Hoa Thiên Cốt 2

Chương 46: Đả kích bất ngờ



Về địa phủ không bao lâu, Thiên Tầm liền phát hiện bản thân thân thể nổi lên biến hóa.

Thèm ăn tinh thần uể oải, cả ngày buồn ngủ, chuyện phức tạp ở địa phủ, nàng luôn cảm thấy phiền lòng nôn nóng, Ám Chấp giúp nàng kiểm tra, phát hiện nàng thế nhưng mang thai !

Kinh hỉ bất ngờ, quả thực muốn đem Thiên Tầm hạnh phúc đến choáng váng .

Ánh mắt nàng dịu dàng, cả ngày mặc kệ đứng hay là nằm cứ thường xuyên ngây ngô cười, Quỷ Si thấy nàng như vậy tức muốn đến đánh một trận!

Thật sự là một người ngu ngốc, nàng thật cho rằng Bạch Tử Họa là thật tâm thích mình sao?

Ngày đó hắn lén theo dõi Đông Phương Vực Khanh cùng Sát Thiên Mạch, nghe hai người nói chuyện đã sớm biết được sự thật! Chỉ có Thiên Tầm này ngu ngốc luôn bị lừa mà chẳng biết gì, bên ngoài nơi này nam nhân nào có thể thật tình đối tốt với nàng? !

Quỷ Si lạnh lùng nhìn hỏi Thiên Tầm đang chìm đắm trong mộng đẹp. “ Thai trong người ngươi có phải là của Bạch Tử Họa không?”

Thiên Tầm căn bản mặc kệ hắn, chỉ coi như không có nghe thấy.

“Vậy ngươi muốn đem đứa trẻ này sinh ra?”

Thiên Tầm không hề nghi ngờ nói: “Đương nhiên!”

Đây chính là cục cưng nàng yêu quý, sau này muốn toàn lực bảo vệ kết tinh tình yêu của hai người.

“Hừ, ngươi vẫn ngu ngốc như vậy, ta thật sự là không biết là thay ngươi vui mừng hay là thay ngươi bi ai!”

“Ý của ngươi là gì!”

“Ngươi cho là Bạch Tử Họa, còn có Sát Thiên Mạch, cùng có người thư sinh gọi là Đông Phương, bọn họ liền là thật tình đối tốt với ngươi ?”

“Ngươi đến cùng muốn nói cái gì? !”

“Bọn họ căn bản không phải thật tình đối tốt với ngươi! Bọn họ muốn bất quá là muốn lừa tình cảm của ngươi mà thôi!”

Lần trước Ma quân Sát Thiên Mạch tới chơi, muốn gặp Thiên Tầm, sau này còn muốn tìm nàng cùng đi chơi, Quỷ Si trong lòng liền nổi lên nghi ngờ. Thiên Tầm hoàn toàn rời khỏi địa cung, tại sao Sát Thiên Mạch lại đột nhiên đối với nàng cảm thấy hứng thú, nhất định có cái gì kỳ quái.

Sau này hắn vụng trộm theo dõi hai người, nghe bọn họ nói chuyện nên biết được này bí mật kinh thiên động địa, bọn họ hợp mưu muốn lừa tình cảm của Thiên Tầm, cho nên mới mọi cách đối tốt với Thiên Tầm, ý đồ cho nàng thích rồi sẽ xuống tay!

Đáng tiếc trong lòng Thiên Tầm chỉ có sư phụ Bạch Tử Họa, Sát Thiên Mạch cùng Đông Phương Vực Khanh cuối cùng không thể thực hiện thành công, lại oán giận Bạch Tử Họa làm chuyện không thành công, không có lợi dụng tốt cơ hội kết hôn này, bằng không sao lại có chuyện phiền toái như vậy!

Nghe đến mấy chuyện này, Quỷ Si cuối cùng cũng hiểu rõ, lần đó vì sao Bạch Tử Họa đến địa phủ, vào tân phòng, cuối cùng cái gì cũng không có làm rất nhanh liền bỏ đi.

Mà hắn sau này toàn lực cứu giúp Thiên Tầm, chỉ sợ một phần là vì yêu thần lực, càng quan trọng hơn, hắn cứu Thiên Tầm chẳng qua là do trong cơ thể của Thiên Tầm có hồn phách của Tiểu Cốt, người mà hắn cứu chỉ có Tiểu Cốt mà thôi.

Hơn nữa, Đông Phương Vực Khanh còn nói, nếu vạn nhất Thiên Tầm mang thai, đợi đến ngày đứa trẻ được sinh ra, Hoa Thiên Cốt sẽ không quay về được, Thiên Tầm sẽ hoàn toàn thay thế nàng, từ đây ở trên thế giới này sẽ không có Hoa Thiên Cốt nữa, chỉ có Thiên Tầm.

Nghe xong câu đó, Thiên Tầm cả người như rơi xuống hầm băng.

Trong lòng nàng muốn nói rằng tất cả việc mà Qủy Si nói đều là giả dối tất cả không phải là sự thật, bản thân không thể chỉ nghe lời một bên nói? Nàng biết Đông Phương Vực Khanh ở đâu, nàng muốn đi tới đối mặt với hắn để hỏi cho rõ!

Thiên Tầm tự đi đến nơi ở của Đông Phương Vực Khanh, hắn lúc này đang ở nhà, nhìn thấy Thiên Tầm vẫn như cũ mở miệng cười ôn hòa nói: “Tiểu Thiên, ngươi tới ?”

Thiên Tầm nhìn hắn, cúi đầu hỏi: “Hóa ra các ngươi làm mọi chuyện thân mật cùng ta như vậy, chỉ vì muốn ta thích các ngươi sao?”

Đông Phương Vực Khanh thu lại tươi cười, xem ra nàng đã biết, Thiên Tầm nhìn thấy khuôn mặt trước kia luôn nở nụ cười ôn hòa giờ dần lạnh lùng, lòng nàng cũng trở nên rét lạnh.

Xem ra những lời Quỷ Si nói chưa hẳn là nói dối.

“Ngươi đã biết, vậy cũng không lừa ngươi. hồn phách Hoa Thiên Cốt ở trong cơ thể ngươi.

Mà ta, Sát Thiên Mạch, Bạch Tử Họa, đều là người quen biết cũ của nàng, cũng là người trên đời này quan tâm nàng nhất. Chỉ có lấy được lòng của ngươi, Tiểu Cốt nàng mới có khả năng một lần nữa trở về, ngươi nói, chúng ta nên làm cái gì bây giờ?”

Đông Phương Vực Khanh giọng nói ôn hòa nói chuyện nhưng lại là chuyện tàn nhẫn nhất trên đời, từng câu như mũi đao đâm vào lòng Thiên Tầm.

Hóa ra, nàng thật là người không nên xuất hiện trên thế giới này sao?

Đông Phương Vực Khanh nghĩ rằng, đã việc đã đến nước này, liền nói rõ tất cả mọi chuyện, lấy tính cách của Thiên Tầm, khả năng không thể chịu đựng được sẽ từ bỏ, vậy không còn gì tốt hơn.

Nàng là nhờ có hồn phách của Hoa Thiên Cốt mà có thể làm người, mất hồn phách của Tiểu Cốt, nàng chỉ là một bộ thể xác, Đông Phương Vực Khanh vạn năm sinh tử luân hồi, chuyện như vậy sao lại không thể nhìn ra.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.