Hỏa Diễm Triền Tình

Chương 8



“Diễm, hôm nay mụ mụ gọi ngươi tới đây là muốn nói với ngươi một chuyện.”

Nhìn mẫu thân bất đồng bình thường thể hiện biểu tình nghiêm túc, ngay cả phụ thân cũng vô cùng nghiêm túc, tâm lý của Diễm ít nhiều gì cũng đã chuẩn bị, thấy nàng gọi Miểu đi ra ngoài thì cũng có thể mơ hồ xác định, không, tuyệt đối có thể xác định được nàng đã nghe hắn và Miểu nói chuyện. Đây là điều sớm hay muộn gì cũng phải biết, cho tới bây giờ hắn cũng không cần giấu diếm gì nữa, ánh mắt kiên định của hắn nhìn ánh mắt nghiêm túc của phụ thân.

Tuy rằng kinh ngạc khi thấy Diễm kiên định như vậy, chính là nàng vẫn hỏi: “Ngươi với Miểu có phải hay không có tình cảm vượt xa tình cảm huynh đệ?”

“Mẫu thân, ngưới ám chỉ điều gì?” Diễm ngồi xuống ghế sa lon bình tỉnh nhìn mẫu thân của mình, nếu mẫu thân còn chưa rõ ràng, như vậy sao hắn lại có thể thừa nhận trước.

“Ám chỉ điều gì?! Ngươi nói xem ta muốn ám chỉ điều gì?” Rốt cuộc nhịn không được trước sự bình tĩnh của Diễm, Y Viên khó có thề kiềm chế nỗi mà gầm to. Nàng rất hiểu hài tử này của nàng, chuyện gì hắn muốn làm hắn nhất định sẽ làm được, hắn luôn tin tưởng bản thân có thể xử lý tốt, cho nên hắn luôn thay Miểu quyết định mọi chuyện, chính là không có nghĩa chuyện này hắn cũng có thể tự mình quyết định.

Hỏa Di ôm lấy thê tử đang kích động của mình, mới vừa nghe thê tử mình nói chuyện của Diễm, ông cũng không khỏi có chút khiếp sợ, có lẽ Diễm giống ông được di truyền tính cách băng lãnh, mới vừa sinh ra đã cực kỳ bình tĩnh, không giống như những đứa trẻ khác mà khóc khóc nháo nháo, làm cho người ta hoàn toàn không có cảm giác hắn là một tiểu hài tử. Trong mắt trừ bỏ lãnh vẫn là lãnh, chính duy nhất chỉ có Miểu mới có thể làm cho ánh mắt hắn nhiệt tình như lửa, ông hẳn phải sớm nghĩ tới —– Diễm đã sớm bị Miểu hấp dẫn.

“Chính là chuyện ngươi và Miểu yêu nhau, yêu nhau đến có thể phát sinh quan hệ.” Bình tĩnh nói ra những từ mà thê tử chưa nói xong.

“Ha hả, vậy thì sao?”

“Miểu là ca ca của ngươi!”

“Đúng, trên danh nghĩa Miểu đích thật là ca ca của ta, chính là cho tới bây giờ ta chưa bao giờ xem Miểu là ca ca của mình… Miểu căn bản không phải là ca ca của ta. Chẳng lẽ ta nói không đúng sao, phụ thân?” Lạnh lùng nói ra sự thật, Diễm nhìn thẳng vào phụ thân mình. Có thể nói thật sự hắn cũng không thể tưởng tượng đuyợc phụ thân còn có thể giữ được thái độ bình tĩnh, cùng với mẫu thân đang khiếp sợ hoàn toàn khác nhau.

Y Viên nghe Diễm nói ra mọi chuyện, không thể nói là không khiếp sợ, hắn —- đã sớm biết! Đã sớm biết bí mật mà nàng không hề muốn nói ra.



Không khí trầm mặc kéo dài ngay cả hô hấp cũng có thể nghe rõ, Hỏa Di khó nén kinh ngạc mà chọn mi, ông đã đánh giá Diễm quá thấp, nhưng ông không hề tức giân, ngược lại cảm thấy cao ngạo, ông kiêu ngạo khi có một hài tử như vậy. Hắn rất thích hợp với thương trường dối trá, thấy rõ được năng lực của Diễm, nếu như Diễm không có năng lực này thì ông sẽ không thể giao sự nghiệp của ông cho Diễm, có lẽ sắp tới đây ông sẽ giao sự nghiệp của mình cho Diễm, nhưng đầu tiên phải giải quyết chuyện này ổn thỏa.

“Cho nên ngươi cùng liền với Miểu xảy ra quan hệ?”

“Cho dù cậu ấy có là ca ca của ta cũng không thể nào ngăn ta yêu Miểu.” Không thể tưởng tượng được phụ thân chỉ là chọn mi mà thôi.

Đây tựa như là một lời khẳng định không bao giờ thay đổi!

“Vậy ngươi tính như thế nào?” Hỏa Di không vì vậy mà tức giận, tương phản còn làm cho ông hiểu được loại tình yêu cấm kỵ này kiếm khắp thế gian cũng chưa chắc tìm được.



Hắn không phải là không nghĩ qua, một khi tình cảm của bọn họ phơi bày ra ánh sáng thì xã hội này sao có thể chấp nhận tình cảm của nam nhân với nhau, chứ chưa nói tới họ là huynh đệ.

Khó có thể tưởng tượng được những lời đồn của thế gian, người đầu tiên bị tổn thương chính là… Miểu, Diễm không thể nào đảm bảo được Miểu sẽ không bị dư luận làm tổn thương, nhưng là hắn tuyệt đối sẽ không để cho Miểu khóc.

“Ngươi nghĩ gì, ngươi bây giờ có thể làm được gì cho Miểu? Ngươi có thể đảm bảo Miểu vĩnh viễn sẽ không bị tổn thương?… Là trọng yếu hơn Miểu luôn xem trọng cảm giác của ta cùng mẫu thân. Điểm ấy, Diễm không phải là ngươi không biết chứ?”

Mặc dù mọi chuyện là do hắn  nhưng hắn không thể nào phản bác, đây đều là sự thật, hắn biết Miểu không chỉ coi trọng cảm giác của hắn, còn có… cảm giác mẫu thân cùng phụ thân, ha hả, cậu không có khả năng rời xa mẫu thân cùng phụ thân mà đi tha hương. Chính là ngay cả như vậy, hắn tuyệt đối cũng không buông tha cho Miểu.

“Ha hả, ta đã quên, phụ thân đa tạ ngươi nhắc nhở, nhưng cho dù là vậy, ta cũng quyết dẫn Miểu đi… Cho dù cậu ấy bởi vậy mà giận ta cũng không trọng yếu. Bởi vì… ta yêu Miểu, ta chỉ yêu một mình Miểu.” Nói ra những lời như thế làm tâm của Diễm vô cùng đau đớn, hắn cũng chỉ có thể làm thế, hắn đã không còn lựa chọn nào khác. Hắn yêu Miểu, yêu đến nổi có thể đánh đổi tánh mạng của mình.

“Đi? Các ngươi muốn đi đâu?” Nghe Diễm muốn dẫn Miểu đi, Y Viên kích động đứng dậy muốn tiến lại phía Diễm.

“Ta cũng không biết, ít nhất… không phải nơi này.” Đi đến… một địa phương thống khổ nào đó.

“Không! Diễm, ngươi không thể mang Miểu đi, ngươi biết Miểu sợ người lạ mà, Miểu luôn luôn sợ người lạ a! Cho dù ở nhà, Miểu cũng không dám đi ra ngoài a!”

“…” Nhìn thấy thái độ kiên quyết của mẫu thân, Diễm cũng không biết nói gì.

“Mẫu thân ngươi nói rất đúng, ngươi không thể mang Miểu đi, cho dù một bước rời khỏi gia môn này cũng không được!”

Rất khó tưởng tượng khi mẫu thân đối với hắn kiên quyết như vậy, nhưng hắn phải mang Miểu đi, ở lại nơi này hắn với Miểu sẽ bị tách ra, kết cục này hắn không thể nào chấp nhận được.

“Thật xin lỗi, ta phải mang Miểu đi.”

Bất quá vừa xoay người, phía sau liền bị đột kích, Diễm giật mình nhìn phụ thân sau đó liền mất đi ý thức.

“Lão công!” Y Viên khó hiểu nhìn trượng phu của mình, cho dù phản đối Diễm như thế nào cũng không thể đánh Diễm tới hôn mê, huống chi từ trước đến nay ông chưa bao giờ ra tay với Diễm.

“Trước tiên đem hắn nhốt vào biệt thự vài ngày, chờ cho hắn suy nghĩ kỹ phải cùng Miểu như thế nào mới được thả ra.”

“Chính là…”

“Chẳng lẽ ngươi muốn thấy Diễm mang Miểu đi? Ngươi cũng thấy đấy, Diễm càng lớn càng ngoan cố, chúng ta căn bản không nói với bất cứ kẻ nào về thân thế của Miểu, chính là Diễm lại biết. Huống chi hắn đối với Miểu vô cùng ôn nhu, ngươi cũng nên biết, nếu để hắn mang Miểu đi, chúng ta sẽ vĩnh viễn đừng mong gặp bọn chúng. Tin ta đi, năng lực của Diễm thật sự vượt qua sự tưởng tượng của chúng ta.”

Nhìn khuôn mặt góc cạnh kia rõ ràng ẩn ẩn nét lạnh lùng, có lẽ ngay cả Diễm cũng không biết hắn so với phụ thân còn cường hơn, ha hả, thật không thể biết được nên hình dung tâm tình của bọn họ bây giờ như thế nào.

“Chính là, Miểu… phải nói thế nào với Miểu?” Cậu —- cậu sẽ không ly khai Diễm a, mấy giờ cũng không được huống chi là vài ngày! Nàng không thể tưởng tượng được khi nghe xong Miểu sẽ có biểu tình như thế nào.

“Ngươi nói với Miểu là ta phái Diễm đi Mỹ xử lý một số việc của công ty, mấy ngày nữa sẽ trở về, đây là chuyện cấp bách nên chưa kịp nói với Miểu.”

Có lẽ ngay cả Hỏa Di cũng không phát giác ông nói có chút miễn cưỡng a!

 Hoàn

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.