Hoa Nở Giữa Tháng Năm Cô Đơn

Chương 6: Giấc mộng đêm hè



Tôi đứng ở cửa khoa khám bệnh đợi Tần Chi Văn vội vàng lao tới. Khi đó tóc tôi đã bị mưa ướt hết, dính vào ngực. Cậu ấy thấy vậy, việc đầu tiên là gạt tóc tôi ra, sau đó nói với âm thanh lạnh lẽo: “Dụ Tịch à, bệnh viên âm khí nặng nề, ấn đường trên trán là lông mày, đừng có che đi như thế, kẻo ma lại nhập vào”.

Tôi nghiến răng nói: “Nhập vào đây mau đi, tớ sẽ đi bắt nạt người ta”.

Cậu ấy cười ha hả: “Xem cái bộ dạng cậu, lại còn đòi bắt nạt người khác à. Tự mình soi gương đi có khi còn sợ phát khiếp. Thôi được rồi, đi ăn cơm thôi”.

Mưa vẫn tí tách rơi, tôi mở cửa xe cố soi gương chiếu hậu nói: “Có phải ma treo cổ sẽ đến gần không?”.

“Có mà ma đói ấy! Thôi nhanh nào”.

Khi đó tôi nghĩ, nếu như tôi toát ra âm khí, bị ma ám, thì hằng đêm tôi sẽ mò đến nhà Cố Tông Kỳ, sau đó sẽ quấy nhiễu anh, không cho anh ngủ, để hôm sau anh sẽ phải đeo mắt gấu trúc đi làm.

Nghĩ đi nghĩ lại tôi vẫn thấy dê một tý cũng khá hay, thế nên tôi vui vẻ cười tươi.

Lúc nhận điện thoại của tôi Tần Chi Văn đang ăn cơm cùng bạn bè, chưa ăn xong đã phải chạy đi, đến lúc quay về bàn liền đau khổ gào lên: “Tôm tì bà của tao đâu? Bọn mày nhẫn tâm ăn hết của tao sao hả?”.

Nhóm bạn của họ đều là thiếu gia nhà giàu cả, có đứa nghịch ngợm, có đứa nhã nhặn, cũng có đứa là dân giang hồ. Thấy tôi bọn họ đều hỏi: “Bạn gái đấy hả?”.

Không rõ chỉ ai nên tôi cũng thừa gió bẻ măng “ừ” một tiếng: “Ăn hải sản à, có cá nướng cay không?”.

“Em gái đúng là dân trong nghề nhỉ, ha ha, được đấy, muốn ăn gì đừng khách sáo nhé”.

Tôi cười muốn chảy cả nước mắt, tôi hỏi nhỏ Tần Chi Văn: “Bọn cậu ngày nào cũng sa đọa thế này à?”.

Cậu ấy chưa kịp trả lời thì có người đã hỏi: “Này em gái, hóa ra em là straight[1] của con muỗi kia đấy à? Bọn anh lại cứ tưởng nó bị gay chứ”.

[1] Straight: là thuật ngữ dùng để chỉ người yêu khác giới.

Tôi chẳng nghĩ gì trả lời luôn: “Cậu ấy không phải là gay”.

Ngẩng đầu lên thấy Tần Chi Văn cười toét nháy mắt với tôi, tôi lầm rầm trong bụng: “Cậu chết vì tội lạnh lùng!”.

Con muỗi này không yêu tôi, mà cũng chẳng yêu ai khác. Suốt hai mươi sáu năm nay, cậu ấy cứ mãi một mình.

Cô đơn khiến người khác khó tin.

Những năm tháng ở nước ngoài, khoảng thời gian sống nương tựa vào nhau, sao tôi lại không nảy chút lòng ích kỷ được.

Mùa đông ở miền nam nước Đức, đẹp như trong truyện cổ tích.

Những cơn bão tuyết sau một đêm đắp đầu nóc nhà và mặt đất, xù bông mềm mại, giống như chiếc bành puff pastry vừa ra lò. Tuyết trắng tinh giống như lớp kem sữa đổ lên trên mặt đất, đó chính là khung cảnh cổ tích đẹp nhất của mùa đông.

Có đôi giày thủy tinh của nàng Lọ Lem nhưng không có hoàng tử, có quả táo thơm ngon của nàng Bạch Tuyết nhưng nàng mãi không tỉnh dậy.

Những ký ức nơi đó, với tôi chỉ có thế.

Người giúp việc cũng là lưu học sinh, cũng mắc chứng con một, không chăm sóc được cho hai đứa trẻ chỉ nhỏ hơn cô ta vài tuổi. Hôm Noel, tủ lạnh trống hoác, còn cô ta thì đi chơi cùng người khác. Mùa đông ở Đức năm giờ trời đã tối, tôi ngồi trên ghế nói với Tần Chi Văn: “Này muỗi, tớ đói, tớ muốn ăn sữa chua dâu tây giống ở nhà”.

Sữa chua Đức hơi chua, tôi không thích.

Cả đời này chắc câu mà tôi với với Tần Chi Văn nhiều nhất là “Tớ đói, tớ muốn ăn”. Về sau câu mà cậu ấy nhớ để nói khi tôi tới là: “Tịch Tịch, cậu đói không?”

Nhưng làm gì có chuyện còn cửa hàng nào mở cửa vào ngày Noel chứ, tôi chỉ là vì bị bỏ rơi nên thấy tủi thân, thấy buồn nên mới như thế.

Tần Chi Văn lại mặc quần áo rồi ra ngoài, bên ngoài là một lớp tuyết xanh ảm đảm, gió lạnh tung hoành. Một mình tôi ngồi trên ghế lờ đờ ngủ thiếp đi, đến khi mở mắt ra vẫn là không khí lạnh lẽo ấy, tự nhiên tôi khóc.

Chạy ra khỏi nhà, lao vào làn gió lạnh buốt. Trong bóng tối nhìn chẳng thấy gì, trên tầng chỉ có ánh đèn vàng vọt. Tôi không dám gọi, tôi bắt đầu sợ Tần Chi Văn sẽ bị chôn vùi trong gió tuyết. Ngồi phịch xuống chân cầu thang lắng nghe tim mình đang đập, không biết ngồi bao lâu, toàn thân bắt đầu lạnh dần, tê cứng.

Bỗng dưng có tiếng chân ai đó lên cầu thang, tôi giật mình đứng phắt dậy, Tần Chi Văn đầu đầy tuyết cười với tôi nói: “Tịch Tịch, tớ chỉ tìm được loại này thôi, không sao, chúng ta cho thêm đường vào, chắc không chua lắm đâu”.

Ngón tay cậu ấy tím tái, tôi chạm vào cậu ấy đau đến nghiến răng, nhưng cậu ấy vẫn cười: “Bà nội, nhẹ thôi chứ”.

Giây phút đó, tôi buột mồm nói: “Muỗi à, cả đời này chúng ta ở bên nhau được không?”.

Tôi không muốn làm em gái cậu ấy, mà muốn làm người phụ nữ của cậu ấy, thật lòng yêu và học cách chăm sóc cậu ấy.

Mười năm ấy ở bên nhau, thứ tình cảm ấy, hơn cả tình yêu, gần như tình thân, tôi nghĩ cậu ấy không thể không động lòng.

Cậu ấy xoa đầu tôi nói: “Ngốc ạ, tớ không thể ở bên cậu cả đời được, sau này cậu còn phải lấy chồng nữa”.

Cậu ấy hiểu ý của tôi nhưng không nói toẹt ra, chút hy vọng xa vời tận đáy lòng tan biến như khói mây.

Tôi cảm thấy cậu ấy thật lạnh lùng, sau này cũng chẳng thấy cậu ấy thân thiết với ai. Sau nữa, tôi về nước, cậu ấy sang Thụy Sỹ học, cách mấy năm không liên lạc với nhau. Đợi đến khi gặp lại, hai đứa tôi đã thân thiết còn hơn người nhà.

Tôi đang ngẩn ngơ thì điện thoại trong túi reo liên hồi, lôi ra xem quả nhiên là oan gia Cố Tống Kỳ. Tôi nghĩ hôm nay quý ông không thể chơi tôi như mọi khi được, đầu tiên là âm thầm hành hạ tôi, sau đó ném cho tôi một viên kẹo.

Kẹo thì nên nhận hay không đây? Tôi nghĩ là con gái thì nên dè dặt chút, nhưng cũng không được để đàn ông con trai sợ chạy mất.

Thế nên tôi ấn nút nhận cuộc gọi, rồi đưa loa nghe xuống chân, sau đó không cần biết là anh ta có nghe thấy hay không, tôi đành giả vờ nói một mình: “Hả? Anh bảo gì ở? Em nghe không rõ, ồn quá thôi, lát nữa em gọi lại cho anh sau nhé”.

Sau đó tôi dập máy.

Tần Chi Văn nhìn tôi nói: “Trời ạ, đúng là bị ma ám rồi, tự nhiên lẩm bẩm một mình cái gì vậy?”.

“Cái gì?”.

“Đồ buôn chuyện, ha ha”.

“Cậu nói ai cơ? Đi chết đi!”.

Ngồi đây uống cũng không ít rượu, ăn xong hội Tần Chi Văn lại đi đánh bài, vẫn là trên đoạn đường đầy các quán xanh đỏ này.

Tôi tửu lượng rất kém, uống một ty đã hơi say say, tự nhiên lại rõ lắm lời. Tôi cầm một miếng dưa vàng rồi ngồi cạnh xem bọn họ đánh bài, bọn họ thì bắt tôi ngồi kể chuyện.

Tôi kể: “Thực ra con muỗi kia tốt lắm, lúc nhỏ tôi đánh cậu ấy, mắng cậu ấy mà cậu ấy cũng chỉ âm thầm chịu đựng. Các anh thấy cậu con trai nào vào bếp chưa? Tôi thấy mấy món ăn ở nhà hàng không ngon bằng con muỗi nấu. Các anh đã bao giờ ăn thử món gà cung bảo cậu ấy nấu chưa?”.

Những người khác “oa” lên, tôi nói tiếp: “Chưa chứ gì, cậu ấy không dễ gì mà vào bếp đâu”.

Và tôi cười đắc chí, đầu óc mê muội, nói chung là bọn họ muốn tôi kể cái gì thì tôi kể cái đó, suy nghĩ hoàn toàn theo cách nghĩ thời kỳ đầu cách mạng Trung Quốc, cong cong thẳng thẳng bị người ta đuổi chạy.

“Này em gái, thằng muỗi nó tốt với em thế, chắc hai người ấy ấy rồi hả?”.

Bao nhiêu người thích dùng hai từ “ấy ấy” để chỉ những việc không muốn nói thẳng ra, tôi hiểu chứ, nhưng mượn rượu để giả vờ hồ đồ: “Ấy cái gì cơ? Anh xem cậu ấy đối tốt với tôi thế, nhưng có lúc cũng ghê lắm, còn nói tôi ngốc”.

Tôi ngoạm một miếng dưa thật to, cố tình cắn mạnh cho nước dưa bắn ra ngoài. Và tôi đứng dậy vào phòng vệ sinh, lúc này đầu tôi mới tỉnh táo hơn chút, nếu tôi còn tiếp tục ở đấy nhất định sẽ bị lộ hết chuyện.

Thế nên tôi quyết định ra ngoài đi dạo, hít thở một lát.

Đã muộn lắm rồi, vì trời mưa nên không gian nhuốm một màu đỏ, đỏ đến lạ thường, thậm chí còn khiến người ta bất an, quán bar đối diện vọng ra giai điệu bản nhạc Chill out[2], , như trêu chọc sự đồng cảm của những người xa nhau, khiến ta cảm thấy cô đơn.

[2] Là dòng nhạc phổ biến tại Ireland, có nghĩa là làm dịu mát, xua đi cái lạnh tê cóng.

Cuộc chơi đêm thường rất mê hoặc và điên cuồng, trao đổi âm sắc trong tiếng nhạc ồn ã và hơi men.

Sự mê hoặc ấy đang ở ngay trước mắt, làm sao mà tôi không tò mò được.

Những con người kia giờ đang làm gì nhỉ? Bố muôi tôi chắc đang ăn uống no say ở nhà, ca phẫu thuật hôm nay dài khiến người ta sợ phát khiếp. Cố Tống Kỳ thì chắc đang ở bệnh viện và nhớ tới chiếc nhẫn kia, Đồng Nhược Thiên chắc đang ngồi trong phòng cấp cứu xem lại ghi chép các ca cấp cứu, Cao Y Thần nhất định là không thèm để ý đến việc tối qua bị tôi làm tổn thương một cách vô tình mà lên mạng cưa cẩm các cô nàng xinh đẹp khác.

Nhưng sao tôi lại muốn người khác chú ý đến tôi nhỉ? Rõ ràng là hồi đầu tôi không hề để ý đến sự chú ý của người khác.

Tôi muốn vào bar xem nó thế nào.

Nhưng vừa đứng lên thì tít mãi đằng xa có người gọi tôi: “Dụ Tịch!”.

Nhìn kìa, người hay đưa kẹo cho tôi đấy, anh cũng được đưa tới trước mắt tôi. Vốn là tôi định làm cái bóng cho ma, thế mà giờ nó lại từ tìm đến làm cái bóng cho tôi, đúng là con cá ngớ ngẩn.

Tôi thuộc kiểu rượu ngấm lâu, vừa quay đầu lại thì đầu đã quay quay, Cố Tống Kỳ đến trước mặt tôi, tay cầm ô, đôi mắt dịu dàng ấy cứ nhìn tôi, giọng nói lại hơi lạnh lùng: “Dụ Tịch, em uống rượu đấy à?”.

Tôi chỉ đành “ừ” một tiếng, dù muốn nói gì đó nhưng não không chỉ huy nổi lưỡi: “Em uống đấy, thì sao nào? Vừa nãy uống khi ăn cơm cùng hội cậu muỗi. Ăn hải sản, anh đã từng ăn chưa? Ăn cá nướng cay mà không uống kèm chút rượu thì còn gì là vị nữa. Trời, nhìn anh suốt ngày gọi đồ ăn nhanh thì chắc chắc chưa ăn bao giờ, thôi lần sau em sẽ mời anh ăn…”.

“À, phải rồi, sao anh biết em ở đây? Hôm nay em còn nghĩ bệnh viện âm khí nặng nề, bị ma theo cơ, xem ra em lại bị GPRS theo dõi rồi…”.

Anh chẳng nói gì, cứ nhìn tôi như thế, rồi cười phá lên: “Dụ Tịch, vừa nãy em đâu có dập máy!”.

Tôi tỉnh cả rượu, mò mò điện thoại trong túi thấy cuộc gọi đã kết thúc, nhưng thời gian gọi những bốn mươi phút, rõ ràng bên Cố Tống Kỳ để máy rất lâu rồi mới tắt, tôi suýt ngất nói: “Sao anh không dập máy đi? Ôi tiền của tôi”.

“Tại em không nói cho anh biết em ở đâu, thì anh chỉ đành để nghe thôi”.

Tôi bắt đầu giở trò gào lên: “Ôi tiền của tôi, tiền điện thoại của tôi, máu thịt của tôi”.

“Được rồi, được rồi, Dụ Tịch, để sau anh sẽ gọi cho em bốn mươi phút nhé”.

“Phải có lãi đấy!”.

“Được, hẳn một tiếng luôn”.

Mặc cả xong tôi đưa tay lên day cái đầu đang quay cuồng hỏi: “À, mà anh tìm em có việc gì vậy?”.

“Sao chẳng nói chẳng rằng mà bỏ đi vậy? Giáo sư Trần đến quầy phẫu thuật tìm em, nhưng bọn anh cũng chẳng biết, sao mà tự nhiên em lại bỏ về vậy?”.

“Em thích thì đi thôi”.

“Ờ”. Anh khẽ thở dài nói: “Hay là giận gì rồi? Còn uống rượu nữa, con gái không nên tùy tiện uống rượu bên ngoài đâu đấy”.

Tôi liếc mắt sang nói: “Phiền thật!”.

“Còn nữa, vừa nãy em định đi sang bên kia là ý gì vậy?”. Anh chỉ sang quán bar bên kia đường, định nói tiếp. Hai cô gái trang điểm lòe loẹt bước ra từ quán bar, thấy Cố Tống Kỳ liền đánh mắt sang, cười nói: “Anh ơi, vào đây chơi nào”.

Anh quay mặt đi không thèm để ý.

Tôi kéo vạt áo anh bảo: “Em muốn sang xem”.

Anh trừng mắt nhìn tôi, còn tôi vẫn cười ngu ngơ, dẫu sao giờ tôi đang là con sâu rượu, đại não chẳng biết tư duy, tiểu não không cần cân bằng nữa.

Tính ôn hòa của bác sĩ Cố vẫn như thế, đối với loại đang say rượu như tôi lúc này mà chọc tức anh thì đến hôm sau anh cũng không chấp, thế nên tôi tiếp tục níu áo anh nói: “Em muốn đi xem mà”.

“Không được đòi linh tinh”.

“Thế cái gì mới gọi là không linh tinh?”. Tôi nhất định phải đòi đi bằng được, nhưng mí mắt tôi càng ngày càng nặng, đầu càng nhức, chỉ muốn kiếm chỗ lăn ra ngủ một giấc ngon lành: “Cả đời em chưa từng thả mình sống tự do như thế này, thế giới thật đẹp, nhưng em lại rất cô đơn! Cuộc đời em dường như đã đi tới đích cuối cùng, thật là ấy ấy!”.

Tôi nói không ngừng, đầu tôi dựa vào tay Cố Tống Kỳ.

“Em uống nhiều quá rồi, cô bé này, về nhà thôi”.

Đấy là câu cuối cùng tôi nghe thấy trước khi díp mắt lại.

Đợi đến khi tôi mở mắt ra thì trên trán đang đặt một chiếc khăn nóng.

Đưa tay sờ chiếc khăn thấy nóng bỏng, nên tôi gào lên: “Em bị sốt à? Trời ơi, sao không lấy một cái túi nóng chườm cho em?”.

Có bóng mờ mờ ảo ảo trước mắt, trong tầm nhìn có một bóng màu xanh thẫm đang tới gần. Mùi trà xanh phảng phất trong phòng, lẫn vào tóc tôi, bao phủ khắp người. Tôi nghe thấy tiếng nói quen thuộc của Cố Tống Kỳ: “Tỉnh rồi à?”.

Tôi nheo nheo mắt chỉ vào cái khăn trên trán hỏi: “Sao vậy? Đóng cậu bé bút chì[3] à?”.

[3] Shin cậu bé bút chì là một nhân vật truyện tranh của Nhật Bản.

“Lúc về em bị đâm vào vào cột điện, trán tím một cục, thế nên anh mới ngâm khăn nóng chườm cho em”.

Tôi ngạc nhiên nói: “Hả? Sao anh có thể nhẫn tâm nhìn em đâm vào cột điện? Ít ra cũng phải có chút lương tâm bác sĩ chứ, sao không bế như kiểu bế công chúa về, hoặc ít ra thì cũng dìu em chứ”.

Cố Tống Kỳ bỏ cái khăn xuống cho tôi, nói vẻ bất lực: “Anh đang trả tiền taxi thì em đã mở cửa lao ra rồi loạng choạng đi về phía cột đèn, anh không kịp kéo em thì em đã đâm sầm vào nó”.

“Sau đó thì sao?”.

“Rồi bác tài xế bảo cô bé này nhất định là thành phần tiến bộ, tích cực đi về phía ánh sáng”.

“Anh chỉ đành nói là bình thường em không như vậy. Bác ấy cười ha hả bảo anh nhìn em đi như là con mèo bước đi vậy, bình thường nhất định rất nhanh nhẹn hoạt bát. Trả lại tiền thừa xong anh kéo em lại, thấy đầu em đã đỏ một cục rồi”.

Tôi khiếp đảm, cố gắng nhớ lại, nhưng chẳng nhớ được cái gì: “Sao lại có thể như thế được nhỉ? Vì sao lại thế? Sao em lại đâm vào cột đèn được chứ? Sao em không đi nhảy xuống sông? Sao không đi chết đi nhở?”.

Anh chẳng nói gì, ngồi ngẩn ra ở mép giường, tôi nhìn anh. Nét mặt thờ ơ, hình như đang nghĩ cái gì đó, tôi đưa chân với với áo anh hỏi: “Nghĩ gì vậy?”.

“Mèo!”.

“Ấy ấy?”. Tôi nhìn theo ánh mắt anh, chẳng có cái gì cả, quay đầu lại thấy anh đang nhìn tôi, ánh mắt dịu dàng có thể lấp được cả ba ngọn núi, tim lại như ngừng đập, tôi hỏi: “Mèo gì cơ? Ở đâu?”.

“Đâu có!”, anh cười cười quay mặt đi, “Tỉnh rồi thì tranh thủ đi tắm đi em, giờ muộn quá rồi, thôi cứ ở lại nhà anh cũng được”.

“Trai chưa vợ gái chưa chồng mà ở cùng một phòng với nhau?”, tôi uống rượu vào nên nói hơi nhiều, muốn kiềm chế mà cũng không kiềm chế nổi.

Anh đứng dậy, cười nói: “Nếu không yên tâm thì em có thể ở tầng trên, tối anh ngủ tầng dưới là được rồi”.

“Úi, căn hộ penhouse[4] cơ à?”. Tôi đưa mắt thăm dò ngôi nhà của anh, thiết kế đơn giản sang trọng, “Anh là bác sĩ giàu quá thôi”.

[4] Căn hộ penhouse là kiểu nhà một gian, nhưng có thêm tầng lửng, vẫn tạo ra không gian là có hai tầng.

“Được rồi, cô bé, đi tắm mau đi, anh lấy quần áo cho em thay”.

Tôi ngồi dậy, ngáp một cái rõ to, cái mồm đúng là không chịu sự kiểm soát của não, nói: “Thôi cứ để em, mọi lần anh đâu có biết quần áo cất ở đâu, lần trước cái cà vạt màu xanh rõ ràng là treo cạnh chiếc áo sơ mi trắng, thế mà anh tìm không ra”.

Nói xong tôi mới ngớ người ra hỏi: “Em vừa nói gì vậy?”.

Giây phút đó, tay Cố Tống Kỳ đang giơ lên, năm ngón tay nắm lại, rồi buông xuống, thả ra, rồi lại nắm chặt. Dưới ánh sáng ngược chiều tôi không nhìn rõ vẻ mặt của anh, nhưng nghe rõ mồn một tiếng anh trầm xuống: “Dụ Tịch à, em uống nhiều rồi, lần sau không được như vậy nữa”.

Giọng nói trở nên lạnh lùng, trong đầu tôi luẩn quẩn nhiều suy nghĩ vụn vặt, đầu quay điên cuồng, trong lòng dâng lên một ham muốn khó hiểu, trong đầu cứ có cái gì đó mơ mơ hồ hồ, nhưng chẳng rõ là cái gì.

“Vừa nãy em…”.

Anh nhẹ nhàng bật điện lên, ánh đèn tỏa sáng khắp phòng. Anh quay người ra mở tủ quần áo, lôi ra một bộ đồ ngủ vẫn còn chưa cắt mác, anh giải thích: “Đừng nghĩ nhiều quá, tắm qua rồi ngủ một giấc đi. Bộ quần áo này còn mới, hồi anh đi Nhật dì anh đưa con gái lên đây thi đại học, để lại bộ quần áo này, em lấy mặc vậy”.

Đầu vốn đã đau, anh lại giải thích nhiều tôi thấy thật ồn, thật phiền và thật là lắm chuyện, tôi bảo: “Cố Tống Kỳ, anh không cần giải thích nhiều làm gì, em biết mà, nhưng sao anh lại giải thích? Sợ em hiểu lầm à?”.

“Ừ”.

“Ấy ấy ấy”, tâm can tôi lại run từng hồi.

Mắt anh sáng lên, ẩn chứa nụ cười trong đó: “Dụ Tịch, anh biết em toàn nghĩ nhiều hơn mọi người một chút, nên anh cứ phải giải thích cho em nhiều hơn người khác một chút”.

“Rồi sao?”, tôi ngốc nghếch hỏi lại, lòng mong đợi có thêm sự kích động nào khác nữa.

“Hết rồi, vậy nên em mau đi tắm đi”.

Tắm xong, tôi xỏ dép lê đi tìm Cố Tống Kỳ. Tầng trên yên tĩnh không một tiếng động, đèn phòng đọc sách cũng tắt tối om, nhìn từ trên tầng xuống thấy anh đang ngồi trên sofa phòng khác, laptop đặt trên đùi, trên ghế đã có sẵn chăn và gối.

Rửa mặt rồi mà vẫn nóng phừng phừng, tôi đi xuống, đến ngồi gần anh, thoang thoảng một mùi hương trầm ấm, làm dịu lòng người, tôi cất tiếng hỏi: “Mùi gì vậy? Em thích mùi này đấy”.

Anh ngẩng đầu lên nhìn một lát rồi lại cúi xuống nhìn vào màn hình nói: “Giáng hương, trong tủ quần áo có một cái hộp làm bằng gỗ giáng hương”.

Tôi xích lên trên một chút hỏi: “Anh định hôm nay ở đây à? Đánh dã chiến?”.

Cổ anh cứng đơ, chẳng nói lời nào, tiếp tục nhìn bài luận văn của anh, tôi lại nói: “Nói đến quân dã chiến, em thích nhất là tướng quân Túc Dụ[5]”.

[5] Là một trong mười người được phong quân hàm Đại tướng trong quân đội Trung Quốc thời kỳ từ năm 1955-1965.

“Thực ra em còn rất thích Lâm Bưu[6], muốn thắng là phải thắng bằng được, nhưng mà ông ta lại sợ chết, độc đoán”.

[6] Lâm Dục Bưu (1907-1971) là nhà hoạt động chính trị và quân sự của Trung Quốc, nguyên soái của nước cộng hòa nhân dân Trung Hoa, Phó thủ tướng kiêm Bộ trưởng quốc phòng.

“Dụ Tịch à, không ngờ em biết thật không ít đấy”.

Còn phải nói, tất nhiên là tôi biết không ít thứ rồi, thực ra bố nuôi tôi trông có vẻ là một bác sĩ hết lòng vì bệnh nhân, nhưng ngấm trong máu là một người mê chiến tranh điên cuồng. Chương trình ông thích xem nhất là “Phòng quan sát tình hình quân sự” của đài Phượng Hoàng, sách quân sự hay truyền kỳ về những vị thủ lĩnh quân sự chất đầy nhà.

Tôi lại thấy áp dụng những thứ này vào yêu đương thì đúng là dùng đúng chỗ, đặc biệt là Mao chủ tịch đã từng nói một câu kinh điển rằng: “Địch tiến, ta lui; địch nghỉ, ta quấy; địch mệt, ta đánh; địch lui, ta đuổi”.

Yêu một người, không nên vội vàng chạy tới thổ lộ, khi anh ta để ý bạn thì bạn lại cố tính giữ khoảng cách, khi anh ta dừng lại thì bạn lại tới quan tâm một chút, khi anh ta theo đuổi bạn mệt mỏi rồi thì có thể ngọt ngào một chút và nếu đến phút cuối cùng anh ta lại rút lui thì đổi lại bạn hãy tỏ tình với anh ta.

Lúc đó tôi thấy mình thật là có khiếu làm quân sư tình yêu, nhưng sau một loạt sự việc xảy ra thì thấy vẫn phải lý thuyết kết hợp với thực tế, vì một cô gái có chút thông minh như tôi đây, cũng không phải kiểu người quá là thông minh, khi nhìn thấy người con trai mình thích, đừng nói là chiến lược hay chiến thuật gì, chất xám đều giảm đáng kể.

May là chưa đến lúc đạt âm vô cùng thì đã bị ngắt đứt quá trình lịch sử tiến ngược và luận tiến hóa thất bại.

Thế nên tôi thấy chiêu này áp dụng với Cố Tống Kỳ là không hợp, vì nếu tôi thích anh thì cơ bản là không phải lo nhiều đến thế.

Tôi chỉ có thể tiếp cận anh theo bản năng, một cách ngốc nghếch, ngớ ngẩn, có những thay đổi tinh thần, chỉ cần anh đối tốt với tôi là tôi có thể cười rất lâu, một ánh mắt thôi cũng có thế khiến tôi suy đoán rất lâu và chỉ một chút lơ đãng cũng có thể làm tôi giận dỗi, buồn rầu.

Tôi hơi đắc ý, ôm gối dựa vào thành ghế, nhìn anh viết mấy thứ tiếng Nhật. Bỗng nhiên nhìn thấy cạnh tay anh là cuốn tâm lý học biến thái, nhìn lại hóa ra là bằng tiếng Anh, tôi hỏi: “Cố Tống Kỳ, anh đọc cuốn kia làm gì?”.

“Chẳng làm gì cả, chỉ xem chơi thế thôi”.

Tôi ngắm anh một lúc, trên người anh cũng có mùi gỗ giáng hương nhè nhẹ, lúc có lúc không, mà lông mi anh thật dài, cong cong, lúc anh chớp mắt nó khẽ lay động. Tôi nghĩ lại câu nói vừa nãy, nhớ tới những tình tiết trong mấy bộ phim truyền hình và tiểu thuyết: “Cố Tống Kỳ, trước kia em đã từng bị tai nạn chưa?”.

Anh dừng lại, chăm chú nhìn tôi nói: “Sao lại hỏi thế? Sao em có thể bị tai nạn được?”.

“Trong tiểu thuyết không phải đều như vậy à? Nhân vật chính bị chấn thương não, mất trí nhớ, sau đó bản thân chẳng có cảm giác gì, nhưng lại thường nói những câu kỳ quặc, như em vừa nãy ấy”.

“Chấn thương não có thể dẫn tới mất trí, ví dụ khi tỉnh dậy trong bệnh viên, em sẽ không nhớ nổi vì sao mình lại được đưa vào viện, em chẳng nhớ chút gì về quá trình tai nạn xảy ra, nhưng em vẫn nhớ những việc xảy ra trước ngày bị tai nạn vài hôm hay vài tháng”.

“Nói như vậy thì em không hề có khả năng bị tại nạn?”.

“Sao mà em có thể bị mất trí được, chắc là vì âm khí trong bệnh viện nặng quá nên bị ma nhập tý thôi”. Anh nửa cười nửa không nhìn tôi nói: “Em uống nhiều đến mức mặt đỏ bừng rồi kìa, mau đi ngủ đi”.

“Em không ngủ”.

“Thế em muốn làm gì?”.

“Không biết, nhưng em không muốn ngủ”.

Anh đưa tay kéo cái chăn mỏng đắp lên người tôi nói: “Thế tùy em, nhưng đừng để lạnh”.

“Em nói chuyện với anh được không? Cố Tống Kỳ, tuyết ở Nhật có nhiều không?”.

“Ừm, cũng bình thường, nhiều hơn ở đây, đặc biệt là ở Hokkaido, cảnh tuyết rơi mùa đông tuyệt đẹp”.

“Đẹp không? Từ trước đến giờ em chẳng thấy đẹp gì cả, em chỉ nhớ tuyết rơi ở Đức, giống như chiếc bánh kem sữa mềm trong truyện cổ Grim vậy. Nhưng nó khiến ta thấy cô đơn, thấy đau thương, giống như tất cả đều trắng như tuyết vậy, ký ức cũng chỉ là một khoảng trắng”.

Anh không nói gì, cũng chẳng gõ chữ, tôi nhìn lên trần, trần nhà cũng màu trắng, tôi nói: “Màu trắng nhìn thật gai mắt”.

Phía bên kia vẫn không tiếng động gì, mãi lâu sau anh mới lên tiếng: “Vậy thì đổi màu khác đi”.

Tôi gật đầu nói: “Đổi sang màu gì sạch sẽ ấy, em sẽ nhờ người lấy giá gốc cho anh”.

Bỗng anh lấy tay che đầu tôi, tóc mai cũng bị gạt sang một bên, bàn tay anh thật ấm, anh nhẹ nhàng vuốt tóc tôi nói: “Đừng nghĩ ngợi nhiều, đi ngủ đi em”.

Tôi thấy bực, khoảng thời gian đang đẹp như thế thì anh lại cứ giục tôi đi ngủ, thật là ghét quá thôi, tôi chẳng nghĩ gì nhiều gạt tay anh ra, quay người bực bội nói: “Làm sao vậy, sao cứ đuổi em về ngủ thế? Anh bận nửa đêm đánh dã chiến hay săn mồi vậy?”.

Anh hơi ngơ người rồi tiếp tục cúi xuống gõ hai chữ tiếng Nhật, vẻ mặt vẫn lạnh lùng thế. Tôi cứ tưởng anh giận rồi, nên đành xích đến kéo tay áo anh, anh không quan tâm, tôi quay người tiếp tục nhìn lên cái trần nhà màu trắng của tôi.

Tôi thấy mình sao tủi thân thế, rất nhiều chuyện linh tinh lộn xộn chồng chất trong lòng, người con trai mà mình thích ở ngay trước mặt, nhưng anh lại chẳng để ý tới tôi, tôi thấy mình giống như một con ngốc sau khi tự sướng xong lại đòi được ghi tên vào kỷ lục Guinnes.

Trong không gian tĩnh lặng, Cố Tống Kỳ khẽ gọi tên tôi: “Dụ Tịch, Dụ Tịch”.

Tôi tiếp tục xoay người trên ghế, anh bật cười nói: “Sao em chẳng an phận tý nào thế? Cứ quay đi quay lại, giống như cái cúc áo ấy”.

Giọng anh nhẹ nhàng thế, ấm áp thế, những âm u trong lòng tôi tự nhiên nở hoa, bất chợt không kiềm chế được, nước mắt tôi cứ thế trào ra.

Anh giật mình, với tay lấy hộp khăn giấy trên bàn, tôi nắm chặt lấy áo anh, sụt sùi nước mắt nói với anh: “Em nhớ tới cái đêm đó, chẳng ai để ý tới em, nói cũng chỉ có tường nghe, mà nói cũng chẳng trả lời”.

Ôi chúa ơi, tôi đọc truyện thiếu nhi nhiều quá rồi, dùng những từ ngữ ngây thơ nhất để mong lấy được sự đồng cảm của anh, mà mục đích là: “Cố Tống Kỳ, em có thể ôm anh được không?”.

Và tôi nhào tới.

Trong mơ tôi luôn muốn được ôm một ai đó, bất kể là ai, chỉ cần là anh chàng đẹp trai thôi là được.

Anh không cần phải biết quá nhiều việc về tôi, cũng không cần hiểu nhiều quá khứ của tôi, chỉ cần khi tôi thấy yếu đuối, khi tôi cần ai đó khích lệ tinh thần, anh có thể ở bên cạnh tôi.

Giống như chú gấu Teddy ngày nhỏ, ôm nó thật mềm, có cảm giác thật yên tâm.

Nhưng gấu Teddy mãi mãi không thuộc về tôi, sau những giây phút an ủi ngắn ngủi nó đã rơi vào vòng tay của Dụ Lộ, nhưng tôi nghĩ lần này tôi có thể ôm thật chặt, không để người khác lấy đi.

Khi đó người anh trở nên cứng đơ, đó là vì không thấy thoải mái lắm, tôi nói giọng đáng thương: “Chỉ là tự nhiên em thấy buồn buồn…”.

Người anh dần thả lỏng, ngón tay tôi có thể cảm nhận được từng cơ thịt của anh cũng được thả lỏng ra, tôi lại nói: “Cố Tống Kỳ, anh có bạn gái chưa?”.

Anh mím môi, vẻ muốn nói nhưng lại thôi: “Không có”.

“Nói thật đấy chứ?”.

“Ừ”.

“Thật chưa có à?”.

“Làm gì mà em hỏi kỹ thế?”, anh bật cười.

Cái mồm tôi lại bắt đầu bịa chuyện: “Vì thế giới này có nhiều cô gái mong đợi chàng bác sũy áo blouse trắng, nhưng để chăm lo cho tâm hồn lương thiện và lương tri thuần khiết của mình, thì nhất định không được làm kẻ thứ ba”.

“Em cũng mong đợi thế à?”.

Tôi cười khan mấy tiếng, chẳng nói gì nữa, nhắm mắt lại. Một lúc lâu sau, anh vuốt vuốt tóc tôi, tôi đã không còn nhớ cái cảm giác nhẹ nhàng ấy nữa rồi, trong mơ hồ hình như tôi nghe thấy anh nói thầm: “Thôi…được rồi…”.

Tay tôi vẫn vòng qua eo anh, khi đó trong đầu tôi chỉ xuất hiện mỗi một suy nghĩ là oh yeah, tôi đã cưỡng ôm được anh chàng bác sĩ đẹp trai rồi.

Tôi lim dim ngủ mất, một lúc lâu sau mới tỉnh lại, bên cạnh vẫn có ánh đen mờ mờ do đèn đường bên ngoài cửa sổ hắt vào. Hai cánh tay tôi vẫn ôm chặt eo anh, nhưng thấy tư thế nằm ngủ không được thoải mái lắm, nên tôi lại cựa cựa mình, lăn sang một bên, rồi lại nhắm mắt lại nói: “Đây là cái gì vậy, sao lại kê dưới đầu em thế?”.

“Là tay anh”.

Tôi ngạc nhiên, quay người một cái, “bịch” một cái cả người tôi ngã lộn từ trên ghế xuống. Lúc ngã tôi còn ôm cái chăn nên cảm giác vẫn rất êm, nhưng khi tôi đang định bò dậy thì “cốp” một cái, gáy tôi đập vào bàn trà, đâm ra tôi lười chẳng buồn trèo lên nữa.

“Hôm nay em làm sao vậy, va đập lung tung cả”.

Trong bóng tối, tôi nghe thấy tiếng hơi thở của Cố Tống Kỳ đang cố kìm nén, hai tay tôi rơi xuống chăn, anh nhấc chúng lên, gọi tôi: “Dụ Tịch, Dụ Tịch, mau dậy đi, dưới đất lạnh đấy”.

Tôi không động đậy gì, muốn xem xem Cố Tống Kỳ có bế tôi lên không.

Kết quả anh lại nói: “Dụ Tịch, mau dậy nào, tay anh không cử động được nữa rồi, không kéo được em đâu”.

Tôi giật mình bật dậy, và lại bị đập đầu vào bàn kính. Tôi ôm đầu ngồi xuống ghế, nhìn tay trái anh buông thõng trên ghế, anh chau mày, nhấc tay lên vẻ rất khó khăn, tôi hỏi: “Mấy giờ rồi?”.

“Ba giờ”.

“Thế tức là em gối tay anh đã bốn tiếng đồng hồ rồi à?”.

“Ờ, không sao…”.

Ánh đèn đường vẫn hắt vào nhà, giống như một lớp sương vàng vậy, tôi nhìn vào mắt anh, ánh mắt dịu dàng nhìn sang tôi. Chúng tôi nhìn nhau, như rơi vào thế giới mờ ảo.

Tôi bỗng động lòng, đứng dậy, lại gần anh nói: “Cố Tống Kỳ, hay là để em bóp tay cho nhé”.

Anh lắc đầu: “Em đi ngủ đi, anh không sao đâu, lát là hết thôi”.

Tôi chẳng động đậy gì, nhìn anh cứ nhăn trán duỗi tay ra vẻ đau khổ, cử động một lát cũng đỡ hơn, sau đó tôi lại giở trò nói: “Em lạ giường, không ngủ được”.

Anh kéo cái chăn dưới đất lên, gấp lại, rồi nhìn tôi nói: “Sao em có thể lạ giường được”.

“Sao không?”.

Anh cười nói: “Cái cúc à, em buồn cười thật, anh không đùa với em đâu, anh đi ngủ đây, sáng mai anh có tiết đầu”.

Tôi cứ nhìn vào mắt anh, tôi muốn anh dỗ dành tôi một tý.

Tôi thấy tôi giống như một đứa trẻ không được cho kẹo, trong lòng muốn nhưng lại không dám đòi, chỉ biết ngậm chiếc khăn tay chờ đợi thuật đọc suy nghĩ của người khác lôi tôi ra khỏi những những vướng víu ấy.

Những tôi thấy hơi men vẫn còn tác dụng, bèn tự lừa bản thân rằng mình uống nhiều rượu rồi, uống say rồi, tôi giơ tay ra nói với anh: “Muốn em đi ngủ, cũng được thôi, nhưng anh phải bế em lên”.

Cổ anh lại cứng đơ, mãi lâu sau anh mới cười nói: “Cúc nhỏ, sao em cứ nhõng nhẽo thế?”.

Rồi tôi thấy người tôi nhẹ bỗng, anh bế tôi lên, tôi quàng tay ôm cổ anh, cười khúc khích nói: “Thật là vui quá đi”.

Vui là vì có thể mượn rượu giả điên, trêu chọc anh chàng đẹp trai.

Vòng tay ấm áp, bàn tay dầy, bờ vai vững chắc và cả khuôn mặt tuấn tú của anh, tôi chợt nghiện tất cả những thứ ấy. Chỉ cảm thấy tôi giống như đang lênh đênh trên những con sóng xanh, dập dờn trên chiếc thuyền lá nhẹ nhàng bước vào đêm.

Tất nhiên là vì Cố Tống Kỳ nên nó sẽ là một chiếc du thuyền xa xỉ.

Anh bế tôi vào tận giường, tôi nhận ra chiếc giường đúng là kiểu tôi yêu thích, mềm mại như chiếc bánh kem, thích đến mức chỉ muốn cắn một miếng.

Tôi ôm lấy chăn lăn lộn một lúc, anh đứng bên cạnh nhìn tôi bất lực: “Dụ Tịch, em đã uống bao nhiêu vậy?”.

Tôi buột mồm nói: “Cũng gần bằng một cái du thuyền rồi”.

Anh càng bất lực hơn, tắt đèn cho tôi nói: “Ngủ ngon nhé, cúc nhỏ”. Rồi chẳng nói gì lặng lẽ đi xuống tầng.

Tôi không gọi anh lại, thấy nếu tiếp tục hành hạ anh nữa chắc sẽ phản tác dụng. Tôi nhìn đồng hồ, ba rưỡi, tôi ôm lấy chăn, hít một hơi mùi hương gỗ giáng hương, mơ hồ rơi vào giấc ngủ.

Phải muộn lắm tôi mới tỉnh, tôi vốn hay lạ giường, nhưng thật kỳ lạ, sao chiếc giường phòng anh lại hợp khẩu vị của tôi như thế.

Tôi thức dậy là vì bị ánh nắng hắt vào đánh thức, tuy chỉ là nắng nhẹ thôi nhưng dẫu sao ngày mưa cũng đã qua, một mùa lạnh giá sắp tới.

Căn phòng yên tĩnh không một tiếng động, tôi thấy ngạc nhiên vì nhà anh chẳng treo chiếc đồng hồ suốt ngày kêu tích tắc, ông trời biết tôi sợ nhất món đồ đó, nó ồn đến mức khiến tôi thấy nhịp tim mình cũng giống như nhịp đập của nó.

Tôi bò dậy đi rửa mặt, phòng vệ sinh có đầy đủ khăn mặt, bàn chải mới, hiếm thấy anh và tôi có cùng phong cách.

Xong xuôi tôi xuống nhà, trên bàn bày sẵn sữa và bánh mì, bên cạnh là một chùm chìa khóa chèn lên một tờ giấy: “Anh đi dạy đây, ngoài bánh mì và sữa ra trong bếp còn có trứng ốp lếp, phải ăn hết đấy nhé, nếu vẫn thấy chưa no thì trong tủ còn xúc xích, chỉ cần cho vào lò vi sóng quay lại chút là được. Chìa khóa đưa em một chùm, vì cửa này ra ngoài phải dùng chìa khóa mới khóa được. Có việc gì thì nhắn tin cho anh”.

Cố Tống Kỳ.

Tôi đọc một lúc, thấy chữ anh viết thật đẹp, suy nghĩ cũng rất chu đáo, giọng điệu lại nhẹ nhàng. Thế nên tôi gấp tờ giấy lại cẩn thận, cất vào túi, đợi đêm khuya thanh vắng lôi ra đọc.

Và tôi thong thả ngồi trên chiếc ghế uống sữa, vừa uống một ngụm tôi đã giật bắn mình, đây không phải là sữa tươi, mà sữa bột pha, còn là loại Abbott cho trẻ ba tuổi, tôi thường xuyên uống loại này, quen đến mức chỉ cần một ngụm thôi là tôi có thể đoán ra được.

Sao Cố Tống Kỳ lại biết khẩu vị của tôi nhỉ? Rõ ràng tôi và anh hoàn toàn xa lạ, nhưng mùi hương trên người anh khiến tôi cảm thấy rất quen. Sự hấp hẫn của anh, giống như một loài cây nào đó phát ra mùi hương kỳ lạ, mê hoặc bất kể con sâu nào, cũng có thể khiến tôi vứt bỏ tất cả sự sợ hãi tiến đến, tìm hiểu anh, lại gần anh.

Những khó hiểu trong lòng càng ngày càng nhiều mà không tìm được lối thoát.

Ăn xong tôi rửa bát rồi trở về trường. Buổi sáng không có tiết, tôi đủng đỉnh về ký túc.

Về đến nơi, việc đầu tiên tôi làm là lên mạng khoe thành tích với cô bạn cách xa vạn dặm, tôi bảo: “Tớ đã cưỡng ôm được anh chàng ấy rồi…”.

Mấy dấu ba chấm là để dành cho cô nàng tưởng tượng.

Đúng là suy nghĩ của cô ấy đi xa kinh khủng, đến mức chỉ cần cho cô ấy một điểm thì cô ấy có thể nhấc bổng cả trái đất lên: “Cưỡng ôm hay cưỡng ấy ấy? Xảy ra chuyện ấy rồi à?”.

“Cưỡng ôm thôi, chỉ là một cái ôm đơn thuần thôi mà”.

“Thế à, thật vô vị”.

“Bước đi nhỏ của tớ là tiến bộ lớn trên cả lịch sử nhân loại đấy, đây là cột mốc lịch sử trong cuộc đời tớ đấy”.

“Được rồi”.

Tôi nghĩ một lát rồi nói như điên: “Thực ra theo pháp luật thì con gái cưỡng bức con trai thì không bị quy vào tội cưỡng hiếp đâu”.

“Thật á?”.

“Ừ”. Nên tôi thấy hối hận vì đã không cưỡng “bức” Cố Tống Kỳ, chỉ là một tý thôi cũng được.

“Vậy thì để hôm nay tớ về sẽ xử lý chú em xinh trai ở lớp cơ sở tầng dưới vậy”.

“Bao nhiêu tuổi?”.

“Mười sáu”.

“Cậu đúng là cầm thú”.

Bên kia chẳng nói gi, tôi đứng dậy, lật tung tủ ra tìm quyển sổ khám bệnh, tôi nghĩ nhất định là mình bị mất trí rồi, nhất định là tôi đã từng bị tai nạn, nhất định là thế. Nhưng trong quyển sổ khám bệnh trắng tinh, chỉ có mấy chữ: “RX: Khớp giữa đốt sống cổ thứ ba, tứ tư, thứ năm không chắc chắn, chú ý luyện tập, chú ý tư thế”.

Sức khỏe tôi rất bình thường, chỉ trừ đốt sống bị cong thôi.

Nhưng mà vì sao nhỉ? Tôi đúng dậy tắt máy, tôi phải tới bệnh viên Đông Hoa tìm kiếm những khúc mắc trong lòng.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.