Hoa Oải Hương

Chương 6



Trạch Nhiên Nhiên điều chỉnh lại cảm xúc của bản thân. Sau khi thay đồ ngủ của khách sạn, cô liền bước ra ngoài. Phòng ốc vắng tanh, có lẽ anh đã vào thư phòng. Đôi mắt của cô sưng lên, hằn những vết đỏ do khóc nhiều.

Khẽ cắn răng, cô quay người đi ra cửa phòng. Bộ dạng này mà bước ra hẳn sẽ khiến mọi người bàn tán. Chiếc váy lụa dài tới đầu gối, sợi dây thắt ngang lưng được buộc lại gọn gàng.

“Đi đâu?”

Bàn tay đang nắm vặn cửa của cô run lên, cơ thể cứng đờ.

“Em...đi hóng gió”

Trịnh Thiên Vỹ tựa lưng vào cửa thư phòng, hai tay khoanh trước ngực chế giễu nhìn cô

“Hóng gió ? Bộ dạng này?”

Trạch Nhiên Nhiên không nói gì, mở cửa. Sắc mặt Trịnh Thiên Vỹ lạnh lại, anh thẳng người nhìn cô

“Cho em đi rồi?”

Cơ thể cô run rẩy, chính là...nhất thời không biết phải làm thế nào. Anh từ lúc nào đã đứng sau lưng cô, bờ ngực rắn chắc ép lấy cô, vươn tay khóa cửa phòng.

Xoay lại gương mặt nhỏ nhắn của cô, lời nói đe dọa bật ra từ cổ họng

“Em nên nghe lời 1 chút cho tôi, đừng khiến tôi phải tức giận, biết chưa?”

Thấy nét mặt cô hoảng loạn, Trịnh Thiên Vỹ thả lỏng, nở nụ cười, bàn tay vỗ lên gò má hồng của cô

“Ngoan nhé,ngủ sớm mai còn đi học”

Trạch Nhiên Nhiên bấu lấy ván gỗ màu nâu sạm sau lưng, cõi lòng tràn đầy sợ hãi. Người đàn ông này, anh ta dần trở nên đáng sợ...rất đáng sợ.

Sau khi anh đi, cô liền bước vào phòng. Khóa lại trái cửa, cô thẩn thở ngã người lên giường.

Xúc cảm mềm mại từ tấm nệm nhẹ nhàng quấn lấy cô. Tối nay, quá nhiều sự việc xảy ra. Cô nhắm mắt, để mọi hỗn tạp tình cảm trôi đi. Cô...đã bước vào cuộc chơi của anh rồi.

______

Nửa đêm, không khí se lạnh bao trùm. Tiếng chuông cửa dồn dập khiến Trạch Nhiên Nhiên nhíu mắt. Cô nghe có người ra mở cửa, còn nghe loáng thoáng tiếng cãi nhau, nhưng sau đó 1 chốc...liền im lặng.

____

Sáng sớm ở Thượng Hải có chút sương mù. Dòng khí lạnh từ miền Bắc tràn vào, lan tràn trong từng thớ đất.

Trạch Nhiên Nhiên trở người, đôi mắt thích ứng với ánh nắng bình minh từ nơi cửa sổ.

Cô đứng dậy, bước vài bước loạng choạng vào phòng tắm. Lúc cô loay hoay với mớ quần áo cũ, thì thấy bên cạnh có 1 chiếc váy Channel gấp lại gọn gàng.

Cô lấy nó mặc vào. Chiếc váy trắng tinh bao trọn lấy đường cong cơ thể. Từng nếp váy xếp tầng mỏng manh làm tăng thêm nét trẻ trung của cô, để lộ đôi chân thon gọn.

Cô bước ra ngoài, vớ lấy túi xách, lúc đi ngang qua phòng ăn liền thấy anh đang ngôi uống cà phê, đọc báo. Tách cà phê Espresso thơm nồng nàn lan toả. Trịnh Thiên Vỹ thấy cô xuống liền đặt tờ báo sang 1 bên. Nhìn chằm vào mắt cô

“Lại đây”

Trạch Nhiên Nhiên chần chờ, cô lẳng lặng đứng ở đó, anh vẫn kiên nhẫn chờ cô.

Khẽ cắn răng, cô rụt rè bước đến, kéo ghế ngồi đối diện anh. Trịnh Thiên Vỹ thấy thế liền đứng dậy đi về phía gian bếp. Mở lò vi sóng ra, mang ra 2 đĩa trứng ốp la nóng hổi, anh đẩy nó trước mặt cô

“Ăn đi rồi còn đi học”

Trong lòng cô chảy 1 dòng nước ấm áp, ngọt ngào.

“Anh, làm sao ?”

Anh không trực tiếp trả lời câu hỏi của cô. Lúc sau, anh lấy khăn chậm rãi lau miệng

“Anh đưa em đi học”

Trạch Nhiên Nhiên dừng tay

“Em có thể bắt taxi”

Trịnh Thiên Vỹ khẽ nhếch mép, bước đến bên cạnh cô. Thân ảnh to lớn vững chãi nhìn cô từ trên cao, bàn tay nhẹ nhàng vén tóc mai vươn bên gò má mịn màng của cô, cất giọng trầm thấp

“Em nên biết, nếu em không nghe lời, thì sẽ xảy ra chuyện gì? Đừng thử sự nhẫn nại của anh, biết không, hửm?”

Nói xong, anh đút tay vào túi, xoay người ra khỏi phòng. Để lại bóng lưng cứng đờ của cô.

Hít 1 hơi thật sâu, cô thu dọn chén đĩa rồi bước ra ngoài.

Lúc anh đưa cô tới trường, cũng là 8 giờ sáng.

____

Viên Viên đang ngủ nướng, liền cảm thấy cửa phòng bật mở. Cô nhíu mi, khe mắt mờ nhạt xuất hiện hình bóng Chu Hồng. Cô ta cả người rũ rượi, trên người nồng nặc mùi rượu, đến cô còn ngửi được. Viên Viên ngồi dậy, lấy tay che miệng ngáp ngắn ngáp dài nhìn cô

“Tối qua sao cô không về?”

Chu Hồng không nói gì, yên lặng đi vào nhà vệ sinh. Viên Viên thấy vậy cũng không miễn cưỡng, nhún nhún vai định ngủ tiếp thì điện thoại báo tin nhắn. Cô với tay bật điện thoại, sau khi xem xong, sắc mặt liền trắng bệch.

Lúc Trạch Nhiên Nhiên vừa vào cửa, liền thấy Viên Viên hớt hải đi ra. Cô ấy nhìn cô 1 cái rồi đi ngay.

Trong phòng, Chu Hồng đang lau khô mái tóc ướt. Hương thơm từ bọt xà phòng thoang thoảng, Trạch Nhiên Nhiên nhăn mày.

Mùi hương này...rất giống mùi hương của cô.

Nhưng không đúng, rõ ràng từ trước tới giờ, hương liệu cô dùng là do mẹ cô đặt riêng cho cô, vốn không tràn lan như vậy.

Chu Hồng thấy cô thẫn thờ thì đâm ra khó hiểu, cô ta ngẩng mặt nhìn cô

“Có gì lạ sao?”

Trạch Nhiên Nhiên giật mình, cô gượng cười

“Không”

Chu Hồng cũng không tra hỏi nhiều, cô tiếp tục lau tóc. Chốc sau, cô ta lại cắn môi, cuối cùng bước đến giường cô, ngồi xuống.

Trạch Nhiên Nhiên thấy vậy thì bất ngờ

“Sao thế?”

Cô ta nhìn chằm chằm vào mắt cô

“Cô, là em gái Thiên Vỹ?”

Trạch Nhiên Nhiên muốn tránh cũng tránh không được, cô miễn cưỡng gật đầu, lời nói phát ra còn chứa chút ưu thương

“Phải...là anh trai”

Chu Hồng nghe xong thì trầm tư...

Anh trai, em gái...khác họ...

Anh, em nuôi ?

____

Viên Viên nắm chặt bàn tay đến nổi lên vệt gân. Cô chậm chạp vươn tay nhấn chuông cửa. Lát sau, 1 người phụ nữ trung niên ra mở cửa. Lúc thấy cô, bà ta cung kính cúi người

“Viên tiểu thư, cô đến rồi”

Viên Viên gật đầu, cô bước vào nhà.

Căn biệt thự thiết kế dạng chữ U, xoay quanh khuôn viên trồng đầy hoa tulip, mang đầy hương vị của Hà Lan.

Viên Viên quen thuộc đi lên lầu, đến căn phòng cuối dãy thì ngừng lại. Hít 1 hơi thật sâu, cô gõ cửa.

Bên trong vọng ra tiếng nói đàn ông trầm thấp, cô mở cửa bước vào.

Mùi thuốc lá bao trùm căn phòng, người đàn ông vắt chân ngồi quay lưng về phía cô đang nhìn chăm chăm vào cánh cửa sổ khép chặt.

1 ánh nắng sớm cũng không thấy...

Âm u...ma mị đến đáng sợ...

Viên Viên đi đến đối diện anh ta. Gương mặt anh tuấn của anh ta khẽ nhếch, nhẹ nhàng dập tắt ngọn lửa trên đầu thuốc. Anh vươn tay liền kéo cô ngồi lên đùi mình. Bờ môi hối hả hôn lên cái miệng nhỏ nhắn. Viên Viên nhất thời không kịp hô hấp, cô khó khăn thở từng ngụm, bàn chân cũng cuộn tròn.

Khoang miệng cô lây nhiễm mùi thuốc lá cùng hơi thở của anh. Tách ra hàm răng cô, anh trêu đùa, dây dưa với cái lưỡi non mềm.

Đôi bàn tay cũng bắt đầu không yên phận sờ loạn trên thân thể mơn mởn.

Viên Viên ôm lấy cổ anh. Anh buông bờ môi cô ra, cuối người gặm nhấm nụ hoa trước ngực đến căng cứng...

Cô khó chịu cắn răng, không để bản thân phát ra tiếng rên rỉ. Thấy cô không phản kháng, bàn tay anh vung lên đè cô dưới thân. Cắn lên cái cổ trắng ngần của cô, cất giọng khàn khàn bên tai

“Ngoan, kêu ra”

Trong vô thức, Viên Viên dần không khống chế nổi, cổ họng liền bật ra tiếng rên rỉ mê người....kích thích người đàn ông phía trên.

Anh ta hừ 1 tiếng, bế bổng cô đến chiếc giường King size, thân hình săn chắc liền đè lên.

Dục vọng nguyên thủy nhất của người đàn ông liền nổi dậy. Anh rất nhanh cởi sạch đi y phục trên người cô.

Bàn tay bắt đầu thăm dò vào vùng đất cấm, chơi đùa tiểu hạch nhi. Bàn tay phía trên cũng không rảnh, nhào nặn đôi gò bồng đào của cô.

“Ưm...a...”

Viên Viên khó chịu cong người. Hơi thở của cô dần gấp gáp.

Anh từ từ trút bỏ quần áo trên người mình, vật đàn ông sưng tấy cọ xát cấm địa ngọt ngào của cô.

“Viên Viên, cảm nhận tôi”

Nói xong, anh đâm thẳng vào cơ thể cô. Của anh như con dao dài xuyên qua cơ thể cô, khiến cô không chịu nổi hét lên 1 tiếng yêu kiều.

Nhận thấy cô gái dưới thân thả lỏng, anh ra sức luật động, đâm vào nơi sâu thẩm nhất của cô, dẫn cô đến khoái lạc đê mê của đời người.

Viên Viên bấu lấy ga giường, khe khẽ bật ra vài tiếng rên.

Anh cuối người hôn trụ cái miệng nhỏ của cô, vào giây phút cuối cùng...đem tinh hoa của bản thân cắm rễ vào cơ thể cô...

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.