Hoa Nguyệt Ngân

Chương 38



Đối mặt An Nính lên án đến đau thương, Hoa Ngạo Kiết chỉ gợi lên một nụ cười nhẹ, mắt sáng như đuốc khóa trên gương mặt nước mắt của nàng, cho đến khi hai nắm đấm xiết chặt bị người lần lượt mở ra.

Hoa Ngạo Kiết cúi đầu đối tiểu tử kia ôn nhu cười, nói: “Ngân Nhi không cần lo lắng, phụ hoàng không có việc gì.” Thiếu chút nữa lại không khống chế được muốn giết người.

Hóa ra Hoa Nguyệt Ngân cảm giác được sát khí quanh thân Hoa Ngạo Kiết nên tới bên người hắn, đúng lúc ngăn trở trước khi tức giận cùng sát ý của hắn bùng nổ.

Hoa Ngạo Kiết là ai chứ, trong lòng hắn, hậu cung này, trừ bỏ bảo bối nhà mình, những người khác đều không vào được mắt hắn, tâm hắn. Đối mặt An Nính thanh thanh lệ lệ lên án, hắn không cảm thấy không đành lòng, chỉ biết cảm thấy không kiên nhẫn. Nếu đổi là An Nính ngày thường tự giữ bình tĩnh kia, quyết sẽ không làm ra hành vi ngu xuẩn này, nhưng nàng hiện tại, chỉ là một mẫu thân lòng suy nghĩ cho con gái, ung dung bình tĩnh ngày xưa thế nào còn có công dụng?

Hoa Nguyệt Sở vẫn ngồi một bên không nói một câu đột nhiên đứng dậy đi đến trước mặt Hoa Ngạo Kiết quỳ xuống, nói: “Phụ hoàng, xin cho nhi thần nói một câu.”

Hoa Ngạo Kiết miết mắt cười, trên mặt mang theo ý vị sâu xa, nói: “Như thế nào? Ngay cả ngươi cũng muốn đến góp một cước?”

“Nhi thần không dám. Nhi thần mặc dù không biết mẫu phi làm gì, nhưng nghe ra hết thảy đều là vì Thất hoàng muội, nếu như thế, phụ hoàng sao không nghe mẫu phi giải thích trước rồi lại làm định đoạt sao?”

“Nàng chịu sao? Trẫm cũng không quên câu nói không biết kia.” Hoa Ngạo Kiết lạnh lùng chọn mi, nhìn về phía An Nính vẫn quỳ gối chỗ cũ anh anh khóc, trên mặt tuấn mỹ tuyệt luân dị thường lạnh như băng, con ngươi đen hiện lên một tia châm chọc không đổi.

“Phụ hoàng, thỉnh giao cho nhi thần.” Hoa Nguyệt Sở hướng Hoa Ngạo Kiết cúi xuống thật sâu, cúi đầu lẳng lặng chờ đợi trả lời.

“Sở Nhi đương nhiên biết trẫm đã mất tính nhẫn nại lúc này bao nhiêu ma.” Thanh âm lạnh như băng mà trầm tĩnh, mang theo uy nghiêm làm cho người ta không thể kháng cự.

“Nhi thần hiểu được.”

Hoa Ngạo Kiết vừa lòng gật đầu, khom người mềm nhẹ ôm Hoa Nguyệt Ngân vào trong lòng , hướng về chiếc ghế cẩm thạch.

Hoa Nguyệt Sở thấy Hoa Ngạo Kiết đã ngầm đồng ý hắn thỉnh cầu, đứng lên hướng An Nính, nửa đỡ nửa ôm mẫu thân khóc hoa lê đái vũ từ mặt đất đứng lên lui qua một bên, ôn nhu nói: “Mẫu phi, sự tình thế này, thỉnh đừng chọc giận phụ hoàng nữa.” Lập tức dùng thân hình chặn tầm mắt mọi người, lấy âm lượng nhỏ nhất chỉ hai người có thể nghe được tới gần bên tai An Nính, nói: “Mẫu phi, kẻ thức thời trang tuấn kiệt, đã ở trên núi, không sợ không củi đốt, ngàn vạn lần đừng một lần sảy chân mà để hận nghìn đời! Tỉnh táo lại, ngẫm lại ngày thường ngài dạy con như thế nào.”

An Nính nghe được trong lòng run lên, ngẩng đầu, nhìn đứa con đã cao hơn mình nửa cái đầu, đột nhiên bừng tỉnh. Nàng đang làm cái gì? Như thế không có đại não, hành động như ngu phụ khóc lóc om sòm, nàng còn dám làm càn nữa, nàng nhất định là điên rồi. An Nính vội chớp mắt cuốn đi nước mắt trên lông mi, vỗ nhẹ tay đứa con, gật gật đầu. Hoa Nguyệt Sở gặp ánh mắt mẫu thân thanh minh, tươi cười dịu dàng, biết mẫu thân đã tỉnh táo lại, liền mỉm cười lỏng tay.

An Nính trên mặt áy náy cùng tự trách, cũng không mất dung nhan phong phạm của một quý phi, nàng trở lại Hoa Ngạo Kiết trước mặt, thân mình quỳ thẳng nói: “Bệ hạ, thần thiếp biết sai rồi, thần thiếp nguyện ý nói ra hết thảy sự thật, nhận bất cứ trừng phạt gì.”

“Ân.” Hoa Ngạo Kiết thản nhiên lên tiếng, chờ đợi. Mà An Nính cũng quả thật không làm hắn thất vọng, chỉ nghe nàng không nhanh không chậm nhẹ nhàng kể lại.

“Thần thiếp cùng Tiễn Linh quen biết thật là ngẫu ngộ, nhưng thần thiếp sớm đã hoài nghi thân phận nàng cùng Nghiêm, cũng phát giác hai người bọn họ nói dối. Thần thiếp không vạch trần, còn dẫn bọn họ vào cung, cùng lúc đáy lòng cũng thích nữ tử Tiễn Linh này, về phương diện khác là kính nể tài hoa của Nghiêm, thần thiếp đối bọn họ không có ác ý, nhưng người định không bằng trời định.”

“Tiểu Linh Nhi sau khi sinh, thân hư thể nhược, thần thiếp mỗi khi nhìn thấy đứa con mới sinh nhỏ bé gặp ốm đau tra tấn thì đau lòng không thôi, hận không thể đem nỗi đau của bé chuyển dời đến trên người thần thiếp. Thần thiếp sai người âm thầm tìm thầy thuốc, thiên hạ thương tâm cha mẹ, cuối cùng để thần thiếp tìm được biện pháp —— bổ hồn.”

“Lấy hồn bổ thể, để nơi nhân thể khiếm khuyết, yếu ớt dùng hồn bổ tề. Chỉ có biện pháp này, mới có thể hoàn toàn thay đổi thân thể Tiểu Linh Nhi hư nhược.”

“Sử dụng bổ hồn thuật, trước phải có một khối thi thể sống có được linh hồn hoàn mỹ tinh thuần, cũng là người chết hồn chưa ly thể. Lúc ấy, trong đầu thần thiếp theo trực giác hiện ra thân ảnh một cô gái—— Tiễn Linh. Tuy rằng biết phương pháp quá mức ác độc, nhưng vì Tiểu Linh Nhi, thần thiếp không có lựa chọn nào khác.”

“Hai năm ở chung, đối với phẩm tính nữ tử này, thần thiếp quá rõ ràng. Nàng xinh đẹp, trí tuệ, thiện lương, Tiểu Linh Nhi là con gái thần thiếp, nếu phải lấy hồn bổ thể, như vậy hồn đối phương nhất định phải được thần thiếp đồng ý, Tiễn Linh không thể nghi ngờ là người tốt nhất nên chọn.”

“Thần thiếp lập tức sai người âm thầm điều tra thân thế Tiễn Linh, không tra không biết, đã tra được, nàng đúng là “Tái Bồ Tát” oanh động tứ quốc, làm cho thần thiếp kính nể không thôi, càng làm cho thần thiếp hạ quyết tâm, trừ bỏ nàng, cũng không tuyển người thứ hai.”

“Bổ hồn thuật phải ở đêm trăng tròn tiến hành, sáu năm sau mới có thể bổ thể thành công, giữa đường một khi bị quấy nhiễu, thì sẽ là kiếm củi ba năm thiêu một giờ. Thần thiếp biết tâm bệnh lớn nhất của Tiễn Linh ở đâu, cho nên kê đơn, không chỉ tạo áp lực tinh thần, hành động cũng không thể chậm. Thần thiếp vẫn lặng lẽ hạ Thất Tâm tán cực nhỏ trong thức ăn của Tiễn Linh, ngày qua ngày, nàng bắt đầu tâm thần không yên, miên man suy nghĩ, thần thiếp đoán chắc nàng sợ hãi Nghiêm lo lắng nên mới gạt y, một mình thừa nhận thống khổ. Hai năm, thời gian hai năm, thấy thời cơ đã chín mùi, thần thiếp cố ý sai người tung tin Tương Dực muốn vào cung thăm thần thiếp, lại vào ngày trăng tròn ấy nói cùng nàng, Tương Dực sáng mai có thể đến cung, muốn giới thiệu nàng cùng Nghiêm cho Tương Dực nhận thức linh tinh này nọ. Lúc này Tiễn Linh chỉ cần một chút kích thích, nàng rốt cục hỏng mất, nhưng thần thiếp không nghĩ tới, dưới tình huống này, nàng còn có thể duy trì thanh tỉnh đi tìm Nghiêm tự tử. Đêm đó, khi thần thiếp chưa phát hiện thi thể Nghiêm, thần thiếp cái gì cũng đều hiểu được . Vì để ngừa vạn nhất, thần thiếp tìm người giả mạo chữ viết Tiễn Linh, viết thư tuyệt mệnh.”

“Nhìn như làm điều thừa, lại không nghĩ rằng thực có công dụng.”

“Nghiêm khi chạng vạng ngày thứ hai thất hồn lạc phách xuất hiện, đối thư tuyệt mệnh giả tin tưởng không thôi. . . . . .”

Không chờ An Nính nói xong, chỉ một thoáng toàn thân Nghiêm giống như hư thoát, sắc mặt nháy mắt trở nên tái nhợt, hắn cảm thấy tanh tưởi, “oa” một tiếng, rốt cục nhịn không được phun một hơi máu tươi, nhiễm đỏ hơn phân nửa vạt áo!

Huyền Băng thực tẫn trách sắm vai ẩn vệ nên vì chủ tử tận tâm hành động, gã rất nhanh dời bước tiến lên, ngồi xuống trước mặt Nghiêm, đưa tay xem xét mạch của Nghiêm, lạnh nhạt nói: “Chủ nhân yên tâm, chỉ là giận công tâm mà thôi, không chết được.” Ngay sau đó, lại mặt không chút thay đổi trở về vị trí nguyên bản, thật sự làm cho người ta nghi ngờ người vừa mới ngồi trước mặt Nghiêm bắt mạch có phải là gã hay không.

Mà Huyền Băng mặc dù mặt ngoài vô thường, trong lòng lại đối nam nhân Nghiêm này khinh bỉ, thầm nghĩ: ngươi cũng đừng quá cảm động, ta tiến lên bất quá là lo lắng ngươi chết quá hài lòng, không công mất một đối tượng thí nghiệm thuốc tốt nhất.

Lại nhìn Nghiêm, chỉ thấy hắn ngẩng đầu nhìn An Nính, buồn bả cười nói: “Hảo một An quý phi a!” Hắn nói tràn phẫn hận ngập sâu không thấy đáy.

“. . . . . . Ta biết. . . . . . Ta thực xin lỗi ngươi cùng Tiễn Linh.”

“A, thực xin lỗi? An quý phi thực xin lỗi, tiểu dân như thế nào nhận nổi nha.” Nghiêm cười lạnh một tiếng, ánh mắt phẫn hận như điện quang sắc bén, tiếp tục nói: “Nếu là thiệt tình, ta cùng với Tiểu Linh thành tâm đối đãi ngài, ngài lại làm sao đối bọn ta như thế?”

“Thực xin lỗi, ta cũng không muốn, nhưng vì Linh Nhi. . . . . .”

“Ngươi vì chí thân mưu hại vô tội, có thể nghĩ tới, người vô tội cũng có người khác a, nếu không phải ngươi, ta cùng Tiểu Linh như thế nào rơi vào kết cục như thế? Thực xin lỗi? Thực xin lỗi có thể đổi lại cái gì? Nó có thể làm thời gian đảo ngược sao? Nó có thể đổi lại mệnh Tiểu Linh sao? Có thể sao?”

“Làm gì tại đây oán trời trách đất, chết hay không, lúc trước cũng không ai bức ngươi. Đổi lại?” Hoa Nguyệt Sở khóe miệng hơi hơi giơ lên, vòng quanh một nụ cười mê người nhưng thực tà ác, tiếp tục nói: “Đổi lại thì sao? Theo ta thấy, ngươi yêu nhất vĩnh viễn chỉ có chính ngươi, ngươi như vậy, cho dù thiếu ham muốn cá nhân của mẫu phi, kết cục cũng là tất nhiên, ngươi nhất định phí sinh mệnh của nàng.” Hoa Nguyệt Sở vốn không muốn nhúng tay việc này, nhưng nếu cứ như vậy, phụ hoàng vô tình hay thay đổi của hắn sẽ xử trí mẫu phi hắn như thế nào, dù sao cũng là mẫu tử, hắn đương nhiên không thể thấy chết mà không cứu được.

Hoa Nguyệt Sở mấy câu nói đó hiệu quả thực cao, không chỉ có thuận lợi làm cho Nghiêm dừng chất vấn phẫn nộ, lâm vào tự trách thật sâu, còn làm cho mặt hắn vốn tái nhợt càng thêm trắng bệch, chỉ nghe hắn không ngừng lẩm bẩm nói: “Ta hối hận a, ta thật sự hối hận a. . . . . .”

“Có được thứ gì đó mà không biết quý trọng, một khi mất đi, mới biết hối hận, ai thán, tiếc hận, ngươi không thấy hiểu ra hết thảy đều đã quá muộn rồi sao?”

“Đúng vậy, đã muộn, đã muộn. . . . . .”

“Sở Nhi, không cần nói nữa.” Tuy biết đứa con là vì giúp mình mới cố ý như vậy nói, nhưng vẫn không đành lòng thở dài, ngăn cản đứa con quá mức vô tình. Nàng ý chí cũng không phải là thật sự sắt đá, nhìn thấy Nghiêm, nàng không phải không có áy náy, nhưng vì ích lợi cá nhân, có vẻ đó không là trọng yếu .

Nàng là người hiểu được nắm chắc thời cơ, không cần ứng phó Nghiêm chất vấn, nàng tự nhiên rõ ràng kế tiếp nên làm gì. Cúi đầu, dập đầu, khẩn cầu đúng chỗ, chân thành không mất lễ nghi.

“Bệ hạ, thần thiếp tự biết có tội, thần thiếp chỉ cầu bệ hạ tội nghiệp Tiểu Linh Nhi, còn kém hai tháng nữa chính là đêm Trung thu trăng tròn, thần thiếp nguyện ý dùng mệnh thần thiếp đổi lấy Tiểu Linh Nhi khỏe mạnh, cầu bệ hạ thành toàn.” Nói xong, nước mắt nghẹn ngào, đã muốn khóc không thành tiếng.

Mu bàn tay chợt hơi hơi lạnh, cúi đầu vừa thấy, một giọt lại một giọt nước mắt tròn to từ hốc mắt bé con trong ngực chảy ra, dọc theo hai má bé rơi xuống, không ngừng tích tách trên mu bàn tay hắn. Tâm Hoa Ngạo Kiết bỗng nhiên thắt lại, kinh hoảng nâng mặt bé lên, ôn nhu dùng ngón tay lau đi nước mắt trên mặt bé, “Đừng khóc, sao vậy?” Tiếng nói giàu có từ tính mơ hồ giấu đi lo lắng cùng không đành lòng.

Hoa Nguyệt Ngân lắc lắc đầu, miễn cưỡng tươi cười, thân thể lại không theo ý nguyện chủ nhân, không thể khống chế nước mắt như hồng thủy vỡ đê trào ra khỏi hốc mắt.

“Ngân Nhi ngoan, đừng khóc, nói cho phụ hoàng làm sao vậy?”

Đem mặt vùi thật sâu vào trong ngực Hoa Ngạo Kiết ấm áp, bất luận hắn nói cái gì, Hoa Nguyệt Ngân cũng chỉ lắc đầu.

Y hâm mộ Thất hoàng muội, y cũng muốn mẫu thân giống An quý phi như vậy, cũng mặc kệ y tưởng tượng như thế nào, trong đầu hiện lên vẫn chỉ có hình ảnh mẫu thân kiếp trước như thế nào coi y như quái vật, trước đưa y vào bệnh viện tâm thần, sau lại bán y vào phòng thí nghiệm viện nghiên cứu; mẫu thân kiếp này như thế nào xem y như yêu nghiệt, vì danh lợi địa vị, sinh hạ y, vội giết y diệt khẩu, cuối cùng lại vứt bỏ. Kỳ quái chính là nhớ lại những thứ này, lòng y thật bình tĩnh.

“Ngân Nhi không khóc, nói cho phụ hoàng rốt cuộc làm sao vậy?”

Nghe một tiếng lại một tiếng lo lắng hỏi, y đột nhiên ngẩng đầu, thỏa mãn nở nụ cười.

Y khóc, không phải vì thương tâm, chính là vì cảm động.

Tình thương của mẹ, y chưa từng được hưởng thụ qua, hôm nay lại chân chân thật thật cảm nhận được , tuy rằng tình yêu này cũng không thuộc về mình, y vẫn là cảm động không hiểu được, nhịn không được muốn rơi lệ.

Không có mẫu thân yêu thương, y hâm mộ người khác, cũng không cảm thấy cô đơn, oán hận, bởi vì y biết, y có tình yêu độc nhất vô nhị trên đời này.

“Phụ hoàng, ta chỉ cần có phụ hoàng là được.” Đúng vậy, chỉ cần là phụ hoàng của y, y có tình yêu của phụ hoàng, y đã thấy đủ . Về phần đại danh từ mẫu thân xa xôi này, để cho nàng vĩnh viễn ngủ say ở chỗ sâu trong trí nhớ đi.

“Ngân Nhi. . . . . . Muốn gặp mẫu phi ngươi không?”

“Phụ hoàng ——” Hoa Nguyệt Ngân ngạc nhiên nhìn hắn, rất là giật mình. Phụ hoàng y cư nhiên cái gì cũng đều nhìn ra.

“Muốn không?”

“. . . . . . Ta muốn.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.