Hoa Vô Lệ

Chương 6




Ông Thịnh rút khăn giấy trên bàn chặn mồ hôi, miệng nói:

- Vậu ông có cách nào giúp tôi…tôi sẽ hậu tạ.

Trợ lý Kim ngả người dựa lưng vào ghế chân vắt chữ ngũ, nheo mắt nói:

- Chuyện này khó đấy…

Ông mở ngăn kéo lấy một xấp tiền cho vào phong bì đứng dậy. mặt cười xởi lởi, tay nhét cộp phong bì ấy vào túi áo véc của ông Kim:

- Ông cầm tạm…xong việc tôi sẽ bồi dưỡng…

Ông Kim ho khan:..

- Ừ… hừm…cái này nể tình quen biết lâu nên tôi mới giúp đấ nhé.

- Rồi rồi mà….- Ông Thịnh cười nói.

- Vậy ông bảo phu nhân mình đi cùng tôi đến xin lỗi Huỳnh tổng, tôi sẽ nói giúp cho.

- Được…được.- Ông Thịnh vội gọi điện về cho vợ mình.

Bà Thịnh nghe được danh Huỳnh tổng, mặt bà ta xám ngắt lại, ngay cả chồng bà cũng phải nể vài phần tì biết người đó như nào rồi. Bà ta liền ra ngoài bảo tài xế chở đến ngay công ti chồng cùng ông Kim đến gặp Huỳnh tổng.

Cộc…cộc…

- Vào đi – San Phong đang ngồi xem tài liệu, mắt vẫn không ngẩng lên nhìn vì cậu biết người đó là trợ lý mình.

- Có chuyện gì?

Trợ lý Kim đáp:

- Huỳnh tổng, có bà Thịnh đến để xin lỗi cậu về chuyện hôm trước ở đám tang.

Huỳnh tổng dừng tay lại, mắt cậu từ từ ngước lên, cậu thả người dựa ra đằng sau, nheo mắt nhìn bà, miệng cười cười. Bà Thịnh thấy điệu bộ bình tĩnh của San Phong mà lạnh dọc sống lưng, bà ta ấp úng:

- Chuyện lần trước…

- Ra ngoài…

San Phong đột nhiên đổi sắc mặt, ánh mắt nghiêm nghị, mặt chuyển xang tông lạnh. Khiến bà Thịnh giật nảy mình, trợ lý Kim lắc đầu “Không có cách rồi…haizz “. Bà Thịnh tỏ ra ăn năn:

- Tôi xin lỗi…thật ra tôi không biết…

San Phong chưa để bà ta nói hết đã chặn ngang:

- Bà không đủ tư cách nói chuyện với tôi hiểu không.

Nói xong cậu hất mặt nhìn xang trợ lý Kim. Ông ta hiểu ý liền quay xang bà Thịnh:

- Ra ngoài thôi.

Bà Thịnh tức điếng người. Rõ ràng tuổi đời của thằng ranh này kém bà rất nhiều mà dám ăn nói sấc láo vậy. Bà ta đỏ tím mặt cắn chặt răng vào môi kìm nén vì biết không làm gì được San Phong. Bà ta bước ra ngoài theo sau trợ lý Kim.

Ra ngoài, trợ lý Kim chẹp miệng:

- Bà đụng nhằm người rồi. Huỳnh tổng ghét nhất ai đụng chạm đến tư chất cậu ấy đấy.

- Vậy bây giờ làm sao – Bà Thịnh nhăn nhó.

- À…-Trợ lý Kim bỗng sáng mắt – Có phải ông Thịnh đang có một mối lớn sắp cộng tác với côngti của Hàn thiếu đúng không.

Bà Thịnh gật đầu:

- Hình như vậy. Thế thì có liên quan gì.

- Vậy bà muốn hòa với Huỳnh tổng chỉ còn cách ấy thôi…

Nói xong trợ lý Kim mỉm cười rồi bước đi. Cách nói mập mờ của ông làm bà ta nửa hiểu nửa không hiểu. Bà ta về công ti chồng mình kể lại chuyện vừa xảy ra.

Bộp….

- Mẹ thằng khốn này…nó thật quá đáng mà.- Ông Thịnh đập tay vào bàn vẻ mặt tái lại nghiến răng.

Cơ hội hợp tác với Hàn thiếu rất hiếm hoi nay Huỳnh tổng lại muốn giựt hợp đồng hái ra tiền đấy từ tay ông chẳng khác gì tuyệt đường ông. Đến nước này chỉ còn Hàn thiếu mởi giúp được mình.

Bà Thịnh giật bắn mình nhìn vẻ mặt tức giận của chồng. Công nhận Huỳnh tổng thật biết cách chèn ép người khác quá chứ.

Ông Thịnh mím môi:

- Để xem nó làm gì được…hừ. Cây muốn lặng mà gió chẳng ngừng.

- Vậy ông định thế nào.

Ông Thịnh không nói gì. Quay số điện thoại, nét mặt ông giãn ra, vừa cười vừa nói giọng xởi lởi:

- Qúach giám à. Cậu có thể gửi lời mời tối nay dùng bữa với vợ chồng tôi cho Hàn thiếu được không.

- …

- Cảm ơn Qúach giám nhé.- …

Ông Thịnh cúp máy, quay xang vợ nói:

- Tối này gặp Hàn thiếu, bà phải giữ ý tứ nói chuyện hiểu chứ.

- Vâng. ….

….

- Em thay đồ rồi đi dùng bữa với anh.

Tử Di đang ngồi vẽ gì đó, Tuyết Y đi vào nói, cô không đáp trả chỉ làm theo, mắt không buồn liếc lấy Tuyết Y một cái.

1 lúc sau cả hai đã có mặt nhà hàng Pháp. Vừa mới vào cửa, Tuyết

Y đã có điện thoại, cậu nói:

- Em vào bàn 15 trước, anh nghe điện thoại.

Tử Di bước vào tìm đúng bàn 15. Chỗ ấy đã có một người phụ nữ đang ngồi, cô đi lại. Chắc là Hàn thiếu có hẹn với họ.

Tử Di đi lại cúi chào hai người, gượng cười rồi kéo ghế ngồi xuống. Bà Thịnh nhận ra cô. Bà ta tưởng cô ngồi nhầm, liền đanh giọng:

- Mày là cái *** gì mà dám ngồi đây với tao.

Tử Di giương mắt nhìn bà. Chẳng nhẽ mình nhầm bàn rõ ràng Hàn thiếu bảo vào bàn 15 mà.

Thấy Tử Di cứ nhìn mình, bà Minh cau mày tưởng cô đang trêu ngươi mình:

- Mẹ cái ******** này mày đang trừng mắt với ai vậy.

Tử Di vẫn im lặng, mặt đanh lại khi nghe những lời xúc phạm đến mình. Bà Thịnh thấy vậy càng điên tiết. Vốn đã không ưa Tử Di khi nghe qua lời bà Minh –bạn bà kể. Bà Thịnh đứng dậy, dơ tay lên định tát Tử Di thì cô đã cầm lại tay bà được. Bà Minh trợn mắt lên nhìn cô. Không ngờ Tử Di lại dám chống lại mình, bà ta xô ghế ra túm tóc Tử Di, vừa dúi xuống vừa ****:

- ******** rẻ rtiền này mày dám chống trả tao à…

Mọi người đổ ánh mắt vào 2 người phụ nữ. Tử Di cố gắng dựt tóc mình ra khỏi tay bà ta, từ bé đến giờ cô có đánh nhau gây sự với ai đâu, bị đánh bất ngờ làm gì biết phản công lại chứ.

Nghe tiếng **** cứ nghĩ cô gái trẻ bị đánh kia dựt chồng người ta nên mới bị đánh ghen nên cũng ngại can. Bảo vệ, quản lý vội vàng chạy tới

Nghe tiếng **** cứ nghĩ cô gái trẻ bị đánh kia dựt chồng người ta nên mới bị đánh ghen nên cũng ngại can. Bảo vệ, quản lý vội vàng chạy tới, can ra:

- Yêu cầu quý khách không gây náo loạn trong nhà hàng.

Bà Thịnh bị lôi ra, miệng vẫn **** tục:

- Thứ sát phụ này mày nghĩ mày là gì mà giám chống đối tao…hả…- Vừa nói mắt ba ta trợn lên, thở hồng hộc vì mệt.

Ông Thịnh đi vệ sinh ra thấy cảnh hỗn loạn trong đó có mặt vợ mình, ông vội chạy lại:

- Chuyện gì thế.

Người quản lý quay xang ông:

- Ông là…?

- Tôi là chồng của người này, có chuyện gì thế.

Người quản lý trình bày:

- Tôi không hiểu rõ sự việc, nhưng đề nghị ông khuyên can vợ mình không làm ảnh hưởng đến nhà hàng của chúng tôi.

- Xin lỗi xin lỗi – Ông Thịnh cười ái ngại.

Ông ta kéo vợ mình ra, quát khẽ:

- Bà làm gì vậy.

- Nó dám trừng mắt với tôi.

Ông Thịnh nhìn tay quản lý, khẽ cười:

- Không có chuyện nữa rồi, các cậu có thể đi.

- Vậy chúng tôi lui, nếu bà đây còn náo loạn nữa tôi sẽ mời ra ngoài ngay lập tức.

Ông Thịnh cười gật đầu. Mấy tay bảo vệ cùng quản lý bước đi. Ông Thịnh bực mình trừng mắt với vợ:

- Bà đang bán bêu ở đây à.

- Tôi…

Tử Di đứng vuốt lại mái tóc rối tung lên, ông Thịnh nhìn nhìn Tử Di.

Ông trố mắt ra “vợ với trả con…lại hại mình rồi.” Ông ta thót tim khi nhận ra cô gái đó chính là người lần trước lên báo hình như chính là nhân tình của Hàn thiếu. Vậy cậu ta đâu rồi.

Ông Thịnh từ tốn mời Tử Di ngồi xuống, bà Thịnh thấy thái độ của chồng mình tử tế lạ thường lại càng tức.

Ông Thịnh mở miệng:

- Cô chính là cô Di?

Tử Di gật nhe đầu. Ông Thịnh cắn môi “đúng thật rồi…” Nhìn xang vợ mình, thấy bà đang gườm gườm như định ăn tươi nuốt sống Tử Di thêm lần nữa,ông Thịnh hắng giọng, nói nhỏ vào tai bà Thịnh

- Bà biết đây là người tình của Hàn thiếu không. Biết điều thì im lặn dẹp cái bản mặt đấy đi.

“Cái gì” – Người tình Hàn thiếu. Bà Thịnh mở to mắt sửng sốt nhìn chồng mình, bà ta nuốt nước bọt.

Vừa lúc ấy Hàn thiếu đi tới, cậu nhìn thấy mặt Tử Di quần áo sộc sệch, mặt có vài nốt đỏ in hằn trên làn da trắng mịn, đầu tóc dù vuốt rồi nhưng vẫn còn rối. Khóe môi cậu cong lên cười kín đáo.

Tuyết Y kéo ghế ngồi cạnh Tử Di, cậu hỏi:

- Hôm nay Thịnh tổng gặp tôi chắc có chuyện gì à?

Ông Thịnh liếc mắt xang nhìn Tử DI, cầu mong cô đừng nói chuyện lúc nãy ra. Ông ta cười xởi lởi:

- Hàn thiếu thật tinh ý.

- Ông thử nói xem chuyện gì?

- Chúng ta vừa ăn vừa nói chuyện.

Tuyết Y nhún vai:

- Cũng được.

Ông Thịnh gọi một vài món lên, ông ta mới quay lại Hàn thiếu nói:

- Huỳnh tổng muốn tôi bỏ hợp đồng với Hàn thiếu để kí hợp đồng với cậu ta.

Tuyết Y vẫn điềm nhiên, cậu hơi nheo mắt cười:

- Cái này tôi vừa được nghe Huỳnh tổng nói rồi.

Mặt ông Thịnh thất sắc. Huỳnh tổng đã đi trước ông một bước. Ông ta nuốt khan nhìn Tuyết Y, ông nói:

- Cậu yên tâm, tôi vẫn giữ quyết định hợp tác với côngti cậu.

Tuyết Y điềm nhiên lắc đầu, miệng hơi mím lại cười:

- Huỳn tổng đã nói sẽ nhường lại cho tôi hợp đồng với côngty TE đáng giá hơn với điều kiện không đầu tư vào côngty ông nữa.

- Cậu…

- Đương nhiên là tôi đồng ý. Ông hiểu tính tôi mà.- Tyết Y chẹp miệng – Cũng hơi tiếc khi không hợp tác thành công với Thịnh tổng.

Ông Thịnh tái hẳn mặt, trán toát mồ hôi lạnh. Vậy là Huỳnh tổng đã chơi ông thật rồi.

Ông Thịnh cười như mếu:

- Hàn thiếu đang đùa tôi đúng không.

- Tùy ông nghĩ vậy. Tôi xin phép trước nhé Thịnh tổng. – Tuyết Y cài khuy áo véc, miệng mỉm cười đứng dậy:

- Đi thôi em.

Tử Di đứng dậy theo sau. Ông Thịnh mặt trắng bệch thả người mạnh ra sau:

- Chết rồi…chết thật rồi.

Thấy mặt chồng mình trắng ccắt không giọt máu, bà Thịnh hoảng hồn:

- Em…

Ông Thịnh quay ngoắt xang vợ mình quát:

- Tất cả là tại bà. Tưởng mình là ai mà suốt ngày đi gây sự với người khác…Hừ…

Ông ta bực dọc đưsng bật dậy bỏ đi trước. Phen này côngty ông coi như xong. Đúng thật là không nên chọc tưcs San Phong, lại còn chuyện lúc nãy nữa không biết cô gái kia có nói lại cho Hàn thiếu biết không. Ông ta lắc đầu ngán ngẩm. Bà vợ vội đuổi theo, bây giờ mới biết hậu quả mình gây ra thì đã quá muộn.

..

- Bị đánh à.- Tuyết Y ngồi im 1 chỗ bình thản hỏi.

Tử Di không nói gì, nếu cậu đã biết sao phải hỏi lại làm gì. Tuyết Y nhíu mày:

- Em đang chống đối tôi bằng sự im lặng à.

Tử Di vẫn lặng im quay mặt ra phía cửa xe nhìn dòng đường nhộn nhịp dưới bao ánh đền lung linh. Cô ước mình có thể thoát ra khỏi cái không gian chật hẹp khó thở này.

Tuyết Y bực mình khi thấy Tử Di cứ mãi lặng im như vậy, cậu kéo mạnh vai Tử Di quay xang mình:

- Tôi đang nói chuyện với em đấy.

- Có chuyện gì? – Tử Di khan giọng.

Tuyết Y khó chịu trước thái độ của Tử Di, cậu chợt mở to mắt lên nhìn những vết bầm tím trên mặt Tử Di, Tuyết Y chau mày, cậu nới lỏng bàn tay trên vai cô ra rồi đưa tay sờ nhẹ lên vết thương ấy/ Tử Di hơi nhếch môi cười nhạt, cô nghĩ Tuyết Y mỗi lần đối xử nhẹ nhàng cho cô lại có chuyện ngay thôi nên cứ để im mặc cậu làm gì thì làm.

Tuyết Y tự nhiên thấy mình tốt quá và cậu cũng nhận ra nụ cười chế giễu trên môi Tử Di, cậu rụt tay lại, hắng giọng lấy lại vẻ điềm nhiên thường ngày:

- Em có vẻ thà chết chứ không chịu khóc nhỉ.

Tử Di đột nhiên quay xang Tuyết Y:

- Anh đã thấy tôi bị đánh.

Tuyết Y gật đầu, mặt cũng vẫn bình thản. Tử Di hơi khựng người, ngay cả một người xa lạ cũng vào can cho cô vậy mà mang tiếng mình là người tình của cậu ta mà không nỡ ra mặt để can.

Tử Di đặt một câu hỏi chính cô cũng thấy là nó hơi thừa:

- Vậy sao anh không can.

Tuyết Y bật cười, cậu nói:

- Tôi không thích dây vào chuyện phụ nữ. Rắc rối.

Tử Di cười nhạt quay đi. Cô thầm nghĩ người nào lấy được Tuyết Y chắc vô phước lắm, một người vừa độc tài, vô nhân tính,máu lạnh lại không biết bảo vệ người phụ nữ của mình nữa chứ. Nói chung ngoài bề ngoài cái mã đẹp trai, giàu có làm ăn giỏi ra thì bên trong cậu ta là rỗng tuếch không có chút cảm xúc nào thì phải.

Tít tít…

- Anh nghe?

- …

- Ôi…xin lỗi…anh quên mất. Được rồi bây giờ anh sẽ đến ngay.

- ..

- Ừm.

+ Đến Nexy.

- Dạ.

Người tài xe cho xe vòng lại. Tử Di lại không biết phải đi đâu nữa. Cô thở dài chán nản. Cuộc sống phụ thuộc này phải kéo dài trong 1 năm thật buồn tẻ.



Nhã Kỳ đang vui vẻ vì thấy Hàn thiếu của mình đã đến, cô nhìn xang bên cạnh nụ cười trên môi biến mất theo, Nhã Kỳ đổi nét mặt gườm gườm Tử Di, cô rất ghét sự xuất hiện của những ngừời như Tử Di.

- Chào Đổng xự trưởng…- Hàn thiếu hơi cúi đầu cười nhẹ chào ba của Nhã Kỳ.

Nhìn xang người đàn ông bên cạnh. Thật bất ngờ, ba Tuyết Y cũng có mặt tại đây. Trong gia đình Tuyết Y, cậu và người ba mình rất ít khi tiếp xúc kể từ khi Đan Băng xuất hiệnm,, nếu có nói thì cũng gây ra xung đột nhưng được cái trước mặt mọi người vẫn là một gia đình vẹn toàn hạnh phúc.

Tuyết Y nhìn ba mình cười vui mừng:

- Ba cũng ở đây ạ.

Ông Đình cũng đóng kịch theo, ông đứng dậy, lại ôm lấy Tuyết Y thân mật:

- Ôi đứa con đáng thương của ba. Sao con không về nhà mà cứ đi lang thang mãi thế. Ba buồn lắm.

Tuyết Y nhẹ gỡ tay ông khỏi cổ mình, cười đáp:

- Xin lỗi đã để ba cô đơn, con hứa từ nay sẽ về nhà thường xuyên mà.

Ông Đình gật đầu cười. kéo tay Tuyết Y ngồi xuống. Tử Di nhìn thấy ông Đình cũng ngạc nhiên tột độ,mặc dù chưa tiếp xúc nhiều ới ông Đình nhưng Tử Di cũng thầm nhận xét người đàn ông cô đã cứu là ba của con người máu lạnh kia…Tử Di không tin nổi nhưng nhìn mặt họ rất giống nhau thật.

Ông Đình nhìn cô gật nhẹ đầu ra dấu im lặng kín đáo. Tử Di hiểu ý, cô quay đi chỗ khác.

Diễn xong màn kịch gia đình hạnh phúc, cả hai ngồi xuống trong tư thế đối mặt nhau.

Tử Di cũng chào theo. Ông Đổng gật đầu hài lòng:

- Tôi tưởng Hàn thiếu lại không đến.

- Đổng xự trưởng mời đương nhiên Hàn thiếu này phải có mặt chứ. Không đến là sao.

- Hahaha…cậu cũng biết ăn nói đấy chứ.

Hàn thiếu mỉm cười, ông Đổng quay xang nhìn Tử Di, ông hỏi:

- Đây là…?

- À…đây là thư kí của tôi.

Tử Di vẫn ngồi im mặc cho mọi người đang nói gì mình. Đổng xự trưởng bật cười to:

- Hàn thiếu có tuyển thư kí nữ từ khi nào vậy.

- Mới đây thôi – Tuyết Y cười lảng xang chuyện khác, cậu vào vấn đề – À hôm nay Đổng xự trưởng gọi tôi đến đây có gì chỉ dạy?

Nhã Kỳ chen vào:

- Ai chỉ dạy được Hàn thiếu chứ…- Cô cười nhìn xang Tử Di – À cô Di này, ra ngoài tôi nhờ chút được không?

Tử Di nhìn xang Tuyết Y thấy cậu gật đầu, Tử Di cũng đứng dậy đi theo Nhã Kỳ.

Còn lại hai người đàn ông. Ông Đổng nâng ly rượu lên uống rồi ra ý:

- Hàn thiếu năm nay đã 28 rồi nhỉ?

Hàn thiếu cười nhẹ gật đầu, cậu hơi nheo mắt:

- Có chuyện gì sao?

- Cậu thấy Nhã Kỳ nhà tôi thế nào.

Khóe môi Tuyết Y hơi cong lên, cậu đã nhận ra ẩn ý của ông Đổng. Sự nhạy bén của cậu quá cao nên nhận ra hàm ý trong câu nói của từng người là rất nhanh.

Tuyết Y vẫn làm vẻ vô tư nói:

- Nhã Kỳ đúng là cô gái lý tưởng của tất cả mẫu đàn ông.

Ông Đổng cười lớn:

- Hhaha…Cậu quả là rất khéo nói. Vậy tôi cũng đi thẳng vào vấn đề nhé.

- Đổng xự trưởng cứ nói.

Ông Đổng chẹp miệng:

- Nhã Kỳ cũng đã 26 đến tuổi lập thất rồi, nếu có thể tôi rất muốn hai gia đình ta làm thông gia…- Ông Đổng quay xang ông Đình – Đình tổng thấy thế nào?

Ông Đình xoay xoay ly rượu vang trên tay, nói:

- Ô cuối cùng cũng đề cập đến tôi rồi à. Vậy mà nãy giờ ngồi tôi cứ nghĩ mình là người vô hình chứ.

Tuyết Y hơi cười, cậu biết ba mình đang cố ý lảng cậu hỏi, Đúng là sói lão. Ông Đổng vội cười trừ biện minh:

- Sao lại thế được. Tại tôi đang muốn hỏi ý kiến của con trẻ trước thôi mà.

- Ồ. Vậy à.

Ông Đổng gợi lại chuyện:

- Vậy ý Đình tổng thế nào.

Ông Đình liếc mắt qua nhìn thái độ của Tuyết Y, thấy cậu hơi chau mày là ông đủ hiểu. Con mình đẻ ra thì phải hiểu thôi.

Ông Đình cười:

- Tôi thấy nên để chúng nó tìm hiểu nhau trước thì tốt hơn tránh sau này hôn nhân đổ vỡ. Khó nhìn mặt nhau lắm.

- Đình tổng nói rất phải – Ông Đổng gật gù ra vẻ đồng tình nhưng thực chất ông biết đây chính là câu từ chối khéo ccủa ông Đình.