Hoa Hoa Du Long

Chương 10



“Uy…ngươi hướng đi chỗ nào hả ?” Tĩnh một phen ấn chặt đầu của y , đem bộ phận đã cương của chính mình tiến đến bên miệng của y .

“Mở miệng ra .” Hắn ra lệnh cho Lộ Thương .

Lộ Thương đã gần như nắm chặt một loại biểu tình cam chịu , y nghe theo lời mà mở ra miệng .

Nhất thời một thứ to lớn nhét tiến vào , gần như trong nháy mắt nhồi vào cả khoang miệng của y , làm cho y không thể hô hấp .

“Ô…..” Y khó chịu đến nước mắt cũng đều mau chảy ra , hai tay bất lực lay động trên đùi của Tĩnh , lại bởi vì bị Tĩnh ấn chặt cái ót , mà không thế thuận lợi đem thứ đó từ trong miệng nhổ ra .

“Đem miệng khép lại , giữ ở khe hở giữa …đến , chậm rãi nuốt xuống …” Tĩnh hướng dẫn Lộ Thương , chính mình cũng hướng trong miệng Lộ Thương mà xâm nhập sâu vào .

“Ách …” Bởi vì bị căm vào đến yết hầu , Lộ Thương khó chịu phát ra thanh âm muốn nôn mửa , chính là Tĩnh cũng không hề đồng cảm mà tiếp tục thâm nhập vào .

Côn thịt đã cắm sâu vào bên trong yết hầu của Lộ Thương , bởi vì bị sự ướt át cùng ấm áp trong đó hấp dẫn mà hơi hơi bành trướng , thẳng cắm toàn bộ vào cổ họng .

“Hiện tại dùng đầu lưỡi liếm …Nhẹ nhàng mà chuyển động đầu lưỡi liền sẽ tốt … Đừng dùng răng nanh …”

Lộ Thương bởi vì chỉ có thể dùng mũi hô hấp mà trướng đến thần tình đỏ bừng , còn cố gắng chiếu theo lời Tĩnh vận động đầu lưỡi của chính mình , thế nhưng thế nào cũng không thích ứng được thứ thật lớn của Tĩnh , gần như chỉ có thể hàm chứa Tĩnh mà thở phì phò .

“Tiểu hài tử hảo ngốc ?” Tĩnh bất đắc dĩ mà vỗ đầu của hắn , “ Quên đi , vẫn là ta đến giúp ngươi đi !”

Lộ Thương khó có thể nhịn xuống bi thương trong lòng , tuy đây cũng không phải là lần đầu tiên giúp Tĩnh làm khẩu giao , nhưng lần trước hoàn toàn là bị ép buộc , mà lần này nhiều ít cũng có chút tự nguyện bên trong , càng làm cho y cảm thấy thương hại chính mình …không khống chế được chính mình , y rốt cục nhịn không được mà để nước mắt khuất nhục rơi xuống , liền từ dáng vẻ đặc biệt mà rơi xuống mật bộ của Tĩnh.

Tĩnh càng hưng phấn , hắn ấn nơi ót của Lộ Thương nhẹ nhàng mà di chuyển , phân thân đã sưng lớn cảm giác sự ấm áp , mềm nhuyễn cùng ẩm ướt ở trong miệng Lộ Thương .

“Lớn thật!” Rốt cục …Y nhịn không được mà tràn ra một tiến rên rỉ , thứ cắm ở trong miệng Lộ Thương kịch liệt nảy lên , tản mát ra luồng nhiệt nóng rực khác thường … là báo hiệu sắp bùng nổ.

“Ân …Ân…” Lộ Thương sợ hãi quơ quơ hai tay , cố gắng kéo thân tránh khai , chính là bị Tĩnh gắt gao đè chặt , căn bản không thể động đây .

“A…” Tĩnh phát ra tiếng kêu nhỏ đầy hưng phấn , đỉnh côn thịt tiết ra mật nước trong suốt , từng giọt chảy vào trong cổ họng của Lộ Thương .

“Thả …Ta…Ra…” Lộ Thương khó khăn mà xuất ra lời nói từ chỗ sâu trong yết hầu , cũng chọn thời cơ thật không may mắn .

Nhiệt lưu của Tĩnh lúc này phun trào ra , thật có hơn phân nửa tiến vào khí quản đang cố gắng mở miệng nói chuyện của Lộ Thương .

“Khụ khụ khụ …Khụ …”

Nhìn bộ dáng nghẹt thở của Lộ Thương , Tĩnh vội đem phân thân của chính mình rút ra , liền thấy Lộ Thương liều mạng ghé vào bên giường mà ho khụ khụ , thần sắc thật thê thảm .

Thoáng khôi phục thần trí , Tĩnh nhẹ nhàng vỗ về trên sống lưng của Lộ Thương , cảm thấy có phần áy náy chính mình trong tình trạng hưng phấn quá độ làm bị thương Lộ Thương .

“Ngươi …Ngươi…” Lộ Thương thật vất vả ngừng cơn ho sù sụ , lại nhìn không được cảm giác thê thảm cuồn cuộn lên trong lòng , cuối cùng không nén được mà thất thanh khóc ra tiếng .

“Ngươi … Vì cái gì mỗi lần …Mỗi lần đều phải đem ta làm đến thảm như vậy mới chịu buông tha …Ta đến tột cùng có cái gì thù với ngươi ?” Y thật sự khắc chế không được bi thảm trong lòng , khóc kêu , hỏi Tĩnh đến cùng .

Tĩnh không nói gì mà nhìn y…

Bỗng nhiên đưa tay đem y ôm vào trong lòng ngực.

“Đi theo ta không tốt sao? Ta có thể cho ngươi phú quý không gì so sánh nổi , thậm chí có thể cho ngươi ở trên giường nếm được vô lượng khoái hoạt , ngươi còn có cái gì không hài lòng sao ? Hả?” Này gần như là hứa hẹn ôn nhu nhất mà Tĩnh có thể ban ra …

“Ta không cần …ta không cần!” Lộ Thương như điên cuồng mà vùng vẫy , “Không có tự do đi cùng phú quý , ta thà chết cũng không muốn !”

“Tốt lắm ! Ta có thể cho ngươi tự do .” Tĩnh nghiêm mặt nói .

Lộ Thương trong phút chốc ngừng giãy dụa , ngơ ngác mà nhìn Tĩnh .

“Chỉ cần ngươi đi tham gia đại hội anh hùng lần này cũng tiến vào một trong một trăm người cuối cùng , ta để cho ngươi tự do , đem giải dược Bích Tiêu cho ngươi .” Tĩnh dùng thần sắc trịnh trọng mà tuyên bố , ai cũng nhìn không ra hắn tươi cười như thế bên dưới đã ngấm ngầm chuẩn bị âm mưu như thế nào .

Lộ Thương kinh ngạc mà suy xét … cơ hội này , gần như là cái cơ hội duy nhất có thể làm cho chính mình thoát ly nam nhân đầy khủng bố này … hơn nữa võ công của mình ở trong chốn võ lâm tuy không thể nói là đứng nhất đứng nhì , nhưng chen vào trong vòng trên trăm người thì hẳn là không vấn đề .

“Hảo ! Ta đáp ứng ngươi .” Y lòng đầy dũng khí , gật gật đầu .

“Bất quá ngươi nếu đạt không được như trong lời nói …“ Tĩnh lạnh lùng cười , ra hiệu tự gánh lấy hậu quả .

“Ta sẽ tự nguyện tùy ý ngươi xử trí .” Lộ Thương đã ôm ý định thắng thì ăn thua mất cả , kiên định mà nói ra hậu quả đáng sợ này .

“Chúng ta đây một lời đã định .” Thần sắc của Tĩnh là Lộ Thương chưa từng gặp qua trước đây , trong trầm tĩnh có một loại khí thế cao quý nói không nên lời , làm cho người ta không thể đối với hứa hẹn của hắn sinh ra hoài nghi gì … Lộ Thương bị khí thế của hắn mê hoặc , chỉ có thể không nói gì mà gật gật đầu .

Hoàng triều Đại Đồng Tĩnh Tông năm thứ năm vào đầu tháng chin.

Vĩnh Yên… trung tâm Hoàng đô Đồng An, bên cạnh có một võ đài hôm nay chính là phi thường náo nhiệt … võ đài này do chính Đại Đồng hoàng triều ban bố định chọn lựa nhân tài tại đây, tuy chỉ là một lần thi võ,nhưng thực chất triều đình lại tuyển chọn nhân tài văn chương xuất chúng nhiều chứ không tuyển võ tài , lần này lại được chọn tổ chức đại hội anh hùng, thật quần long tụ họp nơi đây, nên giới võ liền lần đầu tiên nghe đến cái tên này.

Lúc này thiên hạ thái bình, nhân dân giàu có, võ lâm danh sĩ căn bản là bất hạnh vì không có đất dụng võ …nhân đúng lúc có đại hội võ lâm, tiền thưởng cao đến 100 vạn lượng cho người đứng đầu, đương nhiên là thu hút hàng ngàn người tham gia, gần như tụ họp anh hùng nổi danh cao thủ trong thiên hạ, hơn nữa dân chúng đến xem náo nhiệt cũng đông vui, ước chừng có đến hơn vạn người, tự nhiên chật chội không chịu nổi.

“ Ta xem a…Hòa thượng Thiếu Lâm từ xưa nổi danh võ công cao cường, lần này xưng bá thiên hạ hẳn là người của Thiếu Lâm rồi!”. Một người mặc y phục màu xám chính là tiểu thương khi vừa thấy một hòa thượng đi qua vội bàn luận.

“ Không nhất định a. Trên giang hồ còn nhiều vô danh ẩn sĩ, ai biết ai sẽ thắng chứ?” Một bên người nọ nói chen vào, nhất thời làm cho bốn phía tranh luận gay gắt…người trong giang hồ thanh bang chính phái sừng sững không ai để ý, lại nói đến nhân danh ẩn sĩ trên giang hồ, thật khiến nhất thời hỗn loạn.

Lộ Thương lúc này xen lẫn đám đông…bởi vì lần này số lượng người tham gia quá đông, không biết được sẽ gặp ai là sẽ thi đấu với mình với mình, được an bài vào lúc buổi chiều đến bốc thăm, Lộ Thương đến từ trưa nghe luận võ sự tình trọng đại, cho nên ngay từ chỗ trọ mà đến đây thăm dò.

Hắn vừa mới ở trong đám người tìm một vị trí không tồi để đứng, chợt nghe pháo mừng và tiếng quan lớn tuyên bố đại hội anh hùng thiên hạ chính thức bắt đầu…nhất thời nhạc lễ nổi lên, một đám mĩ nữ ăn mặc lộng lẫy xếp thành hai hàng nối nhau đi ra, nổi bật như trăng giữa những vì sao là một nam tử bước lên thảm nhung mà đi.

Nam tử thân mình cao gầy, dáng đi tiêu sái, một thân xiêm y lộng lẫy hết lớp này đến lớp khác đều tung bay trong gió nhẹ, nhìn qua thực cảm giác phiêu phiêu…chỉ tiếc hắn lại đội mũ miện có bức rèm che, không thể thấy rõ bộ mặt nhưng lại làm cho người ta cảm giác nôn nóng vô cùng.

Đang buồn bực vì cảm giác kì dị trong lòng, Lộ Thương chợt nghe trên thành lâu có tiếng hô to :“ Bệ hạ giá lâm”, tiếp theo đám người liền từ trước gạt ra như thủy triều một tầng quỳ rạp xuống, mọi người cùng hô to “ Ngô hoàng vạn tuế”, thanh thế nhất thời không thể diễn tả.

Lộ Thương thấy xung quanh dân chúng đều quỳ gối, chính mình đứng có vẻ hết sức đột ngột. tự hỏi mãi, hắn cũng chỉ là hơi cúi người, học người xung quanh cúi thấp đầu…hắn không quỳ rạp hai gối xuống đất, chính là nửa quỳ trên mặt đất,thân là thống lĩnh sơn tặc phản lại quan phủ, Lộ Thương cũng không muốn dùng nghi lễ thế tục với hoàng đế.

Nguyên lai đó là Tĩnh Tông Hoàng đế mà thiên hạ tôn sùng kính ngưỡng, Lộ Thương ở trong lòng thầm khinh. Xem thân hình kia, Tĩnh Tông có lẽ không lớn tuổi…hoàng đế không phải là lão già đầu hai thứ tóc trong tưởng tượng…Lộ Thương có chút thất vọng.

Ba tiếng “ vạn tuế” hô qua, chợt nghe thanh âm nhu hòa của giọng nam trung vang lên bên tai “ Bình thân”

Thanh âm không lớn, lại tựa hồ ở bên tai mỗi người mà nói chuyện rõ ràng, Lộ Thương không khỏi âm thầm sợ hãi…Tĩnh Tông hoàng đế rõ ràng không phải người thường, loại công phu truyền thanh âm này nội lực cực sâu, cho dù chính mình có học cũng khó thành.

Còn chưa kịp suy xét sâu xa, chợt nghe quan ở thành lâu tuyên bố bắt đầu…nhóm đầu tiền tham gia vòng loại 100 cao thủ đã đi lên võ đài trong tiếng hân hoan của mọi người.

Lộ Thương ở bên nhìn mấy canh giờ sau, trong lòng tràn ngập cảm giác không kiên nhẫn được…chính mình chứng kiến, thấy hơn mười nhóm cao thủ đều xưng của Thanh Thành, Võ Đang, là đệ tử chân truyền của đại môn phái nhà cao cửa rộng trong thiên hạ, chiêu thức lui tới lui đi nhìn náo loạn mà vô cùng trầm buồn không chịu nổi.

Hắn quyết định tìm một chỗ lấp đầy cái bụng, nghỉ ngơi một chút, để cho họ tham gia đại hội anh hùng với cái danh đại môn phái, chung quy lại cái gọi là đại môn phái cũng chỉ là ếch ngồi đáy giếng tự cho mình là to.

Từ chỗ này đến, hắn cũng không quay lai, xoay người đi ra ngoài, hướng một quán rượu không xa lắm nhìn có vẻ yên lành mà đến.

Kinh thành phồn hoa phố cảnh như gió xẹt qua, Lộ Thương trong lòng tràn ngập tự do vui sướng…lần này chỉ cần hắn vào được vòng 100 người cuối cùng, không bao lâu có thể thoát ly khỏi đại ma chưởng của cái tên ma vương đại biến thái Tĩnh kia, sung sướng đến giấu không được cảm giác cười từ đáy lòng.

Đi vào tửu lâu, tiểu nhị cười khanh khách chào đón. Bởi vì thời điểm còn sớm, quán rượu không có đông khách. Đi theo tiểu nhị lên lầu hai, Lộ Thương chọn một vị trí gần cửa sổ có thể nhìn xuống, gọi mấy món ăn sáng, một người một cảnh đối diện.

Ngồi đến nửa canh giờ, chợt nghe dưới lầu huyên náo. Lộ Thương âm thầm quên mất thời gian, phóng chừng đại hội anh hùng nghỉ giờ, những người này đều đến đây nghỉ ngơi.

Thanh âm rầm rĩ ngày càng gần, chỉ thấy một đám người vạm vỡ từ phía sau đi lên, đám nam nhân thân mình cao lớn, một số người thì ủ rũ, còn có người tựa hồ nén giận. Nghe ngữ âm của những người này, tựa hồ bọn họ mới ở đại hội anh hùng bước ra, cảm thấy không phục.

Đám người kia lúc sau bước lên, lại có một nhóm người khác lên lầu, đều tự động ngồi xuống các bàn còn trống. Bởi vì bàn của Lộ Thương hướng ra cửa sổ, chỉ có khoảng cách giữa hai hành lang chứ không có bàn nữa, không có người đến ngồi gần, Lộ Thương tựa hồ vui vẻ, thanh thản hơn.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.