Hoa Oải Hương

Chương 27



Tác giả: Rùa biết bay

beta: thiên băng

La Diệp Thành hừ lạnh, anh bước đến để chén dĩa lên bàn, thoải mái dựa người vào sofa

"Tôi cần anh nhắc sao?"

Trạch Nhiên Nhiên xếp bằng, lấy chăn quấn quanh người, ghé tai để lắng nghe. La Diệp Thành lấy tay đẩy đầu cô, trên môi hiện lên nụ cười trìu mến. Sức lực của cô căn bản không đấu lại anh, chỉ mới một chút mà đã khó khăn. Trịnh Thiên Vỹ đầu này yên lặng, anh không trả lời, lẳng lặng nghe tiếng đùa giỡn của hai người, trái tim thắt lại. Trạch Nhiên Nhiên tức giận, cô chồm lên lấy điện thoại thì La Diệp Thành càng đưa lên cao. Cô đứng lên thì anh cũng đứng lên, cái này căn bản là ỷ cơ thể mình cao lớn đây mà.

"Anh, đưa điện thoại đây"

"Anh không đưa"

"Mau lên"

"Không"

Trạch Nhiên Nhiên tức mình, cô ném thẳng cái gối vào mặt anh. La Diệp Thành mím môi cười, thấy cô giận dỗi nên rất ngoan ngoãn đưa lại điện thoại.

Trạch Nhiên Nhiên nhìn vào man hình, anh đã cúp máy rồi. Cô thở dài, sau đó trừng mắt nhìn người đang nhởn nhơ ăn uống.

"Sắp nghỉ Đông rồi, em định về Bắc Kinh không?"

Trạch Nhiên Nhiên với lấy chiếc đùi gà, ngồi một bên gặm gặm

"Ờ, em cũng không biết nữa."

"Về đi, về thăm cô chú nữa"

Cô lấy khăn giấy lau lau miệng, cũng không ngẩng đầu nhìn anh

"Anh cũng về chung sao?"

La Diệp Thành cười cười

"Chỉ có em là hiểu anh"

___ ___

Viên Viên thất thần nhìn về phía cửa sổ. Ánh nắng nhè nhẹ phớt lên gương mặt mất đi huyết sắc của cô. Bên ngoài, chú chim nhỏ đậu trên cành cây, cất tiếng hót làm say mê lòng người. Chưa bao giờ, cô có nỗi niềm muốn được như con chim ấy, được tự do bay nhảy, không phải...như một con rối bị nhốt lồng.

"Cạch" tiếng mở cửa vang lên, Đường Nghị tay không bước vào. Anh mặc chiếc áo thun trắng, đi quần tây. Đôi chân dài chậm rãi bước đến gần cô, bàn tay rắn chắc khẽ vén đi tóc mai bên má. Anh nhìn chằm chằm vào đôi mắt sưng húp, ngón cái âu yếm vuốt ve, cúi người, đặt lên đó một nụ hôn. Anh nhẹ nhàng hôn lên đôi mắt, sóng mũi, gò má, và đôi môi khô khan. Chiếc lưỡi liếm vòng khóe miệng, làm cho sắc hồng quay trở lại. Anh hít một hơi thật sâu, đè nén cảm xúc dâng trào trong cõi lòng

"Em đừng khóc, đừng buồn...có được hay không?"

Viên Viên như người mất hồn, cô đờ đẫn nhìn anh, im lặng không nói gì. Sự bất cần, buông xuôi tất cả trong mắt cô làm anh muốn phát điên. Đường Nghị cầm lấy bả vai cô, siết thật mạnh, như muốn hòa tan cô vào cơ thể của mình

"Em nói, em nói, em phải nói gì đi chứ"

Cô không muốn nói, sự đau đớn truyền đến từ bả vai là xúc cảm duy nhất của cô. Đường Nghị đau lòng thả lòng bàn tay, anh ôm cô vào lòng, khuôn cằm rắn chắc đặt lên mái tóc ngát hương.

"Anh xin lỗi, xin lỗi..."

Anh đỡ cô nằm trên giường, sợi xích sắt vang lên vài tiếng. Viên Viên nằm xuống liền nhắm mắt, cô xoay lưng với anh, cố gắng nhấn dìm mình vào giấc ngủ. Đường Nghị từ phía sau ôm lấy cô

"Em cứ ở bên cạnh anh...không được sao?"

Trái tim cô đập mạnh một nhịp. Cô không trả lời, vì điều đó là không thể...cô cũng không muốn.

____

Sáng sớm ngày hôm sau, Trạch Nhiên Nhiên tỉnh dậy rất sớm. Cô uể oải vươn vai đánh tỉnh cơ thể, tối qua cùng La Diệp Thành thức rất khuya. Hai anh em chơi nối chữ tới gần như tận sáng, cô dường như lúc nào cũng thua anh...ngay từ nhỏ đã là vậy. Với tính tình của cô, nếu đã thua thì sẽ muốn được thắng, cứ như vậy mà bắt anh phải thức suốt đêm, vào phút cuối...cô mới chiến thắng, cô biết, thực ra là anh đang nhường cô.

Khẽ ngáp vài cái, cô cụp mi mắt gù gà gù gật lấy quần áo. Đúng lúc này, điện thoại trên giường run lên. Trạch Nhiên Nhiên nhíu mi, sớm như vậy vẫn có người gọi. Dù nghi hoặc, nhưng cô vẫn ấn nút nghe

"Alo"

"Tiểu Nhiên"

Trạch Nhiên Nhiên trong phút chốc liền nhận ra đó là giọng của Viên Viên

"Viên Viên"

"Tớ...aaaaa''

Đó là tất cả những gì cô nghe được. Tiếng la thất thanh của Viên Viên. Cô hoảng loạn gọi lại số điện thoại đó, nhưng đổi lại chỉ là tiếng tút tút chói tai. Trong lòng đầy lo lắng, theo bản năng, liền nhấn dãy số đã thuộc nằm lòng. Sau đó thì là bừng tỉnh...anh, có ở đây đâu. Mím môi, cô tắt máy, lại dò trong danh bạ cái tên "anh Thành". "Tiểu Nhiên?"

Rõ ràng là còn ngái ngủ, giọng nói cũng mang phần lười biếng. Cô cắn ngón tay, có chút rụt rè bảo với anh

"Anh à...giúp...giúp em việc này với"

....

Chốc sau, La Diệp Thành đã xuất hiện trước cửa nhà cô. Quần áo anh có chút xộc xệch, chiếc quần bò màu đen thẫm, kết hợp chiếc áo thun trắng màu, mái tóc hơi rối, tạo nên một chút phá cách lẫn bụi bặm.

Theo như lời đứt quãng của cô kể trong điện thoại, thì là cô có người bạn đang gặp nguy hiểm..

"Em có hình của bạn em không?"

Trạch Nhiên Nhiên tay chân hoảng loạn. Cô lục đục một hồi, lật tung mọi nơi mà không thấy. La Diệp Thành buồn cười nhìn dáng vẻ của cô, anh hắng giọng, chỉ vào cái điện thoại

"Nhiên Nhiên, em xem có lưu trong thư viện ảnh hay không?"

Trạch Nhiên Nhiên ngẩng người, cô vỗ trán, thầm trách bản thân ngu ngốc.

Những ngón tay thon dài nhẹ nhàng lướt trên màn hình cảm ứng, mở từng file ra xem, từng hình ảnh dần hiện ra. Ngón tay cô bỗng dưng khựng lại. Trên màn hình, một cô gái đang nằm ngủ an lành trong lòng chàng trai. Chàng trai kia...ngoài Trịnh Thiên Vỹ thì còn là ai ? Nét mặt anh lúc đó đang cúi xuống hôn lên trán cô, chiếc chăn dày quấn quanh cơ thể hai người. Trạch Nhiên Nhiên đỏ mặt, sao cô lại không biết chuyện này...

"Nhiên Nhiên?"

Cô bừng tỉnh, bàn tay lướt nhanh hơn, vội vàng đẩy bỏ bức ảnh cùng những suy nghĩ vẩn vơ ra khỏi đầu. Cô đưa điện thoại đến trước mặt La Diệp Thành

"Đây, là cô ấy''

~ Hết~

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.