặp mặt ta sao?”

Lặng lẽ một hắc mã từ trong đám người chậm rãi đi ra, ngồi trên lưng ngựa trong tay đang cầm cung chính là Tư Không Thần.

Hắn nhìn nàng chằm chằm như muốn xuyên thủng nàng, lớn tiếng đáp lại: “Nữ Hoàng Bệ Hạ, lúc ngài vào trong quân doanh chúng ta cũng không phải là không ra gặp ta sao? Rốt cuộc là ta đang sợ hay là ngươi đang sợ?”

Nhiếp Thanh Lan cười ha ha: “Bệ hạ, ban đêm đánh lén là Binh Bất Yếm Trá, lúc đó ta gặp ngài thì hiện tại đã không còn tư cách mà đứng đây nói chuyện với ngài. Xin lỗi đã phá hủy lương thảo của ngài, ngài nên hiểu nếu đêm qua ta có thể động thủ giết bao nhiêu người cũng được nhưng ở đây họ đều là huynh đệ đồng bào ta, ta không muốn hai tay mình dính máu họ. Bệ hạ nghe ta khuyên một câu, đừng tạo nghiệt nữa mà hãy về đi!”

“Trở về?” Tư Không Thần từ giữa kẽ răng rít lên hai chữ này, đau lòng không có từ nào để tả. Ở khoảng cách xa như vậy hắn không thế thấy rõ mặt nàng, không nghe giọng của nàng nhưng có thể cảm thấy hơi thở của nàng như làn gió đang ùa tới mặt.

Nàng thay đổi đã trở nên quyến rũ hơn so với quá khứ, mỗi cử chỉ đều mang vẻ phong tình của nữ nhân như nàng chưa từng lăn lộn qua chiến trường.

Là cái gì thay đổi nàng? Hắn biết đáp án, cũng không muốn suy nghĩ, bởi vì mỗi nghĩ tới hắn sẽ đau lòng một phần...

Nàng thay đổi vì nam nhân Lý Thừa Dục kia mà không phải vì hắn...

“Nổ pháo!” Hắn chợt dứt khoát ra lệnh khiến Dương Phàm giật mình.

“Bệ hạ, đây chính là Nhiếp Tướng quân đấy!” Hắn không nhịn được cầu khẩn: “Nhiếp Tướng quân đi theo ngài vài chục năm...”

“Nàng bây giờ không phải là Nhiếp Tướng quân nữa mà nàng là Nữ Hoàng Huyết Nguyệt!” Tư Không Thần xoay người hét với pháo thủ: “Nổ pháo!”

Tay Pháo thủ run lên đánh rơi cả đá lửa trong tay trên mặt đất. Hắn giận quá nhảy xuống ngựa chạy tới đẩy tên pháo thủ kia ra tự mình châm lửa.

Nhiếp Thanh Lan đứng trên thành nhìn thấy hành động của hắn trong lòng cũng một mảnh bi thương, nàng lẩm bẩm nói nhỏ: “Như vậy cũng tốt... hắn đã chấm dứt được ta cũng yên tâm!”

Ánh mặt trời giữa trưa rọi xuống mắt nàng khiến nàng không khỏi nheo mắt lại, nàng xoay mình quay lại nơi phát ra tiếng hát. Đó là dân chúng trong thành cùng binh lính đang hát bài hát Quách Phi dạy cho họ...

Đường núi nhấp nhô, sông nước quanh co; nhớ nhà tha thiết này, trời đất mênh mông.


Nhà có cha mẹ này, khó khăn phụng cao đường; đêm tối mưa gió này, nước mắt tình thương.


Xương cốt chiến trường này, cuối cùng không quay lại; ngắm cố quốc ta này, hồn dắt mộng thường.


Giọng hát ngân lên bởi vì người hát trong người mang đầy sợ hãi và tuyệt vọng cho nên nghe cực kỳ thê lương. Bài hát này trong lúc yên tĩnh cất lên bay ra ngoài thành Sông Hằng đến đại quân Tư Không Triều khiến cả tướng sỹ nghe không khỏi sửng sốt.

Bởi vì đây là một bài dân ca Tư Không Triều. Bài hát này mỗi khi các tướng sỹ nhớ nhà sẽ cùng nhau núp vào trong góc lặng lẽ hát. Bởi vì bài hát bi thương nên tướng lĩnh sợ lòng quân dao động nên không cho phép bọn họ được hát công khai. Nhưng bài hát này trong quân đội không ai là không biết.

Đột nhiên ở trên nước lạ nghe bài ca của quê quán mình mà là một bài hát gợi lên nhớ nhà khiến các tướng sỹ không nhịn được buông thõng đao kiếm xuống.

Không bao lâu có mấy người còn không nhịn được ngồi xuống khóc rống lên. Tất cả như một cơn lũ không thể ngăn trở, lòng quân hoàn toàn tan rã.

Tư Không Thần nhìn cảnh tượng này giận đến hận không thể lập tức vọt lên tường thành tóm lấy Nhiếp Thanh Lan. Tay hắn run run mồi lửa đến bốn năm lần cây đuốc mới sáng lên được sau đó đốt dây dẫn pháo.

Dương Phàm gấp gáp xông lại chém đứt dây dẫn.

Tư Không Thần giận tím mặt: “Dương Phàm! Ngươi phải tạo phản sao?”

Hắn quỳ xuống đất: “Nếu Bệ hạ giết Dương Phàm, Dương Phàm tuyệt không oán hận nửa câu nhưng hôm nay ngài tự tay giết Nhiếp Tướng Quân thì sau này tất sẽ hối hận.”

Hét lớn một tiếng, Tư Không Thần đem đá lửa vứt trên mặt đất, ngẩng đầu lên thấy trên tường thành kia thân ảnh máu tím vẫn đứng vững giống như một tòa tháp sánh ngang trời đất, nàng như một bàn thạch đứng vững không dao động.

Nàng không sợ.

Nàng lấy sự dũng cảm của mình để chấn nhiếp lòng quân hắn; nàng lấy trí của nàng làm tan rã lòng quân hắn.

Trận chiến này hắn thua.

Hoàng hôn hôm đó hai vạn đại quân từ Yến Thành cũng đã tới Sông Hằng, quân Tư Không Thần đã lui về hai trăm dặm đến gần biên giới hai nước để tạm thời nghỉ ngơi chính đốn.

Thành Sông Hằng bị bao vây tạm thời được hóa giải.

“Bệ hạ, Thừa tướng gửi thư nhắn ngài mau sớm trở lại kinh thành!” Trương Thành đưa thư đến cười nói: “Đây phong thư thứ ba rồi!”

Kể từ trận Sông Hằng Nhiếp Thanh Lan bức lui được thế công của quân Tư Không Triều hắn liền hoàn toàn thần phục nàng, chân chính xem nàng như nữ hoàng.

Nàng nhìn lá thư này cười khổ thở dài nói: “Hắn thật là nóng nảy, hiện tại tiền tuyến mặc dù tạm ổn nhưng phải đem đại quân Tư Không Triều bức lui về nước mới coi là an toàn. Ai biết chúng có tấn công lại hay không. Hiện tại ta không thể trở về!”

“Bên Tư Không Thần kia đã mất hết uy phong trong nhất thời sẽ không trở lại nữa!” Trương Thành xem thường: “Nhưng nếu ngài không trở lại kinh thành thì không thể được. Ngộ nhỡ quân địch đánh lén ngài thì sao? Nếu ngài bị thương thần biết ăn nói sao với Thừa Tướng?”

Nhiếp Thanh Lan buồn cười nhìn hắn: “Giọng điệu ngươi bây giờ càng giống Quách Phi, có phải hắn xúi ngươi nói điều này?”

“Không cần Quách tướng quân nói, tự ta chẳng lẽ cũng không biết đạo lý này sao?”

Trương Thành mỉm cười thấy Quách Phi đang bước nhanh đi tới: “Xem, thật là nhắc tới Tào Tháo Tào Tháo đến, có phải Quách Tướng quân tới vời ngài hồi kinh?”

“Bệ hạ, hiện tại ngài không thể trở về kinh thành, tuyệt đối không được!” Đầu Quách Phi đầy mồ hôi: “Mới vừa nhận được tin Đoan Mộc Cầu mang theo 5000 gia nô của hắn cùng một vạn quân trong tay Thượng Quan Vinh tụ lại vây quanh kinh thành nói Thừa Tướng là kẻ phản quốc, ép Thừa Tướng tự vẫn.”

Nàng cả kinh đứng lên: “Cái gì?!”

“Hiện tại thì không biết tính huống trong kinh thành, trong thư Thừa Tướng không nhắc đến chuyện này sao?”

“Thư của hắn...” Nhiếp Thanh Lan lại nhanh liếc qua thư Lý Thừa Dục đưa cho nàng. Không có gì! Trong thư không nhắc tới vấn đề Thượng Quan Vinh và Đoan Mộc Cầu tạo phản, càng nghĩ càng thấy gấp gáp.

Trương Thành cũng gấp: “Bệ hạ, đã như vậy thì đại quân ngoài thành ngài cũng nên mang theo!”

“Không được!”

Nàng chỉ hơi lo lắng rồi bắt đầu nhanh chóng làm rõ suy nghĩ hỗn loạn của mình.

“Đại quân ở đây không thể động, nếu không Tư Không Triều sẽ biết là ta rời đi. Thượng Quan Vinh cùng Đoan Mộc Cầu dùng chiêu này hẳn là ý của Tư Không Thần, bọn họ muốn chơi điệu hổ ly sơn với ta? Hay là vây Ngụy cứu Triệu?” Bên môi nàng là nụ cười lạnh: “Vậy thì ta để cho họ nhìn xem ta sẽ ứng chiến với trận này thế nào.”



Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.