Hoa Thiên Cốt

Quyển 1 - Chương 14: Nụ hôn động trời



Sóc Phong bay lơ lửng trên không trung, mũi chân nhẹ nhàng chạm vào chiếc đèn hoa đăng trong suốt, mái tóc xõa tung bay trong trời đêm, có vẻ hơi buông thả, khuôn mặt vẫn được che phủ bởi một lớp khăn đen, chỉ để lộ một đôi mắt không ai nhìn thấu.

Cậu đứng từ trên cao nhìn Hoa Thiên Cốt. Sóc Phong không phải là người khéo ăn nói, bình thường phát ngôn cũng khó nghe, bởi vậy mấy năm nay đã quen việc yên lặng nhìn nàng. Ngay cả khi mọi người uống rượu hát vang cậu cũng chỉ im lặng ngồi một góc không gần không xa, như vậy là tốt lắm rồi.

Nhưng lần này quay về Trường Lưu Sơn nàng rõ ràng thay đổi rất nhiều, dường như luôn tránh né mọi người, lại dường như nặng bầu tâm sự, thường xuyên ngẩn ngơ.

Cậu không hiểu, trên đời này có rất nhiều chuyện cậu cũng không hiểu, bởi vậy mới luôn cố gắng quan sát học hỏi. Trước kia Sóc Phong cảm thấy Hoa Thiên Cốt giống thủy tinh, đơn giản đến mức chỉ cần liếc một cái đã nhìn thấu, nhưng bây giờ thủy tinh lại bị phủ kín bởi một màng hơi nước mỏng manh sầu muộn, khiến cậu nhìn mãi không ra.

“Đường Bảo, đi chơi với ta đi? Chúng ta xuống đáy biển xem biểu diễn được không?” Lạc Thập Nhất cười.

“À…” Đường Bảo quay lại nhìn Hoa Thiên Cốt mặt mày tái nhợt, nó muốn ở bên cạnh Hoa Thiên Cốt, mấy ngày nay mẹ nó mệt sắp chết rồi.

Hoa Thiên Cốt muốn nói nhưng lại thôi, sau đó cười phất tay với Đường Bảo: “Đi đi, chơi vui vẻ vào. Ta hơi mệt, lát nữa về nghỉ ngơi sớm, không chờ ngươi đâu.”

Nhìn bóng dáng xa khuất của Lạc Thập Nhất, Hoa Thiên Cốt hơi nhíu mày. Cùng một khí chất nho nhã, nhưng Lạc Thập Nhất lại như một khối ngọc đã được mài giũa cẩn thận, chững chạc khôn khéo, dường như có sự kiên cường của Vân Ẩn, xảo quyệt của Đông Phương Úc Khanh, biếng nhác của Sênh Tiêu Mặc, mặt khác cũng không hoàn toàn giống. Sư huynh luôn cẩn thận che giấu tài năng và cá tính của mình, không biết làm thế là vì sợ tổn thương người khác hay muốn tự bảo vệ bản thân.

©STENT

Ngoài Đường Bảo ra, không ai thấy một bộ mặt khác này của Lạc Thập Nhất, dù ở trước mặt ai sư huynh cũng đều chín chắn nội tâm, rất đáng tin cậy, giải quyết mọi chuyện đâu ra đấy, ngay đến cả Thế tôn cũng tin tưởng giao hết việc lớn việc nhỏ của Trường Lưu Sơn cho Lạc Thập Nhất làm. Một người đàn ông như vậy Nghê Mạn Thiên thích cũng là điều hiển nhiên, nhưng Hoa Thiên Cốt lại có chút lo lắng.

Khinh Thủy kéo nàng đi dạo xung quanh, thỉnh thoảng nhắc tới Hiên Viên Lãng, nhưng dù sao khoảng thời gian Hoa Thiên Cốt tiếp xúc với Lãng ca ca quá ngắn nên rất nhiều chuyện Khinh Thủy hỏi nàng không trả lời được…

Ví dụ như Hiên Viên Lãng thích cái gì, bình thường hay làm gì, thích ăn món gì, vân vân…

Hoa Thiên Cốt hâm mộ nụ cười hạnh phúc không chút che giấu của Khinh Thủy đối với Hiên Viên Lãng, không giống nàng, càng chôn sâu càng tốt.

Nơi nơi đều vang tiếng hò reo, ngày thường tu luyện vất vả, chịu áp lực đè nén nên giờ các đệ tử chơi đùa thỏa thích. Hoa Thiên Cốt thấy ong hết cả đầu, bảo Khinh Thủy rằng mình muốn về. Khinh Thủy nói vết thương của nàng chưa lành, dặn dò mãi mới cho nàng đi.

Hoa Thiên Cốt cưỡi kiếm bay ra khỏi Trường Lưu Sơn mấy dặm thì dừng lại trên mặt biển, bởi vì hôm nay là ngày lễ nên có thể tự do qua lại hơn trăm dặm gần Trường Lưu Sơn.

Hoa Thiên Cốt thấy ngực nhói đau, cơ thể không còn chút sức lực. Nàng cố ý mặc áo cao cổ để che đi mấy dấu răng cứ hết lại có, có rồi lại hết. Bây giờ ngay cả pháp thuật chữa thương tầng thấp nàng cũng không sử dụng được, máu hao mòn rất nhanh, đồng thời cũng cuốn theo nội lực và chân khí của nàng.

Mỗi lần sư phụ hút máu nàng, nàng đều bức bối và đau lòng, sau đó quyết tâm tập hợp thần khí càng trở nên kiên định hơn. Nàng không muốn sư phụ trở thành thế này, chỉ cần có thể giải độc cho người, dù chết nàng cũng không hối tiếc.

Mặt biển phản chiếu một bóng trăng lớn, tròn trịa, nàng đắm mình trong ánh sáng rạng ngời, lẻ loi đứng giữa bóng trăng.

Đột nhiên, một chiếc đèn hoa đăng bồng bềnh như lá cây bay xuống, Hoa Thiên Cốt vươn tay ra đỡ, ngẩng đầu bỗng thấy Sóc Phong. Cảm xúc đau thương và yếu đuối trong lúc lơ đãng bị cậu ta nhìn thấy, Hoa Thiên Cốt khó tránh có chút ngượng ngùng, vội vàng hỏi: “Sao lại ở đây? Không đi chơi với mọi người à? Khinh Thủy kể có một đệ tử mới nhập môn đã thổ lộ với cậu, chả mấy khi Trường Lưu Sơn có lễ hội, không ở bên người ta lại ra đây dạo một mình.”

Sóc Phong thoải mái nằm ườn lên mặt biển, sóng đánh dập dờn, ánh sáng lấp lóe, vậy mà áo cậu ta lại không bị ướt chút nào.

“Vì sao?”

Hoa Thiên Cốt mệt mỏi cười, bây giờ công lực của nàng không bằng cậu ta, chỉ có thể gắng gượng đứng trên mặt nước không bị rơi xuống.

“Chẳng phải cậu không từ chối người ta sao? Giờ thì cả Trường Lưu Sơn này đều biết cô bé ấy là bạn gái nhỏ của cậu rồi. Ngày nào Khinh Thủy cũng lải nhải bên tai tớ rằng cô bé kia dịu dàng thế nào, xinh đẹp ra sao.”

Sóc Phong không quan tâm nhìn trăng: “Ngay cả tên cô ấy tớ còn chả nhớ.”

Đầu Hoa Thiên Cốt chảy đầy vạch đen: “Cậu không thích cô bé đó?”

Sóc Phong ngạc nhiên nhìn nàng: “Thích là cái gì tớ cũng không biết.”

Hoa Thiên Cốt không biết làm sao, cuối cùng ra chiều suy nghĩ rồi gật đầu: “Vĩnh viễn không biết là tốt nhất.”

Sóc Phong thấy mặt nàng cứng lại, bèn lấy từ trong ngực ra thứ gì đó như dạ minh châu, tròn tròn, phát sáng, nhưng phía dưới lại có hai cái chân bọc màng trong suốt, đôi mắt to đen láy đảo qua đảo lại nhanh như chớp.

“Cá Cổn Cổn!” Hoa Thiên Cốt kinh ngạc chạy tới, gõ gõ lên đầu cá tròn tròn. Cá Cổn Cổn là yêu tinh giống Đường Bảo chứ không phải cá, chúng sống trên mặt nước, có thể đập như bóng cao su, sẽ nảy lên rất cao.

Sóc Phong vừa thả tay ra, chú cá Cổn Cổn đã lướt trên mặt nước, tốc độ nhanh đến chóng mặt. Nhất thời trên mặt biển xuất hiện một ngấn nước quanh co bàng bạc.

“Sao cậu lại bắt được nó?” Trong lễ hội thường hay có trò bắt cá Cổn Cổn, thỉnh thoảng so xem ai bắt được nhiều hơn, đôi khi lại là mọi người cùng tranh một con.

Cá Cổn Cổn cực kì thông minh, chạy nhanh vô cùng, thân lại trơn nhẵn, nếu không dùng pháp thuật thì rất khó bắt.

Sóc Phong nhìn nàng nói: “Đấu không?”

Hoa Thiên Cốt kéo tay áo lên, bọn họ chưa bao giờ giao đấu, lần này thi bắt cá Cổn Cổn vậy! Vừa mới đó nàng đã trượt một quãng xa trên mặt biển, cắt ngang ánh trăng tròn dưới nước. Sóc Phong thấy nàng có chút tinh thần, ý cười hiện lên trong mắt, sau đó cũng bật người đuổi theo, bắt đầu tranh với nàng. Hai người kẻ bắt người đuổi, đẩy đi đẩy lại, cực kì vui vẻ.

Còn Bạch Tử Họa, giờ phút này đang đứng ở đài Lộ Phong trên Tuyệt Tình điện cao cao nhìn xuống phía dưới. Cả tiên sơn hắn bảo vệ trăm năm nay đèn đuốc sáng trưng, vạn chiếc hoa đăng, tràn ngập tiếng cười, rạo rực sức sống. Mà hắn lại đang từ từ héo rũ như gốc đào trên điện.

Mấy ngày nay, ngoài lúc độc phát tác thì hắn ngày đêm không ngủ viết sách, hoặc là viết di thư. Hắn biết tầm quan trọng của mình đối với Trường Lưu Sơn và cả Tiên giới, cũng biết trách nhiệm của mình vẫn chưa hoàn thành.

Hồi xưa, khi sư phụ truyền ngôi cho hắn có nói: “Tử Họa, phải bảo vệ cơ nghiệp ngàn năm của Trường Lưu, phải bảo vệ Tiên giới trăm năm an bình.”

Nhưng hắn lại để sư phụ phải thất vọng, ngay cả bản thân mình hắn còn không cứu được, thậm chí phải dựa vào máu của Tiểu Cốt để kéo dài chút hơi tàn.

Trước kia khi nhận Tiểu Cốt làm đồ đệ hắn còn ngạo khí chống trời, nhưng nay chỉ có thể nghe theo số phận, cố gắng kéo dài thêm thời gian, sau đó dốc hết tâm huyết ghi chép lại những chuyện mình đoán sẽ xảy ra trong tương lai cùng đối sách, khích lệ Trường Lưu và Tiên giới vượt qua khó khăn.

Hắn nghĩ từ lâu mình đã không còn bận tâm đến việc gì nữa, nhưng càng về sau hắn mới rõ, tự nội tâm hắn vẫn vấn vương nhân thế, vướng bận Trường Lưu, càng không nỡ bỏ lại đệ tử duy nhất này.

Chỉ cần liếc mắt là có thể nhìn thấy Hoa Thiên Cốt trên mặt biển xa xôi, đang bắt cá Cổn Cổn với Sóc Phong. Nàng trượt nhẹ trên mặt biển tựa như đang cưỡi chim bay trên trời vậy.

Đã bao lâu rồi hắn không được nhìn thấy nụ cười vui vẻ đó của nàng?

Một làn gió thổi tới, không ngờ hắn lại cảm thấy lạnh. Đại nạn ập đến, chỉ là, có một số chuyện hắn vẫn chưa dặn dò xong, cho hắn nhiều thời gian hơn một chút, chỉ cần thêm một chút thôi… để hắn sắp xếp xong mọi chuyện của Trường Lưu và Tiên giới, để hắn dạy bảo đứa bé này nhiều hơn nữa, ở bên cạnh nó nhiều hơn nữa.

Bạch Tử Họa khẽ thở dài, đôi môi mỏng tái nhợt không còn chút máu, dưới ánh trăng đôi mi dính sương sớm trong veo, phủ lên gương mặt trắng bợt như tượng băng càng thêm vẻ xuất trần. Làn áo trắng hóa thành sương khói, khiến người khác không sao nắm bắt được, xa xa nhìn lại, đúng là còn sáng rọi nhân gian hơn cả vầng trăng vĩ đại trên bầu trời.

Hắn đã mất cảm giác đau, nhưng đột nhiên cảm thấy cơ thể có chút không ổn, độc lại sắp phát tác, bất đắc dĩ lắc đầu, xoay người bay xuống đài Lộ Phong, trở về phòng mình.

Còn Hoa Thiên Cốt hổn hà hổn hển cuối cùng cũng bắt được cá Cổn Cổn, ngửa đầu lên cười lớn.

“Tớ bắt được nó…”

“Thiên Cốt!”

Sóc Phong cứ đứng đó nhìn nụ cười trên mặt nàng vụt tắt, mắt nhắm nghiền lại, cơ thể trầm xuống, “bùm” một tiếng rơi xuống nước.

Cậu ta vội chạy tới kéo nàng ra khỏi nước, người ướt như chuột lột.

Sóc Phong sợ hãi, ra sức gọi Hoa Thiên Cốt, truyền rất nhiều chân khí vào trong cơ thể nàng mới nhận ra nàng đã suy yếu đến mức này.

Hoa Thiên Cốt mơ màng mở mắt, cười nói: “Chả hiểu sao tớ lại bất cẩn ngủ gật như thế. Ngại quá, phiền cậu đưa tớ về Tuyệt Tình điện được không?”

Sóc Phong vội vàng ôm lấy nàng, bay thẳng lên Tuyệt Tình điện.

Cảm giác Hoa Thiên Cốt trở về còn mang theo hơi thở của người khác, Bạch Tử Họa đi từ trong phòng ra, nhìn Sóc Phong hấp tấp đáp xuống đất, ôm Hoa Thiên Cốt ướt đẫm.

“Ai cho phép ngươi lên Tuyệt Tình điện?” Bạch Tử Họa lạnh lùng nói, nhìn Hoa Thiên Cốt đang run rẩy trong lòng Sóc Phong.

“Xin lỗi Tôn thượng, Thiên Cốt đột nhiên ngất xỉu, cho nên đệ tử đưa nàng về.” Lâu lắm rồi Sóc Phong không gặp Bạch Tử Họa, trong lòng cực kì hoảng sợ, Tôn thượng sao lại bị thương nặng như thế, dường như sắp mất cả tiên thân.

Cậu bước lên muốn trao Hoa Thiên Cốt cho người, không ngờ Bạch Tử Họa lại lui về. Độc của hắn đang phát tác, ở khoảng cách xa như thế còn ngửi thấy mùi máu của Hoa Thiên Cốt, không thể động vào nàng.

“Ngươi đưa nàng vào phòng đi.”

Đây là lần đầu tiên Sóc Phong đến Tuyệt Tình điện, không biết xung quanh thế nào, vậy nên đi thẳng vào phòng Bạch Tử Họa. Bạch Tử Họa muốn để Hoa Thiên Cốt nằm ở căn phòng trong viện của nàng, nhưng lại lười mở miệng, muốn Sóc Phong mau mau rời đi.

“Sao Thiên Cốt đột nhiên lại bị ngất? Hơn nữa còn là thiếu máu?” Bởi vì lo lắng nên trong giọng Sóc Phong thấp thoáng mùi chất vấn. Bạch Tử Họa là vị sư phụ nàng kính yêu nhất, tại sao không chăm sóc tốt cho nàng, hơn nữa ngay cả chuyện ấy cũng không để ý?

Bạch Tử Họa khẽ giật mình, giọng lạnh tanh: “Được rồi, ngươi có thể đi.”

“Dạ vâng, Tôn thượng.” Sóc Phong đặt Hoa Thiên Cốt lên chiếc giường nhỏ của Bạch Tử Họa, đột nhiên thoáng nhìn thấy vết thương trên cổ nàng, ngây cả người. Cậu quay đầu lại nhìn chòng chọc Bạch Tử Họa hai giây, sau đó xoay người đi ra ngoài.

“Tự tiện xông vào Tuyệt Tình điện, đừng quên đến Giới Luật Đường lĩnh tội.”

“Đệ tử tuân mệnh.” Giọng Sóc Phong cứng ngắc, mang theo một chút khó hiểu, lại thêm ít phẫn uất, bước đi như một cơn gió.

Bạch Tử Họa đi đến trước mặt Hoa Thiên Cốt, nhìn khuôn mặt trẻ con bầu bĩnh ngày xưa của nàng giờ còn thảm hại hơn mình ba phần, không khỏi lo lắng.

Hắn chạm tay vào bả vai nàng, hong khô chỗ quần áo ướt đẫm trong nháy mắt rồi độ thêm không ít chân khí cho nàng.

Hoa Thiên Cốt mơ màng tỉnh lại, mặt hối lỗi: “Sao con lại chạy đến phòng sư phụ thế này, xin lỗi, con về ngay đây.”

Nàng gắng gượng đứng dậy, loạng choạng đi được hai bước, bởi vì váng đầu nên té ngã, may mà Bạch Tử Họa kịp thời đỡ lấy nàng, Hoa Thiên Cốt vừa hay gục trong lòng hắn.

Trước kia thầy trò bọn họ ôm nhau rất nhiều, nhưng chưa bao giờ kỳ lạ như bây giờ. Hoa Thiên Cốt đã bắt đầu sốt, cả người nóng như lửa, mà Bạch Tử Họa vẫn lạnh như tượng băng.

Nàng bỗng thấy người mình mát lạnh, cực kì dễ chịu, mơ màng bám lấy vật trước mắt không muốn cử động nữa.

Nháy mắt Bạch Tử Họa ngửi thấy trăm mùi thơm mát trong máu của Hoa Thiên Cốt, ý nghĩ vừa nảy ra đã không thể áp chế được, răng dễ dàng tìm cổ nàng cắn xé. Dòng máu ấm áp trào từ răng hắn ra, vương lên cổ và tóc Hoa Thiên Cốt.

Hoa Thiên Cốt đau đớn kêu lên, nhưng vẫn ôm chặt Bạch Tử Họa, không muốn buông ra.

Nhưng lần này Bạch Tử Họa hút mạnh và đau hơn lần trước rất nhiều, hai tay ôm chặt cơ thể nhỏ bé của nàng khiến nàng gần như nghẹt thở.

“Sư…” Hoa Thiên Cốt hơi tỉnh táo, muốn giãy ra khỏi người Bạch Tử Họa. Nhưng răng của Bạch Tử Họa lại cắn càng sâu, cảm giác máu rút ra khỏi cơ thể, vừa mất hồn lại vừa đau đớn, Hoa Thiên Cốt cắn chặt môi dưới cố gắng nhẫn nhịn.

Lúc này có một con chim bay từ cửa sổ vào, lượn vài vòng xung quanh nhưng hoàn toàn không được chú ý, cuối cùng đáp xuống bên chân hai người.

Hoa Thiên Cốt biết nếu cứ thế này mình sẽ bị sư phụ hút đến khô cạn, độc của người còn chưa giải được, nàng sao có thể chết? Nàng dồn hết tất cả sức lực, một ánh sáng bạc bùng lên, đánh văng Bạch Tử Họa.

Mắt Bạch Tử Họa lóe sáng nhưng không có ý ngẩng đầu lên, trên môi còn dính máu, một ít chảy dọc từ khóe miệng, rơi xuống áo bào trắng như tuyết của hắn.

“Sư phụ…” Hoa Thiên Cốt nhìn ánh mắt trống rỗng của hắn, đột nhiên trong lòng nảy sinh một mối hoang mang cực lớn.

Bạch Tử Họa nhìn đôi môi bị nàng nghiến chặt mà rướm đầy máu khẽ đóng mở, màu đỏ tươi mê người như thế khiến hắn không kiềm chế được, nghiêng người.

Hoa Thiên Cốt bỗng đờ đẫn.

Thì ra thiên hoang địa lão cũng chỉ thế này mà thôi.

Trong đầu nàng lấp lóe những tia sáng bạc của những vì tinh tú, từng con sóng bồng bềnh khẽ trôi, nàng tựa như bay mà không cần cánh, tự do và phóng khoáng như những vị thần.

Đôi môi của sư phụ vừa mỏng lại vừa lạnh lẽo, tựa như miếng thủy tinh, chỉ cần chạm nhẹ, lúc nào cũng có thể vỡ vụn. Cảm giác tê dại từ đôi môi ấy lan ra khắp mọi nơi.

Hạt bụi trong không khí cũng ngừng di chuyển, thế giới nháy mắt trở nên thật vắng vẻ quạnh hiu, chỉ có ánh trăng muôn đời như một, yên lặng chiếu sáng lên hai người.

Hoa Thiên Cốt không biết gì nữa, trong đầu chỉ lặp đi lặp lại mấy hàng chữ: Đây là mơ, đây là mơ, đây là mơ… Đến khi mở mắt ra giấc mơ này sẽ kết thúc.

Nhưng khi cố hết sức mở mắt ra, nàng vẫn nhìn thấy người đó, nhìn thấy gương mặt mà bình thường nghĩ tới quá nhiều nàng cũng tự khinh bỉ bản thân mình. Hoa Thiên Cốt ngừng thở, mắt mở to như chuông đồng. Nàng muốn giang tay đẩy người ra, nhưng lưỡi sư phụ vừa nhẹ nhàng lướt qua cánh môi của mình, tức thì người nàng mềm nhũn.

Một mùi tanh mặn tràn ra giữa hai người, Bạch Tử Họa liếm hết máu trên môi, bắt đầu dùng sức mút. Hoa Thiên Cốt lại run bần bật, linh hồn dường như đang theo máu rời khỏi cơ thể.

Không đứng được nữa, Hoa Thiên Cốt lảo đảo lui lại mấy bước, nhưng Bạch Tử Họa lại không đỡ mà nghiêng người đè nàng xuống giường, bịn rịn lưu luyến, ra sức liếm mút. Mặc dù nhất thời mất đi ý thức, nhưng thứ mềm mại ấm áp pha lẫn máu tươi khiến hắn càng muốn nhấm nháp nhiều hơn.

Cơ thể nhỏ bé của Hoa Thiên Cốt vừa co rúm vừa run rẩy, nàng chưa bao giờ nghĩ sẽ có ngày thân mật với sư phụ đến mức này, hạnh phúc đã sớm nhường chỗ cho sợ hãi và bối rối.

Sao nàng có thể nhân lúc sư phụ mất ý thức mà làm ra việc này? Dù người có hồ đồ thì nàng vẫn tỉnh táo mà? Đợi đến khi người tỉnh lại, nàng còn mặt mũi nào nhìn mặt sư phụ nữa đây? Nhưng lúc này nàng đang nằm dưới thân Bạch Tử Họa, một chút sức lực cũng không có, chỉ có thể nghe tiếng mình kìm nén hơi thở.

“Sư phụ!” Nàng cảm thấy môi mình đang bị Bạch Tử Họa cắn phá, càng lúc càng rướm nhiều máu, vương xuống tóc nàng và ga giường. Vì quá đau nên Hoa Thiên Cốt phải ôm chặt Bạch Tử Họa, dường như muốn hôn càng nhiều hơn.

Bỗng có một tiếng hét ngoài cửa.

Ảo cảnh tuyệt vời nháy mắt vỡ tan, cả người Hoa Thiên Cốt như bị rơi vào hố băng. Nàng vội vàng điểm huyệt ngủ của Bạch Tử Họa, sau đó xoay người đứng dậy, chạy vụt ra khỏi phòng.

Đệ tử Lý Mông hầu hạ bên cạnh Thế tôn, chuyên chịu trách nhiệm truyền tin tức mệnh lệnh cùng xử lý những chuyện vụn vặt toàn thân cứng ngắc chôn chân tại chỗ, trong mắt chứa đầy khủng hoảng.

Lòng Hoa Thiên Cốt lạnh ngắt, cẩn thận nở một nụ cười gượng gạo, định trấn an tinh thần của cậu ta.

“Ngươi hãy nghe ta nói…chuyện này không phải thế, chỉ là ngoài ý muốn thôi…” Nàng khẽ tiến lên hai bước.

Lý Mông hoảng sợ, lắc đầu nguầy nguậy. Không phải là thật, không phải là thật, chuyện đó không thể là thật được. Một người luôn cao cao tại thượng như Tôn thượng sao có thể làm ra loại chuyện đó với đồ đệ của mình! Không, không thể tin!

Lý Mông xoay người cưỡi gió bay vụt đi, nhưng Hoa Thiên Cốt nào có chịu. Nếu cậu ta nói hết chuyện vừa nhìn thấy ra ngoài hoặc kể cho Thế tôn, nàng thì không sao, ai muốn nghĩ thế nào thì nghĩ, nhưng còn sư phụ thì sao! Nàng tuyệt đối không để cậu ta hủy hoại danh dự trăm năm của sư phụ!

Hoa Thiên Cốt vận công dùng mấy mảnh băng làm ám khí, Lý Mông đang bối rối, nhanh chóng bị nàng bắn xuống.

Hoa Thiên Cốt bay vụt qua điểm huyệt đạo của cậu ta, vẻ mặt cầu khẩn nhìn: “Lúc nãy là vì sư phụ trúng độc, mất khống chế, chuyện này không như cậu tưởng tượng đâu.”

Lý Mông tức giận nhìn nàng, nếu không phải vì xảy ra chuyện hệ trọng nhưng bất kể Thế tôn có truyền âm hay gửi thư đến Tuyệt Tình điện thế nào, Tôn thượng vẫn không hồi đáp, thì người sao phải phái cậu ta lên đây. Không ngờ lại chứng kiến một màn vô sỉ thế này, thật khiến cậu ta vô cùng đau đớn!

“Tiện nhân! Tiện nhân! Ta biết là ngươi quyến rũ Tôn thượng! Danh dự của Trường Lưu mất hết trên tay ngươi rồi!”

Hoa Thiên Cốt mệt mỏi nhìn cậu ta: “Ta biết, tất cả đều là lỗi của ta. Coi như ta cầu xin ngươi, đừng nói chuyện này ra ngoài, ta không muốn giết ngươi.”

Lý Mông gắng sức nhổ toẹt một bãi nước bọt xuống đất: “Đây là loạn luân! Là khi sư diệt tổ! Đừng mong ta sẽ giúp ngươi việc này!”

Hoa Thiên Cốt nhắm mắt lại, vươn tay đánh một cái thật mạnh lên cổ cậu ta, Lý Mông lập tức hôn mê ngã xuống đất.

Cả đời này nàng chưa bao giờ rơi vào tình huống khó xử như thế, Nghê Mạn Thiên có biết tình cảm của nàng cũng không sao cả, nếu nói ra cùng lắm là bị sư phụ ghét bỏ, trục xuất khỏi sư môn. Nhưng không ngờ chuyện này lại bị Lý Mông nhìn thấy, liên quan đến danh dự của sư phụ thì không còn là chuyện nhỏ nữa. Nàng nên làm gì bây giờ? Rốt cuộc phải làm gì bây giờ?

Giết cậu ta ư? Nhưng lần trước sư phụ đã tức giận như thế, nàng vẫn nhớ rõ khi đó nàng liên tục dập đầu trong này, nói nàng biết lỗi rồi. Thật sự nàng đã biết lỗi, nàng đã ra sức tự kiểm điểm. Giết người là sai, cho dù có vì tính mạng của sư phụ mà đánh đổi bằng sinh mệnh của người khác thì vẫn là sai. Thật ra từ trước tới nay, trong mắt nàng, người tuy có kẻ tốt kẻ xấu, nhưng sinh mệnh lại không có giá cả khác nhau.

Chuyện Nghê Mạn Thiên nếu tìm lí do thì có thể nói là nàng ta tâm địa độc ác. Nhưng còn Lý Mông? Sao có thể vì cậu ta vô tình biết chuyện mà đẩy cậu ta vào chỗ chết?

Đầu Hoa Thiên Cốt loạn như cào cào, Đông Phương Úc Khanh không có ở đây, Đường Bảo cũng không, ngay cả một người để bàn bạc nàng cũng không có. Nhưng không thể kéo dài mãi thế này được, nếu quá lâu Thế tôn sẽ sinh nghi.

Hoa Thiên Cốt tuyệt vọng nhìn ánh trăng trên bầu trời đêm, cuối cùng vẫn quyết tâm. Thôi được rồi, nếu có tội tình gì thì hãy để một mình nàng gánh chịu vậy.

Hoa Thiên Cốt bay tới tầng cao nhất của Tàng Thư tháp, nơi đó chứa đầy sách cấm ghi chép những loại pháp thuật hắc ám và cấm thuật, vốn bị sức mạnh của sư phụ phong ấn, nhưng bây giờ người đã thành thế này, nàng dễ dàng dùng Thiên Thủy Tích phá trận pháp và hóa giải phong ấn mà thần không biết quỷ không hay.

Không lâu sau trận chiến với Lam Vũ Lan Phong, nàng từng nghiên cứu hai loại thuật khiến mình phải chịu nhiều đau đớn – nhiếp hồn thuật và huyễn thuật. Đường Bảo từng nói với nàng, vốn dĩ pháp thuật đó được lưu giữ trong Tàng Thư tháp ở Trường Lưu Sơn, bị phong ấn đã trăm năm, không cho bất cứ kẻ nào luyện tập, chỗ mà Lam Vũ Lan Phong có được chỉ là một phần khiếm khuyết thôi.

Nếu thực sự có quyển sách đó, dùng nhiếp hồn thuật có thể khống chế tâm trí của một người thì nhất định có thể xóa bỏ một phần kí ức của cậu ta.

Chẳng mấy chốc Hoa Thiên Cốt đã tìm thấy, trở lại chỗ Lý Mông, lật một trang thi hành nhiếp hồn thuật với cậu ta. Pháp thuật cực kì hanh thông, Lý Mông mơ màng tỉnh lại nhìn nàng, chỉ cảm thấy đầu ong ong, không nhớ nổi đã xảy ra chuyện gì. Hoa Thiên Cốt nói Tôn thượng đã đi ngủ rồi, không muốn bị người khác quấy rầy, vì thế Lý Mông bèn chuyển lời của Thế tôn cho nàng, bảo nàng thưa lại với Bạch Tử Họa, sau đó mơ màng rời khỏi Tuyệt Tình điện.

Hoa Thiên Cốt thở phào nhìn theo bóng lưng cậu ta, thầm nghĩ may mà chuyện lần này giải quyết không có thương vong, nhưng tội của nàng lại tăng thêm một bậc.

Quay lại phòng, Bạch Tử Họa vẫn đang mê man, trên môi là vết máu đỏ tươi. Hoa Thiên Cốt cúi đầu nhìn người, muốn vươn tay sờ gương mặt đẹp đến trong suốt mỗi khi có ánh trăng ấy nhưng lại không dám làm càn. Nàng lấy tay áo cẩn thận lau đi vệt máu ở khóe miệng Bạch Tử Họa, sau đó nhẹ nhàng đặt tay lên trán người, ánh tím lóe lên, xóa tan trí nhớ của Bạch Tử Họa về buổi tối hôm nay. Nếu không dựa vào khả năng của người, cho dù có mất đi ý thức thì hôm sau tỉnh lại nhất định sẽ có ấn tượng mơ hồ về những gì bản thân đã làm. Những việc ấy sao để người biết được!

Đêm nay, nụ hôn ngọt ngào pha lẫn vị máu tanh này, là kí ức đẹp nhất trong cuộc đời nàng, cứ vĩnh viễn phong ấn lại trong lớp tro bụi thời gian là được. Người là sư phụ của nàng, nàng mãi mãi chỉ có thể coi người như sư phụ của mình mà thôi.

Hoa Thiên Cốt khẽ đắp lại chăn cho Bạch Tử Họa, mỉm cười, xoay người bước đi.

Hôm sau Bạch Tử Họa tỉnh dậy, thấy trên giường loang lổ vết máu thì biết ngay hôm qua độc lại phát tác phải uống máu Hoa Thiên Cốt, nhưng bình thường ít nhiều còn nhớ được, còn lần này ngay cả một ấn tượng mơ hồ cũng không có. Hắn có chút tự giận bản thân, xem ra không thể tiếp tục ở nơi này được nữa, bằng không một ngày nào đó có thể vô tình uy hiếp đến tính mạng của Tiểu Cốt. Nhưng cảm giác lưu luyến không muốn rời cứ âm ỉ trong lòng khiến hắn thật lo lắng, rốt cuộc mình đang lưu luyến cái gì?

Bạch Tử Họa thấy chiếc chặn giấy trên bàn đang đặt lên phong thư của sư huynh, có lẽ là Tiểu Cốt để đó. Hắn bay đến Tham Lam điện, về cơ bản mọi thứ đều đã chuẩn bị xong xuôi cả rồi, việc này nên để sư huynh biết, sau đó mình sẽ rời khỏi Trường Lưu Sơn.

“Tiểu Cốt!” Đường Bảo ra sức lay nàng.

“Hả? Gì thế?” Hoa Thiên Cốt bối rối đánh rơi đũa xuống đất.

“Rốt cuộc mẹ có nghe thấy con nói gì không đó? Mới sáng ra đã cắn đũa cười ngờ nghệch trước cửa sổ, ngốc không đỡ nổi!”

“Ha ha, ha ha…Có gì đâu, cứ nói tiếp đi, tiếp đi.”

Đường Bảo cắn một mẩu lá cải trắng, làm như đang cắn khăn tay, thẹn thùng nhìn nàng: “Mẹ nói xem, con nên làm thế nào bây giờ?”

Hoa Thiên Cốt gắp miếng cải trắng của nó bỏ vào miệng, và một miếng cơm to: “Làm gì là làm gì?”

Đường Bảo thở hồng hộc trên cái bàn trước mặt nàng, lăn qua lăn lại…

“Hu hu, mẹ chẳng nghe con nói gì cả, đêm qua Lạc sư huynh tỏ tình với con, con nên làm gì bây giờ?”

“Phụt!” Mắt Hoa Thiên Cốt trợn tròn, phì hết cơm trong miệng ra, rơi xuống người Đường Bảo như tiên nữ rải hoa.

Cái gì?

Đường Bảo thẹn thùng che mặt, cơ thể trở nên trong suốt, cuộn tròn người lại.

Hoa Thiên Cốt lấy ngón tay chọc nó, vừa buồn cười lại vừa bất lực.

“Huynh ấy nói với ngươi thế nào?”

“Huynh ấy nói, bé cưng, ta rất thích nàng, để ta chăm sóc nàng cả đời nhé!” Đường Bảo bắt chước dáng vẻ nồng nàn chân thành thổ lộ của Lạc Thập Nhất.

“Ha ha ha, sau đó thì sao?”

“Sau đó nhân lúc con ngẩn người hôn choẹt con một cái.” Đường Bảo lí nhí.

Hoa Thiên Cốt ôm bụng cười ngất: “Sao ngươi biết người ta tỏ tình với ngươi, ngộ nhỡ sư huynh muốn đưa ngươi về làm thú cưng thì sao?”

“Không đâu, sư huynh tốt với con lắm. Con muốn ăn kẹo gì cũng mua cho con, hừ, chả giống ai đó, ngày nào cũng bắt con ăn cỏ và lá cây.”

“Ta không cho ngươi ăn là vì sợ ngươi bị sâu răng, hơn nữa ngươi là sâu, đương nhiên phải ăn nhiều thực phẩm xanh rồi. Ta là người mẹ tốt, không ngoan ngoãn phục tùng ngươi như cha ngươi và Lạc Thập Nhất đâu! Sau đó thì sao? Ngươi trả lời thế nào?”

“Con bảo có mẹ Cốt Đầu sẽ chăm sóc con cả đời, huynh chỉ cần thường xuyên chơi với Đường Bảo như thế này là được rồi.”

Hoa Thiên Cốt có thể tưởng tượng được dáng vẻ tan nát cõi lòng của Lạc Thập Nhất khi nghe thấy câu trả lời của nó, lấy đũa gắp Đường Bảo đến trước mắt: “Ta chẳng thèm chăm sóc ngươi, nói xem nào con gái, có thích Lạc sư huynh không?”

“Thích.” Đường Bảo thành thật trả lời.

“Còn Khinh Thủy thì sao?”

“Ha ha, cũng thích.”

Hoa Thiên Cốt bất đắc dĩ lắc đầu: “Ta nghĩ đợi sau khi ngươi phân biệt rõ loại thích nào là loại thích nào thì hãy quyết định. Nhưng ta hy vọng ngươi đừng thân thiết với Lạc sư huynh quá.”

“Tại sao ạ?”

Hoa Thiên Cốt không trả lời, bất an nhìn ra ngoài cửa sổ. Hiện nay người có thể dựa vào cũng chỉ có Lạc Thập Nhất.

“Cốt Đầu! Cốt Đầu!” Đường Bảo ra sức cắn tay nàng, “Mẹ vẫn đang lo lắng chuyện trộm thần khí hả? Không sao đâu, chúng ta đã lên kế hoạch cả rồi, sẽ không có chuyện gì đâu.”

Hoa Thiên Cốt gật đầu, khẽ thở dài.

Đột nhiên Đường Bảo thấp giọng nói: “Cốt Đầu, mẹ thích Tôn thượng đến vậy sao? Cha con thật ra cũng tốt lắm.”

Hoa Thiên Cốt hơi giật mình, cúi đầu nhìn nó mỉm cười: “Tình cảm của ta đối với sư phụ không chỉ đơn giản là thích. Thật ra đến nay ta còn không biết ‘thích’ là gì, chỉ thấy khác biệt duy nhất là sẽ căng thẳng, tim đập thình thịch. Nhưng đối với sư phụ, sự tôn kính, ngưỡng mộ và cảm kích còn hơn thứ đó rất nhiều, cảm giác ‘thích’ ấy không chiếm đến một phần mười. Ta không cầu gì, chỉ mong người khỏe mạnh, để ta có thể vĩnh viễn làm đồ đệ ở bên người.”

“Nhưng nếu trộm thần khí, Tôn thượng đâu tha thứ cho chúng ta?”

Hoa Thiên Cốt lắc đầu: “Đành vậy thôi, chỉ cần giải được độc cho sư phụ, hình phạt nào ta cũng xin nhận cả. Có điều Đường Bảo, nhớ kĩ, lúc nào cũng phải đề phòng Nghê Mạn Thiên.”

“Tại sao?”

“Đứa bé này, đừng chỉ nhìn lòng tốt của người ta mà không thấy nỗi oán hận kẻ khác dành cho ngươi. Tính khí Nghê Mạn Thiên không phải quá tồi, nhưng lại hay ghen tị, thù dai, quá hiếu thắng và bất chấp thủ đoạn. Một người có tất cả những tính cách này thì rất có thể sẽ bất chấp hậu quả làm ra những chuyện cực kì đáng sợ. Mong là ta suy nghĩ quá nhiều, nhưng ngươi vẫn không nên gần gũi với Lạc sư huynh, tránh việc nàng ta trút tất cả nỗi căm hận đối với ta lên người ngươi, biết chưa?”

“Dạ, con biết rồi, nhưng con mạnh lắm, một Nghê Mạn Thiên nho nhỏ con vẫn xử lý được.”

Hoa Thiên Cốt lắc đầu: “Chỉ sợ nàng ta ngầm giở trò.” Nàng đã phải nếm bao nhiêu lần rồi.

“Tiểu Cốt.” Đột nhiên giọng Bạch Tử Họa vang lên.

Hoa Thiên Cốt kinh ngạc: “Sư phụ có gì dặn dò?”

“Đến thư phòng, vi sư có điều muốn nói với ngươi.”

Hoa Thiên Cốt vội vàng chạy lại, Đường Bảo tiếp tục phấn đấu trong đĩa thức ăn.

“Sư phụ.” Mắt Hoa Thiên Cốt chỉ dám liếc góc áo trắng như tuyết, không dám ngẩng đầu lên nhìn Bạch Tử Họa. Nhớ tới chuyện xảy ra ngày hôm qua, mặt nàng đỏ rực như trái táo.

“Đây là chỗ sách ngươi cần học trong hai năm tới, vi sư đã viết hết một số chuyện ngươi cần làm hoặc có thể gặp phải vào quyển sách màu xanh. Nếu gặp chuyện gì không hiểu hoặc khó giải thích thì hãy xem nó.”

“Sư phụ?!” Hoa Thiên Cốt ngạc nhiên nhìn người.

“Hai ngày nữa ta sẽ rời khỏi Trường Lưu Sơn, thuận theo tự nhiên, tọa hóa[1] ở Cửu Trọng Thiên. Tất cả mọi chuyện vi sư đã làm thỏa đáng, ngươi không cần tiếp tục miễn cưỡng kéo dài mạng sống cho ta. Đợi ta phong ấn xong toàn bộ thần khí thì sẽ giao cho sư bá ngươi, sau đó sư bá ngươi sẽ phân tán đi khắp nơi. Ta sẽ thông cáo với bên ngoài là bế quan, có thể kéo dài được năm nào thì hay năm đấy, để tránh Trường Lưu và Tiên giới đại loạn.”

[1] Tọa hóa: Theo Đạo Phật chỉ hòa thượng ngồi chờ đón cái chết.

“Đừng, sư phụ…” Hoa Thiên Cốt đờ đẫn lắc đầu.

“Ta đã bảo sư thúc thay ta dạy dỗ ngươi, nhưng sư phụ không còn nữa, việc gì cũng phải tự dựa vào bản thân.”

“Con không muốn, con chỉ cần sư phụ thôi!” Hoa Thiên Cốt không nhịn được hét lên.

“Tiểu Cốt, đây là chuyện đã định từ mấy tháng trước rồi, sư phụ có thể nhờ ngươi mà cầm cự được đến hôm nay đã là vô cùng may mắn. Mọi việc không thể cưỡng cầu, ngươi đã có một nửa tiên thân, việc gì phải câu nệ sinh tử?” Bạch Tử Họa thở dài.

“Năm nay ngươi bao nhiêu tuổi?”

“Mười tám.” Hoa Thiên Cốt cố hết sức để giọng mình không lạc đi.

“Đã là người lớn rồi à, thế thì càng phải thấu hiểu, điều kiêng kị nhất khi tu đạo chính là trong lòng có chấp niệm. Nếu… nếu ngươi bằng lòng thì hãy trở về dáng vẻ trưởng thành đi, ở Trường Lưu Sơn thêm vài năm nữa rồi quay về Mao Sơn làm một chưởng môn tốt, đừng phụ sự kì vọng của Thanh Hư đạo trưởng, đưa Mao Sơn lên đỉnh vinh quang.” So với Trường Lưu Sơn, Mao Sơn cần nàng hơn nhiều, nàng cũng sẽ có nhiều cơ hội hơn. Bạch Tử Họa nhìn dung mạo bao năm không thay đổi của nàng, đột nhiên rất muốn biết Tiểu Cốt khi trưởng thành sẽ như thế nào, tiếc rằng hắn không còn cơ hội nhìn thấy nữa.

Hoa Thiên Cốt quỳ gập người xuống trước mặt Bạch Tử Họa.

“Sư phụ, Tiểu Cốt xin người, chờ thêm vài ngày nữa được không? Ít ra, ít ra hãy chờ thêm năm ngày nữa ăn sinh nhật với Tiểu Cốt rồi hẵng đi được không?” Chờ sau khi thần khí rơi vào tay nàng…

Bạch Tử Họa không nói gì, lưỡng lự một lát, điều này có nghĩa là vẫn phải dựa vào máu Tiểu Cốt để cầm cự thêm vài ngày. Cân nhắc hết lần này tới lần khác, cuối cùng hắn gật đầu.

Thừa dịp Bạch Tử Họa dành phần lớn thời gian để bế quan, Hoa Thiên Cốt nhanh chóng đọc qua rất nhiều sách trong Cấm Thư các, tìm những pháp thuật có ích cho việc trộm thần khí, đặc biệt là cách hóa giải phong ấn.

Bởi vì nàng sẽ đón sinh nhật cùng sư phụ, cho nên một ngày trước đó nàng đã làm một bàn đầy đồ ăn ở chỗ Hủ Mộc Thanh Lưu mời mọi người thưởng thức, cũng có thể coi đó là tiệc chia tay.

Nhìn mọi người thỏa thích hát hò như mọi ngày, hoặc gảy đàn uống rượu, hoặc chạy nhảy nô đùa, cảm xúc trong Hoa Thiên Cốt cuộn trào như những con sóng dữ. Nàng biết qua đêm mai, hết thảy không thể quay lại được nữa, mấy năm vui vẻ ở Trường Lưu Sơn cũng sẽ không còn.

Tiệc tàn, Hoa Thiên Cốt đang trên đường về Tuyệt Tình điện thì bị Sóc Phong ngăn lại.

“Rốt cuộc có chuyện gì xảy ra?” Cậu ta hỏi thẳng.

Hoa Thiên Cốt chột dạ cười, đột nhiên nhớ ra ngày đó cậu ta cũng gặp sư phụ, chắc đã nhận ra tình trạng sư phụ rất kỳ lạ, vậy nàng cũng không cần giấu nữa.

“Sư phụ trúng kịch độc, đây không phải chuyện nhỏ, nhất định cậu phải giữ bí mật đấy!”

Sóc Phong im lặng bay lơ lửng trên không, đôi mắt còn sáng hơn cả những vì tinh tú trên bầu trời đêm.

“Cậu… suy yếu thành như vậy, là vì hằng đêm Tôn thượng hút máu cậu để kìm hãm độc tính, đúng không?”

“Không phải! Là tớ để cho sư phụ hút, vì cứu tớ nên sư phụ mới bị như thế.”

“Vậy mấy ngày nay cậu rầu rĩ không vui là vì đang tìm cách cứu người?”

Hoa Thiên Cốt gật đầu.

“Tìm được rồi đúng không?”

“Tớ…”

“Đừng có phủ nhận, nếu không phải thì giờ cậu đã không có dáng vẻ bình tĩnh và kiên quyết thế này, những lời cậu nói trong bữa tiệc rõ ràng là muốn âm thầm từ biệt. Chẳng lẽ cách giải độc rất nguy hiểm?”

“Đúng vậy.”

“Nó cần gì?”

“Đá Nữ Oa.” Cuối cùng Hoa Thiên Cốt vẫn nói ra, đột nhiên nàng thấy Sóc Phong rất đáng tin, không cần thiết phải lừa cậu ta.

Người Sóc Phong thoáng giật lên, mặt lập tức tái mét.

“Ý của cậu là muốn tập hợp tất cả thần khí để đá Nữ Oa khôi phục lại như cũ?”

“Đúng vậy.”

“Quyết tâm rồi?”

“Chỉ cần có thể cứu được sư phụ!”

Sóc Phong khẽ thở dài, thì ra đây là số mệnh.

“Vậy được, tớ giúp cậu.”

Hoa Thiên Cốt kinh ngạc ngẩng đầu lên nhìn cậu ta.

“Tuyệt đối không được, tớ không thể để cậu mạo hiểm.”

Sóc Phong điềm tĩnh nhìn nàng: “Nếu thực sự nguy hiểm như thế, có hai người chẳng phải sẽ đỡ đi một nửa sao? Cậu hãy tin tớ, tớ có thể giúp cậu.”

“Không được! Nói thế nào cũng không được!” Nếu bị phát hiện, dựa theo môn quy của Trường Lưu, kẻ phạm tội có chết mười lần cũng không thỏa.

Sóc Phong cười rộ lên: “Nhưng bây giờ tớ đã biết rồi, nếu cậu không nghe lời tớ, tớ mà nói cho người khác thì cậu đừng hòng làm được gì.”

“Cậu…” Hoa Thiên Cốt phùng mang trợn má.

Ánh mắt Sóc Phong tựa nước, hơi mang theo chút đau thương: “Tôn thượng không thể chết được, tớ làm chuyện này không phải chỉ giúp mỗi cậu, coi như là đóng góp chút sức cho Tiên giới đi.”

“Được rồi.” Hoa Thiên Cốt biết cậu ta cũng cố chấp y như mình, không còn cách nào đành phải thỏa hiệp.

“Khi nào ra tay?”

“Tối mai.”

Ngày hôm sau là sinh nhật Hoa Thiên Cốt, trời vừa hửng sáng, nàng đã cẩn thận trang điểm, đầu vẫn vấn hai búi tóc giống hệt bánh bao, nhưng trên đó còn gài thêm hai vòng hoa lộn xộn màu trắng. Nàng mặc trên người bộ váy mới màu xanh biếc, gấu váy thêu hoa văn cực kì tinh xảo, đó là bộ váy Khinh Thủy may vội dành riêng cho nàng. Khuôn mặt nhỏ trang nhã cũng có chút phấn son, trong sáng động lòng người, nhưng hình như hơi thiếu sức sống.

Nàng bày cả một bàn ăn lớn, tất cả đều là những món sư phụ thích nhất. Nàng còn tổng vệ sinh trong ngoài Tuyệt Tình điện một lần, nhổ hết chỗ hoa đào héo úa rồi trồng cây mới vào.

Bạch Tử Họa thong thả đi từ trong phòng ra, nhìn hoa đào nở rộ… nhưng hắn đâu phải là cây, không thể hồi xuân được.

Bàn ăn không đặt trong phòng mà để dưới tàng hoa đào trong sân. Bạch Tử Họa ngồi xuống nhìn Hoa Thiên Cốt vui vẻ xới cơm cho hắn. Sinh nhật năm ngoái của nàng bọn họ cũng làm thế này, ăn cơm, trò chuyện, vô cùng đơn giản. Hoa Thiên Cốt luôn quấn quít hỏi ngày sinh của hắn, nhưng sống mấy trăm năm, đã lâu lắm rồi sao nhớ cho được. Vì thế nàng nói hợp sinh nhật của hai người làm một, hàng năm cùng ăn mừng.

Đây có lẽ là bữa cơm sinh nhật cuối cùng của hai thầy trò hắn, sau này chỉ có một mình nàng mà thôi.

Hoa Thiên Cốt không ngừng gắp thức ăn và rót rượu cho sư phụ, vừa ăn vừa lẩm bẩm gì đó. Bạch Tử Họa mỉm cười, thời gian như dòng nước êm đềm chảy trôi, chớp mắt đã trăm năm, trời chưa từng thay đổi, hắn cũng chưa từng đổi thay, cho dù có đào rỗng kí ức thì cũng không tìm ra được gì đáng nhớ. Nhưng từ sau khi nàng đến, thời gian trở nên chậm hơn, có màu sắc và âm thanh hơn. Mỗi khoảnh khắc ở bên nàng hắn đều nhớ rõ ràng, không chút nào quên, hơn cả trăm ngàn năm trước kia.

Ăn cơm xong, Hoa Thiên Cốt cười nói: “Sư phụ, người có thể lấy đàn Phục Hy ra không, đồ nhi muốn gảy một khúc tặng người.”

Vẻ mặt nũng nịu y như một đứa trẻ của nàng đã lâu lắm rồi hắn không trông thấy. Bạch Tử Họa khẽ gật đầu, lấy đàn Phục Hy từ trong khư đỉnh ra đưa cho nàng.

Hoa Thiên Cốt đỡ lấy đàn Phục Hy, ngồi dưới tán hoa đào, tiếng đàn phóng khoáng biến ảo khôn lường vang lên, khiến từng dải sóng hồng rực rỡ cuộn vào nhau từ từ rơi xuống, tấu lên một khúc “Trích tiên oán”[2].

[2] Trích tiên oán: Nỗi oán của vị đọa tiên.

Bạch Tử Họa chăm chú nhìn nàng, chén rượu ngừng lại trên không, nỗi niềm ai oán vô tận kia khiến hắn nghe cũng phải cảm động. Tiếng đàn như khóc như than, vừa lưu luyến lại vừa bất đắc dĩ, giống như muốn giãi bày tất cả sự cảm kích và tôn kính trong lòng cho hắn nghe. Từng khoảnh khắc sớm tối bên nhau theo tiếng đàn hiện về, bàn tay cầm chén của hắn hơi co lại, khẽ thở dài. Tiếng đàn đã dứt, nhưng vẫn còn vang đi vang lại trong đầu hắn, thật lâu vẫn không tan biến.

Hoa Thiên Cốt đưa đàn cho Bạch Tử Họa thả vào trong khư đỉnh, sau đó nhìn hắn cười. Tâm trí hắn khẽ ngất ngây, bóng áo xanh của Hoa Thiên Cốt trong khung trời phấn hồng bắt đầu trở nên mơ hồ.

“Sư phụ, thứ lỗi cho Tiểu Cốt…” Dường như hắn nghe thấy nàng thầm thì, ý thức từ từ tan biến.

Người Hoa Thiên Cốt bỗng lóe lên, hóa thành một tia sáng xanh, nhân lúc Bạch Tử Họa cất đàn Phục Hy, đã bay vào trong khư đỉnh lấy tất cả thần khí ra.

Bạch Tử Họa kinh hoảng vô cùng, nhưng trời đã tối, thần niệm biến mất, chỉ có thể từ từ khép mắt lại.

Hoa Thiên Cốt cẩn thận đặt Bạch Tử Họa lên giường, đắp một tấm chăn mỏng lên người. Từ khi trúng độc tới nay, rất ít khi nàng thấy dáng vẻ không hề phòng bị của người như thế này. Người ngủ mà nặng trĩu tâm sự, tại nàng mà người mới rơi khỏi đám mây cao cao tại thượng đó. Nàng không muốn nhìn thấy dáng vẻ mỏng manh yếu ớt của người thêm nữa. Hoa Thiên Cốt đau lòng chỉnh lại mái tóc đang rối tung của sư phụ. Nàng sẽ làm cho người tất cả những gì mình có thể, chỉ cần người khỏe mạnh, trở lại là một thượng tiên Bạch Tử Họa độc nhất vô nhị trong Lục giới.

“Sư phụ, chờ Tiểu Cốt, nhất định con sẽ mang đá Nữ Oa về.” Hoa Thiên Cốt quỳ gối trước giường cung kính dập đầu, mang Đường Bảo cưỡi kiếm theo mật đạo bay khỏi Trường Lưu Sơn.

Cách đó không xa, Sóc Phong đang đứng trên biển chờ nàng, người không biết sẽ tưởng rằng bọn họ bỏ trốn chứ không phải tự đi tìm chết.

Dọc đường không ai nói gì, Hoa Thiên Cốt nhìn lại Trường Lưu Sơn nguy nga tráng lệ trong biển trời mà lòng đau đớn. Nơi ấy vẫn như thuở nàng mới tới, ngàn năm vạn năm chưa từng đổi thay. Nhưng lần này nàng đi, chắc không bao giờ quay về được nữa.

Mãi cho đến khi bay xa hơn ngàn dặm hai người mới tìm một chỗ vắng vẻ đáp xuống, Hoa Thiên Cốt lấy kính Côn Luân từ trong khư đỉnh ra.

Thiên Sơn, Trường Bạch Sơn và Trường Lưu Sơn cách nhau khá xa, bằng tốc độ cưỡi kiếm của nàng, tìm được tất cả thần khí không biết phải chờ đến năm nào tháng nào. Hơn nữa dựa vào năng lực của sư phụ, dù bị làm phép, nhưng cùng lắm cũng chỉ mê man ba ngày rồi tỉnh.

Có điều trong ba ngày này, chỉ cần bất cứ một nơi nào loan truyền tin tức thần khí bị mất thì cũng đủ để Tiên giới náo loạn nghiêng trời lệch đất. Vậy nên nàng chọn kính Côn Luân, sau khi hóa giải phong ấn thì muốn tới nơi nào đều rất dễ dàng, lấy trộm thần khí tiếp theo cũng không phải việc gì khó.

“Cậu có thể giải à?” Sóc Phong và Đường Bảo lo lắng nhìn nàng.

“Ừ, để tớ thử xem.” Hoa Thiên Cốt dựa theo lời sách cấm, bắt đầu hóa giải phong ấn của thần khí. Bỗng chốc trời đất tối sầm, cuồng phong gào thét, sấm chớp rền vang. Sở dĩ nàng chọn nơi giải phong ấn xa Trường Lưu Sơn như thế cũng là vì tiếng động quá lớn, sợ bị phát giác.

Hai tay Hoa Thiên Cốt kết ấn, miệng lẩm nhẩm, kính Côn Luân xoay tròn bay lên cao rồi lại xuống thấp, mặt kính từ một màu tối đen bắt đầu phản quang.

Hai canh giờ trôi qua, phong ấn cuối cùng cũng được giải, phong ấn của chuông Thôi Lệ cũng được giải theo. Lúc này cả bầu trời đã trở nên đen kịt.

“Được rồi, xuất phát thôi.” Hoa Thiên Cốt vươn tay ra muốn đón Đường Bảo từ Sóc Phong. Sóc Phong lại khép chặt tay lại không chịu đưa cho nàng. Đường Bảo không hiểu đầu cua tai nheo, ra sức nhô đầu ra khỏi kẽ hở trên tay cậu ta.

“Cậu làm gì thế?”

“Đừng tưởng tớ không biết đưa Đường Bảo cho cậu rồi, cậu sẽ mang nó biến mất, tớ đi đâu tìm hai người đây?”

Hoa Thiên Cốt bất lực mỉm cười. Cậu ta suốt ngày mang cái vẻ lạnh lùng kiêu ngạo, hóa ra cũng cứng đầu giống hệt trẻ con.

“Được rồi, được rồi, tớ hứa sẽ không bỏ cậu lại rồi hành động một mình, thời gian cấp bách, chúng ta xuất phát thôi.” Hoa Thiên Cốt níu lấy tay áo cậu ta, chớp mắt hai người liền biến mất.

Cơ thể có cảm giác như bị xé rách, đầu nàng sáng bừng lên, nhưng chẳng mấy chốc đã trở lại như cũ, bốn bề tối đen như mực.

“Đây là đâu?”

“Suỵt…” Hoa Thiên Cốt như chú mèo bay vụt vào một cái động đá vôi. Xung quanh không hề có ánh sáng, nhưng hai người đều đã qua cảnh giới tri vi, cho nên vẫn thấy cực kì rõ ràng. Ở đây còn có tiếng nước nhỏ giọt và đủ loại thạch nhũ hình thù kỳ quái, đi lòng vòng một lúc lâu mới ra đến bên ngoài, dường như Hoa Thiên Cốt rất quen thuộc địa hình nơi này.

“Không được dùng pháp thuật.” Hoa Thiên Cốt thấp giọng dặn dò. Hai người ra khỏi động đá vôi, nhẹ nhàng đi bằng mũi chân, bước qua một chiếc cầu treo đặt giữa hai ngọn núi.

“Đây là Trường Bạch Sơn, phía trước là đỉnh Thái Hoàng, chưởng môn Ôn Phong Dư đang bế quan, chúng ta sẽ dễ hành động hơn.”

“Trước kia cậu đã tới đây rồi à?”

“Không, tớ chỉ cẩn thận nghiên cứu địa hình quanh đây thôi.”

Kính Côn Luân có thể đưa người sở hữu tới nơi có ấn tượng trong đầu, nàng chưa từng đến Trường Bạch Sơn và Thiên Sơn, cho nên từ khi quyết định trộm thần khí tới nay đều nghiên cứu qua tư liệu và hình ảnh mà Đường Bảo lấy từ chỗ Đông Phương Úc Khanh. Vì thế vị trí và trận pháp bày xung quanh hai môn phái này Hoa Thiên Cốt đều rõ như lòng bàn tay, thuộc đến làu làu, sợ rằng còn hiểu rõ hơn cả đệ tử bổn môn.

“Thì ra cậu đã lên kế hoạch ổn thỏa cả rồi, tớ còn cho rằng…”

Hoa Thiên Cốt nhìn cậu ta cười: “Cậu cho rằng tớ nhất thời bồng bột, hữu dũng vô mưu, lúc cướp thần khí không bình tĩnh sẽ gặp nguy hiểm nên mới muốn đi theo bảo vệ tớ đúng không?”

Sóc Phong quay đầu làm bộ nhìn trời, thì ra là mình lo lắng vô ích rồi.

“Yên tâm đi, chuyện liên quan đến sinh mạng tớ sẽ không làm bừa. Dù có chết cũng phải chết sao cho xứng đáng, thế nên lần này chắc chắn sẽ thành công.”

Hai người bay nhanh vào khu vực Ôn Phong Dư bế quan, Đường Bảo nằm trong lỗ tai Hoa Thiên Cốt, lúc nào cũng báo cho nàng biết động tĩnh xung quanh.

Đột nhiên một trận gió thổi tới, Hoa Thiên Cốt rùng mình, phía trước bỗng xuất hiện một người đang đứng trên một cành cây không thể nhỏ hơn. Người đó mặc một bộ đồ xanh tung bay trong gió, gầy như không có cơ thể, chỉ còn mỗi xiêm y.

“Ôn chưởng môn?!” Hoa Thiên Cốt giật mình, nàng đã từng gặp người đó hai lần trong Quần Tiên yến, vì thế rất cung kính hành lễ. Nhưng lần này mình tới ăn trộm, còn bày trò đấy làm gì?

“Đúng vậy, ngươi là?” Ôn Phong Dư nhìn nàng chăm chú, “Mao Sơn chưởng môn Hoa Thiên Cốt phải không? Xin hỏi đêm khuya đến thăm chẳng hay có việc gì?”

“Thật có lỗi, Ôn chưởng môn, là vì chuông Đông Hoàng.”

“Chuông Đông Hoàng? Giờ nó rất an toàn! Sư phụ ngươi phái ngươi tới ư?”

“Không phải sư phụ, là tự ta… Ôn chưởng môn, đắc tội.”

Hoa Thiên Cốt móc chuông Thôi Lệ ra. Thuật nhiếp hồn phối hợp với chuông Thôi Lệ hiệu quả cực tốt, cho dù là người có ý chí sắt đá đến đâu cũng có thể bị đánh bại dễ dàng.

Ban đầu Ôn Phong Dư còn phản ứng nhanh tạo cường quang bảo vệ toàn thân, nhưng ánh hào quang kia theo tiếng chuông và tiếng hát véo von của Hoa Thiên Cốt đã từ từ suy yếu.

Ông ta bắt đầu bay loạn trên không trung như con nhặng không đầu, dường như đang đuổi theo gì đó, lại dường như đang tranh cãi với ai đó.

“Tích Nhị… Tích Nhị… Tích Nhị…” Ôn Dư Phong thốt lên từng tiếng, vẻ mặt đau đớn mê mang. Một vị tiên cao cao tại thượng không ngờ lại có ngày lộ vẻ mặt yếu đuối như thế này, Sóc Phong ngây người đứng nhìn.

“Chuông Đông Hoàng ở đâu?” Hoa Thiên Cốt dịu dàng hỏi.

“Trong khư đỉnh của ta.”

“Lấy ra đây.”

Ôn Phong Dư khẽ lắc đầu, mày nhíu chặt, dường như đang gồng mình chống cự lại điều gì đó, tiếng chuông Thôi Lệ càng dồn dập hơn.

“Lấy chuông Đông Hoàng ra đưa cho ta.” Hoa Thiên Cốt từ từ dẫn dắt.

Cuối cùng Ôn Phong Dư lấy một món đồ đang phát sáng từ trong khư đỉnh ra, Hoa Thiên Cốt vội vàng cầm lấy.

Bỗng Ôn Phong Dư bắt lấy cổ tay nàng: “Tích Nhị…Tích Nhị…Đừng rời bỏ ta, ta sai rồi, ta biết là ta sai rồi. Không có nàng, thành tiên với chưởng môn để làm gì? Ta sai rồi, đừng bỏ ta đi nữa, hai trăm năm, suốt hai trăm năm cô tịch, nàng có biết không, ta rất đau đớn, ta rất nhớ nàng…Tích Nhị, đừng rời xa ta nữa!”

Hoa Thiên Cốt để mặc ông ta lôi kéo, sợ tới mức không dám động đậy. Người đàn ông trung niên gầy gò nho nhã kia trên mặt còn vương đầy nước mắt.

Sóc Phong bay vụt lên, điểm huyệt ngủ của ông ta, lay lay Hoa Thiên Cốt đang đờ đẫn bên cạnh: “Hành động nhanh lên, chúng ta không có nhiều thời gian.”

Lúc này Hoa Thiên Cốt mới kịp phản ứng, thi hành thuật nhiếp hồn lên người ông ta rồi đặt dưới tàng cây, sau đó lại làm thủ thuật che giấu.

“Cậu học được ở đâu vậy?” Sóc Phong nhìn nàng, rõ ràng đây là phép cấm.

Hoa Thiên Cốt khẽ thở dài: “Nếu không làm thế, dựa vào chúng ta sao lấy được thần khí trong tay những người lợi hại thế này.”

“Cậu để ông ta thấy người mình yêu thương?”

“Con người dễ bị phần nội tâm yếu ớt nhất mê hoặc, cũng dễ bị người quan trọng nhất đánh bại.” Hoa Thiên Cốt áy náy cúi đầu, để có được thần khí nàng đã lật xem bí mật quan trọng và riêng tư nhất của hai vị chưởng môn. Nếu không chắc chắn thì không thể làm bọn họ xúc động, tự giao thần khí ra được, mà nàng lại không muốn moi tim, hủy đi khư đỉnh của bọn họ.

Hai trăm năm cô tịch, hai trăm năm cõi lòng tan nát… Mặt Ôn Phong Dư đẫm nước mắt không ngừng hiện ra trong đầu nàng, khiến nàng bỗng thấy xót xa.

“Đi thôi, chúng ta phải nhanh lên.” Sóc Phong biết nàng khó chịu, lại không biết phải an ủi thế nào, chỉ có thể vỗ vỗ vai nàng.

Hoa Thiên Cốt gật đầu, món thần khí tiếp theo, ấn Không Động của Thiên Sơn, sẽ không dễ dàng lấy được như thế.

Sóc Phong và Hoa Thiên Cốt lại xuất phát, lần này là đỉnh Phi Hà ở Thiên Sơn.

Đỉnh Phi Hà phủ bóng mây tiên. Kĩ thuật điều khiển kiếm của đệ tử Thiên Sơn luôn đứng đầu Tiên giới.

Hoa Thiên Cốt chỉ có thể xuất hiện ở đỉnh Phi Hà phủ đầy băng tuyết gần phủ đệ của chưởng môn Thượng Hồng Uyên, nhưng nàng vẫn không thể xác định được vị trí chính xác của người đó. Ngẩng đầu lên có thể thấy những ánh kiếm xanh đỏ tím vàng không ngừng xẹt qua bầu trời, xung quanh là thành băng đồ sộ hùng vĩ giống như một tiên cung cực lớn. Hoa Thiên Cốt co rúm người lại, nhớ tới cảnh tượng mình tuyệt vọng cõng sư phụ lê bước trên nền tuyết trắng, chợt thấy hơi lạnh.

Nàng dùng nhiếp hồn thuật hỏi vài người Thượng Hồng Uyên ở đâu, nhưng đều nói không biết. Hoa Thiên Cốt và Sóc Phong đành phải cẩn thận tìm từng nơi.

Khi tìm được thư phòng, Hoa Thiên Cốt đột nhiên bị một người ghìm cổ kéo tới góc, đang kinh ngạc định phản kích thì thấy kẻ đó là cô gái áo xanh cao lớn ở Dị Hủ các từng cứu nàng trước kia.

“Tỷ tỷ? Sao tỷ lại ở đây?”

“Suỵt…” Cô gái nhìn xung quanh, khẽ nói: “Các chủ lo lắng, bảo ta tới đây giúp hai người. Chuông Đông Hoàng các ngươi lấy được dễ chứ?”

“Vâng, cơ bản thì không có trở ngại nào.”

“Vậy là được rồi, tên Thượng Hồng Uyên kia mặc dù là chưởng môn phái Thiên Sơn nhưng nay cũng không quan tâm đến chuyện trong phái, hai ngày trước đã ra ngoài chơi rồi. Các chủ sợ ngươi phí công nên bảo ta trà trộn vào trong thành hỏi thăm tung tích thần khí trước. Phái Thiên Sơn hiện giờ do đại đệ tử và tứ đệ tử của Thượng Hồng Uyên chia nhau quản lí, phân thành hai phe Nam, Bắc. Có lẽ ấn Không Động được giấu trong tháp Cửu Tiêu, nơi đó cơ quan trùng trùng điệp điệp, thuộc phạm vi thế lực phái Bắc. Tòa tháp đó ngoài chưởng môn ra ai cũng không được vào, hơn nữa thời gian có hạn, cho nên ta chỉ lấy được bản vẽ tầng thứ nhất. Ngươi xem rồi nhớ kĩ để dùng kính Côn Luân vào thẳng tháp luôn.”

Hoa Thiên Cốt cảm kích nhìn cô gái, nàng đang định lợi dụng thân phận Thượng Thượng Phiêu để tiếp cận Thượng Hồng Uyên nhưng xem ra không cần nữa, lần này phải dùng cơ bắp rồi.

Hoa Thiên Cốt nhận bản vẽ cẩn thận xem một lượt, chuẩn bị khởi hành.

“Ta đi cùng các ngươi.” Cô gái nói.

“Nhưng mà…”

“Ngọn tháp kia tổng cộng có chín tầng, mỗi tầng đều chứa đầy cạm bẫy, chỉ có hai ngươi và Đường Bảo chưa chắc đã ứng phó được. Ngộ nhỡ có chuyện gì xảy ra, ta cũng không biết phải ăn nói với Các chủ thế nào.”

Hoa Thiên Cốt cảm động: “Tỷ tỷ, tỷ tên là gì?”

“Ta tên Lục Sao.”

Hoa Thiên Cốt gật đầu, ba người nháy mắt đã biến mất.

Lúc hồi thần lại thì bọn họ đã ở trong tháp.

Chân còn chưa đứng vững, những hình tròn bằng băng trên tường đã mở ra trăm ngàn lỗ nhỏ, vô số ngân châm tẩm kịch độc phóng liên tiếp từ các hướng ra.

Hoa Thiên Cốt vội vàng vận chân khí, tạo một tấm màng sáng bao quanh mọi người. Không ngờ qua hơn nửa nén nhang, chỗ ám khí kia không hề có dấu hiệu giảm bớt hay biến mất, mặc cho bọn họ tấn công kiểu gì lên vách đá cũng vô dụng.

Hoa Thiên Cốt nhìn đống ngân châm tan trên mặt đất, nhận ra đó không phải ngân châm mà là băng châm tạo thành từ nước độc, chỉ cần có hơi thở của con người thì liên tục tấn công tuần hoàn, không ngừng sinh sôi nảy nở, cho dù không khiến người bị thương thì cũng vây được họ ở chỗ này đến khi sức cùng lực kiệt.

“Chúng ta tách ra, đi từ từ lên thẳng tầng hai.”

Sóc Phong và Lục Sao ra khỏi lớp màng ánh sáng của nàng, tự phòng vệ cho mình. Nhưng ngân châm nhiều mà lực lại lớn khiến bọn họ bay khó khăn vô cùng.

“Cầu thang ở đâu?” Sóc Phong nhìn xung quanh chỉ thấy một mảnh băng châm trắng xóa phóng tới vùn vụt, những thứ khác đều mờ mịt không rõ.

“Không có cầu thang, cửa vào ở góc trên bên phải cậu, bị băng phủ rồi.” Hoa Thiên Cốt nhớ lại bản vẽ.

Sóc Phong xoay người, nhìn thật kĩ, cuối cùng thấy một chỗ trông hơi khác. Hai tay cậu đẩy mạnh, chưởng phong đánh bật tất cả băng tuyết bao phủ xung quanh, ba người nhân lúc đợt châm tiếp theo còn chưa kịp phóng ra, vội vã phá băng, bay qua cửa vào, lên tầng thứ hai.

Vốn đã chuẩn bị sẵn sàng đón tiếp đợt tấn công thứ hai, chẳng ngờ lại không xảy ra chuyện gì, dạ minh châu trên vách băng tỏa ánh sáng xanh kỳ lạ, bốn phía im lặng đến đáng sợ.

Ba người không ở lại lâu, bay lên tầng ba, nhưng cũng chẳng có gì xảy ra.

“Sao lại thế?” Hoa Thiên Cốt nhìn Lục Sao, Lục Sao cũng không hiểu lắc đầu.

Sóc Phong kiểm tra vách tường, mặt sàn và cả trần phủ tầng tầng lớp lớp băng tuyết.

“Tất cả cơ quan đều bị giải rồi, có kẻ đã vào trước chúng ta.”

Hoa Thiên Cốt và Lục Sao đều hoảng hồn, bay vụt lên tầng thứ chín.

“Xung quanh Tháp Cửu Tiêu này bày bố trận pháp chằng chịt, nếu có ai từ ngoài vào không thể không bị Thiên Sơn phát hiện ra. Rốt cuộc là ai đã vào đây trước chúng ta, lại còn giải sạch sẽ từng cơ quan một nữa?” Lục Sao cau mày.

“Tại sao chúng không giải nốt cơ quan tầng thứ nhất?” Đường Bảo không nhịn được hỏi.

Lục Sao nghĩ rồi đáp: “Không giải tầng một là để che mắt người khác rằng tòa tháp này vẫn bình thường. Tính Thượng Hồng Uyên vốn tùy tiện, cho dù thỉnh thoảng đến kiểm tra, nhưng thấy tầng một vẫn y nguyên, chắc chắn sẽ nghĩ rằng không sao cả, lười giải cơ quan tự mình lên xem.”

“Ý của tỷ tỷ là có thể thần khí đã bị đánh cắp?” Hoa Thiên Cốt hoảng sợ nói.

Lục Sao khẽ gật đầu. Ba người vội vàng lên tầng trên cùng, quả nhiên thấy mấy cái xác đã đóng băng.

Sóc Phong quan sát chung quanh: “Thần khí chưa bị đánh cắp, vẫn còn ở đây.”

“Thật sao?” Hoa Thiên Cốt vui sướng tìm kiếm khắp nơi nhưng vẫn không thấy đâu cả. Hay là có cửa ngầm? Nàng lần mò trên tường và mặt đất.

Lục Sao kiểm tra mấy xác chết kia.

“Tất cả đều là yêu ma, kẻ chết vô cùng kỳ quái, tạm thời không biết là ai, nhưng có một kẻ hình như là Khoáng Dã Tinh…”

Hoa Thiên Cốt bỗng thấy có chút quen quen: “Khoáng Dã Tinh? Hắn là ai?”

“Tiểu đệ của Khoáng Dã Thiên.” Lục Sao lấy một con dao hình thù kỳ quái ra, nhanh nhẹn cắt đứt lưỡi của mấy xác chết, sau đó bỏ vào ống trúc mang bên người.

Hoa Thiên Cốt quay người không dám nhìn, nhớ ra Khoáng Dã Thiên chính là kẻ tinh thông cơ quan thuật từng so tài với Đông Phương Úc Khanh ở Thái Bạch Sơn, nàng còn bị trúng kịch độc của hắn nữa.

“Tiểu đệ của gã sao lại chết ở đây?”

Lục Sao chờ chiếc lưỡi đã đông cứng từ từ mềm ra, lắc lắc vài cái, miệng lẩm bẩm gì đó, có vẻ như đang hỏi chiếc lưỡi này, sau đó đặt ống trúc lên tay cẩn thận lắng nghe.

Hồi lâu sau nàng mới cau mày nói: “Bọn họ đã chết hơn một năm rồi, hình như là trước trận chiến Thái Bạch, Khoáng Dã Thiên và Khoáng Dã Tinh theo lệnh Xuân Thu Bất Bại cầm kính Côn Luân đến đây mưu đồ cướp ấn Không Động. Hai huynh đệ họ tinh thông cơ quan thuật, tuy rằng vào được tháp, cũng thuận lợi hóa giải cạm bẫy lên được tầng thứ chín, lại vì một nguyên nhân nào đó mà không lấy được ấn Không Động. Đúng lúc nguy cấp, Khoáng Dã Thiên bỏ em trai và những người khác ở lại, dùng kính Côn Luân một mình trốn ra khỏi tháp Cửu Tiêu.”

“Nhưng cái gì nguy hiểm mới được? Khoáng Dã Thiên cũng khá lợi hại, đó là gì mà ngay cả hắn cũng không đấu lại, từ đó về sau không mơ tưởng ấn Không Động, thà tấn công Thái Bạch Sơn cướp các thần khí khác còn hơn?”

Mày Lục Sao nhíu chặt: “Gã nói, trong tháp… có quái vật…”

Hoa Thiên Cốt rùng mình, Đường Bảo sợ quá rụt ngay vào trong lỗ tai nàng.

“Bọn họ không phải là yêu ma ư, sợ gì quái vật chứ?”

Sóc Phong nhìn xung quanh, thấy có điểm là lạ, nhưng lại không thể nói đó là cái gì.

“Phong ấn của ấn Không Động tại sao lại được hóa giải rồi?” Cậu ta khó hiểu khẽ lẩm bẩm.

“Cậu nói gì? Hóa giải rồi?” Hoa Thiên Cốt không thể tin, nuốt nước bọt: “Hay là, hay là phong ấn của ấn Không Động được hóa giải là để trấn áp con quái vật trong tháp? Vậy nên Thượng Hồng Uyên mới không để nó trong khư đỉnh?”

Lục Sao gật đầu: “Có thể giải thích như vậy. Vấn đề là bây giờ quái vật ở đâu? Ấn Không Động ở đâu?”

Sóc Phong nhăn mày chậm rãi đi đến bức tường phía Nam, sau đó từ từ vươn tay ra, không ngờ lại xuyên được qua tường.

“Ở trong này…”

Hoa Thiên Cốt kinh ngạc nhìn Sóc Phong, đột nhiên cảm thấy cậu ta thật xa lạ.

Hai người đi theo Sóc Phong xuyên qua bức tường, trước mắt là một khoảng tối đen. Bóng tối này là một loại hư không, cho dù bọn họ có tập trung thế nào thì vẫn nhìn không thấu, bởi vốn dĩ nó chẳng có gì. Thậm chí ngay cả mặt đất cũng không có, bọn họ chỉ đang đi trên một mặt phẳng tự nhiên.

Tay Sóc Phong lật một cái, thả ra hai ngọn lửa sáng rực. Ba người nhìn theo ánh lửa, nhưng vẫn không khá hơn, tất cả chỉ là một khoảng tối đen như mực. Tuy ngọn lửa cháy rất mạnh, nhưng ánh sáng chẳng mấy chốc đã bị bóng tối thôn tính. Trên không thấy trời, dưới không chạm đất, nhìn không thấy bốn phương, tựa như bọn họ đang ở trong một cái hang sâu vô cùng tận.

Dưới chân mơ hồ có một luồng gió nóng thổi lên trên, hang động này giống như một cái miệng lớn đang mở ra, nhẹ nhàng hô hấp. Hoa Thiên Cốt lo lắng nhìn xuống dưới, cảm thấy một áp lực cực lớn.

Đột nhiên Sóc Phong rút kiếm ra tự cứa tay mình, cậu ta dùng hết sức rải máu thành một cơn mưa nặng nề vẩy xuống dưới. Cơn mưa máu vẫn rơi xuống mãi, sâu hút mắt.

Bỗng phía dưới bọn họ hiện ra những sợi xích sắt chằng chịt liên tục kéo xuống, tầng tầng lớp lớp phủ kín một cửa động vĩ đại. Mỗi một sợi xích phải hai, ba người ôm mới xuể, vết rỉ loang lổ, hẳn đã có niên đại từ rất lâu, phía trên treo đầy những dải dây đỏ và bùa chú.

Hoa Thiên Cốt thoáng nổi da gà, nhìn qua cũng biết con quái vật đang bị trấn áp ở đây đáng sợ biết bao.

“Nhìn thấy ấn Không Động chưa? Ở kia…” Sóc Phong chỉ vật đang mơ hồ tỏa ánh sáng dưới đống dây xích chằng chịt.

“Có thể lúc bọn Khoáng Dã Thiên lấy ấn Không Động, trong tích tắc sức mạnh phong ấn yếu đi thì bị con quái vật dưới kia vùng lên tấn công, nội đan và pháp thuật của bọn chúng đều bị hấp thu. Khoáng Dã Thiên nhân lúc bọn họ bị tấn công lấy kính Côn Luân chạy thoát.”

“Mẹ Cốt Đầu, con sợ, chúng ta về đi!” Đường Bảo khóc nức nở, run rẩy ôm Hoa Thiên Cốt.

Hoa Thiên Cốt có chút do dự nhìn Lục Sao: “Nếu chúng ta lấy ấn Không Động, vậy chẳng phải con quái vật kia sẽ xuất thế làm hại nhân gian sao? Một Yêu Thần còn chưa xuất hiện đã khiến lòng người hoảng sợ, nếu giờ quái vật lại xuất hiện…”

“Không sao, dùng thứ khác phong ấn lại là được.”

“Thứ khác?”

“Ừ, máu của ngươi.” Lục Sao gật đầu chắc nịch.

“Máu của ta?” Tại sao lại là máu của nàng, máu của nàng sắp thành thuốc vạn năng rồi. Giết địch, giải độc, chữa bệnh, phong ấn, đúng là làm gì cũng được!

“Sao lại thế? Ngoài số mệnh kỳ lạ thì ta có khác gì người thường đâu, sao máu ta lại làm được nhiều chuyện thế?”

“Ngươi… Các chủ không nói với ngươi?”

Hoa Thiên Cốt nghe xong thì căng thẳng, rốt cuộc Đông Phương Úc Khanh giấu nàng bao nhiêu chuyện?

“Cho ta biết đi! Hắn chẳng nói gì cả!”

“Ngươi tưởng rằng máu của ai cũng có thể ấp ra một linh trùng cỡ Đường Bảo từ Thiên Thủy Tích sao?”

“Rốt cuộc… Rốt cuộc là làm sao?”

Lục Sao lắc đầu: “Các chủ không nói cho ngươi biết thì chắc chắn có lí do. Ta không thể tự tiện tiết lộ thêm điều gì được. Dù sao ngươi cứ yên tâm, máu của ngươi nhất định có thể phong ấn được con quái vật này.”

“Được rồi… vậy ta phải làm thế nào?” Hoa Thiên Cốt lo lắng nhìn miệng hang lớn dưới chân, giống như nó lập tức sẽ nuốt chửng bọn họ vậy. Nàng chẳng buồn quan tâm đến việc sao máu mình có nhiều tác dụng như thế nữa.

Lục Sao lấy một thứ gì đó như tảng đá đưa cho nàng, có điều bên trong rỗng ruột.

“Lần này tốn hơi nhiều máu của ngươi.”

Hoa Thiên Cốt gật đầu, cắt mạch máu nhỏ đầy vào vật kia. Lục Sao viết viết vẽ vẽ gì đó lên phía trên, tảng đá kia bỗng phát ra ánh sáng đỏ kì dị, vô cùng đáng sợ.

“Bây giờ ta xuống lấy ấn Không Động rồi thay phong ấn mới vào.”

“Có nguy hiểm không?”

“Không.”

“Không được, chúng ta cùng xuống, có thể tương trợ lẫn nhau.” Hoa Thiên Cốt vừa nghĩ tới thi thể của Khoáng Dã tinh thì lạnh cả người.

Lục Sao miễn cưỡng gật đầu, mi tâm toát lên vẻ buồn bã. Bọn họ cẩn thận vòng qua xích sắt, bay quanh ấn Không Động. Không khí xung quanh đều ngưng lại, luồng khí nóng thổi từ dưới lên càng nặng, tựa như ai đó đang thở dốc.

Hoa Thiên Cốt căng thẳng nhìn Lục Sao thay phong ấn, từng hạt mồ hôi to rơi xuống, Sóc Phong cũng nắm chặt lấy tay nàng.

Lục Sao hít sâu một hơi, nhanh nhẹn gỡ ấn Không Động xuống rồi thay máu của Hoa Thiên Cốt vào.

Hoa Thiên Cốt nhận ấn Không Động, vội vã để vào khư đỉnh. Xung quanh bỗng chấn động dữ dội, xích sắt đập vào nhau leng keng, phía dưới vang lên tiếng rống kỳ quái đáng sợ, lớn đến điếc tai. Hoa Thiên Cốt vội vàng kéo Lục sao rời đi.

Không ngờ Lục Sao lại hất tay nàng, dùng hết sức đẩy bọn họ ra ngoài: “Phong ấn vẫn chưa xong, không còn kịp nữa, các ngươi đi nhanh lên.”

Nói xong nàng ấy tiếp tục niệm chú ngữ, hai tay kết thành pháp ấn, người phát ra một luồng sáng xanh. Lúc này vô số xúc tua trong suốt màu trắng bạc đã phóng vụt từ dưới lên.

Hoa Thiên Cốt hoảng hồn định kéo nàng ấy về lại bị Sóc Phong ngăn cản. Nháy mắt xúc tua đã xuyên qua người Lục Sao, Hoa Thiên Cốt có thể thấy nội lực trong người nàng ấy trôi đi nhanh chóng, nhưng vẫn cố phong ấn. Cuối cùng vào đúng thời khắc mất đi nội đan, phong ấn hoàn thành, sau đó nàng ấy từ từ rơi xuống dưới theo đống xúc tu đang rụt về.

“Lục Sao!” Hoa Thiên Cốt sợ hãi hét lên, bay xuống phía dưới ôm lấy thân hình cao lớn của nàng ấy.

“Tỷ lừa ta! Tỷ lừa ta! Tỷ nói không nguy hiểm! Tỷ đã định dùng sinh mạng mình giúp ta đổi phong ấn rồi đúng không?” Nàng muốn khóc nhưng lại không khóc được.

Lục Sao hấp hối, cố gắng mở mắt ra, cười với nàng.

“Tội gì phải làm thế?” Không đáng, nàng không đáng để Lục Sao làm thế. Các nàng chỉ có duyên gặp gỡ vài lần, không thân thiết là bao, tội gì phải liều mình vì nàng như vậy?

“Ngươi đừng buồn, ta chỉ hoàn thành nhiệm vụ của mình thôi.”

“Nói cho ta biết, làm thế nào mới cứu được tỷ! Máu của ta! Máu của ta được không? Nó là thuốc vạn năng đấy!” Hoa Thiên Cốt bối rối vươn tay đút máu cho nàng.

Lục Sao ho khan hai tiếng, mặt càng lúc càng tái: “Vô dụng thôi…”

Hoa Thiên Cốt lại ra sức đưa chân khí vào trong cơ thể nàng: “Tỷ gắng lên, nhất định phải gắng lên! Đợi khi ta lấy được đá Nữ Oa thì nhất định có thể cứu tỷ!”

Lục Sao lắc đầu: “Không kịp nữa… Xin lỗi vì lần nào gặp ngươi không hung dữ thì cũng lạnh lùng, bởi vì số mệnh của ngươi… Ta sợ Các chủ vì ngươi mà gặp nguy hiểm, chứ thật ra từ lần đầu tiên gặp gỡ ta đã rất thích ngươi rồi, khi đó, khụ khụ…Khi đó ngươi cũng nhỏ như thế này, mang theo một giỏ củ cải…”

“Đừng nói nữa, đừng nói nữa…” Môi Hoa Thiên Cốt run lên bần bật, nhắm mắt lại, lúc mở mắt ra, bọn họ đã ở trong Dị Hủ các.

“Đông Phương! Đông Phương! Huynh mau ra đây!” Hoa Thiên Cốt ôm thân thể nàng ấy chạy loạn lên.

“Ngươi đừng buồn, cũng đừng thấy áy náy hay có lỗi với ta. Ta đã nói rồi, tất cả cũng chỉ là giao dịch mà thôi, trên đời này không có thứ gì không cần trả giá, lấy ấn Không Động cũng thế. Ngươi nợ Dị Hủ các quá nhiều, không dễ dàng trả hết đâu, ta chỉ xin ngươi hãy chờ Các chủ của chúng ta. Đời này ngài ấy khổ đủ rồi, đừng để ngài ấy phải đau khổ thêm nữa…”

Giọng Lục Sao thấp dần, cuối cùng nhắm mắt lại. Bước chân Hoa Thiên Cốt sững sờ, kinh ngạc đứng trong sân, không hề nhúc nhích.

Đông Phương Úc Khanh chạy vội từ ngoài vào, nhìn thấy cảnh nàng ôm thi thể Lục Sao, mặt tái mét, dại ra.

Đông Phương Úc Khanh bước chậm lại, đi đến trước mặt nàng, nhìn Lục Sao, một tia đau thương vụt qua ánh mắt, sau đó lại bình tĩnh, không nói gì, cũng không ai biết hắn đang nghĩ gì.

Cuối cùng Hoa Thiên Cốt cũng ngẩng đầu lên, trước kia Đông Phương Úc Khanh đã từng nói với nàng con đường này rất hiểm trở, giờ thì nàng đã hiểu nó hiểm trở thế nào.

“Đông Phương…” Hoa Thiên Cốt cúi đầu gọi, dáng vẻ hoang mang lo lắng của nàng khiến lòng Đông Phương Úc Khanh đau nhói.

Vì mất quá nhiều máu lại thêm đau khổ tột độ, trước mắt Hoa Thiên Cốt bỗng tối sầm, ngã xuống ngất xỉu.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.