Hoa Nguyệt Ngân

Chương 37



(Tình yêu ngọt như mật)

“Linh hồn của nàng cũng không được giải thoát.”

“Cái gì?” Thình lình nghe một câu, Lí Nghiêm chỉ cảm thấy lòng giống như bị người hung hăng đập một cái, khó chịu nói không nên lời.

“Linh hồn của nàng cũng không được giải thoát.” Hoa Nguyệt Ngân không nghe tiếng của hắn, nhấn mạnh thêm một lần.

“Thỉnh Lục điện hạ đừng tùy ý lấy người đã qua đời mà nói giỡn.” Âm điệu kích động run rẩy bất bình, lửa giận cuồn cuộn thiêu đốt kịch liệt đáy lòng hắn. Lời y nói, hắn không thể nhận.

” Ngân Nhi của trẫm không nhàn hạ thoải mái cùng Lí thái phó nói giỡn, Lí thái phó thỉnh tự trọng .” Hoa Ngạo Kiết sao có thể dễ dàng tha thứ bảo bối nhà mình bị tí tẹo ủy khuất nào, cơ hồ là theo bản năng thốt ra, là người thì đều nhìn ra hắn giữ gìn sủng nịch.

Hoa Nguyệt Ngân ngược lại cũng không có dao động quá lớn, chỉ bình tĩnh nhìn Lí Nghiêm, thản nhiên nói: “Nàng thường xuyên xuất hiện trong mộng của ta cầu cứu, ta muốn giúp nàng.”

“Xuất hiện trong mộng của người. . . . . .” Giống có cái gì đó trong lòng bị đụng mạnh một cái, máu đặc giống như nảy lên yết hầu, rồi lại cưỡng bức nuốt trở về.

Lí Nghiêm ánh mắt mê mang, vẻ mặt tuyệt vọng, miệng lẳng lặng nhắc tới : “Nàng chưa từng xuất hiện trong mộng của ta. . . . . . Gặp mặt một lần cũng không nguyện ý bố thí cho ta. . . . . . Ha hả. . . . . . Ta là hồ đồ , nàng nên hận ta mới đúng, lại thế nào muốn gặp lại ta. . . . . . Thật hồ đồ . . . . . . Là ta hại chết nàng. . . . . . Nàng nên hận ta a. . . . . . Là chính ta tạo nghiệt. . . . . . Ta thực xin lỗi nàng. . . . . . Là ta xứng đáng. . . . . . Ta đáng thế. . . . . .” Nước mắt từ hắn khóe mắt chảy ra, theo hai má trắng nõn thanh tú chảy xuống, đầu vốn đầy tóc bạc, nếp nhăn trên mặt sớm không tiếng động biến mất vô hình. Bất quá giờ phút này, cũng không có tiếng vỗ tay cho màn ảo thuật này, mỗi người đều là lẳng lặng nhìn Lí Nghiêm bi thống thê thảm.

Nước mắt từng giọt tí tách rơi trên mặt đất, Lí Nghiêm quỳ gối nơi này thật giống một bộ cái xác không hồn trống rỗng, không ngừng lẩm bẩm. Sau một hồi, không biết hắn là nói cho bản thân nghe, hay là nói cho người trong đại sảnh nghe, hắn lẩm bẩm nói: “Ta là gia nô ở Tiễn phủ, từ thế hệ thái tổ gia gia ta đã bắt đầu rồi. Thân là gia nô không có họ chỉ có tên, phụ mẫu ta không đọc sách gì, căn cứ nô tính của một gia nô gọi ta là “Nghiêm” , hy vọng ta có thể giống tên của ta, nghiêm túc với trách nhiệm, tự hạn chế nề nếp, giữ bổn phận một gia nô tốt. Ta tự nhận ta vẫn làm tốt lắm, cho đến năm sáu tuổi đụng phải Tiểu Linh nhỏ hơn ta ba tuổi.”

” Tiểu Linh lúc ba tuổi thực thích cười, đối với sự vật đều tràn ngập tò mò, mắt to cứ nhấp nháy nhấp nháy làm người ta yêu thích. Ta đầu tiên nhìn thấy nàng đã bị nụ cười của nàng mê hoặc, nghĩ thầm rằng: hóa ra nhân gian thật sự có thiên sứ.”

“Khi ta phục hồi tinh thần lại, nàng sớm đi đến trước mặt ta, mở to hai mắt tò mò nhìn ta, coi như động vật hiếm có xem tới xem lui, làm cho ta xấu hổ vô cùng. Xấu hổ và giận dữ xoay người, lại gặp phải một lực cản, hóa ra là nàng kéo cái cổ tay áo thô ráp còn có dấu vết vá vụng về của ta, nàng cười nói với ta, tiểu ca ca, cùng theo ta đọc sách đi.”

“Mười năm sau, ngày ta phải rời khỏi Tiễn phủ, ta hỏi nàng vì sao lựa chọn ta cùng đọc sách? Nàng nói với ta, nàng thấy trong mắt ta quật cường, thấy được nội tâm ta đối tri thức khát vọng thế nào. Ta trừ bỏ kinh ngạc, bất an nhiều hơn, ta chưa từng nghĩ tới, một nữ đồng ba tuổi lại am hiểu lòng người như vậy, hiểu rõ tất cả tâm can họ, đủ thấy thông minh tuệ dĩnh không bình thường. Một khắc kia, sự thành thật của nàng làm xúc động trái tim của ta, kéo ra tình yêu ngọt như mật phủ bụi bao năm trong lòng ta, bất an của ta, đúng là bởi vì ta biết, ta đã không thể quay đầu lại nữa, ta không thể không thừa nhận, ta yêu cô gái trước mắt, ta không thể buông tay!”

“Bởi vì nhờ tiểu thư Tiễn gia nói một câu, ta từ một gia nô làm việc cực nhọc quang vinh trở thành người cùng học với tiểu thư. Một gia nô đối với tri thức khát vọng cùng mục tiêu là không người có thể hiểu được, bởi vì tri thức là con đường căn bản thay đổi vận mệnh bọn ta. Ta thích đọc sách, cũng có bản lĩnh đã thấy qua là không quên được. Phu tử rất thương yêu ta, ngoại lệ thu ta làm đệ tử bế môn. Mười năm sau, thầy chuộc thân cho ta, đem ta đề cử cho anh em kết nghĩa của thầy, cũng năm này, phụ mẫu ta vì bệnh mà chết. Ta nói với chính mình, ta không cần giống bọn họ, ta nhất định phải trở nên nổi bật.”

“Cùng Tiểu Linh sớm chiều ở chung, ta biết nàng tuy là tiểu thư của Tiễn gia, nhưng không giống cha mẹ nàng, nàng không có tư tưởng phân biệt cao thấp thế nào, đối đãi hạ nhân, tên khất cái, kẻ lang thang tựa như đối đãi bằng hữu, ai có khó khăn nàng liền trợ giúp, nàng là nữ tử xinh đẹp, thiện lương cao quý nhất trên đời.”

“Ta thích cô gái này, nhưng chỉ có thể là thích.”

“Nhìn thấy hàng ngũ cầu thân không ngừng tới cửa, ta ghen tị, phẫn nộ, nhưng ta muốn làm … thất vọng một tiếng”Nghiêm ca ca” của nàng. Ta nói chính mình biết, ta vĩnh viễn đều là ca ca bảo hộ muội muội, trừ điều đó ra, không còn thứ gì khác.”

“Nhưng người đến cầu hôn bắt đầu thường xuyên ra vào Tiễn phủ, lòng tựa như bị bóp nghẹn, trong lòng có một loại nôn nóng không biết tên cũng không chỗ giải sầu, đến mức khó chịu, ta biết không thể cứ như vậy. Ta hướng sư phụ đưa ra ý muốn rời đi trước thời gian, thầy đáp ứng. Nhưng sau đó ta lại hối hận , ta không biết nên nói chuyện rồi đi với Tiểu Linh như thế nào. Cho đến ngày phải rời đi, ta chỉ ước nàng đi ra thôi, lại gặt hái không tưởng được. Ta cơ hồ xúc động muốn nói cho nàng, ta không đi , ta phải ở lại bên người nàng. Nhưng lý trí nói cho ta biết, để nàng hạnh phúc, nhất định phải rời đi, phải trở thành một cường giả có thể một mình đảm đương hết thảy.”

“Ta hỏi nàng chờ ta, nàng mỉm cười gật đầu đáp ứng. Ta nhịn không được kinh hỉ hoan hô một tiếng nho nhỏ. Nàng nhón chân, nhắm mắt lại, trúc trắc hôn môi ta, kề vào tai ta lặng lẽ nói, đây là tiền đặt cọc, nàng chờ ta trở lại gặp nàng. Một khác đó, ta biết tâm bọn ta vẫn đều là cùng một chỗ, bọn ta vẫn là giống nhau.”

“Ta rời đi, tâm lại vĩnh viễn lưu bên người nàng.”

“Khiến ta không nghĩ tới chính là, anh em kết nghĩa của sư phụ lại là Tể tướng Tây Tương quốc. Có thư đề cử của sư phụ, Tể tướng đại nhân đối ta rất coi trọng, đối năng lực của ta cũng là tán thưởng tốt đẹp.”

“Một năm sau, khi ta có chút thành công, liền về Tiễn phủ chuẩn bị hướng Tiễn lão gia cầu hôn, lại biết tin Tiễn lão gia lén đem Tiểu Linh gả cho Thái tử Tương Dực. Tương Dực là người ra sao, cho dù ta có cố gắng giao tranh cũng không có thể chống đỡ với hắn a. Rơi vào đường cùng, ta chỉ có thể cùng Tiểu Linh bỏ trốn. May mắn Tiễn lão gia còn không biết quan hệ tình nhân của ta cùng Tiểu Linh, trốn đi cũng đều không phải là việc khó. Ta biết ở lại Tây Tương quốc chỉ có thể bị người khác chia cắt, có thể giúp bọn ta cũng chỉ có sư phụ, ta cùng với sư phụ nói rõ hết thảy, sư phụ từ trước đến nay thương yêu ta, chịu không nổi ta dùng mọi cách cầu xin liền đáp ứng thỉnh cầu của ta, ta vĩnh viễn cũng quên không được ân tình của sư phụ đối với ta. Hết thảy đều tiến hành thực thuận lợi, ta cùng với Tiểu Linh vào Nam Hiên quốc, ở nhờ Lôi Âm tự, nàng ở trong tự hỗ trợ sao chép kinh thư, ta ở ngoài dạy học, ngày quá coi như êm đềm. Cho đến Tiểu Linh đụng phải An quý phi, nàng nói cho ta biết ý muốn vào cung.”

“Vào cửa cung sâu như biển. Ta đương nhiên không đồng ý.”

“Nhưng ý tưởng của Tiểu Linh vẫn dao động ta. Nàng nói, mặc dù cách xa Tây Tương quốc, nhưng nàng mỗi ngày đều lo lắng hãi hùng, tuy rằng bọn ta hứa với nhau không muốn đề cập chuyện nhạy cảm vạn nhất bị tìm được, nhưng không đề cập tới không có nghĩa là không tồn tại, nàng muốn cho lo lắng tương lai bọn ta, nếu vào hoàng cung Nam Hiên quốc, sẽ không cần sợ hãi nữa, thân phận bọn ta vĩnh viễn thi trầm xuống đáy biển. Ta bị thuyết phục , đây là quyết định tối sai lầm trong đời của ta.”

“Bọn ta lấy thân phận huynh muội vào cung, ta gọi là Lí Nghiêm, nàng kêu Lí Linh. Dựa vào tài trí của An quý phi, lại như thế nào không biết ta cùng với Tiểu Linh đều không phải là quan hệ huynh muội chân chính, nàng không có vạch trần, làm bọn ta cảm kích không thôi.”

“Một năm sau, An quý phi mang thai tiểu công chúa, Tiểu Linh tận tâm phụng dưỡng trái phải, ta tận tâm dạy Nhị điện học tập, dùng việc này báo đáp ân đức An quý phi đối bọn ta.”

“Vốn hết thảy đều tốt lắm, cho đến khi tiểu công chúa sắp tròn hai tuổi, trong cung truyền ra tin tức Tương Dực muốn tới Nam Hiên quốc vấn an hoàng tỷ, Tiểu Linh biết lần này chạy trời không khỏi nắng, trong mắt một mảnh tro tàn.”

“Ta không đành lòng thấy nàng ngày qua ngày tinh thần sa sút, liền tính mang nàng rời đi.”

“Một đêm kia, là quyết định sai lầm nhất trong đời làm người của ta.”

“Ta nói với nàng, ta mang nàng rời đi, mang nàng đến một nơi không ai biết đến ẩn cư. Nàng đáp ứng, muốn ta đi với nàng đến một chỗ trước, ta đương nhiên không cự tuyệt.”

“Ta bị nàng kéo đến miệng giếng cạn sau viện. Nàng thực bình tĩnh nói cho ta biết, thiên hạ hay hoàng thổ, nàng đều nhận mệnh , không muốn trốn nữa, nàng không bức ta, nếu ta nguyện ý theo nàng mà đi, hai người ai cũng không uống Mạnh Bà thang, đem tình yêu chưa hết kiếp này lưu đến đời sau; nếu ta không muốn, nàng cũng không oán ta, nàng cùng ta kiếp này vô duyên, chỉ mong kiếp sau còn có thể gặp nhau.”

“Không có nàng, ta cần gì phải sống một mình trên hậu thế. Ta đáp ứng cùng nàng đi. Nàng nở nụ cười. Đó là nụ cười xinh đẹp nhất mà ta từng thấy trên gương mặt nàng, ôn nhu, hồn nhiên, ngọt ngào.”

“Khi ta ngây người một lát, nàng nhảy xuống giếng cạn, ta thấy nàng không chút do dự, khiếp bước , chân của ta không thể mảy may di động, ta làm không được, hóa ra ta sợ chết, ta căn bản không có dũng khí cùng nàng làm việc thiên tư, lời hứa của ta ngay cả cái rắm cũng không bằng, ta yếu đuối, nhát gan, ích kỷ, xấu xa.”

“Ta không biết ta như thế nào xoay người rời khỏi miệng giếng cạn, ta chỉ biết ta không muốn chết. Trong đầu không ngừng kêu gào , ta không muốn chết, ta không muốn chết, ta không muốn chết. . . . . .”

“Hừ, chết thật đúng là chẳng đáng.” Huyền Băng cười lạnh một tiếng, khinh thường nhìn nam nhân trước mắt. Trách không được tra không ra thời gian cụ thể nam nhân cùng Tiễn Linh mất tích, nguyên lai tình báo làm lỗi , hai người căn bản không phải bị Tiễn Dịch đánh vỡ chia rẽ, mà là gạt Tiễn Dịch lén trốn đi.

“Đúng, quả thật chẳng đáng, vì một nam nhân đê tiện yếu đuối như ta, quả thật chẳng đáng.” Lí Nghiêm không quay đầu lại nhìn Huyền Băng, chính là đáp lại lời gã nói tự giễu gật gật đầu.

“Ái phi đã sớm biết thân phận của Tiễn Linh đi.”

“Bệ hạ, An quý phi đúng thật đêm đó mới biết được thân phận thật của ta cùng Tiểu Linh.”

“Hừ, ta thật muốn xem khi ngươi biết toàn bộ những chuyện nàng làm với Tiễn Linh, còn có thể bảo vệ nàng như vậy không?” Vừa lòng nhìn Lí Nghiêm bộ dáng nghi hoặc, hoảng sợ, ngốc nghếch, sắc mặt thay đổi lại đổi thay, lập tức lại tiếp tục nói: “Ái phi, trẫm đang hỏi ngươi mà.”

“Thần thiếp thật là đêm đó mới biết được Lí Linh chính là Tiễn Linh.”

“Lời này lừa Lí thái phó còn được đi, lừa trẫm thì rõ ràng ngu muội không thôi . Nói, là ai giúp ngươi giả tạo chữ viết của Tiễn Linh?”

“Thần thiếp không biết bệ hạ đang nói gì.” An Nính mạn mẽ ngẩng đầu nhìn về phía Hoa Ngạo Kiết, hắn thật nhẫn tâm như thế sao, phải phá hư cố gắng nhiều năm qua của nàng sao?

“Ái phi không muốn nói, trẫm cũng không ép ngươi. Băng, ngươi tức khắc dẫn người đến miệng giếng cạn sau viện làm cúng bái hành lễ siêu độ vong linh, nhớ kỹ đem tiểu công chúa Hoa Nguyệt Linh theo.”

“Không.” An Nính thét chói tai cắt ngang, sắc mặt tái nhợt, trên trán hiện lên một tầng mồ hôi lạnh, “Ngươi không thể làm như vậy, Linh Nhi cũng là nữ nhi của ngươi, ngươi vì sao phải nhẫn tâm như vậy? Ngươi cho dù không xem ta, cũng nên vì Linh nhi ngẫm lại a, ngươi nhẫn tâm nhìn nó cả đời dựa vào dược vật mà sống sao? Ngươi nhẫn tâm sao?” An Nính lấy khăn tay che cái miệng đang tràn ra tiếng khóc áp lực, từng câu từng chữ đều là lệ.

Hắn nhẫn tâm sao? Hắn từ trước đến nay không hỏi qua chuyện hậu cung, nếu không vì tiểu tử kia, lần này hắn cũng sẽ không hỏi đến, hậu cung vốn là như thế, thêm một người không nhiều lên, bớt một người không ít đi, hắn làm sao đến nhẫn tâm đến như vậy?

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.