Hoa Thiên Cốt 2

Chương 35: Giống như đã từng quen biết



Nửa tháng sau, Sát Thiên Mạch sau khi tìm được Đông Phương Vực Khanh, hướng hắn lại kể lể mình có bao nhiêu khổ sở.

Tiểu Cốt đầu cứng như đá đao thương bất nhập, cứng mềm đều không ăn! Hắn đã liều mạng đối với nàng phóng diện tất cả đều vô dụng, Tiểu Cốt hoàn toang thờ ơ với hắn!

Giống như ăn nho, Sát Thiên Mạch kêu Tiểu Cốt lột da rồi đút cho hắn ăn, Tiểu Cốt không lay chuyển được, miễn cưỡng lột một viên đưa đến bên miệng hắn. Hắn còn chưa có há mồm đâu, nàng đã buông tay thả ra, quả nho nhỏ bé đáng thương lăn lông lốc trên đất, cuối cùng thì không có cách nào ăn được.

Lại giống như, hắn nói Tiểu Cốt a, tỷ tỷ giúc ngươi bắt mạch nha, nhân cơ hội này bắt lấy tay nhỏ bé của nàng sờ sờ xoa bóp, mỗi lần như vậy nàng chạy so với thỏ còn nhanh hơn.

Còn nữa nha, Sát Thiên Mạch nói trời nóng quá, đem quần áo cưởi bớt, cổ áo là kéo rộng ra, cố ý lộ ra làn da trắng như tuyết hoàn hảo của hắn cùng dáng người tuyệt đẹp kiến người phun máu mũi. Tiểu Cốt lại mắt nhìn mũi mũi nhìn tâm, nhìn xung quanh, chính là không nhìn qua bên hắn.

Sát Thiên Mạch lòng tự trọng bị tổn thương nghiệm trọng, lấy một người có sắc đẹp tuyệt thế như hắn, tùy tiện đứng một chỗ, mọi người đều phun máu mũi, nên té xỉu đều té xỉu, đã toàn lực phóng điện như vậy cư nhiên đối với Tiểu Cốt lại không trị được.

Đông Phương Vực Khanh nghe hắn nói mắt trợn trắng, Sát Thiên Mạch này chỉ biết dùng sắc dụ, nông cạn! Phải dùng tâm!

Đông Phương nghĩ nghĩ, nói ra phương án hoàn mỹ, sau một lúc nói giao cho Sát Thiên Mạch, Sát Thiên Mạch nghe xong bội phục sát đất, đúng là thư sinh đầu óc rất tốt, cư nhiên có thể nghĩ ra chủ ý tốt như vậy! Bất quá thật sự có thể so sánh hắn thì cách này có thể dùng được? Đông phương rống với hắn: “vậy ngươi có làm hay không làm!”

Sát Thiên Mạch không nói gì đáp ứng phối hợp.

Một ngày Sát Thiên Mạch lại tìm một cơ hội đem Tiểu Cốt kêu lại, mang nàng đến rừng cây nhỏ trước kia bọn họ thường đến, đột nhiên nói đến nhân gian có gì thú vị, đặc biệt thức ăn rất ngon, Sát Thiên Mạch kêu Tiểu Cốt đợi ở rừng cây, để hắn đi mua, Thiên Tầm đành phải theo hắn đi.

Thiên Tầm ngồi ở trên cỏ, nhàm chán nhìn mặt hồ trước mặt, thời tết rất đẹp, ánh sáng mặt trời chiếu ở trên mặt hồ nước trong vắt, lóng lánh, rất là đẹp mắt.

Một mình ngồi ngốc, nàng lại bắt đầu miên man suy nghĩ, tuy rằng là hôn lễ không hoàn thành, bản thân có phải hay không một nửa đã là người của sư phụ, ôi nha, đột nhiên suy nghĩ như vậy lại cảm thấy xấu hổ.

Ngẩn người nên nàng không có chú ý tới trong bụi cỏ có một con rắn màu xanh cùng màu với bụi cỏ không để ý thì sẽ không nhận ra đang lặng lẽ tiến ngần đến, đó là một loại rắn kịch độc, con rắn này quanh người phát ra ánh sáng quỷ dị.

Thiên Tầm chỉ cảm thấy trên chân đột nhiên đau xót, cúi đầu vừa thấy là điều xà sợ tới mức nhảy lên cao, mà rắn kia lại tức biến mất. Thiên Tầm bị rắn cắn, miệng vết thương trên đùi nhanh chóng khép lại, hoàn toàn không lưu dấu vết, nhưng này độc tố lại cấp tốc xông vào máu, một lát liền lan ra toàn thân.

Nàng bắt đầu thấy đau đầu cháng váng, tay chân rã rời không thể đứng lên, thầm kêu không tốt trúng độc, cả người lại hoàn toàn xụi lơ ở trên cỏ, đang mê man bên tai lại nghe được giọng nói: “Cô nương ngươi bị gì vậy ?”

Nàng hoàn toàn không thể trả lời, kia nam tử liền trái lại tự ôm lấy nàng theo một hướng mà chạy đi, nàng rất nhanh ngất đi nên không biết gì .

Thời điểm tỉnh lại, Thiên Tầm phát hiện bản thân nằm trên một chiếc giường bằng trúc, cách đó không xa có một người ngục trên bàn, nhìn từ phía sau có vẻ như là một thư sinh. Hắn nghe thấy âm thanh, quay đầu thấy Thiên Tầm ngồi dậy, đối nàng ấm áp cười, “Ngươi tỉnh ?”

Thiên Tầm nhìn nụ cười kia lại có vài phần nhìn quen mắt, thật giống như nơi nào gặp qua rồi.

Thư sinh kia ngồi vào trên giường, một bàn tay ấm áp xoa lên cái trán nàng, từng đốt ngón tay tinh tế trắng noãn “Thật tốt, không phát sốt ! Cô nương ngươi vừa mới bị rắn cắn, ta đã giúp ngươi giải độc, hiện tại hẳn là không có việc gì .

Về sau nếu ra ngoài đi dạo một mình nhất định phải chú ý an toàn, hiện tại mùa xuân các loại rắn đều bắt đầu xuất hiện, ngươi nhất định phải cẩn thận nga.”

Trong giọng nói là tràn đầy quan tâm cùng săn sóc thanh âm dễ nghe .

“Đúng rồi, tại hạ Đông Phương Vực Khanh, còn chưa có hỏi tên của cô nương?”

“Ta gọi là Thiên Tầm.”

Thiên Tầm nhìn ngương mặt tuấn tú trước mắt, không biết vì sao trong lòng thế nhưng sinh ra vài tia ấm áp, tự dưng cảm thấy có thể ỷ lại cùng tín nhiệm người trước mắt này.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.