Hoài Niệm

Quyển 2 - Chương 58



Cửa sổ trong phòng Phùng Nhất Nhất nằm hướng đông, mỗi buổi sớm, mặt trời vừa nhú, phòng của cô đã ngập tràn nắng mai.

Rèm cửa sổ điểm xuyết hoa chỉ kéo lên một nửa, ánh mặt trời ấm áp giữa đông xuyên qua cửa kính, rọi vào mắt người đang nằm trên giường, hơi chói. Đã bao giờ Tạ đại thiếu gia phải chịu đãi ngộ thế này? Anh chau mày đưa tay che mắt, miệng lẩm bẩm mấy tiếng mơ màng.

Người trong lòng anh bị tiếng ồn đánh thức, khẽ nhúc nhích, anh lập tức thôi lẩm bẩm, cơ thể co vào trong chăn, nhắm mắt cọ vào cổ cô, hạnh phúc làm nũng, “Chào buổi sáng!”.

Phùng Nhất Nhất buồn ngủ đến mức không mở nổi mắt. Đêm qua mãi đến tận rạng sáng anh mới buông tha cho cô, hiện giờ toàn thân cô chỗ nào cũng đau nhức không muốn cử động. Cô chịu đau đớn trở mình, rúc vào lòng anh, hai người ôm lấy nhau, ngủ tiếp.

Thật ra, trong buổi sớm mới lạ mà hạnh phúc này, tiếp tục ngủ chắc chắn sẽ không được sâu giấc, chỉ là không ai muốn dậy, cứ nhắm mắt rồi lẳng lặng ôm nhau.

Như thế này thật tuyệt!

Đôi uyên ương cứ ngọt ngào, lặng yên trên giường. Đến hơn Chín giờ, Phùng Nhất Phàm từ bệnh viện trở về, vừa vào phòng đã chạy thẳng đến, đẩy cửa phòng chị cậu, hét lớn một tiếng, “Chị, em đói rồi!”.

Mùi vị trong phòng chị gái không giống ngày thường. Phùng Nhất Phàm đã cảm nhận thấy, cậu nhìn chằm chằm người từ trên giường ngồi dậy… chẳng phải là anh Gia Thụ nhà cậu sao?

Đầu tóc anh Gia Thụ bù xù, nửa thân trên để trần, ánh mắt rất bất mãn.

Chân đồng chí Phùng Nhất Phàm bỗng nhiên mềm nhũn, “Hí hí hí hí…”, cậu cười gượng, từng bước, từng bước rút lui ra ngoài.

Ra khỏi khuê phòng của chị gái, Nhất Phàm co giò chạy như điên! Phía sau đã truyền đến tiếng uy hiếp rõ rệt, trầm thấp trong giọng điệu của anh Gia Thụ nhà cậu, “Phùng Nhất Phàm, cậu có cần anh dạy cách gõ cửa không?”.

“Không, không cần đâu ạ!”, Phùng Nhất Phàm không ngoảnh đầu lại, hô to, lúc về đến phòng mình, cậu liền “cốc cốc cốc” ba tiếng cho anh Gia Thụ của cậu nghe, sau đó phá cửa vào phòng, cả buổi sáng không ló mặt ra ngoài nữa…

Không biết là bởi tình trạng sức khỏe của mẹ Phùng không tệ, hay là tai họa do Phùng Nhất Phàm gây ra khi không gõ cửa, ngay khi kỳ nghỉ năm mới vừa kết thúc, Phùng Nhất Phàm, người vốn dĩ không cần đến Hải Nam liền bị cho tên vào lịch trình.

Trước Tết, Trịnh Phiên Phiên vốn lên kế hoạch đi Hải Nam chơi, ở đó “tình cờ gặp gỡ” Phùng Nhất Phàm, chưa biết chừng có thể tay trong tay dạo bước đến chân trời góc biển… Nhưng bây giờ, cô ấy lại vô cùng có đức hạnh, hiểu chuyện, bày tỏ rằng mình không đi Nam Hải nữa, ở lại chăm sóc mẹ Phùng. Sau đó, lúc đến sân bay tiễn, nghe nói Phùng Nhất Phàm đã ôm tạm biệt cô ấy trước mặt mọi người. Mặc dù trong mắt mọi người thì đây chỉ là cái ôm tạm biệt lịch sự, nhưng lúc nàng Trịnh Phiên Phiên trở về miêu tả lại, ánh mắt vẫn cứ lâng lâng phơi phới.

Phùng Nhất Nhất cảm thấy rất vui mừng về chuyện này, cô nói với Tạ Gia Thụ, “Em cứ lo Nhất Phàm chỉ biết giả oai giả oách, cố tình không đếm xỉa gì đến Phiên Phiên, giờ xem ra nó cũng biết Phiên Phiên tốt với nó, rất hiểu chuyện đấy chứ!”.

Tạ Gia Thụ đang lái xe, mắt nhìn về phía trước, cười nói, “Em ấy à, vẫn còn tưởng Nhất Phàm là trẻ con sao? Nhất Phàm thông minh hơn em nhiều, có chí khí, có nghị lực, có con mắt tinh tường, là một mầm non hiếm có!”.

“Thế so với anh thì sao?”, Phùng Nhất Nhất cười híp mắt “ra đòn”.

Tạ Gia Thụ không chần chừ một giây nào, nói, “Đương nhiên là không thể nào so sánh được với anh rồi. Anh đâu phải là kẻ phàm phu tục tử chứ!”.

“Anh ba đầu sáu tay à? Hay là anh mọc thêm mắt thần?”, Phùng Nhất Nhất hớn hở hỏi.

Tạ Gia Thụ cũng cười, nhưng cười vô cùng lả lơi. Đúng lúc này thì đèn đỏ, xe dừng lại, anh quay đầu, giọng điệu chầm chậm, đầy ẩn ý, “Anh thiên phú dị bẩm, thể lực hơn người”.

“…”, Phùng Nhất Nhất thở dài, nói, “Độ dày da mặt anh đúng thật là thiên phú dị bẩm!”.

Tạ Gia Thụ hừ lạnh một tiếng, túm lấy tay cô ấn vào “tiểu ma vương”, yêu cầu cô nghiêm túc, cẩn trọng so sánh, rốt cuộc là da mặt của anh dày hay là “tiểu ma vương” dày.

Đợi khi đến Cục Dân chính, xe chầm chậm đỗ lại, khuôn mặt Phùng Nhất Nhất đỏ bừng đến độ sắp tráng được trứng ốp la. Cô co người ngồi trên xe, tay chân luống cuống cài khuy áo trước ngực… Dọc đường, Tạ Gia Thụ vui sướng suýt chút nữa thì kéo mui xe lên làm xe mui trần. Lúc này, đã đến nơi cần đến, xe dừng hẳn, anh đang muốn xắn tay áo lên giở trò lưu manh thì điện thoại bỗng đổ chuông.

Tạ Gia Thụ nhận điện thoại, Phùng Nhất Nhất thừa dịp chỉnh lại áo quần đầu tóc. Quay gương trên xe lại soi, nhìn đôi má đỏ ửng trong gương, cô quay đầu trừng mắt với kẻ đầu sỏ, nhưng lại thấy khuôn mặt vừa rồi còn phơi phới xuân tình giờ đã u ám như mây đen.

Cô vừa nhìn sang Tạ Gia Thụ, anh đã phát giác ra, cười với cô, ý bảo cô xuống xe trước.

Phùng Nhất Nhất cũng muốn xuống xe hóng gió để dịu đi cái nóng trên khuôn mặt.

Đi được vài bước, cửa xe khẽ động, Tạ Gia Thụ cũng xuống.

Cô đi đến, khoác lấy cánh tay anh rất tự nhiên, “Đi thôi!”.

Tạ Gia Thụ để mặc cô kéo đi vài bước. Cục Dân chính đã ở trước mặt, Phùng Nhất Nhất vừa bước lên bậc đầu tiên, anh bỗng dừng bước chân.

“Nhất Nhất!”, Tạ Gia Thụ đứng dưới bậc, vừa vặn cao bằng cô, mắt nhìn thẳng vào mắt cô, vẻ mặt phức tạp không thể diễn tả, “Anh có hai tin tức muốn nói cho em biết, một là tin tốt, một là… tin xấu, em muốn nghe tin nào trước?”.

Trong lòng Phùng Nhất Nhất có chút sợ hãi, cắn răng nói, “Tin tốt!”.

Cô vẫn là cô gái nhát gan mà anh yêu… Tạ Gia Thụ cười, dịu dàng nhéo mặt cô, nói, “Bệnh của mẹ em, anh đã nghe ngóng rõ ràng rồi, là ‘tam cao [1]’ bình thường của người cao tuổi. Đúng là năm ngoái bà có khám ra bệnh rồi, nhưng tuyệt đối không phải là bệnh gì nghiêm trọng, mà ngược lại, bà vẫn khỏe mạnh lắm!”.

[1] Tam cao: Cao máu, cao đường, cao mỡ.

Phùng Nhất Nhất nghe đến ngây người, “Vậy… vậy tại sao… anh chắc chắn không? Gia Thụ! Anh chắc chắn không?”.

“Tên đàn em của Thẩm Hiên đã sắp xếp bệnh án của mẹ em vào danh sách VVIP, người phải có quyền hạn cấp cao mới có thể tra cứu, nhưng anh đã nhờ viện trưởng đương nhiệm đi điều tra, cho nên anh chắc chắn là mẹ em không mắc bệnh hiểm nghèo gì cả”, vừa rồi, khi biết chuyện này, Tạ Gia Thụ hối hận chết đi được. Hôm đó, anh nên gọi điện cho Thẩm Hiên khoe khoang, khiêu khích anh ta!

Nhưng hiện giờ, anh không có thời gian đâu mà quan tâm đến Thẩm Hiên nữa. Anh nhìn chằm chằm không chớp mắt vào đôi mắt Phùng Nhất Nhất, chỉ thấy cô thoạt đầu là sửng sốt vô cùng, sau đó lại quá đỗi vui mừng, nhảy cẫng cả lên.

Anh vội vàng đưa tay ra ôm lấy cô, một cái ôm đầy yêu thương.

Cả người Phùng Nhất Nhất đu lên người anh, ôm lấy cổ anh tung tăng nhảy nhót reo hò. Niềm vui của cô lây sang cả Tạ Gia Thụ, anh ôm cô xoay mấy vòng, mừng rỡ đến độ cô cất tiếng cười lớn!

“Này…”, Tạ Gia Thụ ngừng lại, thở hồng hộc rồi khẽ hôn cô. Ở khoảng cách gần như vậy, anh nhìn đắm đuối vào mắt cô, “Giờ em hối hận… vẫn còn kịp”.

Anh nói vừa thấp vừa nhanh, Phùng Nhất Nhất không nghe rõ, bây giờ đầy ắp trong đầu óc cô là mẹ Phùng!

“Gia Thụ!”, cô bỗng ý thức được, “Anh nói xem, có phải mẹ cố ý lừa em không?”.

“Làm sao mà anh biết được… anh cũng đâu có tham dự! Anh không phải là đồng mưu với bà đâu!”, Tạ Gia Thụ cảnh giác giải thích.

Phùng Nhất Nhất vừa ý thức được khả năng này thì mắt đã đỏ hoe, nhưng chuyện này quả thật là một chuyện tốt! Cô sung sướng vô cùng! Cô nâng khuôn mặt không vui của Tạ Gia Thụ, dùng sức hôn anh, “Ừm ừm… anh tốt nhất!”.

Người đi qua đi lại tưởng hai người này là cặp vợ chồng hưng phấn vừa mới kết hôn, đều nhìn họ bằng ánh mắt đầy thiện cảm. Tạ Gia Thụ đắm mình trong những ánh mắt ấy, cảm thấy vừa vinh quang vừa thỏa mãn, nhưng anh vẫn không yên tâm, nơm nớp lo sợ, cất giọng dịu dàng hỏi cô, “Vậy bây giờ em biết mẹ không bị bệnh rồi, có hối hận không?”.

Phùng Nhất Nhất ôm lấy cổ anh, ngọt ngào nói, “Anh có hối hận không? Dù sao thì em cũng không hối hận”.

Tạ Gia Thụ nghe vậy mới yên tâm. Anh vùi mặt vào cổ cô. Ánh mặt trời trong ngày đông ấm áp thế kia, lúc này lại khiến anh chói mắt. Anh nhắm mắt, nói thật chậm, “Anh đến chết cũng không hối hận!”.

Ngày đẹp thế này ai lại ăn nói lung tung, Phùng Nhất Nhất túm tóc kéo đầu anh xuống, khẽ đánh vào miệng anh.

“Em làm gì thế? Ư ư ư ư…”

“Đúng rồi”, Phùng Nhất Nhất bỗng nhớ ra một chuyện, sợ sệt hỏi anh, “Còn nữa? Tin xấu kia… là gì?”.

Tạ Gia Thụ nhìn bộ dạng sợ hãi của cô, cười nói, “Chính là, em có hối hận, cũng không kịp nữa rồi, hôm nay em nhất định phải gả cho anh”.



Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.