Hoa Tử Đằng Nở Đầy Trên Hàng Rào

Chương 4



Đó là đối với người mình yêu không muốn rời xa , bọn họ đứng ở đó thật lâu , ít nhất cũng phải một canh giờ.

Hựu Đình ngồi cạnh cửa sổ nhìn ra bên ngoài , cảm giác đau nhói lan tràn ở trong lòng . Thật ra , cô đã biết , ngày đầu tiên chị cô chuyển đến , anh Lệ Bình đối xử với chị ấy rất đặc biệt rồi , chỉ là chị ấy không nhận ra , anh ấy vẫn muốn ở bên cạnh chị , thời gian ở cạnh chị còn nhiều hơn thời gian ở cạnh cô , anh mua cho chị thứ gì đó cũng tốt hơn so với mua cho cô.

Có đôi khi , cô tức giận , anh Lệ Bình đã nói : “ Hựu Đình , em phải thông cảm cho Hựu Huyên , cô ấy đã mất mẹ , em không thể cáu kỉnh , phải đối xử tốt với cô ấy gấp đôi , có biết không?”

Cô không muốn thành con người lòng dạ hẹp hòi , cũng cố gắng đối xử với chị ấy thật tốt , nhưng …. Chị ấy vẫn lạnh nhạt với cô , khiến cô có cảm giác sợ hãi.

Nhưng chị ấy đối xử với anh Lệ Bình không giống thế , là vì anh Lệ Bình đối xử với chị rất tốt sao? Thật không hiểu nổi , cô chỉ biết rằng , nếu tình trạng này cứ diễn tiếp , anh Lệ Bình sẽ bị chị ấy cướp đi rất nhanh . Đến lúc đó , cô phải làm sao bây giờ? Cô thật sự rất thích , rất thích anh Lệ Bình , rất muốn làm vợ anh Lệ Bình.

Nước mắt lăn xuống , cô đi tới cạnh rèm cửa sổ … . Nếu cùng đàm phán với chị , chị ấy có trả anh Lệ Bình lại cho cô không? Chị ấy hung hăng như vậy , khẳng định là điều không thể.

“Hựu Đình , con làm sao vậy?” Tĩnh Phân đi tới , thấy nước mắt con gái , kinh ngạc hỏi.

“ Không có việc gì ạ!” Cô gạt gạt nước mắt , xoay người chạy đi.

Tĩnh Phân nhìn con gái , xoay người nhìn về phía ngoài cửa sổ , phát hiện dưới vườn có người.

Hựu Huyên và Lệ Bình ! Từ khi nào … chúng nó …. Hựu Huyên chẳng phải là người khó gần hay sao? Bà nhớ rõ ràng , Hựu Huyên không bao giờ để ý ai , làm sao có thể …

Nếu Lệ Bình và Hựu Huyên yêu nhau , vậy Hựu Đình của bà làm sao bây giờ ? Từ nhỏ Hựu Đình đã khăng khăng một mực ở cạnh Lệ Bình , Hựu Đình bệnh tật thế này , lòng bà hốt hoảng , Hựu Đình sẽ không chịu nổi , nó rất cố chấp.

Hay là bà tìm Hựu Huyên nói chuyện? Không , càng nói càng chết , niềm vui lớn nhất của Hựu Huyên là thấy bà đau khổ , đau khổ …. Hựu Huyên lợi dụng Lệ Bình để …. Trả thù ? Bà ngớ người.

Trong vườn , Hựu Huyên ngồi trên mặt cỏ , gió lạnh thổi nhẹ , ánh trắng khuyết ở trên trời cao chiếu sáng cả vườn.

Lệ Bình bận bịu nhiều việc , vốn chỉ cần đưa cô về nhà là lập tức trở về làm việc , nhưng ánh trắng hôm nay đẹp kì lạ , hơn nữa sáng rọi cả vườn , người đẹp cao ngạo quật cường tăng vài phần yếu đuổi , đẹp không tả được.

Cô giống như những cô gái khác , dịu dàng ngọt ngào , cho dù cô không tin tưởng trong chuyện tình yêu nhưng vẫn sa vào lưới , luôn gọi người bất đắc dĩ.

Cô yêu anh , không phải là thích , mà là yêu , đáng tiếc anh chưa từng nói câu anh yêu em bao giời , giống như điểm mấu chốt của hắn chỉ là thích , xem ra , cần phải dụ dỗ nhiều , mới có thể nắm được trái tim anh.

“ Anh thích em không?”

Hựu Huyên thừa nhận , bản thân không có cảm giác an toàn , từ lúc hai người xác định tình cảm , mỗi ngày cô đều hỏi anh rất nhiều lần.

“ Thích.” Lệ Bình trả lời không chút nghĩ ngợi.

“ Thích nhiều không?” Cô truy vấn.

“ Thích đến nỗi em dùng mặt lạnh đáp lại sự nhiệt tình của anh , anh cũng không sợ hãi.”

“ Lâu rồi em không phát tia hàn băng chưởng với anh.” Cô trừng mắt anh , đây là tố cáo vô vọng.

“ Anh biết , một ngày kia em không lạnh lùng với tất cả mọi người , anh sẽ càng thích em hơn.”

Đây là được voi đòi tiên !!!!

Cô nhắm mắt lại , không nói.

“ Sao vậy , em không muốn à ?” Anh biết cô thay đổi mặt , lại vẫn cứ nói chuyện dịu dàng với cô. Bởi vì anh hiểu rằng , đó là vết thương quá nằn , cần thời gian dài , cố gắng rất nhiều mới lành lặn được.

“ Đây là hình thức bắt chẹt người khác à?” Cô chu miệng lên.

“ Em muốn nghĩ như vậy cứ nghĩ , anh không có ý kiến.” Anh chìa hai tay.

“ Anh có biết em rất dũng cảm không?”

“ Vào thời điểm đấy … anh nghĩ , anh biết việc nhận biết người của em sẽ không phủ nhận.”

“ Anh có biết , đối với uy hiếp đe doạ , em không để trong lòng.”

“ Anh không uy hiếp em.” Anh trả lời.

“ Bắt chẹt với uy hiếp có gì khác nhau sao?”

“ Gần giống nhau , con trai bắt chẹt tình cảm với con gái , đó là vởi vì họ yêu nhau , còn bắt chẹt đứa con yêu thương cha mẹ , đó là bởi vì cha mẹ yêu con . Anh bắt chẹt em nhiệt tình với mọi người , bởi anh luôn hi vọng , thế giới này giúp em tìm được sự ôn hoà.”

“ Em không cần thế giới này cho em sự ôn hoà , em chỉ để ý đến anh.”

“ Anh , em đã chiếm được . Hơn nữa anh cũng xác định , sớm muộn gì cũng có một ngày , em biết được thiện ý của mọi người quan trọng với mình bao nhiêu.”

Hựu Huyên bình tĩnh nhìn anh , nghĩ ngợi một lúc , chậm rãi lắc đầu.

“ Cố chấp quá không?” Lệ Bình cười hỏi , ngay cả khẩu khí dịu dàng khiến người ta thật thoải mái.

“ Đúng , cố chấp thế đấy!” Khả năng tranh luận không xung đột có hạn , nhiều hơn nữa , chỉ là sợ hãi.

Nhưng …. Chỉ cần chuyển ra ngoài ở , toàn bộ vấn đề đã được giải quyết , cô lạc quan nghĩ.

“ Không nhớ chúng ta từng thảo thuận . Nếu mỗi ngày em hỏi anh có thích em không , anh trả lời là thích từng chút một , em phải tập đủ điểm mới có thể đổi thanh một người anh yêu em à?”

“ 1500 điểm.” Cô trả lời , đây là con số không vừa lòng chút nào.

“ Được.” Năm nay cô 18 tuổi , 22 tuổi là thời gian yêu đương tốt nhất , anh làm việc tương đối có kế hoạch , cho nên từng ngày một , anh sẽ nhích đến số 1500.

“ Em đã tập 27 lần.”

“ Nếu em đồng ý thử thay đổi thân thiện với mọi người , anh có thể chiết khấu , dùng 1350 để đổi cũng được.”

Buồn nôn ! Cô nghiêm túc , anh cậy thế là người cô thích , nên muốn làm gì thì làm sao? Không được , tình yêu thuở đầu khiến cho người đạt đến cơ hội đàn áp , cô còn có thể ra mặt sao?

“ Chu Lệ Bình , anh đừng tự tin quá chứ , nói không chừng càng về sau , em càng mệt mỏi , không muốn lấy điểm nữa.”

Cô quay mặt , nói , cô là một cô gái cố chấp dũng cảm , đừng nghĩ ai cũng có thể uy hiếp cô.

Lệ Bình nhìn bóng dáng cô mà than thở , nữ sinh này , tính khí này không biết làm cho mình mệt nhiều như thế nào nữa.

Vươn tay , ôm lấy cơ thể cô , kéo cô vào trong ngực , anh ôm sau cô , cơ thể anh nhẹ nàng động đậy , miệng ngâm nga vài từ , anh dịu dàng hát khiến tấm lưng cứng rắn của cô mềm nhũn ra.

Lệ Bình an ủi mình , sự kiên cường của cô là bởi vì không có được yêu thương mà có. Sau này , anh sẽ cưng chiều cô , yêu cô , cho đến khi cô hiểu được lòng anh , có lẽ cô sẽ tự nguyện hoà nhập thế này.

Lệ Bình bận bịu nhiều việc , vì thu xếp công chuyện trong bệnh viện , một ngày không không quá 3 giờ , lại còn bớt thời gia xem Hựu Huyên biểu diễn nữa.

Hựu Huyên càng ngày càng nổi tiếng, rất nhiều chương trình trên tiết mục TV thích biễu diễn của cô , vũ đoàn càng thêm nổi tiếng , cô cũng không từ chối. Cho dù kì thi sát gần , học bạt mạng , cô vẫn ngoan ngoãn tham gia tiết mục.

Điểm này làm cho Lệ Bình không thích lắm , anh bày trên bàn đủ thứ vitamin và thực phẩm chức năng , anh gọi điện đúng giờ nhắc cô ăn cơm. Có đôi khi , cô tập múa không có thời gian nghe điện thoại , trong thời gian ngắn nhất , anh sai người ở đem thức ăn đến.

Thời gian biểu của cô rất đơn giản , trường học , vũ đoàn , trừ hai nơi này ra , không có nơi thứ 3.

Buổi tối trước kì thi cuối năm , 12h30p , cô còn ở trong vũ đoàn tập luyện vì tuần sau biểu diễn , Lệ Bình tức giận , chạy một mạch đến vũ đoàn , giống như gói bánh chưng , lấy quần áo bắt đầu bọc cô lại , đi vào con xe hơi.

Lúc này Hựu Huyên mới hiểu được , hoá ra anh không phải không giận . Kì thật , anh bắt đầu cố chấp đến doạ người.

Cô làm nũng với anh , nói : “ Cô Giang tốt với em lắm . Mấy năm nay , cô ấy giống như mẹ em , luôn quan tâm giúp đỡ em , ấn tượng về mẹ với em dần mờ nhạt. Bài văn “ Mẹ của tôi” , em viết chính là cô giáo Giang …”

Hựu Huyên cũng không nói nhiều , anh hiểu được. Xem ra , cô rất cảm kích giáo viên Giang. Cô Giang đào tạo khích lệ nên Hựu Huyên sẵn sàng dùng sức lực trả ơn cô.”

Đây là lần đầu tiên , anh thấy Hựu Huyên thật dịu dàng , hoá ra cô không phải không biết cảm ơn , cô cũng sẽ đối xử với người khác tốt , chẳng qua , đối tượng không phải là người nhà của cô mà thôi.

Nghe xong lời cô , anh trầm mặc.

Thời gian quá muộn , vì không muốn kinh động đến cả nhà chú Phương. Lệ Bình dắt Hựu Huyên quay về nhà mình , anh bảo cô tắm rửa rồi ăn cơm . Sau đó bảo cô ngủ trên giường của mình , ánh mắt của anh không dịu dàng nữa , nhìn thẳng vào cô , bắt cô đi ngủ trong thời gian ngắn nhất.

Cứ cách ngày , anh mang lap đến trường , giúp cô ôn tập giữa thời tiết nóng bức đến gần 40 độ.

Thi cuối năm chấm dứt , ba thưởng cho mọi người một chuyến du lịch xuất ngoại , Hựu Huyên cự tuyệt , lý do rất đơn giản – cô chuẩn bị đi biểu diễn.

Vì thế , ba người nhà họ Phương ra ngước ngoài , vi vu đến 12 ngày.

Mười hai ngày này , Hựu Huyên dốc sức ở vũ đoàn , mà buổi tối , sẽ có một thanh niên đến buộc cô về . Bọn họ nằm trên giường nói chuyện , bọn họ ngồi ở ban công ngắm sao , đầu dựa đầu , ngày càng giống đôi tình nhân.

Đầu tháng 8 , công bố kết quả thi cuối năm , Hựu Đình thi đỗ đại học tư XX , Hựu Huyên thi đỗ học viện hạng nhất Đài Bắc . Điều này làm cho kế hoạch của bà Tĩnh Phân phá sản , bà không nghĩ , hạng nhất vũ đạo lại thi toàn quốc tốt như vậy.

Bà vốn định , nếu Hựu Huyên thi đậu đại học Z , sau này ở trọ trong trường , sống xa Lệ Bình , có bạn mới , bốn năm trôi qua rất lâu , không nghĩ tới … số phận của mọi người , không ai đổi được.

Hựu Đình ở nhà khóc suốt 2 ngày , quyết định ở lại Đài Bắc , mời gia sư , sang năm thi lại.

Còn về Hựu Huyên …. Tĩnh Phân tìm ông chồng nói chuyện này.

Cả nhà không ai cảm thấy tự hào vì Hựu Huyên xuất sắc ưu tú , chỉ có Lệ Bình là trước tiên lên mạng tra trường học cô , sau đó chúc mừng cô , rồi cùng cô đi du lịch 5 ngày.

Lệ Bình dắt Hựu Huyên đi lên núi hái đào mật , trong máy ảnh Lệ Bình chụp rất nhiều ảnh cô , cả ngày cô đều cười , cười đến nỗi anh quên cô là một nữ sinh lạnh lùng.

Bọn họ đi tham quan cảnh nông trại , đuổi cừu , ăn thịt nướng .Trời nóng bức , bọn họ đội chiếc mũ rơm siêu bự , cười đùa dưới ánh mặt trời.

Bọn họ ở nhà ga chụp ảnh , bọn họ ngồi câu cá , bọn họ cùng nhau đi rất nhiều nơi. Hựu Huyên nhảy múa trên tảng đá , còn có mấy anh thanh niên trẻ tuổi , ngại ngùng hỏi số : “ Chúng ta có thể làm bạn không?”

Hựu Huyên hăng hái làm trên lâm trường , đã học thuộc một số loại cây .

Nếu thời gian không hữu hạn , bọn họ tính đến vùng cao Bình Đông , đi dạo một vòng Đài Loan.

Sau xe chất đầy đồ đặc sản , Hựu Huyên không ăn hết đống đồ kia , nhưng cô một mực muốn mua , Lệ Bình không ý kiến cho đến khi cô nói : “ Em muốn mỗi ngày xem đồ , sờ lên nó , để cảm nhận được mình cùng anh đi du lịch , không trở về.”

Cô nói , anh cười , cười thật to.

Xe đi qua vườn đào , Hựu Huyên ngủ thật lâu mới tỉnh dậy , cô dụi mắt , nén giận nói : “ Anh nên đánh thức em.”

“ Vì sao?”

“ Em ngủ , một mình anh lái xe , không ai nói chuyện với anh , không phải rất đáng thương sao?”

“ Không đâu.”

Lệ Bình nghe giọng nói quan tâm của cô , thấy cô tự nguyên giúp anh , điều này làm cho anh có tâm trạng tốt hơn . Kì thật , cô cũng không phải cao ngạo như mọi người biết.

“ Đây là anh chàng khí phách , mệt cũng không muốn nói.” Cô cười nhạo anh.

“ Đúng vậy , cứng rắn chống đỡ là chuyện rất vất vả , cho nên ….” Ánh mắt anh đảo qua cô.

“ Không cần nói bóng gió em , em chưa từng phải cứng rắn chống đỡ , mỗi lần em làm đều thành thạo.”

“ Những lời này cũng rất cứng rắn chống đỡ.”

“ Nào có?”

“ Là ai luyện múa quá sức , đánh ngã cũng không đứng dậy nổi?”

Anh chặn họng cô , Hựu Huyên nhăn nhó , không nói tiếp.

“ Là ai chân đau núp ở một góc khóc? Là ai đánh chết cũng không đi gặp bác sĩ ? Là ai đói đến nỗi đau dạ dày , đổ mồ hôi lạnh , còn lên sân khấu biểu diễn?” Lệ Bình càng nói càng lớn tiếng .

“ Làm sao anh biết …. À à , cô Giang bán đứng em?” Hựu Huyên bừng tỉnh , khôngtrách được cô Giang .

Cô liếc anh một cái.

“ Nghị lực của người nào đó đã bán đứng em , vì sao không giữ sức khoẻ một chút hả?”

Ngày đó anh nghe được cô Giang nói , tức đến nỗi suýt nữa chạy vọt vào sân khấu đánh cô mới hả giận.

“Em có mà , anh xem , năm ngày nay em ăn cơm rất nhiều đấy.”

“ 5 ngày liền , 500 ngày kế tiếp , 5000 ngày sau đó , 5vạn ngày thì sao? Tiếp tục gây sức ép cơ thể mình à?”

“ Còn cãi !” Khẩu khí hung hăng, hình như sự dịu dàng của mình bị chó tha đi mất rồi.

“ Được rồi , được rồi , em cam đoan lần sau sẽ không , đáng sợ nhất là chấm dứt học đại học , em sẽ không tái phạm nữa , anh đừng lo lắng.”

“ Tốt nhất là …” Anh định giáo huấn tiếp, Hựu Huyên mở CD ra , khúc nhạc phát ra , cô im lặng lắng nghe ,lải nhải của anh bị ca khúc cắt ngang.

Hựu Đình phát sốt , vừa mới uống thuốc xong , Nghị Đạt và Tĩnh Phân ngồi cạnh giường ru cô ngủ , vất vả lắm cô mới chịu ngủ , hai vợ chồng nhẹ nhàng rời khỏi phòng cô.

Trở về phòng , Nghị Đạt xoay người , hỏi : “ Xảy ra chuyện gì thế ?”

“ Hựu Đình gọi điện cho Lệ Bình , ở trong điện thoại có giọng Hựu Huyên.” Tĩnh Phân nói xong , thở dài.

“ Hựu Huyên và Lệ Bình ở cùng nhau? Không phải nó bảo nó đi du lịch cùng bạn bè à?”

“ Chỉ sợ người bạn kia là Lệ Bình.” Rót một ly trà , cô đưa ly trà tới trước mặt chồng mình.

Phương Nghị Đạt tiếp nhận , uống .

“ Sao lại thế ? Từ khi nào chúng nó quen nhau?”

“ Em không biết , nhưng từ nhỏ Lệ Bình đã để ý tới Hựu Huyên . Anh có biết , thằng bé Lệ Bình luôn giúp đỡ mọi người , nó muốn chăm sóc Hựu Huyên cũng không có gì đáng trách.” Bà ngồi xuống trước mặt ông.

“ Đúng vậy , Lệ Bình lương thiện , tình cảm . Khi đó Hựu Huyên vừa mới mất mẹ , nó chăm sóc Hựu Huyên rất kĩ.”

“ Em hi vọng Lệ Bình chỉ thương hại Hựu Huyên.”

“ Phải , Lệ Bình đối xử Hựu Đình rất tốt sao? Huống chi ông Chu cũng thích Hựu Đình , Lệ Bình nên biết nguyện vọng của trưởng bối chúng ta.”

“ Nhưng em lo , Lệ Bình nghĩ chúng ta trêu nó , căn bản không phải sự thật , nếu là như vậy thật thảm. Hựu Đình đã nói với em , ngoài Lệ Bình ra , không cần ai.” Tĩnh Phân cau mày , mỗi lần nghĩ đến vẻ mặt cương quyết của con gái , đều làm cho trong lòng bà đông lại.”

“ Anh biết .”

“ Anh có nghĩ …. Chúng ta nên tìm Lệ Bình nói chuyện không?”

“ Trước không cần, còn bây giờ thì … Hựu Huyên với Hựu Đình mới 18 tuổi , tư tưởng vẫn chưa trưởng thành, bây giờ nói còn quá sớm.”

“ Em biết , nhưng anh cũng thấy đấy , Hựu Đình mới nghe giọng Hựu Huyên trong điện thoại Lệ Bình là phát sốt ngay , chuyện lớn này , chúng ta có thể cho qua , Hựu Đình cũng cho qua sao?”

“ Hựu Đình bị chúng ta làm hư rồi.” Nghị Đạt lắc đầu thở dài , một người là lẻ loi không cần người khác quan tâm , một người thì buông thả xấc láo tới lúc nào cũng dỗ dành , hai cái đứa này không cân bằng một chút được à , đừng cực đoạn được không?”

“ Nếu sức khoẻ nó kém , chúng ta cũng không cưng chiều nó như vậy.”

“ Được rồi , chúng ta đi tìm Hựu Huyên nói chuyện , xem ý nó thế nào , nói không chừng nó không có tình cảm với Lệ Bình , chẳng qua là Hựu Đình cứ miên man suy nghĩ , theo anh thấy , với ai nó cũng đều thản nhiên.”

“ Có lý , có lẽ nó vốn không hề nghĩ ngợi mối quan hệ này , không chừng …” Lời còn chưa dứt , bà cau mày , bà không dám nghĩ đến ý nghĩ này.

“ Không chừng làm sao?” Ông truy vấn.

“ Không chừng Hựu Huyên quen Lệ Bình , vì trả thù em.”

Bà không biết đứa bé 6 tuổi lại có ý nghĩ thù hận , bà cũng từng nghĩ , chỉ cần chân tình chăm sóc Hựu Huyên tử tế , coi nó như con mình sinh ra , bọn họ sẽ trở thành người một nhà. Nhưng mà Hựu Huyên quật cường quá , suốt mười mấy năm qua cứ lạnh nhạt với mọi người , coi bà như không thấy.

Luật sư Lô nói , mẹ ruột nó mất gây cho nó vết thương quá nặng , mà lúc ấy , người nó cần nhất là ba lại không ở bên người nó . Cho nên phải mất nhiều thời gian mới bình phục.

Chỉ là , 12 năm qua cũng không phải thời gian ngắn. Bà biết , Hựu Huyên vẫn cứ trở thành đứa con hư .Đối với Hựu Huyên , bà sớm nản chí , chỉ có thể chờ nó lớn nhanh rồi gả chồng , cắt đứt mọi liên hệ nó với mình.

“ Không đâu , em đừng nghĩ lung tung.”

“ Em cũng hi vọng mình nghĩ nhiều , nhưng ánh mắt Hựu Huyên ….Em thật sự không biết nên làm thế nào.” Bà tận mắt thấy Hựu Huyên dựa vào người Lệ Bình , khi đó , ánh mắt nó rất khiêu khích.

“ Được rồi , đừng nghĩ dư thừa nữa , chờ Hựu Huyên về rồi nói sau.”

Hựu Huyên đang ở trong phòng thấy ba và Lâm Tĩnh Phân đi vào , cô lẳng lặng đứng đối diện ba.

Cô biết trong lòng ba luôn cảm thấy tội lỗi , biết ba muốn hoà nhập với cô để hai người trở thành ba con thật sự. Nhưng …. Lúc ông qua bỏ qua cơ hội đó , lúc Lệ Bình và cô cùng tạo cơ hội , có lẽ ông bận , có lẽ ông đã từ bỏ quá sớm . Tóm lại , bọn họ rất khó trở thành ba con.

“ Hựu Huyên , chúng ta nói chuyện được không?”

Cô từ chối ý kiến , xoay người.

Nghị Đạt và vợ đi vào trong phòng , vali được mở ra , cô đang dọn dẹp lại quần áo.

“ Đi chơi sao?” Nghị Đạt hỏi , là quan tâm hay khách sao? Hựu Huyên nhún vai , làm như đáp lại.

“ Mấy ngày nay con đi nơi nào?”

Cô không muốn trả lời nhưng nhớ tới lời Lệ Bình.

Nếu em đồng ý thử thay đổi thân thiện với mọi người , anh có thể chiết khấu , dùng 1350 để đổi cũng được.

Có lẽ , cô thử nói chuyện hẳn hoi với ba xem sao . Sau đó gọi điện thoại cho Lệ Bình khoe , yêu cầu anh thực hiện lời hứa .

Hít thật sâu , Hựu Huyên quay đầu lại , trả lời : “ leo núi , nông trại , lâm trường , …”

Sao , câu trả lời của cô thành ý đấy chứ ! Hơn nữa nét mặt cô không còn bất bình nữa , loại thái độ này coi như hiền lành rồi.

“ Một mình …. Con đi à?” Tĩnh Phân hỏi.

“ Không , đi cùng bạn.” Cô miễn cưỡng nhìn vào Tĩnh Phân.

“ Bạn nào?” Nghị Đạt tra hỏi.

Hựu Huyên chuyển ánh mắt từ Tĩnh Phân . Thấy bà ta nhìn xuống sàn nhà , không dám nhìn lại Hựu Huyên.

Cô hiểu rồi , bọn họ tới ngả bài.

“ Quan trọng sao?” Cười nhạo một tiếng , thay đổi thái độ , cô không thèm chiết khấu nữa : “ Từ khi nào ba bắt đầu quan tâm bạn bè con vậy?”

“ Hựu Huyên , ba không hiểu bạn bè con trong trường hợp nào , ngoại trừ nhóm vũ đoàn của cô Giang , con làm gì còn bạn khác.”

“ Con không nghĩ trong cách nhìn của ba , con lại quái gở như vậy.” Cô lật lọng , một con nhím xù gai , khoé miệng cười lạnh.

“ Ba không chỉ trích con quái gở.”

“ Được thôi.” Cô gật đầu , bị động vì chủ động , khẩu khí không mấy thân thiện : “ Chúng ta cứ nói lòng vòng này sao? Nói đi, ba tới tìm con , có việc gì?”

” Hựu Huyên ….” Nghị đạt cau 2 lông mày , bởi vì thái độ con gái thay đổi.

“ Ba định điều tra con đi cùng ai cơ? Con cũng chẳng giấu diếm , con đi cùng Lệ Bình đấy , 5 ngày 4 đêm .”

Hai ngay đưa ngang ngực , bất cứ giá nào , cô cũng ngẩng đầu lên , xem bọn họ muốn gì.

“ Hựu Huyên , con có biết Lệ Bình và Hựu Đình chúng nó ….”

Cô cắt ngang lời Tĩnh Phân , không cho bà tiếp tục nói.

“ Tình anh em? Theo như con biết , Lệ Bình có nói với con điều này , nếu không bọn con đâu có quen nhau , các người rất rõ , con cực ghét kẻ thứ 3 chứ.” Cô đem ba chữ ‘kẻ thứ 3’ nghiến răng nghiến lợi mà nói.

Tĩnh Phân bị lời cô , xấu hổ cúi đầu , dù chuyện đã qua lâu , bà cũng không thể rửa sạch mọi tội lỗi trong lòng Hựu Huyên?

“ Hai đứa đang quen nhau?” Nghị Đạt nói.

“ Không được sao ba? Con năm nay 18 tuổi , có bạn trai cũng là chuyện thường.” Cô ghét giọng điệu của ba , càng ghét nét mặt kinh hoàng của Lâm Tĩnh Phân , giống như cô và Lệ Bình quen nhau là tội ác tày trời vậy.

“ Không có gì nhưng sao đối tượng lại là Lệ Bình? Con cũng biết Lệ Bình và Hựu Đình ….”

“ Là do các người tự sắp xếp , các người có hỏi ý Lệ Bình thế nào không?” Cô xác nhận qua , tình cảm Lệ Bình với Hựu Đình chỉ là anh em bình thường , không có tình cảm gì khác.

“ Chuyện này không cần hỏi , chúng ta chứng kiến chúng nó từ nhỏ đã biết.”

“ Là con đi nhầm thời đại hay đầu các người có vấn đề , từ khi nào vận mệnh của người khác bị cha mẹ mai mối?” Hựu Huyên hếch cằm , cười lạnh.

“ Mặc kệ con thế nào , con cũng không được cướp bạn trai của em gái.”

Buồn cười , cũng có thể tính là bạn trai? Huống chi ….” Vì sao không thể? Thấy chồng người khác còn có thể cướp , bạn trai là thá gì?”

Ánh mắt cô nhìn thẳng vào Tĩnh Phân , quan sát biểu lộ hèn mọn không bỏ sót.

“ Quả nhiên là vì dì.” Tĩnh Phân thở dài , bà đến trước mặt Hựu Huyên , kéo tay cô : “ Nếu cọn hận dì , thì trừng phạt dì đi , đừng bắt nạt Hựu Đình , nó còn nhỏ , sức khoẻ không tốt , chịu không nổi.”

Bắt nạt ?

Hựu Huyên bỏ tay bà ra , lạnh giọng nói : “ Tôi có thể trừng phạt bà cái gì? Mẹ tôi bị đã bức chết , ba tôi bị bà chiếm , đời bất hạnh của tôi dùng để đổi hạnh phúc mỹ mãn của bà , trừng phạt bà? Tôi đâu có năng lực đó.”

“ Mẹ của con sinh bệnh mà chết , đâu phải Tĩnh Phân bức chết.” Nghị Đạt nói.

“ Đúng , ung thư xương , tôi biết , ba có biết lý do không? Vì sao lại bị ung thư? Rất đơn giản — cảm xúc tiêu cực một thời gian dài , mà cảm xúc của mẹ là do ai , có cần con điểm danh không ?” Cô nhìn Tĩnh Phân.

Bà bị mối hận của Hựu Huyên làm sợ , lui ba bước : “ Hoá ra con giận dì như vậy?” Giọng nói Tĩnh Phân run nhè nhẹ.

“ Đúng vậy , rất hận.” Cô đi đến bên cửa sổ , khoé miệng vô tình cười lạnh.

Thật ra , cô cũng không độc ác đến thế , lúc gặp Hựu Đình trong vườn hoa khóc ròng ròng , trong lòng cô cũng không thoải mái , thấy mình mang tội ác , cũng có xúc động muốn giải thích toàn bộ. Nhưng dưới tình huống này , Lâm Tĩnh Phân và Phương Nghị Đạt không có quyền phê phán cô.

Hựu Huyên cười lạnh làm cho Nghị Đạt nhớ tới ánh mắt hận thù của đứa bé 6 tuổi kia , nhớ tới lúc nó trèo lên giường , cánh tay bám lấy cổ mẹ , nói : “ Mẹ , đừng sợ , Hựu Huyên sẽ không rời xa mẹ . Hựu Huyên sẽ trưởng thành , sẽ tự mình chăm sóc mẹ.”

Thời điểm đó , ông đã đánh mất đứa con hay làm nũng trong lòng mình , một đứa con gái lấy lại quyền lợi cho mẹ mình.

“ Cho nên con cố ý ở cạnh Lệ Bình , muốn tổn thương Hựu Đình vì trả thù dì?” Tĩnh Phân hỏi.

Không phải ! Bà đâu có vĩ đại như vậy , vĩ đại đến nỗi tôi dùng tình yêu của mình để đổi lấy vui vẻ , Hựu Huyên trả lời trong đáy lòng.

Mà làm gì có người nhìn thấu Hựu Huyên , cô lại giả bộ làm người thắng cuộc , thoả thuận ngầm của cô bị lên án , cô muốn bà ta vì con gái mình mất bạn trai mà có trách nhiệm.

Tĩnh Phân cũng là phụ nữ , quan sát tỉ mỉ , bà liếc mắt một cái nhìn ra Hựu Huyên đang nguỵ trang.

Trái tim băng giá , bà hiểu rằng , Hựu Huyên không phải trả thù , là thật lòng yêu Lệ Bình.

Nếu nó thật lòng yêu Lệ Bình , như vậy , mặc kệ ai là cũng không chia rẽ được bọn họ , bà đã từng yêu đường thời trẻ , hiểu được tình yêu có bao nhiêu đáng sợ.

Nói như vậy ….. Hựu Đình của bà làm sao giờ? Tĩnh Phân nhớ tới lúc nó ôm lấy bà khóc lóc , còn nói không có Lệ Bình , nó sẽ không sống được , làm sao giờ? Hựu Đình còn quan trọng hơn sinh mệnh bà , bà đâu có thể trơ mắt nhìn nó héo rũ?

Hựu Huyên tựa tấm cửa sổ , lạnh lùng nhìn phụ thân , cô chờ xem phụ thân sẽ xử lý thế nào, . nhìn ông muốn gì , khi hai đứa con gái tranh giành nhau.

“ Hựu Huyên , con cũng biết tim Hựu Đình không tốt , nó không chịu nổi cú sốc này.” Tĩnh Phân nói.

Bà nhấn mạnh câu Hựu Đình bệnh tim , ở trước mặt ông chồng gợi thương tâm , muốn Hựu Huyên gạt bỏ tình yêu này.

Bà xấu tính , ích kỉ , tất cả đều là lỗi của bà , bà nên xuống 18 tầng địa ngục , chỉ cần Hựu Đình có cuộc sống tốt , bà đồng ý gánh vác hết.

Hựu Huyên cười lạnh. Do đâu? Bởi tim cô rất tốt nên rút khỏi cuộc chiến ? Xin lỗi , cô không đến nỗi phải vì Hựu Đình mà rời bỏ anh ấy.

“ Hựu Huyên , làm tổn thương Hựu Đình sẽ làm con vui vẻ sao?” Nghị Đạt hỏi.

“ Không , nhưng các người cảm thấy đau khổ.” Cô trả lời lãnh khốc .

“ Làm như vậy , con sẽ không được hạnh phúc đâu.” Nghị Đạt chậm rãi lắc đầu.

“ Không sao cả, dù sao hạnh phúc của tôi sớm bị các người phá huỷ.”

“ Hựu Huyên , Hựu Đình là em gái con , nếu nó vì con mà chết , lương tâm cả đời con sẽ bất an.”

“ Mẹ tôi vì các người bức chết , xin hỏi , lương tâm của các người thật bất an sao?” Cô cười khẽ hỏi lại.

“ Đúng , lương tâm chúng ta bất an.”

“ Thật không? Sao tôi thoạt nhìn , các người hạnh phúc lắm!” Hựu Huyên xuy một tiếng.

Nghị Đạt nhìn Hựu Huyên , cảm giác buồn bã nặng nề xuất hiện , ông đã làm cái gì mà khiến đứa con ngoan ngoãn biến thành bộ dạng này.

“ Hựu Huyên , buông tay đi , con sẽ hối hận.” Ông thở dài.

Cô trả lời ba , là một tiếng cười khinh miệt.

Sau này , Hựu Huyên không coi ai ra gì , mỗi ngày cô và Lệ Bình đi ra ngoài. Cho dù Lệ Bình bận , cô cũng bám dính bên cạnh hắn , cô cố ý muốn mình hạnh phúc , cố ý xem nhẹ thần sắc Hựu Đình có bệnh , cô là cô gái xấu tính , người khác càng ngăn cản , cô càng làm.

Lệ Bình phát giác Hựu Huyên khác lạ , không biết vì sao cô căng thẳng , cũng không biết vì sao cô lại thân mật , cho đến khi Tĩnh Phân nói chuyện với anh , tâm tư anh trùng xuống.

Anh không biết có nên tin tưởng dì Phân không?

Nhưng lời bà nói dĩ nhiên in dấu dưới đáy lòng anh.

Một mặt anh tự nói mình sẽ tin tưởng Hựu Huyên , mặt khác lại thấy lo lắng.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.