Hoa Tử Đằng Nở Đầy Trên Hàng Rào

Chương 7



Không kìm lòng nổi, anh tìm kiếm bóng dáng Hựu Huyên qua Tiểu Ưu. Cứ nhìn thấy cô liền bắt đầu ngẩn ngơ, đầu óc khôn khéo của anh trở nên hơi ngố.

Biết rõ cô không phải Hựu Huyên, nhưng cứ mỗi phút giây vẫn đều muốn thấy cô. Nếu Tiểu Lục ở bệnh viện thì còn đỡ, anh có thể đông dạo tây dạo đến phòng bệnh, nói mấy câu, mời ăn một bữa cơm trưa. Nhưng sau khi Tiểu Lục xuất viện thì cái thú đó cũng không còn.

Điện thoại vang lên, hắn nghe. Là Hựu Đình gọi tới.

“Anh Lệ Bình, hôm nay anh có rảnh không? Mẹ nói chúng ta đã lâu không ăn cơm cùng nhau.”

“Hôm nay sao?”

Tối nay anh không có ca trực, cả khám bệnh buổi chiều cũng bỏ luôn- anh chỉ muốn tới nhà Lương Tiểu Lục.

Không ngờ ba chị em lại mang họ khác nhau: Cố Tiểu Ưu, Văn Tiểu Kí, Lương Tiểu Lục…… tình sử mẹ của bọn họ thật đúng là phong phú. Nghĩ đến đây, anh không nhịn được mà bật cười. Gia đình đặc thù như vậy làm sao anh không đến nhà thăm hỏi cho được.

“Anh Lệ Bình, anh cười cái gì?”

Cười? Có sao?

Anh quay đầu nhìn màn hình máy tính tối om, Hựu Đình nói không sai, hẳn là anh đang cười thật.

“Không có việc gì, dì Tĩnh Phân có khỏe không?”

“Khá hơn rồi anh, mẹ đã thèm ăn, về phần tâm trạng thì em nghĩ còn cần thời gian để thích nghi.”

“Nếu rảnh thì em đến với dì thường xuyên một chút, người bệnh cần nhất là có người thân quan tâm, như vậy mới nhanh khỏi bệnh được.”

Nói đến đây, anh lại nghĩ tới Tiểu Lục. Tiểu Lục khôi phục sức khỏe nhanh hơn người khác nhiều lắm. Có lần anh cười hỏi Tiểu Ưu- em cho Tiểu Lục uống thuốc bổ gì sao?

Cô nghĩ một hồi rồi kể một lèo “Không có gì cả, chỉ là tim gà, tim vịt, tim lợn, tim bò, tim dê. Mỗi lần nó giải phẫu tim thì rất nhiều động vật vô tội cũng bị mổ theo.”

Anh nhắc nhở: “Nhớ kỹ đừng để thằng bé ăn nhiều dầu mỡ, nếu không lại bị nhồi máu cơ tim thì tiêu đời.”

Tiểu Ưu cười ha ha, nói thật: “Tiểu Lục khôi phục sức khỏe không phải nhờ đồ ăn mà vì sự keo kiệt thành tính của nó thôi.”

Cô vừa nói xong Tiểu Kí chen vào hỏi “Anh đẹp trai ơi, Tiểu Lục muốn hỏi anh bệnh viện có mua một tặng một không?”

Lệ Bình nghĩ hồi lâu mới vất vả tìm được câu trả lời “Hình như có, cửa hàng ở tầng trệt có đợt bán băng gạc mua một tặng một.”

Lời của anh khiến Tiểu Lục, Tiểu Ưu cười to. Anh bị cười đến đầu óc mờ mịt bèn nhướng mày bảo: “Cười nhạo bác sĩ là một hành vi không thể chấp nhận được.”

Tiểu Ưu mới giải thích ý của Tiểu Lục là phòng bệnh ở một người đắt như vậy thì có giá ưu đãi mua một đêm tặng một đêm hay không.

Anh ngồi xuống giường bệnh của Tiểu Lục, cười cợt hỏi: “Em tưởng nơi này là khách sạn năm sao à?”

Tiểu Ưu đương nhiên là rất hiểu em trai mình, cô đáp: “Chỗ này còn nhiều sao hơn khách sạn năm sao nữa. Không spa, không phòng tập thể thao, ngay cả đồ ăn của căn-tin cũng rất dở.”

“Dỡ sao? Anh thấy bình thường mà.”

“Vậy chắc anh chưa được ăn món ngon bao giờ rồi.” Tiểu Ưu khinh thường nói.

“Nói như thể em sành ăn lắm ấy.” Lệ Bình ra vẻ không tin.

“Chị em nấu đồ ăn ngon nhất thế giới.” Tiểu Lục ra sức khen, dù sao là chị em nên bênh vực nhau là chuyện thường.

“Hơn nữa, chị em nướng bánh cũng ngon nhất.” Tiểu Kí cướp lời.

“Biết nướng bánh luôn? Giỏi quá ta.” Anh cười xảo quyệt, nụ cười làm Cố Tiểu Ưu nổi da gà.

“Chị em giỏi nhất thế giới.” Tiểu Kí càng nói càng mạnh miệng.

“Vậy anh đẹp trai có thể đến nhà em ăn cơm và thử bánh ngọt được không?”

Anh gian thật, toàn hỏi Tiểu Kí, Tiểu Kí vốn ngây thơ nên dễ đồng ý hơn nhiều. Vì thế, cuộc hẹn cứ như vậy mà định ra, mà anh dự tính hôm nay sẽ lật ngược tình thế.

“Lệ Bình? Anh Lệ Bình?” Hựu Đình kêu vài tiếng vẫn không thấy Lệ Bình đáp lời.

“Cái gì?”

“Anh có khỏe không? Sao anh không trả lời em?”

“Không có gì, mình vừa nói tới đâu rồi?” Anh vội vàng thu lại nụ cười trên mặt. Lần này, không cần nhìn cái bóng phản chiếu từ màn hình máy tính thì anh cũng biết mình đang cười.

“Thôi không tán dóc nữa, biết anh bận lắm rồi, em hỏi lại một lần tối nay được chứ?” Giọng cô tràn đầy hy vọng.

“Được cái gì?”

Hựu Đình bất đắc dĩ, từ đầu tới đuôi anh cũng không nghe lọt lời cô “Có thể về nhà ăn cơm không? Mẹ rất nhớ anh.”

“Lần sau đi, hôm nay bận.”

“Chờ lần sau của người bận rộn rất khó.” Cô than thở.

“Không đến nỗi vậy đâu.” Lệ Bình cười cười, định gác điện thoại.

“Em hỏi một câu cuối được chứ?” Giọng cô hơi chần chờ.

“Hỏi đi.”

“Anh …… đã quên chị ấy chưa?”

Không khí nặng nề hẳn. Anh không nói, cô cũng không nói. 3 4 phút sau, Hựu Đình nghe được tiếng thở dài từ đầu bên kia điện thoại.

“Thật xin lỗi.” Anh chỉ có thể nói câu này.

“Không cần xin lỗi, em chưa định buông tha anh đâu.”

Cứ như vậy, hai người đều im lặng. Lâu thật lâu sau, lâu đến mức anh tưởng Hựu Đình sẽ cúp máy thì cô lại nói.

“Kiên trì cũng không phải là chuyện tốt, đúng không?”

Lệ Bình hơi mím môi, không đáp.

Nói xong câu này, Hựu Đình gác máy, anh chậm rãi thở ra.

Hựu Đình đã trưởng thành, cô trở nên chín chắn hiểu chuyện. Có lẽ việc dì Tĩnh Phân trúng gió đã buộc cô lớn lên. Cô đã không còn là cô công chúa hống hách ngày nào mà đã từ từ hiểu được trách nhiệm của mình.

Đáng tiếc, kiểu gì thì tình cảm giữa hai người vẫn không thay đổi. Nếu thương anh thì cô càng không nên kéo dằng kéo dai như thế.

Lệ Bình lắc đầu, cố bỏ Hựu Đình ra khỏi đầu. Cởi áo khoác trắng, xem đồng hồ, anh cầm tư liệu cơ bản về bệnh tật mà chính mình dùng đặc quyền để sao chụp rôi ra khỏi văn phòng.

Lần đầu nhìn thấy thì anh đã thích căn phòng này.

Phòng ở không tính là lớn nhưng làm cho người ta cảm giác thực ấm áp. Không biết có phải liên quan đến việc dùng đồ gỗ để ốp hay không, màu vàng nâu ấm áp làm cho người ta bình tĩnh.

Anh mang theo một cái giỏ hoa quả. Trên nguyên tắc, Tiểu Lục đã khôi phục khỏe mạnh nên không coi là người bệnh, cho nên đưa nước quả cùng dinh dưỡng bổ sung cũng không đúng. Nhưng anh nhớ Tiểu Kí cùng Tiểu Lục rất thích ăn lê, lần trước tốc độ gọt vỏ của Tiểu Ưu không kịp hai người tranh ăn nên gây gổ ở trên giường bệnh. Anh nhìn buồn cười nên phải đi lấy dao để gọt giúp.

Tiểu Ưu liếc mắt nhìn anh một cái rồi nói:“Đại khái anh chỉ có thể sở trường dùng dao.”

Cô nói đúng, anh sẽ không làm chuyện nhà. Cha cũng vậy. Trước đây, hai cha con phải nhờ một bà quản gia đến nấu nướng. Mỗi lần quản gia phu nhân yêu cầu cái gì, bọn họ cũng không dám nói “No”. Chỉ sợ bà khó chịu một cái mà bãi công thì hai người sẽ đói dài ở trong nhà.

Dì Tĩnh Phân thường oán giận bọn họ làm hư quản gia phu nhân, còn nói không phải bọn họ mời quản gia mà là ‘bà cố nội’, không thể để như vậy được.

Đây không phải lần đầu tiên, Tiểu Ưu thường xuyên một lời là nói trúng như vậy làm cho anh phản ứng không kịp.

Nếu không biết nghề nghiệp của cô là họa sĩ nên có sức quan sát kinh người thì khẳng định sẽ cho rằng cô cùng mình là bạn bè cũ đã quen biết nhiều năm.

Ví dụ, cô nói:“Không nên xoắn nút áo nhiều, sẽ mau tuột chỉ.”

Không sai, anh có thói quen xấu khi hai tay không cầm dao giải phẫu thì thường nhàm chán đến đi xoay nút ở cổ tay áo.

Ví dụ, anh chỉ mới xoa xoa bụng thì cô liền đọc được suy nghĩ của anh “Anh là bác sĩ mà cả bệnh bao tử nho nhỏ cũng trị không hết?”

Sao cô biết anh bị bệnh bao tử? Ngay cả đồng nghiệp cùng công tác với anh nhiều năm cũng không biết nữa mà.

Lại ví dụ khi gọi cơm, cô không cần suy nghĩ đã mở miệng trước “Đừng chọn món chiên, dầu ăn không ngon.”

Anh không hiểu, từ đâu mà cô quan sát được anh định ăn món gì? Cứ như vậy, đông một chút, tây một chút, anh phục sức quan sát của cô sát đất.

Từ phòng ở phía sau vọng tới tiếng ca. Không cần hoài nghi, đó là Tiểu Kí yêu ca hát, cô không lúc nào không ca hát. Đặc biệt nhất là lời cô hát đều do chính cô nghĩ ra, ngâm ngâm nga nga tự hát tự nghe.

Giọng cô không tệ, người duy nhất mà cô e ngại là Tiểu Lục.

Nhưng Tiểu Lục cũng thường lén lẩm bẩm theo lời ca của Tiểu Kí.

“Tiểu Kí.” Anh lớn tiếng gọi to.

Tiếng ca chợt dừng lại, anh lại kêu một tiếng.“Tiểu Kí.”

Không bao lâu sau, anh nghe thấy tiếng dép lê ở trên lớp đá cuội đường mòn trả lời mình, theo đó là bóng áo đỏ rơi vào trong tầm mắt của anh. Áo thun dài tay màu đỏ, quần soóc ngắn ngủn ngang ngạnh để lộ ra đôi chân dài trắng nõn mịn màng dào dạt tuổi thanh xuân.

“Anh đẹp trai đã đến rồi ạ.” Trong tay cô cầm cái bình tưới hoa, tay áo hơi ẩm ướt. Trông thấy Lệ Bình, cô vội vã buông bình tưới mà mở cửa ra.

“Tiểu Kí rất lễ phép, thưởng cho em này.” Nói xong, anh lấy ra từ trong túi một chiệc kẹo que cho cô.

“Anh đẹp trai thật tốt bụng, Tiểu Kí thích anh đẹp trai nhất.”

Lệ Bình mỉm cười, mang theo kẹo que trong người là thói quen của anh từ rất nhiều năm trước. Anh đã từng dùng một chiếc kẹo que để dỗ dành một cái cô gái tâm sự. Từ đó về sau, chỉ vì cô mà anh thường xuyên mang kẹo theo người. Anh phát giác kẹo có ma lực thần kỳ, có thể làm cho thiếu nữ đang u ám thành rạng rỡ như mặt trời chói chang.

“Chị em với Tiểu Lục không ở nhà à?”

“Chị em với Tiểu Lục đều đi học cả rồi.” Cô nghỉ tay, nói “Hôm nay có bài kiểm tra tháng, sau đó còn đi tiêm thuốc, chị em sẽ đưa Tiểu Lục về sau. Ý em là em em tiêm chứ không phải chị em tiêm đâu. Chị em mà tiêm thì chẳng cần ai đưa đón cả.”

“Anh biết.” Anh suýt quên Tiểu Ưu Tiểu Lục còn phải đi học. May mà hôm nay chỉ kiểm tra tháng thôi, tới sớm không bằng tới đúng lúc mà. Sau đó …… 10 phút sau thì họ về đến nhà.“Tiểu Kí đang tưới hoa à? Giữa trưa có thể tưới hoa sao?”

“Không phải tưới hoa đâu, là tưới đồ ăn mà, trong vườn nhà em có rất nhiều đồ ăn. Sáng nay Tiểu Kí quên tưới, đồ ăn sẽ bị khát đó.”

“Như vậy à.”

“Anh đẹp trai thích hoa sao? Nhà chúng em có thật nhiều hoa đó.” Nói xong, cô kéo Lệ Bình đi đến cạnh hàng rào tre rồi giới thiệu từng cây một. “Thích leo rào tre là hoa tử đằng. Chị em nói nó là thằng nhóc hiếu động, mặc áo đỏ bên cạnh là chu cẩn. Mật hoa chu cẩn dễ ăn lắm đó, nhưng chị nói vì ăn mà giết chết hoa hoa thì hoa hoa rất đáng thương, Tiểu Kí rất ngoan, không có ăn vụng hoa đâu.”

“Tiểu Kí thật sự rất ngoan.” Lệ Bình sờ sờ đầu cô, nhìn khuôn mặt khỏe mạnh mũm mĩm của cô. Hai chị em này sống cùng với Tiểu Ưu hạnh phúc hơn với mẹ bọn họ nhiều.

“Đây là hoa hồng, có rất nhiều loại màu đỏ, vàng, trắng … Chị em nói, đến mùa đông thì chúng sẽ nở ra rất nhiều hoa hoa xinh đẹp. Đây là hoa quế, hoa quế rất thơm, có thể pha trà, tắm bồn. Sau khi tắm rửa xong, cả người sẽ thơm ngào ngạt, tốt lắm nha ……” Bình thường Tiểu Kí không có việc gì để làm, Lệ Bình đến đây khiến cho cô nói thao thao bất tuyệt không dứt.

Sau khi giới thiệu qua mỗi loại hoa, cô còn muốn dẫn Lệ Bình đến vườn sau để xem rau dưa, Lệ Bình thấy cạnh sân có cây cổ thụ thẳng tắp thì thấy hơi quen mắt, không biết đã thấy ở đâu rồi. “Tiểu Kí, em có biết cây đó tên gì không?”

“Biết ạ, chị có dạy em rồi. Đây là cẩm lai, chị nói đến mùa thu nó sẽ kết những quả thật to. Chờ quả chín thì ‘bục’ một tiếng, có rất nhiều hạt giống trông như chuồn chuồn kim bay bay, lượn lượn mà thổi xuống dưới.”

Cẩm lai, lời của Tiểu Kí đã đụng vào một sợi dây thần kinh yếu ớt nào đó dưới đáy lòng anh.

Có nhớ hay không lúc chúng ta đi lâm trường Trung Hưng? Em rất muốn nhìn lúc quả nứt ra, xem cảnh chuồn chuồn kim bay đầy trời.

“Tiểu Kí, chị em có thích chuồn chuồn kim không?” Anh thì thào hỏi.

Không biết tại sao anh lại hỏi vấn đề này, không biết có phải vì anh định tìm những nét giống nhau giữa cô và ai đó hay không, chỉ biết là anh muốn hỏi.

“Thích lắm, Tiểu Kí thích, Tiểu Lục thích, chị em thích. 3 chị em em đều thích, a, chị em đã về.”

Xa xa, Tiểu Ưu cùng Tiểu Lục theo đường tắt từ đầu kia đi tới. Tiểu Kí buông Lệ Bình ra, vọt tới bờ rào tre mà vung tay vẫy, vung rất mạnh “Chị ơi, Tiểu Lục, chị ơi, Tiểu Lục.”

Cô vừa kêu, vừa vẫy. Chị và Tiểu Lục trở về, cô vui vẻ nhất, ở nhà một mình rất chán nha.

Tiểu Lục thấy Lệ Bình đứng trong vườn, thuận tay ôm Tiểu Kí, nói:“Nóng chết được, để em vào nhà uống nước đá đã.”

Nói xong, nó sải bước chạy vội vào trong nhà, vội vã lên tiếng nhờ Lệ Bình kéo Tiểu Ưu vào nhà.

Tiểu Ưu đi không nhanh, cô chống nạng đi chậm rãi. Lệ Bình hoàn hồn, quên đi cẩm lai mà bước ra khỏi cửa, khuôn mặt tươi cười hòa nhã, ánh mắt dịu dàng. Nhiều năm đã qua đi, sự dịu dàng của anh vẫn thủy chung như nhất.

“Em đến trường?”

“Em ở trong trường tiểu học để kèm mấy khóa tạo hình mỹ thuật.”

Cô không thiếu tiền, nhận lớp là vì giải quyết sự cô quạnh. Gần đây nhận nuôi Tiểu Kí, Tiểu Lục, cô bắt đầu suy nghĩ học kỳ sau lại ở nhà để có thể về một mặt chăm sóc Tiểu Kí, một mặt khác chuẩn bị triển lãm tranh.

“Thích dạy học?”

“Cũng không tệ lắm, các em nhỏ thật đáng yêu.”

“Thích công việc của mình là một chuyện may mắn.”

“Chẳng lẽ anh không thích làm bác sĩ?” Cô hỏi lại anh.

“Chẳng thể nói thích hay không, hình như anh vừa sinh ra liền nhất định phải làm công việc này. Ba mẹ anh đều là bác sĩ, anh chỉ có thể lựa chọn học khoa nào.”

“Nghe qua có hơi vất vả.”

“Cũng khá, có lẽ anh có chút thiên phú học y. Lúc đi học các bài giảng không làm khó được anh. Về phần hiện tại, thấy người bệnh khỏe mạnh, rời bệnh viện thì anh rất vui vẻ.”

“Anh là 1 bác sĩ tốt.”

“Chỉ thế thôi à?”

“Ơ?” Cô không hiểu ý anh.

“Ít nhất em nên nói vài câu như nhân ái, hiểu lòng người, mang lại ánh sáng…… linh tinh gì chứ.”

Tiểu Ưu nở nụ cười, anh nhìn mà cũng cười theo.

Cô là nữ sinh vô cùng dễ dàng làm quen. Thêm lần nữa, anh lại tìm ra chứng cứ cô không phải Hựu Huyên. Nhưng gương mặt của cô luôn gợi ra ảo giác của anh.

“Anh thích thành ngữ vậy à? Để em tặng anh quyển tự điển thành ngữ nhé.”

“Cảm ơn nhiều.” Lệ Bình liếc mắt nhìn cô một cái.

Cô cười xoay người “Không có chi.”

“Em tưởng anh cảm ơn thiệt hả?”

“Không phải sao?” Cô mở to hai mắt, làm bộ ngây thơ.

“Đương nhiên không phải.”

Vài câu đối thoại nhàm chán lại làm cô cười đến híp mắt. Cô phát hiện, thật ra thì tán dóc cũng không hoàn toàn chỉ là lãng phí thời gian. Đôi khi nó cũng rất có lợi cho thể xác và tinh thần.

Lệ Bình thu hồi nụ cười, hỏi nghiêm túc:“Em không thấy để Tiểu Kí ở nhà một mình không tốt lắm sao?”

“Em biết chứ, nhưng con bé không chịu đến trường. Em nghe Tiểu Lục nói trước kia Tiểu Kí từng đến trường cho người khuyết tật nhưng ở trong trường vẫn bị bạn học bắt nạt, thầy cô cũng đối xử không tốt với em ấy. Thế là nó trốn về khóc vài ngày, đánh chết cũng không chịu trở lại học.”

“Sao không giúp nó tìm trường khác?”

“Em có nghĩ đến truyện đó nhưng về sau lại cảm thấy so với việc vội vã bắt nó học bài thì chẳng bằng làm cho em ấy có cảm giác an tâm trước đã.”

“Anh tin em có thể dạy dỗ được con bé.” Nếu làm cha, anh sẽ làm ông bố nghiêm khắc như cha mình vậy.

“Em biết con bé không ngốc. Mấy ngày nay em đang tìm người giúp việc ở nhà làm bạn với em ấy. Sau một thời gian, em sẽ tìm gia sư kèm con bé.”

“Cần anh giúp không?”

“Tốt thôi, nếu anh có người quen.”

Anh khoanh tay, dùng ngón tay xoa xoa cằm “Ngoài việc tìm gia sư ra, có lẽ nên tìm thêm …….”

“Giáo sư âm nhạc.” Hai người cùng nói rồi nhìn nhau cười.

“Em cũng thấy con bé có thiên phú âm nhạc?”

“Còn có khả năng sáng tác nữa.” Lại nhìn nhau, lại cười, bọn họ rất ăn ý.

“Đến lúc Tiểu Kí thành nhạc sĩ thì em nên mời anh một bữa.”

“Vì sao? Em bỏ tiền mời thầy, Tiểu Kí cố gắng học tập còn anh có làm gì đâu?” Cô nhăn mặt.

“Vì anh cũng có ý kiến mời thầy dạy nhạc giống em, được không?”

Gật đầu, cô nói:“Được. Vào đi, tối hôm qua em nướng bánh dâu tây, anh vào chậm là sẽ bị Tiểu Kí, Tiểu Lục ăn sạch đó.”

Tiểu Lục nói Tiểu Kí là con sâu bánh ngọt, là động vật đơn bào lấy bánh ngọt làm món chính. Động vật đơn bào là chỉ việc Tiểu Kí không chịu suy nghĩ. Hai đứa thường cãi lộn vì những lời này.

Tiểu Kí cãi thua liền bĩu môi bảo — mẹ nói, không được để người khác nói Tiểu Kí ngu ngốc.

Mỗi lần Tiểu Kí nói vậy, Tiểu Lục liền xin lỗi ngay. Lần nào cũng như lần nào, hiệu quả cực kỳ.

Tiểu Ưu vào nhà, Lệ Bình giao chỗ lê cho cô rồi đi theo vào nhà.

Buổi tối hôm nay, anh ăn đến khó mà đi nổi rồi mới rời căn nhà gỗ này. Buổi tối qua đi, anh trở thành khách quen của căn nhà nhỏ. Buổi tối hôm đó, anh phá vỡ sự khách khí xa lạ của Tiểu Ưu.

Cũng buổi tối ấy, tiếp theo Tiểu Kí, Tiểu Lục thì anh và Tiểu Ưu chính thức trở thành bạn bè.

Món ăn Tiểu Ưu làm khá ngon, bánh ngọt của cô lại càng rất ngon lành. Rốt cục anh hiểu được hai đứa nhỏ gầy còm Tiểu Kí, Tiểu Lục làm thế nào mà lại có thân hình xinh xắn mũm mĩm. Nhưng còn tiếp tục như vậy thì cũng không phải là chuyện tốt. Anh dự tính sẽ đưa ra đề nghị tốt theo góc độ thầy thuốc.

Lệ Bình thích bầu không khí nhà bọn họ, cho nên từ ngày đó đến bây giờ, chẳng qua ngắn ngủn mười bốn ngày anh đã đến thăm căn phòng nhỏ ấm áp đến sáu lần.

Đến lần thứ hai khi anh ấn chuông điện, chưa vào cửa thì vừa khéo đụng phải Tiểu Ưu muốn dẫn hai đứa bé đi xem phim. Vì thế hai người lớn hai trẻ con, bọn họ đi ăn một bữa Mc Donalds chẳng có gì đặc sắc. Xem xong phim, lại cùng ăn khuya đến khi cả bốn người đều cảm thấy no.

Tối hôm đó, khi Tiểu Ưu mở cửa thì anh thấy chiếc chìa khóa vòng trên tay — đó là một cô gái múa balê làm bằng đồng.

Anh giống như bị điện giật đứng thẳng bất động, rốt cuộc không thể cử động.

Điểm giống nhau thứ 2! Nào có chuyện trùng hợp như vậy? Cây cẩm lai, chìa khóa vòng bằng đồng, khuôn mặt giống nhau…… sự nghi ngờ dưới đáy lòng giống như gợn sóng đang từng bước lan xa.

Anh bắt đầu suy nghĩ các loại tình huống, khả năng, không có khả năng……

Sau khi rời đi, cô gặp tai nạn xe cộ. Cái đùi phải kia là bằng chứng tốt nhất, tai nạn xe cộ làm cho cô quên cha, quên quá khứ, cũng quên Chu Lệ Bình. Sau đó cô nhớ lại nhưng đã mất đi một chân, để tránh đau khổ quá mức, cô nhờ đại sư thôi miên xóa đi quá khứ của cô. Một lần nữa bắt đầu cuộc sống mới. Cô nhớ anh nhưng không muốn nhận anh. Cô không muốn trở về làm Phương Hựu Huyên, thầm nghĩ làm Cố Tiểu Ưu suốt chặng đời còn lại……

Nhưng nếu vậy vì sao cô còn nhớ tật xấu của anh?

Sự nghi hoặc thúc đẩy anh tìm người hỗ trợ điều tra Cố Tiểu Ưu, mà người anh tìm cũng rất có tài, mới ngắn ngủn vài ngày đã mang đến tin tức anh muốn biết.

Lệ Bình cúi đầu, lần thứ hai đọc tư liệu trong tay, nỗi chua xót đang gặm nhấm từng khúc từng khúc ruột gan.

Người ngồi đối diện bàn làm việc đợi một lúc mới mở miệng nói chuyện.

“Tên chủ hộ của địa chỉ anh cho là Phương Hựu Huyên mà không phải Cố Tiểu Ưu. Tư liệu về tiểu thư Cố Tiểu Ưu trong gói to bên tay phải anh.” Anh ta gõ gõ cái túi giấy dai khổ A4.

Lệ Bình rút xấp hồ sơ, mở ra rồi xem kỹ “Cố Tiểu Ưu”.

Trong hồ sơ, cô còn rất trẻ, áng chừng 17, 18 tuổi. Đôi mắt nho nhỏ hơi xếch lên, làn da thực trắng, ở trên mũi có mấy đốm tàn nhang nhỏ, nét đẹp rất cổ điển.

“Năm năm trước, tiểu thư Cố Tiểu Ưu mắc bệnh máu trắng phải nằm viện, mà tiểu thư Phương Hựu Huyên lại bị ung thư phải cưa đi cẳng chân phải. Các cô nằm chung một phòng bệnh. Cha mẹ Cố Tiểu Ưu là tín đồ Cơ Đốc Giáo sùng đạo, họ cởi mở lạc quan, kiên cường, tin tưởng thượng đế sắp sửa đón con gái đến bên người. Họ không sợ cái chết và tin rằng hết thảy đều do thượng đế an bài. Bọn họ thường hát thánh ca trong phòng bệnh, truyền niềm vui cho Phương Hựu Huyên.” Người đàn ông kể lại những chuyện mình nghe được .

Hựu Huyên không có lừa gạt anh, cô bị ung thư xương sắp phải chết, cô mua một ngôi nhà quyết tâm rời khỏi Phương gia để vơi bớt cừu hận. Quả thật, cô vẫn …… Yêu anh sâu đậm, không phải hư tình giả ý.

Cô khẳng định đã tức giận lại sợ hãi, giận ông trời ban cho cô vận mệnh xấu như vậy, sợ hãi cuối cùng lại phải giống mẹ đi vào điểm cuối cuộc đời mà chỉ có một mình. Cho nên cô mới có thể không đắn đo nói với Hựu Đình những lời này để trút đi cơn hận bùng nổ trong ngực.

Cô sợ hãi như vậy, phẫn nộ như vậy. Nhưng anh lại không hề ủng hộ cô, ngược lại còn đẩy cô ra xa. Chu Lệ Bình, mày thật tàn nhẫn.

Sự cố chấp của anh đã đóng sập cánh cửa giữa hai người, dễ dàng đạp đổ ba cơ hội mà cô cho anh, làm cho sau đó nỗi hối hận hàng đêm gõ cửa.

Năm năm, một đoạn thời gian thật dài. Anh dùng thời gian năm năm không ngừng hối hận, mà cô lại lương thiện dùng năm năm này để biến chính mình thành một cô gái đầy sức sống.

‘Vận mệnh trêu ngươi’. Nếu được thêm một cơ hội nữa thì anh có còn cắt đứt tình yêu giữa hai người?

“Theo y tá Triệu, người từng chăm sóc cho Phương Hựu Huyên nói, Phương Hựu Huyên vốn đã mất đi tin tưởng đối với cuộc đời, bởi vì Cố Tiểu Ưu và cha mẹ cô ấy khuyên bảo mà chậm rãi mở lòng đón nhận thượng đế, cũng tiếp nhận thử thách mà thượng đế ban cho cô. Nửa năm sau, Cố Tiểu Ưu qua đời, Phương Hựu Huyên chữa trị ung thư thành công, cô mua căn nhà cạnh nhà cha mẹ Cố Tiểu Ưu ở. Dần dần, Phương Hựu Huyên chậm rãi tự đi ra thế giới khép chặt của bản thân, bắt đầu học vẽ tranh. Hai năm gần đây, cô đã mở hai cuộc triển lãm tranh và đều được khen ngợi.”

“Tôi đã biết, cám ơn anh.”

“Trong hồ sơ tiểu thư Phương Hựu Huyên có kèm theo các chi tiết cuộc sống cùng ảnh chụp của cô ấy trong khoảng thời gian này, bao gồm hai chị em Tiểu Kí, Tiểu Lục mà cô nhận nuôi. Nếu anh Chu còn vấn đề gì khác thì xin cứ liên lạc với tôi.”

“Tôi sẽ.”

“Vậy thì xin chào.” Anh ta đứng dậy.

“Cám ơn anh.” Lệ Bình đứng dậy, tiễn anh ta đến cửa rồi nói lời cảm tạ.

Sau khi đóng cửa, anh suy sụp tựa vào cửa, lẳng lặng nhìn bức tường trắng tinh, những hình ảnh trong quá khứ tua nhanh qua đầu.

Khi đó, vì sao anh lại tức giận như vậy, tức giận đến nỗi coi sự giải thích của Hựu Huyên trở thành lấy cớ, tức giận đến rốt cuộc nghe không lọt nửa phần giải thích của cô?

Ngoại trừ nỗi oán hận Hựu Huyên trường kỳ biểu hiện ra ngoài, bằng chứng sai lầm về bề ngoài của sự thật thì còn có nguyên nhân nào khác không?

Bởi vì quá yêu, không chấp nhận được nửa phần tỳ vết? Bởi vì sợ hãi cô trả giá không bằng chính mình? Bởi vì lo lắng từ đầu tới đuôi chỉ do anh tình nguyện đơn phương yêu, mà cô thì vô tâm? Hay sợ hãi sự chân thành chỉ nhận được sự giả dối?

Đúng vậy. Khi đó anh cố gắng để cô tiếp nhận mình. Anh nghĩ đủ mọi biện pháp theo đuổi, chỉ cần cô lạnh lùng khẽ gật đầu một cái cũng khiến anh mừng rỡ như điên. Anh làm cho tình yêu giống dòng nước chảy nhỏ giọt, từng chút từng chút tấn công trái tim của cô. Cho đến khi cô mở miệng nói yêu thì anh cảm thấy chính mình giành được thắng lợi cuối cùng.

Anh đắc ý như vậy, lấy làm may mắn chính mình rốt cục có được trái tim của cô. Anh kiêu ngạo như thể chính mình vạch kế hoạch mười năm, nhưng không đầy mười năm liền thấy thành tích…… Cho đến khi dì Tĩnh Phân tìm tới anh, nghe thấy cuộc nói chuyện của bọn họ thì bề ngoài anh thản nhiên, nhưng nội tâm lại nổi sóng lớn mãnh liệt.

Trên thực tế, sự không tín nhiệm giống như hạt giống vừa mới gieo đã nảy mầm ở đáy lòng anh. Cho dù Hựu Huyên không có nói nhưng lời kia với Hựu Đình thì bọn họ vẫn sẽ tranh chấp, hoài nghi. Mà với sự kiêu ngạo của Hựu Huyên, sự cố chấp của anh thì sớm muộn gì cũng sẽ rơi vào kết cục chia tay .

Năm ấy đối với tình yêu anh cực kỳ thiếu tự tin. Mà năm ấy trong lòng Hựu Huyên có rất nhiều hận ý.

Không phải lỗi của ai mà là anh không tự tin, quá để ý hoàn mỹ mà tạo nên năm năm đau khổ. Còn cho rằng tình yêu của mình là một miếng đậu hủ chưng không nát, đập không dẹt, nướng không nổ bôm bốp. Sai, tình yêu của anh là miếng đậu hủ tinh xảo hoa mỹ nhưng vừa chạm vào liền vỡ, không chịu nổi khổ luyện thiêu đốt, không trông nom kỹ sẽ tan.

Anh càng hận chính mình hơn khi cho rằng căn bệnh của Hựu Huyên là “mưu mẹo” để cướp anh khỏi tay Hựu Đình.

Trong cổ họng anh thấy chua cay, anh nhớ tới dáng người cúi xuống cầu xin của Hựu Huyên kiêu ngạo. Cô nói rất sợ hãi, hy vọng anh làm bạn để vượt qua ốm đau gian nan. Còn phản ứng của anh lại là lấy tin tức đính hôn để công kích cô……

Anh nhớ tới cô buồn bã cười nói:“Em sẽ không khóc chúc phúc anh mà sẽ cười chúc anh hạnh phúc.” Khi đó, cô cố gắng đứng thẳng lưng, giả bộ chính mình không bị tổn thương.

Bóng dáng cô độc ấy, đứng lặng một mình dưới ánh trăng ……

Anh đối với cô như vậy đấy!

Nếu trái tim thực sự vỡ được thì tim anh đã tan thành ngàn vạn mảnh. Điều đó khiến anh không có cả cơ hội dùng kim châm may lại những mảnh vỡ nữa kìa. Anh là thằng đàn ông đáng chết vạn lần!!! (~nga, cái này Vân dặm muối vô)

Lệ Bình trở lại cạnh bàn, cầm xấp hồ sơ xem kỹ thêm lần nữa.

Ảnh của Tiểu Ưu, đều là những bức ảnh trong cuộc sống hàng ngày dùng máy ảnh tầm xa chụp. Trên tấm ảnh, cô là 1 cô gái thích cười, lúc nào cũng cười. Lên lớp cười, đi đường cười, khi nói chuyện với bạn bè cười, ánh mắt cô cười đến như đang tỏa sáng.

Ai có thể nghĩ rằng cô gái thích cười này lại là Phương Hựu Huyên đầy thù hận năm đó?

Tầm mắt của anh đi xuống nhìn vào chân giả của cô mà trong lòng hỗn loạn. Một diễn viên múa giỏi mà mất đi một chân, cô đã làm thế nào để vượt qua? Những lúc sợ hãi, những khi đau khổ thì cô dựa vào đâu để chống đỡ?

Anh càng hận chính mình, trong thời điểm cô cần mình nhất thì anh lựa chọn đi vắng.

…… Cô chẳng những định kỳ quyên tiền cho cô nhi viên Vân Đồng ở gàn đó, mà vì cô am hiểu cách làm bánh ngọt nên thường xuyên đem những cái bánh ngọt ngon lành do chính mình nướng đưa đến cô nhi viện.

Giáo viên ở viện trẻ mồ côi có nói: tiểu thư Tiểu Ưu nói rằng trước kia cô cảm thấy bánh ngọt là cái thứ giả dối nhất trên thế giới, là dùng một lượng lớn bơ cùng lớp vỏ đường để tạo ra biểu hiện ngọt ngào giả dối. Nhưng về sau có người đã vì cô mà chọn một chiếc bánh ngọt sinh nhật phủ kín bơ. Cô nhìn vào đáy mắt anh, miệng cắn miếng bánh ngọt mà trong miệng đầy vị ngọt, trong mắt trong lòng cũng tràn đầy ngọt ngào. Vào lúc đó, cô đã nếm được vị ngọt của hạnh phúc.

Sau này, sau khi cô khỏi bệnh thì bắt đầu học nướng để làm bánh bích quy, làm kẹo cũng như làm bánh ngọt.

Cô nói, tuy rằng người kia đã rời khỏi thế giới của cô, nhưng cô muốn vĩnh viễn nhớ lại giây phút đó, cảm giác hạnh phúc đó ……

Những câu này làm cho ánh mắt anh, đáy lòng anh cũng nếm trải một vị ngọt ngào. Trong tay anh không có bánh ngọt có thể ăn, cũng không học được cách nướng, nhưng trước sau anh ……

Không quên những khoảnh khắc đó, thời gian hạnh phúc của bọn họ.

Hít một hơi thật sâu, Lệ Bình đưa ra quyết định đối với chính mình — đưa cô trở về!

Nếu năm ấy anh có thể sử dụng cách mưa dầm thấm lâu, làm cho tình yêu ngấm dần vào trong lòng Hựu Huyên. Như vậy hiện tại, anh có thể lại lần nữa làm cô yêu mình, bởi vì cô chưa bỏ qua “giây phút đó, cảm giác hạnh phúc đó”.

Đúng vậy, anh có thể.

Ba mươi tuổi, anh không còn sợ hãi chính mình trả giá rất nhiều mà lại không thu được đền đáp ngang nhau. Anh hiểu được khắp thế giới tràn ngập tỳ vết, hoàn mỹ chỉ là một từ khoa trương, nói lên sự hào nhoáng không thật . Anh lý giải cho dù chỉ là diễn trò, diễn lâu cũng sẽ trở thành sự thật. Anh lại không muốn bởi vì mình sợ hãi mà mất đi cô gái ấy, tình yêu ấy.

Lệ Bình cầm điện thoại lên rồi bấm một dãy số.

Đã tìm được gia sư dạy kèm cho Tiểu Kí, mấy ngày trước anh còn báo cho Tiểu Ưu. Tiểu Ưu đồng ý cho anh ta đến dạy thử, còn mời anh ta ở lại một ngày.

Bình thường, chỉ cần giới thiệu 2 bên là được, nhưng anh… là người có tính cẩn thận và đầy trách nhiệm, cho nên –

“Vâng, là anh, Chu Lệ Bình. Gia sư đến chưa…… Ờ, còn trong phòng học à…… Không có gì, tại hôm nay vừa khéo không phải trực nên anh muốn đến xem thử. Luôn tiện giải thích thêm cho gia sư tình hình của Tiểu Kí …… Không phiền, không phiền chút nào. Đúng rồi, trong tủ lạnh em còn bánh ngọt không …… Đang nướng? Thật tốt quá, nếu thiếu gì thì tiện đường anh mua giúp cho…… Không thành vấn đề, nửa tiếng sau anh đến. Cứ như vậy, không có gì nữa đâu, được, lát nữa gặp lại.”

Lệ Bình cởi áo bào trắng, thay áo khoác đi đường khác. Nhớ tới món bánh pudding của Tiểu Ưu mà tâm tình anh khoái trá khẽ hát đi ra khỏi văn phòng với vẻ mặt hớn hở, trên dưới toàn thân đều đầy vẻ hòa nhã. Cho dù là ai đi qua bên người thì anh đều hào phóng tặng một nụ cười.

“Bác sĩ Chu đang vui à?”

Bác sĩ Lâm chạy vài bước đuổi theo Lệ Bình. Bác sĩ Trương đi ở bên cạnh cũng chậm bước lại để sóng vai đồng hành cùng bọn họ.

“Đúng vậy, đang vui.” Anh không chút nghĩ ngợi liền gật đầu.

“Có việc gì vui, nói thử xem nào?” Bác sĩ Lâm hỏi.

“Có phải đang yêu không?”

Lệ Bình vừa mới gật đầu định nói “không sai, tôi chuẩn bị bắt đầu một tình yêu mới”. Nhưng bác sĩ Trương giành nói trước. “Đừng nói lung tung, bác sĩ Chu đã kết hôn. 2 người lại là bạn thanh mai trúc mã nữa.”

Thiếu chút nữa thì Lệ Bình đã quên Hựu Đình. Đúng vậy, anh lại quên mình là người đã có vợ.

Tháng thứ hai sau khi Hựu Huyên đi thì anh đính hôn với Hựu Đình.

Trước khi đính hôn, anh thề son sắt nói tình yêu tự lựa chọn quá vất vả, anh tình nguyện lựa chọn tình yêu được sắp sẵn, anh nói không muốn lại làm tổn thương Hựu Đình, không thể cứ để cô ấy bị tổn thương vì yêu mình. Anh nói so với tình yêu thì trách nhiệm quan trọng hơn, người như anh thích hợp với trách nhiệm, không thích hợp sự lãng mạn.

Anh dùng một đống lý do để thuyết phục chính mình nhưng khi hôn lễ qua đi …… anh lại vẫn không bước qua được cửa ải của chính mình.

Anh thoái thác, trốn tránh, trước sau không muốn nhìn thẳng vào mối quan hệ mới của chính mình cùng Hựu Đình. Điều này làm cho Hựu Đình vô cùng đau lòng, cô không ăn không uống, tự nhốt ở trong phòng cũng không chịu gặp ai.

Dưới tình huống như vậy, anh đành phải thử lựa lời nói rõ ràng cùng Hựu Đình. Nói cho Hựu Đình rằng trước sau anh chỉ coi cô như em gái, loại hôn nhân này sẽ không được trọn vẹn.

Cô khóc trả lời “Trọn không trọn vẹn cũng phải thử qua mới biết được. Anh chưa thử thì không thể kết luận trước như vậy.”

Lệ Bình không ngừng thuyết phục cô, đến cuối cùng Hựu Đình dứt khoát không trả lời. Anh cho rằng rốt cục mình đã thuyết phục được cô, không nghĩ tới đêm đó Hựu Đình uống thuốc tự sát. Bởi vì phát hiện quá muộn mà thiếu chút nữa Hựu Đình bỏ mạng.

Dưới tình huống như thế, ngoại trừ đồng ý kết hôn thì anh không còn phương pháp nào khác.

Hôn lễ được tổ chức rất trang trọng, bạn bè của cha, đồng nghiệp trong bệnh viện đều nhận lời mời đến dự. Tiệc mở trăm bàn, những người biết chuyện này rất nhiều.

Đêm tân hôn, anh vẫn ở một mình. Đêm hôm đó, trong đầu anh nghĩ đi ngẫm lại không phải là về cô vợ mới cưới của mình mà là về Hựu Huyên vừa bỏ đi đã không hề có tin tức.

Anh hối hận, rất hối hận.

Anh đi tìm giáo sư Giang mới biết được giáo sư Giang đã tìm Hựu Huyên, cô không đi học nữa. Chú Phương cũng hỏi thử các vũ đoàn lớn nhỏ ở Đài Loan, không có ai tên là Phương Hựu Huyên.

Chú Phương có tìm luật sư Lô từng giúp Hựu Huyên quản lý tài sản nhưng ông cũng không nói gì, chỉ bảo Hựu Huyên sống rất khá, xin mọi người không cần lo lắng. Nhưng, làm sao có thể không lo lắng? Bọn họ không ngừng đến quấy rầy vị luật sư, hy vọng moi từ miệng ông ta nơi Hựu Huyên ở. Không được vài ngày thì ông chuyển nhà, đổi điện thoại. Sau Hựu Huyên, luật sư Lô cũng mất tích.

Chú Phương nói Hựu Huyên là đứa nhỏ không biết thua, chắc chắn cô sẽ phát triển trên sân khấu múa ở nước ngoài. Ông nói có luật sư Lô chăm sóc, Hựu Huyên sẽ không gặp chuyện gì.

Cho dù chú Phương khăng khăng nói thế nhưng anh vẫn không tin. Theo lời luật sư Lô thì cô đang sống rất khá nhưng ngay từ đầu thì anh đã không tin những lời này.

Làm sao cô có thể sống rất khá? Anh không quên được vẻ mất mát đau thương trên mặt , ánh mắt tức giận của cô, dáng lưng kiêu ngạo lúc cô rời đi. Không ai sống rất khá lại như vậy cả.

Lệ Bình không từ bỏ việc tìm kiếm cô, anh dùng mọi thứ mình có cùng với phương pháp có thể sử dụng được. Nhưng không biết Đài Loan quá lớn hay là duyên phận của họ đã lỡ mất, trước sau không có tung tích của cô.

Anh cùng Hựu Đình không trở thành vợ chồng thực, anh không muốn đâm lao phải theo lao, hy vọng mình còn cơ hội thay đổi quyết định sai lầm nhưng Hựu Đình nói: gió sẽ không luôn thổi ở một chỗ, anh và Hựu Huyên đã kết thúc.

Anh hiểu ý cô, gió sẽ không luôn thổi ở một chỗ.

Anh nguyện ý kiên nhẫn chờ đợi Hựu Đình chán ngấy, chán kiểu vợ chồng hờ, chờ mong gió xuân của cô thổi vào gã đàn ông nào đó tốt hơn mình.

Cứ như vậy, bọn họ kéo dài. Anh, Hựu Huyên cùng Hựu Đình.

“Làm sao vậy, chúng ta vừa nói đến bà chị thì sắc mặt bác sĩ Chu liền thay đổi. Không lẽ bác sĩ Chu định ngoại tình à?” Bác sĩ Lâm cố ý cười to.

Lệ Bình lắc đầu, không phải ngoại tình, Hựu Huyên là người duy nhất anh nhận.

“Không có việc gì, chỉ là đột nhiên tôi nghĩ có chuyện quên làm. Tôi đi trước, bye bye.”

Bác sĩ Lâm trừng mắt nhìn bước chân đột nhiên nhanh hơn của anh mà thì thào tự nói,“Không thể nào, tôi chỉ nói giỡn thôi mà.”

“Không đâu, đồng nghiệp nhiều năm như vậy mà anh còn không hiểu biết bác sĩ Chu. Loại người như anh ấy chỉ kém không gọi Khổng Tử làm cha, quan điểm đạo đức của anh ấy so với chúng ta đều mạnh hơn nhiều lắm. Cái khác tôi không dám nói, riêng chuyện phản bội vợ thì anh ấy tuyệt đối sẽ không làm.”

Nói xong, bác sĩ Trương vỗ vỗ vai của anh ta rồi nhanh chóng rời đi.

[/size]

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.