Hoa Oải Hương

Chương 46: Kết thúc



*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

- Anh ơi.

Người đàn ông xoay người nhìn cô bé đứng tới hông mình. Anh mỉm cười khuỵ gối xuống, xoa đầu bé

- Cô bé, gọi anh có gì không?

Cô bé hai má núng nính, hồng hào. Đáng tiếc trên người là bộ quần áo cũ kĩ, có vài chỗ còn rách rưới. Trên tay bé còn cầm một giỏ hoa oải hương tươi mơn mởn. Bé đưa nó đến trước mặt anh

- Anh ơi, anh mua giúp em đi. Mua để tặng người anh yêu nhất.

Trịnh Thiên Vỹ im lặng, trong ánh mắt ẩn chứa chút bi thương. Bé thấy vậy thì xụ mặt nhìn anh

- Anh ơi, có phải em nói sai gì hay không?

Trịnh Thiên Vỹ xoa đầu bé, mỉm cười

- Không có. Anh mua hết cho em.

Bé thấy anh mua hết thì vui lắm, con ngươi sáng lên.

Trước khi đi, cô bé nói với anh

- Anh ơi, chúc anh và người anh yêu mãi hạnh phúc.

Trịnh Thiên Vỹ nhìn bóng lưng nhỏ nhắn rời khỏi, mới dời tầm mắt lên những đóa hoa oải hương tím kiêu sa.

Anh khẽ ngước mặt nhìn bầu trời đầy mây trắng, nơi đó...có người anh yêu...

Bàn chân bước thật chậm đến nơi nghĩa địa, anh dừng lại trước chiếc mộ của một cô gái.

Cô gái có gương mặt thanh tú, nở nụ cười đẹp như nắng xuân dịu dàng.

Cơ thể Trịnh Thiên Vỹ khẽ run. Anh vươn tay chạm lên gương mặt ấy, trái tim không nhịn được lại đau nhói.

Là lần thứ mấy rồi?

Có lẽ là nhiều...nhiều đến không tính nổi...

Khóe môi mỉm cười, anh đặt giỏ hoa trước phần mộ của cô.

- Hôm nay...là sinh nhật của em. Anh đã mua hoa mà em thích, còn nữa, còn có món ăn mà em thích nữa. Là anh đích thân làm đó, có biết hay không?

Trịnh Thiên Vỹ cười chua chát, nén đi nước mắt muốn trào chực ra ngoài.

Không được rồi...

Tại sao tim anh lại đau đến vậy?

- Nhiên Nhiên...anh đã chờ em suốt năm năm rồi. Sao em có thể nhẫn tâm đến như vậy? Sao em có thể bỏ anh lại một mình? Anh rất cô đơn, anh rất sợ...Nhiên Nhiên ơi, em quay lại đi, quay lại đi em...

Giọng nói nỉ non đầy bi ai vang vọng. Ở phía góc kia, một cô gái chỉ lẳng lặng đứng nhìn.

Đúng lúc này, một tiếng hét vang lên, phá tan không khí im ắng

- Nhiên Nhiên

Cô gái đứng đằng sau gốc cây khẽ giật mình. Cô hoảng hốt định xoay người bỏ chạy, nhưng ngay sau đó bị chắn đường.

Lời nói này, khiến Trịnh Thiên Vỹ đang đau lòng bỗng như được hồi sinh. Anh vội vàng quay người...

Là cô !!!

Anh tin chắc bản thân mình không thể nhầm lẫn được.

Trịnh Thiên Vỹ như kẻ điên chạy lại phía cô, cánh tay dài hữu lực kéo người cô lại.

Chiếc mũ lưỡi trai che đi phân nửa gương mặt. Bàn tay anh run rẩy muốn chạm vào.

So với bất kỳ ai...anh hoàn toàn cảm nhận được hơi thở của cô...

So với bất kỳ ai...anh hoàn toàn nhớ như in khuôn mặt ấy.

Nhớ cô, nhớ đến phát điên rồi.

Cô nhíu mi, chặn tay anh lại.

- Xin lỗi, nhầm người rồi.

Trịnh Thiên Vỹ biết rõ, bản thân mình không nhầm.

Là do cô đang giận thôi...sẽ không sao đâu, sẽ không...Anh nói

- Về là tốt. Em về là tốt rồi.

Lúc này, Viên Viên cũng đã từ phía xa chạy lại. Cô thở hồng hộc nhìn cô gái trước mắt, ánh mắt sáng lên, đỏ bừng

- Nhiên Nhiên, là cậu sao? Là cậu phải không?

Cô gái không trả lời, chỉ thoát khỏi tay của Trịnh Thiên Vỹ, sau đó xoay người rời đi.

Nhưng bỗng chốc, chiếc nón của mình ngay lập tức bị kéo ra.

Khoảnh khắc này...Trịnh Thiên Vỹ sẽ không bao giờ quên được.

Mái tóc dài bồng bềnh buông xõa tùy ý, gương mặt...gương mặt của cô đập vào mắt anh.

Trịnh Thiên Vỹ mím môi, cố gắng đè nén mọi hỗn độn cảm xúc trong lòng.

Có trời mới biết, anh gần như sắp mất hết kiên trì rồi.

Anh những tưởng sẽ một thời gian nữa thôi, anh sẽ tự mình đi theo cô.

Nhưng không ngờ, bây giờ cô lại đứng trước mặt anh..

Người anh yêu...cô quay về rồi.

- Nhiên Nhiên

Viên Viên òa khóc. Cô ấy ôm chầm lấy Trạch Nhiên Nhiên. Hốc mắt đỏ hoe, không ngừng run rẩy bả vai.

- Cậu về rồi. Huhu, tớ còn tưởng là cậu bỏ mọi người. Rốt cuộc, tại sao, tại sao cậu lại như vậy?

Trạch Nhiên Nhiên bây giờ cũng đã trưởng thành hơn rất nhiều. Cô đã đến đây, thì hiển nhiên cũng nghĩ đến việc lộ diện.

Chỉ là khi thấy anh...cô lại không đủ dũng cảm..

Những tưởng sẽ hận anh, nhưng bản thân lại làm không được.

Buông bỏ thù hận...cô đã buông bỏ từ lâu rồi.

Năm năm này, theo thường lệ cô vẫn đến đây. Đóa hoa anh đặt trước mộ, cô vẫn thấy.

Thời gian trước, cứ tưởng là cô đã không thể trụ nổi nữa, cứ tưởng là phải...

Nhưng mà, may mắn được một vị bác sĩ bên Anh giúp đỡ. Từ đó, cũng đã qua Anh trị liệu.

Dù phải chữa trị bệnh, nhưng vào ngày này, cô vẫn đến đây. Vì cô biết, anh cũng sẽ đến đây với cô.

Được nhìn anh từ xa ...là đủ rồi.

Cô mỉm cười vỗ lưng Viên Viên an ủi

- Chuyện đó từ từ tớ sẽ kể. Bây giờ thì nín nào.

Viên Viên khịt khịt mũi, buông cô ra

- Cậu có biết tớ đã tiêu hao bao nhiêu nước mắt vì cậu hay không? Thật là ác độc mà.

Trạch Nhiên Nhiên phì cười. Lại dời tầm mắt sang người đàn ông sau lưng Viên Viên.

Anh vẫn vậy.

Bóng dáng cao ráo, gương mặt tuấn tú. Chỉ là...có chút hao gầy.

Cô mím môi, chậm rãi bước đến trước mặt anh.

- Anh nên cảm ơn vì anh đã nhận ra em.

Trịnh Thiên Vỹ cười cười. Anh kìm nén nước mắt hạnh phúc đang chực trào. Sau đó, lại mạnh mẽ kéo cô ôm vào lòng.

- Về nhà sẽ tính sổ với em.

Khung cảnh không mấy lãng mạn, nhưng lại tràn đầy hạnh phúc. Đôi trai gái ôm nhau nồng nàn, muốn hòa vào làm một. Họ đã xa nhau quá lâu, thời gian thử thách cũng đã quá nhiều...đã đến lúc, nên trở về bên nhau rồi....

_ END _

Vậy là cuối cùng đã kết thúc, Vỹ-Nhiên về bên nhau rồi. :) Cảm ơn vì sự ủng hộ của độc giả. Truyện có nhiều sai sót, nhưng cảm ơn mọi người vẫn cảm thông và luôn đón đọc. Cảm ơn. Và bây giờ Mọi người muốn có ngoại truyện không?

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.