Hoa Mãi Mãi Thuộc Về Gió

Chương 10



Part 10Nó ôm chầm lấy đứa bé và đứa bé được nó ôm trọn vào trong lòng, chiếc xe thắng nhanh lại khoảng cách giữa nó và chiếc xe chỉ cách 5cm nữa là đụng vào nó mọi người thở vào nhẹ nhỏm và nhanh chóng chạy đến đỡ nó và đứa bé đứng dậy

_Cháu không sao chứ_ Người qua đường lên tiếng hỏi

_Vâng cháu không sao đâu ạ chỉ là xây xát nhẹ thôi ạ _Nó mỉm cườii

_Cám ơn em nhiều lắm, nếu không có em thì không biết con chị nó sẻ như thế nào nữa_Người mẹ của bé trai lên tiếng cám ơn , nó chỉ biết mỉm cười đáp trả

_Em không sao chứ, thật xin lỗi quá_ Chàng trai chủ nhân của chiếc xe bước xuống lên tiếng xin lỗi

_Vâng không sao đâu ạ_Nó nói

_Tay em ,anh nghĩ nó cần đến bệnh viện để băng bó chứ để như vậy anh nghĩ là không ổn_Người thanh niên nắm lấy cánh tay nó nói

_Không sao đâu, chỉ là vết xước ngoài da thôi_Nó từ chối nhưng cuối cùng vẫn phải đi vì mọi người bảo nó nên đi

_Nhà em ở đâu vậy_Sau khi nó được băng bó, người con trai chở nó về, nó vui vẻ chỉ đườq cho chàng trai, xe dừng trước cổng nhà nó bước xuống cám ơn rồi nhanh chóng chạy vào nhà, nhưng phải khự lại bởi câu nói của chàq trai

_Anh là Hàn Vũ rất vui được quen với em, em tên gì có thể cho anh biết tên được không_Hàn Vũ

_E nhgĩ chuyện biết tên hay không, cũng không quan trọng nếu có duyên tức thì sẻ biết, tạm biệt_Nói rồi nó nháy mắt tinh nghịch rồi bức vào nhà, để lại Hàn Vũ đứng si ngốc vì cái nháy mắt của nó ,bất giác trên môi Hàn Vũ nở một nụ cười *nhất định chúng ta sẻ lại gặp nhau anh hứa đấy* đó là suy nghĩ của Hàn Vũ nói rồi anh phóng xe chạy mất hút.

_Tay em sao vậy_Bin thấy tay nó bị băng bó như vậy thì lo lắng lên tiếng hỏi

_Cô có sao không, có bị chỗ nào nữa không_Hắn lo lắng

_Thôi nào có gì đâu mà hai người cuống cuồng lên vậy_Nó nói, rồi kể hết mọi chuyện cho Bin và hắn nghe

_Này đừng nói em cảm nắng cái người tên Hàn Vũ đó nhá, sao cứ cười tủm tỉm hoài vậy_Bin khó hỉu

_Ây da chắc là vậy rồi ,haizzz giờ làm sao đây hai, nhớ người ta quá _Nó ra vẻ buồn buồn nói khi thấy sắc thái của Bin ,thấy Bin như vậy nên nó bèn giở trò trêu chọc

_Hừ mới gặp lần đầu tiên mà cảm nắng cái quái gì chứ, nhảm nhí_Hắn bực mình nói rồi bước lên cầu thang

_Nè anh vô lí vừa thôi, anh không nghe tới câu nói tình yêu sét đánh sao_nó cố nói theo khi thấy hắn đang bước lên lầu

_Anh hắn ta bị gì vậy_Nó nghiêng đầu dễ thương nói

_Haizz em đúng là ngốc mà, người ta đang ghen mà em không hiểu sao_Lần này tới lượt Bin thở dài bước đến vò đầu nó rồi nối gót theo hắn, cả hai bỏ đi để lại bộ mặt của nó ngố hơn chữ ngố vì không hiểu gì về câu nói của Bin. Sáng hôm sau tại trườq học bốn đứa chúng nó cùng nhau đến trường, sân trườq bổng dưng đông hơn bình thuờng

_Ê ..ê nghe nói bên khối đại học khoa Quản Trị hôm nay có một hotboy chuyển về đó_Học sinh 1

_Ừk ừk tui cũng có nghe nói_Học sinh

_Nhge nói đâu vừa giàu vừa học giỏi nữa_Học sinh 3 bla bla.. bỏ mặc mọi lời bàn tán cả bốn bước nhanh về phía căn tin

_Ken ăn cái này nè ngon lắm đó_Lyna gắp một miếng tôm chiên cho hắn

_Ừk cám ơn_Hắn trả lời qua loa

_Ăn cái này, cái này nữa_Lyna liên hồi gắp thức ăn cho hắn

_Anh Bin anh ăn cái này nè, cái này ,cái này nữa_Nó cố nhái theo lyna

_Sao bà lại nhái lại tôi_Lyna khó chịu

_Ủa t đâu có nhái theo bà đâu hihi cái này tôi quan tâm anh trai tôi, bộ không được hả phải không hai_Nó mỉm cườii ngây thơ nói

_Ừk thôi hai đứa ăn nhanh đi, Bi em bớt nghịch đi lớn rồi mà sao cứ trẻ con mãi thế_Bin vừa nói vừa cừi xoa xoa đầu nó

_Đối với Bin Bi chỉ muốn là trẻ con mãi thôi hihi_Nó cười tít mắt trông đáng yêu nói, nó làm như vậy khiến hắn không thể rời mắt khỏi nó. Ăn xong nó nói mệt nên xuống phòq y tế ngủ, rồi ba người kia lên lớp học, còn nó nói thì nói vậy thôi chơ nó đi về sau vườn trường. Chọn một chỗ ngồi thích hợp dựa người vào thân cây lớn nó thả hồn theo từ cơn gió, đang nhắm mắt nó ngủ trong mê man, thì nó cảm nhận được có vật gì đó mềm mềm mịm mịm chạm vào má nó

_Ơ sao...sao anh lại ở đây_Nó ngạc nhiên khi mở mắt ra thấy Hàn Vũ tay cầm một bông hoa bồ công ahn nghịch trên má nó

_Anh học ở đây mà, vốn dĩ đang định đi tìm lớp học không ngờ đi lạc vào đây rồi còn phát hiện một thiên thần đang ngủ nên tò mò muốn vào xem thôi_Hàn vũ vui vẻ nói

_Hơ hơ anh nói chuyện hài hước ghê, mà anh học ở lớp nào_Nó

_Anh mới chyển vào đây ,anh đại học năm hai Khoa Quản Trị_Hàn Vũ nói, nó đâu biết Hàn Vũ đã khổ tâm như thế nào để điều tra nơi nó đang học chứ, anh muốn ngày nào cũng được gặp nó ,được thấy nó cười vì vậy đây là lí do mà anh chuyển đến trường ROYAL mặc cho những ngôi trường khác mời gọi

_À thì ra anh chính là cái người mà ság nay mọi người đã bàn tán xôn xao đó sao_Nó cười cười nói

_Bàn tán sao, anh không ngờ mình mới chuyển vào mà đã được nổi tiếng như vậy đó, haizz chắc sau này chắc cuộc sống của anh sẻ khó khăn lắm đây_Hàn Vũ than thở nói

_Nữa lại một người mắc cái bệnh ão tưởng sức mạnh nữa rồi, cái trường này sao lắm người ão tưởq thế không biết_Nó lắc đầu thở dài ngao ngán rồi chạy vụt đi vừa chạy vừa lè lưỡi trêu Hàn Vũ

_Được lắm em giám trêu anh là bị ảo tưởng sao,anh sẻ không tha cho em đâu_Nói rồi Hàn Vũ cũng nhanh chóng đuổi theo, khắp khu vườn vang vọng tiếng cười. Hai người họ cứ chạy nhảy vui đùa mà đâu biết nảy giờ một người chứng kiến mọi thứ rồi người đó lặng lẽ rời đi.

_Cậu thích Bi phải không_Hắn chính là người nhìn thấy nó và Hàn Vũ đang vui vẻ bên nhau, hắn phải khự lại bởi câu nói của Lyna

_Chuyện đó có liên quan gì đến cậu sao_Hắn lạnh lùng trả lời

_Sao lại không liên quan nhỉ, Bi là bạn tớ và cậu cũng là bạn tớ nếu cậu thích Bi tớ sẻ giúp cậu một tay_Lyna gượng nói mặc dù trong lòng cô không muốn

_Cậu có thể giúp tớ bằng cách nào_Hắn nghiêng đầu hỏi

_Đơn giản thôi tớ sẻ là quân sư cho cậu_Lyna kéo tay hắn đi rồi cả hai nói gì đó, trở lại chỗ nó và Hàn Vũ

_Nào bây giờ nói cho anh biết em tên gì đi_Hàn Vũ ngồi dựa vào gốc cây nói

_Em là Thùy Anh ,mà anh cứ gọi e là Bi đi_Nó nói dường như ở bên Hàn Vũ nó rất vui vẻ

_Ừk em đi ăn với anh nhé, cũng tới giờ ăn trưa rồi còn gì_Hàn Vũ

_Dạ chắc để lần sau bây giờ em có hẹn rồi_Nó

_Có hẹn sao, có thể cho anh tham gia cùng được không_Hàn Vũ e dè nói

_Đơn nhiên là được rồi càng đông càng vui mà, thôi chúng ta cùng đi kẻo bạn em đợi_Nói rồi nó nắm lấy bàn tay của Hàn Vũ đi, vô tình làm tim cậu đập nhanh hơn bình thường trong lòng cũng dâng lên một niềm vui khó tả , * Quán ăn *

_Mọi người đến rồi à đợi em có lâu không_Nó vui vẻ

_Ừk cũng hơi lâu đấy mà, Bi đây là..._Bin ngạc nhiên hỏi

_À đây là người mà hôm trước em kể với anh đó ,đây là anh Hàn Vũ anh học ở trường chúng ta đại học năm hai Khoa Quản Trị_nó giới thiệu

_Xin chào mọi người rất vui được làm quen_Hàn Vũ khẻ nhíu mày khi thấy hắn đang nhìn chằm chằm vào cậu và nó

_À Hàn Vũ đây là anh Bin, anh hai của em, đây Ken Hàn Phong, còn đây là Lyna bạn của em_Nó chỉ vào từng người

_Xin chào rất vui được làm quen_Bin và Lyna cùng đồng thanh, còn hắn thì đang thẩn người nghĩ gì đó

_Này tên kia anh bị sao vvậy_Nó bước đến lay người hắn

_Ơ sào..à..ờ không sao thôi ăn, đói quá rồi_Hắn lúng túng như gà mắc tóc nói, thế là cả buổi ăn diễn ra vui vẻ duy chỉ có hắn là ít nói hơn hẳn trong lúc ăn như một tảng băng di động hắn chỉ tập trung để ăn

_Này anh làm gì mà mặt lạnh như tiền vậy, sao không nói gì, sợ tôi ăn hết của anh à_Nó móc méo hắn

_Đó là chuyện của tôi_hắn lạnh lùng trả lời rồi rời đi, trước khi đi không quên liếc mắt đến Hàn Vũ

_Nè hai người có biết tên đó bị gì không, sao nhìn cái mặt của hắn khó chịu quá vạy_Nó quay qua hỏi bin và Lyna, hai người kia chỉ biết cười nhún vai họ cứ nghĩ rằng chắc hắn đang ghen với Hàn Vũ, dần thời gian trôi qa nó càng ngày càng gắn bó nhiều hơn với Hàn Vũ và hình như nó cũng đã có tình cảm với Hàn Vũ, còn Hàn Vũ cậu càng ngày càng yêu nó. Vậy là hôm nay cậu quyết định tỏ tình với nó, còn hắn thì mặc dù có quan tâm đến nó nhiều chừng nào nó cũng chỉ coi đó là tình cảm bạn bè, Lyna nhà ta nhiều lần bày mưu tính kế cho hắn nhưng điều thất bại thấy hắn buồn Lyna cũng đâm ra buồn theo

_Chà xem nào, đi đâu về mà hớn hở như vậy oa còn có nhẫn nói nghe ai đã tặng bà_Lyna đang ngồi nói chuyện với Bin và hắn thấy nó trở về thì dò hỏi nó,

_Làm gì có thấy đẹp thì mua đeo thôi bộ không được sao_Nó phủ nhận cả hai đang cải nhau thì điện thoại nó reo lên, nó vui vẻ nói chuyện cả một tiếq đồng hồ rồi trở lại

_Nhìn như thế này hẳn là đang yêu rồi, có phải em và Hàn Vũ đã ...rồi phải không_Bin nhăn mặt hỏi, cuối cùng sau từng đợt dò hỏi nó cũng đành phải thừa nhận, khi nhận được câu trả lời của nó hắn đau lòng bỏ đi khuôn mặt lạnh như tiền, còn nó ngay sau đó cũng bị bố nuôi nó gọi về nhà, sau khi nói chuyện với bố nó xong nó trở về nhà với khuôn mặt buồn rười rượi, lặng lẻ bỏ lên phòng mặc cho những thắc mắc của Bin và Lyna................

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.