Hỏa Ngục (Inferno)

Chương 44




Marta Alvarez lùi lại một bước và khoanh tay nhìn kỹ người phụ nữ trẻ tóc vàng đứng trước mặt mình.

“Tôi xin lỗi”, Sienna tiếp tục, vẫn nói bằng thứ tiếng Ý trôi chảy. “Chúng tôi đã nói dối chị nhiều chuyện.”

Người bảo vệ cũng lúng túng không kém Marta, mặc dù anh ta vẫn giữ nguyên vị trí.

Giờ Sienna nói thật nhanh, vẫn bằng thứ tiếng Ý, kể với Marta rằng cô làm việc tại một bệnh viện ở Florence, nơi Langdon đã đến vào tối hôm trước cùng với một vết thương do đạn bắn vào đầu. Cô giải thích rằng Langdon chẳng nhớ được gì về các sự kiện đã khiến anh phải vào bệnh viện, và rằng anh rất ngạc nhiên trước đoạn video an ninh chẳng kém gì Marta.

“Cho chị ấy xem vết thương của anh”, Sienna ra lệnh cho Langdon.

Khi nhìn thấy những vết khâu bên dưới mái tóc rối bù của Langdon, Marta ngồi xuống bậu cửa sổ và đưa hai tay ôm lấy mặt vài giây.

Suốt mười phút qua, Marta không chỉ biết rằng chiếc mặt nạ người chết của Dante đã bị đánh cắp trong ca trực của cô, mà còn biết rằng hai tên kẻ trộm lại chính là một vị giáo sư người Mỹ được kính nể ở Florence mà cô tin tưởng, người vừa qua đời. Hơn nữa, cô nàng Sienna Brooks, người Marta cứ đinh ninh là cô em gái người Mỹ mắt to của Robert Langdon, hóa ra lại là một bác sĩ, đang thừa nhận đã nói dối và nói được tiếng Ý trôi chảy.

“Chị Marta”, Langdon lên tiếng, giọng trầm xuống và đầy thấu hiểu. “Tôi biết mọi việc thật khó tin, nhưng tôi thật sự không nhớ gì đêm qua. Tôi không biết tại sao Ignazio và tôi lại lấy chiếc mặt nạ.”

Marta cảm nhận được từ ánh mắt anh rằng anh đang nói sự thật.

“Tôi sẽ trả lại chiếc mặt nạ cho chị”, Langdon nói. “Tôi hứa với chị. Nhưng tôi không thể tìm lại nó trừ khi chị để chúng tôi đi. Tình hình rất phức tạp. Chị cần để chúng tôi đi, ngay bây giờ.”

Mặc dù rất muốn chiếc mặt nạ vô giá sẽ trở về, nhưng Marta không hề có ý định để ai đi cả. Cảnh sát đâu rồi?! Cô ấy nhìn xuống chiếc xe cảnh sát duy nhất trên Quảng trường Signoria. Rất lạ là những nhân viên công lực vẫn chưa đến được bảo tàng. Marta cũng nghe thấy âm thanh rì rì rất lạ tai ở phía xa, giống như tiếng ai đó đang sử dụng cưa máy. Và nó càng lúc càng to hơn.

Cái gì thế nhỉ?

Giọng Langdon giờ đầy cầu khẩn. “Chị Marta, chị biết Ignazio mà. Ông ấy không bao giờ lấy chiếc mặt nạ mà không có lý do chính đáng. Ở đây có một bức tranh lớn hơn nhiều. Chủ nhân của chiếc mặt nạ, Bertrand Zobrist, là một người rất phức tạp. Chúng tôi nghĩ có lẽ ông ta liên quan đến việc gì đó rất kinh khủng. Tôi không có thời gian để giải thích tất cả, nhưng tôi xin chị hãy tin chúng tôi.”

Marta chỉ đăm đăm nhìn. Chẳng có chi tiết nào trong những lời này có ý nghĩa cả.

“Chị Alvarez”, Sienna nói, nhìn thẳng vào Marta với ánh mắt lạnh lùng. “Nếu chị lo lắng cho tương lai của mình, và của con chị, thì chị cần để chúng tôi đi, ngay bây giờ.”

Marta khoanh tay che chắn trước bụng, cực kỳ không vui trước lời đe dọa thấy rõ nhằm vào đứa con chưa chào đời của mình.

Tiếng rền rĩ điếc tai bên ngoài nghe to hơn, và khi Marta ngó ra ngoài cửa sổ, cô không nhìn thấy nguồn phát ra âm thanh đó, nhưng cô nhìn thấy một thứ khác.

Người bảo vệ cũng nhìn thấy nó, mắt anh ta mở to.

Bên dưới Quảng trường Signoria, đám đông đang rẽ ra để lấy lối cho một đoàn xe cảnh sát tiến vào mà không hề hú còi, đi đầu là hai chiếc xe thùng màu đen, lúc này phanh két lại bên ngoài cửa cung điện. Những người lính mặc đồng phục đen nhảy ra, mang theo súng lớn và chạy vào trong cung điện.

Marta cảm giác sợ hãi. Họ là những kẻ nào vậy?!

Người bảo vệ cũng cảnh giác không kém.

Âm thanh rền rĩ điếc tai đột nhiên rít lên, và Marta lùi vội lại khi nhìn thấy một chiếc trực thăng nhỏ hiện ra bên ngoài cửa sổ.

Chiếc máy bay bay vè vè cách không đầy mười thước, gần như thể nó đang soi mói những người trong phòng. Đó là một chiếc máy bay nhỏ, có lẽ chỉ dài một thước, với một ống màu đen dài gắn phía trước. Cái ống đó chĩa thẳng về phía họ.

“Nó sắp bắn đâý!”. Sienna hét lên. “Mọi người nằm xuống!” Cô ngồi thụp xuống bên dưới bậu cửa sổ, còn Marta cứng người vì sợ hãi nhưng vẫn làm theo mọi người một cách bản năng. Anh chàng bảo vệ cũng thụp xuống, chĩa khẩu súng vào chiếc máy bay nhỏ bé.

Trong tư thế lom khom của mình bên dưới bậu cửa, Marta có thể nhìn rõ Langdon vẫn đứng im, nhìn sững Sienna với vẻ khó hiểu, rõ ràng anh không tin rằng đang có mối nguy hiểm. Sienna chỉ thụp xuống sàn một chớp mắt rồi bật dậy, nắm lấy cổ tay Langdon và bắt đầu kéo anh về phía hành lang. Chỉ một khắc sau, họ đã cùng nhau tới lối vào chính của tòa nhà.

Anh chàng bảo vệ bật nhổm dậy và phủ phục như một tay súng bắn tỉa, nâng vũ khí của mình nhắm về phía hành lang nơi hai người đang chạy đi.

“Đừng bắn!”, Marta hạ lệnh. “Họ không thể thoát được đâu!”

Langdon và Sienna biến mất ở góc nhà, và Marta biết chỉ vài giây nữa là hai người sẽ đâm sầm vào những nhân viên công lực đang tiến vào từ hướng kia.

***

“Nhanh lên!”, Sienna giục, vội vã cùng Langdon chạy ngược trở lại lối họ đi vào. Cô hy vọng họ có thể ra đến cửa chính trước khi lao vào đám cảnh sát, nhưng giờ cô nhận ra cơ hội làm việc này gần như bằng không.

Langdon cũng nhận thấy như vậy. Không cần thông báo, anh dừng phắt lại tại một chỗ hành lang giao nhau khá rộng. “Chúng ta sẽ không thể ra khỏi lối này đâu.”

“Đi nào!”, Sienna vội vã ra hiệu cho anh chạy theo. “Robert, chúng ta không thể cứ đứng đực ở đây!”

Langdon có vẻ rối trí, ngó sang bên trái, về phía hành lang ngắn dẫn tới một gian phòng nhỏ lờ mờ ánh sáng. Tường của gian phòng treo đầy những tấm bản đồ cổ, và ở chính giữa phòng là một quả cầu sắt khổng lồ. Langdon nhìn quả cầu kim loại và bắt đầu chậm rãi gật gù, sau đó gật lia lịa.

“Lối này”, Langdon nói, lao thẳng về phía quả cầu sắt.

Robert! Sienna chạy theo nhưng có phán đoán ngược lại. Hành lang đó rõ ràng dẫn sâu hơn vào bảo tàng, cách xa lối thoát.

“Anh Robert?”, cô hổn hển và cuối cùng cũng bắt kip anh. “Anh đang đưa chúng ta đi đâu?!”

“Qua Armenia”, anh đáp.

“Cái gì?!”

“Armenia”, Langdon nhắc lại, mắt anh dán chặt về phía trước. “Tin anh đi!”

Phía dưới một tầng nhà, lẫn trong đám du khách khiếp sợ trên ban công Sảnh Năm trăm, Vayentha cúi đầu xuống khi đội SRS của Brüder vượt qua ả vào trong bảo tàng. Dưới nhà, tiếng những cánh cửa đóng sầm vang vọng khắp sảnh khi đám cảnh sát bịt kín khu vực.

Nếu Langdon thực sự ở đây, anh ta đã bị mắc kẹt.

Thật không may, chính Vayentha cũng vậy.