Hoa Giải Phẫu Học

Chương 19: Bất tri xuân (06)



Tính hít thở không thông, là phương pháp do người có chướng ngại tâm lý hoặc chướng ngại về hành vi lựa chọn sử dụng. Những người này ở nơi kín đáo, riêng tư lấy một phương thức kì dị mà chủ động là hít thở không thông (gây ngạt) khiến cho bản thân bị thiếu dưỡng khí, từ đó kích thích tình dục, tăng tính khoái cảm cũng như đạt đến cao trào.

* Tính hít thở không thông: thường gặp đối với những đối tượng mắc chứng Auto-erotic Asphyxia (loạn dâm gây ngạt), tự khiêu dâm bằng cách thắt chặt cổ của mình gây ngạt để đạt khoái cảm. Ở đây, hung thủ sử dụng phương pháp này dẫn đến cái chết của Quản Thịnh có thể được xếp vào nhóm Sexual Masochism (khổ dâm – loạn dâm gây đau).

Kho dữ liệu “trùm học’ lập tức hiển thị định nghĩa khoa học của danh từ này.

Thật khó cho tôi còn có thể nhớ được nó, bởi vì loại tình huống này rất ít gặp, cho dù có thì lúc khám tra đa số cũng nhìn không đến. Bởi vì gia đình người chết thường sẽ vì bảo toàn danh dự cho người chết mà mặc quần áo vào, xóa đi hành ảnh, bài báo hay các vật phẩm bất nhã tại hiền trường. Nói vậy, hiện trường sẽ trở nên giống với tự sát.

Chuyện này, trong một tác phẩm của một văn học gia nổi tiếng nào đó người Nhật Bản cũng từng được miêu tả rất cẩn thận. Năm 2009, truyền thông cũng từng đưa tin một vị nam minh tinh ở Bắc Mỹ lõa thể treo cổ ở tủ âm tường vì nguyên nhân này.

*Diễn viên người Mỹ David Carradine chết tại một khách sạn ở Bangkok ngày 4.6.2009

Không nghĩ đến là sẽ chết! Đây là tổng kết chuẩn xác nhất của chúng ta đối với loại hành vi này.

Là một nhân viên chuyên nghiệp, tôi thành khẩn đề nghị, cho dù có nhìn thấy đầy rẫy các loại mô tả, giới thiệu đa dạng thì trăm ngàn lần anh chị cũng không nên đi thử. Bởi vì tỉ lệ tử vong thật sự rất cao! Hơn nữa, chết như thế rất KHÓ COI nha!

“Còn một chi tiết nữa ta quên nói cho muội.” U Dạ Công Tử rốt cục cũng hết phát điên mà bình tĩnh trở lại, khôi phục lại ‘thanh tuyến’ lúc trước, “Trước khi phát hiện thi thể, mấy người bọn muội uống trà đúng không?”

“Đúng, là Bất Tri Xuân do Mộc công tử mang đến. Nghe nói là rất hiếm có, ta nếm qua cũng chẳng thấy có gì đặc biệt cả.”

“Thu Viễn nói, ở hiện trường, huynh ấy vừa vào cửa đã nghe thấy một mùi hương rất quen thuộc, sau đó nhìn trà cụ trên bàn, quả nhiên trà còn dư lại chính là có mùi này.”

Bất Tri Xuân.

Bỗng nhiên tôi bị lâm vào mê hoặc. Là phán đoán của tôi chỗ nào đó có vấn đề sao?

Bất Tri Xuân này là loại trà rất hiếm gặp, đến loại ‘thi nhân’ kiến thức rộng rãi như Lạc Đại Xuân cũng chưa từng gặp qua. Nếu vậy, trong ba người tình nghi đã có đến hai người mang theo Bất Tri Xuân, xác xuất này có phải lớn quá không đây?

Như vậy, đêm hôm trước, người cùng với Quản Thịnh ở trong phòng tán gẫu là Mộc công tử? Vì sao Mộc công tử không nhắc đến chuyện này? Là tận lực giấu diếm quan hệ giữa hắn và Quản Thịnh sao?

Vậy thì, người xúi giục Quản Phó đường chủ nếm thử hành vi biến thái kia là Mộc công tử sao?

Chỉ tưởng tượng một chút tôi, lưng tôi đã toát mồ hôi lạnh, chuyện này cũng quá ghê tởm đi!!!

Tôi lắc đầu, đuổi hết những hình ảnh không thể chịu nổi ra khỏi đầu.

Không tự nhiên! Nếu hung thủ là Mộc công tử thì đó là KHÔNG TỰ NHIÊN!

Ban ngày, Lạc Đại Xuân ra tay thử võ công của Mộc công tử, theo tình hình giao thủ mà đánh giá thì võ công của Mộc công tử thậm chí còn chẳng thau kém Lạc Đại Xuân. Trong đám giặc cỏ, các danh hiệu như Đường chủ linh tinh 99% đều là dùng vũ lực mà giành lấy. Nói đúng là, võ công của Quản Thịnh tất nhiên là thua Lạc Đại Xuân. Mộc công tử nếu muốn giất Quản Thịnh, căn bản không cần phải khiến mọi chuyện phức tạp đến như thế, đơn giản một chiêu cắt cổ không phải tốt hơn sao?

Tất cả hiện tượng đều có nguyên nhân ẩn phía đằng sau nó. Nếu không tìm thấy nguyên nhân đó nhất định sẽ dẫn đến nhầm lẫn.

Trải qua nghiêm cẩn suy xét, tôi vẫn cảm thấy kết luận ban đầu càng hợp logic hơn.

Dùng phương thức như vậy để giết hắn chứng tỏ hung thủ không có thực lực trực tiếp giết hắn.

Dấu vết sau lưng thi thể chứng minh khí lực hung thủ nhỏ đến mức không ôm nổi xác chết.

Trọng yếu nhất là, nếu phán đoán của tôi về nguyên nhân cái chết là không sai thì người có thể dụ dỗ một người nam nhân đến tình trạng như thế này chỉ có thể là một nữ nhân, một nữ nhân xinh đẹp phong tình vạn chủng, từng trải.

Thẩm Hồng Diên.

Cô ta thật thông minh, dùng thủ đoạn như vậy không những có thể thành công thực hiện mục đích giết người mà còn có thể đem hiềm nghi giá họa lên một người nam nhân trẻ trung khỏe mạnh!

Ai có thể nghĩ đến một cô gái thanh lệ nhu nhược sẽ là một sát thủ biến thái tâm như rắn rết đây?

Chính là, cho tới bây giờ, hết thảy vẫn là suy đoán, tôi không có chứng cứ. Kết quả phải làm thế nào mới bắt được hung thủ đây?

Tôi đem ý nghĩ của mình từ đầu chí cuối nói cho U Dạ Công Tử, còn nói thêm với hắn: “Huynh nói hết những tin tức này cho Nhiếp Thu Viễn, và nói là huynh tự mình tra ra được.”

U Dạ Công Tử nghe được mà nhìn trân trân không nói nên lời, ngay sau đó là mặt đỏ tai hồng. Tôi cách hắn rất gần, thậm chí có thể nghe thấy tiếng ‘thình thịch’ từ trái tim nhỏ sắp vỡ vụn của hắn.

Chỉ trong một đêm, tên cổ nhân này tiếp nhận quá nhiều tri thức khoa học tự nhiên kinh thế hãi tục, còn toàn là những thứ khó nói ra miệng, cũng khó trách hắn khó có thể thừa nhận.

“Muội muội muội!!!!!!..”

“Câm miệng!” Tôi cực kỳ phiền chán kiểu hắn lề mề cứ ‘Muội’ không ngừng, liền táo bạo cắt ngang hắn, “Năng lực thừa nhận của tâm lý kém như vậy, không có tiền đồ!”

Hơi thở hắn đình trệ một lát, bỗng nhiên hắn như quỷ kề sát vào mặt tôi, biểu cảm trên khuôn mặt trở nên quái lạ, ngôn ngữ cũng trở nên thô tục không chịu nổi: “Làm sao mà muội có thể mặt không đổi sắc nói với ta những lời này! Ta, là một nam nhân bình thường! Cả đêm muội ở trước mặt ta không phừng phun ra dâm từ lãng ngữ, không sợ ta làm thịt muội sao?!”

Tôi ngây ngẩn cả người, điểm này khiến tôi phát hoảng. Những chuyện tôi làm, dùng ánh mắt chuyên nghiệp mà nhìn thì hoàn toàn bình thường. Nhưng mà, dù sao đây cũng là cổ đại nha!!!

Mà người nam nhân trước mặt này, miệng nói ra những lời uy hiếp như vậy nhưng trên người lại tản mát ra hơi thở làm người ta an tâm. Mùi phả ra từ trên người hắn khiến tôi phán đoán được, hắn là đồng loại của ta, dòng máu chảy trong người hắn, cũng giống tôi, là nhiệt huyết nóng bỏng, là khát vọng xua tan sương mù dày đặc tìm đến chân tướng duy nhất.

“Huynh sẽ không làm vậy.” Tôi nói như đinh đóng cột.

Hắn hết chỗ nói rồi, thật lâu sau hắn mới thở dài một tiếng, nghẹn ra một câu: “Muội không biết hổ thẹn!”

Tôi cười lạnh một tiếng, giơ mộ ngón tay chỉ chỉ bầu trời, miệng mở lớn rành mạch làm khẩu hình bốn chữ: “Thiên! Đánh! Lôi! Phách!”

Hắn sẽ không nói chuyện của tôi cho Nhiếp Thu Viễn, tôi có một loại trực giác cực kỳ xác định như vậy. Đối vơi một trinh thám, trực giác cũng rất trọng yếu!

Nhưng mà, tôi thừa nhận, trong lòng tôi còn có chút tò mò. Không đúng, là cực kỳ mãnh liệt tò mò. Tư liệu lịch sử ghi lại năng lực xử án của Nhiếp Thu Viễn vô cùng kì diệu, tôi rất muốn tận mắt chứng khiến, lúc anh ấy gặp phải nghi án thì sẽ xử lí như thế nào.

Ban ngày lúc ở hiện trường, vẻ mặt cũng như hành động của Nhiếp Thu Viễn đều không có gì đặc biệt. Nhưng theo những gì mà U Dạ Công Tử thuật lại về những suy đoán của anh, ánh mắt anh ấy quả nhiên cực kỳ sắc bén, tâm tư quả nhiên cực kỳ kín đáo, vài điểm nho nhỏ không hợp lý anh ấy chỉ cần liếc mắt một cái liền nhìn thấu. Không hổ là nam thần của tôi!

Vậy thì, nam thần ơi, chuyện kế tiếp phải xử lý như thế nào thì giao hết cả cho anh đấy. Em sẽ mỏi mắt mong chờ!

Bên ngoài không biết khi nào thì giông tố đã ngừng hẳn, mặt trời dần nhô lên ở hướng đông.

Không biết U Dạ Công Tử dùng phương thức gì để nhắn lại với Nhiếp Thu Viễn, tóm lại, hắn quả nhiên là trượng nghĩa, không có bán đứng tôi. Lúc Nhiếp Thu Viễn đến tìm tôi thì đã là sáng sớm hai ngày sau. Lúc đó tôi còn đang mơ ngủ, mà thần thái ngữ điệu của anh vẫn giống với ngày trước.

“Lưu Huỳnh, dậy đi. Hôm nay đi cùng ta đến gặp một người.” Giọng nói êm tai của nam thần vang lên ngoài cửa, không có gì khác thường.

Xuống núi? Đây là muốn đi tra án sao?

Hả? Hẳn là không có lý do dẫn tôi theo nha!!!

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.