Hoa Giải Phẫu Học

Chương 40: Huyện y xuyên [3]




Đêm Trùng Dương, thưởng cúc dưới ánh trăng.

Tiệc rượu cực kỳ náo nhiệt, âm thanh yến tiệc linh đình không ngừng. Tôi cùng Hàn Mị Lan cải nam trang đứng ở bên cạnh hầu hạ. Thứ nhất, chúng tôi muốn chú ý đến các việc nhỏ nhặt trong buổi tiệc, không muốn làm hỏng công sức mấy ngày nay chuẩn bị, thứ hai là chúng tôi đều vô cùng tò mò lý do tổ chức bữa tiệc này.

“Thức ăn mĩ vị như thế này, chung quanh lại bày biện cúc hoa, ý cảnh thanh nhã, cũng chỉ có phủ đệ của đại nhân Nhiếp Thu Viễn mới làm được thôi!”

Những lời khen ngợi chúng tôi như thế này, đêm nay tôi đã nghe rất nhiều.

Tại trong bữa tiệc này, tôi cảm giác Lạc Đại Xuân thật đúng là một nhân tài. Một chuyện vô cùng vô cùng bình thường anh ấy đều có thể ba hoa chích chòe, lại hiểu theo những lời người ta hùa theo nữa thì đến phân ngựa cũng trở nên xinh đẹp, thật không giống một người lỗ mãng xuất thân giang hồ mà giống một người lõi đời am hiểu quan trường.

Rượu qua ba tuần, người dự tiệc đã bắt đầu xưng huynh gọi đệ. Đúng lúc này, Lạc Đại Xuân bỗng nhiên giơ lên chén rượu, cao giọng nói:

“Các vị đều là danh môn vọng tộc Y Xuyên Huyện, nói đến cùng chính là sống lưng của cả huyện Y Xuyên này. Thu Viễn bắt đầu nhậm chức lại được chư vị ưu ái như thế, thật sự là cảm động đến rơi nước mắt. Việc chư vị bỏ ra một số tiền lớn giúp đỡ dân chúng Y Xuyên vực dậy thương nghiệp, lại nông canh, thân là quan phụ mẫu, Thu Viễn đại biểu dân chúng tạ qua chư vị.”

Dứt lời, Lạc Đại Xuân ngưỡng cổ uống cạn ly rượu.

Những người dự tiệc đều choáng váng một lát, bởi vì bọn họ không ai từng quyên tiền cho dân chúng cả. Tôi bỗng nhiên hiểu ra, khó trách anh ấy không hề cự tuyệt tất cả số tài vật dâng đến cửa, thì ra đây là muốn cướp của người giàu chia cho người nghèo!

Người ta đưa tiền đến cho quan trên là muốn sau này quan trên tạo thuận lợi, làm cho bọn họ không chút cố kỵ cướp đoạt mồ hôi nước mắt của dân. Nhưng mà lần này, ‘Huyện thái gia’ biểu lộ rõ ràng lập trường của mình: Tiền của các ngươi ta không cần, số tiền này ta sẽ thay các ngươi trợ cấp cho dân chúng mua gia dụng, cho nên ta không tính là bị các ngươi thu mua nha!

Thấy trong bữa tiệc mọi người biểu hiện từ mê hoặc đến hiểu ra lại không dám trao đổi với nhau, trong lòng tôi cảm thấy thật sự rất buồn cười. Nhưng mà lần này có tính là đắc tội với toàn bộ giới giàu có trong huyện Y Xuyên không đây?

Lạc Đại Xuân đứng lên, cầm lấy một vò rượu bắt đầu đi kính rượu từng người.

“Lưu Viên ngoại, nghe nói Thái Phong Lâu của ngài làm ăn không tệ, hôm khác tiểu đệ nhất định sẽ đến thưởng thức một lần. Chỉ nghe nói là ác đồ Hắc Bang thường đến làm những chuyện tay chân không sạch sẽ? Có chuyện gì cần đến tiểu đệ giúp, ngài đừng ngại mà cứ nói ra nha!”

Sau này tôi mới biết được, Thái Phong Lâu căn bản là cấu kết với Hắc Bang mới có thể đưa việc buôn bán đến mức phát đạt như vậy. Bọn họ còn bao che ác đồ, che giấu chứng cứ án mạng, thay Hắc Bang rửa tiền. Nếu quan phủ nghiêm cẩn điều tra nhất định sẽ hốt cả ổ.

“Trần Viên ngoại, ngài khí sắc không sai. Nghe nói gần đây Tam công tử dàn xếp rất khá nên giảm bớt không ít tâm tư.”

Vụ Tam công tử gây án bỏ chạy, theo ý của Lạc Đại Xuân thì anh ấy đã làm rõ được vị Tam công tử kia đang trốn ở đâu.

Một vòng kính rượu, gần như mỗi một người đều bị Lạc Đại Xuân nhắc đến chuyện nhà, trên mặt mỗi người đều mang nụ cười, cười đến cực kỳ miễn cưỡng.

Lại một lần nữa tôi có đánh giá mới về chỉ số thông minh của Lạc Đại Xuân, cầm tặc trước cầm vương, đánh rắn đánh dập đầu, cho dù là người lợi hại đến đâu cũng có nhược điểm, huống hồ đám người này cũng chỉ là đám phàm tục toàn thân không sạch sẽ. Mới đến huyện Y Xuyên có vài ngày mà các loại thế lực, các loại chỗ dựa, chỗ nào kiêng kị đều sớm bị hai vị ca ca nắm rõ trong lòng bàn tay.

Bữa tiệc này ăn xong đều khiến ai nấy toát mồ hôi như mưa, dường như mùa hè qua đi đã trở lại. Mọi người đều nâng chén, khen ngợi tri huyện đại nhân có tài cán, còn tỏ vẻ mình góp sức lực vì dân chúng vẫn còn ít, sau này nhất định sẽ quyên thêm.

Tôi cảm thấy vừa tức giận vừa buồn cười. Buồn cười là vì, hai người họ cứ như vậy thu phục một đám thổ hào, vừa ra tay đã nắm thóp, đánh một trận ra oai phủ đầu. Tức giận là vì, biến mọi chuyện thành như vậy thì ai còn có tâm tư thưởng thức đồ ăn ngon, khiến cho mấy ngày tỉ mỉ an bày của bọn tôi trở thành phí công vô ích, đây chẳng phải là thuận tiện ‘chơi’ luôn hai chúng tôi chứ gì nữa!

Tôi không biết được kết quả này là chủ ý của ai, chỉ cảm thấy hai người này quả thực rất lợi hại, hơn nữa là bộ đôi hợp tác tuyệt hảo. Nhưng mà, chuyện như vậy có lẽ chỉ có chúng tôi mới có thể làm, đổi thành người khác chỉ sợ làm không được. Bởi vì chúng tôi có tiền, có chỗ dựa vững chắc, có võ công lại có đầu óc. Trong tay chúng tôi là một đống ưu thế, chỉ cần đóng vững đánh chắc, chướng ngại cũng không lớn, hoàn toàn có thể làm chủ một cái huyện Y Xuyên nho nhỏ.

Tôi không biết Nhiếp Thu Viễn vì sao lựa chọn con đường này mà không phải mai danh ẩn tích giang hồ, tôi tin tưởng anh ấy có suy nghĩ riêng của mình, bởi vì thực rõ ràng, anh ấy thực để bụng chức vị ‘Huyện lệnh’ này. Tóm lại bước tiếp theo chính là giải quyết vấn đề làm sao kiến thiết phát triển huyện Y Xuyên.

Tiễn bước khách nhân, nhóm phục dịch thu thập tàn cục, Nhiếp Thu Viễn gọi ba người chúng tôi lại rồi mở một cái hội nghị nho nhỏ.

Hội nghị do Nhiếp Thu Viễn chủ trì, chủ yếu là thảo luận quyết sách tiếp theo, đến tôi cùng Hàn Mị Lan cũng bị gọi đến tham gia, bọn họ vẫn tương đối tôn trọng nữ tính.

“Những chuyện tiếp theo cần phải làm sợ là hơi nhiều, cho nên, Lưu Huỳnh, Mị Lan, ủy khuất hai người từ lúc này sẽ cải nam trang những lúc xuất hiện ở những trường hợp công khai, dù sao trong một số việc, nữ tính ra mặt không tiện cho lắm.”

Xem ra thật là có mơi chúng tôi có thể dùng võ, trong lòng tôi có một chút hưng phấn, đồng dạng trên mặt Hàn Mị Lan cũng thể hiện rõ điều này.

“Hai chúng ta mấy ngày nay đã tra ra rất nhiều chuyện, phát hiện trước đây Y Xuyên Hiện không có bao nhiêu tệ nạn, bắt đầu từ vị Huyện lệnh tiền nhiệm Lưu Tiến, nơi đây xuất hiện rất nhiều tệ nạn, hiện tại đúng là ‘mầm bệnh’ tiền nhiệm bắt đầu phát tác.”

Vấn đề chủ yếu ở huyện Y Xuyên tập trung ở lại trị và dân sinh. Toàn bộ huyện lý quan lại hủ bại hống hách lộng hành, đút lót nhận hối lộ thành phong trào, bất luận là ngành nào, dù là làm một việc nhỏ mà không đưa chút lễ vật thì sợ làm cũng không thành. Đám thân hào đến tham gia bữa tiệc hôm nay, người người đều mang theo danh hào “XX Viên ngoại”.

“Viên ngoại” danh cũng như ý nghĩa, chính là ‘viên’ bên ngoài ‘quan viên’. Tuy rằng từ đời nhà Minh trở về sau, loại chức quan này là có thể tùy tiện mua, chỉ cần tài phú có liên quan, nhưng về lý luận ở đời nhà Đường thì không phải như thế. Nhà Đường là rập theo nhà Tùy, viên ngoại cũng phải có biên chế đủ tiêu chuẩn. Nhưng nhidn đám thân hào này xem, quan vị rõ ràng là mua đến.

Quan lại tham ô hủ bại thối nát, dân sinh tự nhiên sẽ rất khổ cực. Địa thế huyện Y Xuyên tương đối cao, song ngòi cũng ít nên thường gặp khô hạn, mùa màng thường xuyên không tốt. Ấy vậy mà ‘sưu cao thuế nặng’ ở huyện Y Xuyên lại là cao nhất trong khu vực, dân chúng nghèo khổ không nói nổi.

Dân chúng khổ, sẽ kêu oan. Nhưng mà Huyện lệnh tiền nhiệm Lưu Tiến lại cho bắt giam toàn bộ dân chúng đến trước Huyện nha đánh trống, xưng là “Vô lý điêu dân”. Sau này có dân chúng tính toán vòng qua Huyện lệnh mà đến cấp cao hơn để “kêu oan”, kết quả đều bị huyện nha ngăn chặn, tóm vào đại lao. Cho nên hiện tại những người được nhốt trong ngục giam ở huyện Y Xuyên có bao nhiêu người là thực sự có tội thì không nói trước được.

“Ta xem vị Huyện thừa kia cũng không xấu xa.” Lạc Đại Xuân nói, “Tra xét hắn của cải thì không phát hiện có điểm nào đáng ngờ.”

Ấn tượng của tôi đối với Vương Kim Trí là không xấu, hoàn toàn xuất phát từ trực giác, bởi vì ánh mắt của hắn khi nhìn về phía chúng tôi có man theo một chút gì đó tên là “Hi vọng”.

“Không sai, đương nhiệm Huyện thừa rất khôn ngoan cũng biết đối nhân xử thế. Ở hoàn cảnh như thế này mà hắn vẫn có thể hành sự thuận lợi, chưa từng dính vào một vũng bùn nào, không thể không nói, hắn ta phải là người có năng lực có kiên nhẫn.” Nhiếp Thu Viễn khó được nở nụ cười, “Những việc cụ thể trong Huyện nha có thể giao cho hắn làm, hẳn là không có vấn đề gì.”

Kế hoạch bắt đầu, chúng tôi đều có phân công cụ thể công việc của mỗi người.

Lạc Đại Xuân là Tri huyện, phụ trách trị dân cùng hưng thương; Mị Lan mềm lòng, giỏi về mặt câu thông với người khác nên phụ trách chẩn tai cùng trấn an dân chúng. Nhiếp Thu Viễn thì không cần phải nói, anh ấy là Huyện úy, phải phụ trách điều tra án kiện; Kì quái nhất vẫn và phân công nhiệm vụ của tôi.

“Lưu Huỳnh, Y Xuyên Huyện địa thế không tốt, rất dễ gặp khô hạn, dân cúng làm ruộng rất gian nan, muội phụ trách giải quyết vấn đề này nhé.” Nhiếp Thu Viễn thản nhiên nói.

Miệng tôi mở ra khép lại đều nan. Xin nhờ, vấn đề khô hạn lại bắt tôi đi giải quyết? Chuyện này hẳn là đi tìm Long Vương chứ???

Đây là nói, kỳ thật tôi là bị làm bình hoa mà không dùng?