Hỏa Diễm Triền Tình

Chương 1: Tiết tử




Mùa mưa như thế này, cái gì rơi xuống cũng làm người ta không thể phân rõ được, ban đêm bao trùm làm mọi người không thể nhìn rõ diện mạo của những người vội vã qua đường, chỉ có thể thấy những thân ảnh bận rộn tìm nơi tránh mưa.

“Làm sao vậy?”

Trong một không gian như vậy lại có một thanh âm vang lên, thanh âm êm dịu làm cho người khác nghĩ muốn nghe lần nữa, mặc dù êm dịu nhưng mọi người có thể biết đó không phải thanh âm của nữ nhân, thanh âm đó bây giờ lại tràn ngập khó hiểu. Hỏa Di nhìn về phía thê tử vẫn đang hướng về phía cửa xe, không khỏi cảm thấy kỳ quái.

“Làm sao vậy?”

“Ta cảm thấy có người đang khóc…” Nói vậy nhưng ngay cả nàng cũng không thể khẳng định lời nói của mình, như thế nào có thể làm trượng phu nàng tin tưởng? Chính là, Y Viên sốt ruột nhìn cảnh vật ngoài cửa xe, hy vọng có thề tìm được điều gì đó.

“…”

“Quên đi, có thể ta nghe lầm đi, Trương bá, đi thôi.” Y Viên thất vọng đối với người lái xe nói, chính là ngay lúc mày trong khoảnh khắc nàng quay đầu lại, có một vật lại hấp dẫn ánh mắt của nàng, “Chờ——”

Không kịp cùng trượng phu mình nói hết câu, Y Viên vội vàng nhảy xuống xe hướng vật đó đi tới, bất chấp sự ngăn cản của trượng phu, cũng bất chấp những hạt mưa rơi trên người, nàng hướng thẳng tới vật đó mà chạy.

“Ta nói ngươi không cần vội vã như vậy, ít nhất nên mang cái dù để che mưa a, rốt cuộc——” Khi thấy vật đó, lời nói hoàn toàn bị ngưng lại.

Tiểu hài tử khóc thảm, hai má đỏ bừng dị thường trên khuôn mặt nhỏ nhắn, bị người nào đó để vào góc nên không bị mưa ướt, nhìn trên người đứa trẻ ngay cả mảnh vải cũng không có nên có thể nhận ra được cha mẹ tiểu hài tử này không có khả năng nuôi cậu nên mới vứt bỏ, như là nghiệm chứng ý nghĩ của Hỏa Di, tiểu hài tử càng khóc lớn hơn, tiếng khóc càng làm cho mùa đông càng thêm âm hàn.

Đau lòng ôm lấy tiểu hài tử đang khóc trong lòng, Y Viên không khỏi cảm thấy bi thương, ý nghĩ của phụ mẫu hài tử này muốn vứt bỏ cậu có thể tùy ý nhìn ra được, chỉ vì chính mình không thể nuôi mà có thể vứt bỏ một tiểu hài tử như thế này sao?

“Di” Nhẹ nhàng đẩy thân người đang thơ thẩn của trượng phu, trong lòng nàng hạ một quyết định, mà quyết định này nàng cần trượng phu nàng hỗ trợ.

“Ừ?”

Nhìn ánh mắt thê tử tràn ngập hy vọng, y chỉ cảm thấy buồn cười, nam tử thiện lương cũng đồng tình với thê tử của mình, “Ngươi muốn nói cái gì?”

Mắt nhìn tiểu hài tử đang khóc trong lòng ngực, Y Viên kiên định cùng trượng phu mình nói: “Ta nghĩ chúng ta nên thu dưỡng tiểu hài tử này, có thể chứ?” Mặc kệ trượng phu nàng trả lời cái gì nàng đều đã quyết định, nói nàng tùy hứng cũng được, từ ánh mắt đầu tiên nàng đã thích tiểu hài tử, cho dù bất kể như thế nào nàng cũng phải dẫn cậu đi, nàng sẽ không tái để cho cậu ở nơi này.

Trẻ con như cậu sao có thể biết được vận mệnh của mình sẽ như thế nào, ánh mắt tràn tràn ngập nước mắt nhìn y, lại nhìn vẻ mặt kiên định của thê tử mình, làm cho y có thể thấy tương lai sau này... Y sẽ không... Rất khó đi. “Ha hả, ngươi không phải đã quyết định rồi sao? Ta nói rồi, mặc kệ ngươi muốn cái gì, ta đều đáp ứng ngươi.”

Được trượng phu mình cổ vũ làm cho Y Viên thực cảm động chỉ có thể nói: “Cám ơn.” Trừ bỏ cám ơn, còn có những lời thương yêu, nàng cảm tạ ông trời đã ban cho nàng một trượng phu yêu thương nàng như thế, làm cho nàng cảm thấy hạnh phúc.

Tiểu hài tử như cảm giác được mình sẽ vĩnh viễn sẽ được yêu thương nên mang theo nụ cười ngọt ngào mà ngủ đi.

Mưa vẫn trút xuống, nhưng cảm thấy bất đồng chính là mùa đông không hề rét lạnh.