Hoa Hoa Du Long

Chương 15



“Em về sau hội nghĩ muốn ta sao?” Lộ Thương đã muốn bị thao ngay cả nói đều nói không được , Tĩnh cũng không định buông tha hắn mà hỏi vấn đề có chút bỡn cợt.

“Nghĩ muốn …nhớ cái đầu mẹ ngươi ấy!” Lộ Thương điều động toàn thân khí lực mới trả lời hắn một câu, cảm thấy được chính mình hổn hển đến mức chút ăn không tiêu .

“Cái này không được?” Tĩnh vẫn là càng không ngừng trêu chọc hắn.

Lộ Thương lại bỗng nhiên bị đắc tội , giận đứng lên: “Không làm . . . “ Hắn giãy giụa suy nghĩ muốn cuốn thân, lại bởi vì bị Tĩnh đè nặng mà chỉ có thể miễn cưỡng biến thành tư thế bán sườn,hắn đành phải lấy tay giao thân xác duy trì giúp suy nghĩ đi phía trước di động, ý đồ đem Tĩnh trong cơ thể của mình rút ra

Tĩnh làm sao cho hắn trốn, cánh tay hữu lực đem thắt lưng hắn ôm lấy, một bàn tay dùng sức xoa nắn hạ thể của hắn, Lộ Thương nhất thời thất lực cả người mềm yếu, Tĩnh nhân cơ hội đem phân thân càng dùng sức địa đỉnh nhập trong cơ thể hắn.

Tư thế này khiến cơ thể mang đến thương đau mà trước mắt tối sầm, Tĩnh vẫn còn không thương hương tiếc ngọc chỉ dùng sức trừu cắm … vô tận khoái cảm cùng với bức người đau đớn quay cuồng nảy lên, Lộ Thương hai mắt vừa lật, thể lực thật sự duy trì không được, nhất thời hôn mê bất tỉnh. . .

Không biết qua bao lâu, Lộ Thương rốt cục hôn mê mà tỉnh táo lại …

Trong phòng ánh sáng của đèn dầu nhỏ như hạt đậu, còn lại chỉ có chính mình nhìn thấy người đầy ứ ngân ghê người, đệm chăn vô cùng thê thảm bị vo thành một nắm, toàn bộ phòng đều là hương vị hoan ái quá độ… mà Tĩnh sớm chẳng biết đi đâu. . .

Lộ Thương hốt hoảng khi nghĩ rằng đây là lần cuối cùng hai người gặp lại… hai người điên cuồng hoan ái mà quen biết, lại điên cuồng hoa ái mà từ biệt, tất cả nhớ nhung cũng nhiễm mùi dịch… hai người họ chính là loại quan hệ khó coi này.

Một nỗi buồn đau vô danh nảy lên trong lòng, một giọt lệ thanh thoát không không chế được trượt xuống hai gò má gầy.

Tĩnh không hiểu mà đến, lại không hiểu mà đi, tuy rằng rời xa y là ý niệm ngày đêm hắn khẩn cầu trời cao, nhưng …nhưng trống rỗng trong sâu thẳm tâm hồn bỗng như cuồng phong cuốn lấy hắn, để lại cho hắn sự chao đảo trong lòng.

Ngự án cao ngất (ờ,ta vẫn k tưởng tượng đk cái này) màu đỏ thêu đầy tơ vàng lộng lẫy sang trọng, dẫu có xa vời nhưng những chi tiết sống động từ con rồng thêu trên tấm vải phủ vẫn có thể thấy hết sự sa sỉ giàu sang, trang sức bảo thạch…dù sao văn hóa xa xỉ đã trở thành một trong những nét đặc trưng của Đại Đồng hoàng thành, lúc này dẫu chỉ là thái điện được bày ngoài trời, nhưng trình độ tráng lệ này cũng đủ để tiểu dân xem mà trợn mắt há mồm đến tận trời xanh cảm thán.

Nhưng mà đặt mình giữa đám đông, Lộ Thương lại không có lòng dạ nào thưởng thức những thứ trang sức vua chúa xa hoa khó gặp kia, hắn cúi đầu quỳ gối giữa anh hùng đại hội một trăm người xuất sắc nhất, trong lòng chỉ lo tính toán đến tột cùng là nhanh lấy tiền thưởng và đi đường bộ về Hàng Châu.

Bên trên, người hầu quần áo hoa lệ tiến vào trong bắt đầu đọc một thánh dụ dài dòng, Lộ Thương chỉ cảm thấy càng nghe càng phiền… tối hôm qua Tĩnh một đêm yêu cầu vô độ, cơ thể vất vả mà đau đến cơ hồ quỳ xuống đi bằng đầu gối cũng khó duy trì được. Lộ Thương trộm xê dịch thân thể đem cái mông ghé xuống trên mắt cá chân đằng sau, cuối cùng cảm thấy chút thoải mái.

Nội thị phía sau buông màn che dài chấm đất, phía sau rèm là Đại Đồng hoàng đế thần bí trứ danh từ trước đến nay Tĩnh Tông Hoàng đế… nhưng vì mành quá dày, nên mọi người khả năng chỉ nhìn thấy một cái bóng đang ngồi mà thôi.

Nói không chừng bộ dạng so với quỷ còn xấu hơn nên mới phải che chắn kín vậy để giấu đi? Lộ Thương dưới đáy lòng âm thầm nói.

Thân chỉ là sơn tặc, hắn cư nhiên xem Hoàng đế chả phải nhân vật gì thần thoại cao cao tại thượng, mà xem chừng Tĩnh Tông với dáng vẻ kệch cỡm này càng làm hắn thêm chán ghét ba bốn phần.

“…Khâm thử!”

Nội thị rút cuộc cũng đọc xong cái thông báo tràn ngập ngôn từ hoa lệ kia làm cho võ lâm anh hùng không có chút nhận thức đấy là thánh dụ, lấy một âm thanh cao vút làm lời kết thúc.

“Tạ chủ long ân…“ mọi người tề hô, Lộ Thương cũng chỉ bất đắc dĩ theo hiệu ứng đám đông mà hạ hạ thắt lưng xuống.

– Tạ ơn cái mẹ nhà ngươi. Hắn cúi đầu mà hướng khẩu hình trộm mắng lời thô tục, đến lúc ngẩng đầu đã lại có bộ mặt kính cẩn nghe lời nghiêm trang.

Ai, bất quá, đã xong. Lộ Thương cơ hồ thở phào một cái thật dài: Cái chốn kinh đô này làm những chuyện chả hay ho gì, vừa nghĩ tới lập tức có thể quay về nơi ngày nhớ đêm mong Lộ Thương sơn, Lộ Thương chỉ còn thiếu cười ra tiếng xúc động.

Nội thị lui xuống, làm người ta uể oải hơn là một viên quan bộ dáng áo choàng tím đứng ra khỏi hang…Lộ Thương nhìn quanh, lại phát hiện chung quanh mọi người đều nhếch miệng mỉm cười, giống như vẻ mặt thăng quan phát tài.

Chẳng có lẽ là phát tiền thưởng?

Phía trước căn bản không có nghe lọt vào tai nên Lộ Thương lập tức tinh thần tỉnh táo, cố gắng bình ổn thắt lưng sắp đau đến rụng.

“ Tuyên…đầu danh, Thương Châu Lỗ -Tuyên Đình”.

Một đại hồ tử quỳ rạp gần như bò cả hai chân ra đất, lấy thánh chỉ mà tư thế quỳ gối đầy sợ hãi.

“ Phong Lỗ Tuyên Đình phòng giữ Thương Châu…phần thưởng ngàn vạn lượng, khâm thử”.

“ Tạ chủ long ân, tạ chủ long ân…” Cả điện đều ngập tràn ánh mắt hâm mộ cực kỳ,Lỗ Tuyên Đình lại kích động đến không biết làm như thế nào cho phải, quỳ rạp trên mặt đất càng không ngừng tạ ơn.

Đại Đồng vốn sủng văn không sủng võ, quân nhân nếu như không nhập ngũ, địa vị xã hội cực thấp, hiện tại có thể leo một bước đến cái chức ngũ phẩm này, Lỗ Tuyên Đình xúc động đến chảy cả nước mắt.

“…Ban thưởng rượu.” Cung nữ xinh đẹp mang đến, Lỗ Tuyên Đình ngửa cổ một hơi cạn sạch, trên mặt lộ ra ý tươi cười đắc địa.

“Tuyên …người thứ hai, Sơn Đông -Hác Uy.”

Quan viên ấy lấy trình tự luận võ từ từ gọi ban thưởng, quan hàm tuy rằng rơi chầm chậm xuống dưới nhưng đều thật là những chức quan béo bở ai ai cũng mong muốn, cho nên tất cả đều vạn phần hứng phần mà cảm tạ đại ân lĩnh phần thưởng rượu.

Lộ Thương vì mục đích lọt vào một trăm người, đạt thành mục tiêu cũng không muốn tiếp tục hao tâm tổn sức tranh giành vị trí gì nữa, kết quả là xếp hạng tới tận hơn 90, nên với cái tốc độ phong thưởng thế này, chờ đến lượt hắn ắt còn lâu…đại khái phải chờ tới khi hai chân quỳ đến mềm đi, âm thầm trong lòng nghĩ, Lộ Thương cũng chỉ vì mấy trăm bạc thưởng mà phải miễn cưỡng chế trụ chính mình không kiên nhẫn thế này…

Nếu thật sự bị điều ra làm quan, chính mình nên làm thế nào cho phải? Lộ Thương nghĩ đến đấy bất chợt thấy phiền não đi.

Hay sẽ trở thành vị quan đầu tiên có xuất thân thổ phỉ đi…không phải lại tự mình đi bắt chính mình à? Lộ Thương loạn óc nghĩ ngợi, thật một chút cũng không muốn, một bên âm thầm mắng chết tên hoàng đế dông dài này, hại chính mình phải ngồi chờ đến chán chết đi được.

“ Tuyên…năm mươi sáu… Đồng An Tịnh Chân”.

Nghe đọc cái tên quen thuộc, Lộ Thương có chút tinh thần tỉnh táo. Vươn cổ nhìn lên phía trước, thân hình mềm mại duyên dáng kia bước chân lên đài nhận thưởng chính là hắn…mặt mũi hồng hào như nữ tử, cũng chưa từng thấy một bộ dáng đó ở bất kỳ anh hào võ lâm nào…nhưng trên thực tế hắn lại đả bại một ngàn anh hào võ lâm, cướp lấy chút tiền và vị trí cao thủ võ lâm của họ.

“ Tham kiến bệ hạ…” Hắn quỳ rạp xuống thềm son thượng, ý tứ rõ ràng hạ mình, thanh âm lại có vài phần nũng nịu bên trong, làm cho viên quan vẻ mặt kinh ngạc khi nhìn thấy hắn.

“ Khụ khụ… “ quan viên không được tự nhiên ho khan hai tiếng, lôi từ bên trong danh sách đang định đọc tiếp “ Phong…“



“ Chậm đã!” Thanh âm nam nhân trong trẻo đột nhiên vang lên, đó là người nãy giờ vẫn ngồi ở sau bình phong Tĩnh Tông Hoàng đế.

Quan viên cả kinh, vội khom người hỏi “ Bệ hạ có gì phân phó?”

“ Tịnh Chân, ngươi đi lên bậc thềm để trẫm nhìn cẩn thận ngươi” Tĩnh Tông thanh âm không biết sao lại hiện ra một loại ý tứ khác.

Tịnh Chân kia cũng không hề sợ hãi, hãy còn cười hì hì bước lên thập điện, quỳ xuống trước rèm châu “ Bệ hạ…“ Hắn chậm rãi ngẩng đầu lên, tầm mắt vừa cùng phía sau rèm Tĩnh Tông giao nhau… Lộ Thương dám đánh cược chính mình rằng phía sau rèm có một đạo hàn quang hiện lên.

“ Lớn mật!” Tĩnh Tông nhìn gương mặt thanh lịch hiển nhiên thập phần tức giận, nhưng lại đứng dậy từ phía sau đó, mắt thấy sẽ phát tác.

“ Bệ hạ…“Viên quan này cũng khéo ứng xử, cuống quít quỳ xuống hô to “Bệ hạ, phong thưởng cần phải tiếp tục”

Tĩnh Tông hiển nhiên bị nhắc nhở, hắn chậm rãi ngồi xuống “ Tịch Chân khoan hãy gia phong, đứng một bên chờ lệnh. Tiếp tục phong thưởng cho những anh hùng khác đi” hắn phía sau rèm phất tay, tỏ vẻ làm cho viên quan kia tiếp tục.

“ Phong…năm mươi bảy, Tô Châu…”

Phong thưởng tiếp tục tiến hành , Lộ Thương lại sớm suy nghĩ đoán thân phận thật sự của Tịnh Chân…hắn khi nãy còn vừa quỳ gối vừa cười hì hì trước thập điện ngay chân rèm thiên tử, một chút cũng không ngại chọc giận biểu tình của hoàng đế… chính là khi thấy Tĩnh Tông nổi giận, giống như hắn tuyệt đối không được phép tham gia anh hùng đại hội.

Tiểu mỹ nam này, rốt cuộc là thần thánh phương nào?

Chính là không có quy định người có quan hệ họ hàng cùng hoàng đế không được phép tham gia anh hùng đại hội a.

Lộ Thương nghĩ muốn nát đầu không ra nguyên cớ, đến lúc ngẩng đầu lên đối diện ánh mắt nghịch ngợm của Tịnh Chân rồi cười, Tịnh Chân lại trừng mắt với hắn,làm hại Lộ Thương thiếu chút suýt nữa cười ta thành tiếng.

“ Tuyên…Chín mươi bảy, Hàng Châu -Lộ Thương”

Rốt cuộc đợi đến lúc tên mình được kêu lên rồi.

Mang đôi chân quỳ đến tê dại Lộ Thương bước lên phía trước, làm một bộ kinh cẩn nghe theo.

Xem lão tử làm quan gì cũng làm, thuận tiện chuột sa chĩnh gạo vào quốc khố…tưởng thấy tương lai cướp đoạt quốc khố mà đắc ý vô cùng, Lộ Thương liền cảm thấy thời gian quỳ đại loại cũng không vô ích.

“ Phong…Lộ Thương làm nhất đẳng thị vệ cung vua, phần thưởng một ngàn hai”

Phong thưởng vừa xuất ra, một mảnh đại điện kinh ngạc ồ lên…phải biết rằng, nhất đẳng hộ vệ cung vua…là chức tam phẩm, so với quan hàm phong tước còn giá trị hơn đến hai cấp, thật là ngoài dự đoán của mọi người.

Chính Lộ Thương cũng giật nảy mình,cũng thụ sủng nhược kinh, rơi vào tình trạng thống khổ không nói nên lời…vốn là thầm nghĩ làm một tiểu quan ở địa phương, lại ngoài ý muốn bị bắt ở lại kinh thành… nhưng còn ngoài ý muốn hơn nữa là làm thị vệ của hoàng đế.

Phải biết rằng, gần vua như gần cọp… ở dưới chân hoàng đế không phải toàn chuyện tốt, muốn chuồn êm và làm cái gì cũng lại khó càng thêm khó.

Lão hoàng đế chết tiệt này! Một lòng vì thoát khỏi ma chưởng của Tĩnh mà hưng phấn không thôi, không ngờ tới lọt vào vòng trăm người lại có hậu quả này, nhất thời ngây ngốc đến đơ cả mặt.

“ Lĩnh chỉ tạ ơn…“ Quan viên hiển nhiên là không kiên nhẫn khi hắn thật lâu không có phản ứng gì, dài giọng thúc giục.

“”Tạ ơn bệ hạ …” trước mắt bao người, Lộ Thương cũng chỉ cố mà làm ra vẻ cúi người tạ ơn, tâm không cam lòng đem chuyện không muốn cảm tạ mà lộ ra ngoài.

“Ban thưởng một ly rượu ” Quan viên đúng trình tự hóa thực hiện cũng chẳng có đem thanh âm có phần chán ghét của hắn cho vào tai, dù sao nghe vào thêm tâm phiền loạn ý, một lòng Lộ Thương thầm nghĩ nhanh lên chấm dứt này hết thảy, đến lúc được ban một chén rượu trong chén sắc lục lại là rượu ngon chẳng ngửa cổ một hơi uống sạch cũng chẳng sao …dù sao đồ ngốc vẫn biết về nhà phải có tay nải, hắn lại chẳng muốn làm cái gì mà thị vệ cung vua … Lộ Thương đã muốn quyết định phải lẩn trốn chức quan này.

“ Tuyên… người số 98…” Trình tự khiến người người chán nản đó vẫn còn đang tiếp tục, ai đi xuống đều là những người được phong chức võ quan hạ sĩ tại địa phương, rút cuộc không ai có vận may như Lộ Thương, một bước lên trời thành thượng thẩm võ quan kinh thành.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.