Hoa Giải Phẫu Học

Chương 16: Bất tri xuân [3]




“Hạ thi thể Quản Phó đường chủ xuống, không cần sửa sang lại, không cần thay quần áo, đóng loại quan tài tốt nhất rồi chuyển ông ấy đến sườn đường.” Nhiếp Thu Viễn bình tĩnh chỉ huy.

Tuy rằng tôi không thể hiểu được dụng ý của anh ấy khi làm như vậy.

Tôi chỉ biết là, anh ấy làm như vậy đã chừa cho tôi một cơ hội.

Sườn đường, là khu nhà nằm liền kề ở phía tây bên cạnh phòng nghị sự, là chỗ ít người qua lại, thật thích hợp để làm chuyện bí mật. Tôi tính tối nay sẽ lén đến xem xét thi thể Quản Thịnh, xem thử có phát hiện ra được thêm điều gì không.

Tôi chỉ là một cô gái yếu ớt, tuy rằng có học chút võ công ‘mèo cào’, nhưng hiện tại xem ra, so với người cổ đại thì mấy chiêu đó có cũng như không. Vì thế một người đi sẽ có nguy hiểm.

Tôi khẳng định không thể đi tìm Nhiếp Thu Viễn, có chết cũng không thể để anh ấy nhìn thấy bộ mặt này của tôi. Người bên cạnh anh cũng không được, cho nên Lạc Đại Xuân và Hàn Mị Lan đều bị tôi bài trừ.

Cuối cùng tôi chỉ có thể chọn một người.

Tôi cảm thấy mình cực kỳ đần độn nhưng vẫn tìm thời cơ không có người chú ý mà ngu ngốc không ai bằng hò hét với không khí: “U! Dạ! Công! Tử!”

Hắn cũng đâu phải thần đèn, làm sao có thể dùng cách này! Tôi lại cảm thấy sốt ruột cho chỉ số thông minh của chính mình.

Nhưng điều khiến tôi muốn ngất đi là, nửa đêm canh ba, U Dạ Công Tử thật sự như quỷ xuất hiện ở bên giường tôi. Chuyện này nói sau đi.

Bây giờ lại tiếp tục kể về chuyện ban ngày. Nội dung bên trên mọi người nên cho vào ‘dấu ngoặc đơn’ đi.

Bận bịu việc đến việc đi ở hiện trường khoảng 2 canh giờ. Hiện tại tình hình trước mắt là như thế này.

Tin Quản Thịnh bị giết được khống chế trong phạm vi nhỏ. Nhiệm vụ tra xét người hiềm nghi được giao cho Hàn Mị Lan. Tôi nhìn Nhiếp Thu Viễn dùng ánh mắt đầy tín nhiệm để nhìn cô ta, còn cô ta thì đỏ mặt, có chú bất ngờ cùng hưng phấn khi tiếp nhiệm vụ này, trong lòng tôi sục sôi như uống vào một lọ axit clohydric.

Nhưng điểm này lại chứng tỏ nam thần biết người khéo dùng. Bởi chưa dùng hết 2 canh giờ, Hàn Mị Lan thông qua mọi biện pháp, thuận tiện tán gẫu, thu được một lượng lớn tin tức lại không làm đánh rắn động cỏ.

Tuy tôi thực sự không can tâm, nhưng lại không thể không thừa nhận năng lực của cô ta. Khí tràng quanh thân cô ta đặc biệt dễ dàng khiến cho người ta thả lỏng cảnh giác. Kỳ thật cô ta cũng chẳng cần dùng đến đầu óc hay chút thủ đoạn nào mà vẫn có thể khơi gợi thông tin từ người khác, nắm mũi người ta hình như đã là bản năng của cô ta.

Càng thật giận là, có rất nhiều việc cô ta làm rất nghiêm túc.

Loại con gái như thế này, nhìn qua chẳng phải càng giống nữ chính trong tiểu thuyết hơn sao? Như vậy, tôi từ ngàn năm xa xôi xuyên không đến đây để làm vật hi sinh thôi sao? Điều này làm sao có thể chứ????

Nhưng mà tôi chưa kịp nghĩ gì nhiều thì đã không chút tiền đồ chìm vào tình tiết vụ án. Không hiểu sao một khi tôi chuyên tâm vào chuyện gì đó, cái bộ dạng đóng giả thục nữ đã biến đâu mất tăm. Làm thục nữ thì ra cũng giống như luyện khí công, cần phải tu luyện.

Hàn Mị Lan tra ra người hiềm nghi chính là người hát chính trong gánh hát, là một mỹ nữ thành thục tên Thẩm Hồng Diên. Gánh hát này tựa hồ đàn hát cao nhã có tiếng, mà Thẩm Hồng Diên thì tên đứng đầu bảng, hát rất hay, mà đàn tỳ bà cũng giỏi nên cũng có vài phần danh khí.

* tên đứng đầu bảng: khi diễn kịch thời xưa, tên diễn viên được viết lên tấm bảng treo ở phía trước.

Nói cũng thực khéo, bởi vì sáng hôm nay có một màn cúng bái hành lễ, Nhị nương bỗng nhiên nghĩ ra cách mới sáng tạo hơn là mời bọn họ đến diễn một bài hát gì đó, dù sao cũng là sở thích lúc còn tại thế của người cha bất hạnh của ‘tôi’. Nhưng vì gánh hát chưa từng diễn qua bài này nên suốt đêm qua phải dàn dựng tập duyệt để tránh có sai sót.

Vì để không ảnh hưởng đến giấc ngủ của người trong trại, bọn họ lâm thời được bố trí đến chỗ ở lưng chừng núi, cả gánh hát đều có mặt trừ Thẩm Hồng Diên. Cô ta cảm thấy không khỏe, kỹ thuật lại cao nên không cần thiết phải tập luyện nhiều vì vậy bầu gánh để cô ta lại nghỉ ngơi ở phòng mình.

Và người tên Thẩm Hồng Diên này trong bữa tiệc rượu tối qua lại đến mời chúng ta ba chén rượu, nói cách khác, cô ta có tiếp cận Mộc công tử, mà Mộc công tử còn khen cô ta xinh đẹp. Điều này chẳng phải tăng thêm vài phần khả nghi?

Thẩm Hồng Diên mặc cái áo đơn tay lửng bằng lụa mỏng màu tím nhạt, váy nhiều lớp xếp li bó ngang ngực, trên vai choàng thêm một dải lụa thêu hoa thêu chim, minh diễm hoa mỹ đến cực điểm. Tôi nhìn mà nước miếng sắp chảy đến nơi, quần áo này còn đẹp hơn nhiều so với [Đại Minh Cung T], chỉ tiếc vẫn còn chưa đủ lộ liễu, gợi cảm. Ngẫm lại cũng có chút tiếc nuối, đến đây cả một tháng trời mà tôi vẫn chưa có cơ hội trang điểm ăn mặc như thế này lần nào. Cứ ăn diện theo kiểu nha đầu giang hồ thế này làm sao có thể khiến cho nam thần động tâm đây?

Nhưng Thẩm Hồng Diên là một ca kỹ, ăn mặc diêm dúa lòa loẹt nhưng không hiểu sao mặt mày lại lộ ra một loại khí chất sơ đạm. Mặc dù mặt ả ta luôn mỉm cười, có đục lỗ xem cũng không có gì bất thường, nhưng mà loại khí chất nói không nên lời đó lại có chút không hợp với thân phận đào kép của ả ta.

Cho dù khí chất có quái dị đi chăng nữa cũng không thể nào chứng minh ả ta là nghi phạm. Chẳng qua là ả có thời gian gây án mà thôi. Nhưng mà mấy người ở đây nhìn kẻ bị tình nghi ‘nhu nhược’ trước mắt đều không khỏi lắc đầu thở dài.

Ả đò kép này, ngay cả cốt cách đều thập phần tinh tế, nhìn thế nào cũng không phải là người tập võ, càng không thể nào có sức mạnh được. Nhìn thảm trạng Quản Thịnh bị thắt cổ treo lên thì chắc chắn ả không thể nào làm được. Cho dù việc này dính dáng đến ả thì cũng phải có đồng lõa.

“Không biết chư vị đại nhân gọi Hồng Diên đến có chuyện gì?” Ả ngẩng đầu lên trầm tĩnh hỏi.

Ả ta mặc quần áo rực rỡ chói mắt nhưng dung nhan thì thanh lệ, dung nhan thanh lệ nhưng ánh mắt lại có chút yêu mị. Ả ta lớn hơn tôi vài tuổi, sức hấp dẫn cùng ý vị ‘đàn bà’ thành thục là thứ mà tiểu nữ sinh chúng tôi không cách nào học được.

Bỗng nhiên tôi cảm thấy ghen tị. Nhưng Nhiếp Thu Viễn lại dường như không có chút hứng thú nào với ả, chỉ thản nhiên nói: “Tệ trại xảy ra chút chuyện, không thể không ủy khuất cô nương mất chút thời gian đợi trong phòng này, chờ tìm hiểu được chân tướng sự việc tự nhiên sẽ bồi tội với cô nương.” Ngữ điệu của anh tuy có chút đạm bạc, nhưng thanh âm thì không giận mà uy, chân thật đáng tin.

Lúc này cửa bỗng nhiên “cạch” một tiếng mở ra, là Lạc Đại Xuân dẫn theo hai người tiến vào.

Hai người này, một người là Trương Đại Lang – một Phó đường chủ khác của Trung Thông Đường, còn một người áo xanh râu dài, thần thần đạo đạo, đúng là trạm trung chuyển tin tức nổi danh ở Bát Tử Sơn, tài tướng Mạc Vọng Ngữ dưới trướng Lạc Đại Xuân, được xưng là “Mật thám”.

So với danh hiệu “Mật thám” thì cũng có thể thấy cha mẹ hắn đặt cái tên “Mạc Vọng Ngữ” quả thật chẳng thích hợp với hắn chút nào. Lạc Đại Xuân rõ ràng là người có tài, dẫn hai người kia đến đây, đồng thời cũng mang đến hai tin tình báo trọng yếu.

Tin tức thứ nhất là tin tốt, mặc dù có chút bất ngờ. Buổi sáng hôm nay, là lễ tế tròn tháng của trại chủ quá cố, nhưng mà mọi người trên núi lại có thể hóa đau thương thành lực lượng, đại đá số đều đi áp tiêu ở bên ngoài, hai ngày nay vẫn chưa trở về. Cho nên, số người ở trên núi tối qua cũng không nhiều, sơn khẩu lại canh gác rất nghiêm ngặt, không có ngoại nhân xuất nhập sơn trại. Mà những người còn ở trên núi dường như đều có chứng cứ ngoại phạm.

Hiện tại không có chứng cứ ngoại phạm được thu hẹp lại trong vòng ba người Mộc công tử, Thẩm Hồng Diên và Trương Đại Lang. Tên Trương Đại Lang này xưa nay không ưa gì Quản Thịnh, đêm qua lúc ở tiệc rượu lại ngồi rất gần Mộc công tử, nói thế nào cũng rất đáng nghi.

Một tin tức khác lại tương đương kinh bạo. Bởi vì Quản Phó đường chủ thật ra không phải là người bị hại đầu tiên mà là người thứ ba!

Đây là tin tình báo do Mật thám Mạc Vọng Ngữ cung cấp. Lúc hắn còn đang làm việc dưới chân núi, từng giây từng phút đều thu thập tin tức, đây là thiên phú của hắn. Kết quả, hắn vừa nghe qua cái chết của Quản Thịnh liền phản ứng: “Gần một tháng nay, trong thành đã có hai vụ án tương tự được trình báo, đều là án treo cổ như vậy!”