Hoa Nở Giữa Tháng Năm Cô Đơn

Chương 4: Em đã từng yêu anh nhưng giờ chỉ muốn quên anh



Về tới ký túc xá, không ngủ được nên tôi tranh thủ dịch hai chương truyện, đến khi trời tờ mờ sáng thì tôi cũng viết xong. Cảm thấy cả người như sắp kiệt sức đến nơi, lôi điện thoại ra nhìn giờ, thấy có một cuộc gọi nhỡ và hai tin nhắn.

Đều là của Cố Tông Kỳ, anh hỏi xem tôi đã về đến ký túc xá chưa, hai tin nhắn cách nhau khá xa.

Tôi nghĩ chắc khi anh làm phẫu thuật có dư chút thời gian và rảnh tay nhắn cho tôi cái tin, đúng là phong thái của đại sư, tôi nhắn lại nói: “Em đã về từ lâu rồi, cám ơn anh nhé”. Sau đó tắt máy và leo lên giường ngủ ngon lành.

Đến khi tỉnh lại thì đã đến chiều, bạn cùng phòng không biết đã đi đâu từ sớm.

Nói đến đây thì tôi là một người rất cô đơn, tính cách thì không được các bạn nữ ưa thích lắm. Từ hồi học đại học thì tôi đã không hoà đồng cùng tập thể rồi, các bạn trong ký túc tụ tập bàn chuyện quần quần áo áo, tán phét thì tôi chẳng bao giờ tham gia. Bọn họ tu tập ăn uống hát hò sinh nhật thì tôi cũng không thuộc diện được mời.

Nhiều lúc tôi thấy tình bạn giữa con gái với nhau thật là giả dối. Có lúc rõ ràng thấy quần áo của họ không đẹp, thế mà cứ phải ra sức cười tươi khen nó đẹp; hay khi người ta yêu, thì lại toàn phát ra lời chúc hạnh phúc giả dối, còn trong lòng thì lại mong họ sớm chia tay.

Tôi chẳng cần những tình cảm giả tạo ấy của người khác, cũng không cần phải để ý đến sắc mặt của họ.

Tần Chi Văn nói tôi một mình lâu rồi nên quên mất phải sống với người khác thế nào, nhưng cậu ấy cũng chẳng có tư cách gì mà nói tôi.

Duy nhất chỉ có một cô bạn có thể nói chuyện với tôi được vài câu là bạn học hồi cấp ba. Giờ cô ấy đang học nghiên cứu sinh trên miền bắc, thường xuyên lên mạng nói chuyện với tôi, chia sẽ những hậm hực về bạn cùng phòng rồi gửi ảnh các hotboy để an ủi nhau.

Tôi vào mạng, đúng lúc cũng thấy cô ấy trên mạng, tôi tâm sự với cô ấy rằng gần đây tôi quen môt vị bác sĩ cực kỳ tốt, lại cực đẹp trai, nhưng mà người ta có người yêu rồi, đây chính là điều khiến tôi đau đầu nhất.

Cô ấy trả lời chỉ một chữ: “Tấn công”.

Để tỏ ra trượng nghĩa tôi nói: “Thôi”.

“Sao vậy, một chàng trai tốt không phải được đào tạo mà thành, mà là được một người con gái đào tạo ra, đợi chúng ta đến cướp”.

“Cậu tử tế chút có được không vậy?”.

“Có tử tế thì cũng không giúp cậu tìm người yêu, cũng không làm cậu lấy được giấy đăng ký kết hôn, cũng không giúp cậu sinh con được”.

Tôi vẫn rất kiên định, kiên quyết một cách lạ thường, nói: “Không cần”.

“Vậy thì chiến lược lần này của cậu hỏng rồi”, rõ ràng là cô ấy đang cười tôi.

“Không phải”. Tôi vẫn rất cứng đầu nói: “Chỉ là trượt thời gian thôi”.

Phía bên kia im lặng một lúc rồi nói: “Vậy thì triển khai chiến thuật của cậu đi, có tin tức gì mới thì thông báo với tớ một tiếng nhé. À đúng rồi, cậu có ảnh anh ta không? Gửi tớ xem nào”.

Tôi không có, nếu có thì nhất định cũng không gửi cho cô ấy xem, thế nên tôi trả lời rất dứt khoát: “Không có”.

Avatar của cô ấy tối luôn, nhưng lại sáng ngay lập tức, cô ấy bảo: “Dụ Tịch, à, nhớ là đừng có nóng vội nhé, nhớ lời dạy của tớ, kiểu con trai như vậy chỉ có thể cưa chầm chậm thôi, không được làm gì hấp tấp quá”.

Nhớ lại Cố Tông Kỳ nói câu bông đùa hôm nọ, tôi gục trán xuống bàn phím.

Bên ngoài mặt trời sáng rực, tĩnh mịch. Tôi bắt đầu kiểm điểm lại cuộc sống ba năm qua, giống như mùa thu rực rỡ, bề ngoài thì chói lọi nhưng thực ra còn cách cái lạnh lẽo của mùa đông không xa nữa rồi.

Giờ đến yêu tôi còn không biết nữa, huống hồ bảo tôi bày tỏ tình cảm với một người con trai mà tôi thấy tuyệt vời.

Con người tôi từ khi Đồng Nhược Thiên ra đi dường như đã bị hoá đá, không thể có biến chuyển gì được nữa, dần dần bắt đầu mọc ra sâu rồi. Tôi có thể cảm nhận rõ ràng rằng phần nào đó của đời tôi đã bị người đàn ông kia mang đi.

Cảm giác trái tim rung động và chịu đựng, có thể yêu hèn mọn, khóc âm thầm, tất cả đều dở dang.

Có khi dễ dàng rung động trước một người, nhưng lại toàn chùng bước, càng tiến về phía trước càng lo sợ sự thật được công bố. Chắc là vì chúng ta đều đang sống trong phập phồng lo sợ nên mới chối từ làm người chịu tội thay.

Tóm lại tôi đã kiểm điểm xong và phát hiện ra rằng không phải lỗi ở tôi, nên tôi lại vui vẻ đi ăn cơm.

Trên đường tôi gặp giáo sư Trương ở trung tâm tư vấn tâm lý của trường. Thầy là bạn thân với sếp tôi. Tôi chạy lên nói chuyện với thầy vài câu, thầy bảo chứng trầm cảm của cô em gái tôi nghe chừng nặng lên chút ít.

Đó là câu trả lời tôi đã sớm nghĩ tới, tôi thở dài nói: “Ngày trước nó thường xuyên than ngắn thở dài, thỉnh thoảng lại khóc lóc, lần này lại còn tự tử, haiz, nó thật đáng thương”.

Thầy nghiêm khắc nói: “Bệnh trầm cảm này khi phát tán đến mức nặng có thể thường xuyên xuất hiện suy nghĩ muốn chết, có thể là tự sát hoặc tự thương”.

“Giống như Hemingway[1] ạ?”.

[1 Ernest Miller Hemingway: là một tiểu thuyết gia một nhà văn viết truyện ngắn và là một nhà báo người Mỹ. Năm 1961, vài ba tuần trước sinh nhật lần thứ 62 của mình, ông đã chết tại nhà riêng ở Ketchum, Idaho, sau khi tự nã đạn vào đầu mình bằng một khẩu súng săn.

Thầy thở dài một tiếng nói: “May là học ngành Văn học, quãng đời còn lại của ông phải áp dụng phương pháp điều trị ECT[2], nhưng mà thầy vẫn nghĩ là em gái em nên viết cái gì đó, có khi lại trở thành Hemingway thứ hai ấy chứ”.

[2] ECT là phương pháp điều trị bằng xung điện hay còn gọi là liệu pháp choáng điện, là phương pháp điều trị bệnh trầm cảm hiệu quả nhất.

Tôi tròn mắt, không đưa ra ý kiến gì, hỏi: “À, thế bố mẹ em có nói gì không ạ?”.

“Thầy khuyên là nên cho Dụ Lộ uống thuốc để khống chế bệnh không bị nặng hơn. Này Dụ Tịch, sao mà hai chị em em đối ngược nhau nhiều vậy? Em thì tính cởi mở, Dụ Lộ thì xém chút nữa đã chết, sao mà khác nhau nhiều thế?”.

Tôi ngẩn ra một lúc, cười cười nói: “Thực ra cũng chẳng có gì khác đâu ạ, ha ha”.

Thực ra mà nói Dụ Lộ vốn không nên bị như thế, nó lúc nhỏ đáng yêu lắm, ảnh ở nhà vẫn còn lưu giữ lại khoảnh khắc huy hoàng một thời ấy.

Nhiều khi tôi không hề trách bố mẹ tôi thiên vị, tôi hồi nhỏ phải nỗ lực bao nhiêu thì tôi đều cố gắng bấy nhiêu, mãi cho đến năm lớp sáu[3] mới được đeo khăn quàng đỏ, so với tôi thì Dụ Lộ cứ như một thiên sứ vậy.

[3] Ở Trung Quốc lớp sáu mới là năm cuối tiểu học.

Năm bảy tuổi nó đã vào đội nghệ thuật Tiểu Đinh Hương, học piano, lĩnh xướng, học thì giỏi đến mức khiến người ta ghen tỵ. Mặc dù hai đứa tôi nhìn khá giống nhau nhưng từ nhỏ đến giờ, mọi ánh mắt hay yêu thương đều được dành cho nó.

Vậy mà bây giờ mọi thứ lại thay đổi, ánh mắt của mọi người đổ dồn vào tôi, còn tình thương của bố mẹ vẫn dành cho nó.

Tục ngữ đã nói rồi, hy vọng càng lớn thì thất vọng càng nhiều, Dụ Lộ như thế, bố mẹ tôi dường như phải chịu toàn bộ trách nhiệm.

Bữa tối ăn chẳng thấy ngon miệng gì, tự nhiên tôi lại thấy nhớ cô em gái.

Vậy là tôi bắt taxi về nhà, gõ cửa một hồi chẳng thấy ai ra, đành lôi chùm chìa khoá lâu lắm rồi không được dùng đến, mở cửa thấy mọi thứ quăng lung tung bành trên sàn, búp bê này, cả sách vở nữa.

Trong nhà chỉ bật mỗi ngọn đèn vàng, nhìn cứ như là trong rừng rậm vậy.

Bố mẹ tôi ngồi trên sofa thở dài, tôi vội hỏi: “Có chuyện gì vậy ạ?”.

“Em con làm chị giúp việc tức quá bỏ đi rồi”.

Tôi “ồ” một tiếng, chẳng nói chẳng rằng nhặt các thứ lên ghế. Mẹ tôi bắt đầu than thở: “Em con đúng là nóng tính, chị giúp việc thì cũng không được học hành tử tế, lại mở xem sách của em con, thế là nó mới nổi cơn tam bành nói những câu khó nghe làm cho chị giúp việc tức quá bỏ đi luôn"

“Tìm người khác vậy”.

“Làm gì mà dễ dàng thế, khó lắm mới tìm được một người giúp việc nhanh nhẹn, thôi vậy, đành tìm người khác chứ biết sao”.

Bố tôi châm điếu thuốc, hút vài hơi mới quay sang hỏi tôi: “Con về làm gì vậy?”.

Tôi ngước mắt nhìn, trong làn khói thuốc tôi thấy bố tôi khẽ chau mày, dấu ấn thời gian đã lộ rõ trên khuôn mặt ông. Môt nhân viên nghiên cứu quèn bừng bừng khí thế một thời đã leo lên được vị trí vạn người nay cũng đã già yếu rồi.

“Con về lấy ít đồ”. Ngoài cái lý do này ra tôi không biết tìm lý do nào khác.

Cửa phòng Dụ Lộ vẫn đóng im ỉm, tâm sự của nó, bí mật của nó và cả cuộc đời nó dường như bị nhốt trong không gian chật hẹp ấy. Bỗng nhiên tôi vừa muốn khóc lại vừa muốn cười, tôi không tốt gì nhưng cũng còn hơn nó.

Lúc ấy tôi nghĩ, nếu như Dụ Lộ muốn tự tử, nhất định tôi sẽ không ngăn cản, vì tôi hiểu nó, cũng giống như tôi đã từng như thế.

Tôi vơ tạm một vài bộ quần áo rồi đi, mẹ đang gọi điện thoại nên tôi nhẹ nhàng đóng cửa lại rồi chạy lên tầng, gõ cửa nhà bố mẹ nuôi.

Cô Lý ra mở cửa, trong phòng toàn mùi hoa quả, bố nuôi tôi nói: “Dụ Tịch à, mau lại ăn dưa hấu này”.

Tôi nói: “Ái chà, sang thế cơ ạ, đào ở đâu ra vậy bố?”.

Mẹ nuôi giải thích: “Bố con làm phẫu thuật xong, người ta đem biếu, chuyển từ Hải Nam đến đây”.

“Đảo Hải Nam có dưa hấu ạ? Cũng ngọt đấy nhỉ?”.

Bố nuôi ăn xong, vứt vỏ đi rửa tay, vừa đi được nửa bước liền quay đầu nói với tôi: “À này, Tịch Tịch, bố nói cho con biết nhé…”, ông đứng lại ngước nhìn trần nhà nói: “Vừa định nói vơi con cái gì nhỉ?”.

Ông quay lại ghế, nhặt vỏ dưa lên, ngồi trầm ngâm một lúc rồi lắc đầu: “Chịu, không nhớ ra nổi, khi nào nhớ ra thì nói với con sau”.

“Trí nhớ của bố con càng ngày càng kém rồi”. Mẹ nuôi tổng kết một câu như thế: “À, phải rồi, chị em gọi điện tới nói muốn giới thiệu người yêu cho Tiểu Quyên Tử, hỏi xem ở viện có cậu nào ổn không”.

Rửa tay xong bố nuôi lại ngồi bên cạnh tôi nói: “Tôi không có thời gian đâu, bà có lòng thì tự tìm lấy nhé”.

“Khoa mình thì chẳng có ai được cả, à, khoa ngoại không phải có cậu tên Cố Tông Kỳ sao, tôi hay thấy mấy cô bé trong khoa mình bàn tán về cậu ấy, ông thấy thế nào?”.

Tôi không muốn Cố Tông Kỳ làm anh rể nuôi đâu, nên tôi lập tức cướp lời bố nói: “Anh ta có bạn gái rồi”.

“Ơ, sao mà con biết vậy?”.

“Cao Y Thần nói”.

Mẹ nuôi nghĩ một lúc nói: “Con nói mẹ mới nhớ tới chỗ Cao Y Thần có một cậu khá ổn, mai mẹ đi hỏi chủ nhiệm khoa xem sao, nhưng mà Cố Tông Kỳ có người yêu rồi thì thật tiếc”.

Không cần tốn quá nhiều sức, tôi đã loại bỏ được tình địch đầu tiên trong mối quan hệ giữ tôi và Cố Tông Kỳ.

Nhưng sau đó tôi lại thấy hối hận, đáng lẽ ra tôi nên xúi chị Tiểu Quyên Tử theo đuổi Cố Tông Kỳ.

Rồi sau khi loại được bạn gái của anh ta, tôi lại xúi một cô nàng khác vào PK[4] với chị ấy, sau khi tranh nhau mãi tổn thất n lần, tôi sẽ giống như nước Mỹ thời thế chiến thứ hai, cuối cùng sẽ làm chủ thế giới, độc chiếm Cố Tông Kỳ.

[4] PK là thuật ngữ xuất hiện trong game, chỉ việc tranh đấu tay đôi với nhau.

Tôi vuốt vuốt cằm, thấy thật hối hận, nhưng mà tôi chỉ tưởng tượng thôi cũng đã thấy vui.

Xem ti vi một lát, tôi đứng dậy chào bố mẹ ra về, bố nuôi nói muốn đưa tôi về vì tối ông còn có cuộc hội chẩn, tôi cũng vui vẻ bắt taxi cùng ông về viện. Tôi quyết định đến khoa ngoại tìm Cố Tông Kỳ, mặt mo một chút để anh bán lại quyển sách cho tôi.

Mấy ngày nay tôi có mặt ở khoa ngoại khá nhiều nên các y tá ở đây cũng chẳng thấy lạ gì. Từ ngoài hành lang bước vào tôi nghe thấy hai y tá vừa bưng thuốc vừa nói chuyện: “Hôm nay, khi cô bé phẫu thuật cắt ruột thừa giường 73 xuất viện, cứ đòi ôm bác sĩ Cố của chúng ta bằng được đấy”.

Tai tôi lập tức dựng lên nghe ngóng.

“Sau đó thì sao?”.

“Bác sĩ Cố đứng đơ ra đấy, cứ như là bị hoá đá ý. Lúc đấy chủ nhiệm khoa cũng có mặt, chúng tớ phá lên cười, nhưng mà cô bé đó mới mười bốn tuổi, có ôm một tý cũng chẳng sao”.

“Trời, cậu không biết là bọn trẻ bây giờ dậy thì sớm lắm à?”.

“À này, hôm nay có bác sĩ nội trú mới tới phòng cấp cứu là ai vậy? Nghe bọn họ nói là đẹp trai lắm”.

“Tớ cũng không biết, hình như tên là Đồng Nhược Thiên”.

Tôi chớp chớp mắt, coi như không biết chuyện, bước tới văn phòng.

Nhưng chưa tới, tôi dừng chân ở cầu thang đối diện thang máy, rút điện thoại mãi mới tìm được số của Đồng Nhược Thiên, tôi nhắn hỏi anh ta: “Anh được điều về bệnh viện Đông Hoa rồi à?”.

Nhưng tôi không đủ dũng khí gửi tin nhắn đi, cũng hơn ba năm rồi tôi không liên lạc với anh ta.

Trên đời này có một loại người chính là tôi đây, dù có bị tổn thương nặng nề trong tình yêu thế nào đi nữa thì trước mặt người khác vẫn cười nói ra vẻ không sao, nhưng sau đó lại chọn mình trong lớp băng tuyết dày, không chịu đón nhận ánh nắng mặt trời.

Có thể vẫn còn hy vọng, nhưng thứ tình cảm mãnh liệt dường như đã bị cháy cạn rồi.

Tôi nhìn chằm chằm vào màn hình, đột nhiên có tiếng quen thuộc cất lên: “Điện thoại rất ngon sao?”.

Quay đầu lại nhìn, quả là không phụ niềm mong đợi của tôi, là Cố Tông Kỳ. Anh nở nụ cười ấm áp, tôi cố nhếch môi cười, cảm thấy câu nói đùa của anh sao mà hiểm thế chứ: “Ăn vào sẽ gây khó tiêu hoá, tắc ruột đấy”.

“Nếu như em ăn vào thì anh lại lấy ra cho em”.

Anh ngẩn ra một lúc rồi nói: “Hay là đổi thứ khác đi, anh có kẹo này…”. Anh rút trong túi áo ra mấy chiếc kẹo Alpenlibe cho tôi.

Tôi không nhận, cứ trân trân nhìn anh, tâm trạng rất phức tạp.

Anh cứ đưa tay ra như thế, rồi khẽ thở dài nói: “Dụ Tịch à, đừng giận nhé”.

Tôi đâu có giận gì, nhưng vẻ mặt tôi chắc chắn là rất buồn cười, chỉ là tôi thấy ghét bác sĩ.

Thực sự là rất ghét, là bác sĩ luôn luôn ngồi cũng có thể ngủ, thiếu sự hài hước, không có thời gian rảnh rỗi, lúc nào cũng xếp công việc lên trên hết, cả đời sẽ chỉ nói suông mà không thực hiện được lời hứa.

Thế nhưng, tôi lại thích bác sĩ, khiến tôi rung động cũng là bác sĩ, có thể dỗ dành tôi nguôi giận cũng là bác sĩ.

Tôi vừa định nói gì đó thì trước mặt như bao trùm lớp ánh trăng mờ ảo, bất giác nhìn qua thấy một bóng dáng quen thuộc biến mất đằng sau cánh cửa thang máy.

Tôi không lên tiếng, nhưng anh ta chính là bạn trai cũ của tôi, đang đứng cùng bố nuôi tôi.

Khoảnh khắc đó, mặt tôi trở nên bình tĩnh lạ thường.

Mấy cái kẹo của Cố Tông Kỳ được trở về trong túi như ban đầu, anh cẩn thận dò ý tôi: “Hay là vào phòng ngồi một lát, uống cốc nước đã nhé”.

Tôi bước theo anh vào văn phòng, lần này chẳng có mấy người ở trong đó, chỉ có hai bác sĩ nội trú và ba bốn sinh viên thực tập đang túm tụm với nhau, thảo luận gì đó trên máy tính.

Anh bước tới hỏi: “Có chuyện gì vậy?”.

“Bác sĩ Cố à, bệnh nhân giường 56 nợ tiền viện phí hơn một trăm vạn tệ rồi, trời đất ơi, chúng em đang choáng quá đây”. Cô sinh viên thực tập kéo chuột xuống nói: “Anh xem hoá đơn này này, tiền thuốc đã nợ hơn ba mươi vạn tệ rồi”.

Tôi cũng mò đến xem, đúng là khiến người ta phát hoảng.

Cố Tông Kỳ nhìn qua rồi bảo cô ấy kéo xuống xem: “Thử xem phí phẫu thuật là bao nhiêu?”.

“Chỉ có hơn năm nghìn tệ thôi, không thể như thế được”.

Anh cười cười, nói ẩn ý: “Thế nên mới nói chữa bệnh ở Trung Quốc là phải chữa bằng thuốc chứ không phải chữa bằng kiến thức và kỹ thuật của bác sĩ, đúng là quá xa rời hiện thực”.

Vị bác sĩ nội trú lập tức tiếp lời: “Hằng ngày, chúng ta tới kiểm tra phòng bệnh, kê đơn, viết bệnh án, giúp bệnh nhân bao nhiêu việc như thế mà cũng chỉ được ba tệ, còn bác sĩ tâm lý một ngày đã được ba nghìn tệ, thật là không phải”.

Mọi người đều thở dài.

Một bác sĩ khác cầm quyển tạp chí tiếng Nhật đưa cho Cố Tông Kỳ hỏi: “Câu này có nghĩa là gì?”.

“Có nghĩa là phần tiếp giáp giữa đoạn giữa và đoạn cuối của tá tràng bị rò”.

Tôi thấy ngạc nhiên nên quay sang nhìn anh, anh lại cười tươi, rất thẳng thắn khiêm tốn. Đến lượt cô nàng thực tập quay qua ngọt ngào hỏi: “Bác sĩ Cố học tiếng Nhật từ khi nào vậy?”.

“Ngày trước”.

“Chắc ngày trước đi du học Nhât Bản, học tại khoa Y trường đại học Tohaku”.

Anh gật đầu, vẫn giữ vẻ mặt điềm đạm, tôi hỏi nhỏ: “Là bệnh viện cử đi à? Tu nghiệp?”.

“Đại học anh cũng học bên đấy, sau đó ở lại học thêm vài năm rồi mới về nước”.

Cuối cùng tôi cũng hiểu ra vấn đề, thảo nào mà mấy năm nay tôi độc chiếm bệnh viện Đông Hoa mà không biết đến vị bác sĩ này, hoá ra là hàng ngoại à, nhưng tôi lại tò mò hỏi: “Thế sao anh lại về nước làm bác sĩ làm gì, bên Nhật không phải đãi ngộ và vị trí của bác sĩ rất cao sao?”.

Cố Tông Kỳ xoa xoa trán, nói khẽ: “Cái này à, dẫu sao thì cũng vẫn phải trở về thôi”.

Nói kiểu gì chứ, nếu hiểu theo đạo lý ấy của anh thì con người sống có ý nghĩa gì, đắng nào cũng chết mà. Cố Tông Kỳ cũng thấy câu nói này của mình có chút ngớ ngẩn, lại hơi bôi bác, nên anh nhìn tôi một cái, chẳng nói thêm câu gì, cầm quyển bệnh án lật ra xem.

Quyển bệnh án được kẹp vào kẹp sắt, đột nhiên tôi lại nổi tính tò mò muốn thử xem có kẹp tay được không, vừa cầm lên thì Cố Tông Kỳ cất tiếng hỏi: “Mà em tới đây có việc gì vậy?”.

Tôi không để ý thì “phập”, cái kẹp đã kẹp chặt ngón tay tôi lại, tôi xuýt xoa kêu: “Ối mẹ ơi, đúng là kẹp xịn, hàng tốt giá tốt, đem tặng cho khoa xương dùng để cố định được đấy”.

Cố Tông Kỳ lập tức chau mày hỏi: “Không sao đấy chứ, cái này đâu phải cho em chơi hả?”.

Tôi hơi tỏ vẻ giận dỗi, chợt cô y tá nói gọi: “Bác sĩ Cố à, bệnh nhân giường 29 muốn xuất viện”.

Anh “ừ” một tiếng, phiá bên cạnh cậu sinh viên thực tập liền mở hồ sơ bệnh nhân ra xem: “Giường 29, nam, hai mươi bảy tuổi, hai ngày trước thực hiện phẫu thuật cắt ruột thừa, là bệnh nhân của bác sĩ Hàn, dự định ngày mai xuất viện”.

“Bệnh nhân nói ngày mai là lễ mừng thọ tám mươi tuổi của ông nội, xuất việc là việc không may mắn lắm, nên kiên quyết đòi bây giờ xuất việc”.

Anh nghĩ một lúc rời bảo: “Để tôi qua xem sao, nếu như không có vấn đề gì thì có thể làm thủ tục xuất viện cho anh ta”.

Anh đứng dậy, hai sinh viên thực tập cũng hớn hở chạy theo, tất nhiên có cả tôi.

Sau khi kiểm tra, Cố Tông Kỳ nói với y tá: “Không có vấn đề gì, bệnh nhân hồi phục rất tốt, có thể làm thủ tục xuất viện được rồi”.

Chàng thanh niên nghe thấy vậy vội nhảy ngay xuống giường, đứng bên cạnh có lẽ là bạn gái cũng vội vàng đưa quần áo cho anh ta. Cố Tông Kỳ còn dặn dò thêm: “Nên ăn nhiều đồ ăn chứa chất xơ, ăn nhạt thôi, các loại thịt cá có tính kích thích thì không nên ăn, chú ý nghỉ ngơi, không nên vận động quá sức”.

Lúc đó tôi thấy đôi ấy ngầm cười hiểu ý, biểu cảm rõ ràng khiến người khác phải suy nghĩ.

Cố Tông Kỳ và hai sinh viên thực tập không để ý, vẫn thao thao bất tuyệt.

Nên tôi quay mặt đi chỗ khác, cố gắng nhịn cười, lông mày cũng phải nhăn lại và không ngừng chớp mắt.

Ra khỏi phòng, Cố Tông Kỳ hỏi tôi: “Vừa nãy em cười gì vậy?”,

“Em có cười đâu”. Nhưng rõ ràng tôi vẫn đang cười, càng cười càng không nhịn được, “Em cười gì nhỉ? Bệnh viện là nơi nghiêm túc thế này”.

Anh cũng bó tay, đi đến hành lang anh nói với tôi: “Em ý, trong đầu không biết nghĩ toàn những cái gì nữa”.

Hoá ra anh đều biết hết, tôi còn nghĩ Cố Tông Kỳ lúc nào cũng nghiêm chỉnh thế nhất định sẽ là một con búp bê trong sáng cơ, thế nên tôi mạnh dạn nói: “Ê, ê, Cố Tông Kỳ, câu anh nói có nghĩa bóng, thảo nào mà người ta hiểu sai đi”.

Vẻ mặt anh có chút bối rối hỏi: “Anh đã nói gì rồi?”.

Phục anh sát đất rồi, nói một thôi một thời hoá ra là tôi tự cười một mình.

Đôi mắt sáng ngời của anh cứ nhìn tôi mãi, rồi anh sụt sùi than thở: “Dụ Tịch à, anh thấy em càng ngày càng giống con mèo ranh mãnh nhà giáo sư Trần, lát nữa phải bảo giáo sư đưa em về dạy bảo thêm thôi”.

Câu nói này sao mà đong đưa thế chứ, nghĩ mà sướng nên tít cả mắt lại. Đột nhiên nhớ ra ngày xưa bố mẹ nuôi tôi cũng nuôi mèo, cực ghê gớm, cực ranh mãnh. Có một lần chị Tiểu Quyên Tử đem nó tới bệnh viện, nó làm cả bệnh viện rối tung hết lên.

Sau đó bị dì Lý đem về quê, rồi mất tin tức luôn, thảo nào mà Cố Tông Kỳ cũng biết chuyện.

Vậy là tôi nổi điên, trợn mắt nhìn anh nói: “Anh mới là mèo ý, cả nhà anh…”, vẫn chưa nói hết câu thì anh đưa tay ra.

Trong tay anh là chiếc áo blouse trắng có in chữ “Bệnh viện Đông Hoa”, tôi thấy hơi lạ, Cố Tông Kỳ cười nói: “Lát nữa đoàn ICU và khoa ngoại sẽ sang hội chẩn, nếu em có nhã hứng thì có thể đứng một bên xem, im lặng là được”.

Đây là lần đầu tiên tôi mặc áo blouse, thấy vui sướng lạ thường, nhớ đến phim Code Blue không rõ là tập nào bác sĩ Kosaku cũng thực hiện phẫu thuật mổ bụng mà trước nay chưa từng làm. Khi anh ta mở túi lấy ra bộ trang phục phẫu thuật, thể hiện rõ sự tự tin của đàn ông và vẻ đẹp lạnh lùng của bác sĩ khoa ngoại. Nhìn đẹp trai vô cùng.

Tôi buột mồm hỏi thêm: “Vậy lúc nào cho em mặc bộ trang phục phẫu thuật nhé”.

Các bác sĩ ở đấy đều ngạc nhiên nhìn tôi, chỉ có Cố Tông Kỳ đang chăm chú xem bệnh án nói: “Nếu như em thực sự muốn xem thì hàng tối rảnh rỗi cứ tới đây, chỉ cần phòng cấp cứu có điện thoại đều là phẫu thuật cả”.

Giờ đến lượt tôi ngạc nhiên hỏi: “Như vậy được không? Không vi phạm nội quy chứ?”.

“Không sao hết”.

Cậu sinh viên thực tập ngái ngủ hôm trước nói với tôi: “Bạn gái của các thầy đều trải nghiệm cuộc sống của bác sĩ bằng cách đấy đấy, chỉ cần chị chuẩn bị tốt, sẽ có cơ hội nhìn thấy rất nhiều máu và những lớp mỡ cực dày”.

Tôi bắt đầu suy nghĩ thì Cố Tông Kỳ bước đến bên cạnh, lôi trong túi áo ra một cái thẻ, nhìn tôi chớp chớp, tôi giở ra thì thấy phần tên thì rõ ràng ghi là tên tôi, nhưng ở ô dán ảnh thì lại là hình mèo Kitty.

Tôi cười không được mà khóc cũng không xong, lập tức đeo thẻ lên, nhét mấy chiếc bút vào túi.

Một lúc sau đúng là bố nuôi và một đám bác sĩ tới hội chẩn, tất cả ngồi kín cái bàn bình thường dùng để ngồi ăn đồ ăn nhanh. Tôi giả bộ ngồi xuống phía dưới cùng, cách xa bố nuôi.

Sau khi hội chẩn xong, bệnh nhân được đưa đi ICU, bác sĩ các khoa khác lần lượt rời đi, thế lá bố nuôi nhìn thấy tôi rồi đưa mắt ra hiệu tôi ra chân cầu thang hỏi: “Tịch Tịch à, có phải con thích Cố Tông Kỳ không?”.

Tôi lật lật cái thẻ đeo ngực hỏi: “Thể hiện rõ ràng vậy sao ạ?”.

“Ngoài Tần Chi Văn ra, bố chưa thấy con quấn ai đến thế”.

Tôi vẫn muốn chối, bố nuôi cắt lời: “Không phải con bảo là cậu ấy có bạn gái rồi à?”.

Trong tiềm thức tôi không hề cảm giác rằng Cố Tông Kỳ đã có bạn gái, nên tôi xúi bố nuôi: “Vậy bố đi hỏi giùm con xem, nếu đích thân anh ta nói có rồi thì con sẽ không tấn công bừa bãi nữa”.

Bố nuôi rõ ràng không phải là chuyên gia mảng này, ông nói: “Hỏi sao cơ?”.

“Kiếm một lý do nào đó, ví dụ như, Tiểu Cố à, cháu có người yêu chưa vậy? Vợ thầy muốn giới thiệu cho cháu một cô đấy. Những câu kiểu đấy dễ bịa ra thôi mà bố”. Tôi thở dài nói: “Bố à, bố và mẹ đúng là không cùng một đẳng cấp”.

Tôi thấy bố nuôi lải nhải với Cố Tông Kỳ một lúc rồi đi. Tôi về văn phòng bác sĩ, treo áo lên, thấy có tin nhắn của bố nuôi nói: “Không có”.

Tôi cứ trân trân nhìn vào màn hình, khẽ giơ nắm đấm lên, trong lòng thầm rú lên: “Yeah! Yeah!”.

Đoán được là Cao Y Thần lừa nên lúc đầu tôi cũng chẳng tin lời anh ta lắm.

Ba năm qua đây là khoảnh khắc mà tôi thấy vui nhất, mùa xuân của đời tôi lúc nào cũng đến sau mùa thu, sắp tới rồi, sắp tới rồi.

Tôi vui đến mức ra về mà không thèm chào tạm biệt, quên mất mục đích tới hôm nay là phải dùng mọi kế để giành bằng được quyển sách Cố Tông Kỳ cho tôi mượn.

Sau này lấy cuốn sách đó làm tín vật, đặc điểm nhận biết hai thành phần trí thức giống nhau.

Không biết tự khi nào ngoài trời đã bao phủ lớp sương mờ mịt, ánh đèn cũng chìm trong làn mưa, biến thành một chấm nhỏ như ánh trắng trên trời, giống như đàn đom đóm bay nhảy trên bãi cỏ ven hồ mùa hạ. Cánh tay trần của tôi có thể cảm nhận rõ sự ẩm ướt ấy.

Cuối cùng cũng có thể tạm biệt em thu vàng và đón chào bà cô mùa đông rét buốt dài lê thê.

Bỗng thấy đằng sau có ai đó gọi tên tôi, quay lại thì thấy Đồng Nhược Thiên đứng đó. Sau bao nhiêu năm, khi tôi gần quên đi tất cả, thì anh ta lại xuất hiện gọi tên tôi.

Anh ta bước tới, áo blouse trắng, quần đen, chân đi giày vải, phong thái của một bác sĩ cấp cứu.

Tôi cất tiếng trước: “Chúc mừng anh, phấn đấu bao nhiêu lâu cuối cùng cũng đã được danh chính ngôn thuận quay trở lại bệnh viện Đông Hoa làm việc rồi”.

Anh ta chẳng nói được lời nào.

Lau cánh ta ướt mưa, trời cũng lạnh đi một chút, tôi lại nói lời động viên anh ta: “Thôi anh cứ cố gắng ba năm, sau ba năm thì leo lên vị trí bác sĩ chính, giống như anh Cao Y Thần ấy”.

Anh ta vẫn không nói gì, chỉ nhìn tôi.

Tôi chẳng bình tĩnh được nữa, bình thường tính đã nóng vội, điên nhất là khi người khác đứng cả ngày mà chả nói được câu nào, tôi quay lưng định bước đi.

Lúc này anh ta mới lên tiếng: “Dụ Tịch, anh xin lỗi!”.

“Xin lỗi cái gì?”. Tôi quay lại nhìn thẳng vào mắt anh ta hỏi.

“Anh không biết lần trước em vì anh mà tự tử…”.

Tôi nghe vậy mà máu dồn lên, mắng cho anh ta một trận: “Trời, anh cho rằng anh là ai chứ? Tôi tự tử vì anh? Tôi thất tình nên muốn chết hả? Anh nghe ở đâu ra vậy? Anh tự tin thái quá rồi đấy. Anh lại còn có mặt mũi tới đây để xác minh à? Được tôi nói cho anh biết nhé Đồng Nhược Thiên, đó là vì tôi không ngủ được nên uống hai viên thuốc ngủ, kết quả đang yên đang lành lại bị mẹ tôi đưa tới phòng cấp cứu. Anh nói có phải tôi cười không được mà khóc cũng không xong không? Tôi tự tử vì anh? Thôi anh đừng có tự cho rằng mình tốt bụng nữa đi”.

“Anh nghe đây nếu hôm đó tôi đã biết sẽ có ngày hôm nay thì tôi nhất định sẽ uống hẳn một trăm viên cho chết luôn, tôi chết rồi để anh không phải tới đây làm nhục tôi như thế?”.

Tôi nói một tràng xong thấy lòng thoải mái hơn nhiều, bước đi không thèm quay lại nhìn.

Tối đó, tôi ghé vào quán Mc’Donalds gọi một chiếc hamburger đùi gà, một cốc Sprite to, nhai bằng hết chỗ đá trong cốc.

Tôi ghét nhất là người khác đem mấy cái chuyện vớ vẩn đấy gán vào tôi, càng ghét nghĩ tới mấy chuyện đó.

Cũng vì chuyện đó mà tôi biến thành Godzilla khủng rồi.

Tôi là một người yêu thể diện thà chết chứ không khuất phục, thà làm ngọc vỡ còn hơn ngói lành. Sau khi việc đó xảy ra, suốt một năm trời tôi phải tránh đi qua bệnh viện Đông Hoa, tôi thấy xấu hổ lắm.

Tôi là Dụ Tịch yêu quý bản thân mình nhất, không phải sao?

Tôi ăn no căng bụng rồi mới về ký túc xá, toàn thân chứa đầy CO2, cần O2 gấp để trao đổi hô hấp.

Đầu hơi quay quay, những việc xảy ra trong quá khứ dồn về, lần lượt xuất hiện trong đầu, mà tôi đang cưỡng ép bản thân nhớ về những hồi ức ấy.

Sau ngày hôm đó ba hôm, tôi không ngủ đủ giấc. Chia tay với Đồng Nhược Thiên, thời gian đầu không thấy có gì là đau khổ, khó vượt qua, chỉ là thấy thời gian trôi sao chậm chạp thế, mỗi giây mỗi phút tôi đều nhớ tới anh ta, tôi muốn kể cho anh ta những chuyện hàng ngày, rằng hôm nay tôi đã làm những gì, ăn gì thì tôi mới hoảng sợ nhớ ra là chúng tôi đã chia tay.

Tự nhiên tôi thấy quãng đời của mình dài đằng đằng không thấy điểm kết thúc ở đâu.

Đánh mất một thứ quan trọng trong cuộc đời, cũng giống như chiếc sạc điện thoại dùng đã rất lâu một ngày bỗng dưng biến mất, tôi bắt đầu thấy đau khổ thực sự, nỗi đắng cay trào dâng tự đáy lòng. Và tôi không thể ngủ ngon.

Không hề có nước mắt, thà rằng khóc thật to, khóc đến khi mệt nhoài mà thiếp đi, còn hơn là chết trong im lặng thế này.

Các bạn cùng phòng thì bận rộn tìm việc, tôi về quách nhà ở. Ba ngày không chợp mắt, người chẳng còn chút sức lực nào, tôi ngâm mình trong nước ấm rồi lấy lọ thuốc ngủ mẹ nuôi kê cho.

Thực ra lọ thuốc ấy chỉ đựng có mười viên, nhưng đã bị tôi uống dần còn có hai viên. Tôi muốn mình ngủ một giấc ngon lành nên đã uống nốt hai viên còn lại.

Cơn buồn ngủ lập tức tràn tới, mọi sự mệt mỏi cuối cùng cũng đã biến mất, trước mắt là một vườn hoa trắng và rồi tôi không còn biết gì nữa.

Đến khi tỉnh lại tôi thấy mình đang ở trong một khung cảnh ồn ào, còn nghĩ chắc mình đang nằm mơ, tôi lờ đờ mở mắt nhìn, mí mắt nặng đến mức chỉ nhìn thấy khuôn mặt của mẹ tôi, bà đang chăm chú nhìn tôi.

Thế là tôi hoảng hốt bừng tỉnh hỏi: “Con đang ở đâu thế này?”.

Cô y tá đứng bên cười nhẹ nhàng nói: “Trong bệnh viện, người tự tử được cứu sống lại tất nhiên là phải trong bệnh viện rồi”.

Tôi hoang mang hỏi: “Ai tự tử cơ? Cứ uống thuốc ngủ là tự tử à?”.

Tất cả mọi người đều dồn mắt về phái tôi, vẻ mặt rất quái đản. Tay tôi còn đang được truyền nước, sau đó có một vị bác sĩ bước tới nói: “May là chưa rửa ruột, tôi cũng nghĩ cô không sao, thôi dọn dẹp đồ rồi đi đi”.

Cô y tá “ừ” một tiếng dài rồi hỏi: “Thế sao gọi cô ấy rõ lâu mà không tỉnh?”.

Tôi nhìn cô ta nói: “Cô thấy ai ba ngày không ngủ, uống hai viên thuốc ngủ mà đòi một chốc lát là có thể tỉnh dậy không?”.

“Cô làm gì mà những ba ngày không ngủ?”, cô y tá tỏ ra hiền dịu hơn nhiều giúp tôi tháo bỏ ống truyền nước.

Lúc đó tôi thấy cái mồm mình cũng trơ thật, nói ra mà thấy chỉ muốn đánh chết tôi lúc đấy: “Tôi thất tình, hi hi, nên mới không ngủ”.

Mọi người xung quanh chuyển từ thái độ kỳ quái sang đồng tình với tôi. Tôi mặc quần áo và khi bước ra khỏi phòng cấp cứu thì nhìn thấy một bác sĩ trông ngốc nghếch đáng yêu.

Về nhà ngủ cả một ngày, khi quay về trường thì thấy các bạn đang buôn chuyện có một nữ sinh trong trường tự tự vì tình. Tôi nghe mà thấy điên tiết. Bọn họ nói: “Thật đáng thương cho cô ấy, người yêu đòi chia tay, cô ấy uống cả một lọ thuốc ngủ, khó khăn lắm được bệnh viện trường mình cứu sống. Bây giờ chắc cô ấy cũng đáng thương lắm, không biết có bị đưa vào viện tâm thần không nữa?”.

“Nặng đến thế cơ à? Liệu có phải thần kinh không bình thường không?”.

Nghe đến đấy tôi lại muốn nhảy dựng lên, thế là tôi cố gắng nở một nụ cười thân thiện hỏi: “Cô bạn đấy là ai vậy?”.

“Chẳng biết, tớ cũng nghe chỗ khác đồn thế, chắc là bên bệnh viện giữ bí mật đấy”.

Giữ bí mật cái quái gì chứ, tôi đến phổi cũng sắp nổ tung rồi đây. Cái này rõ ràng là được thêm mắm thêm muối rồi cố tình tung ra cho mọi người biết, kết quả là tôi đã trở thành đứa con gái thần kinh không bình thường đáng thương trong mắt mọi người.

Tôi lại đau khổ lẩm nhẩm rằng tôi chính là đứa con gái thần kinh không bình thường, chính lá cái đứa tự tử vì tình và tôi lại mất ngủ.

Không ngủ được, tôi trèo lên giường bật máy xem Code Blue, xem đến đoạn Kosaku cấp cứu cho một công nhân bị cây thép đâm vào, khi huyết áp bệnh nhân tụt xuống rất thấp thì anh ta ra tay đấm một cái.

Bệnh nhân liền khỏi ngay.

Tôi bắt đầu thấy bối rối, mình đang làm cái gì đây nhỉ? Xem đi xem lại mấy lần, thấy tư thế đấy thật đẹp, quyết định ghi lại câu hỏi đó dùng để làm những câu hỏi tiếp cận Cố Tông Kỳ.

Sau đó càng xem tôi lại càng khóc, nhất là khi đến cảnh Kosaku ôm bà nội. Thấy anh ôm người bà nhân hậu muốn mua thật nhiều quà vặt cho cháu nội, người bà ấy sau khi bị lẫn vì tuổi già khiến tôi cảm thấy thật là một người phiền phức và tôi đã khóc.

Giây phút ấy, bác sĩ Kosaku của Code Blue không còn là người lạnh lùng, thông minh hoàn hảo nữa, mà là một người chân thật, một đứa trẻ có chút ích kỷ.

Vậy Cố Tông Kỳ thì sao? Tự nhiên tôi lại nhận ra là những gì tôi nhìn thấy chỉ là vẻ bề ngoài của anh mà thôi.

Còn tôi nữa? Tôi là một Dụ Tịch như thế nào? Là đứa hay cười hay đùa, hay là đứa hay khóc và lạnh lùng đến mức ích kỷ vô tình?

Phải muộn lắm tôi mới đi ngủ, may là vừa đặt lưng có thể ngủ được ngay, gần trưa tôi mới mò dậy, thấy điện thoại có mấy cuộc gọi nhỡ, đều là của bố nuôi.

Thấy kỳ lạ nên không chờ thay quần áo tôi gọi lại luôn cho ông. Ông vội vàng nói với tôi: “Tịch Tịch à, tối qua bố quên không nói với con, à, cái điện thoại con mua cho bố bố không biết gửi tin nhắn thế nào, loay hoay mãi mới gõ được hai chữ “không có”, bố thấy nó không dễ dùng như cái cũ của bố, lúc nào con mang đi sửa cho bố nhé”.

Tôi chỉ đành ngắt lời ông nói: “Bố à, nói chuyện chính đi nào, sau cái chữ “không có” đấy bố định gõ thêm những cái gì?”.

Nhắc đến đấy bố nuôi tôi mới nhớ ra nói: “Là cái chuyện hôm qua con bảo bố đi hỏi xem Cố Tông Kỳ có người yêu chưa ấy mà, bố đã áp dụng cách mà con bảo hỏi ra rồi. Kết quả bố lại nhỡ mồm nói thêm rằng, thế này nhé lúc nào gặp mặt con bé Tiểu Quyên Tử nhà chú. Lúc đấy bố thấy nó có vẻ khó xử lắm, nhưng mà nể mặt bố không từ chối liền bảo đồng ý, bây giờ thì bố đúng là cưỡi hổ khó xuống rồi, bố không dám nói với mẹ nuôi con là đừng có giở trò gì, nhưng mà phía bên Cố Tông Kỳ bố cũng chẳng biết nói lại thế nào”.

Bố nuôi tôi cái gì cũng tốt, chỉ có mội cái chỉ số tình cảm thì không đạt yêu cầu. Tôi hoàn toàn không nghĩ cách nữa, im lặng một lúc thì một suy nghĩ ranh mãnh xuất hiện trong đầu tôi, tôi bảo bố: “Thực ra chuyện này không khó, bố cứ nói với Cố Tông Kỳ là sẽ gặp mặt, còn phía chị Tiểu Quyên Tử thì bố đừng nói gì cả, đến lúc đó con tới là giải quyết xong hết”.

“Con làm được không vậy?”.

Nói thật là tôi cũng chẳng chắc, việc không mấy đạo đức như thế này quả là lần đầu tiên tôi làm, nhưng mà tôi cũng không thể biếu không Cố Tông Kỳ cho chị Tiểu Quyên Tử được, người con trai mà tôi thích nhất định tôi phải làm cho phần trăm lọt khỏi tay giảm xuống mức thấp nhất chứ.

“Không vấn đề gì đâu bố, nhưng mà bố này, nếu như bố thực sự muốn mọi chuyện không sao thì đừng có mà nhỡ mồm nói ra điều gì nhé”.

“Ừ ừ!”.

Vậy là hai bố con nói chuyện một hồi lâu và cả hai đều cười nhẹ nhõm.

Thời gian hẹn là chiều ngày kia, vừa may là Cố Tông Kỳ không phải đi làm, nhiều thời gian rảnh. Mây ngày hôm nay tôi bận đến nỗi chẳng có thời gian tới làm phiền anh, vừa vội đi nhanh tới chỗ hẹn tôi vừa đoán già đoán non xem mấy hôm nay rảnh rỗi thế liệu anh có nhớ tới tôi hay không.

Thời tiết không được đẹp lắm, mặc dù trời đã bớt sương mù nhưng hơi nước vẫn đọng lại trong không khí, vừa ẩm ướt vừa lạnh buốt, lạnh đến thấu xương.

Tôi căm ghét kiểu thời tiết như thế này, nó khiến tôi tụt hết cả nhiệt huyết.

Điểm hẹn là quán cà phê trang nhã, hay nói thẳng ra là sẽ tốn ít tiền. Nhóm học văn học Anh – Mỹ chúng tôi được một ông chủ giàu có dẫn dắt, nên cũng khá thích thú với bữa trà chiều.

Thực ra là tôi muốn ăn món trứng ốp ở hàng này, và cũng muốn làm thế nào đó để không phải tiêu tiền của mình.

Cố Tông Kỳ đã tới, từ ngoài cửa sồ tôi đã thấy anh ngồi ở bàn trong góc, yên lặng đọc sách. Tôi đoán rằng dù tôi có không bước vào thì anh cũng sẽ ngồi ở đó cả ngày, kiên trì đọc cho hết quyển sách.

Tôi nhìn anh một lúc, rồi thấy quá giờ hẹn được năm phút, mà anh vẫn ngồi đó, chăm chú đọc.

Mang theo người đàn ông này đúng là một cách nghĩ khó thực hiện, tôi đẩy cửa bước vào, em nhân viên phục vụ ngoan ngoãn nở nụ cười chào tôi, lúc này Cố Tông Kỳ mới chịu ngẩng đầu lên, và tôi bắt được ánh mắt ngạc nhiên của anh, còn có chút gì đó vui mừng nữa.

“Dụ Tịch, sao lại là em chứ?”.

Áo sơ mi kẻ xanh nhạt, quần màu tối, rất đơn giản nhưng hơi khác so với khi không khoác trên người chiếc áo blouse trắng, một khí chất rất đặc biệt, chút mới mẻ kiểu trường học, toát lên vẻ thư sinh.

Tôi cười cười, cố gắng giấu đi vẻ mặt sắp lộ tẩy nói: “Do bố nuôi em nhầm lẫn, vừa nãy chị Tiểu Quyên Tử gọi điện thoại đến kể hết sự tình với em, nhưng mà chị ấy thấy hơi ngại nên bảo em tới xin lỗi anh”.

Đây gần như là lời nói dối theo đúng bản năng của tôi, vì khi gặp anh thì toàn bộ những gì tôi chuần bị để nói đều đã bay sạch rồi.

Anh bảo tôi ngồi xuống, nụ cười vẫn treo mãi trên khoé môi: “May là em tới, nói thật là anh cũng không thấy thoải mái chút nào, em bảo hai người chẳng quen biết gì tự nhiên gặp nhau nói chuyện, cảm thấy cứ sao sao ấy”.

Tôi ngầm đắc ý may là mình đã gặp anh từ trước chứ không phải cái kiểu gặp nhau như đi xem mặt một cách kỳ quặc và không thể lý giải.

Thấy quyển sách anh đặt trên bàn tôi liền hỏi: “Sách gì thế anh?”.

Anh giơ lên cho tôi xem, toàn là tiếng Nhật: “Là một cuốn sách nói về chữa trị bệnh ung thư dạ dày giai đoạn cuối, hay lắm”.

Tôi lắc lắc đầu nói: “Em lại không hiểu gì hết”.

“Nếu như em có hứng thì anh sẽ nói qua cho em nghe, chỉ những thứ rất cơ bản thôi”, anh nhìn xuống đưa tay lật lật sách, rồi cười hỏi tôi: “À thế em muốn ăn gì hay gọi đồ uống gì đi”.

Tôi liếc mắt nhìn qua menu rồi nói: “Trứng ốp đi ạ”.

“Có gọi gì uống không? Hay là uống trà vậy, tốt cho dạ dày”.

Tôi gật đầu rồi thấy mình ngồi chẳng thoải mái gì, mặc dù ở đây có món ăn ngon mà tôi thích, trước mặt lại là anh chàng điển trai nhưng sao lại có một cảm giác kỳ kỳ.

Và tôi đã hỏi Cố Tông Kỳ như thế này: “Cố Tông Kỳ, anh có thích nơi này không?”.

Anh có chút không để tâm nói: “Hả, gì cơ? À, cũng được, hay phết.”

Tôi cảm thấy anh đang có chuyện gì đó: “Anh sao vậy?”.

Anh cười gượng nói: “Mặc dù nói ra điều này không phải lúc, nhưng mà hôm nay lúc làm việc anh gặp phải chút phiền phức. Trong một ca phẫu thuật vì cắm ống vào tâm thất phải nên bệnh nhân bị suy tim”.

“Có phải là sự cố không?”.

“Thực ra bệnh nhân không hề biết, hơn nữa ở bệnh viện việc cắm ống vào tâm thất phải cũng không phải là ít gặp, mọi người đều ngầm coi đó là sự cố rồi. Nhưng mà bệnh nhân đáng thương lắm, cấp cứu hồi lầu mới cứu được”.

“Vì thế nên tâm trạng anh không vui à?”.

Anh cười cười: “Thực ra cũng chỉ là một phần thôi, vừa nãy anh qua thăm mộ ông nên trong lòng thấy khá nặng nề”.

Lúc đó, tôi cảm giác Cố Tông Kỳ cũng là một đứa trẻ, một đứa trẻ có gia đình.

Thế nên nghĩ một lúc tôi nói với anh: “Cố Tông Kỳ, em đưa anh tới một nơi”.

Dứt lời tôi chợt hiểu ra rằng, yêu một người là cảm giác yêu chứ không phải trạng thái yêu.

Giống như vừa nãy, nhìn thấy anh tôi thấy rất vui, nhìn anh trầm lặng không vui như thế tôi cũng thấy buồn. Và tôi bây giờ, muốn làm cho anh thấy vui vẻ hơn một chút, tạm quên đi những phiền não, đau thương kia.

Rất đơn giản, chỉ là muốn làm chút gì đó cho anh, chính là thứ cảm giác ấy.

Cái cảm giác yêu một người đơn thuần như thế, cũng chỉ là một ước muốn xa xỉ rằng làm cho người ở trước mặt mình mãi mãi vui vẻ, luôn nở nụ cười.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.