Hoa Giải Phẫu Học

Chương 14: Bất tri xuân [1]



Cứ hễ có cơ hội nào có thể tiếp cận Mộc công tử mà không quá đường đột thì tôi đều bắt lấy bằng mọi giá. Ví như quan sát xem hắn có thiếu thứ gì không, mang quần áo đi giặt này nọ … rồi truyền đạt lại cho bọn người Nhiếp Thu Viễn.

Trên thực tế, đó chỉ là mong muốn của tôi mà thôi, Nhiếp Thu Viễn căn bản không cho tôi cơ hội để chuyển lời.

Nhưng mà tôi cũng có được vài cơ hội tiếp xúc với Mộc công tử.

Tôi nghĩ ra cách dẫn dụ hắn trong lúc nói chuyện.

Cựu cố vấn CIA - Mĩ từng viết một quyển sách mang tên ‘Suy nghĩ như gián điệp’, truyền đạt lại một số phương pháp tiếp cận mục tiêu của các Đặc Vụ Liên Bang. Mấu chốt ở chỗ, anh chị nhất định phải tìm cho ra cái ‘móc câu’, có thể liên kết bản thân mình với mục tiêu. ‘Móc câu’ này có thể là người mà hai bên đều quen biết, có thể là sự kiện nào đó, nhưng ‘móc câu’ này nhất định phải xâm nhập thẳng vào nội tâm mục tiêu, khiến cho hắn cảm giác việc anh chị tiếp cận hắn là lẽ dĩ nhiên.

*Suy nghĩ như gián điệp – Work like a spy: là quyển sách của cựu cố vấn CIA J. C. Carleson

Đối với nhân viên tình báo mà nói, mục tiêu có lẽ rất dễ phát hiện, nhưng móc câu thì lại rất khó tìm. Tôi đã từng đọc qua một hồ sơ vụ án:

Một nữ gián điệp đã được chỉ định mục tiêu từ mấy tháng trước, nhưng người này lại không có cách nào để tiếp cận. Hắn sống biệt lập với xã hội, không ra ngoài hoạt động, không xã giao lui tới, cũng không tiếp cận người lạ. Nữ gián điệp hao công tổn sức mãi mới thu được một tin tức rất quan trọng ‘Con trai của mục tiêu đang làm thủ tục xin đi du học Mĩ’.

Vì vậy, cô ta nắm lấy tin tức này mà hành động, mượn danh nghĩa của một nguồn ngân sách tư nhân để hẹn gặp đối tượng, hứa hẹn sẽ cấp học bổng cho du học sinh, khiến cho mục tiêu hứng thú. ‘Lần đầu thì lạ, hai lần là quen’, dần dần, mục đích của cô ta cũng thực hiện thành công.

Hơn nữa, tôi cũng học tập qua kỹ xảo thẩm vấn. Khi anh chị muốn chuyện gì từ miệng của ai đó, dựa vào các phương thức theo kiểu ‘bức cung’ hiệu quả chưa hẳn đã cao, không thể thiếu các biện pháp dẫn dụ mục tiêu.

Các biện pháp dẫn dụ này chính là thông qua các cuộc thăm hỏi ôn hòa, gần gũi, như vậy đối phương sẽ không thể cảnh giác, có khả năng sẽ vô ý để lộ một số tin tức mà khi đặt câu hỏi trực tiếp không tài nào có thể moi được từ miệng bọn họ. Trong tình huống đối phương vô tư không chút đề phòng, chúng ta cứ thu lượm dần các mẩu tin tức, sau đó góp nhặt lại, sẽ tìm ra được chân tướng sự việc.

Thế nên, khi nói chuyện với người lạ trong đầu anh/chị hẳn sẽ căng như dây đàn. Bởi vì dưới sự dẫn dụ khéo léo, rất nhiều tin tức tưởng chừng như chẳng có liên quan gì, nhưng khi đem phân tích tổng thể thì nội dung thu được sẽ vượt xa mong muốn của bản thân. Đến chuyện chính mình bị hố có lẽ anh chị cũng chả biết đâu.

Nhưng khi chính thức bước vào ‘cuộc chiến’, tôi mới phát hiện trình độ của bản thân chỉ thuộc loại ‘tán hươu tán vượn’ mà thôi.

“Thương thế của Mộc công tử đã khá hơn rồi chứ?” Lúc này đây gương mặt tôi như liễu yếu nương theo gió, rung động lòng người (tôi đã luyện rất nhiều lần qua gương), nhẹ nhàng đặt mấy bộ quần áo đã giặt xuống, “Gần đây trong nhà huynh muội tiểu nữ xảy ra biến cố, Lưu Huỳnh cũng bị bệnh một hồi, nay mới biết được thân thể trọng yếu biết bao nhiêu.”

Mục đích chính của tôi chủ yếu là muốn dò là xem mình có may mắn ôm đùi quyền quý hay không. Tôi quyết định bắt đầu từ cảm giác ban đầu khi mới gặp Mộc công tử, có vẻ như tâm trạng lúc ấy của hắn rất tệ.

Hình như Mộc công tử là người điềm đạm và thận trọng, nói mấy câu đơn giản: “Đa tạ cô nương lo lắng. Vốn cũng không có gì nghiêm trọng nên đã sớm khỏi.”

“Lưu Huỳnh đã từng trải qua nỗi đau mất đi người thân, ít nhiều vì có huynh trưởng ở bên mới không phát điên. Nếu có chỗ nào không chu toàn thì mong công tử thứ lỗi. Trong nhà công tử có huynh đệ chứ?” Tôi trò chuyện ‘cực kỳ tùy ý’.

Tôi cho rằng nếu người này thuộc dòng dõi hoàng tộc, vậy khi nhắc tới người thân, những người anh em đã mất thì trên mặt ít nhiều cũng phải có chút thay đổi. Dù sao ‘Huyền Vũ Môn chi biến’ mới xảy ra cách đây không lâu, tình hình hoàng tộc Đại Đường ắt hẳn là rất nặng nề vì bị chìm trong cuộc chiến anh em chém giết lẫn nhau rất tàn khốc.

Nhưng Mộc công tử lại chẳng có chút phản ứng nào, chỉ thản nhiên đáp: “Huynh đệ hiển nhiên là có”, sau đó lại tỉnh bơ chuyển đề tài.

Không biết sao, tôi cảm thấy khả năng khống chế cục diện của hắn hoàn hảo hơn tôi rất nhiều, đôi mắt nhu hòa luôn mang ý cười ấy dường như xé rách da thịt tôi, nhìn thấu linh hồn bên trong tôi. Mộc công tử mang đến cho người ta cảm giác như đang lầm vào tình trạng khủng bố, khi không tài nào có thể nhìn thấu hắn đang nghĩ gì.

“Lưu Huỳnh cô nương,” Mộc công tử nhẹ nhàng nói: “Hôm nay trời hơi nóng, lúc tại hạ rời khỏi nhà có mang theo một loại trà rất ngon, không bằng thỉnh lệnh huynh đến đây, chúng ta cùng nhau thưởng thức trà ngon.”

Nếu Mộc công tử là hoàng tộc Lý thị thì hắn hẳn là người Lũng Tây, nhưng mà trà hắn lấy ra từ túi hành lý lại là sản phẩm nham trà của Phúc Kiến.

Xưa nay Lạc Đại Xuân là người phong tao, bộ ấm pha trà cũng có mấy bộ, lần này theo ý của Mộc công tử, hắn mang đến bộ ấm cổ bằng đá mài thô sơ. Mộc công tử thủ pháp thành thạo, nấu nước rửa trà, ngâm trà …

Hay hắn mở hiệu trà? Trong lòng tôi có chút thất vọng, cảm thấy tình tiết vở kịch phát triển không đủ thú vị. Bình thường trong phim nữ nhân vật xuyên không ít nhiều đều có quan hệ với hoàng thất, nhưng nếu Mộc công tử là hoàng tộc thì tính khí liệu có tốt vậy không? Có mới là lạ! Xem ra bệnh nghề nghiệp của tôi nên kiềm lại một chút, chứ cứ nghi thần nghi quỷ thế này thì có ngày thần kinh suy nhược.

Mộc công tử lần lượt đưa chén trà cho mọi người. Hắn chỉ gọi Nhiếp Thu Viễn và Lạc Đại Xuân, còn tôi vì đang ở trong phòng hắn nên hắn cũng không tiện đuổi tôi đi. Hắn không gọi Hàn Mị Lan, việc này khiến tôi thật vui vẻ!

Tôi tận lực thật ‘tao nhã’ uống một ngụm, loại trà này tỏa ra thoang thoảng hương hoa, uống vào thì hơi ngọt ngọt. Đến ngụm thứ hai, hương vị đậm đặc hơn một chút, cảm giác thật sảng khoái. Tóm lại là rất dễ uống!

Tôi không am hiểu về trà, cho nên chỉ có thể cảm thấy có dễ uống hay không. Lạc Đại Xuân thì nhẹ nhàng than một tiếng, nói: “Mùi vị thật sự là rất khác biệt! Uống vào ngụm thứ nhất thì cảm giác giống hương hoa lan, tươi mát ngọt dịu; nhấp ngụm thứ hai lại như long nhãn, thơm tinh khiết lại đậm đà. Thật sự là trà ngon, như chứa đựng tinh hoa thời gian ở bên trong!”

Mộc công tử vỗ tay tán thưởng: “Lạc Đường chủ quả là người biết thưởng thức! Trà này có tên là ‘Bất Tri Xuân’, là thượng phẩm trong số các loại nham trà, sản lượng cực kỳ ít, người biết đến cũng không nhiều. Hôm nay gặp được tri kỉ là vận khí của loại trà này.”

“Cái tên ‘Bất Tri Xuân’ này từ đâu mà có? Mong Tử Long đại ca chỉ giáo.” Lạc Đại Xuân nói một cách khách sáo. Có thể thấy hắn thật sự rất hứng thú với loại trà này.

“Trà này sao?”, Mộc công tử nhẹ nhàng nhấp một ngụm, có chút đăm chiêu nói: “… rất lâu mới nảy mầm. Các loại trà búp Minh Tiền, sớm đạt danh lợi song thu. Mà nó thì sao? Lúc nảy mầm đã qua tiết Thanh Minh Cốc Vũ, dường như đã quên đi sự tồn tại của mùa xuân. Nhưng cũng bởi vì chút ‘vụng về’ ấy khiến hương vị của nó có phần đặc biệt hơn những trà khác.”

* Trà búp Minh Tiền: loại trà ngon hái trước tiết Thanh minh

* Thanh minh: khoảng ngày 4-5 tháng tư

* Cốc vũ: một trong 24 tiết trong một năm, vào khoảng 19, 20 hay 21 tháng tư

“Trà này rất thích hợp thưởng thức vào lúc nhàn rỗi tâm bình khí hòa, sau mười ngụm dư hương vẫn nồng.” Nói xong, Mộc công tử vẫn không ngừng động tác pha trà trên tay. Ngón tay hắn trắng nõn thon dài, nhưng khớp xương lại thô, là một đôi tay có lực, không giống loại thiếu gia tay chân vô năng.

Lạc Đại Xuân đã bị loại trà này cuốn hút, tặc lưỡi nói: “Khó trách đại ca lại muốn sử dụng bộ trà cụ thô kệch này, chỉ riêng phần ‘Bất Tranh Xuân’ nghe có vẻ tầm thường ấy lại khiến lòng người lay động.”

“Bất Tranh sao?” Mộc công tử hơi rũ mí mắt, một bên khuôn mặt đẹp trai điềm tĩnh giờ lại rất giống với Nhiếp Thu Viễn yên tĩnh ngồi bên cạnh: “Tranh hay không tranh thì không rõ ràng lắm, nhưng chắc chắn mười phần là nó cực kỳ kiên nhẫn. Xuân của nó có lẽ khác với người khác, không cần hùa theo bất cứ ai, lại không quên tâm nguyện ban đầu, ‘Bất tri xuân’ sao? Xuân ở trong tâm.”

Tôi vốn chẳng phải thanh niên văn nghệ văn gừng gì, nên khi nghe bọn họ thảo luận mấy cái đề tài này, tôi cảm thấy càng ngày càng mất kiên nhẫn. Tôi phát hiện ánh mắt Mộc công tử thường lơ đãng liếc nhìn Nhiếp Thu Viễn, mà Nhiếp Thu Viễn vẫn yên tĩnh ngồi, một câu cũng không nói, trên mặt mang chút ý cười lễ nghĩa, chậm rãi thưởng thức chén trà trong tay.

Mái tóc đen dài của Nhiếp Thu Viễn rũ xuống ôm lấy đường cong bả vai, kết hợp với bộ quần áo màu đen, thêm chút yên tĩnh và kiệm lời đã vẽ nên hình tượng một người nam nhân thâm trầm mà mạnh mẽ. Nhìn bộ dáng này của anh, trong lòng tôi sẽ không nhịn được mà tưởng tượng, trong lòng anh, chén trà trên tay sẽ có hương vị như thế nào? Có phải cũng giống với cảm nhận của tôi chăng?

Nhìn anh sẽ khiến người ta cảm thấy chính mình thật tầm thường.

Thời gian nghỉ trưa vui vẻ yên ổn cũng chẳng kéo dài được bao lâu. Uống ‘Bất Tri Xuân’ còn chưa đến chén thứ tư thì bỗng nhiên có người chạy muốn tụt quần vọt vào, cửa còn chưa kịp gõ mà hoảng hốt hét lớn:

“Thiếu chủ! Không tốt! Giết người!”

GIẾT! NGƯỜI!!

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.