Hoa Nở Giữa Tháng Năm Cô Đơn

Chương 12: Anh sẽ mãi mãi bên em



Trong lúc này tôi không biết bản thân mình nên có cảm xúc như thế nào, trong không khí mùi hoa thơm nồng, có một loại màu vàng non dịu dàng, nhẹ đến mức đụng nhẹ vào thôi cũng sẽ bay đi rất xa.

Có một thứ khiến con người vô tình say và quên đi nỗi nhớ.

Tôi nhè nhẹ để tập giấy lên mặt bàn, nhìn ánh sáng khắp bốn phía xung quanh dội đến, sau một lúc mệt mỏi, gân cốt trong cơ thể xuất hiện một cảm giác rất quen thuộc, trong nhà mọi cửa đều mở, không còn phân biệt được chỗ nào là nơi cất giấu kho báu của Pandora[1]

[1] Pandora: Là một hành tinh hư cấu trong vũ trụ, nơi đây chứa đựng rất nhiều tài nguyên quý giá.

Là bắt đầu hay kết thúc của một câu hỏi, tôi cũng không biết nữa.

Xung quanh vẫn cứ yên lặng, tôi thử hét một tiếng thật to: “Anh hai”, nhưng chẳng có ai trả lời.

Tôi quay người nhìn phòng bên tay trái, không có ai, tiện tay mở cửa sổ nhìn từ ngoài vào, một bóng người vừa quen thuộc vừa xa lạ, dựa vào tường, anh ấy đang châm thuốc hút.

Những ngày mùa đông gió thổi vừa to vừa mạnh, thổi bay khói thuốc lên cao, đằng nào cũng có một chút hơi ấm biến mất vào trong không khí lạnh, tôi im lặng, thở thật nhẹ, chỉ sợ rằng sẽ làm hơi ấm ấy biến thành nóng bức.

Tôi từ từ đi lại gần, không biết làm sao mở miệng nói, trong đầu hiện lên trăm nghìn câu hỏi, nhưng một câu cũng không nói ra được, chỉ có cách tốt nhất là để những ngón tay thô cứng sờ lên tường, bỗng nhiên người ấy cất tiếng hỏi: “Tịch Tịch à?”

Tôi nhẹ nhàng đáp: “Vâng”, rồi lại yên lặng đợi anh ta nói.

Nhưng anh ấy không có bất cứ biểu hiện nào cả, chỉ cúi đầu xuống, khói thuốc nghi ngút trên tay, tàn thuốc màu trắng đục rơi xuống, bị gió cuốn đi, không lưu lại một vết tích nào, khói thuốc vẫn cứ nghi ngút bay.

“Đọc xong chưa em?”.

Tôi nhìn khuôn mặt anh ấy, rõ ràng là biết rằng anh ấy không thể nhìn thấy biểu cảm trên mặt tôi, nhưng vẫn gật đầu đáp: “Rồi ạ”.

Anh ấy đột nhiên cười lên, dập điếu thuốc trên tay, nhìn tôi nghiêm túc, nhưng trong khẩu khí lại có một chút gì đó đùa cợt: “Sao không khóc à, lúc Tần Chi Văn mất em khóc khủng khiếp lắm cơ mà”.

Tôi miễn cưỡng nói: “Có lẽ em đã khóc hết nước mắt của cả đời cho Muỗi rồi”.

Anh ấy lại hỏi: “Có cảm giác gì không, sau khi đọc xong?”.

“Không có cảm giác gì đặc biệt cả”. Tôi thành thật trả lời: “Dường như em vừa tỉnh dậy sau một giấc mơ, tất cả đều như mơ, cảm giác bản thân giống như sau khi chết một lần rồi tỉnh dậy, được hồi sinh, anh hai, anh không hiểu được cảm giác lại được trở lại làm người đâu”.

Tôi dừng lại một lúc rồi nói tiếp: “Nhưng em chỉ muốn biết, tại sao anh lại tự biến mình thành Muỗi, là do em quá nhớ thương cậu ấy, cho nên trốn tránh thực tại, hay là đều do mọi người cố ý sắp đặt tất cả thành như thế này?”.

Anh hai không trả lời tôi ngay lập tức, anh ấy thuận tay đóng cánh cửa sổ phòng lại, sau đó anh ấy mới nói bằng một giọng có chút gì đó cố ý tạo vẻ thần bí: “Không có gì cả… một mùi hương quen thuộc?”.

Không khí chuyển động thật chậm, dường như là ánh đèn điện vàng sáng chói, nước chảy ở trên tường xuống, cảm giác thật là thân quen, giống như hơi nước ở trong không khí không biết từ lúc nào đã thẩm thấu qua làn da, quen thuộc đến mức tôi không cần thiết phải dùng lý trí để phân biệt.

Một luồng điện lóe sáng trong não chói qua một mùi hương nồng nàn và trầm lắng. Trong khoảnh khắc ấy tôi còn tưởng rằng mình đang hoang tưởng, nhưng trong lòng đã xác định rõ ràng - là Tần Chi Văn, không, đó chỉ là một chút hương hoa mà anh hai mang đến cho tôi.

Thời gian ngủ quên ấy, là những đoạn đứt quãng rồi lại nối tiếp, giống như là quay một đoạn băng bằng một cái máy cũ kỹ, nó sẽ chạy tành tạch, luôn luôn không phân biệt được rõ ràng được đâu là thực tại đâu là giấc mơ. Tôi cứ cho rằng nguyên nhân là do Cố Tông Kỳ, mà không hề nghĩ rằng nguồn gốc lại ở chính bản thân mình, có thể tôi đã bị trúng một loại chất độc nào đó.

Lúc này tôi mới bắt đầu tiếp xúc với anh hai nhiều hơn, ngày trước chỉ là ngẫu nhiên gặp mặt qua vài lần, nếu như tôi không còn nhớ gì nữa, bản thân đã ngủ quên để rồi nhận nhầm người thế này thì cũng là việc hợp tình hợp lý thôi.

“Mùi hương này… là thuốc phải không?”.

Tôi khó khăn lắm mới mở được miệng, cảm giác say say lâng lâng dần dần xâm nhập vào trong não, anh ấy ngay lập tức mở toang cửa sổ ra, gió lạnh ở bên ngoài ùa vào, cái mùi hương ngào ngạt ấy cũng bay mất không một dấu tích.

“Lượng nhỏ LSD[2], còn được gọi là chất gây mê. Anh ấy mỉm cười, nụ cười chất chứa mùi vị của sự tự ti: “Tịch Tịch, vì em, anh có thể không sử dụng tối đa nó”.

[2] LSD - viết tắt của từ Lysergic acid diethylamide - thuốc gây ảo giác.

Tôi nghe xong mà lòng lặng xuống, nhưng biểu cảm trên mặt vẫn rất trấn tĩnh. Tôi muốn hỏi rất nhiều câu, nhưng chẳng câu nào tôi muốn biết câu trả lời cả, tôi tự nói với bản thân, mình có hỏi càng nhiều càng thấu suốt, liệu có tác dụng gì chứ? Người ở hiện tại và cả người ở trong trí nhớ của tôi đều đã biến mất rồi, thì tôi còn đau khổ đi tìm kiếm làm cái gì chứ?

Anh ấy nhấc tay lên, ngón út móc vào bên cánh cửa sổ, nhè nhẹ chà ma sát, giống như đang đợi một câu hỏi nào nữa từ phía tôi. Trên cánh cửa kính hóa ra còn đọng lại những giọt sương trắng trắng rồi từ từ biến thành những giọt nước nhỏ như những hạt ngọc trong suốt.

“Em không có gì để hỏi nữa à? Ví dụ như ai nghĩ ra cái chủ ý này? Ai là phạm nhân, ai là bị cáo? Ví dụ như Cố Tông Kỳ đã phản đối anh làm điều này nhiều thế nào? Hay là cậu ấy luôn tin rằng em sẽ khỏe lại, mà không tống em vào bệnh viện tâm thần?”.

Lúc ấy tôi bỗng nhiên chẳng có cách nào chống đỡ câu hỏi ấy cả, chỉ nhìn anh ấy không suy nghĩ gì cả, rồi nôm na tự hỏi: “Bệnh viện tâm thần cái gì chứ?”

“Tịch Tịch, em có biết rằng lúc ấy tình trạng của em tệ thế nào không? Ngay cả đến bác sĩ tâm lý cũng được mời đến, em vẫn chỉ lắc đầu nói với bọn anh rằng không có chuyện gì. Sau khi Tần Chi Văn mất, bọn anh sợ em sẽ xảy ra chuyện nên giờ giờ phút phút bên cạnh em, an ủi em, em thì cứ một mình thẫn thờ, không khóc cũng chẳng cười, nhưng có một ngày em dường như biến thành người khác, ôm lấy anh gọi là Muỗi, sau đó những chuyện khác đại khái đều chẳng nhớ gì hết. Lúc đầu mọi người đều cho rằng em muốn làm mọi người yên tâm nên mới làm thế, nhưng sau này mới biết rằng đây là một loại bệnh tâm lý, em thật sự đã không còn nhớ gì nữa”.

“Bệnh gì chứ?”.

“PTSD, khủng hoảng tinh thần sau một biến cố”.

Tôi giữ tay trên trán, hằm hằm đón lấy ánh nắng mặt trời, để bản thân bừng tỉnh lại một chút, hoặc là đủ để nhớ lại đoạn đứt của một vài mắt xích, nhưng mà không làm cách nào nhớ lại được hết.

“Bác sĩ nói những điều này, anh cũng không hiểu, mà cũng không nghe được hết, chỉ biết đại loại nói là em đang sống trong một không gian mà em tự tạo ra, dựa trên những suy nghĩ ở tận đáy lòng em, không muốn nghĩ đến những ký ức đau khổ, bệnh này ít nhất thì một tháng là có thể chữa khỏi, còn lâu thì là vài năm. Lúc ấy mọi người đều không biết làm cách nào cả, chỉ có Cố Tông Kỳ nói rằng, thế thì cứ để tự cô ấy bước ra ngoài, phải mất bao nhiêu lâu cũng sẽ đợi”.

Tôi miễn cưỡng mỉm cười: “Vì vậy nên mọi người cứ nhìn em quên đi Cố Tông Kỳ và coi anh là Tần Chi Văn, mà chẳng thể làm gì hết ư?”.

“Không phải là mọi người không thể làm, mà là không có cách nào để làm cả”. Anh ấy thở dài một tiếng, rồi vô thức nhún nhún vai, tỏ một thái độ hoài nghi: “Dụ Tịch, thực tế thì cơ bản anh không có quan hệ thân thiết gì với em cả, trong chuyện này người chịu nhiều tổn thương nhất thực sự phải là Cố Tông Kỳ, còn anh chỉ là một người qua đường”.

“Thậm chí anh có thể từ chối không đóng vai Tần Chi Văn, để mặc em sống trong cuộc sống giả tạo của thực tại, cũng chẳng có một chút gì liên quan đến anh cả”. Anh ấy kéo dài miệng ra nói: “Dụ Tịch, nếu anh nói anh rất ghét em thì sao?”.

Tôi nhăn nhăn nheo mày, nhìn anh ấy, soi đoán lời anh ấy nói là thật hay giả, trong lòng cũng đã hiểu được một nửa, nhưng trên miệng không muốn thể hiện sự yếu đuối: “Anh ghét em là việc của anh, nhưng em chẳng có tý cảm giác gì là có lỗi với anh cả”.

Đôi mắt tròn xoe của anh ấy bỗng nhiên xếch ngược lên, nhìn lúc này anh ấy với hình bóng Tần Chi Văn khác nhau hoàn toàn, anh ấy nhìn tôi thật lâu, sau đó lại đột nhiên quay người đi cười thật to: “Được rồi, được rồi, trêu em thôi!”.

“Anh chỉ muốn trêu em thôi, nếu không thì, cũng chẳng phải làm nhiều việc như thế”.

Tôi nhìn anh ấy với ánh mắt phức tạp, kèm theo một nụ cười thật nhẹ nhàng.

Nhưng tôi biết rằng những lời nói đó là thật lòng, anh ấy ghét tôi, không thích tôi, trong khoảnh khắc ấy tôi cảm nhận thấy điều ấy. Một người em trai cùng dòng máu với anh ấy, vì tình thanh mai trúc mã đã làm rất nhiều việc như thế, bất kỳ là ai cũng đều không thể thấy nhẹ nhõm được. Như thế thì Tần Chi Văn, thực sự là đã có rất nhiều rất nhiều chuyện không kể với tôi, nhưng tôi cảm nhận được cậu ấy đã từng mang đến cho tôi không biết bao nhiêu sự bao dung ấm áp, như thế là đủ rồi.

“Tốt rồi, Dụ Tịch, anh phải giả mạo Tần Chi Văn đã quá lâu rồi, cuối cùng thì cũng đã có thể trở về làm chính bản thân anh, em cũng ra khỏi cuộc sống này đi, Cố Tông Kỳ bây giờ cũng không có gánh nặng gì cả”. Anh ấy quay người lại với nụ cười đầy ấm áp: “Bọn em kết hôn phải mời anh đấy nhé”.

“Vâng, em sẽ mời mà, thế còn anh hai thì sao?”.

“Anh á?”.

Tôi mỉm cười: “Em không tin anh là loại hòa thượng như Tần Chi Văn đâu nhé”.

Anh ấy cũng chỉ mỉm cười, nụ cười cực kỳ giống Tần Chi Văn, không, mà là cực kỳ giống nụ cười ấm áp của anh ấy lúc kể truyền thuyết kiếp trước và kiếp này lúc ở Tây Tạng, giống như một tấm lưới được đan dày chi chít bằng những niềm vui và sự hạnh phúc của tôi, nụ cười ấy dường như chất chứa một chất thiền vô hình.

“Thuận theo tự nhiên vậy, em thấy sao, Dụ Tịch?”.

“Em về trước đi, anh vẫn muốn ở lại đây thêm một chút nữa”. Anh ấy mỉm cười với tôi. “Em cũng có thể ở lại đây thêm chút nữa, sau này muốn đến lúc nào thì cứ đến thoải mái, chỉ là, sợ rằng số lần em đến đây sẽ ngày càng ít đi thôi”.

Từ phía cửa sổ này nhìn ra ngoài, thành phố sắp vào đêm, khu trung tâm thành phố lấp lánh ánh đèn rực rỡ, con đường kéo rất dài, như có thể chạm vào lớp sương mù xa xôi.

Chầm chậm bước ra khỏi căn phòng, tập giấy trắng như tuyết vẫn lặng yên nằm trên bàn, tôi đưa tay ra định cầm lên nhưng chợt một cơn gió thổi qua, những cánh tuyết ấy bay tung lên, và tôi chỉ kịp bắt được một tờ.

Có lẽ chúng không cần đến tôi, tôi tự nhủ như thế, buông lỏng bàn tay, để tất cả chúng lăn xuống mặt đất, rồi nhìn chúng mỉm cười, tôi đứng lên, đầu không ngoảnh lại bước đi.

Những gì đã qua chẳng khác gì một giấc mơ, để rồi đến khi tỉnh lại chính là lại trở về thế giới của con người.

Đêm đông lạnh những bông tuyết trắng bay bay, bao phủ khắp không gian, tôi bước đi một mình trên con đường, rồi lướt qua những dòng người trên phố, ánh đèn điện đêm làm cái bóng người dưới chân kéo dài ra, nhưng tôi lại cảm thấy không có gì thoải mái như thế.

Về đến ký túc xá, lúc mở tủ quần áo, hộp sáp thơm Hoa Mỹ đã không còn thấy nữa, nhưng trên quần áo vẫn còn váng vất mùi hương. Tôi mở toang cửa sổ để không khí lạnh ở bên ngoài thổi vào cuốn hết đi mùi hương mê hoặc ấy.

Để tất cả theo gió bay đi, chỉ lưu giữ lại những khoảnh khắc đẹp nhất tôi và Tần Chi Văn ở bên nhau.

Có lẽ đây chính là bí mật để chôn vùi kỷ niệm.

Lặng lẽ dựa vào bức tường treo ảnh hoa hướng dương của Van Gogh, một màu vàng tươi được ánh đèn đêm tối tối mờ mờ trở nên ngày càng tươi. Tôi quỳ xuống, đưa tay nhẹ nhàng chạm vào bức tranh. Mặc dù đây chỉ là một bức tranh đã được phục chế, nhưng nó giống hệt như bức tranh tôi thấy trong album ảnh, hoa hướng dương chất chứa sự ấm áp và kiên cường, vẻ ngoài mang màu sắc rực rỡ sống động, nội tâm yếu mềm, nhạy cảm.

“Ngôn ngữ loài hoa hướng dương chính là tình yêu thầm lặng”.

Tôi cười nhạo chính khuôn mặt trong gương của mình, suy nghĩ một lúc, tôi nhẹ nhàng tháo bức tranh hoa hướng dương xuống, tôi nghĩ, nếu bức tranh này được treo ở trong cái nhà trống rỗng của Cố Tông Kỳ, thì dù nó chỉ nằm lặng lẽ ở một góc thôi cũng sẽ thật ấm áp.

Tôi đến nhà Cố Tông Kỳ, anh ấy vẫn chưa về nhà, không biết như thế nào mà tôi lại thở phào nhẹ nhõm. Lúc tôi vừa bật đèn trong phòng khách lên, định rót một cốc nước nóng để làm ấm đôi bàn tay đang lạnh cóng thì có tiếng mở khóa cửa, tôi quay đầu lại nhìn, không nói một câu nào cả, đúng như trong dự đoán, tôi tiến lại gần Cố Tông Kỳ mỉm cười: “Anh về rồi à?”.

Anh ấy nhìn tôi với thần sắc phức tạp, cũng không nói một câu nào cả, nhưng khuôn mặt của anh ấy nghiêm khắc một cách đáng sợ. Cặp lông mi dài của anh ấy khẽ rung rung, trong ánh đèn nến, nổi lên một bóng đen nhàn nhạt, trong khoảnh khắc tôi có chút thẫn thờ, anh ấy phản ứng còn nhanh hơn cả tôi, hơi thở vẫn còn đang ở trong lồng ngực, hỗn loạn tuôn ra ngắc ngứ: “Em… Tịch Tịch… Em trở về rồi ư?...”.

Tôi giật mình một chút rồi đáp lại ngay: “Em không về thì đi đâu nữa”.

Cố Tông Kỳ nhẹ nhàng thở một hơi thoải mái, đứng bên tôi, chiếu dưới ánh đèn vàng khuôn mặt anh ấy lấm tấm những giọt mồ hôi, anh ấy chăm chú nhìn tôi một lúc, đột nhiên lắc lắc đầu rồi mỉm cười, tự nói với chính mình: “Anh thực sự là đồ ngốc rồi… Anh sợ em sẽ…”.

Anh ấy rót một tách trà, thổi thổi cho đỡ nóng một cách cẩn thận. Tôi nhìn theo anh ấy, một hình dung thật là quen thuộc. Ngày xưa, có rất nhiều khi anh ấy cứ thích pha một tách trà, từ từ uống từng ngụm nhỏ, rồi nhìn ra bên ngoài cửa sổ, dường như đang suy nghĩ điều gì đó.

Cố Tông Kỳ luôn nói rằng tôi không vui vẻ, nhưng ẩn giấu trong đáy lòng anh ấy mãi mãi còn buồn hơn tôi, suy nghĩ lo lắng hơn tôi rất nhiều.

Tôi vô thức nhìn anh ấy rồi buột miệng nói: “Cố Tông Kỳ à, em đã nhớ lại rồi”. Sau đó tôi lại thật nhanh nói thêm một câu: “Tất cả”.

Trong khoảnh khắc ấy, các ngón tay của anh ấy đột nhiên run lên, không gian giữa chúng tôi im lặng đến mức đến hơi thở cũng trở nên thận trọng, cả hai nhìn vào hơi nóng bốc lên từ tách trà bỗng nhiên bị đứt đoạn, biến thành một dòng hơi nước méo mó.

Anh ấy nhìn về phía tôi, gần như không có một chút biểu cảm gì hết, giọng nói vẫn cứ thật nhẹ nhàng: “Em nói cái gì cơ?”.

“Em nhớ lại rồi, Muỗi đã đi rồi, em đã quên rất nhiều chuyện xảy ra khi chúng ta bên nhau, phải không anh?”.

Khoảng không gian im lặng lại bao trùm một thời gian rất lâu, sau đó tôi nghe thấy âm thanh va chạm của kệ bếp bằng đá với ly sứ, giòn tan, chỉ là lặng lẽ một lúc, những ấm ức và buồn đau trong lòng tôi bị kìm nén quá lâu tuôn trào ra, kèm theo cả nước mắt.

“Cố Tông Kỳ, em xin lỗi… em xin lỗi…”.

Anh ấy ôm lấy tôi, trong vòng tay ôm chặt của anh ấy chính là nơi ấm áp và an toàn nhất trên thế giới, cái ôm này không biết trong quá khứ đã gần gũi nhiều như thế nào, mà bây giờ lại thân thuộc đến như thế.

Có lẽ tôi đã quá quen thuộc với những cái ôm của anh, cho nên lúc buông ra mới tiếc nuối đến như thế, dù có đi lòng vòng một vòng rồi thì cũng vẫn trở lại chỗ cũ.

Anh không nói gì cả, chỉ ôm tôi thật chặt thật chặt, một cái ôm thật lâu, tôi gần như có thể nghe thấy tiếng gió đang thổi mạnh bên ngoài cửa sổ, tiếng khóc rưng rức của tôi nhưng lại chẳng nghe được tiếng nhịp đập của trái tim Cố Tông Kỳ. Một lúc lâu sau, khi tôi đã khóc cạn cả nước mắt, tôi mới cảm nhận được đầu của anh đã gục vào vai tôi từ lúc nào, cảm giác anh thế này giống như một đứa trẻ đã quá buồn đau.

Tôi chỉ thử cử động nhẹ một cái, đã lại bị anh giữ chặt lại, tôi không thể phân biệt được tâm trạng lúc này của anh, chỉ là cảm thấy giọng nói của anh có chút nhẹ nhõm. Tôi biết một giọng nói kiểu như thế, đó là lúc còn nhỏ khi tôi một mình bị lạc, đến tối may mà có một người lạ tốt bụng đưa tôi về nhà, bà ngoại liền ôm lấy tôi, vừa khóc vừa cười, đôi bàn tay đặt lên bờ vai tôi, giọng đau thương khó nói thành lời: “Tịch Tịch, đừng chạy lung tung nữa nhé, để bà được ôm cháu thêm một lúc nữa nào”.

Lại qua một hồi lâu nữa, tôi thử cố gắng cử động một cái thật mạnh, anh dần dần buông lỏng tay ra, lúc anh quay đầu ra, tôi giật mình thấy ánh mắt đo đỏ, tôi còn chưa kịp nhìn kỹ, thì Cố Tông Kỳ đã chạy vào nhà tắm, đóng sầm cửa lại, một lúc sau anh bước ra, trong mắt vẫn còn chút quầng đỏ, nhưng thần thái đã thoải mái hơn rất nhiều.

Có lẽ lúc ấy cả hai người đều có phần ngượng ngùng, Cố Tông Kỳ nhìn tôi, tôi liền nhẹ nhàng bước qua, rót một tách trà để vào lòng bàn tay, hơi thở đến phức tạp khó tả đang luân chuyển trong không khí, bỗng nhìn anh chỉ vào bức tranh hoa hướng dương treo trên tường rồi cười lên: “Có phải em thích trường phái ấn tượng phải không, làm sao lại chuyển bức tranh này về đây?”.

Tôi quỳ xuống, nhìn lên phía trước, cắn môi nói: “Ai đã nói với em rằng, ngôn ngữ của hoa hướng dương chính là tình yêu thầm lặng chứ?”.

Anh không nói gì nữa.

“Em rất ghét cái loài hoa quá tự tin thế này, chỉ là lúc đầu thần Apollo[3] tự nhiên hứng thú với trò tiêu khiển này, nên đã khiến cho những cô gái xinh đẹp phải một đời cô đơn, cuối cùng mới hóa thành loài hoa này. Hãy thử nghĩ xem như thế có xứng đáng chút nào không, ngày ngày đứng đợi ở một chỗ trông ngóng theo người mình yêu, nhưng lại mãi mãi không thể chạm được đến, tình yêu như thế, có phải có chút gì thật ích kỷ phải không?”.

[3] Là thần ánh sáng chân lý và nghệ thuật trong Thần thoại Hy Lạp.

Anh vẫn không nói gì cả.

“Nhưng mà, tình yêu thầm lặng và thuần khiết như thế này, lại vô cùng quý giá. Em yêu anh, chỉ là việc của riêng em, chẳng có liên quan gì đến anh cả, hoa hướng dương chắc cũng nghĩ như thế nên mới ngày ngày, tháng tháng, năm năm nhìn về phía mặt trời”. Tôi quay mặt đi, cười nhạt: “Rất giống anh nhỉ, có lẽ, lúc anh nói với em, em chỉ xem nó là một sự tưởng tượng đẹp đẽ”.

Cố Tông Kỳ cúi đầu xuống, nụ cười cũng nhạt dần, anh ấy chỉ nhìn tôi và vẫn không nói gì cả.

Anh vốn là một người không nói nhiều, tính cách rất nhẹ nhàng ôn hòa, nhưng chính sự im lặng như thế lại khiến tôi không nỡ rời xa.

Tôi đứng bật dậy, thở một hơi thật thoải mái rồi nghiêm túc nói: “Cố Tông Kỳ, em nghĩ là em có rất nhiều điều muốn nói với anh, nhưng em thực sự không biết bắt đầu từ đâu cả, cảm giác này em biết là anh sẽ hiểu.”.

Tôi dùng sức cắn vào môi, tôi nhìn chằm chằm vào ánh mắt của anh, trong đáy đôi mắt của anh có những tia sáng không biết phải gọi tên như thế nào lóe lên, tôi lại nói: “Cố Tông Kỳ, em không biết phải nói như thế nào nữa, nhưng anh biết là em yêu anh mà”.

Trong không khí hơi ẩm đã giảm xuống, có thoang thoảng mùi hương của nước hoa xịt phòng, lòng tôi có chút thẫn thờ rối loạn, nhưng vẫn rất yêu thích, lặng lẽ chờ đợi đáp án của anh ấy.

Song, Cố Tông Kỳ lại hỏi: “Tịch Tịch, em có nghe Dương Thiên Hoa chứ?”.

Tôi có chút bất ngờ, nhưng vẫn gật đầu đáp: “Vâng, sao thế ạ?”.

“Dương Thiên Hoa có một bài hát Thành phố nhỏ câu chuyện lớn bản tiếng Quảng, em đã nghe qua chưa?”.

Tôi chỉ mơ mơ hồ hồ là có nhớ cái tên này. Cố Tông Kỳ đi lên phòng rồi mang một cái mp3 xuống, nhét tai phone vào tai tôi, rồi ấn nút bật nhạc lên, hơi thở cô đơn bay đến trước mặt.

“Dường như vì anh yêu em mà tuổi trẻ của anh mới bắt đầu, nhưng lại bắt anh phải chứng kiến sự đổ vỡ của từ yêu đó, khi em bị mất trí nhớ, anh muốn đảo ngược số mệnh, chỉ khi bệnh mất trí nhớ của em ngày càng nặng hơn, em đã không còn nhớ anh nữa, nhưng em lại có một số mệnh mới, giống như hồ ly tinh vậy, không cho phép anh lại gần, cũng không còn một ký ức nào cả, quên đi người tình cũ của mình rồi lại ghi nhớ một số phận tình yêu đồng cảm khác”.

Dương Thiên Hoa vẫn nhẹ nhàng cất giọng hát, tôi đột nhiên nhớ đến MV (music video) của cô ấy, trong khung cảnh từng đợt sóng biển xô nhau vào bờ, chiếc nhẫn của cô ấy lặng lẽ nằm ở lan can tầng lầu, nhưng chàng trai ấy, đã không còn nhớ cô và tình yêu của cô nữa.

Tôi nhìn Cố Tông Kỳ, rất lâu sau đó anh mới nói với tôi: “Tịch Tịch, anh đã rất sợ, em sẽ suốt đời không nhớ lại nữa, anh sợ rằng, đây là kết cục của chúng ta”.

“Thật may, em đã trở lại… Anh yêu em”.

Dường như ngày tháng vừa quay ngược trở lại như trước, trời vẫn có chút lành lạnh, có những lúc ông mặt trời bé nhỏ đáng thương ló ra từ trong những đám mây dày đặc, và làn sương mù, chiếu ánh nắng của mình bên khung cửa giảng đường, lúc đó tôi thích liếc mắt lên, để mặc cho đầu óc được tự do lang thang.

Có những lúc tôi nhớ đến Tần Chi Văn, nhớ đến đôi mắt ngước nhìn thật đẹp của cậu ấy, vô cùng rõ nét và đã đi rất xa rồi, nhưng trong lòng tôi, sự đau thương thực sự đã không còn nữa, mang đến là sự nuối tiếc và những kỷ niệm mờ mờ.

Tôi nghĩ tôi sẽ sống rất tốt, rất vui vẻ và sẽ hạnh phúc.

Gần đến kỳ nghỉ đông cũng là lúc kỳ thi cao học được tổ chức hàng năm cũng gần đến. Tôi thường xuyên bị ông chú lôi đi học ôn, thầy ấy gần đây mới mua Buick Regal, rất háo hức lái xe đến học viện rồi để sư đệ lái xuống bãi gửi xe.

Hôm ấy chúng tôi viết xong báo cáo rồi thử xe của sếp ở dưới lầu, tôi chẳng có ấn tượng tốt gì với loại xe Buick này cả, liền nói với sư đệ: “Chị thấy xe Buick là ghế ngồi của những nhà doanh nghiệp nông dân.”

Sư đệ cười đáp: “Chị cẩn thận không sếp nghe thấy đấy, em cũng không thích loại này, BMW Z4 mới tuyệt”.

“À, xe ấy á, giống như bắt chước loại xe của CIA, dùng rìu chặt mấy chục phát”.

Cậu ấy tiến gần tôi, nhìn chằm chằm bằng ánh mắt kiêu ngạo: “Chị nói đi, chị thích loại xe nào?”.

“Maybach, Bentley, Ferrari, SUV”.

Cậu ấy cười to: “Há há, em đoán là chị đã đọc tiểu thuyết tình cảm nhiều quá rồi, đứa em gái họ em cả ngày nói này nói kia về Nguyễn Chính Đông trong truyện Hẹn đẹp như mơ gì gì đấy đi xe Maybach, xem ra bọn chị đúng là một lũ con gái ngốc nghếch, chị có mua xe không?”.

Tôi tất nhiên sẽ trả lời: “Đương nhiên là không mua”.

Cậu ấy khớp một lúc: “Chị muốn mua xe Gundam à?”

“Không biết lái, mua xe làm gì chứ? Muốn ra ngoài thì bắt taxi là được rồi, nếu sau này dân Thượng Hải xuất khẩu Gundam, thì chị nhất định sẽ đi mua, sau này đi mua sắm đều đi bộ”.

“Ấy, Dụ Tịch, người yêu chị đi xe gì nhỉ?”.

Tôi có chút phân tâm: “Cố Tông Kỳ á? Anh ấy không có xe, kiểu người đã có nhà riêng rồi, căn bản là sẽ không mua ô tô để lại phải chịu thêm quá nhiều chi phí nữa, lương của bác sĩ cũng không cao mà”.

“Làm ở bệnh viện Đông Hoa?”.

“Ừ”.

Cậu em nhìn tôi với con mắt kỳ quái: “Người như anh ấy được xem là người có tiền rồi, bệnh viện mà, bác sĩ mà không có khoản thu nhập “mềm” thì chị nói xem có không, cô nương à làm sao lại ngây thơ thế?”.

Lúc ấy trong lòng tôi không thoải mái, tôi nghĩ đến Cố Tông Kỳ, nhìn anh ấy chăm sóc đối xử với bệnh nhân vô tư trong sáng như thế thì không thể giống loại bác sĩ như cậu ấy nói. Hay là sau lưng tôi thì cũng có những vết không được đẹp cho lắm.

Tôi bỗng nhiên rất muốn biết điều đó, vấn đề này trước giờ tôi chưa bao giờ có ý định muốn tìm hiểu cả, rốt cuộc là thế nào.

Vì vậy tôi nghĩ ra một cách là sẽ đến bệnh viện Đông Hoa.

Vừa vào thang máy lên tầng hai, tôi đã thấy một nhóm người đang đứng ở cửa phòng khách, rất nhiều bác sĩ, y tá mặc áo blouse trắng đang vây quanh một bà cụ cao tuổi, người nhà của bà cụ thì đông nghịt, ồn ào vây quanh thành một vòng.

Tôi tò mò ngó đầu ra xem, Cố Tông Kỳ quả nhiên có trong tốp người đó, trông rất đẹp. Anh đang bắt tay người nhà bệnh nhân thì trông thấy tôi, liền tiến về phía tôi mỉm cười, tôi nheo mắt, đi theo thang máy lên tầng rồi.

Văn phòng có mấy bác sĩ thực tập đang dán đơn báo cáo, tôi kéo ghế ra ngồi, phòng làm việc của Cố Tông Kỳ hình như vừa được dọn dẹp, rất ngăn nắp và sạch sẽ.

Chỉ là đột nhiên tôi phát hiện ra trong sổ khoa ngoại lộ ra một bao lì xì, tôi đang định kéo ra thì nghe thấy tiếng bước chân ngoài hành lang, có lẽ do tôi đang làm chuyện mờ ám nên tay run lên, không cẩn thận làm rơi quyển sách xuống đất, một bóng người quỳ xuống nhặt lên, Cố Tông Kỳ cười một cách bất đắc dĩ: “Dụ Tịch, làm gì thế?”.

Tay tôi vẫn còn đang cầm một cái phong bao màu đỏ, tôi nheo mắt, những người khác đều trở về vị trí làm việc riêng của mình, tôi thấp giọng, có chút giận dữ nói: “Đây là cái gì?”.

“Ừ, cái gì?”.

Tôi giơ cái phong bao cầm trên tay lên, nheo mày nhìn anh ấy.

Cố Tông Kỳ xem một lúc, rồi bỗng nhiên mỉm cười, đưa tay ấn nhè nhẹ lên trán tôi, ghé sát tai tôi nói nhỏ: “Bé ngốc, em mở ra xem đi”.

Tôi nghi ngờ mở, rút ra xem, kết quả khiến Thượng đế cũng phải cười, chỉ có một đồng tiền một tệ màu xanh, tôi rút ra rồi giơ lên cửa sổ, thật không thể tin được, tôi hỏi: “Thật ư, chỉ một tệ ư?”.

“Lừa em làm gì chứ?” Anh lại cười, “Em cho rằng đó là phong bì à?”.

Tôi không biết phải nói gì, chỉ vào cái bao lì xì rồi nói cùn: “Thì đây đúng là lì xì mà, phong bì có màu đỏ còn gì?”.

“Vừa nãy em cũng nhìn thấy bà cụ ở phòng khách chứ, sáu mươi năm trước được gả đến đây, trải qua cuộc sống vất vả với gia đình, một tệ với bà cụ bằng một trăm một nghìn giá trị tiền bây giờ, lúc nãy khi xuất hiện bà cụ cho bọn anh mỗi người một bao lì xì, mọi người lúc đầu nghĩ này nọ nhưng sau đều cầm, nói là phong bao may mắn”.

Tôi nhìn xung quanh một cách nghi ngờ, nhưng quả nhiên trên bàn ai cũng có một bao lì xì y như của anh ấy, Cố Tông Kỳ mỉm cười nói: “Cô ngốc, em là Ủy ban chống tham nhũng à, sao mà nhạy cảm thế”.

Tôi bĩu môi: “Em để bụng lắm đấy, việc này em không thích”.

“Anh biết mà”. Anh mỉm cười, nụ cười như gió mùa xuân thổi trên khuôn mặt: “Em yên tâm, anh không thế đâu”.

Buổi tối lúc trở về nhà, mẹ tôi bất ngờ gọi điện thoại đến báo tôi về nhà ăn cơm tối. Lúc đó tôi và Cố Tông Kỳ đang ở siêu thị mua đồ, người ra vào đông và ồn ào quá, chẳng nghe rõ tiếng điện thoại.

Tiếng mẹ có chút không bình thường: “Tịch Tịch… Con lúc nào thì về nhà ăn cơm…”.

Tôi nheo mày, bước đi không biết từ lúc nào cũng chậm lại, Cố Tông Kỳ hình như đã để ý thấy tôi có điều gì bất bình thường, liền dừng lại, nhẫn nại đứng bên cạnh.

“Nhà có chuyện gì ạ?”.

“Không có gì đâu anh, chỉ là sắp đến Tết rồi… về nhà ăn bữa cơm, tiện thể nói chuyện…”.

Tôi cũng không nhớ lần cuối cùng tôi nói chuyện với mọi người trong nhà là bao lâu rồi nữa, cứ nghĩ đến cô em gái của mình là tôi nổi hết da gà, tốt nhất là không hứa hẹn chính xác thời gian nào cả: “Khi nào con rảnh nhé, gần đây con bận quá”.

“Vậy tối ngày mai đi, dẫn cả Cố Tông Kỳ về luôn đấy”.

“Dạ… ngày mai á?”.

Tôi còn chưa kịp phản ứng gì thì tiếng điện thoại bị ngắt, màn hình tối lại, trong lòng có chút hậm hực, giọng hơi không vui nói: “Tối mai về nhà ăn cơm, mẹ em bảo cả anh đến”.

Anh ấy mỉm cười đáp: “Không tốt à?”.

“Không phải là tốt hay không tốt, mà là em không muốn về”. Tôi miễn cưỡng cười một cái: “Anh hiểu mà”.

“Anh hiểu, nhưng họ nói thế nào cũng là bố mẹ của em, được rồi, Tịch Tịch, đừng nghĩ nhiều nữa”. Anh nắm lấy tay tôi, ấm áp như đang an ủi tôi cứ yên tâm: “Nói ra thì đây cũng là lần đầu tiên anh chính thức gặp bố mẹ em”. Anh đột nhiên cười: “Cũng căng thẳng đấy, sao bây giờ nhỉ?”.

Tôi cũng không biết rốt cuộc phải làm sao, về ăn tối nói là chuyện lớn thì cũng không lớn, chuyện nhỏ thì cũng không nhỏ, hơn nữa tôi lại là người vô kỷ luật quen rồi, không hiểu những quy tắc, trong lòng tôi cứ cảm thấy đây là một bữa tiệc.

Lúc tôi thấy Dụ Lộ ngồi trong phòng khách ăn mặc thật đẹp, chủ động đòi đi pha trà, tôi cảm nhận được ánh mắt to tròn của nó không ngừng nhìn Cố Tông Kỳ.

Dì út hình như cũng không tinh tế lắm, hoàn toàn không hiểu cứ nhìn vào phòng tôi thật ngớ ngẩn, đương nhiên mẹ tôi thì quý Cố Tông Kỳ hơn cả tôi, lại còn lấy cả album hồi nhỏ của tôi ra khoe.

“Đây là lúc đi Bắc Kinh, dẫn Tịch Tịch đi xem bảo tàng gấu trúc, Tịch Tịch rất thích gấu trúc đấy”.

“Đây là hình lúc học cấp hai, lúc đó nó không nghe lời, chơi bóng rổ đến mức nghiện, lại còn mải đọc truyện tranh, không chịu học hành, suốt ngày khiến người khác lo lắng”.

“Đây là ảnh tốt nghiệp, nói thật là, lúc lớn rồi, Tịch Tịch không còn khiến cả nhà phải lo lắng nữa”.

Tôi nhìn Cố Tông Kỳ chầm chậm lật từng trang album, lúc nghe mẹ ngồi giới thiệu thì lườm trộm tôi, ánh mắt chứa đầy niềm vui, tôi cũng cười trộm theo, trong lòng vô cùng thích thú và thỏa mãn.

“Hai đứa Dụ Tịch và Dụ Lộ, Lộ Lộ thì rất ngoan, cháu xem này, đây là ảnh lúc hai đứa đi công viên, hai chị em nhìn không giống nhau nhỉ? Ai xinh hơn nhỉ?”.

Tôi thấy Dụ Lộ ngẩng đầu lên nhìn Cố Tông Kỳ, cười và nói bằng giọng rất ngọt: “Anh rể cảm thấy em và chị ai xinh hơn? Trong mắt mình thì người yêu lúc nào cũng như Tây Thi nhỉ?”.

Con bé này, đúng là có ý đồ mà, tôi có vé chờ đợi xem Cố Tông Kỳ sẽ nói gì, thật bất ngờ là anh ấy lại ngượng ngùng cười đáp: “Hình như có cách nghĩ như thế đấy, Dụ Tịch, thực tế là nếu chàng trai nào thích em, thì anh ta cũng sẽ cảm thấy em càng đẹp hơn”.

Lúc ấy, ánh mắt chúng tôi giao hòa, tim đập nhanh hơn, liếc nhìn trộm nhau mỉm cười.

Bữa cơm cũng được coi là hài hòa, không khí bàn ăn cũng không đến mức buồn tẻ, ăn xong bố tôi gọi Cố Tông Kỳ vào phòng đọc sách nói chuyện, tôi và Dụ Lộ ngồi trên ghế sofa xem phim.

Mấy ngày hôm nay bận rộn thi cử, chẳng ngủ mấy, trên ti vi đang phát một bộ phim thật nhàm chán, nhân vật nữ khóc thảm thiết: “Tại sao mọi người lại đối xử tốt với cô ta thế chứ?”.

Tôi tiện mồm liền nói: “Bởi vì cô ta là nữ chính thôi, cho nên bạn bị ruồng bỏ cũng là chuyện dễ hiểu mà”.

Dụ Lộ ngồi bên cạnh cười nhè nhẹ, giọng nói hạ thấp xuống: “Dụ Tịch, chị đang nói bản thân chị là nữ chính đấy à?”.

Tôi vội đáp: “Không, em đừng có nghĩ nhiều”.

“Nhưng Dụ Tịch à, họ đối xử với chị đúng là rất tốt, chị đúng là nữ chính trong bộ phim, dù có dằn vặt, dù có đau khổ thế nào đi nữa thì vẫn luôn có người quan tâm đến chị, yêu chị, bảo vệ chị, giống như Cố Tông Kỳ vậy”.

Tôi cố gắng sửa lỗi sai của nó: “Là anh rể”.

“Hi hi, gì chứ, sao phải sửa ngay lập tức như thế chứ, sợ Cố Tông Kỳ và em, bà dì út có chuyện gì à?”.

“Anh ấy lớn tuổi hơn em nhiều, chị chẳng lo”.

“Dụ Tịch, lớn hơn tuổi em thì sao chứ”. Nó quay đầu nhìn tôi, mái tóc đen nháy xõa xuống, kiểu nhõng nhẹo của mấy đứa con gái mới lớn, giọng nói ngọt ngào: “Tuổi lớn đòng nghĩa với việc có nhiều kinh nghiệm, tại sao lại không thể thích người đàn ông có nhiều trải nghiệm chứ, đàn ông cần có sự nghiệp, vì vậy em sùng bái, ngưỡng mộ Cố Tông Kỳ, cũng chẳng có gì là lạ cả.”

Tôi bất ngờ trước sự trưởng thành sớm của trẻ con bây giờ, nhưng nghĩ lại thì câu nói ấy rất có lý, trong lúc ấy tôi chưa nghĩ ra cái gì để nói lại, chỉ nhìn vào màn hình ti vi một cách ngốc nghếch.

Cũng tốt đây là lần đầu tiên tôi biết ghen, cảm giác thật khó diễn tả, đối diện lại là em gái ruột của mình và cái gia đình phức tạp này nữa, từ nhỏ sự trưởng thành của tôi đã không được coi trọng lắm, đến bây giờ vẫn có sức lực tranh giành, khiến tôi cảm thấy ấm ức.

“Dụ Lộ, tại sao em lại cảm thấy Cố Tông Kỳ tốt?”.

Nó phân tâm một lúc, rồi nói, hai má lúm đồng tiền hiện lên: “Dụ Tịch, chị xem qua Thiên Long Bát Bộ rồi chứ, vì Kiều Phong có tình cảm sâu đậm với người đã chết A Châu, cho nên A Tử khó tránh được không cảm động, thậm chí bị hấp dẫn, vì cô ấy còn chưa yêu thì đã mãi mãi mất đi tư cách yêu rồi”.

Tôi cười đùa nói: “Chị chưa chết đâu nhé”.

“Thích Cố Tông Kỳ có lẽ vì người ưu tú như anh ấy lại đối xử tốt với chị, nếu nghĩ rằng anh ấy tốt như thế với chị thì lẽ nào lại không mơ tưởng cơ chứ?”.

Tôi miễn cưỡng cười đáp: “Nhưng anh ấy thực sự đối xử tốt với em, lại là một chuyện khác rồi”.

Nó đột nhiên không nói nữa, ngẩng đầu lên xem ti vi, khi quay lại nhìn tôi thì lại cười nói: “Xem bộ dạng chị căng thẳng kìa, bao nhiêu năm rồi chưa thấy chị căng thẳng như thế, chị lúc nào cũng trong bộ dạng chẳng quan tâm đến cái gì cả”.

Tôi nheo mày nhìn nó, rồi nó lại nói: “Rõ ràng thích một cái gì đấy, nhưng lại luôn giả vờ thế nào cũng được, thật đúng là phong cách của chị Dụ Tịch, bây giờ không giả vờ được nữa rồi”.

“Lúc nhỏ, chị có một con gấu Teddy, chị vô cùng yêu thích, thực ra lúc ấy em cũng không thích cái đồ chơi lông tối tối ấy đâu, nhưng vì em có cảm giác nó hiếm, chị cũng không nói gì rồi nhường cho em luôn. Lớn đến lúc này rồi, em cũng chưa bao giờ thấy chị đối với ai, với việc gì thực sự để ý, đây là lần đầu tiên biểu hiện rõ rệt thế này, thật kỳ lạ hiếm thấy”.

“Dạo này em đọc sách gì đấy? Hay là lại lên mạng xem cái gì rồi?”.

Nó có chút kì lạ nhìn tôi: “Sao ạ?”.

“Trẻ con ngây thơ một chút mới đáng yêu, so với bây giờ chị vẫn thích cái bộ dạng ngố ngố ngốc ngốc của em hơn”. Tôi nghĩ một lúc rồi lại nói chêm vào: “Nếu em tham gia thi đại học thì bây giờ cũng học năm hai rồi đấy, thời gian trôi qua thật nhanh”.

“Em đã dự định sẽ đi nước ngoài học rồi, học dự bị”, nó mỉm cười: “Thời gian này em đã nghĩ thông không ít chuyện, trước kia em quá hay thay đổi, hơi quá đáng, nhưng bây giờ đã khác rồi”.

“Vì vậy nên nhìn trưởng thành hơn một chút nhỉ?”. Tôi nhìn loanh quanh rồi nói: “Em tốt nhất là nên đi học sớm đi, học thêm mấy năm vào”.

“Gì cơ chứ? Sợ em cướp người yêu à?”.

Tôi “hừm” một tiếng, rồi cười đáp: “Dụ Lộ, em nói đúng rồi đấy, chính Cố Tông Kỳ khiến cho chị đặc biệt quan tâm, hơn nữa không giả tạo, nhưng việc này không liên quan gì đến em đâu đấy”.

“Hai chị em mình, khác nhau thật nhiều, bao nhiêu năm rồi, chị cũng chưa nói chuyện với em tử tế lần nào, nhưng sau này sẽ không thế đâu, em biết chứ, Dụ Lộ, chị không thích em đâu”. Tôi nhìn nó kiên định, miệng nói như pha hài kịch: “Em cũng không thích chị, nhưng chị nghĩ, chị em chúng ta sẽ không quá khó xử nhỉ?”.

“Có lẽ thế, em cũng lớn rồi, phải không chị gái?”.

Tôi lần đầu tiên thành thật đáp: “Phải”.

Tôi không biết rằng một bữa cơm đơn giản như thế lại có ý nghĩa đến thế này, hiểu theo một cách nào đấy thì gia đình tôi cũng chấp nhận Cố Tông Kỳ. Hơn nữa sau đó, trong hoàn cảnh mơ hồ tôi gặp gia đình anh ấy.

Một người bố nghiêm khắc, không hay cười, và một người mẹ lúc nào cũng mỉm cười.

Còn có một tiểu tử hay nói và rất hấp dẫn nữa.

Đặc biệt là Cố Tông Ngôn nhút nhát, là một đứa trẻ mà ai cũng thích chơi đùa, đến tôi cũng không kìm chế được đi trêu chọc cậu bé.

Hôm ấy là kỳ nghỉ Tết nguyên đán, mọi người với khuôn mặt tràn ngập niềm vui, ồn ào náo nhiệt tới, hơi lạnh bên ngoài cửa sổ từ từ thổi vào, một hàng xếp dài những khuôn mặt bị đỏ ngầu do say rượu hương nồng nàn, đứng ở phía nhà vệ sinh, đột nhiên tôi lại nhớ đến Tần Chi Văn.

Dường như rất lâu rồi, tôi đã không nhớ đến sự tồn tại của cậu ấy.

Tôi dùng tay vẽ lên cửa sổ tên cậu ấy, sau đó đang định xóa nó đi thì một giọng quen thuộc từ sau lưng vang lên: “Nhớ cậu ấy à?”.

“Vâng, bỗng nhiên em lại nhớ cậu ấy, rất kỳ lạ phải không?”.

Cố Tông Kỳ lấy tay lau nhẹ nhàng dòng chữ trên cửa, hai giọt nước lăn trên cửa kính trượt xuống, vòng vèo giống như vết tích khi vừa khóc xong. “Không lạ, một chút cũng không kỳ lạ”.

“Em chỉ là rất lâu rồi không nhớ đến cậu ấy, có lúc cũng sẽ nhớ, nếu cậu ấy cũng nhớ em thì nhất định sẽ báo mộng cho em nhưng cậu ấy một lần cũng không xuất hiện, em cũng không mơ thấy cậu ấy, dường như… dường như cậu ấy chính là lông chim mà thượng đế đã không cẩn thận để rơi xuống nhân gian, bỏ lỡ rồi, tay đã buông ra lại thu lại ngay không lưu giữ vết tích nào cả”.

“Anh thấy đấy, đến cuối cùng cậu ấy còn không để em giữ lại tro cốt, thật sự chẳng cho em một sợi nhớ thương gì hết”.

“Cố Tông Kỳ, em không sao, chỉ là đột nhiên nhớ lại thì tiện nói với anh thôi, anh biết là, bây giờ em cảm thấy rất hạnh phúc, rất vui vẻ”. Tôi chớp chớp mắt, để cho một chút nước tích tụ trong mắt rơi: “Giống như cảm giác được trở lại làm người”.

Anh ấy không nói gì cả, đôi mắt hướng ra bên ngoài cửa sổ, đột nhiên Cố Tông Kỳ nói, giống như hương thơm bỗng nhiên xuất hiện trong đêm tối, khiến cho lòng người ấm áp: “Tuyết rơi rồi, Tịch Tịch…”.

Giọng nói mềm mại, nhẹ nhàng, trên khung kính cửa sổ dọc ngang giọt nước, bóng của hai người phản ánh vào, bên ngoài những bông tuyết đang rơi trong đêm đen lại sáng lên.

“Đẹp quá, Cố Tông Kỳ, bây giờ em rất thích tuyết, anh biết không, nó không giống như tuyết ở nước Đức, tuyết ở đây thật ấm tình và thuần khiết, em rất thích”.

Ánh mắt ấm áp của anh nhìn về phía ánh mắt tôi, giống như một màn đêm đầy sao, tôi nghe thấy anh nói: “Tịch Tịch, vậy chúng ta đi Hokkaido đi, đến đó ngắm tuyết”.

Đây là lần đầu tiên tôi thấy tuyết dày như thế, những bông tuyết độc hành từ phía chân trời mù mịt bay xuống, mang hơi lạnh, ôm lấy cả cơ thể con người.

Thật là hạnh phúc là, bên cạnh có hơi ấm của một người, khiến tôi tìm thấy cái ấm áp trong đêm đông tuyết rơi.

Đây là kênh đào Unga ở thành phố nổi tiếng Hokkaido Nhật.

Tôi không biết bao nhiêu lần đã thấy nó trong những bộ phim cũ với ánh đèn điện kiểu kiến trúc châu Âu… Tất cả cảnh ấm tình này khiến người ta phải rơi lệ.

Khi màn đêm buông xuống, nếu chầm chậm đi bộ dọc kênh Unga, dọc con đường đều có đèn sáng, chân bước nhè nhẹ trên tuyết, những bông tuyết rơi trên cả lông mày, khung cảnh này dùng để hoài niệm về một người, một đời người thì thực sự vô cùng hợp lý.

Unga có một cửa hàng rất nổi tiếng về music box, là cửa hàng chuyên bán hộp âm nhạc, trong tiệm bài trí trưng bày và bán những hộp âm nhạc tinh hoa nhất cả cổ điển và hiện đại từ khắp các quốc gia trên thế giới. Tôi ghé qua tiệm nhìn những hộp nhạc tinh tế, hộp bằng đá quý, thú bông, đồng hồ, đồ gốm sứ.v.v…, những sản phẩm rất tinh tế, loại nào cũng có thể tìm thấy, khiến tôi không ngớt lời khen.

Khi tôi đang đứng giữa phòng khách ngắm nhìn những hộp âm nhạc đẹp lung linh mà không muốn bỏ tiền ra mua thì anh cố ý tỏ vẻ thần bí nói nhỏ vào tai tôi: “Còn có nhiều cái đẹp hơn, anh dẫn em đi xem”.

Tôi có một chút bất ngờ đi theo anh vào một phòng giống như phòng làm việc, bên trong xếp các loại linh kiện, đồ vật trang trí có thể lựa chọn, cô gái phục vụ nói với anh cái gì đó, anh mỉm cười rồi nói với tôi: “Có thể tự chọn linh kiện, rồi làm một cái hộp âm nhạc độc nhất vô nhị đấy?”.

“Có thể tự chọn làm ư? Đến nhạc cũng có thể chọn à?”.

“Ừ, nhạc trong hộp âm nhạc có thể tự chọn, có thể tự mình ghi âm cũng được, rất đặc biệt”.

Tôi xoay xoay mắt nhìn: “Có thể ghi âm nhạc gì? Canon[4] được à?”.

[4] Canon hay Canon in D, nghĩa là Bản luân khúc cung Rê trưởng cho ban đàn vĩ cầm và bè trầm đánh số của Johann Pachelbel. Nó được viết vào khoảng năm 1680 và hay được chơi trong các lễ cưới.

“Có thể, cũng có thể ghi âm bài nhạc đám cưới cũng được đấy”. Anh ấy cười: “Anh cũng làm một cái”.

“Anh dám?”. Tôi trợn mắt uy hiếp anh.

Cố Tông Kỳ vừa cười vừa lắc lắc đầu: “Xem em lại nghĩ đi đâu rồi, hôm nay không phải là ngày kỷ niệm ba mươi năm lễ cưới của bố mẹ nuôi em sao? Anh làm một cái hộp âm nhạc tặng hai người, rất có ý nghĩa đấy?”.

Tôi thì chọn bài hát Canon, một con mèo nhỏ và một con cừu lười làm hộp âm nhạc, khi âm nhạc vang lên thì trên sân khấu nhã nhặn chúng sẽ trượt qua trượt lại, còn anh ấy chọn bài hát hôn lễ, hai con gấu nhỏ màu xanh vô cùng dễ thương đang ngồi trong tiệm cà phê chuyển động từ từ theo dòng nhạc ngân vang tuyệt đẹp.

Đến tối còn thấy yêu vô cùng.

Cuối cùng chúng tôi khắc tên hai đứa dưới đáy hộp nhạc, thật nhẹ nhàng và cẩn thận.

Buổi chiều tà ở Unga cực kỳ lãng mạn, từ trên những đám mây thẫm màu rơi xuống những bông tuyết trắng xóa, con người cũng lâng lâng, bước đi chầm chậm trên không gian yên tĩnh.

Nước trên kênh đào đã đóng băng hết lại, bên trên phủ đầy những bông tuyết, xung quanh là những ngôi nhà cũng bị phủ lớp lớp tuyết, có những lớp băng nhỏ trong suốt như đá quý.

“Tịch Tịch, em biết không, phim Thư tình quay ở đây đó”.

Tôi có chút bất ngờ, lòng biển phủ đầy băng tuyết trắng xóa, bên cạnh núi tuyết, dùng những hình ảnh gần với sự chết chóc để quên đi những nỗi đau to lớn. Đột nhiên tôi tưởng tượng ra cảnh mùa đông tuyết rơi, đôi mắt sáng lên: “Rốt cuộc là ở đây à?”.

Anh ấy tiến lại gần tôi cười: “Một nơi rất đẹp nhỉ, tuyết rơi nhiều thế này mà vẫn đẹp như thế”.

“Em đã xem phim Thư tình, không những thế lại còn xem rất nhiều lần rồi”. Tôi nhẹ nhàng thở ra hơi ấm: “Lúc đó em nghĩ, một người phải yêu một người nhiều như thế nào, thì mới có thể như thế, nhưng cuối cùng em cũng không hiểu, Andrea cuối cùng yêu Eumha, hay là vẫn luôn yêu mối tình đầu của ông ấy”.

“Vấn đề có quan trọng không?”.

“Không”. Tôi nhẹ nhàng lắc lắc đầu, đưa tay ra hứng những bông tuyết, nhìn ngắm chúng trong lòng bàn tay. “Sự đau khổ của Eumha lại thêm cảnh những bông tuyết bay bay nữa, còn cảnh đẹp lãng mạn của Unga nữa, có phải sẽ quá trầm trọng không?”.

“Không chân thành không do dự của Phùng Tiểu Cường cũng quay ở đây, vì muốn quên đi quá khứ đau khổ mà đến nơi này để bắt đầu tình yêu mới, dùng cách riêng của bản thân kết thúc chuyện tình yêu vô vọng”.

Anh ấy không trả lời, chỉ nắm chặt lấy bàn tay tôi.

Tôi thành tâm thành ý nói: “Cố Tông Kỳ, tuyết ở đây thực sự là rất đẹp”.

Tôi nghĩ, có một ngày tôi cũng sẽ thấy tuyết ở nước Đức rất đẹp rất đẹp, chỉ cần Cố Tông Kỳ ở bên cạnh tôi, thì phong cảnh nào trên thế giới cũng sẽ đẹp nhất.

Chúng tôi trở về khách sạn, nằm trên cái giường ấm áp, một lần nữa lại mang hai hộp âm nhạc ra ngắm nghía.

Nhẹ nhàng chuyển động, hai chú gấu đáng yêu từ từ xoay xoay.

Bỗng nhiên tôi rất muốn biết, lúc mình mặc áo cưới, bên cạnh sẽ có một chàng trai, nhìn lên trời thề thốt, nói những lời nguyện ước cảnh tượng sẽ thế nào.

Nghe thấy Cố Tông Kỳ gọi, cơ thể đã mềm mại bước lên giường, tôi vô tình nhìn anh một cái, đôi mắt đen có sức hút kỳ lạ, thậm chí hút cả một số sự vật, cái nhìn sâu không đáy thế này dường như lại có chút lạnh lùng luân chuyển.

Có lẽ hơi nóng trong không khí khiến người ta có chút say, tôi thậm chí còn cảm giác thấy một mối nguy hiểm khác lạ, nhưng mà chưa kịp phản ứng thì bỗng nhiên tối sẫm lại, thấy tiếng thở bên cạnh tai, hơi thở có chút hỗn loạn. Trong phòng tối đen lại, chỉ có đôi môi nồng cháy ấm áp, cánh tay anh ấy ôm lấy lưng tôi thật mạnh, cuối cùng thì cùng có cảm giác hiện thực thấu qua tay, hơi ấm của anh ấy truyền khắp cơ thể.

Tôi chỉ cảm thấy nụ hôn ấy không thể kiềm chế, so với những nụ hôn nhẹ nhàng của anh ấy trước kia hoàn toàn không giống nhau, cảm giác thỏa mãn rất nhiều.

Tôi chỉ cảm thấy trước mắt mình là ảo ảnh của những bông tuyết, lại khiến cho người ta không kiềm chế được nhẹ nhàng.

Có lẽ ở một nơi lãng mạn đều xuất hiện những tình cảm lãng mạn, lẽ nào là khoảnh khắc này, cũng là kinh thiên động địa.

Đến nửa đêm thì tuyết bắt đầu ngừng rơi, tôi cũng từ từ tỉnh dậy, trong phòng có một màu đen, có lẽ độ ẩm có chút cao quá, nên trán của tôi xuất hiện một chút mồ hôi. Vơ đại một cái áo rồi đi rót cốc nước uống, đứng trước cửa sổ, từ từ nhâm nhi. Các ngón tay nhẹ nhàng xe lên khung cửa kính lành lạnh.

Hóa ra, tuyết lại đẹp như thế này, đẹp đến mức vô cực chính là cảnh đau thương chết chóc.

Tôi đột nhiên nghĩ ra rất nhiều thứ, đêm giáng sinh ở Đức tuyết cũng rơi đầy, Tần Chi Văn toàn thân dính đầy tuyết, trong đêm tuyết trắng cũng rất bình yên như khi tôi nắm tay Cố Tông Kỳ cùng anh ngắm tuyết.

Tận đáy lòng một cảnh bình yên.

Nhưng mà cho đến bây giờ, tôi cũng không hiểu nổi, tình cảm mà Tần Chi Văn dành cho tôi, khi tôi nhìn thấy tài khoản cá nhân có một tài sản khiến người ta kinh ngạc, tôi mới phát điên lên hiểu ra rằng cậu ấy rốt cuộc coi tôi là gì?

Bởi vì cậu ấy không nói rõ, tôi cũng không hiểu, nếu cậu ấy không rời xa, có lẽ cậu ấy cũng sẽ gặp được một cô gái lương thiện vui vẻ, giống như tôi gặp Cố Tông Kỳ vậy, sau đó yêu thương nhau, cả đời không rời xa.

Song cậu ấy không còn nữa, số phận thật không công bằng với cậu ấy, sớm đã giết chết giấc mơ đẹp ấy.

Cho nên cậu ấy chỉ có tôi, chỉ riêng mình tôi thôi.

Bên ngoài cửa sổ, trên những kiến trúc cổ đều bị tuyết dày, trong ánh sáng màu phản chiếu một ánh sáng yếu ớt, giống như kẹo da bò đáng yêu bị vùi dưới một lớp cùi dừa.

Anh ấn nhẹ nhàng lên vai tôi nói: “Em sao thế? Không đi ngủ à?”.

“Em đang ngắm tuyết, thật đẹp”, ngón tay nhè nhẹ chỉ trên cánh cửa kính: “Anh xem kìa, giống bánh sinh nhật hay giống kem?”.

Anh ấy bất ngờ một lúc rồi cười nói: “Em đúng là con mèo tham ăn”.

“Cố Tông Kỳ, vừa nãy em nghĩ đến một vấn đề”.

“Ừ, thế nào?”.

“Tình cảm của em dành cho Tần Chi Văn, anh hiểu chứ, giống như tình yêu giữa những người trong gia đình nhưng cho đến giờ em vẫn không hiểu tình cảm của cậu ấy dành cho em rốt cuộc là như thế nào?”.

Anh ấy đang định mở miệng nói thì bị tôi chặn ngay lại: “Thực ra là cũng không quan trọng nữa, anh biết mà, quá khứ đã qua rồi, hiện tại vẫn quan trọng hơn cả, đúng không?”.

Anh ấy gật đầu mỉm cười: “Tịch Tịch, sáng ngày mai chúng ta đi đến một nơi nhé”.

“Là nơi nào vậy?”.

“Không nói cho em đâu, ngày mai dậy sớm nhé, em sẽ biết thôi”.

Sáng hôm sau, không, chính xác là buổi sáng ngày hôm ấy, tôi đang ngủ say mê mệt thì bị Cố Tông Kỳ dựng dậy, anh nhìn tôi vui vẻ nói: “Hình như tuyết không rơi rồi, dậy nhanh nào, chúng ta phải đi bộ rất lâu đấy”.

Lúc ấy trời vẫn còn tối đen, Cố Tông Kỳ nắm lấy tay tôi, cẩn thận từng bước trên tuyết, đi về phía nơi nào tôi cũng không biết. Đi bộ rất lâu, đến lúc trời đã bắt đầu từ từ sáng, nhưng ánh sáng khá yếu ớt, những đám mây đen mờ mờ phủ khắp bầu trời, có ảo giác mọi thứ chầm chậm lại.

Xung quanh con đường toàn những lớp tuyết dày, phía xa xa, nơi có màu trắng xoá, tôi cảm thấy nó thật quen thuộc, nhưng chưa bao giờ tận mắt thấy qua “Điểu cư”[5], cổng chào vào thần xã Nhật Bản. Nó bị tuyết phủ trắng, chỉ lộ ra một cái đầu gỗ màu da cam.

[5] Điểu cư là một loại kiến trúc cổng.

“Cố Tông Kỳ, đây là lăng?”.

“Đúng rồi, em đi chậm thôi nhé, tuyết dày lắm đấy”.

Anh ấy đỡ tôi bước từng bước trên bậc thang, khắp nơi tuyết trắng, dưới ánh nắng yếu ớt của buổi sớm, giống như chiếu vào hai chúng tôi, nâng đỡ lẫn nhau.

Dần dần, trời sáng hẳn lên, bóng đen bị che lấp, không còn sự trầm lặng đen tối, gần như là sự hòa lẫn của màu trắng và màu vàng.

Trong khoảnh khắc đó, tất cả như tươi mới lại, trên mặt đất tuyết phủ, trên ấy gió thổi từng bông tuyết bay bay, mặt của Cố Tông Kỳ bị gió lạnh thổi vào, đỏ lên, người tôi cũng bị không khí lạnh làm cho cử động không được bình thường.

“Mặt trời sắp mọc rồi, Tịch Tịch, nhìn cho rõ nhé”.

Tôi không rời mắt khỏi đường chân trời, tôi biết rằng ranh giới giữa bóng đêm và ánh sáng thực ra chỉ là khoảnh khắc một cái chớp mắt thôi.

Quả nhiên là thật nhanh, phía chân trời bừng sáng rực lên, một thứ ánh sáng màu vàng to lớn, đi với tốc độ thật nhanh, giống như là lửa lan khắp trên trời.

Lúc ấy, mặt trời nhô lên ở phía chân trời, những hơi ẩm ướt bị không khí kéo đi thật xa. Bởi vì tuyết mới rơi, nên không khí có chút gì không thật, nhưng mặt trời thì thực sự là đang hiển hiện trước mắt tôi.

Ánh mặt trời không chói chang, buổi sáng sớm sau khi tuyết rơi thế này thì trời vẫn cứ lạnh, không có bất cứ một hơi ấm nào gửi đến trời đất và loài người.

Tôi nhìn theo, cảm giác dường như ánh nắng này của mấy trăm năm trước, tôi cứ nghĩ rằng, mình đang đứng giữa vũ trụ, giữa khoảng thời gian tất cả đều không phải thật.

Tôi thực sự thấy sốc, đến mức không dám thở thành tiếng.

“Đây chính là mặt trời mọc sau khi tuyết rơi, lần đầu tiên em thấy đúng không”.

Tôi lắc lắc đầu, rồi lại gật gật đầu, cảm thấy không có từ ngữ nào diễn đạt được hết tâm trạng của mình lúc này, chỉ nắm chặt bàn tay, kiên định hơn, có lẽ sẽ cảm thấy gì đó, Cố Tông Kỳ kéo tay tôi: “Vào trong thần xã[6] xem đi”.

[6] Thần xã - một loại hình kiến trúc ở Nhật.

Mọi kiến trúc thần xã đều bị tuyết trắng phủ lấp, hơn nữa không có ai dậy sớm như thế, toàn bộ điện chính và các điện thờ cúng đều yên ắng, chỉ có những lớp sơn màu đỏ trên điện được ánh mặt trời chiếu vào lấp lánh sáng.

Bên cạnh thần xã được gọi là đình…, đằng nào có một cái thùng chứa nước, dùng nước làm ướt tay, sau đó góp tiền vàng hương, chắp tay vái vài cái, sau đó lặng lẽ cầu nguyện.

Cố Tông Kỳ lại kéo tay tôi, chỉ vào bàn cầu nguyện kể với tôi: “Bình thường khi các du khách đến thần xã thì thường viết những lời nguyện vọng mơ ước của mình trên bàn gỗ này, hy vọng chúng trở thành hiện thực”.

Tôi cười đáp: “Lúc còn đi học, anh có đến thăm thần xã không? Có viết nguyện ước nào không?”.

Anh cười, đôi mắt tròn lên bất thường: “Có thăm rồi chứ, Phú Cương của Thiên Mãn cung là nơi mà ngày trước những học giả, nhà chính trị quản lý đến cầu bình an, cho nên học sinh đi thi có thể cầu thành công”.

“Còn gì nữa nào?”.

“Thần xã ở núi Phú Sĩ, thờ thần Phú Sĩ giúp cho cây cối trăm hoa đua nở, còn thần xã ở Tokyo nữa”.

Tôi bĩu bĩu môi: “Anh đúng là mê tín”.

“Không phải đâu, thực ra là cách giải tỏa tâm lý, sự cảm ơn, muốn đến để cầu nguyện cho những yêu thương được bình an hạnh phúc, thực sự là cuộc sống quá tàn nhẫn rồi, rất cần có những nguyện vọng đẹp đẽ thế này phải không?”.

Anh ấy lại mỉm cười: “Anh còn đến Xuân Nhật đại xã rồi, lần đầu tiên ước một nguyện vọng.”

Tôi tò mò hỏi: “Nguyện vọng gì vậy anh?”.

Cố Tông Kỳ định nói rồi lại thôi, chỉ cười cười, ánh mắt nhìn về phía chân trời, rồi lại quay sang nhìn tôi: “Ước rằng hãy cho anh một tình yêu tuyệt đẹp, không ngờ lại thành hiện thực rồi”.

Đúng lúc đó phòng nguyện cầu yên tĩnh chợt vang lên tiếng mở cửa ken két, trụ trì ăn vận chỉnh tề nhìn chúng tôi hơi ngạc nhiên nhưng vẫn bình tĩnh cúi đầu chào.

Cố Tông Kỳ cũng chào lại.

Bọn họ nói gì đó rất lâu, tôi nghe chẳng hiểu một câu, khi thấy chán quá quay ra nhìn mấy tấm gỗ, tiếng Nhật được phát triển từ tiếng Trung nên muốn hiểu cũng không khó lắm. Đó đều là lời nguyện cầu mong gia đình luôn được mạnh khỏe, học hành thuận lợi, an khang thịnh vượng.

Còn cả mấy câu ước tình yêu được êm thuận nữa.

Nắng bắt đầu gay gắt hơn, ánh nắng xuyên qua tán cây đầy tuyết chiếu rọi xuống, rơi xuống đất tạo thành những chiếc bóng đan xen vào nhau, chiếc bóng rất lớn, như sợi lụa lạnh băng, như cái lạnh của gỗ giáng hương, nhỏ bé đến mức có thể bị gió thổi bay.

Có một cô gái Nhật mặc áo trắng váy đỏ, giống như phù thủy trong phim hoạt hình. Cô ấy đưa cho tôi một tấm thẻ gỗ, chỉ chỉ tấm bảng ước nguyện kia, vẽ vẽ một chút rồi chạy mất.

Tay cầm cái bút, nghĩ ngợi một lát rồi tôi viết bốn chữ xiêu xiêu vẹo vẹo lên đó: “Mãi không rời xa”, rồi nhẹ nhàng treo vào một góc.

Cố Tông Kỳ cũng đang viết, chăm chú nhìn tấm thẻ, đôi mắt trong veo như nước trong đầm sâu, từng nét chữ viết rất cẩn thận, cứ như là đang khắc một tác phẩm nghệ thuật quý giá nào đó, như đang dùng chính câu chữ để ước lời thề hẹn suốt đời suốt kiếp vậy.

Tôi đi tới, nhìn rõ ràng ba chữ anh đang viết: “Mãi không rời…”, chữ cuối cùng “xa” vẫn chưa viết xong.

Giữ chặt hơi thở, nhìn anh đặt bút, nhấc bút lên, màu mực đen thấm vào tấm gỗ, rất kiên định.

Bỗng thấy mình hạnh phúc đến rơi nước mắt.

Bởi vì, từ trước tới giờ tôi chưa từng gặp một người đàn ông nào hoàn mỹ đến thế, anh có thể dắt tay tôi mỗi khi qua đường, lấy cả thân mình để che dòng xe qua lại. Anh có thể gọi điện cho tôi ngay sau mỗi cuộc phẫu thuật vất vả, rồi lập tức về nhà ăn cơm với tôi. Anh có thể yên lặng không nói lời nào khi chuẩn bị hội chẩn, nhưng khi đối xử với bệnh nhân cũng có thể khiến người ta thấy như đắm chìm trong gió xuân. Anh khác với mọi người, sạch sẽ, yên bình, thông minh, hòa nhã. Anh là chiếc khăn len ấm áp của tôi trong ngày đông, là cốc bia đen mát lạnh trong ngày hè, là ly trà Sri Lanca mỗi khi học đêm, và là giấc mơ ngày nối tiếp ngày của tôi.

Anh là niềm kiêu hãnh cả cuộc đời tôi.

Có những khi tôi đã không thể nhớ được những con người, sự việc. Nhưng những con người, những sự việc đó sát cánh bên tôi dịu dàng, kiên định, chưa bao giờ rời xa.

Ý nghĩa của hoa hướng dương là tình yêu thầm lặng.

Cũng giống như trong quãng thời gian qua, anh vẫn đi bên cạnh tôi.

Tôi không nhớ anh, nhưng anh vẫn yêu tôi, khi thời gian cứ trôi đi thì tình yêu đó không ngừng tăng lên. Anh nói, năm tháng của một bông hoa có thể sẽ rất dài, sẽ nở rực rỡ và mãnh liệt trong sự cô đơn của em, vì có sự hiện diện của tình yêu nên nó sẽ chẳng bao giờ tàn héo.

Tôi đã từng gặp rất nhiều người, thủy chung gắn bó với nhau như hình với bóng, sau này khi gặp anh tôi mới giống như hạt bụi, trở nên rất nhỏ bé. Nhưng tôi lại yêu bông hoa nở ra từ cát bụi như thế biết chừng nào.

Trong giấc mơ và cả trong hiện thực, cứ duy trì tình yêu dài miên man của anh, mãi cho đến giờ, bay thành câu thơ, thế nên những năm háng cô đơn của tôi đã nở hoa.

Chỉ cần có anh ở đây, chỉ cần có tôi ở đây, chúng tôi sẽ không vội vàng, cũng không chậm rãi mà cùng nhau đi hết bốn mùa.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.