Hoa Oải Hương

Chương 48: Ngoại truyện 2



*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

- Mảnh đất A này vất vả lắm tôi mới thuyết phục được người dân di dời để bán lại. Nơi này có vị thế rất tốt, nằm ở giữa trung tâm phồn vinh. Tôi nghĩ, chúng ta nên xây dựng một khu vui chơi, sẽ rất tốt. Giám đốc, cô thấy thế nào?

Viên Viên gõ nhịp bút lên bàn, nhìn chằm chằm vào màn hình trước mắt.

- Khu đất này rất tốt, rất thuận lợi để xâu dựng trung tâm vui chơi giải trí. Thế nhưng mà, chúng ta hoàn toàn không đủ nguồn cung vốn. Bác bỏ !!!

Trong phòng ai cũng căng thẳng, cũng không ai dám hé nửa lời.

Cô gái này tuổi trẻ tài cao, là giám đốc phòng thiết kế của bọn họ, là một kiến trúc sư nổi tiếng.

Bất quá cô rất nghiêm nghị, ngày thường lên công ty cũng không nói nửa lời.

Cô gái vừa thuyết trình lúc nãy có chút không ngờ được. Cô ta bối rối nhìn Viên Viên

- Giám đốc, thật ra thì....

- Tôi sẽ cung cấp vốn !!!

Cô ta chưa nói xong thì đã có tiếng nói vang lên cắt ngang. Nét mặt của cô thư ký hòa hoãn được một chút xíu. Cô ta

hướng người vừa mới tới gật đầu, sau đó lui xuống ngồi.

Người tới là một người đàn ông trạch chừng 30, ngũ quan anh tuấn, khí thế bức người. Viên Viên hô hấp có chút khó khăn nhìn anh, nhưng rất nhanh liền trấn tĩnh trở lại. Từ rất lâu, cô đã rèn luyện bản thân mình phải luôn mạnh mẽ.

- Đường tổng, tại sao ngài lại đến đây?

Đường Nghị không trả lời, nhìn quanh căn phòng một lượt, sau đó đi lại gần Viên Viên.

- Có thể nhường chỗ này cho tôi được hay không?

Lời này, ý là nói cho người ngồi kế Viên Viên. Dù cô biết, nhưng vẫn đứng dậy, ý muốn rời đi

- Đường tổng, mời.

Chưa kịp cất bước thì đã bị một bàn tay hữu lực kéo lại, ấn cô ngồi xuống ghế.

-Anh....!!!

Viên Viên tức giận, trừng mắt nhìn anh. Nhưng Đường Nghị làm bộ như không thấy, ánh mắt ẩn chứa ý cười ngồi vào kế bên cô.

- Bắt đầu họp đi.

Mấy người trong phòng họp âm thầm lau mồ hôi. Ai mà không nhận ra, hai người này mờ ám quá mà.

_____

Thời gian cũng đến giờ ăn trưa, Viên Viên thu xếp tài liệu đi ra ngoài.

Đúng lúc này, điện thoại reo lên, cô nhấc máy nghe

- Alo, anh. Dạ, em biết rồi mà....Rồi rồi, em biết mà. Anh cứ như ông cụ non ấy. Ừ...nhớ ăn uống đàng hoàng nha...Cúp máy nha...bái bai.

Đang yên lành, bỗng có người kéo tay cô lại. Bản thân rơi vào vòm ngực ấm áp, mùi hương này...dĩ nhiên cô không thể quên được.

- Đường Nghị, anh nổi điên cái gì? Buông ra...ưm...

Đôi môi nóng rơi trên môi cô. Chiếc lưỡi ấm nhẹ nhàng vẽ theo khóe môi, len lỏi chui vào, cạy mở hàm răng đang đóng chặt.

Viên Viên cảm thấy hô hấp của bản thân dường như đang bị đình trệ, khắp cả người nóng ran.

Bàn tay cũng vô lực đặt trên ngực anh, muốn phản khán nhưng vô dụng.

Đường Nghị buông cô ra, giữa hai người kéo ra sợi chỉ bạc. Anh tựa trán mình vào trán cô, hơi thở nóng rực vương vấn bên gò má

- Em nói chuyện với ai?

Viên Viên hừ lạnh

- Điều đó có liên quan đến anh hay sao? Anh có tư cách gì mà quản lí tôi?

Anh nhìn cô thật sâu, sâu tới nỗi cô cảm thầy cả thân thể cứng ngắc. Anh nói

- Viên Viên, em vẫn chưa tha thứ cho anh sao?

- Tha thứ? Anh đang nói gì vậy? Tôi làm gì có liên quan đến anh mà tha thứ?

Đường Nghị biết, cô rất hận anh. Lúc cô ra đi, anh suy sụp biết bao. Bản thân không nhịn được luôn nhớ đến cô, nhớ rất nhớ.

Mà cô...tại sao luôn vô tâm với anh như thế?

Cô có biết làm vậy tim anh đau siết bao?

- Đừng....

Viên Viên im lặng, cô muốn xoay người rời đi.

- Đừng bỏ anh...xin em....

Thân thể của cô khẽ run lên. Giọng nói khàn khàn chứa đựng ưu thương ấy vẫn vang vọng trong đầu, nó đánh thẳng vào tim cô. Rất đau!!

Vào lúc cô quay đi, anh nói

- Em có thể ghét anh, có thể hận anh. Nhưng mà...em không thể cấm anh yêu em!!

Cô nghe thấy, nhưng vẫn giả vờ không nghe

.

Bóng dáng cô xa dần, khuất dần sau tầm nhìn. Bàn tay Đường Nghị siết thật chặt, rất lâu sau đó mới buông lỏng.

Anh chờ cô 5 năm rồi, không thể dùng cách ưu hèn kia để chiếm cô về được nữa.

Không thể!!!

Chỉ là...sẽ bắt đầu lại từ đầu.

____

Sau buổi họp hôm đó, miệng người này truyền miệng người kia, ai ai cũng bàn tán về Đường Nghị và Viên Viên. Nhất thời, họ trở thành tiêu điểm.

Đối với việc này, dù khó chịu nhưng Viên Viên cũng chẳng mấy mảy may để ý. Miệng người đời mà, muốn tránh cũng không tránh được, nên thẳng thắn đối diện thì hơn.

- Nè, tôi nghe nói Đường tổng và Giám đốc phòng chúng ta có quan hệ đó.

- Phải không?

- Chắc luôn. Tôi nghe một người trong phòng họp nói mà. Thông tin chính xác 100%.

- Mà làm sao biết họ có quan hệ?

- Thì sao nữa. Đường tổng đối với giám đốc rất dịu dàng nha. Còn nữa nè, tại sao bao nhiêu chỗ trống anh ta không ngồi, mà bắt buộc phải ngồi cùng Giám đốc? Cô thấy không phải có gian tình thì là gì?

- A? Thậy vậy sao? Chậc, tôi còn tưởng Đường tổng chưa có người yêu, ai ngờ lại....

- Ừ, đúng. Uổng cho tôi mơ mộng.

- Haiz, cô thôi đi, mặt cô ai thèm chứ.

- Xì...

Viên Viên dù cố nhưng vẫn bị mấy lời này làm thủng tai, cô dở khóc dở cười. Ánh mắt dát dát nhìn xung quanh, sau đó ngồi vào chiếc bàn trống.

Đặt mông xuống cho được bao lâu, thì phía trước liền bị che chắn ánh sáng.

Cô khó chịu ngẩng đầu, lại đối diện với con ngươi đen hun hút

- John?

-----

p/s

Ta nói, mai mốt Nghị Nghị chinh phục vợ khó nha.

Có "tiểm tam" xuất hiện rồi

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.