Hoa Oải Hương

Chương 23



Tác giả: Rùa biết bay

beta: thienbang

Trạch Nhiên Nhiên cảm thấy rất lo lắng, từ lúc sáng tới giờ cũng không thấy Viên Viên đâu, gọi điện thoại cũng không được. Sau khi học xong, cô liền đi xuống ký túc xá. Lấy trong túi xách chiếc chìa khóa dự phòng, cô mở cửa bước vào. Bên trong phòng trống trơn, không 1 bóng người. Đang lúc định quay ra, thì chạm phải 1 bóng người.

Chu Hồng nhíu mi nhìn Trạch Nhiên Nhiên, cô ta lạnh lùng dựa người vào cửa

"Cô đến đây làm gì?"

Trạch Nhiên Nhiên cũng không hiểu sao, cô rất bài xích người này. So với người vừa gặp đã có cảm tình, thì Chu Hồng trong lòng cô là loại ngược lại. Có 1 điều mà Trạch Nhiên Nhiên luôn thắc mắc, không hiểu sao cô ta ăn mặc thế này mà vẫn có thể vào trường. Cô mỉm cười, đứng đối diện với cô ta

"Tôi đến đây có liên quan tới cô?"

Chu Hồng hừ lạnh, cô bước vào trong, cố tình đụng mạnh lên bờ vai cô

"Chỗ này là chỗ tôi sống. Có người lạ vào, dĩ nhiên tôi phải lo lắng"

Trạch Nhiên Nhiên cười nhẹ, cô chậm rãi bước ra ngoài, trước khi đi, còn buông ra 1 câu

"Bất quá mất gì thì cô cũng có thể nhờ bạn trai mua lại mà"

Chu Hồng siết chặt bàn tay đến đỏ au. Ý của cô không phải nói cô ta dựa dẫm vào đàn ông, sống nhờ hơi đàn ông hay sao ? Người phụ nữ này...Chu Hồng nhìn lầm rồi.

Viên Viên dừng chân trước cổng căn biệt thự. Cô lấy trong túi chiếc chìa khóa, sau đó thuần thục mở ra.

Bên trong là 1 mảng u tối. Trời bên ngoài đã tối, bất quá bên trong có khi cò tối hơn. Rèm cửa phủ kín các cửa sổ, cô cũng không bật đèn. Có lẽ là đã quá quen thuộc với từng đồ vật trong căn nhà này. Cô cảm thấy không khí bao trùm trong nhà là sự lạnh lẽo phát ra từ máy điều hòa ở phía góc. Ánh mắt nhìn chăm chăm vào chiếc cầu thang hình xoắn ốc dài, khẽ cắn răng, chậm rãi bước lên.

Hành lang dài đằng đẵng, mỗi bước chân mơ hồ nghe tiếng vọng lại, khiến cho cô có cảm giác, luôn có 1 người đang đi phía sau mình. Âm u, ghê sợ...là những từ tiêu biểu để nói về nơi này.

Cánh cửa phòng ở cuối dãy hé mở, cô nhíu mi,nhẹ nhàng không gây ra tiếng động bước lại gần.

Từ phương hướng của cô, chỉ có thể nhìn thấy bóng lưng và gương mặt của 1 người đàn ông. Người đó không phải Đường Nghị...vậy thì người xoay lưng chính là anh.

"La tổng, cậu thấy kế hoạch của tôi thế nào?"

Người đàn ông kia cầm ly rượu, nâng cao lên quá đầu. Khóe môi anh ta khẽ nhếch, nhìn vào chất rượu hồng ngọc sóng sánh. Khẽ lấy tay lắc nhẹ, sau đó đưa lên mũi ngửi lấy, hành động hết sức bình thường của 1 người sành rượu, nhưng lại mang theo nét quyến rũ ma mị.

"Không tồi. Quả là Đường chủ có khác"

Đường chủ ?

Trong đầu Viên Viên xoay vòng. Cô rõ ràng không hiểu gì, ý người kia....là sao?

Cô điều chỉnh tư thế, lại nghe giọng cười trầm thấp phát ra từ cổ họng Đường Nghị. Giọng nói này, quá đỗi quen thuộc...quen tới nỗi cô không lẫn vào đâu được.

"Ha, kỳ này Trịnh Thiên Vỹ khó khăn lắm đây. Tôi không tin hắn ta có thể chống đỡ

được khi mất đi con phố buôn lậu ở New York"

Người đàn ông kia hừ lạnh

"Anh cũng đừng quá khinh địch, không phải là anh không biết tên họ Trịnh đó tài ba đến đâu, hắn hoàn toàn có thể xoay chuyển tình thế"

Đường Nghị mỉm cười

"Cũng đừng quên trong tay tôi có 1 quân cờ...."

La Diệp Thành hứng thú nheo mi mắt. Đường Nghị chậm rãi gõ nhịp tay lên bàn gỗ, cơ miệng mô phỏng từng chữ

"Trạch Nhiên Nhiên"

Hai mắt Viên Viên mở lớn, cô lấy hai tay bụm miệng, không để mình phát ra những tiếng kêu hoảng loạn. Chuyện này....liên quan gì đến Trạch Nhiên Nhiên ?

La Diệp Thành trong này tức giận muốn đứng lên, nhưng liền nghe phía cửa vang lên tiếng động

"Ai?"

Viên Viên vướng chân vào cánh cửa, tạo ra tiếng động. Cô nuốt nước bọt muốn xoay người rời đi, nhưng không kịp, người bên trong đã bật mở cánh cửa.

La Diệp Thành móc ra bên hông cây súng lục, chỉa thẳng vào trán cô

"Nói, cô là ai?"

"Tôi..."

Viên Viên mấp máy không nên lời. Từng giọt mồ hôi trên thái dương tích tụ, cả cơ thể cô dường như đang rơi vào không gian không trọng lực. Đúng lúc này, tiếng bước chân nhẹ nhàng vọng ra, Đường Nghị oai nghiêm đứng trước cửa, vẻ mặt dường như hơi ngạc nhiên khi thấy cô

"Em tới đây làm gì?"

Trạch Nhiên Nhiên lấy ra chìa khóa, nhẹ nhàng mở cửa bước vào. Bên trong là 1 mảng ngăn nắp. Cô nhún nhún vai, cởi giày ra, thoải mái thả người lên sofa.

Lúc chiều, mẹ có gọi điện, nói là mẹ phải về Bắc Kinh gấp. Trạch Nhiên Nhiên bĩu môi, gì mà gấp chứ ? Còn không phải là do cha nhớ mẹ, thúc giục mẹ về hay sao?

Trò này cũ òm, lúc nhỏ mẹ dẫn cô lén đi chơi, bị cha bắt về, phạt nặng 1 trận. Nhiều khi cô thấy, cha mẹ mình quả là rất đáng yêu.

Cô đứng dậy đi vào nhà tắm, rất nhanh liền bước ra. Ngồi trên sofa lau lau tóc, vừa bật ti vi lên xem. Trên ti vi chiếu chương trình ca nhạc, khiến mi mắt cô dần nặng trĩu. Cơ thể vì mệt mỏi, cộng thêm việc mất ngủ...nên rất nhanh, cô liền thiếp đi.

Khoảng một lúc lâu sau, cánh cửa lại 1 lần nữa bật mở. Nét mặt Trịnh Thiên Vỹ mệt mỏi nhìn xung quanh, khi thấy dáng vẻ của cô trên sofa thì khóe môi khẽ nhếch. Anh chậm rãi bước đến gần, bàn tay mơn trớn gò má non mềm của cô. Trạch Nhiên Nhiên nhíu mi, xoay người vào trong ngủ tiếp. Trịnh Thiên Vỹ dở khóc dở cười nhìn cảnh này, anh bế ngang cô lên, ôm vào phòng.

Sự mệt mỏi trong công việc khiến anh dần buồn ngủ. Sau khi tắm xong, liền xoay lên giường nhìn chằm chằm người con gái dưới thân. Khẽ mỉm cười, anh nhấc chăn chui vào, bàn tay thuận tiện tắt đèn.

Cơ tay săn chắc kéo cô vào lòng mình, thân hình mềm nhũn hoàn toàn dựa vào ngực anh. Mùi hoa oải hương thoang thoảng trên cơ thể khiến anh nhộn nhạo, hít 1 hơi thật sâu, bàn tay dần siết chặt. Anh cúi người hôn lên gò má cô. Ánh mắt dần loạn lạc. Có trời mới biết, anh yêu cô biết bao...nhưng là...cũng hận cô không kém...

~ Hết~

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.