Hoa Thần Nguyệt Tịch

Chương 33



Gương mặt lộ ra phi thường thanh nhã.

Thấy khuôn mặt này, Tô Thần đại khái có thể biết được tiểu Tịch lớn lên giống ai rồi, ngoại trừ việc so với tiểu Tịch có nhiều góc cạnh nam tử ra, căn bản là dung mạo cùng tiểu Tịch không mấy khác biệt.

Người này…

Là cậu tiểu Tịch.

Đột nhiên thấy cảm động.

“Này.” Li Du nhỏ tiếng mà gọi Tô Thần.

Tô Thần quay đầu lại.

“Hắn thật xinh đẹp.” Li Du nhẹ giọng nói, lộ ra ước mơ về dáng vẻ.

Tô Thần nhìn Li Du bày ra khuôn mặt xinh xắn tinh xảo.

Người này so với người ta còn thích hợp với từ xinh xắn hơn a, Tô Kỳ rõ ràng là người đẹp nhất mình gặp qua, vì sao Li Du không cảm thán như thế? Tuy rằng Tô Thập lớn lên phi thường tốt, thế nhưng chủ yếu là phong tư lịch sự tao nhã, chính Li Du cũng có nhiều hấp dẫn, không phải sao?

Cam Lam cùng Lục La nhìn sở vi bất động, nhưng thực ra vẫn khẩn trương nhìn Tô Thập chằm chằm.

Tô Thập nghe Li Du nói, hơi hơi ngẩng đầu, nhàn nhạt cười: “Cảm ơn.” Dáng tươi cười cũng làm cho người ta phi thường thoải mái.

“A~” Li Du lộ ra thần tình mê gái: “Thần Thần, hắn, hắn cười với ta.”

Tô Thần tức giận xem thường: “Câm miệng.”

Li Du nghe lời mà câm miệng, nhưng vẫn chăm chăm nhìn Tô Thập ngây người, chỉ thiếu chưa chảy nước miếng.

Tô Thập cũng không để ý, cái miệng nhỏ cứ ăn dưa.

Hình như mọi người ở Trường Nhạc cung, cử chỉ hành động đều trải qua huấn luyện ưu nhã nghiêm cẩn.

Tô Kỳ như thế này, Tô Lục như thế này, Tô Tam cũng vậy, Tô Thập trước mắt, cũng là như thế.

Trước đây Cam Lam Lục La vừa tới cũng chính là bộ dạng này, sau được Li Du huấn luyện, đã vứt bỏ thói quen này…

Tô Thần nhìn qua vẻ mặt Lục La ăn toàn nước, yên lặng thở dài trong lòng, người ta một hảo hài tử đến nhà của ta sao lại biến thành một hài tử thô lỗ như vậy?

Ăn xong dưa, lau sạch tay, Tô Thập mở miệng, mỉm cười: “Ngươi năm nay đã mười tám rồi a? Có ngưỡng mộ cô nương nào trong lòng?”

Tô Thần cũng quay lại mỉm cười: “Cái này, ngươi hẳn là rõ ràng a.”

Tô Thập không thay đổi dáng tươi cười, nhưng nhãn thần lại mang theo lãnh ý: “Ta chỉ muốn biết ngươi có ai trong lòng không, tạm thời không kể nam nữ.”

Tô Thần lo nghĩ: “Hiện nay không có.” Mình cũng không thể xác định rốt cuộc có phải là thích không, cho nên, chỉ có thể phủ định, nếu không nhãn thần người này không phải đùa.

“Tốt lắm, sau này ta sẽ an bài chọn người thích hợp cho ngươi, trên đời này người nhiều như vậy, nhất định sẽ có người ngươi vừa ý.” Khẩu khí Tô Thập đã hơi chút hòa hoãn.

“…Cái kia, tiểu Tịch còn chưa thành thân, ta cũng chưa nghĩ đến…”y cười khổ.

Tô Thập nhàn nhạt nói: “Huynh cả thành thân rồi muội muội mới xuất giá là phù hợp lẽ thường a.”

Tô Thần cười khổ: “Nhưng là ta…” có thể ta không nên nhắc nhở hắn? Nhưng thật sự là nhìn không được người này chỉ vì cừu hận mà sống.

“Ngươi biết mẫu thân ngươi là chết như thế nào a.” Tô thập nhẹ giọng nói.

Tô Thần lặng đi một chút, mới nhận ra đối phương đúng là đang nói Minh phi, gật đầu: “Ân.”

“Mười bảy năm quá khứ, ta tựa hồ sống trong thù hận quên hết tất cả, mỗi lần thấy nam nhân kia thống khổ ta mới cảm thấy mình đang sống sót, hình như lí do sinh tồn là vì nhìn thấy nam nhân kia thống khổ, lại hoàn toàn quên đi các ngươi.” Tô Thập cười khổ, “Ngu xuẩn cỡ nào, ta cuối cùng không nhớ được hồi ức mà chính bản thân mình đã mất đi.”

Thấy thần tình cô đơn kia, Tô Thần không đành lòng: “Bây giờ còn chưa muộn, không phải sao?” Nhẹ giọng khuyên giải an ủi hắn.

Tô Thập cười hơi sáng sủa hơn một chút: “Đúng, hiện tại tất cả cũng vẫn còn, không mất đi.” Sau đó nhìn Tô Thần cười: “Cho nên, ta nghĩ làm tất cả những chuyện trưởng bối nên làm cho ngươi.”

Tô Thần không biết cự tuyệt thế nào, ta đã không còn là hài tử rồi a, đã không còn cần ngươi chiếu cố.

Tâm ý của ta, trưởng bối chân chính duy nhất, chỉ có thể là Tô Lục a.

Nàng chứng kiến ta cùng tiểu Tịch trưởng thành, cho chúng ta quan tâm chiếu cố căn bản nhất, tuy rằng không  nói ra lời, thế nhưng mỗi lần nghĩ đến nàng, nói chung có cảm thụ ấm áp.

Hiện tại từng bước từng bước thoát ra ngoài, nào phụ thân, nào cậu, tuy rằng không ghét, thế nhưng cũng không có khả năng sinh sản cảm giác an tâm thân thiết giống như với Tô Lục.

Cho nên, trong mắt y, bọn họ đều ngang hàng.

Tô Thần không nói, có lẽ hắn cũng sẽ không biết.

“Ta biết nam nhân kia đối với ngươi có huyễn tưởng trơ trẽn, ta nhìn ra được, ngươi chẳng lẽ không thấy ghét sao?” Tô Thập lộ ra biểu tình ghét bỏ, “Người kia quả thực là người điên.”

Là người điên ta không phủ nhận, thế nhưng, ta cũng không có cảm thấy chán ghét…

Tô Thần vẫn trầm mặc như cũ.

“Không quan hệ, ngươi không cần sợ hắn, coi như đổi tính mệnh này ta cũng sẽ không để ngươi rơi vào trong tay hắn.” Tô Thập dường như muốn an ủi, cười cười.

“Nếu cuối cùng đã không sống vì cừu hận nữa, sao không dễ dàng mà sống tự tại?” Tô Thần cười khổ, “Không muốn nói đến cái gì tính mệnh, tính mệnh mỗi con người đều không thể đánh đổi.”

Tuy rằng nghĩ không muốn cùng hắn tiếp lời, nhưng đối phương khinh thị sinh mệnh, y không nhịn được.

“Ngươi không cần lo lắng cho ta.” Tô Thập cười, “Tuy rằng ta cao hứng ngươi lo lắng cho ta, thế nhưng ta trước khi chưa đạt được mục đính sẽ không dễ chết.”

Thực sự là người tự cho mình là đúng a.

Tô Thần bất đắc dĩ thở dài, lắc đầu, không muốn nói chuyện.

“Được rồi, chuyện hôm nay ta đến chớ nói với Tô Kỳ, ta không muốn làm hắn thấy khả nghi.” Tô Thập đột nhiên trịnh trọng nói.

“Ân.” Ta đương nhiên sẽ nói, bởi vì ngươi dự định hại tên kia a, ta không thích tên ta đã thiên tân vạn khổ cứu được lại bị chết dễ dàng như vậy.

“Ta hôm nay về trước, hai ngày nữa tới tìm ngươi.” Ánh mắt đưa qua tỷ muội Cam Lam bên người Tô Thần: “Hai tiểu nha đầu ta cần loại bỏ a? Miễn cho các nàng tiết lộ bí mật.”

“Không cần.” Tô Thần giữ cho thần tình mình bình tĩnh, cười nói: “Người kia đem các nàng cho ta, là thuộc về ta, cùng hắn không liên quan nữa. ngươi nên biết điều đó.” Cam Lam liên hệ với Tô Kỳ cũng chỉ có mình y Cam Lam cùng Tô Kỳ ba người biết mà thôi “Ta cũng không thích giết người…”

Tô Thập hiểu rõ cười cười: “Thần Thần thật đúng là thiện lương.”

Bị người này kêu Thần Thần, có cảm giác kì quái.

“Được rồi, ta không giết là được.” Tô Thập cười, đứng dậy: “Ta về trước…ngươi chú ý an toàn.”

“Ta tiễn ngươi.” Tô Thần cũng đứng lên.

Bọn Tô Thần tiễn Tô Thập trở về, Li Du cùng Lục La đang tiêu diệt mấy miếng dưa cuối cùng.

“Có để lại cho tiểu Hổ chưa?.” chính y cướp một miếng dưa hỏi Li Du.

“Ngô ngô.” Li Du bận rộn gật đầu.

“Vừa rồi đưa đi rồi.” Cam Lam điềm đạm nho nhã tại kia uống trà.

“Người kia a, đẹp thì đẹp, nhưng đầu óc có vấn đề.” Li Du bề bộn cũng không quên nói.

Biết hắn là đang nói Tô Thập, Tô Thần nghiên đầu: “Như thế nào.”

“Căn bản không hảo hảo nghe người ta nói như thế nào.” Li Du không thể tránh được mà lắc đầu, “Người này không được, dường như mất đi rất nhiều điều.”

“Có thể là vẫn đang phong bế trong thế giới của mình, không nhớ rồi thế nào ở chung a.” Tô Thần cười khổ.

“Vậy cũng không thể lấy cớ.” Li Du nhún nhún vai, “Tiểu Hổ so với hắn khá hơn.” Bỏ dưa trong tay ra, “Ta đi xem còn chừa lại cho nó chưa.”

Tô Thần đương nhiên biết Li Du nói đúng, nhưng cũng chỉ gật đầu cười khổ, thực không suy nghĩ gì nhiều.

Đại phu chỉ có thể chữa trị thương tổn thân thể, nhưng chỗ thiếu hụt trong tâm hồn, thì bất lực, Tô Kỳ chính là ngoại lệ rồi, y cũng không muốn tăng thêm phiền toái vô nghĩa.

Tuy rằng Tô Thập nói sẽ tìm đối tượng thành thân thích hợp , nhưng Tô Thần căn bản không để trong lòng.

Cũng không nghĩ ngợi gì, sang ngày hôm sau, thì có bà mối không ngừng tới cửa.

Mặc dù các tiểu thư khuê các, con gái rượu, võ lâm thế gia các bà mối đều nhất nhất mang theo bức họa cầu thân, nhưng Tô Thần hiểu được chính mình không thích hợp… những nữ tử này, vì nghĩ đến phản ứng Tô Kỳ khi biết được y mỗi ngày đối phó mấy bà mối này cũng đủ làm y đau đầu, càng không cần phải nói mình đã đáp ứng người ta cầu thân rồi.

Chẳng bao lâu sau, có sự việc này, đương nhiên sinh hoạt bình thường đã biến thành phi hiện thực, hy vọng xa vời.

Tô Thần phiền muộn là không thể tránh được, nhưng Li Du dù thấy vui, nhưng những người này thật nhiều, cũng bắt đầu thấy phiền toái.

Cam Lam với Lục La càng khó chịu, bởi vì nhiều người làm các nàng cảm thấy hỗn tạp, không thể phán đoán cùng đối phó nguy hiểm.

Chỉ có tiểu Hổ mỗi ngày đọc sách, không nhìn thế sự.

Cho dù cuộc sống ồn ào trôi qua gần một tháng.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.