Hoa Thiên Cốt

Quyển 1 - Chương 1: Thủy quỷ chặn đường



“HOA THIÊN CỐT” - TIỂU THUYẾT TIÊN HIỆP ĐẦY SỨC HÚT!

- Hoa Thiên Cốt thuộc thể loại tiểu thuyết tiên hiệp, xoay quanh hai nhân vật chính là Hoa Thiên Cốt và Bạch Tử Họa.

- Đây là một trong những tác phẩm được giới trẻ chờ đón của tác giả Fresh Quả Quả, tác giả được yêu thích với những tựa sách hay, được nhiều bạn đọc quan tâm.

Trọn bộ 2 tập của tác phẩm với 148 chương sẽ làm hài lòng các độc giả yêu thích thể loại ngôn tình. Các đoạn tả cảnh, tả tiên, nói về bối cảnh, về âm luật thật sự rất cuốn hút. Nội dung không lan man mà đủ ý và hấp dẫn. Các nhân vật được khắc họa đầy sức hút.

Bộ 2 Tập Tiểu Thuyết ‘Hoa Thiên Cốt’

Tình cảm của Hoa Thiên Cốt và Bạch Tử Họa trải qua nhiều chuyện và cuối cùng dù Đông Phương Úc Khanh yêu Thiên Cốt, Thiên Mạch yêu Thiên Cốt, Hiên Viên Lãng cũng yêu Thiên Cốt, nhưng người hiểu nàng nhất vẫn là Bạch Tử Họa.

Bộ 2 Tập Tiểu Thuyết ‘Hoa Thiên Cốt’

"Tình yêu cao thượng? Đó đơn giản chỉ là một từ? Hay là một thứ phải hiến dâng hạnh phúc của đời mình, hy sinh tất cả mọi thứ mới có được? Đời này ta sống vì Trường Lưu, sống vì tiên giới, sống vì chúng sinh, nhưng chưa từng làm gì được cho nàng ấy. Ta không phụ Trường Lưu, không phụ Lục giới, không phụ trời đất, nhưng cuối cùng lại phụ nàng ấy, phụ cả bản thân ta."

Bộ 2 Tập Tiểu Thuyết ‘Hoa Thiên Cốt’

"Chàng là người dịu dàng nhất thế gian, cũng là kẻ vô tình nhất thiên địa. Ta cố gắng suốt bao năm cũng không thể hiểu được chàng, nhưng giờ thì đã không cần và cũng không muốn hiểu nữa rồi, chết hay sống, chàng đang nằm trong tay ta, ta muốn thế nào cũng được."

Bộ 2 Tập Tiểu Thuyết ‘Hoa Thiên Cốt’

"Ta không có sư phụ, không có bạn bè, không có người yêu, không có con cái, trước kia ta tưởng rằng ta có cả thiên hạ, nhưng hóa ra tất cả đều là giả. Người yêu ta, vì ta mà chết, người ta yêu, một mực muốn ta chết. Người ta tin, phản bội ta, người ta nương tựa, ruồng bỏ ta. Ta không cần gì, cũng chẳng cầu chi, chỉ muốn sống thật đơn giản, nhưng ông trời bức ta, chàng cũng bức ta! Chàng tưởng rằng đến bây giờ ta còn có thể quay đầu lại sao?"

*****************************************************************


Trời không sao cũng không trăng, tối đen như một vực sâu thăm thẳm, khiến người ta không phân biệt rõ đâu là trên đâu là dưới, giống như chỉ cần đi nhầm một bước thì sẽ rơi xuống đó.

“Nam Mô A Di Đà Phật, Nam Mô A Di Đà Phật…” Một đứa bé khoảng mười hai, mười ba tuổi một mình đi nhanh trên đường, tay phải cầm một chuỗi tràng hạt lẩm bẩm niệm, tay trái cầm một chiếc đèn lồng làm bằng giấy dầu.

Nói nàng đang đi chẳng thà bảo rằng đang chạy, bởi cái thứ vẫn luôn theo sau kia chỉ vì e ngại chuỗi tràng hạt mới không dám vồ đến. Xung quanh tối đen như mực, chỉ có đốm lửa nhỏ giống đèn lồng đang bay lơ lửng giữa không trung. Khắp nơi yên tĩnh đến kỳ lạ, ngay cả tiếng nước chảy, tiếng chim chóc côn trùng cũng không thấy đâu.

Sắp tới thôn rồi, chỉ cần vào trong thôn là sẽ yên tâm, nàng không ngừng nhắc nhở mình dẫu mặt đã trắng bệch, mồ hôi lạnh đầm đìa. Tay phải nàng liên tục kéo chiếc áo làm bằng da tám con chó đen kín hơn để mùi của bản thân không tản ra nhiều.

Nhưng khi đến chiếc cầu đá đầu thôn, nàng liền đờ đẫn ở đó. Một người phụ nữ cầm ô giấy đứng trên cầu đối diện thẳng với nàng. Mặt ô thêu hình hoa đào đỏ rực, bộ váy màu trắng cũng vậy. Chiếc ô che rất thấp, không nhìn rõ mặt người đó. Rõ ràng là oi bức đến mức không có một chút gió, nhưng làn váy kia lại bay phần phật.

Nàng sợ tới mức cứng đờ tại chỗ, hai chân run rẩy. Xong, ma đưa lối quỷ dẫn đường rồi.

“Nam Mô A Di Đà Phật…” Nàng tiếp tục khẽ niệm, nghiêng người qua phía kia cầu, cúi đầu giả bộ không thấy ả. Nhưng chớp mắt một cái, ả đã đứng trước mặt nàng. Đôi giày màu trắng thêu hoa tinh xảo dính đầy bùn đất, cạnh chân là một vũng nước, còn có các loại rong rêu xanh biếc cùng vỏ sò. Lúc này nàng mới nhìn rõ, thứ trên vạt váy kia không phải hoa đào, mà là máu tươi thấm ướt.

Đột nhiên, ngọn đèn lồng ánh vàng dịu dàng trong tay nàng bắt đầu chuyển thành màu xanh rồi đỏ lên một cách kỳ lạ, giống như đang bị nhiễm máu vậy. Không khí tràn ngập mùi gây của thịt rữa cùng mùi tanh hôi của máu.

“Nam Mô A Di Đà Phật…” Kiên trì giơ chuỗi tràng về phía trước, nữ quỷ kia lùi hai bước, nàng lại tiến lên hai bước.

Khi nàng sắp tới cuối cầu, một tiếng cười ghê rợn vang lên. Nữ quỷ trước mặt nứt toác ra, tứ chi đứt ra thành vô số đoạn, giống như bị chém nát, mặt đất đều là máu và giòi bọ.

Nàng bị dọa suýt chút nữa ném chuỗi hạt trong tay và đèn lồng bỏ chạy, hai chân run lẩy bẩy.

Rồi nàng thấy có cái gì đó tròn tròn nhanh như chớp lăn ra từ dưới ô, mái tóc dài màu đen cuốn quanh, là cái đầu của nữ quỷ đó! Cả người nàng như bị đóng băng, không thể cử động. Một giọng nói không ngừng gào thét trong đầu, chạy đi chạy đi, nhưng chân không thể nhích nửa bước.

Cái đầu kia giống như một quả bóng da, lăn qua lăn lại theo hình vòng cung, cứ đụng vào thành cầu thì bắn ngược trở lại. Nó nhanh chóng cọ tới bên chân nàng, làm nàng sợ tới mức suýt ngã bệt xuống đất.

Yên lặng một lúc, nàng trừng mắt nhìn cái đầu đột nhiên bất động bên chân, tim sắp nhảy vọt khỏi họng. Bỗng nhiên, cái đầu kia lăn lại gần hơn, bây giờ nàng mới nhìn thấy mặt của ả. Trên mặt đó có hai hốc lớn đen sì, đôi mắt đã bị móc ra, một con mắt không biết đi nơi nào, một con mắt khác thì được mạch máu, dây thần kinh và các bộ phận liên kết dính nửa trên mặt, lúc ẩn lúc hiện, con mắt trắng dã hung ác đảo về phía trước trừng cô bé. Đôi môi ả như bị cá dưới sông cắn nát, run rẩy như muốn nói gì đó với nàng, nhưng lại chỉ phát ra tiếng lạch cạch giống tiếng gió thổi qua khe cửa gỗ.

Nàng cố nhịn cơn buồn nôn, vượt qua chiếc cầu chạy về phía trước, bất chấp việc giẫm lên phần tay trên mặt đất. Đột nhiên chân nàng bị chộp lấy, là một nửa cánh tay phải, ngón tay ngâm trong nước trương phình, thối rữa và trắng bệch. Những chỗ đứt của cánh tay còn nhìn thấy cả xương trắng.

Trong nỗi sợ hãi, nàng phát hiện cái đầu kia như đang bắn sang phía mình, nó há to miệng cắn phập vào cẳng chân phải của nàng. Cơn đau hòa lẫn với không khí âm u lạnh lẽo nháy mắt truyền khắp mọi ngóc ngách trong cơ thể.

Nàng quơ chuỗi hạt đánh về phía nữ quỷ, nghe thấy tiếng xèo xèo như thịt tươi đặt trên miếng sắt nóng đỏ, rất lâu sau cái đầu kia mới tróc ra. Nàng co cẳng bỏ chạy, lại đột nhiên nghe thấy tiếng gì đó vỡ bụp một tiếng, thấy dưới lòng bàn chân lấn cấn. Vừa nhấc chân lên xem thì không ngờ lại là một con mắt khác của nữ quỷ kia vừa bị mình bất cẩn giẫm nát, mủ và giòi bọ đang tuôn ra ào ạt.

Nàng vừa nôn khan vừa chạy như bay khỏi cầu, chợt nhận ra cái tay kia vẫn đang nắm lấy chân mình, mà cái đầu kia vẫn còn lăn trên cầu, răng trên răng dưới lập cập, gọi: “Tay, tay, tay…”

Tiếng gọi vừa thê thảm lại vừa khủng bố, nhưng nữ quỷ không thể xuống cầu, cũng không thể đuổi theo. Người chết thảm trong nước, linh hồn vĩnh viễn chỉ có thể tồn tại ở nơi đây.

Nàng cố hết sức kéo cánh tay kia ra khỏi chân mình rồi ném nó quay trở về cầu, sau đó xoay người chạy thục mạng. Gương mặt nàng sớm đã cắt không còn một giọt máu.

Người trong thôn lúc đó đều đã ngủ, yên tĩnh tới mức ngay cả tiếng gà chó kêu cũng không nghe thấy. Nàng điên cuồng chạy tới đập cửa tiệm thuốc, nhưng tất cả mọi người giống như đều chết trong mơ, không có lấy một chút phản ứng, không có lấy một nhà sáng đèn. Nàng liều mạng đập cửa một lúc lâu mới có người trả lời.

“Ai đấy…?”

“Trương đại phu, Trương đại phu, con là Tiểu Cốt! Mau tới cứu cha con, ông ấy sắp chết rồi!” Tiểu Cốt lòng nóng như lửa đốt hét to.

“Được, được, Tiểu Cốt, con đừng lo, đợi bác mặc quần áo và lấy đồ đã. Nhanh thôi, nhanh thôi…”

Không lâu sau, một ông cụ đã bạc nửa đầu mang theo hòm thuốc bước ra, vội vội vàng vàng chạy đến bên cạnh nàng.

“Sao con lại đi một mình trong đêm hôm khuya khoắt thế này! Đi đường không gặp thứ gì chứ?”

“Vừa nãy trên cầu có… Không còn cách nào khác, ba đột nhiên bệnh nặng…” Tiểu Cốt nắm chặt áo Trương đại phu, nấp phía sau ông, khập khiễng bước đi, người vẫn còn run lẩy bẩy. Khi đi đến gần tới cầu lén nhô đầu ra, lại thấy thi thể tàn tạ và con mắt mình giẫm nát lúc nãy bày đầy trên mặt đất đã biến mất. Giống như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

Bát tự[1] của nàng rất hiếm, âm khí quá nặng, thiên sát cô tinh[2], trăm năm khó gặp. Lúc nàng ra đời cũng là lúc mẫu thân vì khó sinh mà mất, cả thành vởn một mùi hương lạ lùng. Rõ ràng là cảnh xuân tươi đẹp, ấy vậy mà chỉ trong nháy mắt trăm hoa úa tàn, vì thế nàng tên Hoa Thiên Cốt.

[1] Bát tự: Là một hình thức bói toán được xây dựng trên cơ sở triết lý của Kinh Dịch với các thuyết can chi, âm dương, ngũ hành… căn cứ vào giờ, ngày, tháng, năm sinh theo âm lịch và giới tính.

[2] Thiên sát cô tinh: Sao chiếu mệnh của một người, tức nghĩa tất cả những người thân xung quanh sẽ gặp tai họa.

Phụ thân nàng là một tú tài thi rớt nhiều năm, vì mệnh tốt nên vẫn nuôi nấng được nàng đến bây giờ. Nhưng bởi vì thể chất Hoa Thiên Cốt rất dễ hấp dẫn yêu quái, mang đến cho thôn không ít phiền phức, nên họ đành phải ở trong một căn nhà gỗ bên con sông chảy qua thôn.

Hoa tú tài đã mời cao tăng tha phương đến xua quỷ sửa mệnh cho Hoa Thiên Cốt, song vị hòa thượng đó cũng chỉ lắc đầu. Ngài cho Hoa Thiên Cốt một chuỗi tràng hạt đã mang bên mình nhiều năm và dùng da của tám con chó đen may thành áo khoác giấu đi mùi thơm lạ lùng mà chỉ yêu quái ngửi được trên người nàng, lại còn dặn dò sau khi mặt trời lặn tuyệt đối không được ra khỏi nhà, thế nên Hoa Thiên Cốt mới sống bình an được đến năm mười hai tuổi.

Trương đại phu thương nàng tuổi còn nhỏ mà phải chịu nhiều tủi cực nên rất quan tâm đến hai cha con họ. Ông là thầy thuốc, tay nắm quá nhiều sinh mệnh, dính dáng tới sống chết của quá nhiều người, dương khí và sát khí tương đối nặng nên tiểu quỷ bình thường không dám tới trêu chọc. Trương đại phu nắm tay Hoa Thiên Cốt về nơi hai cha con họ ở, trên đường không gặp bất cứ phiền phức gì.

Bệnh của Hoa tú tài rất nặng, sống bao năm với Hoa Thiên Cốt, không thể tránh khỏi một số loại tà khí quấn thân, chưa tới bốn mươi mà lại già nua ốm yếu như người năm mươi, sáu mươi. Trương đại phu lắc đầu thở dài, chỉ sợ đêm nay không qua khỏi.

Hoa Thiên Cốt chạy ra chạy vào đun nước, sắc thuốc, lau mồ hôi cho Hoa tú tài, không dám để mình rảnh rỗi. Có lẽ trong lòng nàng đã mơ hồ nhận ra cho nên luôn lo lắng sợ hãi. Thế gian này, nàng chỉ có cha là người thân duy nhất.

Hoa tú tài rốt cuộc không thể gượng được đến hừng đông, lúc hấp hối vẫn lo lắng sau khi mình chết Hoa Thiên Cốt chỉ còn một mình sẽ ra sao. Trương đại phu an ủi ông sẽ thu dưỡng chăm sóc Hoa Thiên Cốt, nhưng Hoa tú tài lại không muốn liên lụy tới Trương đại phu, cũng sợ đại phu không bảo vệ Hoa Thiên Cốt được lâu. Vì thế dặn Hoa Thiên Cốt sau khi ông mất thì lên Mao Sơn[3] bái sư học nghệ. Đợi đến khi thành tài sẽ không sợ yêu ma quấn thân nữa.

[3] Mao Sơn: Mao Sơn được mọi người biết đến với uy danh đệ nhất khưu tà trừ ma. Mao Sơn phái có các đời tông sư rất nổi tiếng, qua nhiều thời, sáng tạo ra những pháp thuật xuất chúng, có ảnh hưởng rất lớn đến văn hóa đạo giáo Trung Hoa.

Hoa Thiên Cốt nắm chặt bàn tay đang lạnh dần đi của cha mình mà buồn bã hiu quạnh. Đến cả cha cũng đi rồi, một mình nàng đơn côi ở lại trên đời này còn có ý nghĩa gì nữa? Nàng cố ép mình không được khóc, từ nhỏ đến lớn, việc cha nghiêm khắc nhất với nàng chính là không cho nàng khóc. Nàng biết một là vì mình khóc trời sẽ có chuyện lạ, hai là vì cha biết ông không thể ở bên nàng mãi, nên bắt nàng cố gắng học cách tự lập và mạnh mẽ.

Trương đại phu giúp nàng xử lý vết thương trên chân, lau sạch đống máu đen đặc, vẩy chút tàn hương, thoa ít thuốc mỡ, băng bó lại. Chỉ là chút độc của xác chết, cũng không nghiêm trọng lắm.

Ngày hôm sau Trương đại phu và vài người nhiệt tình trong làng giúp nàng làm một tang lễ đơn giản. Trương đại phu cho rằng nàng còn quá nhỏ, không thể ở một mình bên ngoài được, ông muốn nhận nuôi nàng trước, ít nhất tới khi vết thương trên chân nàng lành lại. Nhưng nàng quyết định một mình ra đi, vâng lời cha lên Mao Sơn học tập. Trương đại phu không lay chuyển được nàng, đành phải giúp bán mấy món đồ có giá trong nhà lấy tiền, sau đó lại cho nàng thêm ít ngân lượng.

Đêm hôm sau, Hoa Thiên Cốt mặc áo da chó, nghe tiếng gió lùa và tiếng kêu khóc inh ỏi, nằm trên ván giường trong căn nhà gỗ trống trơn mở hai mắt thức trắng đêm. Trong đầu nàng đầy những âu sầu và băn khoăn về con đường tương lai. Sáng sớm tinh mơ, nàng chào từ biệt mọi người tiến lên Mao Sơn.

Trắc trở trên đường hơn hai tháng, vất vả lắm mới tới được chân núi, nàng nghỉ tạm một đêm rồi lại khởi hành. Có điều đi thế nào cũng không lên được đỉnh cao nhất, rõ ràng đã ở ngay trước mắt rồi song cuối cùng vẫn quay về chỗ cũ.

Chẳng lẽ ma làm? Nàng vốn là đứa mù phương hướng, dù người chỉ đường có giải thích cặn kẽ bao nhiêu, cho dù có cả bản đồ, nàng vẫn luôn lạc đường. Hơn nữa tối đến không thể đi, sáng lại bị ma ám, nên lâu như vậy mới đến được Mao Sơn.

Đi lòng vòng trên núi mấy ngày, từ Nhị Mao đến Tam Mao, hết hang này tới động kia, rõ ràng đỉnh núi đã ở trước mặt rồi nhưng nàng lại không thể lên được.

Hoa Thiên Cốt trông ra xa, núi non trùng điệp xanh ngắt một màu, mênh mông không người ở. Đỉnh núi Mao Sơn cao ngất giống như đỉnh đầu của chòm sao Thanh Long xanh biếc, đang bồng bềnh trong biển mây mờ mịt.

Ài, thần tiên ơi, rốt cuộc các vị trốn ở nơi nào? Hoa Thiên Cốt ngẩng đầu nhìn bầu trời lúc nãy còn nắng đẹp giờ đã âm u nhiều mây. Nàng vươn tay ra, chợt thấy những hạt mưa đang rơi lất phất. Xung quanh rậm rạp cây cối, nàng bỗng hoang mang không biết đâu là hướng Bắc.

Hoa Thiên Cốt mặc chiếc áo khoác màu xanh đã sửa nhỏ đi của cha, tóc buộc cao giả nam, đầu đội nón, tay trái khoác hành lí, tay phải cầm gậy là cành cây lúc nãy vừa bẻ xong, vẫn mặc trên người chiếc áo da chó như hình với bóng, bên hông còn giắt một cái liềm cũ.

Mưa dần nặng hạt, chân nàng lấm lem bùn đất, càng đi càng khó khăn. Không xong rồi, mệt quá, Hoa Thiên Cốt ngồi dưới một gốc cây đại thụ nghỉ ngơi tránh mưa. Ngày tìm đường, tối vội vã tìm chùa chiền, nhà dân hoặc lán ngựa của nhà trọ đặt chân. Nếu tới nơi đồng không mông quạnh, cũng chỉ có thể tìm ngôi miếu đổ nát nào đấy, hoặc là trèo lên cây ngủ.

Mặc dù nàng đã gặp quỷ vài lần, còn bị bóng đè nữa, nhưng may nhờ có chuỗi phật châu và mấy lá bùa trong miếu bảo vệ nên không có chuyện gì xảy ra. Hơn nữa nàng cũng biết linh hồn của cha nhất định đang thầm bảo vệ mình. Chỉ có điều ma quỷ gặp gần đây càng ngày càng lợi hại, quả nhiên ngôi làng nhỏ của nàng vẫn còn kém xa. May mà Mao Sơn là nơi linh khí, nàng đi lòng vòng mấy ngày nay nhưng dù là ban ngày hay ban đêm đều không gặp trở ngại gì.

Nàng lấy màn thầu ra ngoạm một miếng lớn. Trước giờ chỉ nghe người ta đồn đạo sĩ Mao Sơn trừ yêu diệt ma, cũng không biết có lợi hại như thế thật hay không. Nàng lại không mang nhiều ngân lượng bên người, không thể đóng nhiều tiền học phí. Mấy vị đạo sĩ ấy liệu có chịu nhận một con nhóc làm đồ đệ không đây?

Mưa tạnh dần, Hoa Thiên Cốt tiếp tục đi về phía trước, trong rừng thoảng một mùi hoa lá cây cỏ quyện với đất bùn. Bầu trời quang đãng, những giọt sương trên bông hoa ven đường ánh lên sáng ngời trong suốt. Hoa Thiên Cốt vui vẻ đứng lại, ngồi thụp xuống mở to mắt nhìn, cố gắng nhớ tên loài hoa này. Từ nhỏ nàng đã rất yêu hoa, nhưng những bông hoa chạm qua tay nàng đều héo úa trong nháy mắt rồi hóa thành tro bụi, thế nên nàng chỉ có thể nhìn chứ không thể đụng, buồn bực vô cùng.

Mỗi lần nhìn thấy hoa tâm trạng nàng đều thoải mái hơn rất nhiều, thật muốn miết những cánh hoa trắng muốt, muốn hôn lên nhụy hoa vài cái! Cúi đầu xuống, chun mũi ngửi, nàng chợt cảm thấy giờ phút ấy tất cả đều thơm ngát mùi hoa, tâm tình vui vẻ hẳn lên.

Nàng đứng phắt dậy, nhưng không ngờ trời mưa đường trơn, bất cẩn ngã lăn xuống sườn núi. Tay theo phản xạ nắm lấy đám cỏ trên mặt đất, lá cỏ hình răng cưa sắc bén cứa lên tay nàng, máu tươi từng giọt thấm xuống đất, cả vùng hoa cỏ xanh tốt cháy đen trong chớp mắt. Hoa Thiên Cốt nhìn chuyện mình vừa gây ra, lòng chợt thấy buồn bã.

Dưới kia mặc dù không cao lắm, nhưng ngã xuống lùm cây chắc chắn vẫn sẽ bị thương khắp người. Nàng cố gắng bám vào mấy nhành cỏ trèo lên phía trên. Chân vừa trượt một cái, bùn đất vốn xốp sụp hẳn xuống, Hoa Thiên Cốt luống cuống tay chân vừa may giẫm lên được thứ gì đó ở chỗ sườn dốc. Sau đó dồn hết sức bò về phía trước.

Phủi phủi bùn đất trên người đi, vừa quay đầu lại thì thấy thứ mình vừa giẫm lên nào phải tảng đá, mà rõ ràng là một chiếc xương ống chân trắng đục. Còn một số xương khác thì theo bùn đất rơi xuống lùm cây.

“A Di Đà Phật, A Di Đà Phật…” Trong bụng Hoa Thiên Cốt gió lạnh thổi vù vù, hài cốt kia có lẽ là của một người xấu số ở nơi hoang vu hẻo lánh này bị cướp giết hại rồi ném xác, sau đó bị dã thú ăn luôn. Mặc dù có hơi sợ, nhưng nàng vẫn từ từ trượt xuống sườn núi, thu thập từng chiếc xương rồi dùng một manh áo gói lại. Tiếp theo đào một cái huyệt không sâu lắm chôn cất, lấy một mảnh gỗ cắm lên mộ.

“Tên là gì? Thôi để là người vô danh đi. Ài… ta năng lực có hạn, cũng không có áo quan, chỉ có thể lấy áo mình táng ngươi, tốt xấu gì có mộ rồi cũng không cần làm cô hồn dã quỷ nữa. Người có linh, hôm nay xin đừng trách tội vãn bối giẫm lên hài cốt của người, là ta bất cẩn. Bánh mỳ này hiếu kính dâng ngươi dùng, ăn no rồi thì nhanh đi đầu thai nhé…”

Hoa Thiên Cốt lấy tiểu đao xiêu xiêu vẹo vẹo khắc vài chữ lên bia gỗ, sau đó bái lạy, xoay người tiếp tục tìm đường lên núi.

Nhưng cho đến tận khi trời sắp tối vẫn không tìm được đường, nàng đành phải quay lại hang động đã ở hai ngày trước. Nàng đốt một đống lửa, gặm lương khô cứng ngắc, không khỏi nản lòng thoái chí, núi này thật sự có đạo sĩ và thần tiên? Vì sao mình tìm hoài mà không thấy? Ngay cả đỉnh núi cũng không thể đi lên! Haizzz…

Dù đã lấy nhành cây và bụi cỏ khô lấp kín cửa động nhưng đêm vẫn không sao ngủ ngon được. Chỉ cần có chút gió cũng sẽ hoảng sợ choàng tỉnh giấc. Mãi cho đến sau nửa đêm nàng mới mệt mỏi ngủ thiếp đi. Đang mơ màng thấy có người tiến vào, đứng ở ngay bên chỗ mình nằm, là một thiếu niên mặc theo lối đạo sĩ.

“A! Cuối cùng cũng tìm thấy rồi! Xin đạo trưởng hãy thu nhận con làm đồ đệ.” Hoa Thiên Cốt vội vàng quỳ xuống đất.

Người thiếu niên lắc đầu: “Mau đứng lên, ta hôm nay tới là có ý muốn cảm tạ ngươi. Nếu không phải nhờ ngươi, ta không biết mình phải phiêu đãng trên núi này bao lâu nữa.”

Hoa Thiên Cốt mặt trắng bệch phản ứng lại: “Ngươi… ngươi là thứ kia… buổi sáng thứ kia…”

Thiếu niên mỉm cười gật đầu: “Ngươi đừng sợ, ta tới là để tạ ơn, mặt khác còn muốn nhờ ngươi giúp một việc.”

“Giúp, giúp cái gì?”

“Ta muốn nhờ ngươi chuyển lời tới sư phụ của ta, Phù Đồ đạo trưởng.”

“Ông ấy là đạo sĩ trên Mao Sơn sao?”

“Không, ta không phải đệ tử Mao Sơn, mà là môn hạ phái Lao Sơn. Tên ta là Lâm Tùy Ý. Vốn dĩ một tháng trước sư phụ sai ta tới Mao Sơn đưa vài thứ cho Thanh Hư đạo trưởng, nhưng không ngờ giữa đường lại bị đại ma đầu Xuân Thu Bất Bại chặn đánh, chẳng những cướp đồ còn dùng pháp lực hủy đi linh thể của ta. Ta hy vọng nếu ngươi có thể tìm thấy Thanh Hư đạo trưởng thì hãy kể lại chuyện này cho ngài ấy, xin ngài ấy chuyển lời lại cho sư phụ ta, chắc bây giờ ông ấy đang sốt ruột chờ ta về lắm.”

“Được, được…” Hoa Thiên Cốt liên tục gật đầu. “Nhưng, phải làm thế nào mới gặp được Thanh Hư đạo trưởng? Ta đến đây đã nhiều ngày mà vẫn không tìm được đường lên núi.”

“Ngươi đến Mao Sơn để bái sư?”

“Đúng vậy.”

“Một cô gái như ngươi mà cũng muốn trảm yêu trừ ma sao? Ta chưa từng nghe thấy Mao Sơn thu nhận nữ đệ tử.”

“Không phải ta muốn trảm yêu trừ ma, chỉ muốn mấy thứ đó cách xa ta một chút, đừng tới tìm ta nữa là đã cám ơn lắm rồi.”

“Mùi trên người ngươi quả thực rất kỳ quái, nhưng pháp lực của ta vẫn còn thấp, không thể nhìn ra chỗ nào khác biệt.”

“Ngươi có thể nói cho ta biết đường lên núi không?”

“Quả thực rất khó, ngươi không có chút pháp lực nào, nên khó khai thông con đường bí mật ra được. Mà gần đây không biết tại sao các môn phái đều phòng ngự cẩn mật, Mao Sơn lại là nơi quan trọng nhất nên bảo vệ rất nghiêm ngặt, nơi nơi đều là bùa chú, cho nên ta loanh quanh ở đây một tháng vẫn không thể tới gần, cũng không biết đã xảy ra chuyện gì. Ta đoán thứ sư phụ đưa ta mang lên đây có liên quan đến chuyện này, nhưng ông ấy không nói gì với ta cả. Hiện tại ta cũng không có cách nào giúp ngươi lên núi.”

“Vậy không có ai đi xuống từ Mao Sơn ư?”

“Thỉnh thoảng cũng có, nhưng gần đây đến một người ta cũng không thấy. Không biết Cửu Tiêu Vạn Phúc cung xảy ra chuyện gì, có thể các đạo trưởng đều phi thân, cưỡi mây trực tiếp lên đỉnh núi.”

“Vậy ta phải làm gì bây giờ?”

“Ta cũng không biết, nếu không ngươi thử đi Lao Sơn trước đi, tìm sư phụ của ta đề đạt, cũng có thể cầu xin ông ấy nhận người làm đồ đệ. Ông ấy yếu lòng lắm, thích ăn đậu phụ thối. Chỉ cần ngươi không ngừng cầu xin ông ấy rồi lấy rượu cùng đậu phụ thối hối lộ, sợ gì ông ấy không đồng ý.”

“Oa, ngươi thật khủng!”

“Ha ha, ta thích nhàn hạ, mỗi lần bị phạt đều hối lộ cho qua cửa như vậy, thế nên không học được nhiều. Sớm biết thế chăm chỉ hơn một chút, có lẽ sẽ không phải chết thảm dưới tay Xuân Thu Bất Bại như vậy…”

“Ngươi, ngươi đừng buồn, ta sẽ cố hết sức giúp ngươi. Nhưng ta vẫn muốn tới Mao Sơn hơn, đây là lời cha ta đã dặn trước khi mất. Thật sự không còn cách nào khác sao?”

“Có, nghe nói trong thành Dao Ca cách đây không xa, có một nơi tên là Dị Hủ các. Tương truyền mỗi đời Dị Hủ Quân ở đó đều tinh thông bí thuật, chỉ cần ngươi có thể trả một cái giá nhất định, thì có thể biết chuyện ngươi muốn biết. Ngươi đi tìm Dị Hủ Quân, chắc chắn ông ta có cách lên núi. Cứ ở đây đi loạn xạ giống ruồi nhặng cũng không phải là cách hay.”

“Thật sao? Tốt quá, mai ta xuống núi đi tìm ông ấy.”

“Được, vậy xin nhờ ngươi…”

“Ừm, ngươi cứ an tâm đi đi…” Hoa Thiên Cốt một tay lau mồ hôi một tay vẫy chào hắn.

Nháy mắt thiếu niên đã không thấy đâu nữa, Hoa Thiên Cốt thở hắt ra, ngã xuống tiếp tục ngủ vùi.

***

Hai ngày sau Hoa Thiên Cốt đứng giữa đường cái của thành Dao Ca, trợn mặt há mồm nhìn dòng người xếp thành hình chữ “chi[4]” kéo dài cả con phố. Hạng người gì cũng có, từ quan lớn hiển hách đến ăn mày đầy tớ, mỗi người đều cầm trên tay một rổ củ cải.

[4] Chữ “chi”: 之

Hoa Thiên Cốt không nói gì thêm, tò mò kéo tay một vị đại thúc miệng lệch hỏi đường đi tới Dị Hủ các như thế nào, đại thúc miệng lệch liếc mắt nhìn nàng.

“Vừa trông đã biết cô nương tới tìm Dị Hủ Quân giải quyết thắc mắc chứ gì? Cô cứ đi theo dòng người này, đến phía đầu quẹo một cái, tòa lầu ở cuối dòng người chính là nó.”

Cằm Hoa Thiên Cốt suýt rơi bộp xuống đất: “Tất cả mọi người ở đây đều là đến tìm Dị Hủ Quân hỏi chuyện sao?”

“Tất nhiên, trên đời này có bao nhiêu người gặp khó khăn cần giúp đỡ chứ! Cô tưởng rằng chỉ có một mình cô sao?”

“Vậy tại sao ai cũng cầm một rổ củ cải?”

“Cô cho rằng ai muốn gặp Dị Hủ Quân đều có thể gặp được đấy à? Vậy ngài ấy chắc sẽ bận chết mất. Không những hỏi ngài phải trả giá, ngay cả gặp ngài cũng phải trả giá. Mà một giỏ củ cải chính là cái giá đó! Ta nói cho cô nương nghe! Mỗi lần muốn gặp, những thứ ngài ấy muốn đều khác nhau, lần trước là cải trắng, nhưng gần đây Dị Hủ Quân lại thích ăn củ cải, kết quả củ cải phạm vi trăm dặm gần đây đều cháy hàng! Tuy nhiên củ cải có thể làm vừa lòng Dị Hủ Quân lại không có mấy, người thấy ngài lại càng ít! Kẻ có tiền mang theo những cây củ cải tốt nhất từ khắp các nơi đổ hết về đây, không gặp được cũng đành ảo não quay về.”

“Chẳng lẽ không có ai bắt cóc lão hay lẻn vào gặp sao?”

“Cái đứa nhỏ này, cô tưởng rằng Dị Hủ các dễ xông vào vậy sao, dù là hoàng đế đến cũng phải ngoan ngoãn mang củ cải đứng xếp hàng ở đây! Cũng không biết vì sao, tất cả các môn phái trong thiên hạ đều kiêng kị Dị Hủ các.”

“À, vậy bây giờ cháu phải đi tìm củ cải rồi đến xếp hàng đúng không?” Hoa Thiên Cốt quay đầu lại đã thấy phía sau bọn họ rất nhiều người xếp hàng, dòng người chuyển động cũng rất nhanh.

“Phải, nhưng củ cải ngon gần đây đều đã bán sạch rồi. Cả loại dân ở đây tự trồng chắc cũng bị thu mua hết. Cô nương tới Di Hòa đường, nơi bán rau củ quả lớn nhất thành xem xem, có lẽ vẫn còn hàng, nhưng những củ còn lại chắc chắn không ngon, hơn nữa rất đắt, cô nương có mua cũng chỉ phí tiền.”

“Hóa ra là thế, ngọn núi cạnh đây có củ cải dại không ạ?”

“Muốn tự đi tìm sao? Cô nương còn nhỏ đừng chạy lên núi làm gì, gần đây dã thú nhiều lắm.”

“Không sao, cháu ba cái xương hai lạng thịt, hổ thấy chắc gì đã thèm xơi.”

“Cô nương đi về phía tây thành, núi bên đó có lẽ có.”

“A, vâng, cảm ơn chú.” Hoa Thiên Cốt đi được hai bước không nhịn được lại quay đầu hỏi, “Chú ơi, chú muốn hỏi Dị Hủ Quân chuyện gì thế?”

“Ta? Ta muốn hỏi Dị Hủ Quân xem kẻ nào dám trộm con trâu duy nhất của nhà đi! Ta mà biết, ta xử đẹp hắn!”

Ặc, Hoa Thiên Cốt lau mồ hôi cười khan hai tiếng, sau đó xoay người đi, việc này đáng nhẽ phải tìm quan chứ? Dị Hủ Quân này quả thật đáng thương, mỗi ngày đều phải bận bịu như thế. Người sợ nổi tiếng, heo sợ béo, câu này thật không sai chút nào!

***

Đi loanh quanh khắp núi Tây, cuối cùng cũng tìm được mấy cây củ cải. Hoa Thiên Cốt đào thật cẩn thận, vì là củ dại nên hơi nhỏ, nhưng trắng mập, tiện tay chùi lên quần rồi bỏ vào miệng, vừa giòn lại vừa ngọt. Buồn cười nhất là nàng còn đào được một cây nhân sâm bé. Tưởng củ cải nên cắn một miếng, ọe ọe ọe, ăn chả ngon tý nào, ném viu đi.

Ra suối rửa thật sạch, vì không có rổ nên nàng lấy áo bọc lại rồi chạy tới xếp hàng, lúc này trời đã tối, không còn mấy người.

Hoa Thiên Cốt nhìn thấy một cô gái mặc áo xanh ngồi ở cửa đang kiểm tra từng người một, lật đi lật lại củ cải trong rổ người ta. Sau đó bực mình phất tay, ý bảo không đạt yêu cầu, lần sau lại đến.

Khi tới lượt Hoa Thiên Cốt, nàng căng thẳng đến nỗi lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi, cẩn thận lấy củ cải để trong vạt áo đưa cho người nọ.

Người kia không xem cây củ cải mà nhìn chằm chằm Hoa Thiên Cốt đánh giá hồi lâu, sau đó nói thầm gì với cô gái áo hồng đứng bên cạnh, nàng kia vội vàng chạy vào.

“Cây củ cải này có được không?” Hoa Thiên Cốt rụt rè hỏi, cô gái áo xanh này rất to cao, còn to hơn cả đàn ông bình thường, đôi chân bự có khi còn gấp đôi nàng, dáng dấp cũng không xấu, chỉ là hơi hung dữ.

“Sao lại nhỏ thế này? Đây là củ cải hay là tỏi thế?”

Hoa Thiên Cốt vội vàng biện giải: “Nhưng nó rất ngọt!”

Cô gái áo xanh cầm lên cắn thử một miếng: “Ngươi tự đào sao?”

“Đúng vậy, ở ngọn núi phía tây kia.”

“Ngươi cũng thật lợi hại, chạy tới bãi tha ma tìm củ cải[5], tuy nhiên cây cải này được xác thịt người chết nuôi dưỡng nên cũng ngon đấy, ngươi vào đi!”

[5] Theo quan niệm phương Đông, hướng Tây là hướng cực kì xấu, là nơi ma quỷ sinh sống. Bởi vậy người ta không bao giờ xây nhà, đặt bếp ở hướng Tây mà thường đặt chuồng gia súc hoặc bãi tha ma ở hướng đó.

Hả? Hoa Thiên Cốt sợ tới mức ném hết củ cải xuống dưới đất. Đột nhiên có cảm giác muốn nôn hết ra.

Ngơ ngẩn đi lên phía trước không để ý đến những ánh mắt muốn giết người từ phía sau phóng đến. Nàng vốn tưởng rằng một Dị Hủ các đầy bí ẩn chắc phải ở nơi hẻo lánh ven hồ sâu núi cao nào đấy. Không ngờ chẳng những nó ở giữa phố xá sầm uất, hơn nữa lại cực kỳ tráng lệ. Bình phong, đình viện, hòn giả sơn, hành lang dài, nơi nơi u nhã thanh tao, lan can khắc hoa, hồ sen rực rỡ, Hoa Thiên Cốt từ trước tới nay chưa bao giờ thấy cảnh đẹp như vậy, không khỏi bước chậm lại, nhìn ngó xung quanh. Cô gái phía trước dẫn đường vội vàng nên cũng không để ý xem nàng có đuổi kịp được hay không. Đợi đến khi Hoa Thiên Cốt nhận ra thì bản thân đã lạc đường.

Xong rồi, sao mà ở đây lớn thế chứ, mình lạc tới đâu rồi? Hoa Thiên Cốt đứng ở hành lang cửu khúc[6] bất an dáo dác tìm người vừa dẫn đường cho mình. Nhưng ở một nơi lớn như thế này lại không có lấy một bóng người. Tất cả các phòng đều tối đen như mực.

[6] Hành lang cửu khúc: Hành lang trong nhà kiểu cổ của người Trung Quốc, tổng cộng có chín nhịp, hình zíc zắc.

Nàng bắt đầu cảm thấy sợ hãi, tiến tới gần một tòa các xiêu vẹo giống tháp, phát hiện cửa lầu hai đang khép hờ, bên trong còn tỏa ra ánh sáng mờ ảo.

“Có ai không? Có ai ở đây không?” Nàng hét to, nhưng không có tiếng đáp lại.

Chậm rãi đi tới gần tòa các kia, đột nhiên cả người tê liệt như bị điện giật, thiếu chút nữa ngã sấp xuống. Cúi đầu thấy ánh huỳnh quang lóng lánh tứ phía trên mặt đất, không ngờ lại là một trận đồ bát quái cực lớn mà bản thân nàng lại không cẩn thận giẫm vào. Một chân đứng ngoài một chân đặt trong chần chừ một lát, thấy cơ thể không khó chịu gì nữa, nên nàng tiếp tục đi vào trong.

Chẳng lẽ là Dị Hủ Quân, ông ta ở trên lầu?

Cố gắng đến trước các, nàng cẩn thận bắt đầu bước lên cầu thang, lầu các lâu năm không được tu sửa, mỗi bước đi đều phát ra tiếng kẽo kẹt giống như sắp sập đến nơi, tim Hoa Thiên Cốt đập thình thịch.

Cuối cùng cũng tới trước cánh cửa kia. Hoa Thiên Cốt ho khan một tiếng, khẽ hỏi: “Có ai ở đây không?”

Vẫn không có ai trả lời.

Nàng lấy hết can đảm, đẩy cửa bước vào.

Sau đó là một tiếng thét chói tai xé ngang bầu trời đêm, còn đáng sợ hơn so với gặp quỷ!

Nàng nhìn thấy trong căn phòng đó, đâu đâu cũng là những sợi chỉ đỏ treo đầy lưỡi người!

Hoa Thiên Cốt gặp yêu ma quỷ quái nhiều rồi, nhưng dù có đáng sợ đẫm máu đến thế nào, cũng không kỳ dị đáng sợ như hình ảnh trước mắt.

Hàng nghìn hàng vạn cái lưỡi được buộc tơ hồng đang rủ xuống dưới, chênh lệch không đều, phủ kín đỉnh, giống như những thi thể bị treo. Mà ở đây lưỡi kiểu gì đều có cả, có to có nhỏ, có màu thẫm có màu nhạt, có cái bị khô đến biến thành màu đen tựa một đóa hoa héo rũ, có lưỡi vẫn còn đỏ, đầu lưỡi khẽ rung dường như không cam lòng giãy giụa, muốn thoát khỏi vận mệnh bị dây tơ hồng buộc chặt, cái đầu bị chém đứt kia thậm chí còn đầy máu tươi, giống như vừa mới được rút từ miệng người ra.

Hoa Thiên Cốt bỗng thấy buồn nôn, cảm giác như có trăm ngàn con kiến đang bò trên người mình.

Vội vã xoay người chạy ra, bất ngờ lại va bốp vào một người, nàng sợ tới mức lại thét lên.

Hoa Thiên Cốt hồn bay phách lạc trợn mắt nhìn kẻ không biết là người hay là ma ở phía trước. Chiếc áo choàng đen rộng thùng thình giống như cánh dơi, phía trên có hoa văn chìm cùng một hình tam giác kỳ quái. Hắn đeo một cái mặt nạ quỷ đói cực kì dữ tợn, ánh mắt hung hãn, còn thè ra một cái lưỡi rất dài dính đầy đinh.

“A Di Đà Phật, đừng ăn ta… A Di Đà Phật, đừng ăn ta…” Hoa Thiên Cốt cúi đầu, hồi trước nghe cụ già kể chuyện trong thôn bảo trong mười tám tầng địa ngục có một tầng tên là “Bạt Thiệt Địa Ngục[7]”, nơi đó có loài tiểu quỷ cực thích ăn lưỡi người.

[7] Bạt thiệt: Rút lưỡi.

Phật nói: Những kẻ thích uốn lưỡi gièm pha người khác, ác khẩu, nói xằng nói bậy hoặc kiêu căng phỉ báng kinh đạo, đố kị người tài, cậy thế khinh người, đều kéo xuống tầng đó.

Quỷ địa ngục sẽ dùng móc sắt đã đốt hồng cắt đứt lưỡi, hoặc là lấy kìm kẹp đầu lưỡi, mạnh tay rút lấy, nhưng không phải là rút cho đứt, mà từ từ kéo ra. Sau đó lại dùng dao nhọn nung đỏ đâm thủng cổ họng, khiến người ta muốn sống không được, muốn chết cũng không xong, nói không nên lời, vô cùng đau khổ, kéo dài hàng ngàn, hàng vạn năm.

Oa oa oa, hay là nàng đã xuống địa ngục rồi?

“Hử? Ta ăn ngươi làm gì?” Đột nhiên một tiếng nói sắc sảo nhưng từ tốn truyền đến, kỳ dị tới mức không hề giống tiếng người một chút nào, Hoa Thiên Cốt nổi hết cả da gà.

Lại thấy kẻ mang dáng vẻ ác quỷ kia cúi đầu đi tới, từ từ ghé sát cổ nàng, sau đó hít sâu một hơi, cổ họng phát ra tiếng làu bàu tán thưởng gì đó, giống như là ngửi thấy mùi thức ăn ngon.

“Ta không ăn được đâu! Người ngợm vừa bẩn lại vừa xấu, ngươi đừng ăn ta mà! Ta chạy nhảy bao nhiêu ngày rồi mà đã tắm được lần nào đâu!”

Hoa Thiên Cốt nghiêng người muốn lẻn đi, bất đắc dĩ lại bị tên kia chặn mất.

“Ngươi dám phá trận xông vào nơi này, bí mật lớn nhất Dị Hủ các đã bị ngươi phát hiện, chẳng lẽ còn tưởng có thể đi như vậy sao?”

Hoa Thiên Cốt khóc không ra nước mắt, cái cảnh ghê tởm bao nhiêu lưỡi bị treo lủng lẳng như thế này thì ai muốn xem chứ!

Nàng lùi lại hai bước, nương theo ánh sáng nhạt trên tường, cúi đầu nhìn bóng của người đối diện dưới đất, may quá, may quá, không phải quỷ, không phải quỷ.

“Ta không cố ý đâu mà, ta thề sẽ không nói gì, ta đãng trí lắm, chỉ cần ra ngoài là sẽ không nhớ được bất cứ thứ gì đâu! Ngươi tin ta đi!”

“À? Ta tin ngươi, nhưng dựa vào cái gì mà phải tin ngươi? Cái giá để ta tin ngươi là gì?”

“Ta, ta thề! Nếu vi phạm, ta sẽ chết không được tử tế!”

Người trước mặt đột nhiên rút ra một con dao đưa tới trước mặt nàng.

“Ê! Không phải muốn giết người diệt khẩu đấy chứ?”

“Để một giọt máu của ngươi lại.”

“Hả? Gì cơ?”

“Để một giọt máu của ngươi lại.”

“Chỉ cần một giọt thôi sao, được, được, được.” Hoa Thiên Cốt cắn chặt răng, hạ quyết tâm cắt một đường ở ngón trỏ, ép giọt máu chảy ra, nhỏ vào thứ gì đó người kia vừa đưa tới.

“Vậy bây giờ ta đi được chưa?” Trên đầu nàng bây giờ đều là lưỡi người, trước mặt còn có một kẻ khủng bố như thế này, thật quá đáng sợ.

“Không phải ngươi tới tìm ta để hỏi chuyện gì đó sao, còn chưa hỏi đã muốn chạy đi như vậy?”

Hoa Thiên Cốt ngạc nhiên: “Ngươi là Dị Hủ Quân?”

“Đúng vậy!” Hai tiếng này kéo rất dài, có vẻ kỳ lạ. Hoa Thiên Cốt chưa từng nghĩ rằng Dị Hủ Quân trong truyền thuyết lại mang dáng vẻ này, nhưng không còn sợ như vừa nãy nữa.

“Ông thích ăn củ cải à?” Đột nhiên không nhịn được, nàng bèn hỏi.

Người đối diện ho khan hai tiếng, Hoa Thiên Cốt thấy hình như lão ta đang cười dưới lớp mặt nạ.

“Đây là chuyện ngươi muốn hỏi ta sao?”

“A, không phải, không phải, chuyện kia quan trọng hơn chuyện này nhiều. Ta muốn hỏi, ta định lên Mao Sơn bái sư học nghệ, nhưng làm thế nào cũng không thể đi lên, có cách gì không?”

Dị Hủ Quân trầm ngâm một lát.

“Trả lời cũng cần trả giá sao? Muốn máu à? Ta còn nhiều lắm.” Hoa Thiên Cốt anh dũng hiến thân vạch tay áo lên.

“Chuyện này rất đơn giản, ngươi không cần phải trả bằng máu. Ngươi chỉ cần nói cho ta biết ngày sinh tháng đẻ của ngươi, cả danh tính, quê quán nữa, nói tóm lại càng cặn kẽ càng tốt.”

Hoa Thiên Cốt nghi hoặc nhíu mày, đang tra hộ tịch đó hả? Nhưng nói cho ông ta biết chắc cũng chẳng sao đâu nhỉ, vậy nên nàng thành thật nói ra.

Dị Hủ Quân gật đầu, đưa cho nàng một sợi dây chuyền trong suốt như giọt sương. Hoa Thiên Cốt nhận lấy sợi dây tinh xảo, trong suốt lấp lánh như nước mắt ấy. Bên trong nó còn có một vệt nhỏ màu đỏ máu, giống như đóa hoa ngưng tụ. Đó là giọt máu mình vừa nhỏ xuống ư?

“Cái này…”

“Tên nó là Thiên Thủy Tích, là nước mắt của phượng hoàng ngưng kết mà thành. Ngươi đeo nó trên người thì sẽ vào được Mao Sơn.”

“A! Thật sao? Đơn giản thế thôi à? Cảm ơn ông!”

“Không cần nói lời cảm ơn, điều này là hiển nhiên. Thế gian không có gì không phải trả giá, cây củ cải là cái giá để ngươi gặp được ta. Mà cho dù ngươi muốn biết sự thật hay tin tức từ chỗ ta, đều phải trả một cái giá nhất định. Ngươi trả thù lao ta, ta cho ngươi lời giải, chẳng phải công bằng rồi đó ư?”

“Phải, phải, vậy ta muốn biết gì cũng được đúng không? Ông có thể xem hộ ta xem ta có thể bái sư, có thể sống đến bao nhiêu tuổi được không?”

“Ta không phải thầy tướng số, tương lai của ngươi nằm trong chính tay ngươi, ta không thể biết tất cả như những gì giang hồ đồn đại. Ta chỉ biết mọi chuyện của các triều đại, và vô số sự thật bị năm tháng chôn vùi, nhưng vĩnh viễn cũng không nắm chắc được lòng người.”

“À… nhưng sao ông lại biết nhiều chuyện như thế?”

“Ngươi thấy những cái lưỡi bị treo đầy căn phòng này không?” Dị Hủ Quân giơ tay lên, Hoa Thiên Cốt cúi rạp đầu xuống không dám ngẩng lên nhìn.

“Sở thích của ta, thu thập lưỡi người.”

Mặt Hoa Thiên Cốt tái mét.

“Lưỡi ở đây, có cái là tổ tiên ta mấy trăm năm trước mang về, cũng có cái ta mới mang về gần đây. Trong số lưỡi đó, có của nam, của nữ, của trẻ nhỏ, của vua chúa, cũng có của kẻ ăn mày… Ngươi thích loại nào?”

Hoa Thiên Cốt mím chặt môi lắc đầu quầy quậy.

“Ngươi biết không? Thế gian này có hàng nghìn hàng vạn sinh linh, cho dù là bay trên trời hay chạy dưới đất, không có loài nào là không có lưỡi. Nhưng giá trị quan trọng nhất của lưỡi không phải là vị giác mà là ngôn ngữ.”

“Ngôn ngữ?”

“Ngươi muốn biết chuyện gì, lưỡi sẽ nói cho ngươi biết. Thu thập càng nhiều lưỡi, ngươi sẽ biết càng nhiều chuyện. Tại sao từ xưa đến nay Dị Hủ các là nơi giải đáp thắc mắc cũng như là mạng lưới tình báo thần bí nhất, đó là bởi vì, chúng ta có nhiều lưỡi khắp thiên hạ nhất.”

“Lưỡi cũng biết nói chuyện sao?” Hoa Thiên Cốt run lên bần bật.

“Đương nhiên là biết rồi, lưỡi còn hát được đấy, ngươi lại đây, ta bảo cái lưỡi này hát cho ngươi nghe.”

Hoa Thiên Cốt thấy cái lưỡi kia mấp máy hai cái, sợ hãi lùi ra xa.

“Không cần, không cần đâu!”

“Mấy cái lưỡi này rất ngoan, đôi khi cần tưới nước, đôi khi lại cần mở nóc ra để chúng phơi nắng.” Dị Hủ Quân ngẩng đầu nhìn đống lưỡi, giọng lộ vẻ cưng chiều như đang nói về con mình.

Hoa Thiên Cốt nuốt nước bọt.

“Ông hỏi chúng nó, chúng nó cũng biết sao?”

“Nếu là chuyện khi còn sống bọn nó đã gặp, đã trải qua thì đương nhiên là biết. Còn nếu như không có cái lưỡi nào biết, đôi lúc chúng nó sẽ thảo luận cùng nhau, sau đó thương lượng ra cách giải quyết tốt nhất.”

Hoa Thiên Cốt thật không có cách nào tưởng tượng ra cảnh mấy vạn cái lưỡi họp bàn với nhau, thật khiến người ta rợn hết cả người.

“Làm thế nào mà ông có nhiều lưỡi thế?”

“Có cái cắt từ trên người chết, có cái là của người tới Dị Hủ các hỏi chuyện, đồng ý cái giá phải trả. Đến khi người kia sắp chết sẽ thấy người của Dị Hủ các xuất hiện trước mặt hắn trước khi hắn tắt thở cắt lưỡi mang đi.”

“Vậy không phải rất đau? Tại sao không đợi hắn chết rồi hãy lấy?”

“Lưỡi của người sống và người chết không giống nhau. Lưỡi cắt ra từ người chết, ngươi chỉ có thể hỏi nó một chuyện, hơn nữa nó chỉ trả lời một lần, nói xong liền héo rũ. Mà lưỡi của người sống, chỉ cần ngươi chăm tưới, nó sẽ trả lời rất nhiều chuyện. Đương nhiên một chuyện chỉ có thể nói một lần, đến khi nó nói hết tất cả những gì nó biết, nó mới có thể thực sự chết đi. Ngươi nhìn đống treo ở trên cao kia, cái còn tươi là cái mới cắt, màu sắc hơi thâm là cái đã dùng nhiều lần, sắp héo rồi.”

“Thật, thật…” Hoa Thiên Cốt không biết là mình muốn nói thật đáng sợ hay là thật khó tin.

“Biết tại sao người trong thiên hạ đều e ngại Dị Hủ các không?”

“Tại, tại sao?”

“Là họ sợ Dị Hủ các đã cắt lưỡi của người bên cạnh hay người đã chết biết bí mật của họ. Vì vậy cho dù là hoàng cung hay là các môn phái, rất lâu rồi, vì không muốn Dị Hủ các biết bí mật riêng tư của bọn họ, trước khi hạ táng đều âm thầm cắt lưỡi kẻ đã chết, hoặc dập hết đinh vào lưỡi, làm vậy lưỡi không thể mật báo nữa.”

“Nhưng các ngươi vẫn có thể bắt sống kẻ biết bí mật của những người khác rồi cắt lưỡi hắn.”

“Không phải muốn biết thì có thể biết, đối với lưỡi của người sống mà nói, nó có ý chí của mình, không dễ đối phó giống người chết. Cho nên cần kí kết khế ước, đồng ý trước khi chết hiến lưỡi mình cho Dị Hủ các.”

“Thật khủng khiếp… may quá…” Nếu không Dị Hủ các đáng sợ này không cắt hết lưỡi người trong thiên hạ mới lạ.

“Ngoan, thè lưỡi của ngươi ra.” Dị Hủ Quân đột nhiên tỏ vẻ dịu dàng nói, nhưng chính như vậy mới khiến người ta mồ hôi lạnh chảy ròng ròng.

“Gì hả?” Hoa Thiên Cốt thè lưỡi ra, sau đó vội rụt lại giống như sợ bị cắt mất.

“Màu sắc rất tốt, có muốn lập khế ước với Dị Hủ các không? Ngươi muốn biết chuyện gì, ta đều trả lời ngươi.”

“Còn lâu.” Hoa Thiên Cốt thẳng thừng từ chối.

“Nói không chừng sẽ có một ngày ngươi phải chủ động cầu xin ta.”

“Không bao giờ nhé! Làm gì có ai muốn cắt lưỡi mình chứ! Mỗi người đều có bí mật, cũng nên có bí mật. Ông cũng không phải là thần, không nên biết tất cả mọi thứ, nếu không sẽ lộ thiên cơ.”

“Ha ha, nhóc con, ngươi thật đáng yêu, có điều lưỡi của ngươi còn đáng yêu hơn.”

Hoa Thiên Cốt bịt miệng, không cho lão ta nhìn nữa.

“Nhưng mà,” Dị Hủ Quân đột nhiên cúi người xuống, nhìn cô bé chỉ cao bằng một nửa mình, nở nụ cười mờ ám, khẽ nói bên tai nàng: “Chỉ cần là lưỡi ta đã chạm qua, trong vòng một nén nhang cho dù có nói gì, đều chịu sự khống chế của ta cả đấy.”

Hoa Thiên Cốt nổi da gà lui về phía sau hai bước: “Ta sao có thể để ngươi chạm vào lưỡi ta được chứ? Bây giờ ta đi được chưa? Ta còn phải lên Mao Sơn bái sư nữa.”

“Đương nhiên là rồi, hoan nghênh ngươi lần sau lại tới.” Dị Hủ Quân quái gở nói xong, làm một động tác “mời”.

Hoa Thiên Cốt không dám nhìn lại cái nơi đâu đâu cũng đều là lưỡi kia, chạy như bay ra ngoài, chạy được hai bước lại đỏ mặt chạy về.

“Ngại ghê, ta nên chạy hướng nào thế?”

“Gặp lối rẽ nào cứ vòng sang trái là có thể ra ngoài.”

“À, à, cám ơn.”

“Được rồi, tiếng cám ơn này miễn cưỡng coi như là giá ngươi trả cho ta khi hỏi đường đi.”

Hoa Thiên Cốt không nói nổi, đúng là một kẻ tính toán chi li.

Dị Hủ Quân đứng ở trước tay vịn, nhìn bóng dáng nhỏ bé dần biến mất, lấy từ trong ngực ra một cây củ cải, cắn miếng nhai rau ráu, quả nhiên rất ngọt!

Bàn tay nắm cây củ cải trắng nõn thon dài, ôn nhuận như ngọc.

Lần thứ hai lên Mao Sơn, khi đi qua mộ Lâm Tùy Ý, nàng vui vẻ cho hắn xem Thiên Thủy Tích đang đeo trước ngực.

“Ha ha, bây giờ ta có thể lên Mao Sơn rồi, chờ ta báo tin cho sư phụ ngươi thì có thể sớm mang thi thể của ngươi trở về! Ngươi cứ an tâm nghỉ tạm ở đây nhé!”

Hoa Thiên Cốt đang định đi, đột nhiên lại nghe thấy một tiếng vọng, giống hệt như tiếng quỷ gầm gừ, nàng sợ hãi lùi lại hai bước.

“Lâm Tùy Ý! Ngươi đừng làm ta sợ!”

Nàng cố gắng nghe thật cẩn thận, tiếng đó là từ phía sau rừng vọng lại. Nàng nghĩ thầm, ban ngày ban mặt chẳng lẽ lại gặp ma quỷ quấy phá? Đây là Mao Sơn đấy!

Thế gian rộng lớn này quả nhiên thứ rắc rối gì cũng có, không giống những con quỷ nhỏ bất lịch sự trong thôn, tối đến tất cả bọn chúng mới cắm rễ xung quanh nhà nàng, haizz…

Nàng vội vàng tránh tiếng vọng kia đi sang bên khác, nhưng đi rất lâu rồi tiếng vọng này vẫn ở bên cạnh, có vẻ như bản thân đang bị âm thanh kia vây hãm. Hoa Thiên Cốt nhìn khắp phía, ai oán thở dài, mình đang mang Thiên Thủy Tích mà, sao lại bị ma xui quỷ khiến nhỉ? Chẳng lẽ chỉ có thể phá bùa chú?

Nàng cố gắng đi về hướng phát ra tiếng vọng kia, thầm nghĩ sao mình xúi quẩy như thế hả trời! Chẳng lẽ thật sự phải vùi xác vào bụng quỷ, chết nơi đất khách quê người này sao?

Đến gần Hoa Thiên Cốt mới thấy một thiếu niên chừng mười bốn, mười lăm tuổi bị treo trên cây. Đầu óc nàng mờ mịt, chẳng lẽ năm nay quỷ có mốt ngủ ngược?

Nàng không dám tới gần, chỉ đứng cách đó rất xa xem xem tên quỷ này định giở trò gì. Vỗ về quả tim đang đập thình thịch của mình, nàng tự nhủ, so với trước kia, con quỷ này cũng coi như bình thường, không đáng sợ, chẳng lẽ hắn cũng là một con quỷ tốt bụng cần giúp đỡ như Lâm Tùy Ý?

“Con quỷ” kia hình như đã phát hiện thấy người ở đây, trợn mắt hét lớn: “Hà Đông! Là ngươi hả? Mau tới cứu ta! Cái con quỷ khốn kiếp kia bày Thất Tinh Mê Trận xung quanh đây, ta còn sợ ngươi không tìm thấy ta! Để ta như con cá bị treo ở đây một đêm, lúc thì phơi nắng lúc thì dầm mưa! Tức chết mất! Đợi đến khi ta tóm được hắn, phải lột hết da hắn ra!”

Bởi vì ngược lưng nên Hoa Thiên Cốt không thấy rõ mặt người kia, nhưng chắc là một nam quỷ, hơn nữa còn có vẻ oán hận ngút trời, luôn mồm phải lột da vân vân và vũ vũ, thật đáng sợ, Hoa Thiên Cốt không dám động đậy.

“Này! Ngươi còn ngốc nghếch đứng ở đó làm gì hả? Không mau thả ta xuống rồi cùng đi tìm con quỷ chết tiệt kia! A, a, con sai rồi, sư phụ đại nhân! Con không nên lỗ mãng xúc động trúng bẫy tên khỉ kia, con xin người mau thả con xuống!”

“Con quỷ” kia vặn vẹo thân mình, sau đó xoay người trên không trung, quay đầu lại thấy một Hoa Thiên Cốt giả trai ngây ngô đứng đó.

“Này! Ngươi là ai hả? Tên chết tiệt kia, đừng có giả thần giả quỷ! Có bản lĩnh thì giết ta đi, nếu không chốc nữa ta sẽ róc thịt ngươi nấu canh ăn.”

Hoa Thiên Cốt mở to hai con mắt tròn xoe vô tội nhìn hắn lắc qua lắc lại trên không, đột nhiên nhớ tới con nhện trên xà nhà.

“Con quỷ” kia đánh giá nàng rất lâu, người nàng tuy tản ra một loại khí kỳ lạ thoang thoảng, nhưng không phải tiên, cũng không phải ma quỷ, có vẻ chỉ là một người đi ngang qua. Bấy giờ hắn mới thở phào một hơi, nhướn mày lớn tiếng ra lệnh: “Này! Tiểu tử kia! Thả ta xuống!”

Hoa Thiên Cốt vẫn không dám bước tới: “Ngươi là người hay quỷ?”

Thiếu niên chán nản: “Đại gia ơi ta đương nhiên là người! Mau cho ta xuống, có nghe thấy không hả?”

Hoa Thiên Cốt từ từ tiến lên hai bước, sau đó híp mắt tìm bóng của hắn, nhưng toàn bộ bị đại thụ che mất, không nhìn thấy.

“Tên chết tiệt, sao ngươi sợ hãi rụt rè giống đàn bà thế hả? Không đến đây ta sẽ giết chín họ nhà ngươi!”

Hoa Thiên Cốt nghe thấy liền tức giận, xoay người bước đi, hừ, dù ngươi là người hay quỷ, bị treo trên cây rồi còn lâu mới giết được ta.

“Này, này, này!” Thiếu niên nóng nảy, ở nơi hoang vu này mãi mới có một bóng người, đành phải mềm giọng.

“Ngươi đừng đi mà, mau cho ta xuống đi!”

Hoa Thiên Cốt lúc này mới dừng lại quay đầu nhìn hắn, nghiêm trang chống nạnh. Thế đấy, cầu xin là phải như vậy, ha ha.

Thiếu niên kia nghiến răng nghiến lợi, thầm tính toán khi ta xuống phải xử ngươi mới được.

Hoa Thiên Cốt bước chậm đi qua, vòng quanh người hắn mấy lần.

Thiếu niên giận dữ mắng trong lòng: “Ngươi còn làm gì mà không mau thả ta xuống?”

Nàng nhìn khuôn mặt tức giận phừng phừng của hắn mà buồn cười, nhịn không được đưa tay chọc chọc.

Ừ, âm ấm, là người.

Thiếu niên lại nản, hận không thể cắn đứt luôn ngón tay nàng. Tiểu quỷ này dám bất kính với hắn như thế!

Hoa Thiên Cốt nhanh nhẹn chạy đến leo lên cây, trông nút buộc sợi dây thừng kia mà phát sầu.

“Mau cho ta xuống!!!”

“Ta đang nghĩ xem nên thả ngươi xuống thế nào đây, nút thắt này khó cởi lắm.”

“Ngươi bị ngu hả? Không phải ngươi có liềm ở đấy sao?”

“Ế, đúng rồi.”

Hoa Thiên Cốt lấy liềm ra chém đứt dây thừng.

“Ối!” Thiếu niên thét lên, nằm bẹp dưới đất, lầu bà lầu bầu.

Hoa Thiên Cốt vội nhảy từ trên cây xuống.

“Ngươi có sao không?”

“Bà cô ơi! Sao ngươi không nói một tiếng trước?! Cũng không theo trình tự gì cả, đầu tiên ngươi phải cởi dây thừng trên tay ta đã chứ!” Thiếu niên chật vật đứng lên từ nền đất lầy lội, lệch cả cổ, mẹ ơi, nó chạm đất đầu tiên đấy, đau chết mất.

“Ngươi đừng cử động!”

Hoa Thiên Cốt tiến lên bắt chặt lấy đầu hắn.

“A! Đừng mà!”

Không đợi hắn nói hết lời, đầu của hắn đã bị vặn luôn sang bên kia.

Xong rồi, xong rồi, gãy cổ rồi. Cả một đời kiêu ngạo của hắn không ngờ lại chấm dứt trong tay một thằng nhóc quê mùa nhỏ bé! Hà Đông ơi! Phụ hoàng ơi! Các người nhất định phải giúp con báo thù!

“Ngươi thử cử động xem đã tốt chưa?” Hoa Thiên Cốt vỗ tay, mặt cực kì đắc ý. Nàng vốn nghịch ngợm, đi chơi hay ngã hoặc trèo cây bị té, Trương đại phu thường dùng cách này chữa cho nàng. Hê hê!

Thiếu niên cố gắng lắc lắc cái cổ. A? Không được. Thử lại lần nữa xem. A? Vẫn không được.

Hắn tung một cước đá thẳng vào mông Hoa Thiên Cốt.

“Thế này mà là tốt hả? Rõ ràng lúc nãy là nghiêng sang trái, thế mà bây giờ bị ngươi vặn nghiêng luôn sang bên phải!”

“Á!” Hoa Thiên Cốt cắn tay, “Không sao đâu, cổ ngươi nghiêng sang phải trông đẹp hơn sang trái nhiều lắm.”

Thiếu niên hận không thể bóp chết nàng, cái này thì khác gì nhau hả? Anh chàng đầu lệch đi về phía trước vài bước, trời ơi, dáng vẻ này tuyệt đối không thể cho người khác thấy, bằng không thanh danh một đời sẽ mất sạch!

“Cởi dây thừng trên tay ta nhanh lên!”

“A, được, lấy liềm chém nhé?”

“Á, đừng có chém, nhỡ ‘đi’ luôn tay ta thì làm sao! Phải cắt, cắt ấy đồ ngu!”

Hoa Thiên Cốt tháo dây thừng ra, ngồi xổm xuống phủi bùn đất dính trên quần áo cho hắn, chất vải tốt như thế này nàng chưa bao giờ thấy. Chắc là con địa chủ giàu có nào đó.

Hoa Thiên Cốt ngẩng đầu lên nhìn thiếu niên, tuy vẫn còn ngây thơ, người trông như trẻ con, ăn nói lại thô tục, nhưng khí chất cao quý nổi bật của hắn qua ánh mắt có thể lờ mờ nhận thấy. Hắn là người đẹp nhất nàng thấy từ trước tới nay, Hoa Thiên Cốt không kiềm được cứ nhìn đăm đăm.

“Sao ngươi lại bị treo trên cây thế?”

“Liên quan quái gì đến ngươi, không được hỏi nhiều.”

“Vậy thì thôi, ngươi bảo trọng. Ta có việc bận, khi khác gặp nhé.”

Hoa Thiên Cốt từ biệt hắn xong liền cầm hành trang chuẩn bị đi, nàng còn phải tranh thủ thời gian lên núi nữa.

“Này, này, này! Ngươi đi đâu?” Thiếu niên nóng nảy, vội vàng khập khiễng đuổi theo, “Ngươi đã cứu ta, nói đi, ngươi muốn gì? Bạc vàng, mỹ nhân, chức tước, ngươi mặc sức chọn!”

Hoa Thiên Cốt vừa đi vừa lắc đầu: “Không cần, chỉ tốn chút sức thôi mà.”

“Không được, ta không muốn nợ ai. Ngươi gặp chuyện phiền phức hay muốn gì cứ nói ra.” Thiếu niên chạy tới trước mặt ngăn nàng lại.

“Thật sự không cần khách khí như thế…” Hoa Thiên Cốt nhìn vẻ mặt bướng bỉnh cố chấp của hắn, không biết nói gì, “Thôi được rồi, trông ngươi cũng có vẻ có đạo hạnh, ta hỏi ngươi chuyện này, ngươi biết những đạo sĩ trên Mao Sơn này không? Họ thật sự có thể diệt trừ yêu ma quỷ quái sao? Có thể bay trên trời giống thần tiên nữa à?”

“Ngươi chuẩn bị lên Mao Sơn?” Thiếu niên nheo mắt nhìn nàng.

“Đúng vậy, ta muốn bái sư.”

“Bé tí như ngươi mà một mình đi bái sư?”

“Ừ.”

“Có người giới thiệu không?”

“Giới thiệu gì cơ?”

“Ý ta là thư giới thiệu ấy, thư giới thiệu! Đồ ngốc nhà ngươi! Thế gian bây giờ yêu ma quỷ quái hoành hành rất nhiều, ngươi tưởng muốn tu là tu được luôn hả? Không chỉ cần có bạc thôi đâu, còn cần thư giới thiệu nữa!”

“Thư giới thiệu là cái gì? Dùng làm gì?”

“Đó chính là đánh giá về tư chất tu tiên của ngươi do cao nhân đắc đạo nổi tiếng nào đó nhận xét, còn có cả lí do giới thiệu, vân vân và mây mây. Ài, nói toạc ra là đi cửa sau đó…” Thiếu niên cố gắng nhớ lại những lời sư phụ đã nói với mình.

“Cần thật sao?”

“Đương nhiên, vào đạo quán sẽ được cho ăn cho ở, còn được tập võ tu tiên, nếu không cần người giới thiệu thì mấy tên ăn mày trên đường không cần xin cơm, chạy tới đây học nghệ luôn rồi.”

“Ta còn ba mươi lượng bạc, ta không phải ăn mày.”

“Chỉ dựa vào thế mà dám nói mình không phải ăn mày, chẳng bằng cái lông tơ của ta!”

“A! Nhưng ta chẳng quen ai cả, biết tìm thư giới thiệu ở đâu bây giờ?”

“Thư? Thể hiện tí lòng thành xem nào. Xin ta đi, xin ta đi, ngươi xin ta, ta sẽ cho ngươi.”

“Ngươi, ngươi là cao nhân đã đắc đạo?” Hoa Thiên Cốt chỉ vào cái cổ vẹo của hắn cười ngặt nghẽo.

Thiếu niên xám mặt: “Hừ, ngươi nên tin ta đi là vừa, sư phụ Hoan Hỉ Thiên Ưu Lạc Hà Đông của ta không ai không biết. Ông ấy viết cho ngươi một bức thư giới thiệu, vào Mao Sơn dễ như trở bàn tay, cam đoan còn bái được Thanh Hư đạo trưởng làm thầy, thành đệ tử ruột của ông ấy, được đeo cung linh[8] luôn.”

[8] Linh: Quả chuông nhỏ.

“A! Thật sao?” Hoa Thiên Cốt sung sướng nắm lấy tay hắn lắc qua lắc lại, “Nhưng cung linh là gì thế?”

“À, cái đó… cung linh, cung hoa, cung ngọc, cung vũ[9]… vài cái nữa, nó đại biểu cấp bậc của người tu tiên, ở giữa còn phân ra thành vài loại màu nữa, bình thường thì đeo bên hông. Nó cũng giống như quan hàm vậy, chủng loại, màu sắc, số lượng đều đại biểu cho địa vị, pháp lực, hệ ngũ hành tương ứng của người tu tiên, vân vân… những thứ khác ta không nhớ rõ… Dù sao Mao Sơn có nhiều đạo sĩ như thế, dựa vào lai lịch của ngươi, đi vào còn chưa rung được chuông thì đã bị ném cho đạo sĩ nào đấy làm đồ đệ rồi!”

[9] Vũ: Sợi lông.

“Phức tạp quá! Sao làm đạo sĩ cũng phải chú ý nhiều như thế chứ? Ta chỉ muốn tìm một chỗ thanh tịnh để tu luyện thôi mà, ai làm sư phụ của ta cũng chẳng sao!”

“Đương nhiên là phải chú ý nhiều rồi. Vương Ốc Sơn, Ủy Vũ Sơn, Quát Thương Sơn, Côn Luân, Thiên Sơn, Vũ Đương Sơn, Thanh Thành Sơn, Long Hổ Sơn, Tề Vân Sơn, Mao Sơn, Lao Sơn, Thái Bạch Sơn, Vũ Di Sơn, Hội Kê Sơn… còn có đỉnh Ngọc Trọc, đảo Bồng Lai, Trường Lưu Sơn, những nơi này đều là chốn tu tiên thoát tục nổi tiếng, có gần trăm giáo phái lớn, gần nghìn giáo phái nhỏ, nhiều không đếm xuể. Vậy nên các giáo phái ngấm ngầm cạnh tranh vị trí cũng là chuyện bình thường. Mao Sơn luôn phổ độ chúng sinh, từ bi với người trần, đệ tử chỉ cần rèn luyện được chút bản lĩnh liền xông pha xuống nhân gian diệt trừ ma quái, vì thế nên mới được người đời khen ngợi, tiếng tăm khá lớn. Nhưng nếu sắp xếp theo thực lực thật sự, còn lâu mới vào được nhóm mười phái dẫn đầu.”

“Hả?” Hoa Thiên Cốt trợn mắt há mồm, thiếu niên kia thấy vậy cực kì đắc ý.

“Ta đã đi tới rất nhiều nơi trong đó rồi! Đỉnh Mao Sơn ta cũng đã qua, Thanh Hư đạo trưởng còn là bạn tốt của sư phụ ta nữa đấy! Một năm trước ta theo sư phụ gặp ông ta một lần. Đó là một ông lão rất hiền hậu dễ gần, so với Ngũ Nhạc Tán Nhân, Nghịch Thủy Thiên Phàm gì gì đó tốt hơn nhiều.”

“Vậy ngươi thuộc môn phái nào?”

“Ta?” Thiếu niên gãi đầu suy nghĩ, sư phụ là cao nhân phụ hoàng mời từ nơi nào đó tới, không môn không phái, nếu bàn về kế tục, chắc là thuộc Thái Bạch nhỉ? Không bằng tự tạo một môn phái riêng cho mình.

“Ta thuộc phái Thái Bạch vô địch, sư phụ của ta là chưởng môn, ta là phó chưởng môn, ngươi muốn gia nhập làm môn đồ của ta không?” Thiêu niên dụ môn nhân đầu tiên trước mắt.

“Không, ta muốn làm đạo sĩ Mao Sơn, ngươi có thể nhờ sư phụ ngươi viết giúp ta một bức thư giới thiệu không?”

“Được rồi, được rồi, quân tử nhất ngôn, ta đã đáp ứng ngươi thì nhất định sẽ làm được!”

“Thế sư phụ của ngươi đâu? Sao ngươi lại bị treo trên cây một mình thế này?”

“Đừng nói nữa, ta và sư phụ đang hàng yêu trừ ma ở quanh đây. Đều tại ta nhất thời xúc động đuổi theo một con Vương Bát Tinh[10] nên rơi vào bẫy. Bằng không á, dựa vào thực lực của nó sao bắt nổi ta! Ngươi yên tâm, sư phụ ta rất lợi hại, sẽ đến ngay thôi! Tới lúc đó ta nhờ ông ấy viết cho ngươi!”

[10] Vương Bát Tinh: Rùa thành tinh.

“Cám ơn ngươi nhiều lắm! Ngươi ăn cái bánh mỳ này đi!” Hoa Thiên Cốt vừa hưng phấn lại vừa kích động.

Thiếu niên nhìn bánh mì cứng ngắc kia, cảm thấy không vừa mắt, nhưng bụng đói lả, đành phải nhận lấy, há miệng cắn.

“Đúng rồi, tên ngươi là gì?”

“Hoa Thiên Cốt.”

“Thiên Cổ[11]? Nhà ngươi đúng là biết đặt tên đấy nhỉ! Tên ta là Hiên Viên Lãng. Vì ngươi đã cứu ta một mạng, yêu cầu lại chỉ là cái việc viết thư giới thiệu cỏn con, ta cho ngươi một miếng câu ngọc[12], sau này ngươi gặp chuyện gì có thể đến chỗ quan binh nhờ hỗ trợ. Bọn họ nhìn thấy thứ này sẽ nghe theo lệnh của ngươi.

[11] Thiên Cổ: Ngàn đời.

[12] Câu Ngọc: Nhìn bên ngoài hình dáng viên ngọc giống dấu phẩy hoặc chữ C.

“Tiên thuật này thật… thật là lợi hại! Ngay cả quan binh cũng có thể điều khiển! Cám ơn Lãng ca ca! Ha ha ha!” Hoa Thiên Cốt nhận miếng câu ngọc Hiên Viên Lãng tháo xuống rồi đeo lên cổ, sau đó nhét vào áo như Thiên Thủy Tích.

Người này có vấn đề về phát ngôn, nhưng tấm lòng lại rất được, còn tặng cả quà cho mình! Chỉ là dạo gần đây sao nhiều người thích tặng dây chuyền thế?

Hiên Viên Lãng bất mãn lườm nàng một cái, thằng nhóc này bị ngu à?

“Lãng ca ca, ta thèm vào, ta còn là Lang ca ca[13] đấy! Ngươi là đàn bà hả? Nói chuyện không dám thở mạnh, thịt mềm da mềm, đến Mao Sơn nên học tập cho tốt vào. Miếng ngọc kia đừng làm mất, nó có thể trừ tà, là thần vật thượng cổ ông già nhà ta cho đó.”

[13] Lãng đồng âm với Lang, Lang ở đây nghĩa là sói.

“A! Vậy nó rất quý rồi, ta không cần, trả lại cho ngươi!” Nàng còn tưởng miếng ngọc này cũng giống mấy chiếc bùa hộ mệnh bán đầy ngoài chùa.

“Hừ, mấy thứ này nhà ta còn nhiều lắm! Ngươi đừng lằng nhằng nữa! Đúng rồi, chúng ta đang đi đâu đây, sao ta cảm thấy mình lại quay về chỗ tàng cây nhỉ? Ngươi xem này, đoạn dây thừng bị chém đứt vẫn ở đây?” Hiên Viên Lãng nhìn xung quanh, trời đã dần tối.

Hắn thấy Hoa Thiên Cốt tới, còn tưởng rằng Thất Tinh mê trận đã bị phá, hóa ra vẫn chưa, vậy nàng vào bằng cách nào?

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.