Hoa Mãi Mãi Thuộc Về Gió

Chương 21: Sự thật dần hé lộ



Part 21: Sự thật dần hé lộ_Con chào bố mẹ_Nó hí hửng tươi cười nói

_Con gái lớn rồi nhá, đủ lông đủ cánh rồi nên không cần đến ông bà già này nữa có phải không_Bà Hoa vờ dỗi nói, còn ông Khang chỉ biết cười

_Ấy mẹ đừng giận ,là con sai khi mấy hôm nay không có ở nhà mà cũng không gọi điện về cho bố mẹ_Nó ôm lấy bà nũng nịu, hối lỗi

_Con nhá lần sau mà con như vậy mẹ đánh tét mông ra_Bà Hoa miệng thì đe dọa, nhưng miệng thì nở nụ cười hạnh phúc

_yes madam hìhì_Nó chào theo kiểu quân đội khiến cả nhà bật cười vì cái tính trẻ con của nó,* Reng reng reng* cả nhà nó đang nói chuyện vui vẻ thì điện thoại nhà bỗng reo

_Có chuyện gì sao bác quản gia_Ông Khang hỏi khi thấy sắc mặt của ông quản gia thay đổi

_Thưa ông chủ, cậu Vũ cậu ấy đã tĩnh lại rồi ạ....bác sĩ vừa mới báo_Ông quản gia mừng ra mặt nói

_Vậy sao trời ơi cám ơn trời đất, cuối cùng sau hai năm nó cũng chịu tĩnh rồi, đi thôi chúng ta đến bệnh viện thăm Hàn Vũ_Bà Hoa mững rỡ nói, gia đình nó ai ai cũng vui mừng

_Alo anh gọi em có chuyện gì à_Là hắn gọi cho nó

_Em đang ở đâu vậy_Hắn dịu dàng

_Em đang trên đường vào bệnh viện.....................

_Em làm sao mà phải vào bệnh viện, có làm sao không ,có bị thương nặng không_Không để nó nói hết câu hắn đã lo lắng hỏi nó tới tấp

_Nào bình tĩnh ,em không sao cả chỉ là vào thăm anh trai của em...anh cũng vào thăm với em nhé sẵn tiện chào bố mẹ em luôn_Nó vui vẻ khi thấy hắn lo lắng cho nó như vậy

_Được rồi anh sẽ đến_Hắn thở phào nhẹ nhõm khi nghe nó nói rõ lí do đến bệnh viện *Tại bệnh viện*

_Hàn Vũ cuối cùng con cũng tỉnh rồi_Bà Hoa nước mắt dàn dụy

_Bà này con nó mới khỏe đừng như vậy_Ông Khang khuyên ngăn

_Con khỏe rồi bố mẹ đừng lo_Hàn Vũ mỉm cười dịu dàng

_Anh Hai cuối cùng anh cũng tỉnh rồi, em nhớ anh_nó chạy đến ôm chầm lấy Hàn Vũ, còn hàn vũ thì đóng băng khi nghe thấy hai từ *Anh hai* phát ra từ miệng nó và chính bây giờ cậu mới phát hiện sự có mặt của nó

_Thùy Anh em đang nói gì vậy_Hàn Vũ nhíu mày nói, còn nó khi nhge thấy Hàn Vũ gọi mình bằng cái tên Thùy Anh thì chân mày nó khẽ nhíu lại

_Hàn Vũ con sao vậy, mới ngủ được hai năm mà con đã quên tên em gái của mình rồi sao, nó không phải là Thùy Anh mà là Hàn Băng _Ông Khang thấy thái độ như vậy của nó lập tức tinh ý nói

_Bố..bố nói gì vậy đó là Thùy Anh là người con yêu, mẹ..mẹ nói đi làm sao Thùy Anh lại là Hàn Băng được_Hàn Vũ khăng khăng phản đối

_Băng NHi con nhanh đi gọi bác sĩ đi, nhanh đi con_Ông Khang đuổi khéo nó , còn bà Hoa thì chỉ biết trân trân nhìn Hàn Vũ mà đau lòng. Họ đâu biết cuộc đối thoại nãy giờ hắn đã nghe hết tất cả và khi nghe nó chuẩn bị ra ngoài gọi bác sĩ thì hắn đã tránh mặt đi, còn nó..nó như người mất hồn nó không hiểu chuyện gì cả, bây giờ cả nó và hắn điều một tâm trạng lo lắng , rối bời.

_Này nhóc em làm gì ở đây vậy_Bin hỏi nó khi thấy nó một mình đi dạo trên phố nhưng trông nó cứ như người mất hồn vậy

_Ơ..à em đi dạo ấy mà_Nó ngớ người khi thấy Bin, rồi mỉm cười nói

_Em có chuyện gì sao, trông sắc mặt em không tốt cho lắm_Bin kéo nó lại ghế đá ngồi xuống lo lắng hỏi

_Hìhì em không sao đâu anh ạ, chỉ là có một số chuyện làm em thấy mệt mỏi, em chỉ cảm thấy hơi bế tắc mà thôi_Nó ngao ngán nói, khi nó nói ra những lời trong lòng, thì nó cảm thấy có gì đó là lạ, lạ vì chưa bao giờ nó lại nói những suy ngĩ của mình cho người lạ nghe (k lạ đâu ), hình như có một cái gì đó đã thôi thúc nó nói ra tất cả khi gặp Bin và một điều quan trọng nữa, là nó cảm thấy thoải mái hơn khi nói ra những lời đó với Bin

_Em có phiền khi nói cho anh biết được chuyện gì đang xảy ra đối với em, có được không_Bin mỉm cười dịu dàng nói ,bên ngoài tuy là tỏ vẻ không ó gì nhưng bên trong cậu đang rất buồn và lo lắng khi thấy nó lo nghĩ như vậy

_Thực ra em không biết sao dạo gần đây đầu em hay đau, rồi mới đây bác sĩ nói em bị mất trí nhớ, trong khi đó bố mẹ em lại chẳng nói gì cho em biết, còn nữa hôm qua anh trai em Hàn Vũ vừa mới tỉnh lại sau hai năm bị làm người thực vật_Nó nhàn nhã

_Chuyện đó đáng vui mà em_Bin mỉm cười gượng gạo nói

_Đúng là đáng vui, nhưng anh biết không, anh Vũ lại gọi em là Thùy Anh lại còn nói em là người yêu của anh ấy nữa, bố em nói vì Thùy Anh trước đây là người yêu của anh ấy nên anh Vũ mới như vậy, em biết là em giống Thùy Anh, nhưng tại sao anh hai của em lại có thể nhầm lẫn em với người anh ấy yêu được chứ, điều đó làm em rất khóc chịu_Nó nói tất cả những gì trong lòng nó đang buồn phiền cho Bin nge, còn cậu chỉ biết im lặng lắng nghe lời tâm sự của nó

_Anh nghĩ em không nên nghĩ nhiều quá, hãy để mọi thứ thật tự nhiên, đừng bận tấm quá nhiều, như vậy em sẽ cảm thấy dễ chịu hơn_Bin nắm lấy bàn tay nó dịu dàng khuyên nhủ, rồi cả hai nói chuyện một hồi lâu thì cả hai tạm biệt nhau ra về. Bin cứ đứng đó nhìn bóng nó xa dần, còn nó thì cứ bước đi về phía trước dường như sau khi nói chuyện với Bin xong thì nó cảm thấy thoải mái nhẹ nhỏm hơn rất nhiều *(vài hôm sau)

_Thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được_Đó là tiếng tổng đài nói khi nó gọi điện thoại cho hắn, mấy hôm nay nó không thấy hắn đâu cả, đến nhà cũng không có mà lên trường cũng không thấy điều đó làm nó rất lo lắng

_Em đừng lo Ken nó lớn rồi sẻ không sao đâu_Bin dịu dàng an ủi, còn nó chỉ im lặng *Tối tại quán bar*

_Ken mày làm cái gì vậy, sao cả tuần này mày mất tích, mà không nói cho ai biết hết vậy, mày có biết Bi nó lo cho mày lắm không_Bin giận dữ khi thấy khắp căn phòng vip toàn là vỏ của những chai rượi

_Bin hả lại đây ...lại đây uống với tao cho vui nào_Hắn say khướt, cất giọng nhè nhè say xỉ nói với Bin *Bốp..bốp*

_Mày đứng dậy đi về cho tao, mày không về tao đánh mày tiếp đó_Bin tức giận không kiềm được vung nắm đấm vào hắn

_Tao không về...mày thích mày về đi...máy thích thì mày đánh nữa đi_Hắn mỉm cười cứng đầu nói

_Thằng khốn mày khiến em tao lo lắng trong khi mày thì cứ uống rượi chẳng quan tâm nó gì cả *Bốp..bốp..bốp*_Bin không ngừng đánh và mắng hắn

_Mày cứ đánh đi..đánh chết tao đi..tao bây giờ tao cũng muốn chết lắm..tao thực hức hức không đáng để sống ở đời này_Hắn rên rỉ nói trong sự đau đớn, không phải là đau do những cú đánh của Bin, mà là do chính trái tim của hắn, nó đang rỉ máu

_Mày làm sao vậy Ken...nói,.,..nói tao nghe đã có chuyện gì xảy với mày vậy_Cảm thấy thái độ của thằng bạn thay đổi,Bin nhanh chóng bình tâm trở lại, lo lắng hỏi

_Tao phải làm sao đây Bin...hức hức tao phải làm sao đây_Hắn khụy người xuống sàn nhà nước mắt không hiểu sao lại tuôn rơi điều đó làm Bin thực sự lo lắng, khi không hiểu chuyện gì đang xảy ra đối với hắn.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.