Hoa Phong Bạch Vân

Chương 5: Nhận thân




Thu hồi suy nghĩ, Hoa Lạc Tử Nguyệt, Mạc Thiên Kì và Tần Thiên Hạo bước vào Tuý Linh Cung. Sau một hồi chờ công công chạy vào thông báo rồi chạy ra truyền chỉ của Hoa Tự Minh Ân cho truyền vào liền dẫn theo ba người còn lại vào trong.

Lúc này trong cung chỉ có hai vị trong đại sảnh, tất cả cung nhân thì đã cho lui từ lâu. Ngay khi tất cả cung nhân và tiểu thái giám lúc nãy chỉ đường lui ra. Thì một tầng kết giới im lặng được tạo ra bao trọn xung quanh đại sảnh.

Bên trong đại sảnh, phía trên chủ vị là một cái ghế dài đủ cho hai người ngồi. Lúc này Hoa Tự Minh Ân và Linh Du Phi đang an tọa trên đó. Nữ tử thì xinh đẹp diễm lệ, một thân tố cẩm bạch sắc đơn thuần trông chả khác gì tiên nữ hạ phàm. Mặc dù tuổi đã qua 30 nhưng năm tháng lại không lưu lại trên khuôn mặt người bất kì dấu vết gì, làn da trắng mịn nhẵn nhụi không tì vết, nhìn qua thật giống như thiếu nữ đôi mươi.

Bên cạnh là một nam tử cũng không thua kém gì, ngũ quan tinh xảo, làn da trắng mịn, một thân cẩm y bạch sắc càng khiến y tựa trích tiên không nhiễm bụi trần, thật tinh khiết và đẹp đẽ. Nhìn cũng thấy thế nào đều là nam tử khoảng hai mươi tuổi, nếu nói người này đã hơn ba vạn năm tuổi ai tin a. Qủa đúng là tại thế giới của những người tu tiên mà nói, tuổi tác một con người không thể phán đoán được qua dáng vẻ bên ngoài, ai biết trông y thì chỉ khoảng hai mươi nhưng có thể y đã mấy vạn năm tuổi rồi. Ai mà biết được.

Vừa vào trong chiếu theo nghi thức cung đình cả ba người đều đồng loạt hành lễ thỉnh an.

” Nhi thần tham kiến mẫu hoàng, phụ vương. “

” Vi thần tham kiến Linh Thái Thượng Hoàng, Linh Thái Hoàng Phu. Thiên tuế, thiên tuế, thiên thiên tuế. “

Hoa Tự Minh Ân vừa thấy Hoa Lạc Tử Nguyệt bước vào thì đã kích động, tay không tự giác nắm chặt bàn tay nam tử bên cạnh, ánh mắt mang theo vẻ không thể tin và đầy kích động nhìn Hoa Lạc Tử Nguyệt. Lát sau mới giương mắt nhìn nam tử bên cạnh, nhận được cái gật đầu của y mới càng kích động nhìn Hoa Lạc Tử Nguyệt. Mắt thấy Hoa Lạc Tử Nguyệt lạnh nhạt hành lễ với hai người mà trong lòng đau xót, nhưng khi nghe được một tiếng mẫu hoàng và phụ vương kia mà không kìm nén được cảm xúc. Hoa Tự Minh Ân và Linh Du Phi đồng loạt đứng lên đi về phía Hoa Lạc Tử Nguyệt, viền mắt đỏ hoe, tay run run nâng nàng dậy, giọng nghẹn ngào nói.

” Nữ nhi ngoan, mau... mau đứng lên. “

Hoa Lạc Tử Nguyệt nghe nói vậy thì chợt sửng sốt ngước mắt lên nhìn. Thấy viền mắt Hoa Tự Minh Ân và Linh Du Phi đều đỏ hoe thì ngạc nhiên. Đây là làm sao a, sao hai người này kì vậy, trong trí nhớ thì từ khi nàng còn nhỏ đã không được mẫu hoàng và phụ vương quan tâm, sao nay lại xuất hiện loại tình huống này.

Đương lúc nàng còn đang suy nghĩ thì thân thể đã bị người ôm vào lòng, bên tai là tiếng khóc nức nở của nữ nhân.

” Nguyệt nhi, cuối cùng con cũng trở về. Mẫu hoàng rất nhớ con a. Đứa con số khổ của ta. Ô... ô... “

Oanh... nghe rõ lời này, Hoa Lạc Tử Nguyệt cảm thấy rất bất ngờ. Đây là làm sao a, sao đột nhiên hai người này lại tỏ ra thân thiết quan tâm như vậy, tính diễn trò xiếc gì đây.

Mạc Thiên Kì và Tần Thiên Hạo cũng khó hiểu nhìn nhau. Chuyện gì thế này.

Hoa Lạc Tử Nguyệt thật sự không chịu được nữa bèn lạnh lùng đẩy Hoa Tự Minh Ân ra rồi nói.

” Mẫu hoàng, nữ nhi không sao, người không cần lo lắng. “

Hoa Tự Minh Ân thấy Hoa Lạc Tử Nguyệt đẩy bản thân ra thì cảm thấy đau đớn, tim như bị khoét một lỗ lớn, máu từ từ chảy ra, đau đớn tận tâm gan.

Linh Du Phi thấy Hoa Tự Minh Ân và Hoa Lạc Tử Nguyệt thì cũng ẩn ẩn đau đớn. Thật không nghĩ đến, mới mười chín năm không ở bên nữ nhi, lại khiến cho nữ nhi thành ra như vậy. Khoé mắt đỏ hồng nhẹ giọng nói.

” Về là tốt rồi, về là tốt rồi, nhiều năm qua đã uỷ khuất cho con. Là mẫu hoàng và phụ vương không tốt khiến con phải chịu nhiều đau khổ trong suốt chừng ấy năm. “

Hoa Lạc Tử Nguyệt, Mạc Thiên Kì và Tần Thiên Hạo càng nghe càng hồ đồ. Hoa Lạc Tử Nguyệt nghĩ mãi không ra liền khó hiểu hỏi.

” Mẫu hoàng và phụ vương đang nói gì vậy, nữ nhi không hiểu. “

Linh Du Phi cười khổ nói.

” Nguyệt nhi, con không cần giả bộ hồ đồ nữa. Con nghe cho rõ đây, con mới đúng là nữ nhi ruột thịt của phụ vương. Con hiểu chưa. “

Hoa Lạc Tử Nguyệt kinh sợ khó tin hỏi. “ Phụ Vương người là đang nói gì vậy, nữ nhi không hiểu. “

Linh Du Phi thở dài, ánh mắt dịu dàng nhìn nàng. Một bên Hoa Tự Minh Ân nghe vậy thì giật mình nắm tay Hoa Lạc Tử Nguyệt nói.

” Nguyệt nhi, ý của chúng ta là con là nữ nhi của ta. Nữ nhi ngoan, cuối cùng cả nhà chúng ta đã có thể được đoàn tụ sau hai mươi năm xa cách. “

Hoa Lạc Tử Nguyệt bất khả tư nghị nhìn nữ tử trước mặt. Này rốt cuộc là sao a.

Linh Du Phi thấy Hoa Lạc Tử Nguyệt vẫn cố giả ngốc thì buồn cười, bất đắt dĩ gỡ tay thê tử ra cầm tay Hoa Lạc Tử Nguyệt nói. Giọng nói dịu dàng chứa đầy tình cảm yêu thương, từng chữ vang lên đả động thật sâu vào lòng Hoa Lạc Tử Nguyệt, Mạc Thiên Kì và Tần Thiên Hạo. “ Nguyệt nhi, là phụ vương không tốt, đã để con phải chịu nhiều uỷ khuất. Khiến con bị lạc vào đường hầm thời gian đến thế kỉ 21. “

Hoa Lạc Tử Nguyệt kinh sợ nhìn Linh Du Phi. Ai có thể nói cho nàng biết rốt cuộc chuyện này là sao không. Mặc dù ở thế kỉ 21 nàng là con nuôi, nhưng không có nghĩa nàng là... chuyện này cũng khó tiếp thu đi.

Linh Du Phi thấy Hoa Lạc Tử Nguyệt không tin bèn nói.

” Nữ nhi, chắc con cũng phát hiện ra bản thân có năng lực đặc biệt. Thứ mà con sử dụng chính là Linh lực. Con vốn dĩ là con gái của ta nên trong người con từ khi sinh ra đã có linh lực, cũng có luôn một thân tiên cốt. Mọi thương tật trên người con sẽ không chữa mà tự khỏi. “

Hoa Lạc Tử Nguyệt nghe vậy thì suy nghĩ một chút. Qủa thật là vậy, đúng là từ nhỏ nàng đã phát hiện ra bản thân có khả năng như vậy. Chẳng lẽ nàng thật sự là...

Linh Du Phi thấy phản ứng của Hoa Lạc Tử Nguyệt thì khẽ cười, nụ cười hạnh phúc nở rộ.

” Nữ nhi ngoan, chào mừng con đã trở về nhà. “

Một bên Hoa Tự Minh Ân cũng xúc động nói.

” Nữ nhi ngoan, con cuối cùng cũng trở về a. “

Hoa Lạc Tử Nguyệt nhìn Hoa Tự Minh Ân và Linh Du Phi, trong đầu thì không ngừng tự hỏi, chẳng lẽ nàng thực sự là nữ nhi của hai người này.

Linh Du Phi thấy Hoa Lạc Tử Nguyệt vẫn còn không tin bèn nói.

” Nguyệt nhi, nơi mà con ở trước kia được gọi là Trái Đất, thế kỉ 21 đúng không. “

Hoa Lạc Tử Nguyệt ngạc nhiên, gật gật đầu. Chẳng lẽ nàng thực sự là người của thế giới này, nàng cũng không phải là bị phụ mẫu bỏ rơi. “ Điều này là thật sự, ta thật sự là... con của hai người. “

Linh Du Phi và Hoa Tự Minh Ân khẽ cười ôn nhu nhìn nàng, Linh Du Phi nắm tay Hoa Lạc Tử Nguyệt đi đến nhuyễn tháp ngồi xuống, tả hữu hai bên trái phải là Hoa Tự Minh Ân và Linh Du Phi, chính giữa là Hoa Lạc Tử Nguyệt, Mạc Thiên Kì và Tần Thiên Hạo hai mặt nhìn cùng đồng thời nhìn về phía Linh Du Phi chờ đợi đáp án. Lúc này Linh Du Phi mới từ từ nói. Giọng nói ôn nhu đầy tình cảm vang lên từng tấc đánh vào lòng nàng. “ Đúng, không thể đúng hơn được. Chuyện này phải kể từ khi con được sinh ra. Phụ Vương vẫn còn nhớ rõ, đó là một buổi tối đầy bí ẩn. “

Linh Du Phi như chìm vào hồi ức mà nhớ lại kể ra cho Hoa Lạc Tử Nguyệt nghe.

” Vào lúc con sinh ra, thiên không xuất hiện dị tượng, Mặt Trăng chuyển vi Huyết Nguyệt nhuộm đỏ cả bầu trời. Lúc đó Phụ Vương phát hiện ra giữa mi tâm của con xuất hiện ấn kí hình Mặt Trăng lưỡi liềm. Ngay tại thời điểm đó phụ vương đã biết, số phận của con sau này rất trắc trở. Cũng sẽ gặp rất nhiều kiếp nạn. Đúng vào lúc đó, trong thân thể của con xuất hiện ngân quang bao bọc lấy con, ngân quang biến mất con... cũng không thấy nữa. Lúc đó cả phụ vương lẫn mẫu hoàng của con đều cảm thấy kinh hoảng. Sau một năm tìm hiểu mới biết rõ mọi chuyện. “

” Vậy theo như ngươi nói, tại sao cuộc đời của ta sau này sẽ gặp nhiều Thiên Kiếp. “

” Chuyện này thì phải dựa vào con đi tìm hiểu, Phụ Vương cũng là không biết. Tuy nhiên, có một chuyện con cần phải biết, Minh Nguyệt Lục Giới lấy Mặt Trăng làm biểu tượng. Tương truyền chủ nhân của Minh Nguyệt Lục Giới ban đầu là một nữ tử tuyệt sắc, danh xưng là Ngân Nguyệt Thánh Vương, mà trên mi tâm của nàng lại có ấn kí Mặt Trăng lưỡi liềm. Lại không hiểu vì sao nàng ta lại biến mất cùng với Huyết Nguyệt Thánh Hoàng và Minh Nguyệt Thánh Đế. Dần dà, trong Lục Giới sau này lại xuất hiện tin đồn Thánh Vương sẽ hồi sinh còn kèm theo một câu thơ tiên tri: Huyết Nguyệt xuất hiện. Vương Nữ trùng sinh. Ấn kí Mặt Trăng. Lục Giới Thống nhất. Người ta tin rằng, chỉ cần có được nàng, chiếm được Minh Nguyệt Chi Lực của nàng sẽ trở thành Lục Giới Chí Tôn. Chính vì vậy khi phụ vương phát hiện ra ấn kí Mặt Trăng lưỡi liềm của con thì đã lo lắng rất nhiều. Cho nên phụ vương mới có thể an tâm khi biết con đã an toàn sống tại thế giới khác, đồng thời tráo con với một đứa trẻ có cùng dung mạo nhằm che dấu thân phận của con. “

Hoa Lạc Tử Nguyệt nghe xong chỉ cảm thấy bất khả tư nghị, tay không tự giác sờ lên mi tâm, chỗ này qủa thực những khi nàng tức giận sẽ xuất hiện ấn kí hình Mặt Trăng lưỡi liềm. Chẳng lẽ nàng thực sự là nữ nhi của hai người. Nghĩ đến đây nàng đột nhiên cảm thấy vui sướng. Không nghĩ đến nàng còn có thể có người thân, nhiều năm qua luôn sống trong chém giết đã khiến nàng qúa mệt mỏi rồi. Nay lại có cơ hội hưởng tình thân tưởng chừng đã mất khiến nàng có cảm giác như mất đi rồi nay tìm lại được. Nếu đã là thật vậy thì nàng nguyện ý đi tin một lần, còn nếu là giả thì đừng trách nàng ta tay độc ác.

Nghĩ như vậy, Hoa Lạc Tử Nguyệt liền cảm thấy thoải mái hơn, khoé miệng nhếch lên nụ cười nhẹ nhàng, đôi mắt nhiễm lên một tầng nhu hoà, đáy mắt tràn đầy ý cười. Nàng nở nụ cười vui vẻ, thanh âm ngọt ngào, êm dịu tựa tiếng dòng suối chảy tinh khiết và trong trẻo vang lên thấm vào lòng người không phai.” Phụ Vương, Mẫu Hoàng, nữ nhi bất hiếu vì đã để hai người lo lắng. Nhưng không sao, bây giờ nữ nhi đã về rồi. Hai người không cần phải lo cho con nữa. Con đã có đủ năng lực bảo vệ bản thân rồi. “

Mạc Thiên Kì và Tần Thiên Hạo thấy vậy thì chỉ cười nhìn Hoa Lạc Tử Nguyệt, ánh mắt ôn nhu mang theo yêu say đắm và sủng nịch nhìn nàng.

Linh Du Phi và Hoa Tự Minh Ân nghe vậy thì cảm động không thôi, đây là nữ nhi của hai người a, khoé mắt ươn ướt. “ Chào mừng con về nhà. “

Nhà, đã bao lâu rồi nàng chưa nghe được chữ này. Nay lại nghe được thật khiến nàng ê ẩm trong lòng, khoé mắt đỏ hoe, nàng nghẹn ngào nói.

” Phụ Vương... Mẫu Hoàng... “

” Nữ nhi ngoan, chào mừng con về nhà. “ Hoa Tự Minh Ân một phen nước mắt nước mũi ôm nàng khóc.

Qua một lúc ôm nhau khóc rống... à không, nhầm, là khóc... cho hạnh phúc đoàn tụ gia đình. Cuối cùng Hoa Lạc Tử Nguyệt cũng chờ cho Hoa Tự Minh Ân bình ổn cảm xúc, giúp nàng thoát khỏi vòng ôm nhiệt tình thì cũng khiến nàng phải chống tay há mồm thở dốc. Trời ạ, có cần phải ôm chặt vậy không, xém chút nữa là khiến nàng chết ngạt rồi a.

Hoa Tự Minh Ân một bên sau khi bình ổn được cảm xúc thấy Hoa Lạc Tử Nguyệt như vậy thì áy náy nhìn nàng. Linh Du Phi thấy vậy chỉ có thể bất đắc dĩ lắc đầu.

Mạc Thiên Kì và Tần Thiên Hạo đứng một bên đưa ánh mắt ai oán như tiểu tức phụ bị chồng ruồng bỏ nhìn nàng.

Hoa Lạc Tử Nguyệt cảm nhận được hai đạo ánh mắt nóng rực từ Mạc Thiên Kì và Tần Thiên Hạo thì sờ sờ mũi nhìn hướng hai người cười cười.

” Hi... hi... Hai đại mĩ nam, không cần phải làm mặt đó đâu, lại đây a. “

Linh Du Phi và Hoa Tự Minh Ân nghe vậy mới sực nhớ ra là hai người dường như đã quên mất hai nam tử này. Ây da, thật là thất trách a. Chỉ tại hai người quá xúc động, mọi suy nghĩ đều dồn lên người Hoa Lạc Tử Nguyệt nên nhất thời không chú ý đến hai nam tử. Nghĩ vậy Linh Du Phi áy náy nhìn Mạc Thiên Kì và Tần Thiên Hạo.

Hoa Tự Minh Ân cũng nhận ra bản thân vô ý như thế nào bèn xấu hổ hỏi.

” Cho hỏi hai vị công tử đây là... “

” Tại hạ là Mạc Thiên Kì, còn đây là Tần Thiên Hạo, cả hai chúng tôi đều là bạn của Hoa Lạc Tử Nguyệt khi ở thế kỉ 21. “ Mạc Thiên Kì không kiêu ngạo không siểm nịnh nói.

Hoa Tự Minh Ân nghe xong thì sáng tỏ, hoá ra là thế.

Hoa Lạc Tử Nguyệt tròng mắt xoay xoay, nhẹ giọng hướng Hoa Tự Minh Ân và Linh Du Phi nói.

” Mẫu Hoàng, Phụ Vương, nữ nhi nghĩ muốn cho hai người họ một chức vị theo hầu con. Ý hai người thế nào. “

Linh Du Phi và Hoa Tự Minh Ân vừa nghe liền vui vẻ nói. Đừng tưởng y không biết giữa ba người có gian tình. “ Không thành vấn đề, năm nay con cũng đã gần hai mươi rồi. Chi bằng cứ phong cho hai vị công tử này chức phu thị để theo hầu con. Nguyệt nhi thấy sao. Đừng tưởng mẫu Hoàng không nhìn ra là mấy đứa có gian tình nha. “

Hoa Lạc Tử Nguyệt cười gượng hai tiếng, liếc nhìn Mạc Thiên Kì và Tần Thiên Hạo thì thấy hai người họ đang mong chờ nhìn nàng. Hoa Lạc Tử Nguyệt nghĩ nghĩ một hồi liền gật đầu đồng ý.

Chiếu theo hậu phu của Nữ Hoàng gồm có cao nhất là Hoàng Phu ngang hàng với Hoàng Hậu, kế đó là chính nhất phẩm - Tước Phu, Chính Nhị Phẩm - Tước Công, Chính Tam Phẩm - Tước Hầu, Chính Tứ Phẩm - Bá Nam, Chính Ngũ Phẩm - Tử Nam, Chính Lục Phẩm - Nam Thị.

Và theo thời gian quen biết thì Hoa Lạc Tử Nguyệt quyết định phong Mạc Thiên Kì làm Mạc Tước Phu, Tần Thiên Hạo làm Tần Tước Công.

Nếu có ai hỏi tại sao lại không phong vị Hoàng Phu cho Mạc Thiên Kì hoặc Tần Thiên Hạo thì đó là do Linh Du Phi can ngăn không cho Hoa Lạc Tử Nguyệt phong một trong hai người là Hoàng Phu, còn nguyên nhân thì không chịu nói. Hoa Lạc Tử Nguyệt cũng là lười so đo nên nhất quyết không bàn cãi nữa nên mới phong vậy.

Đương nhiên Linh Du Phi cũng không có ý kiến gì nữa, y chỉ nghĩ rằng, chỉ cần để trống vị trí Hoàng Phu là được, còn Nhữ vị trí khác, y căn bản không quan tâm.

Hoa Tự Minh Ân thì vui mừng ra mặt, nữ nhi của nàng thành thân biểu sao nàng không vui cho được a.

Mạc Thiên Kì và Tần Thiên Hạo thì sớm vui mừng từ lâu. Cuối cùng thì hai người cũng gả cho nàng rồi. Chỉ cần được bồi cạnh nàng cả đời, cho dù không có danh phận, hai người vẫn là đồng ý. Huống chi còn quang minh chính đại gả cho nàng, có được danh phận theo bên cạnh nàng a. Chỉ cần như vậy là hai người đã thấy vui rồi.