Hoa Nguyệt Ngân

Chương 12



Từ sau chuyện Ngọc thục phi và Nhị điện hạ, chuyện Nam Hiên Vương sủng ái Lục điện hạ Hoa Nguyệt Ngân lại truyền đi ồn ào huyên náo. Phàm là con dân Nam Hiên quốc không người nào không biết hoàng đế bệ hạ bọn họ anh minh thần võ, đem Lục điện hạ của bọn họ xinh đẹp ngay cả tinh linh còn không thể cùng so sánh sủng ái tới độ vô pháp vô thiên. Không nói chuyện đoạt cung nữ của phi tử trước đó, mượn chuyện Nhị điện hạ mà nói đi, chính là khi đùa giỡn không cẩn thận làm cho Lục điện hạ trầy da, đã bị hoàng đế bệ hạ cấm cung. Cùng tung tin vịt, phiên bản trong dân gian nhiều không đếm xuể. . . . . .

Ngự hoa viên, cả vườn toàn mùi hương đào.

Ở giữa hồ nhỏ hình chữ nhật, toàn bộ thành xây bằng kim bích màu ngọc lưu ly, trong hồ nở đầy tầng tầng lớp lớp hoa sen, hoa sen bình yên, tường hòa nở ra , tản ra mùi thơm thản nhiên, lâu dài, thơm mát. Gió nhẹ từ từ thổi qua, trên mặt hồ nổi lên tầng tầng lớp sóng nhỏ, đẹp không sao tả xiết.

Bên trái hồ có một gốc cây long trảo hòe vạn năm trường thọ, nó tượng trưng cho hoàng quyền cùng trí tuệ Nam Hiên quốc đế vương qua các thời kỳ. Nghe nói nó quả thực mấy ngàn năm mới kết một trái, cụ thể cần mấy ngàn năm không ai biết, chỉ biết là nó trong một canh giờ nở hoa, kết quả, tàn lụi, là thánh phẩm khả ngộ không thể cầu, ăn không chỉ có có thể gia tăng công lực sáu mươi năm, còn có hiệu quả trường sinh bất lão, đến nay không ai gặp qua.

Hoa Nguyệt Ngân đã chịu ra khỏi Hiên Dương điện, cùng Hoa Ngạo Kiết ngồi trong chòi nghỉ mát phía bên phải hồ nhỏ, Hoa Ngạo Kiết lúc này kiên nhẫn dạy con trai bảo bối của hắn, hoàng tộc lễ nghi như thế nào cho đúng, hợp quy củ mà cũng duy trì vẻ đẹp, tư thế ăn cơm tao nhã mà tự nhiên, đi đường, phẩm trà. Chỉ tiếc phần này nhỡn nhơ tự đắc cũng không duy trì được bao lâu.

Cách đó không xa, một vị nữ tử xinh đẹp được thái giám bọn thị nữ vây quanh, thướt tha hướng bọn họ tới gần.

“Thần thiếp tham kiến bệ hạ.” Nữ tử một đầu tóc quăn gợn sóng màu thủy lam, một đôi mắt màu vàng, một thân sa quần màu đỏ thẩm, đẹp đẽ vô cùng.

“Ái phi miễn lễ, đứng lên, ngồi đi.” Đối với nữ tử xuất hiện, Hoa Ngạo Kiết cũng không có hiện ra ý không trông đợi, hắn thản nhiên mỉm cười nhìn nữ tử, giơ tay chỉ vị trí đối diện.

“Thần thiếp tạ ơn bệ hạ tứ tọa.” Nữ tử hơi hơi vuốt cằm, nhẹ nhàng bước lên, quyến rũ hàng vạn hàng nghìn ngồi vào chỗ.

Đúng vậy, cô gái này chính là phi tử Hoa Ngạo Kiết sủng ái nhất trong hậu cung, An Nính An quý phi.

Ỷ vào Hoa Ngạo Kiết đối với mình sủng ái, An Nính không e dè đánh giá bé con ngồi ở trên đùi Hoa Ngạo Kiết.

Lục điện hạ Hoa Nguyệt Ngân có một dung mạo khuynh quốc khuynh thành sớm làm dư luận xôn xao, nói y một đôi mắt kinh diễm ra sao, ngũ quan tinh xảo đến mức nào, nhưng vì y suốt ngày không ra khỏi Hiên Dương điện, đến nay nhiều là nghe nói, ít có người gặp qua. Hiện tận mắt nhìn thấy, khuôn mặt này há là khuynh quốc khuynh thành, tuyệt thế dung mạo cũng không đủ từ để hình dung.

Quần áo đen nhánh, tóc dài xinh đẹp mềm mại rũ xuống bên hông, lưu quang tràn đầy trong đồng tử bảy sắc màu tinh thuần, thấu triệt như vậy. Nhìn cặp mắt kia, như linh hồn của mình đều nhanh bị hút vào, nhưng khi dời hai mắt đi lại nhịn không được muốn tìm kiếm hào quang kia.

Nhìn thấy An Nính không thêm che dấu ngốc nhìn mình bảo bối, Hoa Ngạo Kiết cực kỳ không hờn giận, có chút mâu thuẫn nghĩ: rõ ràng là chính bản thân dùng bất cứ thủ đoạn tồi tệ nào lừa bảo bối ra tẩm điện, sao mà hiện tại lại muốn đem bé giấu đi, không cho những người khác thấy được mà? ho thật mạnh một tiếng, nhắc nhở An Nính phục hồi tinh thần lại.

Phát hiện chính mình thất thố, An Nính cũng không vội vàng thu hồi tầm mắt, bình tĩnh chuyển qua bộ mặt nghiêm chỉnh, mang theo tươi cười ôn hòa thân mật nhất.

“Lục điện hạ quả thực xinh đẹp như lời đồn, ngay cả thần thiếp cũng xem trợn tròn mắt mà, khó trách bệ hạ sủng ái Lục điện hạ như vậy.” An Nính ra vẻ tự đáy lòng tán thưởng.

Cho dù không phải thật tâm, Hoa Ngạo Kiết vẫn là rất cao hứng nghe người khác khen ngợi bảo bối của mình, điều này làm cho hắn không hiểu sao sinh ra một cảm giác mãnh liệt về sự ưu việt.

Đối phương mặc dù đang cười, Hoa Nguyệt Ngân không chút nào phát hiện không hơi thở hảo ý, y nhíu nhíu mày, không chịu được xoay xoay thân mình nhỏ, nhắc nhở Hoa Ngạo Kiết y muốn rời đi.

“Làm sao vậy, tiểu tử kia?”

“Phụ hoàng, Ngân Nhi muốn về Hiên Dương điện trước.”

“Không đợi phụ hoàng cùng quay về sao?”

“Không được.” Hoa Nguyệt Ngân kiên định lắc đầu.

“Được rồi.” Hoa Ngạo Kiết trên mặt không khỏi hiện lên một nụ cười dung túng.

Hoa Ngạo Kiết hoàn toàn buông Hoa Nguyệt Ngân ra, thấy tiểu tử kia không chút nào lưu luyến ly khai khỏi ngực của mình, cũng không quay đầu lại mà cứ hướng về Hiên Dương điện, hắn liền hận không thể kéo y một lần nữa quay về trong lòng, hảo hảo đánh mông y một chút, giáo huấn một chút tiểu tử không lương tâm này.

Cho đến khi tiểu tử kia hoàn toàn biến mất khỏi tầm mắt của mình, Hoa Ngạo Kiết mới quay đầu nhìn về phía An Nính, nói: “Ái phi tới đây có chuyện gì không?” Hắn đã hối hận đáp ứng để cho tiểu tử kia một mình trở về, hiện tại thầm nghĩ nhanh giải quyết “Phiền toái” trước mắt, hảo chạy trở về đem tiểu tử kia ôm vào trong ngực một lần nữa, “Chà đạp” một phen.

“Bệ hạ, thần thiếp là thay Sở nhi đến van cầu, chỉ tại thần thiếp quản giáo vô phương, từ nhỏ nuông chiều hắn đến phát hư. Thần thiếp khẩn cầu bệ hạ, niệm tình Sở nhi tuổi còn quá nhỏ, một lần nữa cho hắn cơ hội một lần hối cải để làm người mới.” Nói nói xong, hai hàng thanh lệ từ nàng hốc mắt chảy xuống dưới.

Hôm nay sáng sớm, nàng liền trước cửa Ngự thư phòng chờ cầu kiến, đứng nguyên buổi trưa cũng không thấy bệ hạ đến, phái thái giám bên người tiến đến nghe ngóng, mới biết được bệ hạ cùng Lục điện hạ ở Ngự hoa viên học tập hoàng tộc lễ nghi, không để ý hai chân đứng có chút chết lặng rồi, cùng bọn thái giám thị nữ đi cùng, chân không nghỉ tìm đến Ngự hoa viên.

“Ái phi nói quá lời. Trẫm để cho Sở nhi ở An Doanh cung, tất nhiên là hy vọng hắn có thể tĩnh hạ tâm, hảo hảo nhận dạy bảo từ ái phi, ái phi rốt cuộc có gì bất mãn?” nước mắt nữ nhân hậu cung hắn gặp nhiều rồi, nước mắt là tiết mục sở trường nhất của các nàng, cũng chất xúc tác không thể thiếu được. Nếu là bình thường, chờ hắn thưởng thức đủ, liền sẽ không truy cứu nhiều hơn nữa, nhưng việc này lại khác, hắn tuyệt không khinh tha người làm bảo bối của hắn bị thương, dù là con hắn cũng vậy thôi.

” Thần thiếp không dám, là thần thiếp ngu dốt, chưa hiểu hết khổ tâm của bệ hạ, thần thiếp biết sai.” Nhìn nam nhân tuấn mỹ mà mình yêu trước mắt này, An Nính biết nhiều lời vô ích, trước khi còn chưa làm hắn tức giận nhanh chóng thu hồi nước mắt, nói sang chuyện khác.

“Bệ hạ đã thật lâu không tới An Doanh cung , Tiểu Linh Nhi thường ồn ào muốn gặp phụ hoàng mà.” Nàng hiểu ý hắn mà, nếu không, hậu cung ba nghìn giai lệ, hắn sẽ không cưng chiều nàng đến nay.

“Tiểu Linh Nhi thân thể có khỏe không?”

“Bé ồn ào muốn gặp phụ hoàng, cũg không chịu ăn cơm thật ngoan, gần đây vừa gầy xuống không ít. Đứa bé kia chỉ nghe bệ hạ, cũng chỉ có bệ hạ mới chế ngụ bé được.”

Hoa Nguyệt Linh so với Hoa Nguyệt Ngân nhỏ hơn nửa tuổi, là đứa con nhỏ nhất của Hoa Ngạo Kiết. Năm đó khi An Nính sinh bé khó sanh, thiếu chút mất đi hai sinh mệnh. Cũng may An Nính ý chí kiên cường, đến cuối cùng một khắc đều không bỏ cuộc, sinh bé ra, bảo vệ tánh mạng hai người. Đứa trẻ khó sanh mới sinh thể chất luôn kém hơn những đứa trẻ khác, hơi không chú ý là nằm hơn nửa tháng. Trước khi Hoa Ngạo Kiết còn chưa gặp Hoa Nguyệt Ngân, hắn trừ bỏ Hiên Dương cung, trong cung hậu cung phi tần, đặt chân đến nhiều nhất chính là An Doanh cung, cũng vì Hoa Nguyệt Linh thân hư thể yếu, hắn vốn không hỏi đến con cái, đối nàng lại là ngoại lệ.

“Trẫm gần đây chính sự bận rộn, chờ thêm chút thời gian có rảnh sẽ đi thăm nàng. Thay trẫm chuyển cáo đến Tiểu Linh Nhi, trẫm rất nhớ nàng, bảo nàng ngoan ngoãn ăn cơm, trẫm lần sau đi, muốn thấy một Tiểu Linh Nhi mập mạp trắng trẻo đấy.”

“Thần thiếp tôn chỉ.”

“Trẫm còn có chính sự phải vội, không bồi ái phi .”

“Thần thiếp cung tiễn bệ hạ.”

“Nô tài ( nô tỳ ) quỵ tống bệ hạ.”

Nhìn bóng dáng Hoa Ngạo Kiết rời đi, trong lòng An Nính rõ ràng, hắn vội vã rời đi như vậy không phải là vì xử lý chính sự gì. Nàng cũng từng giống tất cả nữ nhân cùng hậu cung, toàn tâm vô hạn hướng tới tương lai, đơn thuần dệt nên ái tình mộng của bản thân, ảo tưởng có thể thay đổi nam nhân lạnh lùng này, có được toàn bộ tình yêu của hắn. Giờ phút này, nàng rõ ràng cảm thấy được nam nhân đang dần thay đổi, mỉa mai chính là, hắn thay đổi không phải vì ai trong số các nàng. Thay đổi hắn cũng không phải tình yêu của các nàng đối với hắn, không tiếc vì hắn mà hóa thân thành ác ma, nữ nhân cả người nhiễm toàn là máu tươi. . . . . .

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.